Bóng dáng Lâm Nhất khuất dần vào màn sương âm khí dày đặc, để lại phía sau Tà Đạo Sĩ Mù cùng nụ cười khó hiểu, một nụ cười không phải của sự thất vọng, mà của kẻ đã nhìn thấu mọi sự, của kẻ tin rằng thời gian sẽ chứng minh lời y nói là đúng. Y biết rằng, Lâm Nhất có thể từ chối sức mạnh tà ác của y hôm nay, nhưng nỗi đau và khát khao bảo vệ những người thân yêu vẫn còn đó, âm ỉ cháy trong trái tim hắn. Và một ngày nào đó, cái hồng trần gian nan này sẽ đẩy hắn đến một lựa chọn khác, một con đường khác, có thể sẽ vẫn dẫn về nơi y đang chờ đợi.
Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Lâm Nhất đã lựa chọn, nhưng con đường phía trước, dù đã được xác định lại, vẫn là một chặng đường đầy chông gai, thử thách. Hắn vẫn mang trong mình nỗi buồn sâu thẳm, nhưng trong đôi mắt hắn, giờ đây đã le lói một tia hy vọng mong manh, một sự kiên định mới mẻ. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường sức mạnh khác, một con đường phù hợp với Vô Tiên chi Đạo, nhưng cũng không kém phần gian nan, có thể dẫn đến những thử thách mới mà ngay cả Tà Đạo Sĩ Mù cũng chưa thể lường trước.
***
Con đường đá gồ ghề, sỏi vụn lạo xạo dưới bước chân Lâm Nhất, dẫn hắn rời xa Ma Đô Phế Tích. Sáng sớm, mặt trời vừa lên nhưng vẫn bị mây che phủ, khiến vạn vật chìm trong một màu xám xịt, u ám. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của âm khí còn vương vấn, như những lời thì thầm ai oán của quá khứ. Dù đã thoát ly khỏi nơi chốn ma mị đó, nhưng trong tâm trí Lâm Nhất, những lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù vẫn cứ vang vọng, xoáy sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, không ngừng gặm nhấm sự bình yên mà hắn cố gắng giành lấy.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi vực sâu? Ngươi nghĩ ngươi có thể tự mình làm gì trong cái hồng trần tàn khốc này?” Giọng điệu khàn đặc, mỉa mai của y như những lưỡi dao vô hình, cắt cứa vào khát vọng của hắn. Hắn cố gắng xua đi, cố gắng tìm lại ý nghĩa của “Vô Tiên chi Đạo”, của sự buông bỏ chấp niệm, của lòng trắc ẩn mà Lão Đạo Quán Chủ đã dạy. Nhưng hình ảnh A Câm với đôi mắt ngây dại, tiếng khóc nghẹn ngào của những người dân Thôn Vân Thôn, và cả khuôn mặt hiền từ của Quán Chủ khi từ biệt, tất cả cứ đan xen, hòa lẫn vào nhau, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén lên tâm can hắn.
Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay. Cây chổi cũ kỹ, tưởng chừng vô dụng, giờ đây lại là một vật bấu víu, một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn. Nó không phải là gánh nặng, hắn đã tự nhủ như vậy, mà là một cây gậy hành giả, dẫn lối qua hồng trần gian nan. Nhưng liệu nó có đủ sức mạnh để chống lại cái tà ác ngút trời, cái tàn khốc vô biên? Liệu “Vô Tiên” có đồng nghĩa với “vô lực” khi đứng trước những cảnh đời bi ai?
Một tia nắng yếu ớt xuyên qua đám mây xám, rọi xuống con đường mòn. Ánh sáng đó quá mong manh, không đủ sức xua tan bóng tối trong lòng Lâm Nhất. Hắn tự vấn bản thân, từng bước chân đều nặng trĩu. “Vô Tiên... nhưng liệu có thể bảo vệ được gì khi không có sức mạnh?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, như một lời nguyền rủa. Hắn không truy cầu sức mạnh để khuếch trương, để làm bá chủ, mà chỉ để bảo vệ những gì mình trân quý, để ngăn chặn những bi kịch tương tự Thôn Vân Thôn lặp lại. Nhưng Tà Đạo Sĩ Mù đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi hoặc, một nỗi sợ hãi rằng con đường “chính đạo” của hắn quá mềm yếu, quá chậm chạp, không thể đối chọi với sự tàn nhẫn của thế gian.
Mùi đất ẩm, mùi lá khô mục rữa dần thay thế mùi âm khí nồng đậm. Không khí dần trở nên trong lành hơn, nhưng tâm hồn Lâm Nhất lại càng thêm nặng nề. Hắn nhớ lại những lời Lão Đạo Quán Chủ đã nói: “Tiên đạo không phải là phép thuật thần thông, mà là tu thân, tu tâm. Vô Tiên không phải là vô tình, mà là vô chấp niệm.” Hắn đã hiểu những lời đó, đã cố gắng sống theo những lời đó. Nhưng khi đối diện với cái chết, với sự hủy diệt, với nỗi bất lực giày vò, thì những triết lý cao siêu ấy dường như trở nên xa vời, vô nghĩa.
Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp chìm trong sương sớm. Hắn đã từ chối lời đề nghị của Tà Đạo Sĩ Mù, không phải vì hắn không muốn sức mạnh, mà vì hắn sợ mất đi chính mình, mất đi cái “chân tâm” mà hắn đã khổ công vun đắp. Hắn không muốn trở thành kẻ mà hắn căm ghét, một kẻ lợi dụng nỗi đau của người khác để đạt được mục đích. Nhưng cái giá của sự kiên định ấy là gì? Liệu hắn có thể đứng vững trên con đường đầy chông gai này, khi mà mỗi bước đi đều tiềm ẩn những bi kịch mới?
Lâm Nhất thở dài một tiếng, hơi thở mang theo sự mệt mỏi và hoang mang. Hắn biết mình không thể quay lại Ma Đô Phế Tích, không thể chấp nhận con đường của Tà Đạo Sĩ Mù. Nhưng hắn cũng không biết phải đi đâu, phải làm gì để tìm kiếm một con đường khác, một con đường đủ sức mạnh để bảo vệ, mà vẫn giữ được bản tâm. Hồng trần mênh mông, và hắn, một tiểu đạo sĩ gầy gò, dường như quá nhỏ bé trước những ngọn sóng dữ dội của nó. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và hắn đang ở giữa dòng chảy đó, cô độc và lạc lối.
***
Sau nhiều ngày đêm hành tẩu, bước chân Lâm Nhất cuối cùng cũng đặt đến Thanh Khê Thôn. Hắn đã nghe nói về nơi đây, một ngôi làng nhỏ bé nằm khuất mình giữa thung lũng, được bao bọc bởi những hàng tre xanh mướt và con suối nhỏ chảy róc rách. Trong tâm trí hắn, Thanh Khê Thôn là biểu tượng của sự bình yên, của một cuộc sống giản dị, không vướng bận hồng trần. Hắn hy vọng tìm thấy ở đây một chút tĩnh lặng, một chút an ủi cho tâm hồn đang bị giày vò.
Buổi trưa, nắng gắt đổ xuống đầu, nhưng không xua tan được sự lạnh lẽo khó tả đang bao trùm lấy ngôi làng. Từ xa, Lâm Nhất đã cảm thấy có điều bất thường. Không có tiếng gà gáy, không có tiếng chó sủa, không có tiếng trẻ con nô đùa, không có tiếng người lớn trò chuyện về mùa màng như hắn vẫn tưởng tượng. Thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi lúa chín mà hắn mong đợi đã bị thay thế bởi một mùi hôi thối nồng nặc, mùi máu tanh, mùi khói khét và mùi thịt cháy quyện vào nhau, xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải nôn khan.
Trái tim Lâm Nhất thắt lại, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Hắn tăng tốc bước chân, Phù Trần Mộc trong tay như nặng trĩu thêm. Khi hắn đến gần, cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ, hồn phách như muốn lìa khỏi xác.
Thanh Khê Thôn, ngôi làng yên bình trong tưởng tượng của hắn, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã bị thiêu rụi thành tro bụi, chỉ còn trơ lại những khung cột cháy đen. Hàng rào tre xanh mướt đã bị gãy đổ, nằm ngổn ngang. Ngôi đình làng nhỏ đã sụp đổ hoàn toàn, và cây cổ thụ lớn nơi giữa làng cũng bị chặt hạ, thân cây cháy xém, đổ rạp xuống đất.
Nhưng điều khủng khiếp nhất không phải là sự đổ nát của vật chất, mà là sự tàn phá của sinh mạng. Những thi thể nằm la liệt khắp nơi, trên đường đi, trong những tàn tích nhà cửa, bên cạnh bờ suối đã nhuốm màu đỏ máu. Một số bị tra tấn dã man, thân thể bầm tím, xương cốt gãy rời, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng, ánh lên sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Một số khác bị thiêu cháy đến biến dạng, chỉ còn là những nắm tro đen và mùi khét lẹt ám ảnh. Máu loang lổ khắp nơi, khô lại thành những vệt nâu sẫm trên nền đất, trên những phiến đá, trên những thân cây.
Tiếng khóc than thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn của những người may mắn sống sót vang vọng trong không trung, hòa vào tiếng gió rít qua những tàn tích, tạo nên một bản nhạc bi thương đến thấu xương. Một bà lão tóc bạc phơ ôm lấy thi thể đứa cháu nhỏ, tiếng khóc của nàng đã khản đặc, chỉ còn là những tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy. Một người đàn ông gầy gò, thân thể đầy vết thương, đang cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để đào bới trong đống đổ nát, tìm kiếm người thân.
“Cứu... cứu với...!” Một tiếng kêu yếu ớt vang lên từ dưới một đống gỗ đổ nát. Lâm Nhất giật mình, chạy vội đến. Hắn dùng hết sức bình sinh, cố gắng nhấc những thanh gỗ nặng trịch, mặc cho những mảnh vụn sắc nhọn cứa vào tay, vào áo bào. Dưới đống đổ nát là một cô gái trẻ, thân thể bê bết máu, đôi mắt đã không còn thần sắc. Hắn cố gắng truyền chút linh lực vào cơ thể nàng, nhưng vô vọng. Hơi thở của nàng đã quá yếu ớt, và cuối cùng, dưới bàn tay hắn, nàng đã trút hơi thở cuối cùng.
“Không... không thể nào!” Lâm Nhất thốt lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn quỳ gối xuống, đôi mắt đen láy mở to, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng địa ngục trần gian trước mặt. Mọi thứ hắn vừa cố gắng gây dựng trong tâm trí, mọi lý tưởng về “Vô Tiên” của hắn, giờ đây dường như sụp đổ hoàn toàn. Cảnh Thôn Vân Thôn bị hủy diệt lại hiện về, nhưng lần này, nó còn tàn khốc hơn, dữ dội hơn, bởi vì hắn đã tự nhủ rằng mình sẽ không để điều đó lặp lại.
Hắn cố gắng giúp đỡ những người sống sót, băng bó vết thương cho họ, truyền chút linh lực yếu ớt để giảm bớt đau đớn. Nhưng hắn chỉ là một cá nhân, một tiểu đạo sĩ gầy gò, và quy mô của sự tàn phá quá lớn. Hàng chục, có lẽ hàng trăm sinh mạng đã ra đi. Sự bất lực dâng trào, nhấn chìm hắn vào một vực sâu của tuyệt vọng. Phù Trần Mộc trong tay hắn giờ đây không còn là biểu tượng của lời thề, mà là một vật nặng trĩu, vô dụng, châm biếm chính sự yếu ớt của hắn.
Hắn đã hứa sẽ bảo vệ, sẽ ngăn chặn cái ác. Nhưng hắn đã đến quá muộn. Hắn đã thất bại. Nỗi đau, sự tức giận, và trên hết là nỗi bất lực, giày vò hắn đến tận xương tủy. Hắn gục xuống giữa đống đổ nát, ôm lấy một đứa trẻ đã tắt thở, khuôn mặt nhỏ bé vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi. Mùi máu tanh nồng, mùi khói khét lẹt, mùi tử khí bao trùm lấy hắn, khiến hắn như nghẹt thở. Hắn không thể khóc, bởi vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn của nước mắt. Chỉ có một sự trống rỗng, một sự tê liệt bao trùm lấy tâm hồn hắn.
***
Giữa cảnh hoang tàn và mùi tử khí nồng nặc của Thanh Khê Thôn, trong lúc Lâm Nhất vẫn đang quỳ gối, ôm lấy đứa trẻ đã tắt thở, một bóng đen cao gầy xuất hiện không một tiếng động. Y đứng đó, giữa những tàn tích cháy đen, như một bóng ma của sự hủy diệt, một hiện thân của cái ác. Ánh nắng gắt của buổi trưa dường như không thể chạm tới y, chỉ tạo ra một vầng sáng mờ ảo quanh thân hình xương xẩu, khoác chiếc đạo bào màu tối rách rưới.
Đó chính là Tà Đạo Sĩ Mù. Đôi mắt vô hồn của y, dù không nhìn thấy gì, nhưng dường như lại thấu suốt mọi sự, xuyên qua màn sương bi thương để chạm đến đáy sâu tâm hồn Lâm Nhất. Khuôn mặt gầy guộc, xương xẩu của y không một chút biểu cảm, chỉ có nụ cười méo mó quen thuộc, một nụ cười không hề mang ý nghĩa vui vẻ, mà là sự mỉa mai, khinh miệt và tàn nhẫn. Y chống cây gậy chống cũ kỹ, đầu gậy chạm nhẹ xuống nền đất đầy tro bụi, tạo ra một âm thanh khô khốc, sắc lạnh, như tiếng gõ cửa của tử thần.
Tiếng than khóc của những người sống sót dần chìm xuống, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những tàn tích, mang theo mùi máu và tro bụi. Sự xuất hiện của Tà Đạo Sĩ Mù như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt chút hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng Lâm Nhất. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng chạm phải đôi mắt trống rỗng của Tà Đạo Sĩ Mù.
“Ngươi thấy đó, tiểu đạo sĩ.” Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù vang lên, khàn đặc và lạnh lùng, nhưng lại rõ ràng đến từng câu chữ, như thể y đang nói thẳng vào tâm trí Lâm Nhất. “Cái gọi là ‘Vô Tiên chi Đạo’ của ngươi, cái ‘bản tâm thiện lương’ hão huyền của ngươi, giờ đây có thể làm gì? Ngươi có thể ngăn cản được bi kịch này không? Ngươi có thể cứu lấy những sinh mạng vô tội này không?”
Y chậm rãi bước lại gần, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên trái tim Lâm Nhất. “Ngươi đã từ chối ta. Ngươi đã tin rằng con đường của ngươi là đúng đắn. Nhưng hiện thực tàn khốc này, nó có buông tha cho ngươi không? Nó có buông tha cho những kẻ yếu đuối mà ngươi muốn bảo vệ không?” Y dừng lại trước mặt Lâm Nhất, cúi xuống một chút, đôi mắt vô hồn như đang nhìn thẳng vào linh hồn hắn. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng tình cảm đó cũng chính là điểm yếu lớn nhất của ngươi. Và ta tin, ngươi sẽ không thể bảo vệ được nó bằng cái gọi là ‘bản tâm thiện lương’ hão huyền của ngươi.” Lời lẽ của y lặp lại, như một lời nguyền rủa, như một lời tiên tri nghiệt ngã.
Lâm Nhất thở hổn hển, cố gắng hít lấy chút không khí bị ô nhiễm bởi tử khí và khói bụi. Hắn muốn phản bác, muốn hét lên rằng y là kẻ tàn ác, là kẻ gây ra tất cả. Nhưng những lời nói đó lại nghẹn ứ trong cổ họng. Hắn nhìn xuống đứa trẻ trong vòng tay, nhìn những gương mặt đau khổ xung quanh, và rồi quay lại nhìn Tà Đạo Sĩ Mù. Sự tức giận bùng cháy, nhưng lại bị nhấn chìm bởi nỗi bất lực vô hạn.
“Ngươi... ngươi muốn gì?” Lâm Nhất thốt lên, giọng nói khản đặc, run rẩy, gần như không nghe rõ. Hắn không còn sức lực để đối kháng, để tranh cãi. Tâm trí hắn trống rỗng, chỉ còn nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Tà Đạo Sĩ Mù cười khẩy, âm thanh khô khốc vang vọng giữa sự im lặng chết chóc. “Ta đã nói rồi. Sức mạnh.” Y phẩy tay, một luồng âm khí nhẹ nhàng lướt qua, cuốn đi chút tro bụi trên mặt đất. “Ngươi cần nó để bảo vệ. Ngươi đã thấy hậu quả của sự yếu ớt. Ngươi đã thấy cái giá của sự bất lực. Thanh Khê Thôn này chỉ là khởi đầu. Nếu ngươi không chấp nhận sức mạnh của ta, còn nhiều ‘Thanh Khê Thôn’ khác sẽ ra đi. Nhiều người mà ngươi muốn bảo vệ sẽ phải chịu đựng số phận tương tự. Ta có thể đảm bảo điều đó.”
Lời nói của y không phải là một lời đe dọa suông, mà là một lời tuyên bố lạnh lùng, mang theo sự tàn nhẫn và quyết đoán. Y không hề tấn công Lâm Nhất, không hề động thủ, nhưng mỗi lời y nói ra đều như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn, khoét sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn. Y đang đặt hắn vào một lựa chọn nghiệt ngã: hoặc chấp nhận sức mạnh của y để ngăn chặn những thảm kịch tiếp theo, hoặc nhìn những người khác phải chịu đựng, chỉ vì hắn cố chấp giữ lấy cái gọi là “bản tâm” của mình.
“Lựa chọn là của ngươi, tiểu đạo sĩ.” Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục, giọng điệu trở nên trầm hơn, như một lời dụ dỗ đến từ vực sâu. “Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Hồng trần gian nan, và những kẻ yếu đuối sẽ luôn bị nghiền nát. Ngươi có thể giữ lấy cái ‘Vô Tiên’ của ngươi, nhưng ngươi sẽ phải chứng kiến tất cả những gì ngươi trân quý bị hủy diệt, từng chút một. Hay ngươi sẽ chấp nhận cái giá, để có được sức mạnh bảo vệ?” Y lại cười, nụ cười méo mó đầy ẩn ý. “Ngươi nghĩ ta là tà ác? Ngươi nghĩ ta là quỷ dữ? Nhưng ta chỉ là một người đã nhìn thấu sự thật của hồng trần, một sự thật mà ‘Tiên đạo’ giả tạo của các ngươi đã cố gắng che giấu. Ngươi có dám nhìn thẳng vào sự thật đó không, Lâm Nhất?”
Lâm Nhất ngước nhìn Tà Đạo Sĩ Mù, đôi mắt hắn ngập tràn sự đau khổ, giằng xé. Lý tưởng “Vô Tiên” của hắn, giờ đây dường như đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Hắn có thể giữ vững bản tâm, nhưng liệu bản tâm đó có đủ sức mạnh để bảo vệ, để ngăn chặn những bi kịch đang chực chờ? Nỗi sợ hãi lặp lại bi kịch của Thôn Vân Thôn, nỗi sợ hãi sự bất lực lại dâng trào, nhấn chìm hắn. Tà Đạo Sĩ Mù đã nắm được điểm yếu chí mạng của hắn – lòng trắc ẩn và khao khát bảo vệ. Hắn bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, dường như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thỏa hiệp, hoặc nhìn mọi thứ hắn yêu thương bị hủy diệt.
Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất lạnh ngắt, nặng trĩu. Hắn cảm thấy ý chí của mình lung lay dữ dội, như một con thuyền nhỏ bé giữa biển cả bão tố. Con đường “Vô Tiên” mà hắn đã chọn, liệu có phải là một con đường dẫn đến sự hủy diệt của chính những gì hắn muốn bảo vệ? Ánh mắt Tà Đạo Sĩ Mù, dù vô hồn, nhưng lại sâu thẳm như một vực thẳm không đáy, như đang nuốt chửng lấy linh hồn hắn. Lâm Nhất cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, và chỉ một bước chân sai lầm, hắn sẽ rơi vào vực sâu không đáy của tà đạo, hoặc sẽ mãi mãi bị nỗi bất lực giày vò.