Vô tiên chi đạo
Chương 201

Lời Đề Nghị Từ Vực Sâu

3406 từ
Mục tiêu: Khắc họa cuộc gặp gỡ trực tiếp đầu tiên giữa Lâm Nhất và Tà Đạo Sĩ Mù trong bối cảnh u ám của Ma Đô Phế Tích.,Tà Đạo Sĩ Mù đưa ra 'lời đề nghị' đầy cám dỗ, hứa hẹn ban cho Lâm Nhất sức mạnh 'phi chính thống' để báo thù, đẩy hắn đến bờ vực của sự sa ngã.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất, giữa khát vọng báo thù mãnh liệt và những tàn dư cuối cùng của 'chính đạo' trong hắn.,Tiếp tục phát triển giai đoạn 'rising_action' của Arc 4, tăng cường căng thẳng và định hình con đường tăm tối mà Lâm Nhất có thể sẽ bước vào.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tà Đạo Sĩ Mù
Mood: Tense, dark, introspective, desperate, mysterious, manipulative, emotional
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn tích đổ nát của Ma Đô Phế Tích vào vực sâu thăm thẳm của sự quên lãng. Lâm Nhất bước đi, bóng dáng gầy gò của hắn như một nét vẽ đơn độc trên bức tranh u tối của cõi trần. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi từng ôm ấp lý tưởng về Vô Tiên chi Đạo, mà là một kẻ lữ hành đơn độc, mang trong mình nỗi đau quá lớn và một khát vọng khôn nguôi, cháy bỏng hơn cả ngọn lửa địa ngục. Con đường dưới chân hắn gập ghềnh, toàn đá đen sụp đổ, những phiến tường thành vỡ vụn vươn lên giữa màn sương đen kịt như những ngón tay gầy guộc của tử thần, cố gắng níu kéo linh hồn người lữ khách.

Hắn dấn thân vào sâu hơn, nơi mà mỗi bước chân đều nặng trĩu. Âm khí nơi đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng khứu giác, một mùi đất ẩm mục, tanh nồng của xác thối lẫn với hương lưu huỳnh thoang thoảng, ngọt ngào một cách quỷ dị. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát không còn là tiếng than thở đơn thuần, mà như những lời thì thầm của hàng vạn âm hồn yếu ớt, những linh hồn không cam lòng siêu thoát, bị mắc kẹt vĩnh viễn trong vòng xoáy của oán hận và tuyệt vọng. Thỉnh thoảng, tiếng xương cốt va chạm lanh canh đâu đó trong bóng tối, có lẽ là do gió lùa, hoặc có thể là bước chân của một sinh linh nào đó, hay chỉ là ảo ảnh của tâm trí đang bị giày vò. Bầu không khí quẩn quanh hắn đặc quánh sự u ám, hoang tàn và chết chóc, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, như thể đang hít vào chính nỗi đau của thế gian này.

Lâm Nhất không quay đầu lại. Hắn không thể. Phía sau hắn là những ký ức đau thương, những khuôn mặt thân thương đã vĩnh viễn hóa thành cát bụi. Lão Đạo Quán Chủ, người đã nâng niu hắn từ thuở ấu thơ, đã ra đi trong biển lửa. A Câm, đứa trẻ câm điếc với đôi mắt trong veo, giờ đã không còn. Thôn Vân Thôn, nơi từng là mái nhà ấm áp, nay chỉ còn là đống tro tàn. Những hình ảnh đó, như những lưỡi dao sắc lạnh, cứa sâu vào tâm can hắn, khiến hắn đau đớn đến tột cùng, nhưng cũng hun đúc nên một ý chí sắt đá. "Vô Tiên chi Đạo..." Hắn tự lẩm bẩm, giọng khàn đặc, lẫn vào tiếng gió. "Chỉ là một giấc mộng hão huyền sao? Một con đường chỉ dạy người ta nhẫn nhịn, bao dung, nhưng lại không thể bảo vệ được bất cứ ai?"

Trong tâm trí hắn, tiếng vọng của Tà Đạo Sĩ Mù trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là những lời mê hoặc xa xăm, mà là một sự đồng hành tăm tối, một lời chỉ dẫn cho con đường mà Lâm Nhất đã tự nguyện lựa chọn. "Ngươi đã thấy rõ chưa, tiểu đạo sĩ? Cái gọi là chân lý, cái gọi là chính đạo, rốt cuộc chỉ là những lời rỗng tuếch khi đối mặt với sự tàn khốc của thế gian." Lời nói ấy, dù chỉ là vọng tưởng, lại như một mũi kim châm vào sâu thẳm nỗi tuyệt vọng của hắn. Hắn căm ghét Tà Đạo Sĩ Mù, căm ghét kẻ đã gieo rắc tai ương, nhưng đồng thời, hắn cũng không thể phủ nhận sự thật mà kẻ đó đã chỉ ra. Chính đạo đã bất lực. Vô Tiên chi Đạo đã không thể cứu vãn. Vậy thì, con đường nào mới là đúng đắn?

Hắn dò dẫm bước đi, không quan tâm đến những âm hồn yếu ớt cứ lẩn khuất bên cạnh, những hình bóng mờ ảo thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương đen. Chúng không đủ sức để làm hại hắn, cũng không đủ sức để khiến hắn sợ hãi. Nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn giờ đây không nằm ở những linh hồn vất vưởng, mà nằm ở chính sự bất lực của bản thân, ở khả năng hắn sẽ lại một lần nữa chứng kiến những người mình yêu thương tan biến. Hắn tìm kiếm, tìm kiếm một dấu vết, một nguồn sức mạnh nào đó mà trực giác mách bảo, một nguồn năng lượng không bị ràng buộc bởi những định nghĩa chính tà, một thứ có thể cho hắn khả năng thay đổi số phận, nắm giữ vận mệnh trong tay. Hắn đã đi qua những đống đổ nát của những thư viện cổ, nơi những cuộn kinh thư đã hóa thành tro bụi, những bàn thờ thần thánh đã bị đập nát, vương vãi khắp nơi. Hắn nhìn thấy những bức tượng ma quái, có lẽ từng là vật thờ cúng của một tông phái tà đạo nào đó, giờ đây cũng tan hoang không kém. Mỗi tàn tích đều kể một câu chuyện về sự sụp đổ, về sự vô thường của vạn vật, về cái giá của quyền lực và sự tham vọng. Tuy nhiên, giữa sự hỗn loạn và đổ nát đó, hắn vẫn cảm nhận được một mạch năng lượng cổ xưa, đen tối nhưng mạnh mẽ, đang chảy ngầm dưới lòng đất, như một dòng sông bị lãng quên, chờ đợi ngày được khơi thông. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh buốt xuyên qua lồng ngực gầy gò, một cảm giác vừa tê dại, vừa kích thích. Hắn biết, mình đang đi đúng hướng. Con đường này, dù hiểm ác, dù bị cấm kỵ, nhưng lại là con đường duy nhất còn lại để hắn tìm thấy ý nghĩa cho sự tồn tại của mình, cho lời thề báo thù đã khắc sâu vào xương tủy.

Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, ngoại trừ tiếng gió rít gào mỗi lúc một mạnh hơn, như tiếng khóc than của cả một thế giới đã bị lãng quên. Sương mù đen đặc cuồn cuộn như những dải lụa tang, ôm trọn lấy những tàn tích đổ nát, che khuất tầm nhìn, chỉ để lộ ra những bóng hình mờ ảo, méo mó. Lâm Nhất bước đi không một tiếng động, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách, từng phiến đá, tìm kiếm. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của linh khí, không còn là linh khí thuần túy của trời đất mà là một luồng ma lực cổ xưa, nồng đậm đến mức khiến da thịt hắn nổi gai ốc, nhưng đồng thời cũng truyền cho hắn một cảm giác phấn khích kỳ lạ. Hắn biết, mình đã đến gần. Đến gần với vực sâu mà hắn đã tự nguyện dấn thân.

Cuối cùng, sau một hành trình dài dằng dặc trong màn đêm u tối, Lâm Nhất cũng đến được một khu vực trung tâm của Ma Đô Phế Tích. Nơi đây, âm khí cuồn cuộn không còn chỉ là một luồng hơi lạnh lẽo, mà đã hóa thành những dòng xoáy đen đặc, tựa như những con rắn khổng lồ đang uốn lượn trong không gian, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống. Ma lực cổ xưa bùng phát mạnh mẽ, khiến cả không gian như bị bóp méo, những tàn tích xung quanh dường như cũng đang thở, đang rung động bởi thứ năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy này. Hắn nhận ra, đây chính là U Minh Cấm Địa mà sách cổ đã nhắc đến, một nơi bị nguyền rủa, bị phong ấn qua hàng thiên niên kỷ, giờ đây đã được đánh thức bởi sự hỗn loạn của thế gian và khát vọng của chính hắn.

Giữa không gian u ám, hỗn mang ấy, một bóng người gầy gò, cao lêu nghêu dần hiện rõ. Y đứng lặng lẽ bên một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc từ một loại đá đen không rõ nguồn gốc, bề mặt nhẵn bóng như gương nhưng lại phản chiếu một màu tối thăm thẳm, nuốt chửng mọi thứ. Những đường nét chạm khắc trên bệ đá không phải là những hoa văn thông thường, mà là những ký tự cổ quái, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những biểu tượng kỳ dị, dường như đang thì thầm những bí mật bị lãng quên của một thời đại đen tối. Đó là Tà Đạo Sĩ Mù. Y đã ở đó, đứng bất động, như đã chờ đợi Lâm Nhất từ lâu lắm rồi, như thể y biết chắc chắn hắn sẽ đến, sẽ tìm thấy con đường này.

Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của y, dù bị che khuất một phần bởi mũ trùm đầu của đạo bào đen rách rưới, vẫn toát lên một vẻ u ám, đáng sợ. Đôi mắt y, một vực sâu không đáy, hoàn toàn vô hồn, không có lấy một tia sáng, một chút phản chiếu nào, nhưng lại mang đến cho Lâm Nhất một cảm giác bị thấu hiểu, bị đánh giá sâu sắc đến tận xương tủy. Hắn cảm thấy như mọi ngóc ngách trong tâm hồn mình đều bị đôi mắt mù lòa ấy nhìn thấu, mọi nỗi đau, mọi khát vọng, mọi sự giằng xé đều phơi bày trần trụi. Một cơn gió lạnh buốt thấu xương lướt qua, mang theo hơi ẩm của sương mù dày đặc, khiến Lâm Nhất rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự áp lực vô hình đang đè nén, một cảm giác nặng nề đến nghẹt thở.

Lâm Nhất thận trọng tiếp cận, từng bước chân chậm rãi, chắc chắn, không một chút do dự, không một chút lùi bước. Hắn đứng đối diện Tà Đạo Sĩ Mù, khoảng cách giữa hai người không quá xa, nhưng lại như một vực thẳm ngăn cách hai thế giới, hai triết lý sống hoàn toàn đối lập. Không khí giữa họ căng thẳng như dây đàn, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ vỡ tung. Tà Đạo Sĩ Mù không nói gì, chỉ đứng đó, cây gậy chống được đặt nghiêng bên cạnh, hòa mình vào màn đêm. Sự im lặng của y còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào, bởi nó chất chứa một sự bí ẩn sâu thẳm, một sự chờ đợi đầy mưu tính. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang bị một con mãnh thú săn mồi không tiếng động theo dõi, từng hành động, từng hơi thở đều bị nắm bắt. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay trái, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, một biểu tượng của con đường cũ, của những gì hắn đã từng tin tưởng, giờ đây lại trở nên yếu ớt và vô nghĩa trước sức mạnh tà ác đang cuộn trào quanh đây. Ánh mắt hắn kiên định, không hề né tránh, đối mặt trực tiếp với sự trống rỗng trong đôi mắt của Tà Đạo Sĩ Mù. Dù nội tâm đang dậy sóng, hắn vẫn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh, một sự bình tĩnh đến đáng sợ, như một mặt hồ đóng băng sâu thẳm, che giấu đi những dòng chảy ngầm dữ dội bên dưới. Hắn đã đến đây, đã dấn thân vào nơi này, không phải để sợ hãi, mà để tìm kiếm. Tìm kiếm thứ sức mạnh có thể chấm dứt mọi bi kịch.

Tà Đạo Sĩ Mù khẽ nhếch mép, một nụ cười quái dị, méo mó hiện lên trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của y, không có lấy một tia ấm áp nào, chỉ toàn sự châm biếm và mưu mô. Giọng nói của y cất lên, trầm thấp nhưng đầy mị lực, khàn đặc như tiếng đá cọ vào đá, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, từng lời như khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất, đánh thẳng vào những nỗi đau và khát vọng sâu thẳm nhất của hắn.

“Ngươi đã thấy rõ bản chất của cái gọi là ‘chính đạo’ chưa, tiểu đạo sĩ?” Y không trực tiếp mê hoặc hắn đi vào tà đạo, mà như một triết gia độc ác, y phân tích, mổ xẻ những vết thương lòng của Lâm Nhất, khơi gợi lại những ký ức đau buồn. “Chúng chỉ biết bảo vệ những quy tắc giả dối, những giáo điều đã mục nát, những kẻ yếu đuối không dám đối mặt với sự thật tàn khốc của hồng trần. Còn khi người ngươi yêu thương bị giày xéo, khi mái nhà của ngươi bị thiêu rụi, chúng ở đâu? Sức mạnh của ngươi, cái gọi là ‘Vô Tiên chi Đạo’ của ngươi, đã làm được gì ngoài việc để ngươi bất lực chứng kiến mọi thứ tan biến?”

Tà Đạo Sĩ Mù không đợi Lâm Nhất trả lời. Y tiếp tục, lời lẽ sắc bén như lưỡi dao, gọt giũa từng tảng đá trong tâm hồn hắn. “Nghĩ mà xem, Lão Đạo Quán Chủ của ngươi, một người cả đời tuân thủ chính đạo, cuối cùng lại chết thảm trong biển lửa, không ai cứu giúp. Những người dân vô tội ở Thôn Vân Thôn, họ có làm gì sai trái? Họ chỉ muốn một cuộc sống bình yên, nhưng rồi bị nghiền nát dưới bàn tay của kẻ mạnh. Đứa trẻ câm điếc kia, nó có tội tình gì mà phải chịu đựng số phận bi thảm đến vậy? Chính đạo ở đâu khi những bi kịch này xảy ra? Tiên đạo mà ngươi theo đuổi, nó có ban cho ngươi sức mạnh để ngăn chặn những điều đó không?”

Mỗi lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như một nhát búa giáng mạnh vào trái tim Lâm Nhất, khiến hắn đau đớn tột cùng. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, biểu tượng của con đường cũ, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, run rẩy. Phù Trần Mộc, đã từng là niềm tin, là định hướng của hắn, giờ đây lại nặng trĩu như một gông cùm, một lời nhắc nhở về sự bất lực. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ Phù Trần Mộc, như thể nó cũng đang đau đớn, cũng đang giằng xé cùng hắn. Ánh mắt hắn dao động giữa đau khổ tột cùng và một tia sáng lạnh lẽo của sự quyết tâm tăm tối, một tia sáng phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm hồn.

“Hồng trần gian nan, tiểu đạo sĩ. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng đầy rẫy bất công. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm… và sức mạnh. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng sức mạnh thì không bao giờ phản bội ngươi.” Tà Đạo Sĩ Mù đưa một ngón tay gầy guộc chỉ vào bệ đá cổ xưa, nơi ma lực cuồn cuộn như hơi thở của quỷ dữ. “Ta có thể ban cho ngươi thứ sức mạnh mà ngươi khao khát, đủ để ngươi nghiền nát mọi kẻ thù, để không ai có thể lấy đi bất cứ thứ gì của ngươi nữa. Ngươi muốn báo thù cho Lão Đạo Quán Chủ? Cho những người dân vô tội ở Thôn Vân Thôn? Cho đứa trẻ câm điếc kia? Sức mạnh này sẽ biến ngươi thành công cụ của sự hủy diệt mà ngươi mong muốn. Ngươi sẽ không còn phải bất lực. Ngươi sẽ không còn phải sợ hãi. Ngươi sẽ là kẻ định nghĩa lại cái gọi là ‘chân lý’ của chính mình.”

Lời đề nghị của Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ là về sức mạnh, mà còn là một triết lý lệch lạc về bản chất của 'tiên đạo' và hồng trần. Y không chỉ là kẻ 'tà ác' đơn thuần, mà còn có một tầm nhìn sâu sắc, dù méo mó, về sự vận hành của thế giới. Y đang khơi gợi không phải bản năng tàn bạo, mà là khao khát công lý bị bóp méo, là nỗi oán hận bị dồn nén đến cực điểm trong lòng Lâm Nhất. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, mạnh mẽ truyền từ bệ đá lên, như một lời mời gọi không thể chối từ, hứa hẹn một sức mạnh vô biên, nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nội tâm đang dậy sóng. Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy giằng xé, như thể mỗi từ ngữ đều phải trải qua hàng vạn nỗi đau để thoát ra khỏi cổ họng. “Cái giá là gì?” Hắn hỏi, đôi mắt đen láy ghim chặt vào Tà Đạo Sĩ Mù, không một chút sợ hãi, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và quyết tâm lạnh lẽo. Hắn biết, không có bữa tiệc nào miễn phí. Đặc biệt là từ một kẻ như Tà Đạo Sĩ Mù. Cái giá của sức mạnh mà y đề nghị chắc chắn sẽ rất cao, không chỉ dừng lại ở tu vi hay linh hồn, mà có thể là sự biến đổi vĩnh viễn trong bản chất và con đường của hắn.

Tà Đạo Sĩ Mù cười khẩy, một tiếng cười khô khốc vang vọng trong không gian u ám, như tiếng xương cốt va chạm nhau. “Cái giá? Ngươi nghĩ thế nào là cái giá, tiểu đạo sĩ? Thân thể phàm tục này? Linh hồn trong sạch của ngươi? Hay là cái gọi là ‘chính nghĩa’ mà ngươi vẫn đang cố níu giữ? Cái giá chính là sự lột xác, sự từ bỏ những xiềng xích mà thế gian áp đặt lên ngươi. Ngươi sẽ mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không cần quan tâm đến bất kỳ cái giá nào. Ngươi sẽ trở thành một kẻ mà cả chính đạo lẫn tà đạo đều phải dè chừng, một kẻ đứng ngoài mọi quy luật, mọi định nghĩa.” Y nói, giọng điệu đầy mê hoặc, như thể đang vẽ ra một bức tranh về quyền lực tuyệt đối, về sự tự do thoát ly khỏi mọi ràng buộc.

Tia dao động cuối cùng trong mắt Lâm Nhất biến mất, nhường chỗ cho một sự kiên định đến sắt đá, một tia sáng lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, không còn là sự giằng xé, mà là một sự níu giữ, một lời nhắc nhở mong manh về bản ngã đã từng. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một sợi dây mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào. Sự giằng xé dữ dội giữa khát vọng báo thù mãnh liệt, nỗi tuyệt vọng trước sự bất lực của chính mình, và những tàn dư của bản chất lương thiện, lý trí 'Vô Tiên chi Đạo' mà hắn đã từng theo đuổi, đang đạt đến đỉnh điểm. Hắn đối mặt với nỗi sợ hãi mất đi chính mình, biến thành một kẻ không còn nhân tính, nhưng đồng thời cũng bị cám dỗ bởi lời hứa về sức mạnh tuyệt đối. Để chấm dứt mọi đau khổ, để bảo vệ những gì còn sót lại, hắn phải mạnh mẽ. Và nếu sức mạnh nằm ở nơi bị cấm kỵ, thì hắn sẽ là kẻ đầu tiên dấn thân vào đó.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Tà Đạo Sĩ Mù, không nói thêm lời nào. Nhưng trong ánh mắt hắn, có một lời đáp trả, một sự chấp thuận ngầm. Bóng dáng gầy gò của hắn, đứng giữa âm khí cuồn cuộn và ma lực cổ xưa, dần hòa vào màn sương đen dày đặc, như thể hắn đã trở thành một phần của Ma Đô Phế Tích, một phần của bóng tối. Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục cười khẩy, âm thanh khô khốc vang vọng trong U Minh Cấm Địa, như một lời chào mừng đến vực sâu, đến con đường mà Lâm Nhất đã tự nguyện lựa chọn. Con đường của một kẻ cô độc, mang trong mình sức mạnh bị cấm kỵ, và một lời thề báo thù không thể lay chuyển.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ