Vô tiên chi đạo
Chương 204

Khắc Sâu Nỗi Hận: Khi Lưỡi Dao Của Tà Ác Cắt Vào Tâm Can

3549 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 203, khắc họa sự đau đớn tột cùng của Lâm Nhất trước thảm kịch Thanh Khê Thôn.,Giới thiệu một cảnh tượng tàn khốc mới, mang tính chất tàn bạo và thao túng tâm lý sâu sắc hơn, do Tà Đạo Sĩ Mù gây ra ở Thôn Vân Thôn.,Đẩy xung đột nội tâm của Lâm Nhất lên đỉnh điểm, khiến sự phẫn nộ, tuyệt vọng và khao khát sức mạnh báo thù trong hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.,Làm nổi bật sự tàn ác, xảo quyệt và triết lý lệch lạc của Tà Đạo Sĩ Mù, cho thấy hắn đang cố tình đẩy Lâm Nhất vào con đường tà đạo.,Thiết lập tiền đề vững chắc cho sự kiện Lâm Nhất bị tâm ma xâm chiếm mạnh mẽ ở Chương 208, cho thấy hắn đang đứng trên bờ vực của sự sa ngã.,Duy trì nhịp độ 'rising_action' của Arc 4, tăng cường căng thẳng và cảm giác nguy hiểm rình rập.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tà Đạo Sĩ Mù, Người Dân Thanh Khê Thôn, Người Dân Thôn Vân Thôn
Mood: Tuyệt vọng, phẫn nộ, bi thảm, căng thẳng, u ám, kinh hoàng
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất ngước nhìn Tà Đạo Sĩ Mù, đôi mắt hắn ngập tràn sự đau khổ, giằng xé. Lý tưởng “Vô Tiên” của hắn, giờ đây dường như đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Hắn có thể giữ vững bản tâm, nhưng liệu bản tâm đó có đủ sức mạnh để bảo vệ, để ngăn chặn những bi kịch đang chực chờ? Nỗi sợ hãi lặp lại bi kịch của Thôn Vân Thôn, nỗi sợ hãi sự bất lực lại dâng trào, nhấn chìm hắn. Tà Đạo Sĩ Mù đã nắm được điểm yếu chí mạng của hắn – lòng trắc ẩn và khao khát bảo vệ. Hắn bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, dường như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thỏa hiệp, hoặc nhìn mọi thứ hắn yêu thương bị hủy diệt.

Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất lạnh ngắt, nặng trĩu. Hắn cảm thấy ý chí của mình lung lay dữ dội, như một con thuyền nhỏ bé giữa biển cả bão tố. Con đường “Vô Tiên” mà hắn đã chọn, liệu có phải là một con đường dẫn đến sự hủy diệt của chính những gì hắn muốn bảo vệ? Ánh mắt Tà Đạo Sĩ Mù, dù vô hồn, nhưng lại sâu thẳm như một vực thẳm không đáy, như đang nuốt chửng lấy linh hồn hắn. Lâm Nhất cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, và chỉ một bước chân sai lầm, hắn sẽ rơi vào vực sâu không đáy của tà đạo, hoặc sẽ mãi mãi bị nỗi bất lực giày vò. Hắn đứng đó, giữa đống đổ nát của Thanh Khê Thôn, nơi tử khí vẫn còn vương vấn, nơi tiếng than khóc đã tắt ngúm, chỉ còn lại sự im lặng ghê rợn, nặng trĩu như đá tảng đè lên lồng ngực. Từng lời của Tà Đạo Sĩ Mù như những mũi kim sắc nhọn, đâm xuyên qua lớp vỏ bọc kiên cường mà hắn đã cố gắng dựng xây bấy lâu, khoét sâu vào nỗi đau tận cùng của sự bất lực. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần giữ vững bản tâm, chỉ cần tuân theo lẽ tự nhiên, thì tất cả sẽ an bài. Nhưng hiện thực tàn khốc này, những thi thể nằm la liệt dưới chân, những ánh mắt kinh hoàng hóa đá, đã chứng minh cho hắn thấy rằng, lòng lương thiện, đôi khi, chỉ là một thứ xa xỉ.

Tà Đạo Sĩ Mù không nói thêm lời nào, y chỉ nhẹ nhàng xoay người, bóng hình cao gầy khuất dần vào màn sương mù mỏng manh đang bao phủ khắp thôn làng. Sự xuất hiện của y như một cơn ác mộng, và sự biến mất của y cũng không mang lại chút bình yên nào. Trái lại, nó còn để lại một khoảng trống rỗng lớn hơn trong tâm hồn Lâm Nhất, một khoảng trống chất chứa đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng. Hắn quỳ gối xuống, tấm đạo bào cũ kỹ thấm đẫm bụi bẩn và máu khô. Hắn không thể khóc, bởi nước mắt đã cạn, chỉ còn lại một sự tê dại đến tận xương tủy. Phù Trần Mộc, cây phất trần quen thuộc, tượng trưng cho con đường tu đạo mà hắn đã chọn, nay trở nên lạnh lẽo và vô dụng đến lạ. Hắn ghì chặt nó trong tay, nhưng cảm giác nó mang lại không phải là sự trấn an, mà là một lời nhắc nhở phũ phàng về giới hạn của mình.

Giữa sự im lặng đáng sợ của Thanh Khê Thôn, một tiếng thút thít yếu ớt chợt vọng đến, mỏng manh như sợi chỉ sắp đứt. Lâm Nhất giật mình, đôi mắt vô hồn khẽ lay động. Đó là tiếng khóc của một đứa trẻ, ẩn mình trong đống đổ nát của một căn nhà gỗ cháy dở. Hắn lảo đảo đứng dậy, từng bước chân nặng nề như chì, bước về phía âm thanh đó. Khói bụi vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi máu tanh và tử khí nồng nặc, khiến không gian càng thêm u ám, ngột ngạt. Hắn tìm thấy một bé gái chừng ba, bốn tuổi, co ro trong góc tường, đôi mắt mở to, ngập nước mắt, khuôn mặt lem luốc bùn đất và nước mắt. Nó đang ôm chặt lấy một con búp bê vải rách nát, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật.

“Mẹ ơi... con sợ...” Tiếng khóc của đứa trẻ cứa vào tâm can Lâm Nhất, như một lưỡi dao sắc bén. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy đứa bé. Thân hình nhỏ xíu ấy run rẩy trong vòng tay hắn, hơi ấm từ nó dường như là thứ duy nhất còn sót lại của sự sống giữa cái chết chóc bao trùm. Hắn vuốt ve mái tóc rối bù của đứa trẻ, cố gắng an ủi, nhưng chính hắn cũng chẳng biết phải nói gì. Tâm trí hắn trống rỗng, chỉ còn nỗi đau và sự tuyệt vọng. Những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ về "Vô Tiên", về "bản tâm thiện lương", giờ đây dường như chỉ là những tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, không đủ sức xua tan bóng tối đang nuốt chửng lấy hắn.

Hắn khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, để thứ không khí ô nhiễm này lấp đầy lồng ngực trống rỗng. Mùi khói bếp đã tàn lụi, mùi lúa chín đã bị thay thế bằng mùi tử khí, mùi cỏ cây hoa dại ven suối đã nhường chỗ cho mùi máu tanh. Mọi thứ thật bình yên, giản dị, ấm cúng và gần gũi trong trí nhớ của hắn về một Thanh Khê Thôn chưa bị hủy diệt, giờ đã hóa thành một hiện thực méo mó, kinh hoàng. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, được bao quanh bởi hàng rào tre, nơi tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót, tiếng người lớn trò chuyện về mùa màng từng vang vọng, giờ chỉ còn là đống đổ nát im lìm, lạnh lẽo. Ngôi đình làng nhỏ, cánh đồng lúa xanh mướt, cây cổ thụ lớn nơi giữa làng, tất cả đều bị nhuộm một màu tang tóc.

Lâm Nhất ôm chặt đứa trẻ, đứng dậy. Ánh mắt hắn quét qua tàn tích đổ nát, nhìn những gương mặt kinh hoàng của người dân vô tội, những người đã từng sống một cuộc đời bình dị, giờ đây đã trở thành những cái xác lạnh ngắt. Sáng sớm, không khí vốn nên trong lành, sảng khoái, nay lại nặng nề, u ám đến ngạt thở, sương mù mỏng manh giăng mắc như tấm màn che phủ một bi kịch. Hắn cảm thấy một tia quyết tâm yếu ớt nhen nhóm giữa sự tuyệt vọng. Hắn không thể cứ mãi quỳ gối ở đây, không thể cứ mãi đắm chìm trong nỗi đau. Hắn phải làm gì đó. Hắn phải tìm cách bảo vệ những người còn lại, nếu không, con đường “Vô Tiên” mà hắn đã chọn sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hắn quay đầu, ánh mắt hướng về phía con đường dẫn ra khỏi làng, nơi có thể có những ngôi làng khác, nơi có thể có những số phận tương tự đang chờ đợi. Hắn tự nhủ, trong thâm tâm: "Sư phụ... con đường của con... có thật sự vô dụng đến vậy sao?" Hắn không còn biết phải tin vào điều gì nữa, chỉ biết rằng, nếu hắn không hành động, thì nỗi đau này sẽ còn lặp lại, và hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.

***

Lâm Nhất di chuyển nhanh chóng, ôm theo đứa trẻ vẫn còn run rẩy trong lòng. Hắn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải đi, phải tìm một nơi an toàn cho đứa bé, và phải tìm cách cảnh báo những ngôi làng lân cận khác về mối họa Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn chạy qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những con suối nhỏ, xuyên qua màn sương mù dần tan khi mặt trời lên cao. Đứa bé đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, khuôn mặt vẫn còn vương lại những vệt nước mắt khô. Lâm Nhất cố gắng hít thở sâu, để lấy lại chút sức lực, đồng thời cũng cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây tâm trí. Những lời của Tà Đạo Sĩ Mù cứ vang vọng bên tai hắn, như một lời nguyền rủa: "Hồng trần gian nan, và những kẻ yếu đuối sẽ luôn bị nghiền nát."

Khi chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, nhuộm một màu u ám lên những ngọn núi xa xa. Gió lạnh bắt đầu thổi qua sườn núi, mang theo cảm giác bất an. Lâm Nhất đến gần Thôn Vân Thôn, một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong núi, nổi tiếng với những đồi trà xanh mướt. Hắn đã từng nghe nói về sự yên bình, giản dị của nơi này, nơi có tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng người hái trà trò chuyện, tiếng trẻ con nô đùa, và mùi trà tươi thoang thoảng trong không khí. Hắn mong rằng, nơi đây sẽ là một chốn bình yên, chưa bị bàn tay tàn ác của Tà Đạo Sĩ Mù vấy bẩn.

Tuy nhiên, khi hắn vừa bước chân vào con đường đất nhỏ dẫn vào làng, một cảm giác bất an dấy lên mạnh mẽ. Thay vì sự im lặng đáng sợ hay cảnh hoang tàn mà hắn lo sợ, hắn lại nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười nói ồn ào. Đó không phải là tiếng nhạc vui tươi, mà là một âm điệu kỳ lạ, lặp đi lặp lại, như một lời ru ma quái. Tiếng cười nói cũng không phải là tiếng cười sảng khoái, mà là những âm thanh méo mó, khô khốc, vang vọng trong không gian, mang theo một sự trống rỗng đáng sợ. Lâm Nhất cảm thấy rùng mình. Hắn ẩn mình sau một bụi cây lớn, quan sát. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn đứng sững, tim hắn như ngừng đập.

Hàng trăm người dân Thôn Vân Thôn đang 'ăn mừng' một lễ hội quái dị. Họ tụ tập ở quảng trường làng, tay trong tay, nhảy múa điên cuồng theo điệu nhạc quái gở. Họ cười nói, ca hát, nhưng đôi mắt họ vô hồn, trơ dại, như những con rối bị điều khiển. Khuôn mặt họ nhợt nhạt, tái mét, nhưng miệng lại cứ ngoác rộng ra cười, một nụ cười không đạt tới khóe mắt. Điều kinh hoàng hơn cả là những giọt nước mắt không ngừng chảy dài trên má họ, lẫn vào những nụ cười điên dại ấy, tạo nên một hình ảnh đối lập đầy ám ảnh. Những người già run rẩy nhảy múa, những đứa trẻ cười không ra tiếng, tất cả đều chìm đắm trong một loại cảm xúc giả tạo, một sự vui vẻ méo mó.

Lâm Nhất lùi lại, cố gắng giữ cho hơi thở mình thật nhẹ, để không làm kinh động đến cảnh tượng ghê rợn này. "Không thể nào... Chuyện gì đang xảy ra ở đây?" Hắn tự nhủ, giọng nói run rẩy trong thâm tâm. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng tà ác đang thao túng toàn bộ không khí của làng, một thứ khí tức âm u, mạnh mẽ đến mức có thể bóp méo cả ý chí và cảm xúc của con người. Đây không phải là niềm vui, đây là sự hủy hoại tinh thần tột cùng, một lễ tế linh hồn sống, nơi những nạn nhân bị ép buộc vào những cảm xúc giả tạo, đau khổ sâu sắc đến mức không thể tự giải thoát. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám, vườn trà xanh mướt bao quanh, con đường đất nhỏ, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp màn ma quái. Không khí trong lành, mát mẻ, giờ đây lại trở nên ngột ngạt, nặng nề, như có hàng ngàn linh hồn đang gào thét trong câm lặng.

Lâm Nhất ôm chặt đứa trẻ vào lòng, che đi khuôn mặt của nó. Hắn không muốn đứa bé phải chứng kiến cảnh tượng này, cảnh tượng sẽ ám ảnh nó đến suốt cuộc đời. Nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ lại dâng trào trong hắn. Hắn nhớ lại những lời của Tà Đạo Sĩ Mù: "Sức mạnh. Ngươi cần nó để bảo vệ." Hắn đã từ chối con đường đó ở Ma Đô Phế Tích, nhưng giờ đây, khi chứng kiến những thảm kịch liên tiếp này, hắn bắt đầu hoài nghi. Liệu con đường 'Vô Tiên' của hắn có thật sự đủ sức để chống lại thứ tà ác này? Hay nó chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự tự lừa dối, như Tà Đạo Sĩ Mù đã nói? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm can hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng.

Gió rít mạnh hơn, thổi tung những chiếc lá khô, mang theo cảm giác lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn càng lúc càng đỏ thẫm, như máu loang trên nền trời. Mây đen bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão táp, không chỉ của thiên nhiên, mà còn của chính tâm hồn hắn. Hắn đã từng trải qua nhiều gian khổ, nhiều mất mát, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy bất lực và lạc lối đến thế. Hắn là một tiểu đạo sĩ, một người tu tiên, nhưng lại không thể bảo vệ được bất cứ ai, không thể ngăn chặn bất cứ bi kịch nào. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," nhưng tình cảm đó, giờ đây, lại trở thành gông cùm trói buộc hắn, trở thành điểm yếu để kẻ khác lợi dụng.

***

Đêm xuống, trời đổ mưa nhẹ, những hạt mưa lạnh buốt rơi tí tách trên mái nhà, trên lá cây, và cả trên tấm đạo bào cũ kỹ của Lâm Nhất. Không khí trở nên lạnh lẽo và u ám hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc quái dị từ quảng trường Thôn Vân Thôn vẫn không ngừng vang vọng, tiếng cười nói ma quái vẫn cứ thế lặp đi lặp lại, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Lâm Nhất ẩn mình trong bóng tối của một căn nhà hoang, ôm chặt đứa trẻ đang ngủ say, đôi mắt hắn không chớp nhìn về phía trung tâm làng, nơi 'lễ hội' đang diễn ra. Mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh đều khắc sâu vào tâm trí hắn, như những vết dao cắt vào da thịt. Hắn cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, một nỗi uất hận không thể tả thành lời.

Đúng lúc đó, giữa quảng trường, trong ánh sáng lờ mờ của những ngọn đuốc lập lòe, một bóng hình cao gầy xuất hiện. Đó là Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn chậm rãi bước đi giữa những thân người đang 'vui vẻ' kia, như một bóng ma lướt qua cõi trần. Y không nói gì, chỉ giơ tay lên. Một động tác nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức mạnh đáng sợ. Ngay lập tức, tiếng nhạc dừng lại đột ngột, như một khúc hát bị cắt ngang giữa chừng. Nụ cười trên môi dân làng cứng lại, đôi mắt vô hồn vẫn mở to, nhưng sự sống dường như đã hoàn toàn rời bỏ họ. Tất cả ngã xuống, như những con rối đứt dây, đổ rạp trên mặt đất ẩm ướt, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng đến tột độ. Không một tiếng động, không một lời than khóc, chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm.

Tà Đạo Sĩ Mù quay người, ánh mắt mù lòa của y dường như xuyên thấu màn đêm, xuyên qua màn mưa bụi, nhìn thẳng vào nơi Lâm Nhất đang ẩn nấp. Một nụ cười méo mó, lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của y. Giọng nói khàn đặc, u ám của y vang lên, đủ để Lâm Nhất nghe rõ mồn một, như một lời thì thầm từ địa ngục:

"Ngươi thấy chưa, tiểu đạo sĩ? Đây mới là sự giải thoát. Sự đau khổ của linh hồn sẽ bị nhấn chìm bởi sự giả dối của niềm vui. Còn hơn là sống trong sự dằn vặt của hy vọng viển vông."

Mỗi lời y nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Nhất. Sự giải thoát ư? Sự giả dối của niềm vui ư? Hắn nhìn những thi thể nằm la liệt, những đôi mắt vô hồn vẫn mở to, và cảm nhận được sự hủy diệt tột cùng của linh hồn, chứ không phải sự giải thoát nào cả. Hắn đã từng chứng kiến cái chết, nhưng cái chết này, cái chết của ý chí, của cảm xúc, còn kinh hoàng hơn cả cái chết của thể xác.

"Con đường của ngươi, 'Vô Tiên', chỉ là sự tự lừa dối. Ngươi không thể cứu ai, không thể bảo vệ ai. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới làm được điều đó. Và ta... ta có thể trao cho ngươi sức mạnh đó."

Những lời dụ dỗ của Tà Đạo Sĩ Mù vang lên, đầy ma lực, như một tiếng gọi từ vực sâu, muốn kéo Lâm Nhất xuống cùng. Hắn cảm thấy toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn phẫn nộ dữ dội đang bùng cháy trong lồng ngực. Máu trong huyết quản hắn như sôi lên, từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét. "Ngươi... ngươi là ác quỷ!" Lâm Nhất không thể kìm nén được nữa, hắn gầm lên trong tuyệt vọng, giọng nói khản đặc, lạc đi giữa tiếng gió rít và tiếng mưa rơi.

Hắn lao ra khỏi nơi ẩn nấp, Phù Trần Mộc trong tay hắn được rút ra, nhưng nó chỉ run rẩy vô lực. Cây phất trần mà hắn đã luôn tin tưởng, thứ tượng trưng cho đạo pháp và bản tâm, giờ đây lại trở nên yếu ớt, bất lực trước thứ tà ác kinh hoàng này. Nó không thể cứu Thanh Khê Thôn, cũng không thể cứu Thôn Vân Thôn. Nó không thể ngăn chặn sự hủy diệt. Hắn nhìn chằm chằm vào Tà Đạo Sĩ Mù, đôi mắt hắn đỏ ngầu, không còn sự do dự hay lý trí, chỉ còn lại sự căm ghét tột cùng và một khao khát điên cuồng, bỏng cháy: sức mạnh. Hắn muốn sức mạnh, bất chấp giá nào, để chấm dứt sự tàn ác này, để báo thù cho những linh hồn vô tội đang bị giày xéo.

Mùi âm khí nồng đậm từ Tà Đạo Sĩ Mù, mùi máu tanh từ Thanh Khê Thôn, và mùi hương liệu ngọt ngào giả tạo từ Thôn Vân Thôn quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp ghê tởm, bao trùm lấy Lâm Nhất. Hắn cảm thấy như có một luồng năng lượng đen tối đang dâng trào trong cơ thể mình, một luồng sức mạnh mà hắn chưa từng biết đến, một sự giằng xé giữa lý tưởng “Vô Tiên” và nỗi đau mất mát, giữa lòng trắc ẩn và khao khát báo thù. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, dường như đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn bị nỗi sợ hãi sự bất lực và mất mát đẩy đến bờ vực của sự tuyệt vọng và sa ngã vào 'tâm ma'.

Tà Đạo Sĩ Mù đứng đó, giữa những cái xác vô hồn, đôi mắt mù lòa của y dường như đang nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn Lâm Nhất. Y mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa đầy ý đồ, biết rằng, hắn đã thành công. Hắn đã đẩy Lâm Nhất đến giới hạn, đã gieo vào lòng hắn hạt giống của tà niệm. Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất lạnh ngắt, nặng trĩu. Hắn muốn sức mạnh, một sức mạnh đủ để thay đổi tất cả, một sức mạnh mà con đường "Vô Tiên" hiện tại của hắn không thể mang lại. Một ý nghĩ đen tối lướt qua tâm trí hắn: "Liệu có phải... ta đã đi sai đường?" Hắn đứng đó, dưới màn mưa đêm, đối diện với Tà Đạo Sĩ Mù, như một con thú bị thương đang gầm gừ, sẵn sàng xé toạc bất cứ thứ gì cản đường. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn là ánh mắt của một tiểu đạo sĩ hiền lành, mà là ánh mắt của một kẻ đang bị nỗi hận thù và khao khát sức mạnh nuốt chửng. Con đường phía trước của Lâm Nhất, giờ đây, chỉ còn là một vực sâu không đáy, và hắn, đang đứng trên bờ vực đó, chỉ chờ một bước chân để lao mình xuống.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ