Vô tiên chi đạo
Chương 200

Vực Sâu Hồn Phách: Khát Vọng Sức Mạnh Bất Chấp

3293 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự giày vò của Lâm Nhất bởi những ký ức đau buồn về Lão Đạo Quán Chủ và thảm kịch cũ (Thôn Vân Thôn, A Câm).,Đẩy Lâm Nhất vào vực sâu của tuyệt vọng và sự khao khát mãnh liệt sức mạnh để chấm dứt mọi đau khổ và thực hiện lời thề báo thù.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Lâm Nhất giữa con đường 'Vô Tiên' cũ và con đường tìm kiếm sức mạnh 'bất chấp' mới.,Làm nổi bật sự ảnh hưởng dai dẳng của Tà Đạo Sĩ Mù, dù không trực tiếp xuất hiện nhưng tư tưởng của hắn vẫn len lỏi trong tâm trí Lâm Nhất, đẩy hắn đi xa hơn.,Thiết lập bước tiếp theo trong hành trình tìm kiếm sức mạnh của Lâm Nhất, dẫn dắt đến một con đường đầy rủi ro và mơ hồ về đạo đức.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm), Tà Đạo Sĩ Mù
Mood: Trầm buồn, ám ảnh, quyết tâm, bi tráng, hoài nghi.
Kết chương: [object Object]

Dưới chân Tuyệt Tình Đỉnh, màn sương vẫn còn dày đặc, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm, một ngọn lửa không phải của hy vọng mù quáng, mà là của sự kiên định tăm tối, của một ý chí sắt đá muốn định nghĩa lại "Vô Tiên chi Đạo" theo cách của riêng mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, đầy máu và nước mắt, nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hắn bước đi, bước chân không còn mang nặng sự do dự, mà thay vào đó là một sự quyết liệt đến lạnh lùng, như thể mỗi bước đi đều đang khắc tạc một lời thề xuống mặt đất.

Mấy ngày đêm trôi qua, hình ảnh Tuyệt Tình Đỉnh dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một khung cảnh khác, một nơi chốn mà ngay cả trong những giấc mộng kinh hoàng nhất, Lâm Nhất cũng chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến. Đó là Ma Đô Phế Tích, một vùng đất bị nguyền rủa, nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng dường như e ngại không dám chiếu rọi. Sáng sớm, sau một đêm dài đấu tranh nội tâm không ngủ, Lâm Nhất với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt khắc khổ, bước đi nặng nề qua những tàn tích đổ nát, hoang tàn của nơi đây.

Mỗi bước chân của hắn, dường như đều là một sự giằng xé nội tâm đến tận cùng. Những tảng đá đen, những bức tường thành vỡ vụn sừng sững như những bóng ma khổng lồ, in hằn dấu vết của một nền văn minh đã bị chôn vùi trong bóng tối. Các công trình kiến trúc, từ những cột trụ gãy đổ đến những bức phù điêu ma quái, tất cả đều được tạo tác từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, nhuốm màu thời gian và sự mục ruỗng. Chúng đứng đó, câm lặng nhưng đầy rẫy những câu chuyện kinh hoàng, những bi kịch đã diễn ra trong quá khứ xa xăm. Gió rít qua các khe tường đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc yếu ớt của vô số tàn hồn còn vất vưởng nơi đây. Đôi lúc, một cơn gió mạnh thổi qua, làm những mảnh xương cốt khô khốc va chạm vào nhau, tạo ra tiếng lách cách rợn người, tựa như bản giao hưởng của cái chết đang được tấu lên.

Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối lẫn vào mùi âm khí nồng đậm, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự chết chóc và hủy diệt, len lỏi vào từng tế bào, khiến lồng ngực Lâm Nhất như bị bóp nghẹt. Cả không gian chìm trong sự u ám, hoang tàn và chết chóc, gợi cảm giác rùng rợn và nguy hiểm tột độ. Bầu trời nơi đây luôn bị bao phủ bởi một màn sương mù đen kịt, lạnh lẽo, ngay cả buổi sáng cũng không thể xua tan được cái hơi lạnh lẽo thấu xương đang ngự trị khắp nơi. Lâm Nhất không còn tìm kiếm sự bình yên, không còn khao khát cái thanh tĩnh của đạo môn, mà thay vào đó, là một sức mạnh tuyệt đối, một thứ sức mạnh có thể nghiền nát mọi thứ, có thể bảo vệ những người hắn yêu thương khỏi sự tàn khốc của hồng trần này.

Những ảo ảnh về A Câm, về ngôi làng Thôn Vân Thôn tan hoang, về ánh mắt hiền từ nhưng đầy thất vọng của Lão Đạo Quán Chủ trước khi mất cứ hiện lên rồi tan biến, ghim sâu vào tận tâm can hắn. Hắn không còn là đạo sĩ thanh tịnh, vô vi của Huyền Nguyên Quan ngày nào, mà là một kẻ mang trong mình nỗi oán hận âm ỉ và khát vọng cháy bỏng, một khát vọng có thể thiêu đốt cả linh hồn hắn.

"Yếu đuối... tất cả là do ta quá yếu đuối!" Lâm Nhất thì thầm, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như cứa vào trái tim hắn. Hắn đưa tay chạm vào một phiến đá đen sần sùi, cảm nhận cái lạnh lẽo thấu xương truyền từ nó vào lòng bàn tay. "Sư phụ... người đã dạy con về sự bao dung, về thuận theo tự nhiên. Nhưng sự bao dung đó đã cướp đi người, đã biến A Cường thành một con rối của dục vọng, đã khiến A Câm phải chịu đựng nỗi kinh hoàng tột độ..."

Một tiếng cười khẩy vang vọng trong tâm trí hắn, lạnh lẽo và đầy mỉa mai, giọng của Tà Đạo Sĩ Mù. "Ngươi thấy đó, tiểu đạo sĩ. Cái gọi là 'thuận theo tự nhiên' của các ngươi, chẳng qua chỉ là sự trốn tránh khỏi sự thật tàn khốc của thế gian này. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đó mới là chân lý vĩnh hằng. Ngươi muốn bảo vệ? Ngươi muốn cứu rỗi? Vậy thì hãy mạnh mẽ hơn nữa, mạnh mẽ đến mức không ai có thể làm tổn thương ngươi, cũng không ai có thể làm tổn thương những người ngươi quan tâm!"

Lời lẽ của Tà Đạo Sĩ Mù như những mũi kim độc, châm chích vào vết thương lòng của Lâm Nhất, khiến nỗi đau càng trở nên nhức nhối. Hắn gồng mình chống lại sự mệt mỏi thể xác và tinh thần, bước chân ngày càng kiên quyết hơn, sâu hơn vào lòng Ma Đô Phế Tích. Hắn liên tục nhìn quanh, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách, từng tàn tích, tìm kiếm thứ gì đó, bất cứ thứ gì có thể mang lại sức mạnh. "Không... ta sẽ không trở thành ngươi," Lâm Nhất lặp lại lời thề đã khắc sâu vào tâm khảm. "Nhưng ta cũng sẽ không yếu đuối như trước nữa. Ta sẽ tìm kiếm sức mạnh, một sức mạnh đủ lớn để bảo vệ, để trừng phạt những kẻ đã gây ra đau khổ!" Hắn không muốn đi theo ma đạo của Tà Đạo Sĩ Mù, không muốn biến mình thành một con quỷ vô tri, bị điều khiển bởi oán hận. Nhưng hắn cũng không còn tin vào con đường 'vô vi' đã từng tôn thờ. Sự yếu đuối đã cướp đi tất cả.

Mỗi bước chân của hắn, âm khí nơi đây dường như càng trở nên nồng đậm hơn, bủa vây lấy hắn, như muốn nuốt chửng linh hồn hắn vào vực sâu vô tận. Nhưng Lâm Nhất không lùi bước. Tia lạnh lẽo trong ánh mắt hắn càng trở nên rõ ràng, một sự lạnh lẽo không phải của sự thờ ơ, mà của một ý chí sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn sẽ tự mình tạo ra con đường của riêng mình, dù con đường đó có phải đi qua địa ngục, dù có phải đối mặt với sự khinh miệt của cả chính lẫn tà. Hắn sẽ tìm kiếm sức mạnh, không phải để thỏa mãn dục vọng cá nhân, mà để bảo vệ, để báo thù, để chấm dứt mọi đau khổ mà hắn đã chứng kiến. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tâm yếu đuối, thì tiên đạo cũng chỉ là hư vô. Lâm Nhất đã thấm thía điều đó hơn bao giờ hết.

***

Đi sâu hơn vào Ma Đô Phế Tích, giữa trưa, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để phác họa những đường nét đổ nát của một ngôi miếu cổ. Nó nằm khuất trong lòng phế tích, có lẽ là một phần của thành phố cổ đại đã từng hưng thịnh trước khi chìm vào quên lãng. Ngôi miếu này, cũng như mọi thứ xung quanh, đã bị thời gian và âm khí bào mòn đến mức không còn nhận ra hình hài nguyên bản. Các cột đá rêu phong, mái ngói vỡ nát, và những bức tường đổ sập một phần, tạo nên một khung cảnh hoang tàn nhưng vẫn phảng phất một vẻ uy nghiêm cổ kính. Mùi gỗ mục, mùi rêu phong và mùi đất ẩm ướt hòa quyện vào nhau, mang theo một chút hơi lạnh và tĩnh mịch.

Lâm Nhất bước vào trong, không khí bên trong miếu còn u ám và tĩnh lặng hơn bên ngoài. Hắn tìm một phiến đá bằng phẳng, ngồi xuống, rút Phù Trần Mộc ra. Cây gậy mộc mạc, thân thuộc, từng là niềm tin, là định hướng của hắn, giờ đây nằm im lìm trong tay hắn, như một chứng nhân câm lặng cho sự thay đổi trong tâm hồn hắn. Hắn ngắm nhìn nó với ánh mắt xa xăm, những ký ức về Lão Đạo Quán Chủ ùa về như một dòng thác lũ không thể ngăn cản.

Hắn nhớ về những ngày tháng bình yên ở Huyền Nguyên Quan, những buổi sớm mai cùng sư phụ quét lá sân, những buổi chiều tà ngồi nghe sư phụ giảng giải đạo lý dưới gốc cây cổ thụ. "Vô Tiên chi Đạo, không nằm ở phép thuật thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Tiên đạo tại tâm, tiểu Nhất à, hãy giữ lấy chân tâm, giữ lấy sự lương thiện, thì tự khắc sẽ thành đạo." Lời dạy của sư phụ vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây, chúng lại mang một sắc thái bi ai, chua xót.

Sự tương phản giữa quá khứ thanh tĩnh và hiện tại khắc nghiệt khiến trái tim hắn thắt lại. Hắn cảm thấy mình đã phản bội con đường đó, phản bội lời dạy của sư phụ. Một sự tội lỗi dâng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức, nó bị dập tắt bởi nỗi đau và sự bất lực quá lớn. "Sư phụ... người có trách con không?" Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn khàn đặc, nghẹn ngào. "Con đã không thể bảo vệ người... Con đã không thể bảo vệ A Câm, không thể cứu lấy Thôn Vân Thôn. Cái gọi là 'chân tâm', cái gọi là 'lương thiện' đó, khi đối mặt với ma đạo tàn độc, chúng chỉ là sự yếu đuối, là cái cớ để kẻ ác giày xéo!"

Hắn vuốt ve Phù Trần Mộc, cảm nhận sự thô ráp của lớp vỏ gỗ đã sần sùi theo năm tháng. Lão Đạo Quán Chủ đã từng nói, cây gậy này là biểu tượng của sự thanh tĩnh, của sự vô vi, thuận theo tự nhiên. Nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sự thanh tĩnh và bao dung đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở đau đớn về sự thất bại. Nếu hắn không có sức mạnh, thì dù có lương thiện đến mấy, hắn cũng chỉ có thể bất lực đứng nhìn những người mình yêu thương bị hủy diệt.

Lâm Nhất mở Kinh Thư Vô Tự, cuốn sách không chữ mà sư phụ đã để lại. Hắn lướt qua những trang giấy trắng tinh, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời chỉ dẫn cho con đường mới. Nhưng không có gì. Chỉ là sự trống rỗng, sự im lặng vô tận. Hắn đã từng tin rằng, đạo lý cao thâm nhất nằm trong sự vô tự, trong sự cảm ngộ từ chính cuộc đời. Nhưng giờ đây, sự vô tự đó lại càng khiến hắn cảm thấy lạc lõng, hoang mang. Nó không chỉ cho hắn con đường để đối phó với kẻ ác một cách trực diện, không cho hắn sức mạnh để bảo vệ những gì quan trọng nhất.

"Tiên đạo tại tâm... nhưng nếu tâm không đủ mạnh, thì đạo cũng chỉ là hư vô," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn đầy cay đắng. Hắn đóng sầm Kinh Thư Vô Tự lại, một âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi miếu. Sự thất vọng dâng lên trong lòng hắn. Con đường cũ, với những giáo lý về sự thanh tĩnh, về vô vi, đã không còn phù hợp. Hoặc có lẽ, hắn đã hiểu sai về nó, hoặc đã không đủ năng lực để thực hành nó đến nơi đến chốn. Dù là gì đi nữa, hắn không thể tiếp tục đi trên con đường đó nữa.

Tia lạnh lẽo trong mắt Lâm Nhất trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Hắn đã nếm trải quá nhiều nỗi đau, đã chứng kiến quá nhiều sự bất lực. Hắn sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. Nếu 'Vô Tiên chi Đạo' cũ không thể cho hắn sức mạnh, vậy thì hắn sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường có thể cho hắn thứ hắn cần, dù con đường đó có phải đi qua bóng tối, dù nó có bị cả thế gian phỉ báng.

Hắn đứng dậy, cất Phù Trần Mộc và Kinh Thư Vô Tự vào trong áo, như cất giữ một phần quá khứ, một phần của con người đã từng là hắn. Nhưng hắn biết, con người đó đã chết cùng với Lão Đạo Quán Chủ, cùng với A Câm, cùng với Thôn Vân Thôn. Giờ đây, đứng giữa tàn tích của Ma Đô Phế Tích, hắn là một Lâm Nhất khác, một Lâm Nhất đã trải qua những cơn ác mộng kinh hoàng, đã nếm trải sự tuyệt vọng tột cùng, và đã đưa ra một quyết định tăm tối. Hắn sẽ không bao giờ yếu đuối nữa. Hắn sẽ tìm kiếm sức mạnh bằng mọi giá.

***

Chiều tà, khi bóng tối bắt đầu bao trùm Ma Đô Phế Tích, màn sương mù đen càng trở nên dày đặc, nuốt chửng những tàn tích đổ nát vào trong sự im lặng đáng sợ. Gió rít mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi âm khí nồng nặc hơn bao giờ hết. Lâm Nhất, không chút nao núng, dấn thân sâu hơn vào trung tâm của phế tích, nơi mà âm khí dường như đặc quánh lại, nơi mà ngay cả những tàn hồn yếu ớt cũng không dám bén mảng. Bước chân hắn vẫn kiên định, không còn sự giằng xé nội tâm như buổi sáng. Giờ đây, chỉ còn lại một sự tập trung tột độ và một khát vọng duy nhất: tìm kiếm sức mạnh.

Hắn không còn sợ hãi. Nỗi sợ hãi đã bị nỗi đau và sự oán hận nuốt chửng. Chỉ có khát vọng, một khát vọng cháy bỏng như ngọn lửa địa ngục. Trong một khu vực bị sập đổ hoàn toàn, nơi mà những cột đá đen khổng lồ nằm ngổn ngang, tạo thành một mê cung tự nhiên, Lâm Nhất phát hiện ra một điều bất thường. Dưới một phiến đá lớn, bị che khuất bởi vô số mảnh vụn và rêu phong đen kịt, có một luồng năng lượng kỳ lạ đang tỏa ra. Đó là một thứ năng lượng không thuộc về tự nhiên, cũng không phải là linh khí của chính đạo. Nó là một luồng khí lạnh lẽo, mạnh mẽ, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và một thứ hương thơm ngọt ngào, mê hoặc đến khó tả, như thể đang dụ dỗ hắn dấn thân vào một vực sâu không đáy.

Lâm Nhất dọn dẹp các mảnh vụn, để lộ ra một dấu vết của ma trận cổ xưa được khắc sâu vào phiến đá. Các đường nét trên ma trận đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ phức tạp và tà dị đến rợn người. Chúng xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những biểu tượng kỳ quái, dường như đang thì thầm những bí mật bị lãng quên của một thời đại đen tối. Đây là một nguồn năng lượng đen tối, mạnh mẽ nhưng cũng đầy nguy hiểm. Đó là một con đường khác, một con đường mà 'Vô Tiên chi Đạo' không bao giờ chạm tới, một con đường bị cấm kỵ bởi chính đạo, bị coi là tà ma ngoại đạo.

Một tiếng cười khẩy khô khốc, quen thuộc bỗng vang lên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn, như thể Tà Đạo Sĩ Mù đang đứng ngay bên cạnh, thì thầm vào tai hắn. "Ngươi thấy chưa? Sức mạnh không nằm ở sự chấp niệm vào những điều cũ kỹ, vào những giáo điều đã mục nát. Chỉ có con đường này mới cho ngươi thứ ngươi muốn, tiểu đạo sĩ. Sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát kẻ thù, sức mạnh để bảo vệ tất cả, sức mạnh để định nghĩa lại cái gọi là 'chân lý' của ngươi."

Lâm Nhất không nói. Hắn quỳ xuống, đưa tay chạm vào phiến đá cổ xưa mang dấu vết của ma trận. Một luồng khí lạnh lẽo, mạnh mẽ truyền vào cơ thể hắn, khiến hắn rùng mình. Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc, vừa đáng sợ, vừa mê hoặc. Luồng khí đó không chỉ lạnh buốt mà còn mang theo một sự u ám, một sự tàn bạo ẩn chứa, nhưng đồng thời, nó lại hứa hẹn một sức mạnh vô biên. Hắn cảm nhận được nó, một thứ năng lượng thô sơ, nguyên thủy, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc hay đạo lý nào.

Ánh mắt hắn ánh lên sự dao động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia cuối cùng của sự do dự, của con người cũ vẫn còn sót lại. Nhưng ngay lập tức, tia dao động đó biến mất, nhường chỗ cho một sự kiên định đến sắt đá. Hắn không lùi bước. Hắn đã thề. Hắn sẽ không yếu đuối nữa.

"Đây là con đường của ta..." Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn khàn đặc, lẫn vào tiếng gió rít gào. "Con đường mà ta sẽ tự mình tạo ra. Dù nó có phải là vực sâu không đáy, dù nó có phải là địa ngục, ta cũng sẽ đi." Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận luồng năng lượng lạnh lẽo đang xâm nhập vào cơ thể, như một lời chào đón từ một thế giới khác.

Lời thề được khắc sâu vào tâm khảm, hòa cùng với luồng khí lạnh lẽo, tạo thành một bản giao hưởng tăm tối trong linh hồn hắn. Lâm Nhất bắt đầu tìm kiếm lối vào, dấn thân vào sâu hơn trong lòng phế tích, theo dấu vết của ma trận cổ xưa. Con đường phía trước mịt mờ, hiểm ác, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để chấm dứt mọi đau khổ, để bảo vệ những gì còn sót lại, hắn phải mạnh mẽ. Và nếu sức mạnh nằm ở nơi bị cấm kỵ, thì hắn sẽ là kẻ đầu tiên dấn thân vào đó.

Hắn bước đi, bóng dáng gầy gò khuất dần trong màn sương đen dày đặc của Ma Đô Phế Tích, hòa vào những tàn tích đổ nát. Tiếng vọng của Tà Đạo Sĩ Mù vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây, nó không còn là lời mê hoặc đơn thuần, mà là một sự đồng hành tăm tối, một lời chỉ dẫn cho con đường mà Lâm Nhất đã tự nguyện lựa chọn. Một con đường mà hắn sẽ khám phá những bí mật cổ xưa, những sức mạnh bị cấm kỵ, và có thể, là định nghĩa lại chính bản thân mình. Hắn đã chấp nhận. Hắn đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ