Màn đêm dần sâu, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy rực rỡ. Dù hồng trần có gian nan đến mấy, dù cái ác có lớn mạnh đến đâu, thì vẫn luôn có một con đường, một con đường Vô Tiên, nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong chính lòng người, trong sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn không đổi thay. Lâm Nhất biết, hành trình này còn dài, còn lắm chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Uyển Nhi, có những lời dạy của Thiền Sư, và quan trọng hơn cả, hắn có một trái tim kiên định, một chân tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Hắn sẽ đối mặt, không phải để hủy diệt, mà để thức tỉnh, để cứu vãn.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ của Thiên Cơ Các, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trà thanh khiết từ đêm qua, quyện lẫn với mùi giấy cổ, mùi mực tàu và một chút hương liệu thanh nhã đặc trưng của nơi đây. Tiếng gió nhẹ thổi qua những khe hở được thiết kế tinh xảo, tạo nên những âm thanh như tiếng chuông gió văng vẳng từ cõi xa xăm, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn, tĩnh lặng của Thiên Cơ Các. Đây là một nơi mà mọi thông tin đều có thể được tìm thấy, nhưng cũng là một nơi mà không ai có thể che giấu bất cứ điều gì khỏi nó.
Lâm Nhất ngồi bất động trên bồ đoàn, Phù Trần Mộc đặt ngang trên đùi, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự trầm tư từ những suy nghĩ đêm qua. Hắn chậm rãi sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin về Tà Đạo Sĩ Mù mà Thiên Cơ Lão Nhân đã cung cấp. Mỗi chi tiết, dù nhỏ nhặt đến mấy, cũng như một mảnh vỡ của bức tranh khổng lồ về một thế lực tà ác đang dần hiện rõ. Hắn không còn nhìn Tà Đạo Sĩ Mù như một kẻ thù đơn thuần, mà là một hiện thân của sự tha hóa, một biểu tượng của sự lệch lạc trong tu đạo, một kẻ không chỉ gieo rắc bi kịch cho thân xác, mà còn bẻ cong cả tâm trí, hủy diệt chân tâm của con người. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai, không phải là sợ hãi, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về trách nhiệm của mình. Con đường Vô Tiên mà hắn đang đi không cho phép hắn làm ngơ trước nỗi đau, trước sự tuyệt vọng của những linh hồn đang bị thao túng.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng thu dọn những chén trà đã nguội. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên sự quan tâm sâu sắc. Ánh mắt nàng dõi theo Lâm Nhất, đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đồng hành của mình. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất đang đối mặt với một cuộc chiến không chỉ trên thân xác, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Nàng biết, những thông tin Thiên Cơ Lão Nhân tiết lộ đã mở ra một vực thẳm mới trong nhận thức của Lâm Nhất, về một thứ tà đạo nguy hiểm và xảo quyệt hơn bất kỳ thứ ma công nào.
"Hắn không chỉ gieo rắc bi kịch, mà còn muốn bẻ cong cả tâm trí con người," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm hơn mọi khi, như thể đang nói với chính mình. Hắn vuốt nhẹ những sợi Phù Trần Mộc, cảm nhận sự thanh tịnh từ chúng, "Đây không đơn thuần là tranh đấu sức mạnh nữa rồi. Nó là một cuộc chiến của niềm tin, của đạo lý. Thiên Cơ Lão Nhân nói hắn ta là một quân cờ, một phần của một âm mưu lớn hơn... ta tin lời ông ấy. Cái ác này không phải là ngẫu nhiên, mà có một hệ thống, một triết lý đằng sau nó. Một triết lý muốn biến con người thành những con rối vô hồn, mất đi khả năng tự chủ, mất đi lòng trắc ẩn."
Uyển Nhi đặt chiếc khay trà xuống, nhẹ nhàng tiến lại gần Lâm Nhất. Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, bàn tay dịu dàng nắm lấy tay hắn, truyền đi hơi ấm và sự kiên định. Hơi ấm đó như một dòng suối mát lành, xoa dịu đi phần nào sự lạnh lẽo của những suy tư. "Huynh đã có con đường của mình, Nhất ca," nàng khẽ nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sức mạnh nội tại, "Em tin huynh sẽ không lạc lối. Bởi vì huynh luôn nhìn thấy nỗi đau của người khác, luôn thấu hiểu và không bao giờ quay lưng lại với hồng trần gian nan. Đó chính là ánh sáng của huynh, là con đường Vô Tiên của huynh."
Lâm Nhất quay đầu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia phức tạp, vừa có sự biết ơn, vừa có sự quyết tâm. "Đúng vậy," hắn thì thầm, "chính vì thế, ta càng không thể lùi bước. Ta cần phải hiểu rõ hơn về cách hắn thao túng tâm trí con người, cách hắn gieo rắc sự tuyệt vọng để có thể tìm ra cách thức để thức tỉnh họ, để cứu vãn những gì còn có thể cứu vãn. Con đường này không chỉ là đối đầu với Tà Đạo Sĩ Mù, mà còn là đối đầu với chính sự tuyệt vọng, với thứ tà đạo ăn sâu vào linh hồn." Hắn hít một hơi thật sâu, đứng dậy. "Chúng ta không thể chậm trễ nữa. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, có thể lại có thêm một linh hồn nữa bị hắn cướp mất."
Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt nàng kiên định không kém. "Em sẽ luôn ở bên huynh, Nhất ca. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu có một người có thể chữa lành bệnh tật trong lòng người, thì đó chính là huynh." Nàng biết, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Nhưng nàng tin tưởng Lâm Nhất, tin tưởng vào con đường Vô Tiên mà hắn đã chọn. Nàng biết, sự hiện diện của nàng, dù nhỏ bé, cũng là một điểm tựa, một lời nhắc nhở cho hắn về giá trị của tình người, của sự sẻ chia.
Trước khi rời đi, Lâm Nhất quay lại nhìn về phía Thiên Cơ Lão Nhân đang ngồi trầm tư ở một góc khuất. Vị lão nhân gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh của y khẽ mở ra, nhìn Lâm Nhất với một ánh nhìn sâu thẳm, như thể đã nhìn thấu tất cả những gì đang diễn ra trong tâm trí hắn. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng của riêng mình. Đó là một lời chúc phúc thầm lặng, một lời khẳng định về sự đúng đắn trong quyết định của Lâm Nhất, và cũng là một lời nhắc nhở về những thử thách còn đang chờ đợi phía trước. Lâm Nhất hiểu rằng, Thiên Cơ Lão Nhân đã nói hết những gì cần nói, phần còn lại, là do hắn tự mình chiêm nghiệm và hành động. Ánh sáng của bình minh đã chiếu rọi khắp căn phòng, xua tan đi những bóng tối của đêm dài, và cũng như đang xua tan đi những nỗi sợ hãi, mở ra một con đường mới cho Lâm Nhất và Uyển Nhi.
***
Rời khỏi Thiên Cơ Các, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi tiếp tục hành trình. Mặt trời đã lên cao, gay gắt chiếu rọi xuống những con đường đất đỏ. Dù là giữa trưa, không khí lại mang một vẻ nặng nề khó tả, khác hẳn với sự trong lành thường thấy. Theo những dấu vết ít ỏi và những lời đồn đại mơ hồ từ Thiên Cơ Lão Nhân, họ hướng về phía một tiểu trấn nhỏ nằm sâu trong vùng núi, nơi được cho là đã bị Tà Đạo Sĩ Mù ghé thăm gần đây.
Khi tiến vào Tiểu An Trấn, một khung cảnh kỳ lạ đập vào mắt họ. Các ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản vẫn còn nguyên vẹn, đường phố lát đá cuội vẫn sạch sẽ. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe bò kéo lạch cạch, tiếng chim hót – tất cả những âm thanh quen thuộc của một trấn nhỏ bình yên vẫn còn đó, nhưng lại mang một vẻ gì đó không chân thật, như một bức tranh sống động nhưng lại thiếu đi linh hồn. Mùi đồ ăn, mùi khói bếp, mùi đất, mùi cỏ cây vẫn thoang thoảng, nhưng lại không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám bao trùm.
Người dân trong trấn di chuyển chậm chạp, ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, như những con rối bị giật dây. Họ không có vết thương thể xác, không có dấu hiệu của sự bạo lực, nhưng linh hồn họ dường như đã bị rút cạn. Một vài người thì thầm những lời lẽ vô nghĩa, lặp đi lặp lại những câu nói không đầu không cuối. Số khác lại thờ ơ đến đáng sợ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, không chút cảm xúc, không chút phản ứng với thế giới xung quanh. Lâm Nhất cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đây không phải là cái lạnh của âm khí, mà là cái lạnh của sự tuyệt vọng, của linh hồn bị tước đoạt.
"Hắn đã làm gì với những người này?" Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thốt lên, giọng nàng đầy kinh hãi. Nàng là một y sư, quen với việc chữa trị vết thương thể xác, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng hoàn toàn bất lực. "Họ không có vết thương thể xác, nhưng linh hồn họ đã vỡ nát. Sự sống vẫn còn đó, nhưng... không còn là sự sống." Nàng siết chặt tay Lâm Nhất, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay hắn, như phản chiếu sự lạnh lẽo trong lòng hắn.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung động. Hắn dùng linh giác cảm nhận sự hỗn loạn của linh hồn người dân, một sự hỗn loạn không phải do đau đớn, mà do sự trống rỗng, sự mất mát. "Hắn cướp đi niềm tin, cướp đi hy vọng, và gieo rắc sự tuyệt vọng..." hắn thì thầm, giọng nói trầm như tiếng thở dài của đá núi. "Đó mới là tà đạo thật sự. Không cần dùng máu tanh, không cần dùng dao kiếm, chỉ cần thao túng tâm trí, bẻ cong linh hồn. Đây chính là những gì Thiên Cơ Lão Nhân đã nói. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn hủy diệt chân tâm của con người, biến họ thành những vỏ bọc rỗng tuếch, dễ dàng bị điều khiển."
Hắn dừng lại bên một góc đường, nơi một Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm) đang ngồi thu mình, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhưng trống rỗng nhìn về hư vô. Thân hình y gầy gò, đôi môi khô nứt, và luôn ôm chặt một con búp bê cũ kỹ, rách nát vào lòng. Con búp bê cũng mang một vẻ mặt buồn bã, như thể phản chiếu chính nỗi đau của đứa trẻ. Đó là một hình ảnh đau lòng, một biểu tượng của sự ngây thơ bị tước đoạt, của tương lai bị cướp mất. Lâm Nhất cảm thấy trái tim mình thắt lại, nỗi đau của đứa trẻ này không phải là nỗi đau của thể xác, mà là nỗi đau của linh hồn, sâu sắc và khó chữa lành hơn vạn lần.
Lâm Nhất chầm chậm tiến đến gần A Câm, mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô hình. Hắn quỳ xuống trước mặt đứa trẻ, ánh mắt hắn dịu dàng, đầy sự đồng cảm. Hắn không nói một lời, chỉ đơn giản là nhìn vào đôi mắt trống rỗng ấy, cố gắng truyền đi sự an ủi, sự thấu hiểu. Hắn không thể nói, nhưng hắn có thể cảm nhận. Hắn đưa bàn tay mình, nhẹ nhàng đặt lên vai A Câm, truyền đi một chút linh khí 'Vô Tiên' ôn hòa, tinh khiết, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi và sự trống rỗng đang bao trùm lấy linh hồn non nớt ấy. Linh khí của hắn không mang tính công kích, mà mang theo sự sống, sự an lành, như một dòng nước mát chảy vào sa mạc khô cằn.
Đôi mắt của A Câm khẽ lay động, lần đầu tiên sau một thời gian dài, một tia sáng yếu ớt xuất hiện trong đó. Đứa trẻ khẽ ngước lên nhìn Lâm Nhất, rồi bàn tay nhỏ bé của y nắm chặt lấy vạt áo hắn, như tìm thấy một điểm tựa, một sợi dây cứu sinh trong biển cả tuyệt vọng. Tuyệt vọng đã ăn mòn linh hồn y, nhưng chưa hoàn toàn nuốt chửng. Vẫn còn đó một chút hy vọng, một chút ánh sáng ẩn sâu bên trong, đang chờ đợi được thức tỉnh.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau, nàng cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. Nàng hiểu rằng, đây là thứ tà đạo nguy hiểm nhất, thứ tà đạo không để lại dấu vết thể xác, nhưng hủy diệt linh hồn con người một cách từ từ, tàn nhẫn. "Nhất ca..." nàng khẽ gọi, giọng nàng nghẹn ngào. Nàng biết, Lâm Nhất đang làm điều mà không một y sư nào, không một tu sĩ nào có thể làm được. Hắn đang cố gắng chữa lành những vết thương của linh hồn, bằng chính lòng trắc ẩn và con đường Vô Tiên của mình.
Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc rối bù của A Câm. "Chúng ta sẽ tìm ra cách," hắn thì thầm, không phải với đứa trẻ, mà với chính mình, với Uyển Nhi. "Sự tuyệt vọng này không thể kéo dài mãi. Con người không thể sống mà không có niềm tin, không có hy vọng. Hắn ta có thể cướp đi niềm tin của một người, nhưng không thể cướp đi niềm tin của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Hắn đứng dậy, ánh mắt hắn không còn sự trầm tư ban đầu, mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá. Cái ác này không chỉ cần bị ngăn chặn, mà còn cần phải bị vạch trần, để những linh hồn bị thao túng có thể tìm lại chính mình. Đây chính là mục tiêu cuối cùng của con đường Vô Tiên của hắn.
***
Theo những dấu vết mờ nhạt còn sót lại trong tâm trí của những người dân Tiểu An Trấn, và những thông tin đã được giải mã từ Thiên Cơ Các, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi tiếp tục cuộc hành trình truy tìm Tà Đạo Sĩ Mù. Họ đi sâu vào vùng đất phía Bắc, nơi địa hình ngày càng hiểm trở, cây cối thưa thớt dần và không khí trở nên lạnh lẽo, nặng nề một cách bất thường. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, nhưng lại không thể xua đi cái vẻ u ám, ma mị đang bao trùm.
Cuối cùng, dưới ánh chiều tà leo lét, một khung cảnh hoang tàn và chết chóc hiện ra trước mắt họ: Ma Đô Phế Tích. Những tòa nhà đổ nát, tường thành vỡ vụn, các tượng đá ma quái bị phá hủy và những công trình được xây từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, tất cả đều nhuốm một màu xám xịt, tang thương. Âm khí nơi đây nồng đậm, nặng nề đến mức Mộ Dung Uyển Nhi cũng phải vận dụng linh lực để chống đỡ. Từng cơn gió rít qua các khe tường đổ nát, mang theo tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, và đôi khi, những tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn văng vẳng trong không gian, như những lời oán than của những linh hồn bị giam cầm. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, và mùi âm khí đặc trưng xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn và rợn người.
Bầu không khí u ám, hoang tàn, chết chóc bao trùm lấy Ma Đô Phế Tích, khiến nơi đây trở thành một địa ngục trần gian. Ngay cả những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn cũng không thể xuyên thấu được màn sương mù âm khí dày đặc, chỉ có thể vẽ lên những hình thù quái dị, càng làm tăng thêm vẻ ma mị và đáng sợ. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng tà khí quen thuộc, nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lần so với bất kỳ lần nào hắn từng đối mặt, phát ra từ trung tâm của phế tích. Tà khí này không chỉ mang theo sự chết chóc, mà còn mang theo một cảm giác vặn vẹo, méo mó, như thể nó đang cố gắng bóp méo cả không gian và thời gian xung quanh. Hắn biết, đây chính là nơi Tà Đạo Sĩ Mù ẩn mình, nơi hắn ta đã gieo rắc nỗi kinh hoàng và biến những linh hồn vô tội thành công cụ cho âm mưu đen tối của mình.
"Nhất ca, âm khí nơi đây quá nặng, huynh phải cẩn thận!" Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng đầy lo lắng. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, linh lực trong cơ thể nàng cũng bị ảnh hưởng, khó lòng vận chuyển thông suốt. Gió lạnh buốt thổi qua, mang theo cái ẩm ướt và tanh tưởi của nơi chết chóc này, khiến nàng không khỏi rùng mình. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, sợ rằng hắn sẽ bị tà khí xâm nhiễm, hoặc bị ảnh hưởng bởi những cảnh tượng bi thảm mà Tà Đạo Sĩ Mù đã gây ra.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ nắm chặt tay nàng, truyền cho nàng một chút linh khí 'Vô Tiên' của mình, giúp nàng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Ánh mắt hắn kiên định, không chút sợ hãi, mà thay vào đó là một sự quyết tâm cháy bỏng. Linh khí 'Vô Tiên' của hắn tự động tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ quanh cơ thể, đối lập hoàn toàn với âm khí nồng đậm xung quanh. Vầng sáng ấy không rực rỡ chói mắt, mà như một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, bất chấp mọi gió bão. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc đối đầu này từ rất lâu, từ khi hắn còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi trong Huyền Nguyên Quan hoang tàn, đến khi hắn chiêm nghiệm ra con đường Vô Tiên của riêng mình.
"Hắn đang ở đây," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm hùng, vang vọng giữa không gian u ám. "Đây là nơi hắn gieo rắc bóng tối, và cũng là nơi ta sẽ vạch trần hắn." Hắn không còn nghĩ đến việc trả thù, mà là tìm cách thức tỉnh, tìm cách cứu rỗi những linh hồn đã lạc lối. Hắn hiểu rằng, Tà Đạo Sĩ Mù không phải là kẻ duy nhất gây ra bi kịch, mà hắn ta chỉ là một phần của một thế lực lớn hơn, một triết lý tà ác đã ăn sâu vào thế gian này từ rất lâu. Những dấu vết và biểu tượng Tà Đạo Sĩ Mù để lại, những công trình bằng xương cốt, những tàn hồn than khóc, tất cả đều gợi lên hình ảnh của một giáo phái tà đạo cổ xưa, một âm mưu thao túng vĩ đại hơn nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn vào sâu bên trong Ma Đô Phế Tích, đôi mắt hắn như xuyên thấu màn đêm, sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Hắn biết, cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một trận chiến thể xác, mà còn là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, một cuộc chiến để bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân sinh. Hắn không đơn độc. Hắn có Mộ Dung Uyển Nhi bên cạnh, có lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư, và quan trọng hơn cả, hắn có một trái tim kiên định, một chân tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Con đường Vô Tiên của hắn, chính là con đường của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, là ánh sáng duy nhất có thể soi rọi vào vực sâu tăm tối nhất. Hắn sẽ bước vào, không phải để hủy diệt, mà để thức tỉnh, để cứu vãn.