U Minh Cấm Địa dần chìm vào tĩnh lặng một lần nữa, chỉ còn lại những tiếng gió rít gào thê lương và âm khí đặc quánh như màn sương vĩnh cửu. Mộ Dung Uyển Nhi ôm chặt Lâm Nhất trong vòng tay, cảm nhận hơi thở yếu ớt của hắn phả vào cổ nàng, tựa như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ sự sống giữa miền đất chết. Nàng ngước nhìn bầu trời u ám, nơi thân ảnh Tà Đạo Sĩ Mù vừa tan biến, lời đe dọa của y vẫn còn văng vẳng bên tai, lạnh lẽo và đầy ám ảnh, như một lời tiên tri về những giông bão sẽ còn đổ xuống trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ nàng khẽ lay động, ánh sáng mờ ảo từ những hạt gỗ trầm hương dường như cũng đang cố gắng xua đi chút lạnh lẽo, gieo vào lòng nàng một niềm tin kiên định vào sự thiện lương, vào con đường chân chính mà Lâm Nhất đã chọn.
Nàng biết, U Minh Cấm Địa không phải nơi an toàn để hắn dưỡng thương. Với tất cả sức lực còn sót lại, Mộ Dung Uyển Nhi cẩn trọng đỡ Lâm Nhất dậy, vắt cánh tay hắn qua vai mình, từng bước nặng nhọc lướt qua những bộ xương khô khốc, những tảng đá lởm chởm nhuốm màu u ám, rời xa nơi mà tâm ma đã suýt chút nữa nhấn chìm hắn vào vực sâu vĩnh cửu. Tiếng bước chân nàng nhẹ bẫng trên nền đất cứng, hòa lẫn vào tiếng gió rít, tiếng xương cốt lạo xạo như khúc ca bi tráng của những linh hồn vất vưởng. Nàng tìm kiếm một nơi ẩn cư yên tĩnh, một động phủ khuất sâu trong núi, nơi mà linh khí tự nhiên vẫn còn vẹn nguyên, đủ để xoa dịu thân thể và tâm hồn kiệt quệ của hắn. Sau một hồi tìm kiếm vất vả, khi vầng dương yếu ớt bắt đầu hé rạng nơi chân trời xa xăm, nhuộm một màu xám bạc lên cảnh vật, nàng cuối cùng cũng tìm thấy một Ẩn Cư Động Phủ nằm ẩn mình sau một thác nước nhỏ, được bao bọc bởi những vách đá rêu phong. Bên trong động phủ, không khí ẩm lạnh nhưng trong lành hơn hẳn bên ngoài, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ len lỏi qua khe đá như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn, hòa cùng tiếng gió nhẹ luồn qua cửa động, tạo nên một không gian tĩnh mịch, thanh tịnh đến lạ thường. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương thảo mộc từ những loài cây dại mọc quanh cửa động quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an yên hiếm có.
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt Lâm Nhất xuống một tấm nệm đơn sơ mà nàng đã kịp trải ra trên một bệ đá phẳng. Cơ thể hắn gầy gò, thanh thoát, nhưng giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi tột cùng, như một chiếc lá khô đã trải qua bão giông. Nàng nhìn hắn, trái tim thắt lại, cảm giác bất lực len lỏi nhưng không hề buông xuôi. Suốt đêm, nàng không chợp mắt, dùng linh lực yếu ớt của mình để ổn định hơi thở cho hắn, đồng thời dùng những loại thảo dược quý hiếm từ túi thuốc của mình để xoa bóp, giúp cơ thể hắn dần hồi phục. Khi vầng sáng yếu ớt của buổi sáng sớm bắt đầu len lỏi qua cửa động, nhuộm một màu vàng nhạt lên không gian, Mộ Dung Uyển Nhi vẫn ngồi đó, đầu gối tựa vào vách đá, mái tóc đen mượt buông xõa, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn và sự lo lắng sâu sắc. Y phục đơn giản nhưng tinh tế của nàng đã lấm lem bụi bẩn, nhưng vẻ thanh tú trên dung mạo nàng vẫn không hề phai nhạt. Nàng nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Lâm Nhất, truyền hơi ấm vào lòng bàn tay hắn, và chờ đợi. Nàng chờ đợi, như chờ đợi một tia nắng đầu tiên xuyên qua màn đêm u tối, mang theo hy vọng và sự sống. Tiếng côn trùng kêu vo ve đâu đó ngoài cửa động, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng thở đều đặn của Lâm Nhất là tất cả những gì nàng có thể nghe thấy trong không gian tĩnh mịch này, chúng tựa như những lời thì thầm an ủi, rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Bỗng nhiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Nhất khẽ động đậy, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn còn mờ mịt, nhưng đã không còn vẻ vô hồn hay đau đớn tột cùng như khi còn chìm trong tâm ma. Hắn cảm nhận được sự kiệt quệ tột cùng đang nhấn chìm cơ thể mình, mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu đều như đang rã rời sau một trận chiến khốc liệt. Hắn thấy mình đang nằm trên một tấm nệm đơn sơ, đầu gối lên đùi Mộ Dung Uyển Nhi. Hơi ấm mềm mại từ đùi nàng, mùi hương thanh khiết thoang thoảng từ cơ thể nàng, cùng với tiếng nước chảy róc rách và tiếng gió nhẹ ngoài động phủ, tất cả như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào những vết thương trong tâm hồn hắn. Ánh mắt nàng dịu dàng nhìn hắn, không có chút trách móc hay sợ hãi nào, chỉ có sự quan tâm và lo lắng sâu sắc, như thể nàng đã thức trắng đêm chỉ để trông chừng hắn. Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể hắn không nghe lời, các khớp xương kêu răng rắc, mỗi cơ bắp đều đau nhức như bị xé toạc. Hắn chỉ có thể dựa vào nàng, cảm nhận sự nâng đỡ mềm mại nhưng kiên định từ vòng tay nàng.
“Huynh tỉnh rồi…” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ khàng nói, giọng nói của nàng như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn hắn, dịu dàng đến mức khiến hắn quên đi mọi đau đớn. “Đừng cố cử động, cứ nghỉ ngơi một chút.” Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy hắn, điều chỉnh tư thế để hắn có thể dựa vào vai nàng một cách thoải mái hơn, tránh làm đau vết thương chưa lành. Nàng dùng một chiếc khăn ẩm, mát lạnh, lau nhẹ những giọt mồ hôi còn vương trên trán hắn, động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như sợ làm hắn đau. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nàng truyền qua da thịt, một hơi ấm chân thật, vững chãi, khác hẳn với sự lạnh lẽo của U Minh Cấm Địa, cũng khác hẳn với sự ảo ảnh của tâm ma. Hắn nhìn nàng, đôi mắt đen láy giờ đây đã trở lại sự trong trẻo, nhưng vẫn còn mang vẻ trầm tư, ẩn chứa muôn vàn suy nghĩ.
“Ta… ta sao rồi?” Lâm Nhất thều thào hỏi, giọng nói yếu ớt, khàn đặc, như thể đã lâu lắm rồi hắn không cất lời. Hắn cảm thấy mình như một mảnh gỗ mục trôi dạt trên biển cả, vừa thoát khỏi cơn bão tố kinh hoàng.
Mộ Dung Uyển Nhi nắm lấy bàn tay hắn, siết nhẹ, đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào hắn, ánh lên một tia kiên định. “Huynh đã thoát ra rồi. Mọi chuyện đã qua…” Lời nàng nói như một lời khẳng định, một lời hứa hẹn rằng đêm tối đã lùi xa, và một bình minh mới đang chờ đợi. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt nàng, Lâm Nhất vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng, sự mệt mỏi mà nàng đã phải chịu đựng để cứu vớt hắn. Hắn biết, nàng đã trải qua một đêm kinh hoàng không kém gì hắn, nàng đã phải chiến đấu với những bóng ma trong tâm trí hắn, với cả Tà Đạo Sĩ Mù đáng sợ. Hắn siết nhẹ tay nàng, một cử chỉ vô thức, như muốn nói lời cảm ơn, cũng như một lời hứa sẽ không bao giờ để nàng phải lo lắng thêm nữa. Tiếng gió luồn qua khe đá, tiếng nước chảy róc rách, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn, như thể hắn vừa thoát khỏi một giấc mộng dài, và giờ đây, hắn đang dần trở về với thực tại, với hồng trần gian nan nhưng cũng đầy tình người.
Dù đã tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng khi vầng dương bắt đầu lên cao, ánh sáng bên ngoài cửa động bị những áng mây đen kịt che khuất, nhuộm không gian động phủ một màu u ám, tâm trí Lâm Nhất vẫn không thể thoát khỏi bóng ma của những ký ức đau thương. Tiếng gió ngoài động phủ như lời than vãn, tiếng nước chảy róc rách như tiếng nức nở, tất cả đều gợi lên những mảng ký ức vụn vỡ, hỗn độn như những mảnh gương vỡ không thể chắp vá. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh tàn khốc đang ùa về trong tâm trí, nhưng vô ích. Gương mặt hiền từ của Lão Đạo Quán Chủ, đôi mắt tràn ngập yêu thương và sự hy sinh, rồi hình ảnh thảm kịch kinh hoàng tại Huyền Nguyên Quan, những tiếng la hét, những ánh mắt tuyệt vọng của những người dân vô tội. Tất cả, tất cả đều như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim hắn. Hắc khí dường như vẫn còn quấn quanh tâm trí, từng luồng, từng luồng lạnh lẽo như những sợi xích vô hình xiềng chặt lấy linh hồn hắn, giằng xé hắn giữa nỗi đau và sự hối hận. Những lời cám dỗ của Tà Đạo Sĩ Mù lại vang vọng, thì thầm bên tai, méo mó và đầy mê hoặc, cố gắng kéo hắn trở lại vực sâu của bóng tối.
*“Ngươi đã cố gắng? Ngươi đã cố gắng làm gì khi tất cả đã mất? Hồng trần này là một vực sâu không đáy, nó sẽ nuốt chửng tất cả những gì ngươi trân quý. Ngươi yếu ớt, ngươi bất lực… Chỉ có sức mạnh của bóng tối mới giúp ngươi bảo vệ được những gì còn sót lại!”*
Những lời nói ấy như những mũi tên độc, găm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Lâm Nhất. Hắn co mình lại, ôm lấy đầu, cơ thể gầy gò run rẩy bần bật trong nỗi đau khổ tột cùng. Hắn muốn hét lên, muốn xua đuổi những giọng nói đó, muốn thoát khỏi gông xiềng của ký ức, nhưng cổ họng hắn khô khốc, chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua khe đá. Hắn cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu đuối. Hắn đã cố gắng, đã tìm kiếm, đã dấn thân vào "Vô Tiên chi Đạo", nhưng cuối cùng, hắn vẫn không thể bảo vệ được những người mình yêu thương, không thể ngăn chặn được bi kịch. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm trong động phủ dường như cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn hắn. Tiếng nước chảy róc rách cũng biến thành tiếng than khóc, tiếng côn trùng kêu vo ve cũng trở thành những tiếng cười nhạo báng, tất cả đều như đang chế giễu sự bất lực của hắn.
“Không… không phải lỗi của ta… Ta đã cố gắng…” Lâm Nhất lẩm bẩm trong vô thức, giọng nói yếu ớt, run rẩy đến tội nghiệp, như một đứa trẻ đang cố gắng biện minh cho lỗi lầm của mình. Nước mắt vô hình lăn dài trên má hắn, hòa vào nỗi đau vô tận.
Mộ Dung Uyển Nhi, vẫn ngồi yên bên cạnh, cảm nhận được sự run rẩy của Lâm Nhất. Nàng biết hắn đang chìm đắm trong cơn ác mộng của chính mình, bị những bóng ma quá khứ hành hạ. Nàng không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng ôm chặt lấy hắn, để hơi ấm từ cơ thể mình truyền sang hắn, như một bức tường thành vững chắc che chở hắn khỏi những cơn bão trong tâm hồn. Nàng cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của hắn, cảm nhận được sự giằng xé tột cùng đang hành hạ hắn. Nàng khẽ vuốt mái tóc đen dài, rối bời của hắn, động tác dịu dàng, trìu mến, như một người mẹ đang dỗ dành đứa con thơ. “Không phải lỗi của huynh,” nàng khẽ nói, giọng nàng run run, nhưng vẫn đầy kiên định và thấu hiểu, “Không ai có thể gánh vác mọi gánh nặng trên đời này một mình.” Câu nói của nàng như một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn đêm u ám trong tâm trí Lâm Nhất, một lời khẳng định rằng hắn không đơn độc, rằng có người hiểu và sẻ chia gánh nặng cùng hắn.
Nàng biết, những vết thương trong tâm hồn không thể chữa lành chỉ bằng lời nói. Nó cần thời gian, cần sự thấu hiểu, và cần một điểm tựa vững chắc. Nàng không cố gắng ép buộc hắn phải đối mặt với nỗi đau ngay lập tức, mà chỉ im lặng ở bên, để hắn cảm nhận được sự hiện diện của mình, để hắn biết rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, dù tiên đạo có xa vời đến đâu, hắn vẫn còn có nàng. Mùi thảo mộc dịu nhẹ từ túi thuốc của nàng, từ chính cơ thể nàng, như một làn hương an ủi, xoa dịu những cơn đau vô hình đang dày vò hắn. Nàng tựa cằm lên đỉnh đầu hắn, khẽ nhắm mắt lại, để giọt nước mắt vô hình lăn dài trên má mình, hòa cùng nỗi đau của hắn. Nàng không khóc vì yếu đuối, mà khóc vì sự đồng cảm sâu sắc, vì tình yêu thương vô bờ bến mà nàng dành cho Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai dường như hòa vào làm một, cùng nhau gánh chịu nỗi đau của hồng trần, cùng nhau tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi và nặng nề, như dòng nước chảy qua khe đá trong động phủ, mang theo những nỗi niềm không thể nói thành lời. Vầng sáng yếu ớt của buổi sáng sớm đã hoàn toàn nhường chỗ cho bóng tối của chiều tối, ánh sáng từ cửa động phủ trở nên mờ nhạt, chỉ còn đủ để soi rõ những đường nét trầm tư trên khuôn mặt của Mộ Dung Uyển Nhi. Không khí trong động phủ trở nên se lạnh hơn, nhưng hơi ấm từ cơ thể nàng vẫn vẹn nguyên, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn Lâm Nhất. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tiếng nước chảy róc rách và tiếng côn trùng kêu vo ve vẫn là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng giờ đây, chúng dường như đã mang một ý nghĩa khác, không còn là tiếng than khóc hay cười nhạo, mà là những lời thì thầm của tự nhiên, của hồng trần, về sự tuần hoàn của vạn vật, về lẽ nhân sinh.
Sau một thời gian dài chìm trong bóng tối của hồi ức, trong sự giằng xé nội tâm dữ dội, Lâm Nhất từ từ mở mắt. Hắn không nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, mà nhìn ra khoảng không trước mặt, ánh mắt vẫn còn trầm tư, sâu thẳm, nhưng đã không còn vẻ thất thần, vô hồn như trước. Sự hỗn loạn trong tâm trí hắn dần lắng xuống, những mảnh vụn ký ức vẫn còn đó, những vết sẹo trong tâm hồn vẫn còn nhức nhối, nhưng chúng không còn nhấn chìm hắn vào vực sâu tuyệt vọng nữa. Hắn cảm nhận được bàn tay ấm áp của Mộ Dung Uyển Nhi vẫn đang nắm chặt tay mình, một cái nắm tay thật chặt, thật bền bỉ, như một lời khẳng định về sự hiện diện không rời. Hắn không nói, nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được sự hiện diện kiên định của nàng, một sợi dây kết nối vô hình nhưng mạnh mẽ, đang níu giữ hắn lại với thực tại, với thế giới này. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và sâu sắc, nhưng hắn không còn cảm thấy hoàn toàn cô độc nữa. Sự cô độc, có lẽ, chính là gánh nặng lớn nhất mà con người phải chịu đựng. Và giờ đây, hắn không còn phải gánh vác nó một mình.
“Cuộc đời này, dù có mất mát, dù có đau khổ, chúng ta vẫn phải bước tiếp.” Giọng Mộ Dung Uyển Nhi vang lên, trầm ấm và dịu dàng, không một chút ép buộc hay giáo điều, như một lời tâm tình thủ thỉ. Nàng nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, ánh mắt nàng cũng trầm tư, như đang chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh. “Không phải vì chúng ta mạnh mẽ, mà vì chúng ta còn có những người cần chúng ta, và chúng ta cần họ.” Lời nàng nói như một dòng suối mát lành, gột rửa những bụi bặm trong tâm hồn Lâm Nhất, gieo vào lòng hắn một hạt mầm hy vọng mong manh. Hắn nhận ra, "Vô Tiên chi Đạo" không chỉ là sự tu luyện bản thân, mà còn là sự kết nối với vạn vật hữu linh, với nhân sinh hữu tình. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng tiên đạo cũng không thể tách rời khỏi hồng trần, khỏi những mối liên kết thiêng liêng.
Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, một cử chỉ yếu ớt nhưng chứa đựng biết bao tình cảm, bao sự biết ơn. Hắn khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai Mộ Dung Uyển Nhi. Mùi hương thanh khiết từ nàng, cùng với mùi thảo mộc dịu nhẹ, hòa quyện vào nhau, xoa dịu tâm hồn hắn. “Uyển Nhi…” Hắn gọi tên nàng, giọng nói yếu ớt nhưng có chút rõ ràng hơn, không còn vẻ khàn đặc như trước, “Cảm ơn nàng…” Hắn không khóc, nhưng giọt nước mắt vô hình lăn dài trong tâm trí hắn, không phải nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự cảm động, của sự giải thoát. Nàng không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu lên đầu hắn, để hắn cảm nhận được sự sẻ chia, sự đồng điệu của hai tâm hồn giữa chốn hồng trần đầy biến động. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn dài, còn lắm chông gai, lời đe dọa của Tà Đạo Sĩ Mù về việc "Hồng trần này sẽ nuốt chửng ngươi" vẫn là một ám ảnh, nhưng ít nhất, hắn không còn đơn độc. Sự chấp nhận và cảm nhận được giá trị của sự kết nối này sẽ là chìa khóa để hắn vượt qua các thử thách tinh thần trong tương lai, là tiền đề cho một mối quan hệ sâu sắc hơn với Mộ Dung Uyển Nhi, và cũng là động lực để hắn tìm kiếm một phương pháp chữa lành sâu sắc hơn, để buông bỏ chấp niệm, tìm kiếm sự bình an nội tâm một cách triệt để hơn nữa. Dưới ánh sáng mờ nhạt của chiều tà, hai thân ảnh tựa vào nhau trong Ẩn Cư Động Phủ, như hai linh hồn tìm thấy nhau giữa biển đời mênh mông, cùng nhau đối mặt với dư âm của tâm ma, và cùng nhau hướng về một tia hy vọng mong manh nơi chân trời phía trước.