Vô tiên chi đạo
Chương 225

Bỉ Ngạn Hoa Nở, Phù Trần Chạm Tâm

4061 từ
Mục tiêu: Kéo Lâm Nhất thoát khỏi bờ vực sa ngã hoàn toàn vào tâm ma và sự cám dỗ của Tà Đạo Sĩ Mù bằng tình cảm chân thành và lời lẽ lay động của Mộ Dung Uyển Nhi.,Khẳng định vai trò then chốt của Mộ Dung Uyển Nhi như một 'ngọn hải đăng' cứu rỗi, khơi dậy lý trí và tình cảm còn sót lại trong Lâm Nhất.,Đánh dấu sự kết thúc của pha 'climax' trong việc Lâm Nhất đối mặt với tâm ma, cho thấy hắn đã vượt qua được ngưỡng cửa nguy hiểm nhất nhờ sự trợ giúp.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, biến nàng thành điểm tựa tinh thần không thể thiếu.,Gieo mầm cho hành trình tìm kiếm sự bình an nội tâm tiếp theo của Lâm Nhất, chuẩn bị cho sự xuất hiện của Cổ Mộc Thiền Sư.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tà Đạo Sĩ Mù, Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất
Mood: Tense, emotional, hopeful, philosophical
Kết chương: [object Object]

Hắc khí cuộn xoáy như một cơn lốc dữ tợn quanh thân hình gầy gò, thanh thoát của Lâm Nhất, nhưng đã không còn vẻ hung bạo, cuồng nộ như trước. Nó chập chờn, dao động dữ dội, như một ngọn lửa sắp tàn, bị gió lớn thổi qua. Bàn tay hắn, từng sắp sửa giáng xuống đòn hủy diệt, giờ đây khựng lại giữa không trung, quả cầu hắc khí trong lòng bàn tay vẫn còn đó, nhưng chỉ còn là một khối năng lượng hỗn loạn, chập chờn, không còn toát ra sự hung hãn tuyệt đối. Đôi mắt đỏ ngầu, vốn đã vô hồn, giờ đây hiện lên sự bối rối tột độ, đau đớn dữ dội, và một tia sáng yếu ớt của lý trí, của sự nhận thức đang cố gắng le lói trở lại. Đó là ánh sáng của sự giằng xé, của cuộc chiến nội tâm không khoan nhượng giữa bản chất lương thiện và dục vọng hận thù. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, không phải vì cái lạnh thấu xương của U Minh Cấm Địa, mà vì sự xung đột kịch liệt đang diễn ra trong từng tế bào, từng thớ thịt. Hắc khí và ánh sáng mờ nhạt từ ký ức, từ tình thầy trò, từ những giá trị thiện lương mà hắn đã từng ôm giữ, đang tranh giành nhau trong tâm trí hắn, tạo thành một cơn lốc hỗn loạn, một vực xoáy sâu thẳm chẳng khác nào chính những công trình đổ nát, hoang phế bằng đá đen và xương trắng vương vãi khắp nơi trong U Minh Cấm Địa này.

Tiếng gió rít gào qua những khe đá, mang theo mùi tanh nồng của máu khô, mùi ẩm mốc của xác chết và mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những vết nứt địa nhiệt, hòa lẫn với thứ âm khí nồng đậm, đặc quánh đến ngạt thở. Xung quanh, những cột đá kỳ dị chạm khắc phù văn cổ xưa đã bị phong hóa bởi thời gian, đứng trơ trọi như những chứng nhân câm lặng cho vô vàn bi kịch. Thỉnh thoảng, tiếng xương cốt va vào nhau lạo xạo, hay tiếng gào thét yếu ớt từ những linh hồn bị mắc kẹt, vọng lại từ những góc khuất, càng khiến bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương nơi đây thêm phần ngột ngạt và đầy rẫy sự chết chóc. Dù là ban ngày, nhưng bầu trời nơi đây vẫn u ám như đêm, không một tia nắng nào có thể xuyên qua lớp mây đen kịt, và những cơn gió buốt giá cứ thế miên man thổi, như muốn cuốn phăng đi mọi hy vọng.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, vẫn ôm chặt Lâm Nhất từ phía sau. Y phục đơn giản nhưng tinh tế của nàng, cùng chiếc túi thuốc và kim châm quen thuộc, giờ đây như một điểm tựa yếu ớt giữa biển cả phong ba. Nàng cảm nhận rõ ràng sự run rẩy kịch liệt của hắn, một sự run rẩy không phải vì bị thao túng hoàn toàn, mà vì sự giằng xé nội tâm đến tận cùng. Hơi thở nàng gấp gáp, từng lời nói thốt ra như xé lòng, cố gắng xuyên qua lớp sương mù của hắc khí và nỗi đau đang bao phủ lấy Lâm Nhất.

"Lâm Nhất! Huynh nhìn xem, huynh đang làm gì?" Giọng nàng nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm vai áo hắn, thấm sâu vào lớp đạo bào vải thô cũ kỹ. "Đây không phải là huynh! Linh hồn huynh không phải thuộc về bóng tối này! Hãy nhớ lời Lão Đạo Quán Chủ, nhớ về 'Vô Tiên chi Đạo' của huynh!"

Lời nói của Uyển Nhi, tựa như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô cằn, khẽ lay động tâm trí đang hỗn loạn của Lâm Nhất. Trong đầu hắn, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiền từ, với mái tóc bạc phơ và nụ cười nhân hậu, chợt lóe lên. Hắn nhớ về những buổi chiều ngồi nghe sư phụ giảng giải về lẽ vô thường của hồng trần, về sự quý giá của tình người, về con đường tu thân không phải để truy cầu thần thông diệu pháp, mà để thấu hiểu chính mình, thấu hiểu vạn vật. "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, lẽ nào lại là con đường hủy diệt này sao?

Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất, hiện thân của tâm ma, không còn giữ được vẻ đắc thắng như lúc trước. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, khàn đặc và đầy phẫn nộ, như một con quỷ bị tước đoạt món mồi ngon. Đôi mắt đỏ ngầu của nó trừng trừng nhìn vào Lâm Nhất, vươn những ngón tay đen nhọn hoắt cố gắng kéo hắn trở lại bóng tối, cố gắng dập tắt tia sáng vừa lóe lên.

Giọng Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng khắp không gian ảo ảnh, không còn vẻ mê hoặc mà giờ đây đầy vẻ tức giận, khó chịu, và một chút hoảng hốt. Hắn không ngờ rằng chỉ một ký ức nhỏ nhoi, một lời nói từ quá khứ lại có thể mạnh mẽ đến vậy, có thể lay chuyển được tâm ma mà hắn đã dày công vun đắp. Thân ảnh mờ ảo của Tà Đạo Sĩ Mù, cao gầy, gân guốc, với khuôn mặt xương xẩu và đôi mắt mù lòa, đứng cách đó không xa, quan sát với ánh mắt đầy tính toán, nhưng giờ đây có chút xáo động.

Y cười khẩy, một nụ cười quái dị, méo mó hiện trên khuôn mặt gầy gò. "Nàng ta nói đúng, Lâm Nhất. Ngươi hãy nhớ lại đi. Nhớ lại nỗi đau, nhớ lại sự bất công mà 'chính đạo' đã gây ra. Nhớ về Huyền Nguyên Quan đổ nát, về những người dân vô tội đã bị chà đạp dưới gót giày của kẻ mạnh. Tình yêu chỉ là thứ xiềng xích, là điểm yếu mà thôi! Nó sẽ trói buộc ngươi, khiến ngươi yếu đuối, khiến ngươi không thể báo thù cho những gì đã mất!" Giọng y the thé, mang theo thứ triết lý méo mó, cố gắng gieo rắc sự ngờ vực vào tâm trí Lâm Nhất. Y vung tay, những luồng âm khí đen tối như những con rắn độc lao vun vút về phía Lâm Nhất, không phải để tấn công, mà để quấn chặt lấy hắn, cố gắng bóp nghẹt tia sáng lý trí đang chập chờn.

Uyển Nhi siết chặt vòng tay hơn nữa, như muốn dùng chính cơ thể mình để che chắn cho Lâm Nhất khỏi những đợt âm khí vô hình đang cố gắng xâm nhập. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo đến tận xương tủy từ những luồng khí đó, nhưng nàng không hề lùi bước. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhưng kiên định nhìn thẳng vào hư ảnh của Tà Đạo Sĩ Mù, như một đóa Bỉ Ngạn hoa nhỏ bé nhưng kiên cường nở rộ giữa cõi U Minh.

"Không! Tình yêu không phải điểm yếu!" Nàng kiên quyết, giọng nói tuy không lớn nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, một ý chí sắt đá. "Tình yêu là ánh sáng, là sức mạnh giúp huynh vượt qua tất cả! Huynh đã từng nói, 'Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó'. Vậy bệnh tật trong lòng huynh, ta sẽ cùng huynh chữa trị! Huynh đã quên sao? Con đường Vô Tiên mà huynh tìm kiếm không phải là quyền lực hủy diệt, mà là sự thấu hiểu, là lòng nhân ái! Lão Đạo Quán Chủ đã dạy huynh điều đó!"

Mỗi lời Uyển Nhi thốt ra, tựa như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt từng sợi tơ đen của âm khí, từng lời mê hoặc của Tà Đạo Sĩ Mù. Chúng không chỉ là những câu từ đơn thuần, mà còn là những mảnh ký ức, những cảm xúc chân thành, những giá trị cốt lõi mà Lâm Nhất đã vun đắp trong suốt cuộc đời. Những âm khí đen tối mà Tà Đạo Sĩ Mù vừa vung ra, chạm vào vòng tay Uyển Nhi, dường như bị một bức tường vô hình cản lại, không thể tiến sâu hơn vào cơ thể Lâm Nhất. Chúng xoay tròn, gào rít trong không trung rồi tan biến, như những ảo ảnh vô hình không thể chạm tới một linh hồn thuần khiết. Lâm Nhất run rẩy kịch liệt hơn, không còn là sự run rẩy của nỗi sợ hãi, mà là sự chấn động từ sâu thẳm tâm hồn, khi những lời nói của Uyển Nhi như những thanh âm trong trẻo, đánh thức phần lương tri đang ngủ say trong hắn. Tia sáng yếu ớt trong mắt hắn bỗng chốc mạnh mẽ hơn, le lói như ngọn nến nhỏ bé đứng vững trước bão giông. Hắn bắt đầu nhớ lại, nhớ lại từng khoảnh khắc, từng khuôn mặt, từng cuộc gặp gỡ trong hành trình "Vô Tiên" của mình, nơi mà chân lý không nằm ở phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong những tình cảm thiêng liêng được vun đắp.

***

Trong tâm trí Lâm Nhất, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra, dữ dội hơn bất kỳ trận pháp hay thần thông nào mà hắn từng chứng kiến. Một bên là hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiền từ, với mái tóc bạc phơ và nụ cười nhân hậu, đang chậm rãi lật từng trang "Kinh Thư Vô Tự" cũ kỹ. Dù không có chữ, nhưng mỗi lần sư phụ chỉ tay, những bài học về lòng nhân ái, về sự buông bỏ chấp niệm, về con đường "Vô Tiên" mà hắn đã chọn, lại hiện lên rõ nét như những dòng chảy linh khí trong veo. Hắn nhớ về những lời dạy của sư phụ: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng đạo lý vẫn vẹn nguyên, không đổi dời." Hắn nhớ về những buổi chiều ngồi bên bờ suối, nghe tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và sư phụ dạy hắn cách lắng nghe vạn vật, cách cảm nhận sự sống, cách buông bỏ những chấp niệm tầm thường để tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Hắn nhớ về những lần giúp đỡ những người dân nghèo khổ, những nụ cười biết ơn, những ánh mắt chứa chan tình nghĩa mà hắn đã nhận được, những hạt giống thiện lương mà hắn đã gieo xuống trên con đường hồng trần muôn mặt.

Đối chọi với những ký ức trong trẻo và ấm áp đó là hình ảnh Phiên bản tăm tối của hắn – một Lâm Nhất với đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo vì hận thù và quyền lực tà ác, cơ thể bị bao phủ bởi hắc khí. Nó gầm gừ, vươn những móng vuốt sắc nhọn, cố gắng cào xé những mảnh ký ức tươi đẹp, muốn nuốt chửng chúng vào bóng tối vô tận. Kèm theo đó là những lời lẽ mê hoặc, triết lý méo mó của Tà Đạo Sĩ Mù, vang vọng như tiếng chuông ma quỷ trong tâm trí hắn.

"Ngươi nghĩ một câu nói vớ vẩn có thể cứu được ngươi sao? Ngươi quá ngây thơ rồi, Lâm Nhất!" Giọng Tà Đạo Sĩ Mù khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai, cố gắng dập tắt tia sáng vừa lóe lên. "Nhìn những kẻ yếu đuối kia, chúng bị lừa dối, bị chà đạp. Chúng tin vào 'chính đạo', tin vào 'lương thiện', nhưng rồi nhận lại được gì? Chỉ là cái chết, là sự hủy diệt! Ngươi không muốn trả thù sao? Không muốn nắm giữ quyền lực để không ai có thể làm hại những người ngươi yêu thương nữa sao?! Ngươi đã thấy rồi đó, những người ngươi muốn bảo vệ, họ yếu ớt biết bao, họ bất lực biết bao! Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ được tất cả!"

Những lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như những mũi kim độc, cố gắng xuyên thủng lớp phòng vệ cuối cùng trong tâm trí Lâm Nhất, gợi lại những nỗi đau, những mất mát mà hắn đã phải trải qua. Hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ ngã xuống, Huyền Nguyên Quan hóa thành tro tàn, những người dân vô tội bị tàn sát, tất cả ùa về, như một thước phim kinh hoàng tua lại. Hận thù, nỗi đau, sự bất lực, tất cả bùng lên, khiến hắc khí quanh Lâm Nhất bùng nổ dữ dội, rồi lại co rút, phản ánh cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra bên trong hắn. Hắn ôm đầu, rên rỉ đau đớn, như thể linh hồn mình đang bị xé toạc làm đôi.

"Không! Không phải vậy!"

Giữa cơn hỗn loạn đó, giọng nói trong trẻo mà kiên định của Mộ Dung Uyển Nhi một lần nữa vang lên, như một sợi tơ vàng mảnh mai nhưng vô cùng bền chắc, buộc chặt lấy linh hồn hắn, kéo hắn về với thực tại. Hơi ấm từ vòng tay nàng, dù nhỏ bé, lại có sức mạnh phi thường, xua đi cái lạnh lẽo thấu xương của U Minh Cấm Địa và hơi lạnh từ hắc khí đang bao phủ Lâm Nhất.

"Chúng ta không cần quyền lực để bảo vệ, Lâm Nhất!" Nàng siết chặt vòng tay, truyền hơi ấm và ý chí kiên cường vào hắn. "Chúng ta cần tình yêu thương, cần sự thấu hiểu. Huynh đã cứu rất nhiều người, đã gieo những hạt giống thiện lương. Huynh đã giúp những người yếu đuối, đã xoa dịu những nỗi đau. Đó mới là sức mạnh thật sự của huynh, Lâm Nhất! Đó mới là 'Vô Tiên chi Đạo' mà huynh đã theo đuổi!"

Uyển Nhi nói, nước mắt vẫn tuôn rơi nhưng ánh mắt nàng không hề nao núng. Nàng nhớ về những ngày tháng Lâm Nhất lang thang khắp nơi, chứng kiến vô vàn cảnh đời, từ đó hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Nàng nhớ về những câu chuyện hắn kể, về những con người hắn đã giúp đỡ, về những nụ cười hắn đã mang lại. Tất cả đều không cần đến sức mạnh hủy diệt, mà là sự cảm thông, sự sẻ chia, sự hy sinh. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," nàng thầm nhắc nhở, không chỉ Lâm Nhất, mà còn chính bản thân mình. Nàng tin rằng, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự thấu hiểu và vượt qua chính mình.

Lời nàng như một dòng suối mát lành, rửa trôi đi những bụi bẩn của hận thù, của dục vọng đang bám víu trong tâm trí Lâm Nhất. Hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là những mảnh ký ức rời rạc, mà là một bức tranh sống động, ấm áp. Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói: "Cái ác chỉ sinh ra cái ác, hận thù chỉ nuôi dưỡng hận thù. Con đường chân chính là con đường của lòng từ bi, của sự bao dung. Thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần."

Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất gầm lên một tiếng dữ tợn, như một con thú bị thương nặng, cố gắng giằng xé linh hồn hắn lần cuối. Nó vươn móng vuốt, cố gắng chộp lấy trái tim hắn, muốn nuốt chửng hắn vào bóng tối vĩnh viễn. Nhưng những lời nói của Uyển Nhi, những ký ức về Lão Đạo Quán Chủ, về lòng nhân ái, về "Vô Tiên chi Đạo", đã tạo thành một lá chắn vô hình, kiên cố. Hắc khí quanh người Lâm Nhất, sau một hồi bùng nổ và co rút kịch liệt, bắt đầu yếu dần, yếu dần, không còn khả năng chống đỡ. Nỗi đau trong ánh mắt hắn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự giằng xé giữa thiện và ác, mà là nỗi đau của sự thức tỉnh, của một linh hồn vừa thoát khỏi ngục tù tăm tối. Hắn vẫn run rẩy, nhưng sự run rẩy đó không còn là sự bất lực, mà là sự giải thoát, sự thanh tẩy. Những sợi tơ vàng của tình yêu thương và lý trí đã chiến thắng, dù chỉ là một chiến thắng mong manh, nhưng đủ để kéo hắn ra khỏi bờ vực thẳm.

***

Trong khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận ấy, giữa cõi U Minh Cấm Địa u ám, lạnh lẽo đến thấu xương, một tia sáng yếu ớt nhưng đầy kiên cường bỗng bùng lên từ sâu thẳm trong tâm hồn Lâm Nhất. Nó không phải là thứ ánh sáng chói lòa, rực rỡ, mà là một vầng sáng thuần khiết, dịu dàng, như ánh trăng rọi qua màn đêm tăm tối. Vầng sáng ấy, tựa như một đóa Bỉ Ngạn hoa vừa hé nở giữa hoang tàn, dần dần xua tan đi lớp hắc khí dày đặc đang bao phủ thân thể hắn. Từng luồng hắc khí cuộn xoáy, gầm gừ như những con quỷ dữ, bị vầng sáng đẩy lùi, co rút lại, rồi tan biến dần vào hư không, không để lại dấu vết gì ngoài một làn khói đen mỏng mảnh.

Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất, hiện thân của tâm ma, gầm lên một tiếng thê lương, đầy tuyệt vọng và phẫn nộ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó trừng trừng nhìn Lâm Nhất với sự căm hờn tột độ, như thể không cam lòng khi miếng mồi ngon đã tuột khỏi tầm tay. Nó vươn những móng vuốt đen nhọn hoắt, cố gắng vùng vẫy lần cuối, muốn níu kéo, muốn giằng xé linh hồn Lâm Nhất một lần nữa. Nhưng vầng sáng từ tâm hồn hắn đã quá mạnh mẽ, quá thuần khiết. Với một tiếng "a" đau đớn, Phiên bản tăm tối của hắn như bị một lực vô hình xé toạc, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh đen li ti rồi tan biến như khói sương, hòa vào không khí lạnh lẽo của U Minh Cấm Địa, không còn tồn tại.

Tà Đạo Sĩ Mù, đứng cách đó không xa, thân ảnh mờ ảo của y giờ đây càng thêm lay động dữ dội. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của y vặn vẹo trong cơn tức giận tột độ, đôi mắt mù lòa dường như cũng toát ra thứ ánh sáng đỏ ngầu đầy căm hờn. Y gầm lên một tiếng, tiếng gầm vang vọng khắp U Minh Cấm Địa, khiến những tiếng xương cốt va chạm nhau càng thêm lạo xạo, tiếng gió rít gào càng thêm phần thê lương. Y vung gậy, những luồng âm khí đen tối như những lưỡi hái tử thần lao vun vút về phía Lâm Nhất, không còn là những lời mê hoặc, mà là sự công kích trực diện, đầy phẫn nộ. Nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã lấy lại được sự tự chủ, vầng sáng thuần khiết từ linh khí nguyên bản của hắn bao phủ lấy cơ thể, tạo thành một lá chắn kiên cố. Những luồng âm khí chạm vào vầng sáng, liền tan biến như băng tuyết gặp lửa, không thể gây tổn hại dù chỉ một chút.

Tà Đạo Sĩ Mù nhận ra cơ hội đã mất. Y lùi lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi với ánh mắt đầy căm hờn, một ánh mắt thù hận đến tận xương tủy, như thể thề sẽ không bao giờ buông tha. Y biết rằng, một khi đã nếm trải sức mạnh, rất ít người có thể từ bỏ nó. Và y tin rằng, sớm hay muộn, hồng trần này sẽ lại đẩy Lâm Nhất vào bước đường cùng, buộc hắn phải quay lại tìm kiếm thứ sức mạnh mà y đã từng trao cho.

"Ngươi đã lỡ mất cơ hội vĩ đại nhất, Lâm Nhất!" Giọng Tà Đạo Sĩ Mù khàn đặc, vang vọng khắp U Minh Cấm Địa, mang theo lời nguyền rủa đầy oán độc. "Ngươi sẽ hối hận! Hồng trần này sẽ nuốt chửng ngươi, và ta sẽ chờ đợi đến ngày ngươi quay lại tìm ta, cầu xin sức mạnh của bóng tối!"

Lời nói của y như những làn sóng âm thanh, dội vào vách đá, vang vọng mãi rồi yếu dần, yếu dần, tan biến vào làn âm khí đặc quánh của U Minh Cấm Địa. Thân ảnh mờ ảo của Tà Đạo Sĩ Mù cũng dần tan biến theo, chỉ còn lại tiếng cười khẩy cuối cùng, lạnh lẽo và đầy ẩn ý, như một lời hứa hẹn cho những tai ương khốc liệt hơn đang chờ đợi Lâm Nhất phía trước.

Hắc khí trên người Lâm Nhất hoàn toàn tiêu tan, thay vào đó là một vầng sáng linh khí yếu ớt nhưng thuần khiết, bao phủ lấy cơ thể hắn. Hắn không còn run rẩy vì giằng xé nội tâm nữa, mà chỉ còn lại sự kiệt quệ tột độ. Đôi mắt đỏ ngầu đã trở lại màu đen láy sâu thẳm, nhưng giờ đây chúng không còn vẻ vô hồn hay đau đớn, mà thay vào đó là sự trong trẻo, bình yên đến lạ. Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt như một làn gió thoảng qua, nhưng chất chứa biết bao tình cảm, biết bao sự biết ơn.

"Uyển Nhi..."

Hắn ngã gục trong vòng tay Mộ Dung Uyển Nhi, hơi thở dồn dập, như một người vừa trải qua cơn bạo bệnh thập tử nhất sinh. Nàng ôm chặt lấy hắn, nước mắt vui mừng hòa lẫn với sự kiệt sức, thấm ướt bờ vai gầy của hắn. Cảm giác lạnh thấu xương từ U Minh Cấm Địa vẫn còn đó, nhưng hơi ấm từ cơ thể Lâm Nhất, từ vầng linh khí thuần khiết của hắn, đã xua đi tất cả. Nàng vuốt ve mái tóc đen dài của hắn, cảm nhận nhịp đập yếu ớt nhưng đều đặn của trái tim hắn, biết rằng hắn đã trở về.

Mộ Dung Uyển Nhi ngước nhìn bầu trời u ám của U Minh Cấm Địa, nơi mà Tà Đạo Sĩ Mù vừa tan biến. Lời đe dọa của hắn về việc "Hồng trần này sẽ nuốt chửng ngươi" vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời tiên tri về những thử thách khắc nghiệt hơn mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt. Nàng biết, cuộc chiến với tâm ma không phải là một lần là xong, nó sẽ còn dai dẳng, âm ỉ trong sâu thẳm linh hồn Lâm Nhất. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, hắn đã chiến thắng.

Hắn đã vượt qua được ngưỡng cửa nguy hiểm nhất, không sa ngã hoàn toàn vào bóng tối. Sự kiệt quệ của Lâm Nhất sau cuộc chiến nội tâm cho thấy hắn cần một sự tĩnh tâm và chữa lành sâu sắc. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn sẽ không dừng lại ở đây. Hắn sẽ cần học cách buông bỏ chấp niệm, tìm kiếm sự bình an nội tâm một cách triệt để hơn nữa. Và nàng, Mộ Dung Uyển Nhi, sẽ luôn ở bên, như một điểm tựa, một ngọn hải đăng soi sáng trên hành trình gian nan ấy. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ nàng khẽ lay động, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như một lời khẳng định cho niềm tin vào thiện lương, vào con đường chân chính.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ