Ma Đô Phế Tích, dưới ánh hoàng hôn nhuốm màu máu, hiện lên như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một chứng tích bi thương của những gì đã từng tồn tại. Những tòa nhà đổ nát vươn mình lên trời xanh như những ngón tay xương xẩu của một tử thi khổng lồ, tường thành vỡ vụn phơi bày những vết thương không thể chữa lành. Khắp nơi, những tượng đá ma quái bị phá hủy, những mảnh vỡ nằm rải rác như những mảnh ký ức vụn vỡ của một nền văn minh đã lụi tàn. Các công trình được xây từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, mang một màu xám xịt tang thương, toát lên vẻ u ám, ghê rợn mà không ngôn từ nào có thể diễn tả hết. Âm khí nơi đây nồng đậm, nặng nề đến mức Mộ Dung Uyển Nhi, dù đã vận dụng linh lực để chống đỡ, vẫn cảm thấy như có ngàn cân đè nặng lên đôi vai mảnh mai của mình. Từng cơn gió rít qua các khe tường đổ nát, không chỉ mang theo sự lạnh lẽo thấu xương mà còn là tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn văng vẳng trong không gian, như những lời oán than của những linh hồn bị giam cầm, không thể siêu thoát. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, và mùi âm khí đặc trưng xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn và rợn người, như thể đang bước chân vào một nấm mồ khổng lồ chứa đựng vô vàn bi kịch.
Bầu không khí u ám, hoang tàn, chết chóc bao trùm lấy Ma Đô Phế Tích, khiến nơi đây thực sự trở thành một địa ngục trần gian, nơi sự sống dường như đã bị rút cạn từ ngàn vạn năm trước. Ngay cả những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn cũng không thể xuyên thấu được màn sương mù âm khí dày đặc, chỉ có thể vẽ lên những hình thù quái dị, càng làm tăng thêm vẻ ma mị và đáng sợ. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng tà khí quen thuộc, nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lần so với bất kỳ lần nào hắn từng đối mặt, phát ra từ trung tâm của phế tích. Tà khí này không chỉ mang theo sự chết chóc, mà còn mang theo một cảm giác vặn vẹo, méo mó, như thể nó đang cố gắng bóp méo cả không gian và thời gian xung quanh, bóp méo cả những khái niệm về thiện ác, đúng sai. Hắn biết, đây chính là nơi Tà Đạo Sĩ Mù ẩn mình, nơi hắn ta đã gieo rắc nỗi kinh hoàng và biến những linh hồn vô tội thành công cụ cho âm mưu đen tối của mình, biến nỗi đau của chúng thành thứ nuôi dưỡng tà niệm.
"Nhất ca, nơi này... tà khí thật nặng." Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng đầy lo lắng, nhưng không chút run rẩy. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, linh lực trong cơ thể nàng cũng bị ảnh hưởng, khó lòng vận chuyển thông suốt. Gió lạnh buốt thổi qua, mang theo cái ẩm ướt và tanh tưởi của nơi chết chóc này, khiến nàng không khỏi rùng mình. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà sợ rằng hắn sẽ bị tà khí xâm nhiễm, hoặc bị ảnh hưởng bởi những cảnh tượng bi thảm mà Tà Đạo Sĩ Mù đã gây ra. Nàng biết, nội tâm Lâm Nhất dù kiên định, nhưng cũng là một tâm hồn nhạy cảm, dễ bị tổn thương bởi những bi kịch của hồng trần.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ nắm chặt tay nàng, truyền cho nàng một chút linh khí 'Vô Tiên' của mình, giúp nàng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm giữa băng giá. Ánh mắt hắn kiên định, không chút sợ hãi, mà thay vào đó là một sự quyết tâm cháy bỏng, một ngọn lửa ý chí không thể dập tắt. Linh khí 'Vô Tiên' của hắn tự động tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ quanh cơ thể, đối lập hoàn toàn với âm khí nồng đậm xung quanh. Vầng sáng ấy không rực rỡ chói mắt, mà như một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, bất chấp mọi gió bão, một biểu tượng cho chân tâm bất diệt. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc đối đầu này từ rất lâu, từ khi hắn còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi trong Huyền Nguyên Quan hoang tàn, đến khi hắn chiêm nghiệm ra con đường Vô Tiên của riêng mình, con đường không tìm kiếm sức mạnh thần thông, mà tìm kiếm sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn giữa vạn vật.
"Càng nặng, càng chứng tỏ có kẻ đang dùng nỗi đau để làm mồi nhử," Lâm Nhất khẽ đáp, giọng hắn trầm hùng, vang vọng giữa không gian u ám, như một lời tuyên ngôn không thể lay chuyển. Hắn và Uyển Nhi bước đi cẩn trọng, ánh mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất, từng bóng tối. Mỗi bước chân của họ vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ của phế tích, như tiếng đập của hai trái tim kiên cường giữa biển cả bi thương. Lâm Nhất siết chặt tay Uyển Nhi, không chỉ để trấn an nàng mà còn để tự giữ lấy sự ấm áp, sự kết nối với nhân gian giữa chốn lạnh lẽo và tà ác này. Hắn không còn nghĩ đến việc trả thù mù quáng, mà là tìm cách thức tỉnh, tìm cách cứu rỗi những linh hồn đã lạc lối, những kẻ đã bị nỗi đau và tà niệm thao túng. Hắn hiểu rằng, Tà Đạo Sĩ Mù không phải là kẻ duy nhất gây ra bi kịch, mà hắn ta chỉ là một phần của một thế lực lớn hơn, một triết lý tà ác đã ăn sâu vào thế gian này từ rất lâu. Những dấu vết và biểu tượng Tà Đạo Sĩ Mù để lại, những công trình bằng xương cốt, những tàn hồn than khóc, tất cả đều gợi lên hình ảnh của một giáo phái tà đạo cổ xưa, một âm mưu thao túng vĩ đại hơn nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Con đường Vô Tiên của hắn, chính là con đường của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, là ánh sáng duy nhất có thể soi rọi vào vực sâu tăm tối nhất. Hắn sẽ bước vào, không phải để hủy diệt, mà để thức tỉnh, để cứu vãn.
Họ tiếp tục tiến sâu vào Ma Đô Phế Tích, từng bước chân như dẫm lên lịch sử đổ nát và những bi kịch chưa nguôi. Những tòa nhà đổ nát càng lúc càng cao lớn, càng lúc càng chồng chất, tạo thành những mê cung âm u, nơi ánh trăng khó lòng chiếu rọi. Âm khí dường như đặc quánh lại, bao bọc lấy họ như một tấm màn dày đặc, nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Lâm Nhất cảm nhận được sự hiện diện của Tà Đạo Sĩ Mù ngày càng gần, như một khối băng giá đang tỏa ra sự lạnh lẽo thấu xương, không chỉ thể xác mà còn tâm hồn. Hắn tự nhắc nhở bản thân phải giữ vững chân tâm, không để những hình ảnh bi thương hay những lời thì thầm của tà niệm làm lay động ý chí. Mộ Dung Uyển Nhi, dù khó khăn, vẫn kiên cường bước đi bên cạnh hắn, đôi mắt trong veo của nàng không ngừng quan sát, cố gắng nắm bắt mọi biến động xung quanh. Nàng biết, đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai cá nhân, mà là một cuộc chiến của những triết lý sống đối lập, một cuộc chiến mà kết quả có thể định đoạt số phận của nhiều người. Nàng là điểm tựa, là sợi dây liên kết Lâm Nhất với nhân gian, với những giá trị mà hắn đang bảo vệ.
Giữa trung tâm của phế tích, nơi âm khí và tà khí hội tụ mạnh nhất, một đài tế cổ xưa hiện ra, đổ nát và phong hóa theo thời gian. Những hình ảnh, biểu tượng tà ác được khắc trên đá đen, phát ra ánh sáng âm u hoặc khói đen mờ ảo, như những vết thương hở miệng của một quá khứ đầy tội lỗi. Không khí nơi đây ngột ngạt đến khó thở, mùi tanh của âm khí nồng đậm đến mức khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Trên đài tế đổ nát ấy, một bóng hình tĩnh lặng hiện diện. Đó là Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn không có vẻ hung tợn, không gầm gừ hay phô trương sức mạnh. Thay vào đó, hắn đứng đó như một bức tượng sống, thân hình cao gầy, gân guốc ẩn hiện trong chiếc đạo bào màu tối rách rưới, toát lên vẻ u ám, đáng sợ. Đôi mắt hắn mù lòa, không có con ngươi, chỉ là hai hốc sâu thăm thẳm, nhưng dường như xuyên thấu mọi thứ, nhìn thấu cả những bí mật sâu kín nhất trong tâm hồn người đối diện. Một nụ cười quái dị, méo mó thoáng hiện trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của hắn, như thể hắn đã nhìn thấy tất cả, đã thấu hiểu tất cả những nỗi đau, những yếu mềm của Lâm Nhất.
Giọng nói của hắn vang lên, lạnh lẽo, khàn đặc, không chút cảm xúc nhưng lại chứa đựng sức mạnh thao túng khủng khiếp, len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất. "Tiểu đạo sĩ, ngươi đến rồi. Ta biết ngươi sẽ đến." Hắn ngừng một chút, như đang thưởng thức nỗi sợ hãi và sự ngạc nhiên của đối phương. "Nỗi đau của ngươi, sự mất mát của ngươi... ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Cái chết của Lão Đạo Quán Chủ, sự bất lực của ngươi khi chứng kiến những sinh linh vô tội bị tà niệm giày vò, sự hoài nghi về con đường 'Vô Tiên' mà ngươi đang theo đuổi... tất cả, ta đều nhìn thấy, ta đều cảm nhận được."
Mỗi lời hắn nói ra như một mũi kim độc, đâm thẳng vào những vết sẹo sâu nhất trong lòng Lâm Nhất. Hình ảnh vị sư phụ già nua, hiền hậu hiện về, rồi những gương mặt đau khổ, tuyệt vọng của người dân vô tội mà hắn đã gặp trên đường, những bi kịch mà hắn không thể ngăn cản. Một làn sóng đau khổ và bất lực cuộn trào trong hắn, cố gắng nhấn chìm lý trí. Lâm Nhất cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình, khơi dậy tất cả những nỗi sợ hãi và hối tiếc mà hắn đã chôn giấu bấy lâu. Hắn cố gắng hít thở sâu, vận chuyển linh khí 'Vô Tiên' trong cơ thể để giữ vững tâm thần, nhưng lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù quá sắc bén, quá tàn độc, nó không tấn công vào thể xác mà trực tiếp công phá vào ý chí.
"Ngươi nghĩ rằng 'tiên đạo' của ngươi, cái gọi là 'Vô Tiên' đó, có thể cứu rỗi được ai sao?" Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục, giọng hắn mang đầy vẻ châm biếm, mỉa mai. "Ngươi chỉ là tự lừa dối mình. Nhìn xem cái thế gian này đi, tràn ngập đau khổ, bất công, cái ác hoành hành, mà 'chính đạo' của các ngươi lại ở đâu? Tiên nhân của các ngươi lại ở đâu? Tất cả đều là giả dối! Chỉ có bóng tối, chỉ có sự tuyệt vọng mới là chân lý vĩnh hằng của hồng trần này. Nơi đây, Ma Đô Phế Tích này, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự mục nát của cái gọi là 'chính đạo' của các ngươi. Nó đã từng là một thành phố phồn hoa, nhưng nay chỉ còn là đống đổ nát, nơi tàn hồn than khóc. Và kẻ đã gây ra tất cả... chẳng phải là chính những kẻ tự xưng là 'chính nghĩa' hay sao?"
Tà Đạo Sĩ Mù không hành động vật lý, chỉ dùng lời nói. Nhưng những lời nói đó còn đáng sợ hơn bất kỳ chiêu thức tà thuật nào. Chúng gieo rắc sự hoài nghi, sự tuyệt vọng, khiến Lâm Nhất cảm thấy như đang đứng bên bờ vực thẳm của chính mình. Toàn bộ hành trình tu tiên của hắn, những chiêm nghiệm về 'Vô Tiên', dường như đang bị lung lay bởi những lời lẽ đầy tính triết lý méo mó của kẻ kia. Liệu có thật sự, con đường mà hắn đang theo đuổi chỉ là một ảo ảnh, một sự tự lừa dối? Liệu mọi nỗ lực của hắn chỉ là vô ích trước biển cả khổ đau của nhân gian?
Trong khoảnh khắc Lâm Nhất cảm thấy nội tâm chấn động dữ dội, cố gắng ổn định tâm thần, một cảm giác ấm áp và quen thuộc chợt lan tỏa trong bàn tay hắn. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn kiên định đứng cạnh, nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng như một ngọn đèn soi rọi vào bóng tối tâm hồn hắn. Nàng không nói một lời, nhưng sự hiện diện của nàng, sự ấm áp từ bàn tay nàng, và ánh nhìn đầy tin tưởng ấy, đã giúp Lâm Nhất tìm lại được chút bình yên giữa cơn bão táp trong lòng. Nàng là điểm tựa vững chắc, một lời khẳng định thầm lặng rằng hắn không đơn độc, rằng con đường của hắn không phải là vô nghĩa. Nàng nhớ lại lời của mình: "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Lúc này, chính là nàng đang chữa lành bệnh tật lòng người cho Lâm Nhất, bằng tình yêu thương và sự kiên định của mình.
Dưới tác động của Mộ Dung Uyển Nhi và chính ý chí kiên cường của mình, Lâm Nhất thoát khỏi sự mê hoặc, khỏi vòng xoáy của tuyệt vọng và hoài nghi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí 'Vô Tiên' lưu chuyển trong kinh mạch, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo và tà niệm đang cố gắng xâm chiếm. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tuy còn u buồn nhưng đã kiên định trở lại, không còn chút dao động. Dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng hắn đã tìm lại được ánh sáng của chân tâm.
"Ngươi sai rồi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại, một sự kiên định không thể lay chuyển, vang vọng khắp không gian Ma Đô Phế Tích. "Nỗi đau không phải là lời nguyền, mà là sự thử thách. Nó không đẩy ta vào bóng tối, mà giúp ta thấu hiểu ánh sáng. Chính vì có nỗi đau, có mất mát, con người mới biết trân trọng những khoảnh khắc hạnh phúc, mới biết quý giá tình thương, mới biết đấu tranh cho những giá trị tốt đẹp." Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mù lòa của Tà Đạo Sĩ Mù, như muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn hắn ta, thấu hiểu nguyên nhân dẫn đến sự lệch lạc này.
"Con đường ta đi... là con đường Vô Tiên, không phải là không có Tiên, mà là không bị Tiên giới trói buộc bởi những định kiến, những quy tắc cứng nhắc. 'Vô Tiên' là tìm thấy Tiên trong lòng người, trong hồng trần gian nan này. Là tìm thấy sự thiện lương, tình yêu thương, lòng trắc ẩn ngay cả trong những nơi tăm tối nhất. Là thấu hiểu rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giá trị của một sinh linh không nằm ở sức mạnh thần thông hay địa vị, mà nằm ở chính chân tâm của họ." Lâm Nhất nói, mỗi lời đều là một minh chứng cho những gì hắn đã chiêm nghiệm, đã trải qua. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, dù có trải qua bao nhiêu gian nan, bao nhiêu bi kịch, vẫn phải giữ được sự trong sáng, sự kiên cường. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin vào con đường của mình, con đường không tìm kiếm quyền lực, mà tìm kiếm sự thấu hiểu và cứu rỗi."
Tà Đạo Sĩ Mù, nghe những lời đó, không giận dữ. Hắn chỉ cười khẩy, một nụ cười quái dị, méo mó hơn trước, như thể Lâm Nhất chỉ là một đứa trẻ ngây thơ đang nói những lời viển vông. Đôi mắt mù lòa của hắn như nhìn xuyên qua cả Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn thấu cả những khao khát và nỗi sợ hãi sâu kín nhất. "Ngây thơ!" Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt. "Ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn hơn, một quân cờ mà 'Chủ nhân' của ta đang rất hứng thú. Ngươi tưởng con đường nhỏ bé của ngươi có thể thay đổi được gì sao? Ngươi sẽ sớm nhận ra, sức mạnh của ta, của chúng ta, là không thể chống cự. Ngươi... sẽ là của ta!"
Những lời cuối cùng của Tà Đạo Sĩ Mù mang theo một sự đe dọa lạnh lẽo, một sự tự tin tuyệt đối vào quyền năng của mình và thế lực đứng sau hắn. Lâm Nhất đứng vững, không lùi bước, dù trong lòng hắn dấy lên một sự bất an mơ hồ. "Chủ nhân"? "Ván cờ lớn hơn"? Những lời đó gợi lên một bức tranh rộng lớn hơn nhiều so với những gì hắn từng hình dung. Tà Đạo Sĩ Mù chỉ là một quân cờ, vậy ai mới là người chơi cờ thực sự?
Tà Đạo Sĩ Mù cười một tiếng quỷ dị cuối cùng, âm thanh ghê rợn ấy vang vọng trong không gian u ám, như tiếng ma quỷ thì thầm. Rồi, thân ảnh cao gầy của hắn dần dần tan biến vào bóng tối và âm khí cuộn trào, như thể hắn chưa từng tồn tại, chỉ để lại một cảm giác lạnh lẽo và ám ảnh bao trùm. Âm khí nơi đây dường như cũng theo hắn rút đi phần nào, để lại một khoảng lặng đáng sợ. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đứng giữa đài tế cổ đổ nát, giữa không gian tĩnh lặng đầy ám ảnh. Cuộc đối đầu đầu tiên đã kết thúc, nhưng nỗi bất an trong lòng Lâm Nhất thì vẫn còn nguyên đó. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Vô Tiên của hắn, con đường của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, sẽ còn phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nhiều, những kẻ thù hùng mạnh hơn, và những triết lý tà ác sâu xa hơn nữa. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn có Mộ Dung Uyển Nhi bên cạnh, có chân tâm bất biến, và có niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Hắn siết chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi, cảm nhận sự ấm áp và kiên định của nàng. Giữa hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và đôi khi, tiên đạo ấy lại được tìm thấy trong chính sự đồng hành, sự sẻ chia, và tình yêu thương giữa hai con người. Bóng tối có thể bao trùm, nhưng ngọn lửa chân tâm sẽ không bao giờ tắt.