Những lời của Thiền Sư vẫn còn vang vọng trong tâm khảm, như tiếng chuông chùa giữa đêm trường tịch mịch, gột rửa những tạp niệm, những chấp trước cố hữu. Lâm Nhất vẫn ngồi nguyên vị trí, đối diện với Cổ Mộc Thiền Sư, thân ảnh gầy gò của hắn như một pho tượng đá cổ kính giữa dòng thời gian hờ hững. Ánh bình minh đầu tiên, những tia sáng yếu ớt mang màu hồng ngọc và vàng nhạt, bắt đầu len lỏi qua những khe hở đổ nát trên mái ngói vỡ vụn của Cổ Miếu. Chúng nhảy múa trên những phiến đá rêu phong, lướt qua tượng thần phong hóa, rồi dừng lại trên khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất, khiến vẻ trầm tư của hắn càng thêm thanh thoát, hư ảo. Hơi sương còn giăng nhẹ, lãng đãng quanh những cột gỗ mục, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của thời gian, mùi đất ngai ngái, và cả hương rêu phong xanh thẳm. Tiếng gió rít qua những kẽ hở hẹp, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng kêu tích tắc và tiếng chim chóc hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng u tịch, một khúc ca về sự vô thường.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng luồng không khí se lạnh mơn man da thịt, từng âm thanh nhỏ bé của sự sống và cái chết đang diễn ra xung quanh. Hắn không còn cố gắng xua đuổi những hình ảnh ám ảnh hay những câu hỏi giày vò, mà thay vào đó, hắn để chúng trôi qua tâm trí như những đám mây lướt trên bầu trời. Trong cõi tĩnh lặng của thiền định, những lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư hiện lên rõ nét: “Vạn vật đều là hư ảo, chỉ có tâm an mới là chân thật.” Câu nói ấy hòa quyện một cách kỳ lạ với những lời răn của Lão Đạo Quán Chủ từ thuở ấu thơ, khi ông từng vuốt râu khẽ cười mà nói: “Hồng trần luyện tâm, chấp niệm là gông xiềng. Kẻ tu đạo chân chính, phải biết gỡ bỏ gông xiềng, mới mong thấy được chân trời.”
Lâm Nhất tự vấn lòng mình. Hắn đã bám víu vào nỗi đau mất mát, vào khao khát báo thù như một điều hiển nhiên, như lẽ sống duy nhất. Nhưng liệu đó có phải là gông xiềng mà Lão Đạo Quán Chủ từng nhắc đến? Hắn nhớ lại những lời của Mộ Dung Uyển Nhi, khi nàng trao cho hắn bình linh dược, ánh mắt nàng chất chứa sự quan tâm chân thành. Hơi ấm từ bình linh dược, thứ đã sưởi ấm bàn tay hắn, giờ đây dường như lan tỏa vào tận sâu thẳm tâm hồn, xua đi một phần giá lạnh. Nàng đã nói, “Sinh ly tử biệt, là điều không thể tránh khỏi trong hồng trần. Quan trọng là cách chúng ta đối diện và bước tiếp.” Lời nàng như một tia sáng ấm áp, không phải để xua tan bóng đêm, mà là để chỉ lối trong đêm tối mịt mùng.
Trong tâm trí Lâm Nhất, những mảnh ghép của nỗi đau, mất mát, và triết lý 'Vô Tiên' dần được sắp xếp lại. Hắn đã từng nghĩ rằng 'Vô Tiên' là một con đường không có phép tắc, không có thần thông, chỉ đơn thuần là sống giữa hồng trần. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng nó còn sâu sắc hơn thế. Nó là con đường để tìm thấy chân lý trong chính sự vô thường, để tìm thấy sức mạnh trong chính sự buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên lãng, mà là thấu hiểu. Thấu hiểu rằng mọi sự vật đều có sinh, có diệt, có tụ, có tán. Thấu hiểu rằng cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là một phần của vòng tuần hoàn vĩ đại của vũ trụ.
“Buông bỏ để thấu hiểu… thấu hiểu để tìm thấy sức mạnh…” Lâm Nhất lặp đi lặp lại trong tâm khảm, như một câu thần chú. Hắn nhớ về những khuôn mặt thân thương đã khuất: sư phụ Lão Đạo Quán Chủ, những người dân vô tội của Huyền Nguyên Quan, những sinh linh đã bị Tà Đạo Sĩ Mù và Hắc Y Nhân tàn sát. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu sắc như vết sẹo khắc sâu vào linh hồn. Nhưng giờ đây, nó không còn là ngọn lửa thiêu đốt tâm can hắn thành tro bụi, mà là một ngọn nến nhỏ, soi sáng cho hắn thấy rằng, hắn không thể thay đổi quá khứ, nhưng hắn có thể lựa chọn cách đối diện với hiện tại và định hình tương lai. Hắn vẫn cần sức mạnh để bảo vệ những người còn lại, để ngăn chặn những thảm kịch tương tự. Nhưng sức mạnh đó, không phải là thứ sức mạnh đến từ sự hận thù, từ sự hủy diệt, mà phải là sức mạnh đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn, từ sự thấu hiểu vạn vật.
Lâm Nhất tiếp tục thiền định, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung hoàn toàn vào hơi thở và dòng suy nghĩ. Hắn cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình, từng luồng khí đi vào và ra khỏi cơ thể. Dần dần, sự tĩnh lặng bao trùm lấy hắn, không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một dòng sông sâu, nơi mọi hỗn loạn được lắng đọng. Cổ Mộc Thiền Sư vẫn chìm trong tĩnh tọa sâu sắc, an yên, như một phần của bức tranh cổ miếu hoang tàn, nhưng lại tỏa ra một vầng hào quang bình an vô tận, như một lời nhắc nhở không lời về con đường mà Lâm Nhất đang dần tìm thấy. Hơi ấm của bình linh dược trong tay hắn vẫn còn đó, là một sợi dây mỏng manh nhưng kiên cố, níu giữ hắn giữa dòng xoáy của chấp niệm và sự thấu hiểu.
***
Thời gian trôi qua, không gian trong Cổ Miếu cũng dần thay đổi. Ánh bình minh vàng nhạt đã nhường chỗ cho ánh nắng chói chang của buổi giữa trưa, xuyên qua những lỗ hổng trên mái và tường miếu, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Không khí khô ráo hơn, mang theo một hơi se lạnh đặc trưng của nơi hoang phế, nhưng cũng sạch hơn, không còn quá nồng mùi ẩm mốc. Tiếng côn trùng kêu râm ran thay thế tiếng chim buổi sáng, và tiếng gió vẫn xào xạc qua tán lá, như một khúc nhạc nền vĩnh cửu.
Lâm Nhất khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây đã dịu đi rất nhiều, không còn sự nặng nề, giằng xé hay tuyệt vọng như khi hắn bước chân vào nơi này. Thay vào đó là sự bình tĩnh, sáng rõ, và một chút thấu hiểu sâu sắc mà trước đây hắn chưa từng có. Tựa như một mặt hồ đã trải qua bão tố, nay trở lại vẻ phẳng lặng, phản chiếu trời xanh. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, như sợ làm xáo động sự tĩnh mịch của Cổ Miếu. Hắn bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng như một chiếc lá khô trôi trong gió, đi quanh Cổ Miếu, quan sát từng vết tích của thời gian trên những bức tường rêu phong, những cột gỗ mục nát.
Hắn chạm tay vào phiến đá lạnh lẽo của một bức tường đổ, cảm nhận sự thô ráp, xù xì của rêu phong bám trụ. Hắn ngước nhìn những tia nắng xuyên qua kẽ hở trên mái, thấy những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Hắn nhặt một chiếc lá khô đã mục nát, miết nhẹ những đường gân mỏng manh của nó, cảm nhận sự giòn tan và mong manh của sự sống đã tàn phai. Rồi hắn buông tay, để chiếc lá bay đi theo làn gió thoảng qua, hòa mình vào vô số những chiếc lá khác đã nằm lại trên nền đất. Trong tâm trí hắn, sự hoang tàn này không còn là biểu tượng của sự hủy diệt, của sự mất mát, mà là minh chứng cho sự vô thường, cho vòng tuần hoàn của sinh diệt. Một cây đổ xuống, sẽ có những mầm non khác vươn lên. Một thời đại tàn lụi, sẽ có một thời đại mới hình thành.
Lâm Nhất suy ngẫm trong lòng: ‘Mất mát không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Chấp nhận sự vô thường để tìm thấy sự kiên cường.’ Hắn nghĩ về những người hắn yêu thương, những ký ức ngọt ngào và cay đắng đan xen. Hắn hiểu rằng cách tốt nhất để trân trọng họ không phải là cố gắng níu giữ những gì đã mất, không phải là để nỗi đau biến thành gông xiềng trói buộc mình, mà là để họ sống mãi trong tâm trí mình, biến nỗi đau thành động lực, biến tình yêu thương thành sức mạnh để tiến về phía trước. Hắn hiểu rằng 'Vô Tiên' không phải là không có cảm xúc, không phải là trở nên vô tâm, mà là không bị cảm xúc chi phối, không để chúng nhấn chìm mình vào vực sâu của tuyệt vọng hay hận thù. Tiên đạo tại tâm, và chân tâm ấy phải là một tâm hồn thanh tịnh, một trái tim thấu hiểu.
Hắn lại ngước nhìn bầu trời xanh biếc qua những lỗ hổng trên mái. Bầu trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, dù dưới đây, bao nhiêu biến cố, bao nhiêu sinh linh đã đến và đi. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa cảnh vật tự nhiên và tâm hồn mình. Dòng sông thời gian cứ chảy, không đợi chờ một ai. Những ngọn núi sừng sững cũng sẽ dần bị phong hóa, bào mòn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng vạn vật vô thường, tụ tán có số. Hắn đã từng khao khát sức mạnh để thay đổi tất cả, để đảo ngược thời gian, để cứu vớt những người đã mất. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, có những thứ không thể thay đổi, và sự khôn ngoan nằm ở việc chấp nhận nó, rồi tìm cách kiến tạo từ tro tàn.
Sức mạnh đích thực không phải là khả năng điều khiển mọi thứ, mà là khả năng tự chủ bản thân, khả năng đứng vững giữa bão táp của cuộc đời mà không bị cuốn trôi. Sức mạnh là lòng trắc ẩn, là sự bao dung, là ý chí kiên định không lay chuyển. Nó là sự bình an nội tại, cho phép hắn nhìn rõ con đường, dù cho con đường ấy có gập ghềnh, hiểm trở đến đâu. Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thản như làn gió thoảng qua. Hắn đã tìm thấy một phần của chân lý, một phần của sức mạnh mà hắn hằng tìm kiếm, không phải ở đâu xa xôi, mà ở ngay trong chính tâm hồn mình, trong chính sự chấp nhận và thấu hiểu.
***
Khi ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu nhuộm màu chân trời, hắt lên những vệt cam, tím, hồng lên những bức tường đổ nát của Cổ Miếu, không gian lại chìm vào một vẻ đẹp bi tráng khác. Không khí dần trở nên se lạnh hơn, báo hiệu đêm tối sắp buông xuống. Tiếng gió rít qua các khe hở cũng mạnh hơn, như một lời thì thầm của thời gian.
Lâm Nhất trở lại chỗ Cổ Mộc Thiền Sư. Vị Thiền Sư vẫn an nhiên tĩnh tọa, như một pho tượng sống, nhưng khi Lâm Nhất đến gần, đôi mắt hiền từ, sâu thẳm của người khẽ mở. Ánh mắt ấy không chứa đựng bất kỳ sự phán xét hay nghi vấn nào, mà chỉ có sự bao dung và thấu hiểu vô biên, như thể người đã dõi theo toàn bộ hành trình nội tâm của Lâm Nhất trong suốt một ngày dài. Không cần lời nói, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Thiền Sư, như một lời khẳng định thầm lặng, một sự chấp thuận về những gì Lâm Nhất vừa trải qua.
Lâm Nhất cúi đầu tạ ơn, một cái cúi đầu thật sâu, không phải chỉ là sự kính trọng đối với một bậc trưởng bối, mà còn là lòng biết ơn chân thành đối với người đã khai mở một chân trời mới trong tâm hồn hắn. Trong lòng hắn lúc này không còn sự hỗn loạn, tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự bình an sâu lắng, một niềm tin mới vào con đường mình đang đi. Hắn đã tìm thấy sức mạnh, không phải từ sự phẫn nộ hay dục vọng báo thù mù quáng, mà từ sự bình an và thấu hiểu nội tại, từ cái chân tâm được gột rửa. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn vô vàn gian nan, những âm mưu xảo quyệt và sức mạnh tà ác của Tà Đạo Sĩ Mù và thế lực Hắc Y Nhân sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng giờ đây, hắn có một la bàn mới, một kim chỉ nam cho tâm hồn mình. Hắn sẽ không buông xuôi, mà sẽ tìm kiếm một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu vạn vật.
Cổ Mộc Thiền Sư khẽ gật đầu, bàn tay nhẹ nhàng lần chuỗi hạt bồ đề cũ kỹ. “A Di Đà Phật,” người khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa vang vọng. “Đạo ở ngay trong tâm con.”
Lâm Nhất không nói lời nào, chỉ một cái cúi đầu sâu sắc hơn nữa, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm nhưng không còn sự hỗn loạn. Hắn đứng thẳng dậy, nhìn về phía chân trời đang nhuộm đỏ, nơi bóng tối dần bao trùm, nhưng trong lòng hắn lại ngập tràn ánh sáng. Con đường "Vô Tiên" mà hắn từng theo đuổi, giờ đây, đã được soi sáng bởi những lời của Cổ Mộc Thiền Sư, trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tìm thấy sức mạnh đích thực trong chính sự an nhiên tự tại, trong chính con người mình, chứ không phải trong bất kỳ phép tắc hay quyền lực nào bên ngoài. Sự bình an nội tâm và ý chí kiên định mới này sẽ là nền tảng vững chắc, giúp hắn đối mặt với những âm mưu xảo quyệt và sức mạnh tà ác của Tà Đạo Sĩ Mù trong các chương tới, đặc biệt là khi hắn phải đối đầu trực diện với hắn tại Chương 220. Con đường 'Vô Tiên' của Lâm Nhất được củng cố sẽ định hình cách hắn phản ứng và chiến đấu, không dựa vào sức mạnh hủy diệt mà vào sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, tạo ra sự khác biệt so với các tu sĩ khác. Lời dạy của Thiền Sư về 'chấp nhận mất mát' sẽ còn được thử thách khắc nghiệt hơn trong tương lai, khi Lâm Nhất đối diện với những sự kiện đau thương khác, nhưng hắn tin rằng, với chân tâm đã được gột rửa, hắn sẽ vượt qua.
Đêm dần buông xuống, bao phủ Cổ Miếu hoang tàn trong bóng tối tĩnh mịch. Nhưng trong tâm hồn Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ của hy vọng và sự kiên cường vừa được thắp sáng, soi rọi con đường vô định phía trước. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy, mới là cội nguồn của mọi sức mạnh, mọi chân lý.