Đêm tại Cổ Miếu hoang tàn đã lùi xa, nhường chỗ cho một bình minh khác, một bình minh mang theo hơi sương bảng lảng và những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những bức tường đổ nát. Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn trong các khe hở, nhưng đã không còn vẻ rít gào thê lương, mà thay vào đó là sự dịu dàng của buổi sớm. Lâm Nhất đứng dậy, thân ảnh gầy gò nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường, như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm và an yên. Hắn quay đầu nhìn Cổ Mộc Thiền Sư một lần nữa. Vị Thiền Sư vẫn an nhiên tự tại trong tư thế tĩnh tọa, dường như đã hòa mình vào cảnh vật, vào dòng chảy vô thường của thời gian. Nụ cười từ ái của Thiền Sư vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, cùng với câu nói trầm ấm: “Đạo ở ngay trong tâm con.”
Lâm Nhất không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cúi đầu một lần cuối, rồi xoay bước. Hắn rời khỏi Cổ Miếu, không vội vã, cũng chẳng lưu luyến, bởi hắn biết rằng những gì cần tìm đã được tìm thấy, những gì cần giác ngộ đã được giác ngộ. Con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn còn gian nan hiểm trở, nhưng bước chân hắn giờ đây đã không còn nặng trĩu những ưu phiền, dằn vặt. Thay vào đó là sự kiên định, là niềm tin sâu sắc vào con đường mình đang đi. Hắn đi về phía Thanh Trúc Cốc, nơi Mộ Dung Uyển Nhi đang chờ đợi, nơi có một phần ánh sáng mà hắn cần để soi rọi thêm cho con đường Vô Tiên của mình.
Con đường mòn nhỏ dẫn vào Thanh Trúc Cốc uốn lượn giữa những hàng cây xanh mướt, còn đọng lại những giọt sương đêm lấp lánh như ngàn vạn châu ngọc. Tiếng suối reo róc rách từ xa vọng lại, nghe như một khúc ca của đất trời, xoa dịu mọi muộn phiền. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, đón chào một ngày mới, một khởi đầu mới. Lâm Nhất bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của đất dưới đế giày đạo bào cũ kỹ. Hắn không còn vội vàng đuổi theo những thứ phù du, cũng chẳng còn bị cuốn vào vòng xoáy của hận thù. Tâm hồn hắn như một mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão, dù những vết sẹo của quá khứ vẫn còn đó, nhưng không còn khuấy động, mà trở thành một phần của phong cảnh, một phần của sự trưởng thành.
Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi trúc tươi, mùi đất ẩm và hơi sương trong lành tràn ngập lồng ngực. Từng làn gió nhẹ nhàng mơn man qua khuôn mặt gầy gò của hắn, mang theo sự mát lành và bình yên. Trong tâm trí, những lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư vẫn vang vọng, rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. "Vạn vật đều là hư ảo, chỉ có tâm an mới là chân thật." "Chấp niệm là cội nguồn của khổ đau, buông bỏ mới là giải thoát." Hắn đã từng nghĩ, làm sao có thể buông bỏ được nỗi đau mất mát, làm sao có thể quên đi thù hận? Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng buông bỏ không phải là quên lãng, mà là chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi thứ đều vô thường, chấp nhận rằng cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, có hợp có tan, có sinh có diệt. Chỉ khi chấp nhận, con người mới có thể tìm thấy sự bình an nội tại, mới có thể đứng vững giữa bão táp hồng trần mà không bị cuốn trôi.
Hắn nhớ lại ánh mắt của Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt trong veo nhưng ẩn chứa sự kiên định và thấu hiểu. Nàng đã luôn ở đó, không phán xét, không ép buộc, chỉ lặng lẽ dõi theo và chia sẻ gánh nặng trong tâm hồn hắn. Nàng là ánh sáng, là điểm tựa trong những giây phút u tối nhất của hắn. Những lời nàng nói, dù giản dị, lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ, giống như dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Nàng đã không chỉ chữa bệnh cho thân xác, mà còn gieo mầm hy vọng vào trái tim tưởng chừng như đã chai sạn của hắn. Đối với Lâm Nhất, Uyển Nhi không chỉ là một người bạn tri kỷ, một hồng nhan tri kỷ, mà còn là một phần không thể thiếu trên con đường "Vô Tiên" mà hắn đang tìm kiếm. Con đường ấy, không thể là con đường cô độc, lạnh lẽo, mà phải là con đường tràn đầy tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng trắc ẩn.
Hắn đưa tay chạm vào một thân trúc xanh biếc ven đường. Cảm nhận sự mát lạnh và dẻo dai của nó. Thân trúc thẳng tắp, vươn cao lên trời, nhưng lại mềm mại uốn mình theo gió, không hề chống đối, cũng chẳng hề gục ngã. Nó đứng đó, vững chãi và thanh tao, như một ẩn dụ cho chính con người hắn lúc này. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã được chấp nhận, được gột rửa bởi sự bình an nội tại. Nỗi đau ấy không còn là gông xiềng, mà là một vết khắc sâu sắc, nhắc nhở hắn về sự vô thường của đời người, về giá trị của từng khoảnh khắc, về sự quý giá của những mối nhân duyên. Hắn đã tìm thấy một phần của chân lý, một phần của sức mạnh mà hắn hằng tìm kiếm, không phải ở đâu xa xôi, mà ở ngay trong chính tâm hồn mình, trong chính sự chấp nhận và thấu hiểu. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường tột cùng, là khả năng đứng vững giữa bão táp của cuộc đời mà không bị cuốn trôi. Sức mạnh là lòng trắc ẩn, là sự bao dung, là ý chí kiên định không lay chuyển. Nó là sự bình an nội tại, cho phép hắn nhìn rõ con đường, dù cho con đường ấy có gập ghềnh, hiểm trở đến đâu.
Mỗi bước chân của Lâm Nhất như đang gieo mầm một niềm tin mới, một hy vọng mới vào lòng đất. Hắn không còn phải chạy trốn hay lẩn tránh, mà chủ động đối diện với mọi thứ, với một tâm thế bình tĩnh và kiên định. Hắn biết mình đang đi tìm Uyển Nhi, không chỉ để chia sẻ những chiêm nghiệm sâu sắc vừa qua, mà còn để tìm kiếm một sự xác nhận, một tia sáng từ tình yêu thương. Bởi lẽ, đối với hắn, con đường tiên đạo không chỉ là con đường tu thân dưỡng tính của một cá nhân, mà còn là con đường gắn liền với nhân sinh, với những mối quan hệ, với những tình cảm thiêng liêng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đó mới là chân lý mà hắn đang dần thấu hiểu. Tiếng suối reo ngày càng gần, tiếng chim hót ngày càng rõ, và Lâm Nhất biết, Thanh Trúc Cốc đã ở ngay phía trước. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thản như làn gió thoảng qua, mang theo sự bình yên và niềm hy vọng mới. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi, không phải bằng sự phẫn nộ, mà bằng một trái tim đã được gột rửa, một ý chí đã được củng cố.
***
Khi Lâm Nhất bước chân vào Thanh Trúc Cốc, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán trúc xanh mướt, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên mặt đất. Không khí nơi đây trong lành và dịu mát, mang theo mùi hương thoang thoảng của thảo dược, xen lẫn với mùi trúc tươi và hương hoa dại. Khung cảnh Thanh Trúc Cốc bình yên đến lạ, khác hẳn với sự hoang tàn, u ám của Ma Đô Phế Tích hay sự tĩnh mịch của Cổ Miếu. Ở đây, sự sống vẫn tràn đầy, vẫn tiếp diễn một cách nhẹ nhàng và bền bỉ.
Hắn đi dọc theo con đường lát đá nhỏ, dẫn đến một dược phường đơn sơ, nằm khuất mình dưới một vòm trúc xanh rì. Dược phường tuy không lớn, chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ với mái ngói bạc màu, nhưng lại toát lên vẻ sạch sẽ, ngăn nắp. Bên trong, mùi thuốc bắc nồng nàn, ấm áp lan tỏa, xua đi cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm. Qua khung cửa sổ mở hé, Lâm Nhất nhìn thấy Mộ Dung Uyển Nhi đang cúi mình bên một chiếc giường gỗ đơn giản, tỉ mỉ chăm sóc cho một bệnh nhân. Nàng vẫn như vậy, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự dịu dàng và lòng trắc ẩn. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng, vài sợi tóc con rủ xuống gò má, càng tôn lên vẻ thanh thoát của nàng. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, đôi tay thoăn thoắt gắp thuốc, sắc thuốc, hay đôi khi lại nhẹ nhàng xoa bóp cho bệnh nhân. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên sự tận tâm, chuyên chú, như thể nàng đang hòa mình vào công việc cứu chữa ấy.
Lâm Nhất đứng lặng một lúc, ánh mắt dõi theo bóng hình Uyển Nhi. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả, như thể một dòng suối mát lành đang tưới tắm tâm hồn hắn. Hắn nhận ra, chính những khoảnh khắc bình dị như thế này, chính sự hiện diện của những con người như Uyển Nhi, mới là ý nghĩa thực sự của cuộc sống, mới là giá trị đích thực mà con đường "Vô Tiên" cần phải bảo vệ. Hắn đã từng lạc lối trong những suy tư về sức mạnh, về sự báo thù, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở những phép tắc thần thông hay những lời nguyền độc địa, mà nằm ở chính tình yêu thương, lòng trắc ẩn và sự kiên định của một trái tim biết hướng thiện.
Khi nàng ngước lên, đôi mắt trong veo của Uyển Nhi khẽ mở to. Một nét ngạc nhiên thoáng qua, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho niềm vui sướng và nhẹ nhõm. Ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt hắn, và trong khoảnh khắc ấy, không cần bất kỳ lời nói nào, cả hai đều hiểu được sự thay đổi trong nhau. Uyển Nhi cảm nhận được sự bình yên sâu sắc toát ra từ Lâm Nhất, sự tĩnh tại mà nàng đã từng mong mỏi được thấy ở hắn. Hắn không còn vẻ u sầu, trầm tư như trước, mà thay vào đó là sự kiên định và một ánh sáng hy vọng. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban trưa, xua đi mọi u ám.
Nàng nhẹ nhàng đặt bát thuốc vừa sắc xong lên bàn, rồi chậm rãi bước về phía Lâm Nhất. "Huynh... huynh đã bình an trở lại," nàng khẽ thốt lên, giọng nói dịu dàng như tiếng gió xôn xao qua lá trúc. Trong câu nói ấy không chỉ có sự mừng rỡ, mà còn có sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng đã dõi theo toàn bộ hành trình nội tâm của hắn.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư nhưng lại sáng lên một tia kiên định. "Ta đã tìm thấy một phần chân lý, nhưng cần ngươi xác nhận điều đó," hắn nói, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sự chân thành sâu sắc. Hắn không ngần ngại kể lại những gì mình đã trải qua, từ những lời giáo huấn sâu sắc của Cổ Mộc Thiền Sư về sự vô thường của đời người, về chấp niệm và buông bỏ, cho đến những chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự sống và cái chết. Hắn không giấu giếm nỗi đau vẫn còn vương vấn trong tim, nhưng hắn cũng thể hiện sự thấu hiểu mới, sự chấp nhận rằng nỗi đau ấy là một phần tất yếu của hồng trần, là một bài học để hắn trưởng thành hơn.
Mộ Dung Uyển Nhi lắng nghe từng lời hắn nói, đôi mắt nàng dõi theo hắn, không hề ngắt lời. Nàng đặt tay lên tay Lâm Nhất, bàn tay nàng ấm áp và mềm mại, truyền cho hắn một nguồn năng lượng diệu kỳ. Hắn nắm chặt tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên cường từ nàng, như thể đang nắm giữ cả một phần của hy vọng và niềm tin. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng lặp lại câu nói quen thuộc của mình, rồi tiếp lời, "Nhưng huynh đã tìm thấy phương thuốc cho tâm hồn mình rồi, Lâm Nhất. Huynh đã thấu hiểu rằng sự mất mát không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, một cơ hội để nhìn nhận lại giá trị của cuộc đời."
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay hắn, ánh mắt nàng tràn đầy sự cảm thông và ủng hộ. "Từ khi gặp huynh, ta đã luôn tin rằng huynh không phải là một người tầm thường. Huynh không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Huynh đã dấn thân vào hồng trần muôn mặt, chứng kiến vô vàn cảnh đời, và chính những trải nghiệm ấy đã hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Những gì huynh vừa trải qua, những gì Thiền Sư đã chỉ dẫn, chỉ là để củng cố thêm con đường mà huynh vốn dĩ đã đi, con đường Vô Tiên tại tâm."
Lâm Nhất nhìn sâu vào đôi mắt nàng, cảm nhận được sự chân thành và thấu hiểu từ đáy lòng nàng. "Ta đã từng lạc lối, Uyển Nhi. Ta đã từng nghĩ rằng sức mạnh là cách duy nhất để bảo vệ những gì ta trân trọng, là cách duy nhất để trả lại công bằng cho những mất mát. Nhưng giờ đây ta hiểu, sức mạnh ấy không phải là sức mạnh của sự hủy diệt, mà là sức mạnh của sự thấu hiểu, của lòng bao dung. Ta sẽ đối mặt với Tà Đạo Sĩ Mù, không phải bằng sự phẫn nộ hay dục vọng báo thù mù quáng, mà bằng chính đạo, bằng lòng trắc ẩn và sự kiên định vào con đường mà ta đã chọn."
Uyển Nhi mỉm cười, một nụ cười đầy tin tưởng. "Ta tin huynh. Con đường của huynh không hề dễ dàng, nhưng nó là con đường đúng đắn. Dù cho hồng trần có gian nan đến mấy, dù cho những thử thách phía trước có khắc nghiệt đến đâu, ta tin huynh sẽ vượt qua. Bởi vì huynh có một chân tâm thuần khiết, một ý chí kiên định không lay chuyển." Nàng xiết nhẹ tay hắn, như một lời hứa, một lời động viên thầm lặng nhưng đầy sức mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm thấy như mọi gánh nặng trên vai đã được sẻ chia, mọi nỗi lo lắng đều tan biến. Sự hiện diện của Uyển Nhi, sự thấu hiểu và tin tưởng của nàng, chính là nguồn sức mạnh vô hình, giúp hắn vững bước trên con đường phía trước.
***
Buổi chiều tà, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán trúc, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất và dòng suối nhỏ chảy róc rách. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua rừng trúc, tạo nên âm thanh xào xạc như một bản hòa tấu du dương, hòa cùng tiếng nước chảy, khiến không gian trở nên yên bình đến lạ. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh nhau trên một tảng đá phẳng lì bên bờ suối, ánh mắt cả hai dõi theo dòng nước chảy xiết, cuốn trôi đi những chiếc lá vàng úa.
Tâm trí Lâm Nhất giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng, không còn bị những suy nghĩ hỗn loạn hay những cơn giông bão của cảm xúc giày vò. Hắn đã chấp nhận nỗi đau mất mát, không còn bị nó nhấn chìm. Dòng nước kia, chảy mãi không ngừng, cũng giống như dòng đời, không ai có thể níu giữ được quá khứ hay cưỡng lại được sự biến đổi. Nhưng chính trong sự vô thường ấy, lại ẩn chứa một vẻ đẹp bi tráng, một sức sống mãnh liệt. Hắn hiểu rằng "Vô Tiên" không phải là trốn tránh hồng trần, không phải là đoạn tuyệt với mọi thứ để tìm kiếm sự siêu thoát hư vô. Mà ngược lại, "Vô Tiên" chính là thấu hiểu hồng trần, là đối mặt với nó bằng lòng trắc ẩn, bằng sự bao dung và tình yêu thương. Là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù cho có phải trải qua bao nhiêu gian truân, thử thách.
"Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng không còn vẻ u buồn như trước. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ta đã từng nghĩ, chân tâm ấy là gì, và làm sao để giữ gìn nó giữa bể khổ hồng trần." Hắn quay sang nhìn Uyển Nhi, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu. "Giờ đây ta hiểu, chân tâm ấy chính là sự kiên định vào những giá trị tốt đẹp, là lòng trắc ẩn không đổi thay trước mọi biến cố. Chính là những gì mà ngươi đã và đang làm, Uyển Nhi."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn. Sự gần gũi, ấm áp của nàng khiến Lâm Nhất cảm thấy con đường của mình càng thêm vững chắc, không hề cô độc. Hắn từng một mình lang thang trên bước đường tu tiên, tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời, và đã không ít lần cảm thấy lạc lõng, bơ vơ. Nhưng giờ đây, với sự có mặt của Uyển Nhi, với sự thấu hiểu từ Cổ Mộc Thiền Sư, hắn biết mình không còn đơn độc nữa. Nàng là nguồn động lực, là ánh sáng dẫn lối, giúp hắn củng cố niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
"Ta sẽ đối mặt với Tà Đạo Sĩ Mù," Lâm Nhất nói, giọng nói giờ đây đã trở nên kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Không phải để trả thù cho những mất mát, cũng không phải để đoạt lấy bất kỳ danh vọng hay quyền lực nào. Ta sẽ đối mặt với hắn, để bảo vệ những gì ta trân trọng, những giá trị mà ta tin tưởng. Để chứng minh rằng vẫn còn một con đường khác, một con đường Vô Tiên không cần phải tàn nhẫn, không cần phải chà đạp lên sinh linh để đạt được sức mạnh. Một con đường mà lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu là cội nguồn của mọi sức mạnh đích thực." Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay nàng, xiết nhẹ. "Ta sẽ không để những kẻ như hắn gieo rắc sự tuyệt vọng và khổ đau lên hồng trần này."
Uyển Nhi ngước nhìn hắn, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối và tình cảm sâu sắc. Nàng biết, con đường mà Lâm Nhất chọn là con đường đầy chông gai, nhưng đó cũng là con đường chân chính nhất. "Ta tin huynh," nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Dù huynh đi đâu, làm gì, ta sẽ luôn ở bên và ủng hộ huynh. Ta sẽ chờ huynh trở về, và cùng huynh xây dựng một nơi mà lòng người không còn bị bệnh tật giày vò, nơi mà chân lý được tôn vinh, nơi mà tình yêu thương được vun đắp." Lời nói của nàng như một lời thề, một lời hứa hẹn, gieo vào lòng Lâm Nhất một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nàng, từ những lời nói chân thành ấy, và biết rằng, đây chính là sức mạnh mà hắn cần.
Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ uy nghiêm lạ thường. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Trong ánh mắt hắn không còn sự hỗn loạn hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định, là quyết tâm sắt đá. Hắn biết, cuộc đối đầu sắp tới với Tà Đạo Sĩ Mù sẽ là một thử thách nghiệt ngã, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí, về niềm tin. Những âm mưu xảo quyệt và sức mạnh tà ác của hắn ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Có thể, một số bí mật về nguồn gốc của Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù sẽ được hé lộ, cho thấy quy mô của thế lực tà ác lớn hơn nhiều so với Lâm Nhất nghĩ. Nhưng giờ đây, hắn có một la bàn mới, một kim chỉ nam cho tâm hồn mình. Hắn sẽ không buông xuôi, mà sẽ tìm kiếm một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu vạn vật.
Uyển Nhi cũng đứng dậy, nàng không rời khỏi bên cạnh hắn, mà nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự quyết tâm. Nàng là điểm tựa tinh thần vững chắc, là người đồng hành không thể thiếu trên con đường đầy gian nan này. Những lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư về "buông bỏ" và "thấu hiểu" sẽ là nền tảng cho Lâm Nhất trong cách hắn đối phó với kẻ thù và những mất mát sau này, không chỉ là chiến đấu về sức mạnh mà còn là chiến đấu về tư tưởng, về con đường tu đạo. Sự củng cố ý chí và quyết tâm của Lâm Nhất sẽ là nền tảng cho cuộc đối đầu trực diện với Tà Đạo Sĩ Mù ở Chương 220, nơi hắn sẽ thể hiện con đường "Vô Tiên" của mình. Mối quan hệ sâu sắc giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ tiếp tục là điểm tựa tinh thần quan trọng cho hắn trong những thử thách sắp tới.
Trong ánh hoàng hôn buông xuống, bóng hình Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đứng kề bên nhau bên bờ suối, như hai thân trúc kiên cường trước gió, cùng nhau hướng về một con đường phía trước, một con đường Vô Tiên không hề cô độc, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy.