Vô tiên chi đạo
Chương 230

Hành Trình Tầm Đạo: Tiếng Chuông Cổ Tự

4267 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đến được Thiền Viện Thanh Tịnh, nơi Cổ Mộc Thiền Sư ẩn tu.,Khắc họa cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Lâm Nhất và Cổ Mộc Thiền Sư, nhấn mạnh sự mệt mỏi nhưng kiên định của Lâm Nhất.,Cổ Mộc Thiền Sư nhận ra gánh nặng nội tâm của Lâm Nhất, mở lời hướng dẫn.,Lâm Nhất chính thức bày tỏ mong muốn được học hỏi, bắt đầu hành trình tìm kiếm bình an nội tâm và buông bỏ chấp niệm dưới sự chỉ dẫn của Thiền Sư.,Mộ Dung Uyển Nhi tiếp tục vai trò điểm tựa, thấu hiểu và sẻ chia một cách thầm lặng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Cổ Mộc Thiền Sư
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, thanh tịnh, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Bóng dáng Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi dần nhỏ lại dưới ánh hoàng hôn đang chìm vào bóng tối, in hằn trên con đường mòn uốn lượn, tựa như hai chấm mực cô độc giữa bức tranh hồng trần mênh mông. Tiếng gió vi vu mang theo hơi đất và mùi cây cỏ dại ven đường, một mùi hương hoang dã, tự do, khác hẳn với mùi trúc tươi mát trong Thanh Trúc Cốc mà họ vừa rời bỏ. Đêm dần buông, ánh sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm, soi rọi con đường vô định phía trước. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất đã tìm thấy chân tâm của mình, và hắn sẽ giữ lấy nó, vững vàng bước về phía trước. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã tìm thấy định hướng cho dòng chảy của chính mình, một dòng chảy không còn bị gánh nặng của hận thù ghì chặt, mà sẽ êm đềm trôi về phía bình an nội tâm, mang theo tình yêu thương và sự thấu hiểu vạn vật. Một hành trình mới, một chương mới trên con đường tìm kiếm "Vô Tiên chi Đạo" đã chính thức bắt đầu, dưới ánh sao đêm và sự chứng kiến của hồng trần mênh mông.

***

Sau vài ngày đêm ròng rã bước đi, xuyên qua những cánh rừng tĩnh mịch và những con đường núi heo hút, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi cuối cùng cũng đặt chân đến Thôn Vân Thôn, một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân dãy núi cao sừng sững, nơi Thiền Viện Thanh Tịnh ẩn mình. Sáng sớm hôm đó, khi sương mù còn giăng mắc lãng đãng trên những mái ngói xám rêu phong của những ngôi nhà gỗ đơn giản, và những vườn trà xanh mướt còn đọng những giọt sương đêm, họ đã tìm một quán nhỏ ven đường để dùng bữa sáng. Không khí trong thôn bình yên đến lạ, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe núi đổ về, hòa cùng tiếng người hái trà trò chuyện râm ran đâu đó trên đồi, và tiếng trẻ con nô đùa, rượt đuổi nhau trên con đường đất nhỏ. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng dịu êm, xoa dịu những mệt mỏi sau chặng đường dài.

Mùi trà tươi thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi gỗ mục từ những ngôi nhà cổ kính, tạo nên một hương vị đặc trưng, rất đỗi mộc mạc và thân thuộc. Lâm Nhất ngồi đó, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm thanh thoát trong bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn còn vương vấn chút trầm tư. Tuy nhiên, ánh mắt ấy đã bớt đi sự hỗn loạn, dằn vặt của những ngày tháng trước, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, tựa như ánh bình minh đang dần xua đi màn đêm u tối trong tâm hồn. Hắn chậm rãi dùng bữa, mỗi thìa cháo gạo lức đều được nuốt xuống một cách từ tốn, như thể hắn đang cảm nhận từng hạt gạo, từng giọt nước của cuộc sống. Dù mệt mỏi, nhưng sự kiên định trong hắn chưa bao giờ tắt, mà còn được hun đúc mạnh mẽ hơn sau cuộc đối đầu với tâm ma tại Thanh Trúc Cốc.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi đối diện hắn, dung mạo thanh tú của nàng ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng mặc y phục đơn giản, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, tôn lên vẻ thanh thoát, dịu dàng. Đôi mắt trong veo của nàng vẫn ẩn chứa nỗi buồn man mác, nhưng khi nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ấy lại ánh lên sự quan tâm sâu sắc. Nàng nhẹ nhàng đặt thêm một chiếc bánh nướng nhỏ vào bát hắn, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông gió, tự nhiên và ân cần: “Huynh mệt rồi, chúng ta nghỉ thêm chút nữa không?” Nàng biết, hắn đã kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng nàng cũng thấu hiểu quyết tâm mãnh liệt đang nung nấu trong lòng hắn.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, nụ cười ấy không còn vẻ u buồn như trước, mà ánh lên sự kiên định và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. “Không sao, Uyển Nhi.” Giọng nói của hắn ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự dứt khoát không thể lay chuyển. Hắn ngước nhìn về phía con đường mòn uốn lượn, dẫn lên đỉnh núi mờ xa, nơi Thiền Viện Thanh Tịnh được cho là ẩn mình. Núi non hùng vĩ, mây mù giăng lối, tựa như một bức màn che giấu bao nhiêu bí ẩn và thử thách. “Sư phụ đang chờ ta. Mỗi bước đi lúc này đều là một gánh nặng, nhưng cũng là một sự giải thoát.” Hắn nói, không chỉ với nàng, mà còn là với chính mình, với vũ trụ. Hắn hiểu rằng, con đường tìm kiếm chân lý không phải là một cuộc dạo chơi, mà là một hành trình khắc nghiệt, đòi hỏi sự kiên trì và hy sinh. Nhưng cũng chính trên con đường ấy, hắn sẽ tìm thấy sự bình an, tìm thấy ý nghĩa đích thực của Vô Tiên chi Đạo.

Mộ Dung Uyển Nhi không nói thêm gì, nàng chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm và sự run rẩy nhè nhẹ. Bàn tay nàng mềm mại nhưng vững chãi, tựa như một điểm tựa vô hình truyền cho hắn sức mạnh. Nàng biết, những lời an ủi suông không thể xoa dịu được nỗi đau sâu thẳm trong lòng hắn, nhưng sự hiện diện và tin tưởng của nàng chính là nguồn động viên lớn nhất. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất đang mang trên vai gánh nặng của quá khứ, nỗi đau mất mát Lão Đạo Quán Chủ, sự ám ảnh từ Tà Đạo Sĩ Mù và những lời cám dỗ vẫn còn vang vọng. Hắn khao khát buông bỏ nhưng chưa biết cách, vẫn còn chấp niệm sâu sắc về những gì đã mất. Nhưng giờ đây, hắn đã chọn con đường đối mặt, con đường tìm kiếm sự giải thoát. Ánh mắt nàng dõi theo ánh mắt hắn, cùng hướng về phía con đường mòn dẫn lên núi, nơi một chương mới của cuộc đời họ sắp bắt đầu. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Mộ Dung Uyển Nhi tin tưởng rằng Lâm Nhất sẽ tìm thấy con đường của mình, một con đường của sự thấu hiểu, chấp nhận và tình yêu thương, chứ không phải là sự vô cảm hay báo thù.

***

Mặt trời dần lên cao, xua tan lớp sương mù cuối cùng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm. Sau bữa sáng giản dị, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi lại tiếp tục hành trình. Con đường dẫn lên Thiền Viện Thanh Tịnh không phải là một con đường dễ đi. Nó uốn lượn quanh co, dốc đứng và gập ghềnh, xuyên qua những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp. Càng lên cao, không khí càng trở nên trong lành và mát mẻ, tiếng chim hót càng thêm vang vọng, và tiếng suối chảy càng thêm réo rắt. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và phong hóa bởi thời gian, sừng sững như những vị thần gác cửa. Hương đất ẩm, mùi lá mục và mùi hoa dại thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của núi rừng, làm dịu đi những mệt mỏi trong từng bước chân.

Từng bước chân của Lâm Nhất nặng trĩu, không chỉ vì sự mệt mỏi thể chất, mà còn vì gánh nặng vô hình của những chấp niệm vẫn còn vương vấn trong tâm hồn hắn. Hắn thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt thư sinh gầy gò, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận rõ ràng sự kết nối giữa bản thân với đất trời, với vạn vật xung quanh. Hắn nhớ lại lời đã nói với Mộ Dung Uyển Nhi, rằng "mỗi bước đi lúc này đều là một gánh nặng, nhưng cũng là một sự giải thoát." Quả thực, từng bước chân lên cao, hắn cảm thấy như mình đang dần trút bỏ được lớp bụi trần, tiến gần hơn đến một cõi tịnh tâm. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn lặng lẽ đi bên cạnh hắn, thỉnh thoảng nàng lại đưa tay lau đi giọt mồ hôi trên trán hắn, hoặc đưa cho hắn một ngụm nước suối mát lành. Nàng không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt và hành động để bày tỏ sự ủng hộ và quan tâm vô bờ bến. Sự hiện diện của nàng tựa như một luồng gió mát lành, xoa dịu những nhọc nhằn, tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Cuối cùng, khi mặt trời đã đứng bóng, tỏa ánh nắng dịu dàng xuống khắp núi rừng, họ cũng đã đến đích. Hiện ra trước mắt Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi là cổng Thiền Viện Thanh Tịnh, một cánh cổng gỗ cổ kính, nhuốm màu thời gian, ẩn mình giữa tán cây cổ thụ xanh tốt. Ngôi chùa không quá lộng lẫy, không tráng lệ nguy nga, nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm mà thanh tịnh đến lạ lùng. Những viên gạch cổ kính phủ đầy rêu phong, những mái ngói cong vút ẩn hiện sau những hàng cây bách xanh rì, tất cả đều mang một vẻ đẹp trầm mặc, an nhiên.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông chùa ngân nga vọng khắp núi rừng, âm thanh ấy không ồn ào mà trầm ấm, vang vọng, xuyên thấu không gian và thời gian. Tiếng chuông như một làn sóng vô hình, nhẹ nhàng xoa dịu những gánh nặng trong lòng Lâm Nhất, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi, lo toan. Hắn cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên trong trẻo hơn. Một tiểu hòa thượng, khuôn mặt non nớt nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh anh, khoác áo cà sa màu vàng đất, từ từ bước ra từ phía trong cổng. Cậu bé chắp tay hành lễ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cung kính: “Hai vị thí chủ tìm ai?”

Lâm Nhất cũng chắp tay đáp lễ, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào tiểu hòa thượng, giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng: “Chúng ta muốn bái kiến Cổ Mộc Thiền Sư.” Hắn không kiêu ngạo, không vội vàng, mà đầy thành kính. Hắn biết, đây là nơi hắn sẽ tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi sâu thẳm nhất trong lòng mình, nơi hắn sẽ được hướng dẫn để buông bỏ chấp niệm và tìm kiếm sự bình an nội tâm vững bền. Tiểu hòa thượng gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng ra hiệu mời hai người vào trong. Bước qua cánh cổng chùa, Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, thanh tịnh. Mùi trầm hương thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ cổ xưa và mùi cây cỏ tự nhiên, tạo nên một hương thơm đặc trưng của chốn thiền môn, làm lòng người lắng đọng. Hắn cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, tựa như đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi những ồn ào, xô bồ của hồng trần. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn đi theo sau hắn, ánh mắt nàng vẫn dịu dàng, tin tưởng, tựa như một điểm tựa vững chắc giữa dòng đời vạn biến.

***

Tiểu hòa thượng dẫn Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi qua những hành lang lát đá cổ kính, dưới những mái hiên cong vút, nơi những cột gỗ trầm mặc đã nhuốm màu thời gian. Những bức tường đá phủ đầy rêu xanh, những chậu cây cảnh được chăm sóc cẩn thận, tất cả đều toát lên vẻ trang nghiêm mà vẫn gần gũi, thanh tịnh. Dọc đường đi, không một tiếng động lớn, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua những tán cây, tiếng chim hót líu lo đâu đó và tiếng bước chân khẽ khàng của họ. Không khí trong thiền viện mát mẻ, dễ chịu, tựa như một luồng nước mát xoa dịu tâm hồn. Cuối cùng, tiểu hòa thượng dừng lại trước một căn thiền thất đơn sơ, cánh cửa gỗ đã cũ kỹ nhưng vẫn được lau chùi sạch sẽ. Cậu bé nhẹ nhàng gõ cửa ba tiếng, rồi khẽ nói: “Bạch Sư phụ, có thí chủ muốn bái kiến.”

Một giọng nói trầm ấm, từ tốn vang lên từ bên trong: “Mời vào.”

Tiểu hòa thượng cúi đầu, rồi nhẹ nhàng mở cửa. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi bước vào. Bên trong thiền thất, ánh sáng chiều yếu ớt hắt qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu sáng một không gian giản dị đến mức tối giản. Chỉ có một chiếc bàn trà thấp, hai chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đặt trên sàn gỗ bóng loáng, và một vài bức thư pháp treo trên tường. Mùi trầm hương thoang thoảng, thanh khiết, làm không khí thêm phần tĩnh mịch.

Cổ Mộc Thiền Sư đang ngồi tĩnh tọa trên một trong hai chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đó. Ngài có mái tóc bạc phơ, không phải là đầu trọc hoàn toàn mà là những sợi tóc trắng như sương vướng vít quanh thái dương, khuôn mặt phúc hậu, ánh lên vẻ hiền từ và trí tuệ. Đôi mắt ngài khép hờ, tựa như đang chìm đắm vào một cõi vô biên nào đó, nhưng khi Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi bước vào, ngài từ từ mở mắt. Ánh mắt ngài trong veo như nước suối đầu nguồn, nhưng lại sâu thẳm như đại dương, quét qua hai người. Ánh mắt ấy dừng lại thật lâu trên Lâm Nhất, tựa như ngài có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn hắn, mọi nỗi đau và sự giằng xé mà hắn đang mang vác. Không cần lời nói, ngài đã nhìn thấu những gánh nặng mà Lâm Nhất đang cố gắng buông bỏ.

Lâm Nhất cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là một sự tôn kính và tin tưởng tuyệt đối. Hắn quỳ xuống, lòng tràn đầy thành kính, cúi đầu sát đất. Mộ Dung Uyển Nhi cũng đứng phía sau hắn, ánh mắt nàng dõi theo mỗi cử chỉ của Lâm Nhất, chất chứa sự lo lắng nhưng cũng là một niềm hy vọng.

Cổ Mộc Thiền Sư khẽ thở dài, giọng nói ngài trầm ấm, từ tốn, tựa như tiếng chuông chùa ngân vang giữa không trung, mang theo một sự an yên lạ thường: “Gió bụi hồng trần đã thổi bay đến đây rồi sao?” Lời nói của ngài không phải là câu hỏi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự chào đón không lời.

Lâm Nhất, với giọng nói run run, nhưng đầy quyết tâm, đáp: “Bạch Thiền Sư, vãn bối Lâm Nhất, mạo muội bái kiến ngài. Con đường vãn bối đang đi tràn ngập khổ đau, tâm trí vãn bối đầy rẫy chấp niệm… xin Thiền Sư từ bi chỉ lối, giúp vãn bối tìm thấy sự bình an nội tâm.” Hắn không giấu giếm, không che đậy, phơi bày tất cả sự yếu đuối và khao khát của mình trước vị thiền sư. Nỗi đau mất mát Lão Đạo Quán Chủ, hình bóng Tà Đạo Sĩ Mù vẫn còn đó, những vết sẹo trong tâm hồn vẫn chưa lành, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hắn muốn buông bỏ, nhưng lại không biết cách.

Cổ Mộc Thiền Sư khẽ gật đầu, ánh mắt hiền từ vẫn dõi theo Lâm Nhất. Ngài không lập tức trả lời, mà chỉ đưa tay ra hiệu cho Lâm Nhất đứng dậy. Hành động ấy, không cần lời nói, đã chứa đựng một sự bao dung và thấu hiểu vô biên. Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đỡ Lâm Nhất đứng dậy, lòng nàng thầm cầu nguyện cho hắn, cho con đường phía trước.

***

Cổ Mộc Thiền Sư vẫn giữ vẻ bình thản, tĩnh tại. Ngài không nói thêm lời nào về những nỗi đau hay chấp niệm của Lâm Nhất, mà chỉ nhẹ nhàng di chuyển đến chiếc bàn trà nhỏ, bắt đầu pha trà. Từng động tác của ngài đều chậm rãi, uyển chuyển, tựa như một điệu múa thiền, mỗi cử chỉ đều toát lên sự tĩnh lặng và tập trung tuyệt đối. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp thiền thất, hòa quyện với mùi trầm hương, tạo nên một không gian vô cùng an yên. Ngài rót một chén trà nóng hổi, màu nước trà trong vắt, rồi đặt trước mặt Lâm Nhất. “Uống đi, thí chủ.” Giọng ngài vẫn trầm ấm, từ tốn.

Lâm Nhất đón lấy chén trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi uống cạn. Vị trà đắng chát ban đầu, sau đó lại ngọt hậu, thanh mát, xoa dịu cổ họng và lan tỏa sự ấm áp khắp cơ thể. Hắn cảm thấy tâm trí mình dần trở nên thanh tịnh hơn, những tạp niệm như được gột rửa.

Cổ Mộc Thiền Sư nhìn Lâm Nhất, đôi mắt hiền từ của ngài ánh lên vẻ minh triết. Ngài không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lâm Nhất, mà chậm rãi cất tiếng, giọng nói đều đều như tiếng suối chảy, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của nỗi đau và sự vô thường của vạn vật. Ngài kể một câu chuyện ngụ ngôn, một câu chuyện đơn giản nhưng ẩn chứa triết lý sâu xa: “Có một dòng sông chảy xiết, ngày đêm không ngừng nghỉ. Trong dòng sông ấy, có vô số viên đá lớn nhỏ. Ban đầu, những viên đá ấy sắc nhọn, gồ ghề, góc cạnh. Mỗi khi dòng nước xô đẩy, chúng va đập vào nhau, tạo ra những tiếng động chói tai, những vết nứt, rạn vỡ. Nhưng dòng sông vẫn cứ chảy, không ngừng nghỉ. Nước chảy miệt mài, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm. Dần dần, những viên đá sắc nhọn ấy được mài giũa, những góc cạnh thô ráp dần trở nên tròn trịa, nhẵn nhụi. Chúng không còn va đập mạnh mẽ, không còn tạo ra những tiếng động chói tai nữa. Chúng trở nên bình yên hơn, hòa mình vào dòng chảy, trở thành một phần của dòng sông.”

Ngài dừng lại một chút, để câu chuyện ngấm vào tâm trí Lâm Nhất, rồi tiếp tục: “Nỗi đau là dòng chảy, chấp niệm là những viên đá. Cuộc đời là dòng sông ấy, không ngừng trôi chảy, không ngừng biến đổi. Chỉ khi dòng chảy đủ mạnh và đủ kiên trì, đá mới có thể mòn, tâm mới có thể an.”

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Thiền Sư, đôi mắt hắn dần hiện rõ sự thấu hiểu. Hắn nhận ra, những nỗi đau, những mất mát mà hắn đã trải qua, những chấp niệm về quá khứ, tất cả đều là những viên đá sắc nhọn trong dòng chảy cuộc đời hắn. Hắn đã cố gắng chống lại dòng chảy, cố gắng giữ lấy những viên đá ấy, và điều đó chỉ khiến hắn thêm đau khổ, thêm giằng xé. Hắn cần phải để dòng chảy của cuộc đời mài giũa, để thời gian và sự chiêm nghiệm biến những viên đá ấy thành những hòn sỏi tròn trịa, không còn làm tổn thương hắn nữa. Hắn cần phải học cách chấp nhận, học cách buông bỏ. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng vạn vật vô thường, nhân sinh vô ngã.

Lâm Nhất đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào Cổ Mộc Thiền Sư, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm, không còn chút do dự nào. “Vãn bối đã hiểu được phần nào. Vãn bối nguyện dùng cả đời để tìm kiếm chân lý này, để mài giũa những viên đá trong lòng. Xin Thiền Sư từ bi ban cho vãn bối cơ hội được ở lại đây, được học hỏi và tu tập dưới sự chỉ dẫn của ngài.” Giọng nói của hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, tựa như một lời tuyên thệ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng hắn đã không còn sợ hãi. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đã nhìn thấy quá nhiều cảnh đời, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với chính mình, với những chấp niệm sâu xa nhất.

Cổ Mộc Thiền Sư khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền từ, phúc hậu. Ngài nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn sang Mộ Dung Uyển Nhi đang đứng lặng lẽ phía sau. Ngài hiểu rằng, quyết tâm của Lâm Nhất là chân thành, và sự hiện diện của Mộ Dung Uyển Nhi chính là một phần sức mạnh, một điểm tựa không thể thiếu của hắn. “Con đường này không có phép thuật, thí chủ ạ. Chỉ có tâm. Ngươi đã sẵn sàng buông bỏ tất cả những gì ngươi cho là quý giá nhất để tìm thấy sự trống rỗng, sự an nhiên trong tâm hồn sao?” Lời nói của ngài tựa như một lời cảnh báo, một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của con đường tu tập. Buông bỏ không chỉ là buông bỏ hận thù, mà còn là buông bỏ cả những thứ mà người ta vẫn thường cho là hạnh phúc, là thành công, là tất cả. Đó là một quá trình lột xác đầy đau đớn, một sự hy sinh tột cùng.

Lâm Nhất không chần chừ. Hắn nhớ đến Lão Đạo Quán Chủ, nhớ đến những lời dạy của sư phụ về Vô Tiên chi Đạo, về việc không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn cũng nhớ đến những lời cám dỗ của Tà Đạo Sĩ Mù, về sức mạnh tuyệt đối đổi lấy sự vô cảm. Hắn đã lựa chọn. “Vãn bối đã sẵn sàng, Thiền Sư. Vạn vật đều là hư ảo, chỉ có tâm an mới là chân thật. Vãn bối nguyện học cách tìm thấy sự trống rỗng ấy.” Hắn cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự chân thành tuyệt đối.

Mộ Dung Uyển Nhi, đứng phía sau, khẽ mỉm cười. Nàng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, tựa như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Nàng biết, Lâm Nhất đã tìm thấy con đường của mình, và nàng sẽ luôn ở bên cạnh, là điểm tựa, là hậu phương vững chắc cho hắn. Cổ Mộc Thiền Sư lại gật đầu, lần này, ánh mắt ngài ánh lên vẻ hài lòng. Ngài đưa tay lên, nhẹ nhàng lần từng hạt trên chuỗi hạt Bồ Đề cũ kỹ đang đeo trên cổ tay, tựa như đang đếm từng nhịp của thời gian, từng nhịp của định mệnh. “Tốt lắm. Vậy thì, hãy ở lại đây. Con đường đã mở, chỉ chờ bước chân của ngươi.”

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ khung cửa sổ nhỏ của thiền thất. Không khí trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa và tiếng chuỗi hạt Bồ Đề khẽ chạm vào nhau trong tay Thiền Sư. Lời của Cổ Mộc Thiền Sư về "con đường không có phép thuật, chỉ có tâm" và "sẵn sàng buông bỏ tất cả những gì quý giá nhất" báo hiệu một quá trình tu luyện gian khổ, đòi hỏi Lâm Nhất phải đối mặt với những chấp niệm sâu xa nhất của mình. Nhưng sự thấu hiểu nhanh chóng của Cổ Mộc Thiền Sư về tâm trạng Lâm Nhất cho thấy ngài sẽ là một người thầy vô cùng sâu sắc và hiệu quả, giúp Lâm Nhất khám phá những khía cạnh mà hắn chưa từng biết về bản thân và "Vô Tiên chi Đạo". Mộ Dung Uyển Nhi ở lại bên Lâm Nhất, khẳng định vai trò của nàng không chỉ là người yêu mà còn là hậu phương vững chắc, một phần không thể thiếu trong hành trình chữa lành và trưởng thành của hắn. Một hành trình mới, gian nan và đầy thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, đã chính thức bắt đầu tại Thiền Viện Thanh Tịnh này, dưới sự dẫn dắt của Cổ Mộc Thiền Sư. Lâm Nhất đã tìm thấy ngọn hải đăng cho tâm hồn mình, và hắn sẽ vững vàng bước đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng hắn, nơi vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ