Vô tiên chi đạo
Chương 231

Vực Sâu Nội Tâm: Khó Nhập Định

3146 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc cuộc chiến nội tâm của Lâm Nhất khi bắt đầu thiền định dưới sự hướng dẫn của Cổ Mộc Thiền Sư.,Làm nổi bật sự ám ảnh dai dẳng của những ký ức đau thương và cảm giác tội lỗi, ngăn cản Lâm Nhất nhập định.,Nhấn mạnh sự kiên trì của Lâm Nhất dù phải đối mặt với nỗi đau tinh thần dữ dội, cho thấy bước đầu của quá trình chữa lành.,Củng cố vai trò của Cổ Mộc Thiền Sư như một người hướng dẫn thấu đáo và kiên nhẫn, và Mộ Dung Uyển Nhi như một nguồn hỗ trợ tinh thần thầm lặng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Cổ Mộc Thiền Sư, Mộ Dung Uyển Nhi
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng nội tâm, pha chút hy vọng mong manh
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho một buổi bình minh trong trẻo, tinh khôi. Sáng sớm tại Thiền Viện Thanh Tịnh, một màn sương mỏng như dải lụa trắng còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, lững lờ trôi qua những tán cây cổ thụ, rồi dần tan biến khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới khẽ khàng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống sân chùa. Không gian tràn ngập sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá vọng lại, và một mùi hương trầm thoang thoảng, thanh khiết, như thể đang gột rửa mọi bụi trần.

Trong một thiền thất đơn sơ, nơi ánh sáng bình minh dịu nhẹ khẽ khàng rọi qua khung cửa sổ giấy đã ngả màu thời gian, Lâm Nhất và Cổ Mộc Thiền Sư ngồi đối diện nhau trên những chiếc bồ đoàn cũ kỹ. Cổ Mộc Thiền Sư, với vầng trán hiền từ và đôi mắt sâu thẳm tựa hồ như chứa đựng cả một đại dương trí tuệ, vẫn giữ vẻ an nhiên tự tại, như một pho tượng đá đã vượt qua mọi thăng trầm của nhân thế. Ngài khoác trên mình chiếc áo cà sa cũ kỹ, màu sắc đã bạc phai theo năm tháng, nhưng toát lên một vẻ thanh cao, thoát tục. Đối diện với ngài, Lâm Nhất vẫn mang nét thư sinh, gầy gò, nhưng ánh mắt hắn đã không còn vẻ lạc lõng hay hoang mang như những ngày đầu. Thay vào đó, một sự kiên định, một quyết tâm ngầm ẩn chứa sâu trong đôi mắt đen láy ấy. Hắn mặc trên người bộ đạo bào vải thô, dù đơn giản nhưng sạch sẽ, gọn gàng, như thể đã sẵn sàng cho một hành trình dài và gian nan.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cách đó không xa, tựa vào một cột gỗ đã sờn màu, lặng lẽ quan sát. Nàng không nói một lời, chỉ có ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn thầm lặng dõi theo Lâm Nhất. Nàng hiểu, đây là con đường mà hắn phải tự mình bước đi, là trận chiến mà hắn phải tự mình đối mặt. Nàng chỉ có thể là điểm tựa, là ngọn gió nhẹ đằng sau, đẩy thuyền hắn đi qua những ghềnh thác. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và giờ đây, Lâm Nhất đang đối mặt với chính căn bệnh sâu xa nhất trong tâm hồn mình.

Cổ Mộc Thiền Sư, sau một hồi im lặng đủ để cảm nhận sự bình yên của buổi sớm mai và sự rung động trong tâm hồn của người đệ tử tương lai, khẽ mở lời, giọng nói của ngài trầm ấm, vang vọng nhưng lại nhẹ nhàng như tiếng chuông chùa buổi sớm, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn: “Thiền định, thí chủ ạ, không phải là tìm kiếm, mà là buông bỏ. Buông bỏ chấp niệm, buông bỏ vọng tưởng, để tâm trở về với bản nguyên thanh tịnh.” Ngài ngừng lại một chút, khẽ đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Nhất, tựa như đang nhìn thấu vào tận cùng những tầng sâu ẩn giấu trong tâm can hắn. “Con đường tu tâm, trước hết phải là con đường tự vấn, tự nhận thức. Không phải tìm kiếm những điều xa vời ngoài kia, mà là tìm thấy chính mình giữa cõi hồng trần muôn mặt này.”

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Thiền Sư, ánh mắt hắn không rời khỏi ngài. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều cảnh đời, từ đó hiểu rằng những lời này không chỉ là giáo lý suông, mà là tinh hoa được đúc kết từ vô vàn trải nghiệm. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự kiên định: “Vãn bối đã hiểu được phần nào. Nhưng những chấp niệm đó, dường như đã ăn sâu vào cốt tủy, tựa như rễ cây đã bám chặt vào đá. Buông bỏ, nói thì dễ, nhưng để thực hiện lại gian nan vô cùng.” Hắn nói ra nỗi lòng mình, sự giằng xé mà bấy lâu nay hắn vẫn cố gắng chôn giấu. Những vết sẹo trong tâm hồn hắn quá sâu, quá dai dẳng, khiến hắn đôi khi tự hỏi, liệu có bao giờ hắn thực sự có thể thoát khỏi chúng.

Cổ Mộc Thiền Sư mỉm cười hiền từ, ánh mắt ngài ánh lên vẻ thấu hiểu, không chút phán xét. “Rễ cây có thể bám chặt vào đá, nhưng thời gian và dòng nước vẫn có thể mài mòn, làm biến đổi. Con người cũng vậy, tâm có thể bị vọng niệm vây hãm, nhưng nếu kiên trì, nếu biết cách gột rửa, ắt sẽ tìm thấy sự thanh tịnh. Hồng trần gian nan, nhưng tiên đạo tại tâm. Con đường không hề nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của cuộc đời này.” Ngài nhẹ nhàng đưa tay chỉ dẫn Lâm Nhất tư thế ngồi thiền. “Hãy ngồi thẳng lưng, thả lỏng vai, hai tay đặt nhẹ nhàng lên đầu gối, mắt khép hờ hoặc nhìn xuống một điểm cố định. Hít thở thật chậm, thật sâu, cảm nhận từng hơi thở ra vào. Đừng cố gắng xua đuổi suy nghĩ, hãy để chúng tự đến rồi tự đi, như những đám mây trôi trên bầu trời. Đừng níu giữ, đừng phán xét.”

Lâm Nhất làm theo lời chỉ dẫn của Thiền Sư. Hắn đặt chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ dưới thân, cảm nhận sự mềm mại, đã sờn cũ của nó, như một biểu tượng của thời gian và sự kiên trì. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hít thở theo nhịp điệu chậm rãi mà Thiền Sư đã chỉ dẫn. Không khí trong thiền thất thanh sạch, mát lành, từng cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa mang theo hương cây cỏ núi rừng, phảng phất mùi trầm hương dịu nhẹ của buổi sớm. Bên tai hắn, tiếng chim hót vẫn líu lo, tiếng suối vẫn róc rách, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Lâm Nhất cố gắng hòa mình vào âm thanh ấy, cố gắng xua đi những tạp niệm đang vây lấy tâm trí. Nhưng, như một dòng sông ngầm chảy xiết, những ký ức đau thương, những ám ảnh về quá khứ vẫn không ngừng cuộn trào trong tâm hồn hắn, tựa như những con sóng dữ dội đang đập vào bờ đá. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

***

Khi Lâm Nhất cố gắng nhập định, thế giới bên ngoài dần tan biến, nhưng thế giới bên trong hắn lại bùng nổ, trở thành một chiến trường hỗn loạn, nơi những mảnh ký ức đau thương ùa về như thủy triều dâng, nhấn chìm mọi cố gắng tìm kiếm sự bình yên của hắn. Trong khoảnh khắc ấy, không còn là tiếng chim hót hay tiếng suối chảy, mà là tiếng gào thét của những linh hồn vô tội, là tiếng đổ nát của Huyền Nguyên Quan năm xưa, là tiếng gió rít qua U Minh Cấm Địa mang theo hơi lạnh thấu xương.

Hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ, người đã nuôi dưỡng hắn từ thuở ấu thơ, gục ngã trong vũng máu, ánh mắt vẫn hướng về hắn với nỗi đau và sự bất lực, hiện rõ mồn một. Khuôn mặt của Tà Đạo Sĩ Mù, với nụ cười nhếch mép đầy vẻ ngạo mạn, đôi mắt mù lòa nhưng lại toát ra một sự độc ác đến tột cùng, xuất hiện một cách rõ nét, như thể đang đứng ngay trước mặt hắn, chế giễu mọi nỗ lực của hắn. Lâm Nhất cảm thấy một mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói lửa từ những ngôi làng bị thiêu rụi, mùi ẩm mốc của những di hài vô chủ, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn choáng váng.

"Ta đã làm gì sai? Tại sao ta không đủ mạnh? Nỗi đau này, liệu có bao giờ chấm dứt?" Tiếng tự vấn vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, đầy sự tuyệt vọng. Hắn đã cố gắng, đã dấn thân vào hồng trần muôn mặt, đã không ngừng đi tìm chân lý của tiên đạo, nhưng dường như mọi con đường hắn đi qua đều dẫn đến bi kịch. Những gương mặt của Tô Mạt Nhi, của Lý Ngọc Hà, của những người hắn đã từng gặp gỡ, đã từng cố gắng bảo vệ nhưng rồi lại chứng kiến họ rơi vào vòng xoáy của đau khổ, hiện lên rõ mồn một. Cảm giác tội lỗi như một gọng kìm siết chặt trái tim hắn, khiến mỗi hơi thở trở nên nặng nề, khó nhọc.

Tiếng vọng của Tà Đạo Sĩ Mù, the thé và đầy chế giễu, lại vang lên trong sâu thẳm tâm trí hắn, không phải là âm thanh mà ai khác có thể nghe thấy, mà là tiếng nói của chính nỗi sợ hãi và tự ti trong Lâm Nhất: "Ngươi yếu đuối! Ngươi không thể bảo vệ bất cứ ai! Con đường của ngươi chỉ dẫn đến sự hủy diệt! Ngươi đã chứng kiến bao nhiêu cái chết, bao nhiêu sự đau khổ? Tất cả là lỗi của ngươi, đồ vô dụng!" Những lời lẽ ấy như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào vết thương lòng chưa lành của hắn. Lâm Nhất cảm thấy cơ thể mình khẽ run lên bần bật, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, bàn tay không tự chủ mà nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Dù bên ngoài, hắn vẫn cố gắng giữ tư thế ngồi thiền tĩnh lặng, nhưng nội tâm hắn đang trải qua một cuộc chiến khốc liệt, một cơn bão tố không ngừng nghỉ.

Hắn cố gắng hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh, những âm thanh ám ảnh ấy. Hắn nhớ lời Cổ Mộc Thiền Sư: "Đừng cố gắng xua đuổi suy nghĩ, hãy để chúng tự đến rồi tự đi." Nhưng làm sao hắn có thể để chúng đi, khi chúng đã trở thành một phần của hắn, đã bám rễ sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu? Những chấp niệm ấy, những nỗi đau ấy, chúng không phải là những đám mây trôi nổi trên bầu trời, mà là những tảng đá khổng lồ, nặng nề, đè nén lên tâm hồn hắn, không cho hắn một phút giây yên bình. Hắn tựa như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương giông bão, không có điểm tựa, không có nơi nương náu, chỉ có thể chống chọi với từng đợt sóng dữ dội của ký ức.

Thời gian trôi qua, nhưng đối với Lâm Nhất, nó dường như ngừng lại. Mỗi giây phút đều là một thử thách, mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến. Hắn cảm nhận rõ sự kiệt sức đang xâm chiếm mình, không phải sự kiệt sức của thể xác, mà là sự kiệt sức của tinh thần. Nỗi đau khổ, sự bất lực, cảm giác tội lỗi, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một vực sâu thăm thẳm, kéo hắn xuống tận cùng. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhớ đến lời của Lão Đạo Quán Chủ về "Vô Tiên chi Đạo", về việc không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn đã đi tìm, đã dấn thân, nhưng liệu con đường này có thực sự dẫn hắn đến sự bình an? Hay nó chỉ là một vòng lặp không ngừng của bi kịch và đau khổ? Lâm Nhất biết, đây chính là thử thách mà Cổ Mộc Thiền Sư đã nói đến, là những "viên đá trong lòng" mà hắn phải tự mình mài giũa. Nhưng làm sao để mài giũa chúng, khi chúng cứ không ngừng đâm sâu vào thịt da, khiến hắn chỉ muốn buông xuôi tất cả? Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một ngọn lửa nhỏ bé của sự kiên cường vẫn âm ỉ cháy, một lời hứa với chính bản thân, với những người đã ngã xuống, rằng hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.

***

Ánh sáng bình minh trong trẻo của buổi sớm đã dần nhường chỗ cho ánh nắng chiều tà. Những tia nắng vàng nhạt cuối cùng của một ngày dài chiếu rọi qua khung cửa sổ thiền thất, nhuộm một màu cam ấm áp lên những bức tường gỗ cổ kính và mái ngói rêu phong. Không gian vẫn tĩnh lặng, nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng ấy lại mang theo một chút trầm mặc, như thể đang bao bọc lấy những nỗi niềm sâu kín. Mùi trầm hương vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ cũ kỹ và hương thảo mộc dịu mát, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh, vừa u hoài.

Sau nhiều giờ vật lộn với những cơn sóng dữ dội của ký ức và cảm giác tội lỗi trong tâm trí, Lâm Nhất chậm rãi mở mắt. Đồng tử hắn, sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu ánh hoàng hôn le lói. Khuôn mặt hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi tột độ, từng đường nét đều hằn lên sự căng thẳng, nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn ánh lên một tia kiên cường không thể dập tắt. Hắn đã thất bại trong việc nhập định, không thể đạt đến trạng thái tâm không, nhưng hắn đã không bỏ cuộc. Hắn đã đối mặt với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, đã chiến đấu với chính những con quỷ trong lòng.

Cổ Mộc Thiền Sư vẫn ngồi yên vị đối diện, dáng vẻ ngài vẫn bình an và tĩnh tại như thuở ban đầu. Ánh mắt ngài, từ bi và thấu hiểu, không chút phán xét, khẽ nhìn Lâm Nhất. Ngài đã không can thiệp, không nói một lời nào trong suốt quá trình Lâm Nhất đối mặt với nội tâm mình. Ngài hiểu rằng, đây là con đường mà mỗi người phải tự mình bước đi, là bài học mà mỗi tâm hồn phải tự mình lĩnh hội. Ngài chỉ đơn thuần là người dẫn đường, là ngọn hải đăng soi rọi, chứ không phải là người sẽ dắt tay qua từng bước chông gai. Ngài biết, sự can thiệp chỉ làm gián đoạn quá trình tự nhận thức, tự chữa lành của Lâm Nhất.

Mộ Dung Uyển Nhi, người đã lặng lẽ quan sát từ đầu, giờ đây khẽ đứng dậy. Nàng bước lại gần hơn, dáng vẻ thanh tú, uyển chuyển, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng. Nàng không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đặt một tách trà ấm lên chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt Lâm Nhất. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, lan tỏa trong không khí, xua đi chút lạnh lẽo của buổi chiều tà. Nàng biết, không cần phải nói nhiều lời. Đôi khi, một hành động nhỏ, một sự hiện diện thầm lặng, còn quý giá hơn vạn lời an ủi. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và nàng, với sự thấu hiểu và kiên nhẫn vô bờ, sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho Lâm Nhất trên hành trình gian nan này.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nhưng không còn mang vẻ tuyệt vọng. Hắn cúi đầu thật sâu về phía Cổ Mộc Thiền Sư, tỏ lòng tạ lỗi vì đã không thể nhập định như mong muốn. “Vãn bối vô năng, chưa thể buông bỏ chấp niệm, khiến Thiền Sư phải bận tâm.” Giọng hắn khàn khàn, ẩn chứa sự thất vọng về chính mình, nhưng cũng pha lẫn một chút nhẹ nhõm vì đã dám đối mặt.

Cổ Mộc Thiền Sư khẽ lắc đầu, một nụ cười hiền từ nở trên môi. Ngài nhẹ nhàng đưa tay lên lần từng hạt trên chuỗi Bồ Đề cũ kỹ, tiếng những hạt gỗ va vào nhau khẽ khàng, như một nhịp điệu của thời gian, của sự an nhiên. “Đường dài vạn dặm, thí chủ ạ, khởi đầu từ một bước chân. Đừng vội vã. Quan trọng là tâm nguyện, là sự kiên trì. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng vạn vật vô thường, nhân sinh vô ngã. Buông bỏ không phải là quên lãng, mà là chấp nhận sự tồn tại của chúng, và không để chúng làm chủ tâm trí ta. Con đường không có phép thuật, chỉ có tâm.” Ngài dừng lại, ánh mắt thâm thúy nhìn Lâm Nhất. “Ngươi đã dám đối mặt với những vực sâu thăm thẳm trong lòng mình, đó đã là một bước tiến lớn rồi. Không phải ai cũng có dũng khí ấy.”

Lâm Nhất nhận lấy tách trà từ Mộ Dung Uyển Nhi, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Hắn ngước nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân, xoa dịu đi những vết thương lòng của hắn. Hắn biết, hắn không hề đơn độc trên con đường này. Ánh mắt hắn sau đó hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ đang chìm dần trong màn đêm tĩnh mịch, ẩn hiện những bóng cây cổ thụ sừng sững. Bóng tối bao trùm cảnh vật, nhưng trong tâm hồn Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy kiên cường vẫn âm ỉ cháy. Hắn biết, hành trình buông bỏ chấp niệm sẽ là một quá trình dài và gian khổ, đòi hỏi sự kiên trì phi thường. Những ký ức về Lão Đạo Quán Chủ, về Tà Đạo Sĩ Mù, về những mất mát đau thương vẫn còn sống động, như những lời nhắc nhở rằng những mối đe dọa ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất, và có thể sẽ tái xuất hiện bất cứ lúc nào. Nhưng giờ đây, hắn đã có một ngọn hải đăng cho tâm hồn, một người thầy dẫn lối, và một người bạn đồng hành thấu hiểu. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ không ngừng tìm kiếm chân tâm ấy, dù cho con đường phía trước còn bao nhiêu gian nan, thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ