Trong vòm trời của Cổ Miếu, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ hàng trăm năm trước, ánh hoàng hôn cuối cùng cũng từ từ lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch buông xuống. Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát, với mái ngói vỡ vụn và những bức tường phủ đầy rêu phong, nay lại càng thêm u tịch dưới ánh sáng yếu ớt còn sót lại của ngày tàn. Tiếng gió rít qua những khe hở trên vách gỗ cũ kỹ, tạo nên một khúc nhạc ai oán, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài sân và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây um tùm. Mùi ẩm mốc của đất, mùi rêu phong, và mùi gỗ mục đã ăn sâu vào không khí, tạo nên một bức màn bí ẩn, khiến không gian vốn đã hoang tàn nay càng thêm rờn rợn. Tuy nhiên, trong sự rờn rợn ấy, lại ẩn chứa một vẻ bình yên đến lạ thường, một sự tĩnh lặng đến mức mọi âm thanh nhỏ nhất cũng trở nên rõ ràng, như tiếng chim muông về tổ hay tiếng thở đều đều của những sinh linh ẩn mình trong đêm.
Trong một thiền thất giản dị, nơi chỉ có một tượng thần phong hóa mờ mịt và một bàn thờ cũ kỹ, Lâm Nhất ngồi thẳng lưng trên một chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt hắn, vốn đã gầy gò vì những tháng ngày gian khổ và nội tâm giằng xé, nay ẩn hiện trong ánh sáng yếu ớt, chập chờn của ngọn đèn dầu đặt trên bàn. Hắn cố gắng tập trung vào hơi thở của mình, cố gắng lắng nghe những lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư vẫn còn vang vọng rõ ràng trong tâm trí. “*Hãy để tâm hồn mình trôi nổi, đừng kháng cự những gì hiện ra... Nỗi đau cũng là một phần của vô thường, hãy quan sát nó, đừng phán xét, đừng níu giữ.*” Giọng nói trầm ấm, từ bi của Thiền Sư như một sợi chỉ vô hình, nhẹ nhàng dẫn dắt hắn vào sâu thẳm nội tâm. Hắn hít thở sâu, cố gắng buông bỏ những tạp niệm còn vương vấn, những hình ảnh chập chờn của quá khứ vẫn như những bóng ma lảng vảng quanh tâm trí, chưa chịu rời đi. Mỗi lần hắn cố gắng xua đuổi, chúng lại càng bám riết, như thể muốn nhắc nhở hắn về sự hiện hữu của chúng, về những vết sẹo chưa lành. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không phải để thắng thua, mà là để chấp nhận, để thấu hiểu.
Cổ Mộc Thiền Sư ngồi đối diện hắn, trên một chiếc bồ đoàn khác, ánh mắt từ bi dõi theo từng hơi thở, từng cử động nhỏ của Lâm Nhất. Thiền Sư không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ niệm kinh, những tiếng kinh văn trầm bổng hòa vào không gian tĩnh mịch, như những làn sóng vô hình vỗ về tâm hồn Lâm Nhất. Khuôn mặt Thiền Sư hiền từ, phúc hậu, đầu trọc, khoác áo cà sa cũ kỹ, toát ra một vẻ bình an, tĩnh tại đến lạ thường, như một ngọn núi vững chãi giữa phong ba. Ngay cả hơi thở của y cũng nhẹ nhàng, đều đặn, không một chút gợn sóng, như thể y đã hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ, trở thành một phần của sự vô thường mà y vẫn thường giảng giải. Sự hiện diện của y, dù không có một lời nói trực tiếp, nhưng lại là một nguồn năng lượng vĩ đại, một điểm tựa vững chắc cho Lâm Nhất giữa cơn bão nội tâm đang cuộn trào.
Khuất sau một cột gỗ đã mục nát, Mộ Dung Uyển Nhi đứng đó, lặng lẽ dõi theo. Nàng không dám thở mạnh, không dám làm bất cứ một động tác nhỏ nào có thể phá vỡ không khí thiêng liêng đang bao trùm thiền thất. Ánh mắt nàng, vốn đã trong veo nay càng thêm sâu thẳm, ẩn chứa một nỗi lo lắng vô bờ bến nhưng cũng đầy kiên định. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong Lâm Nhất, những cơn sóng dữ dội đang càn quét tâm hồn hắn, nhưng nàng biết, đây là cuộc chiến mà hắn phải tự mình trải qua. Nàng chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ ủng hộ, lặng lẽ cầu nguyện cho hắn, như một bóng hình trong đêm, như một ngọn đèn dầu nhỏ bé cố gắng soi rọi con đường cho người thương. Chiếc áo y phục đơn giản nhưng tinh tế của nàng hòa vào bóng tối, khiến nàng gần như biến mất, chỉ còn lại đôi mắt lấp lánh dõi theo Lâm Nhất. Nàng đặt tay lên ngực mình, cảm nhận nhịp đập của trái tim, và nguyện cầu cho sự bình an sẽ đến với hắn, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi. Bởi lẽ, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, lại khó hơn vạn lần. Nàng thấu hiểu sâu sắc điều đó hơn ai hết.
Lâm Nhất chìm sâu hơn vào định cảnh, cảm giác như cơ thể mình đang dần tan biến vào không gian. Âm thanh bên ngoài dần mờ đi, chỉ còn lại tiếng vọng của chính tâm hồn hắn. Hắn cố gắng buông bỏ từng chấp niệm, từng nỗi sợ hãi, từng cảm giác tội lỗi đã bám víu hắn bấy lâu. Hắn hình dung chúng như những chiếc lá khô, nhẹ nhàng rơi xuống dòng sông vô thường, rồi trôi đi mất. Nhưng có những chiếc lá, nặng trĩu những kỷ niệm, những nỗi đau, cứ cố chấp bám vào dòng nước, không chịu buông. Hắn biết, đây chính là lúc hắn phải đối mặt trực diện với chúng, không kháng cự, không phán xét, chỉ quan sát. Tâm trí hắn bắt đầu trở nên trống rỗng hơn, một khoảng không bao la màu xám hiện ra, như một bức màn chuẩn bị vén lên cho một vở kịch bi tráng nhất của cuộc đời hắn. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng tột độ, như thể có một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra, một sự bùng nổ không thể tránh khỏi. Hơi thở của hắn trở nên nặng nề hơn một chút, cơ bắp căng cứng. Hắn biết, cánh cửa dẫn vào vực sâu nội tâm của hắn đã hé mở.
Trong tâm trí Lâm Nhất, một thế giới ký ức hiện ra sống động, chân thực đến mức hắn cảm thấy như mình đang quay ngược thời gian, sống lại từng khoảnh khắc đau thương nhất của cuộc đời mình. Khoảng không bao la màu xám trước đó giờ đây đã biến thành một bức tranh nhiều màu sắc, nhưng lại nhuốm màu u buồn. Hắn thấy Lão Đạo Quán Chủ trong những ngày cuối cùng, không phải là hình ảnh tiều tụy, yếu ớt, mà là nụ cười hiền từ, ánh mắt bao dung vẫn ánh lên sự tinh anh, minh triết. Ông ngồi bên hiên Huyền Nguyên Quan đổ nát, dưới ánh trăng vằng vặc, chậm rãi kể cho hắn nghe những câu chuyện cổ, những lời dạy dỗ giản dị mà sâu sắc về lẽ nhân sinh, về con đường Vô Tiên. Mùi khói hương từ điện thờ cũ kỹ, mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi thảo mộc khô từ những bài thuốc của Lão Đạo Quán Chủ, tất cả đều ùa về, sống động như thể đang ở ngay trước mũi hắn. Hắn nghe tiếng gió rít qua Huyền Nguyên Quan, tiếng mái ngói kêu cót két, tiếng Lão Đạo Quán Chủ ho nhẹ, rồi tiếng nói trầm ấm của ông vang vọng: “*Con đường Vô Tiên, không phải là vô tình, mà là vô chấp... hãy sống vì những gì con tin, Lâm Nhất.*” Từng lời nói, từng cử chỉ, từng ánh mắt của ông đều khắc sâu vào tâm khảm hắn, trở thành những kỷ niệm quý giá, nhưng cũng là những vết cứa sâu thẳm.
Rồi bức tranh chợt thay đổi, như một dòng chảy xiết của định mệnh. Khoảnh khắc bi thương nhất hiện về, rõ ràng đến mức hắn có thể cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang gào thét. Thân hình gầy gò của Lão Đạo Quán Chủ nằm im lìm trên chiếc giường tre cũ kỹ, hơi thở yếu ớt dần tắt lịm, như một ngọn đèn dầu cạn kiệt dầu. Bàn tay ông lạnh ngắt, nắm chặt tay hắn, đôi mắt từ từ khép lại, mang theo những ước nguyện chưa thành, những gánh nặng của Huyền Nguyên Quan. Hắn thấy rõ sự bất lực tột cùng của chính mình, sự non nớt, yếu ớt của một tiểu đạo sĩ không thể làm gì để giữ lại người thầy, người cha tinh thần duy nhất của mình. Tiếng khóc nghẹn ngào của chính hắn, tiếng gào thét câm lặng trong tâm hồn, giờ đây lại vang vọng khắp không gian nội tâm, xé nát từng thớ thịt, từng tế bào. Cảm giác tội lỗi như một mũi kim châm, xuyên thẳng vào tim hắn: “*Sư phụ... con xin lỗi... con đã không thể bảo vệ người...*” Hắn muốn hét lên, muốn van xin, muốn quay ngược thời gian để thay đổi tất cả, nhưng tất cả chỉ là hư ảo, là nỗi đau không thể xóa nhòa.
Những ký ức về Huyền Nguyên Quan đổ nát, về những bức tường đá sụp đổ, về những quyển kinh thư cháy dở, tất cả đều xoay quanh một trung tâm: sự ra đi của sư phụ. Rồi, một hình ảnh khác chợt lướt qua, như một cái bóng đen kịt trong tâm trí hắn – Tà Đạo Sĩ Mù. Những lời trách móc cay nghiệt của y, ánh mắt tàn ác đầy khinh bỉ, và nỗi sợ hãi thất bại lại bùng lên. “*Ngươi chỉ là một phế vật, không thể bảo vệ ngay cả sư phụ của mình. Con đường Vô Tiên của ngươi chỉ là trò cười!*” Lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào vết thương lòng của Lâm Nhất, khiến nỗi đau thêm phần nhức nhối. Hắn vật lộn dữ dội với những ký ức ấy, cơ thể hắn căng cứng, mồ hôi lạnh toát ra thấm đẫm vạt áo. Hắn cố gắng kháng cự, cố gắng xua đuổi, nhưng lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư lại vang vọng: “*Đừng kháng cự... hãy quan sát nó...*”
Và rồi, như một đê vỡ, hắn không còn kìm nén được nữa. Tất cả những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu, những nỗi đau chôn giấu tận sâu thẳm tâm hồn, những giọt nước mắt chưa từng được khóc, nay bùng nổ một cách dữ dội. Tiếng nức nở bật ra từ sâu thẳm lồng ngực hắn, ban đầu là những tiếng nấc nghẹn ngào, rồi dần dần biến thành tiếng khóc nức nở, vỡ òa, không thể kiểm soát. Nước mắt tuôn rơi như mưa, thấm ướt đẫm vạt áo đạo bào đã cũ kỹ. Hắn run rẩy, cả người như bị vắt kiệt sức lực, như một chiếc lá khô đang bị cơn bão táp quật ngã. Nhưng lạ thay, mỗi giọt nước mắt rơi xuống, hắn lại cảm thấy một phần của gánh nặng đã được trút bỏ. Mỗi tiếng nức nở là một sợi xích vô hình bị bẻ gãy, giải thoát hắn khỏi xiềng xích của quá khứ. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, mang theo những nỗi đau, những tiếc nuối, những hối hận. Mùi vị mặn chát của nước mắt hòa cùng mùi ẩm mốc của thiền thất, tạo nên một sự hỗn loạn của các giác quan. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sự thanh lọc mạnh mẽ, dữ dội nhất. Dù đau đớn tột cùng, dù cảm thấy như linh hồn mình đang bị xé toạc, hắn vẫn kiên trì, vẫn chấp nhận dòng chảy của cảm xúc, để chúng tuôn trào, để chúng rửa trôi tất cả. Hắn khóc cho Lão Đạo Quán Chủ, khóc cho chính mình, khóc cho những gì đã mất đi và sẽ không bao giờ trở lại. Hắn khóc cho sự bất lực của một đứa trẻ, và sự trưởng thành đau đớn của một con người. Cơn bão cảm xúc ấy càn quét tâm hồn hắn, nhưng khi nó đi qua, hắn biết, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi.
Đêm đã về khuya, trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi, ánh sáng bạc nhợt nhạt xuyên qua những kẽ lá, rọi vào khung cửa sổ nhỏ của Cổ Miếu. Tiếng gió đã dịu đi, chỉ còn lại những làn gió nhẹ nhàng luồn lách qua các khe hở, mang theo hơi sương lành lạnh của núi rừng. Tiếng côn trùng rả rích trở nên rõ ràng hơn, như muốn xoa dịu không gian tĩnh lặng sau cơn bão cảm xúc. Mùi ẩm mốc của đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện với một mùi hương nhàn nhạt của trầm hương từ bát hương trên bàn thờ, tạo nên một bầu không khí u tịch nhưng đầy an yên.
Sau cơn bão cảm xúc dữ dội, Lâm Nhất nằm gục trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ. Cơ thể hắn rã rời, như một sợi dây đàn vừa trải qua một bản nhạc bi tráng nhất, nay đã chùng xuống, không còn chút sức lực nào. Hơi thở của hắn thều thào, yếu ớt nhưng đều đặn hơn nhiều, không còn sự gấp gáp, căng thẳng như trước. Đôi mắt hắn sưng húp, hằn lên những vệt đỏ, nhưng trên khuôn mặt gầy gò của hắn, giờ đây hiện lên một vẻ thanh thản kỳ lạ. Đó không phải là sự bình yên tuyệt đối, mà là một sự tĩnh lặng sau những cơn sóng dữ dội, như một bức tranh vừa trải qua bão tố nay lại quang đãng, một bầu trời sau cơn mưa. Mắt hắn mở hé, nhìn vô định vào khoảng không trước mặt, như thể linh hồn hắn vẫn còn đang lãng đãng đâu đó giữa cõi hư vô, giữa những mảnh ký ức vừa tan biến.
Cổ Mộc Thiền Sư mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và lòng từ bi vô hạn. Y không nói nhiều, không cần phải nói nhiều, bởi y biết, mọi lời nói trong khoảnh khắc này đều trở nên thừa thãi. Y nhẹ nhàng tiến lại gần Lâm Nhất, cẩn thận đặt một chiếc khăn ấm lên trán hắn. Hơi ấm từ chiếc khăn lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại trên khuôn mặt hắn, và dường như cũng sưởi ấm phần nào tâm hồn hắn. “Nước mắt chính là dòng sông rửa trôi những chấp niệm, con đã làm rất tốt, Lâm Nhất.” Giọng nói của Thiền Sư trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo sự an ủi và sự chấp nhận. Y không hề ngạc nhiên trước cơn bão cảm xúc của Lâm Nhất, bởi y biết, đó là một phần không thể thiếu của hành trình buông bỏ, của quá trình thanh lọc tâm hồn. Y chỉ đơn thuần là người dẫn đường, người quan sát, để Lâm Nhất tự mình tìm thấy con đường của riêng hắn.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dáng vẻ thanh thoát, uyển chuyển như một bóng hình trong đêm, tiến đến, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất. Ánh mắt nàng, vốn đã chất chứa nỗi lo lắng và xót xa, giờ đây ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng nhẹ nhàng đưa tay, đặt lên vai Lâm Nhất, một cái chạm khẽ khàng nhưng đầy tình cảm, đầy sự quan tâm. “Lâm Nhất... huynh đã vượt qua rồi...” Nàng thì thầm, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ như gió thoảng, như sợ làm vỡ tan không khí thiêng liêng đang bao trùm. Cái chạm của nàng, lời nói của nàng, như một sợi dây níu Lâm Nhất trở về với thực tại, trở về với thế giới có sự quan tâm, có tình yêu thương. Nàng cảm nhận được sự nhẹ nhõm đang lan tỏa từ cơ thể hắn, dù vẫn còn sự mệt mỏi, sự kiệt sức.
Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh mắt hắn đã bớt đi phần nào sự u ám, thay vào đó là một sự chấp nhận bình thản, một sự thanh thản chưa từng có. Hắn nhìn Cổ Mộc Thiền Sư, rồi nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, khẽ gật đầu. Một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản nở trên môi hắn, như một đóa hoa vừa hé nở sau cơn mưa giông. Đó là nụ cười của sự giải thoát, của sự buông bỏ, của một tâm hồn vừa trải qua cuộc thanh tẩy đau đớn nhưng cần thiết. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, như thể một tảng đá đè nặng trong lòng hắn bấy lâu nay đã được gỡ bỏ. Sự nặng nề của quá khứ, những gánh nặng của trách nhiệm và tội lỗi, giờ đây đã nhẹ đi phần nào, không còn đè nén hắn đến nghẹt thở.
Hắn biết, hành trình buông bỏ chấp niệm sẽ là một quá trình dài và gian khổ, đòi hỏi sự kiên trì phi thường. Những ký ức về Lão Đạo Quán Chủ, về Tà Đạo Sĩ Mù, về những mất mát đau thương vẫn còn sống động, như những lời nhắc nhở rằng những mối đe dọa ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất, và có thể sẽ tái xuất hiện bất cứ lúc nào, thậm chí còn lớn hơn, đáng sợ hơn. Có lẽ, một số bí mật về nguồn gốc của Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, về quy mô của thế lực tà ác ấy, sẽ sớm được hé lộ, cho thấy thế giới này còn hiểm nguy hơn những gì hắn từng nghĩ. Nhưng giờ đây, hắn đã có một ngọn hải đăng cho tâm hồn, một người thầy dẫn lối, và một người bạn đồng hành thấu hiểu. Sự giải thoát cảm xúc này là một bước đệm quan trọng, giúp Lâm Nhất xây dựng một nền tảng tinh thần vững chắc hơn, một trái tim kiên cường hơn để đối mặt với những thử thách đó. Khả năng chấp nhận và buông bỏ nỗi đau sẽ củng cố con đường 'Vô Tiên' của Lâm Nhất, cho thấy hắn đang đi đúng hướng, một con đường khác biệt hoàn toàn với những lối tu luyện chỉ chú trọng vào sức mạnh. Sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau và mất mát sẽ làm hắn trở nên kiên cường và từ bi hơn, chuẩn bị cho vai trò lãnh đạo hoặc người dẫn dắt trong các sự kiện sắp tới, dù hắn có muốn hay không.
Hắn khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi trầm hương thoang thoảng. “Con đường vô tiên, không phải là vô tri, mà là vô chấp. Con đường vô tiên, không phải là quên lãng, mà là chấp nhận. Con đường ấy, không phải là tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, mà là tìm kiếm sự bình an nội tại.” Hắn lẩm bẩm, những lời này không phải là một câu nói mới mẻ, nhưng giờ đây, chúng đã thấm sâu vào từng tế bào, từng thớ thịt của hắn, trở thành một phần của chính hắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ không ngừng tìm kiếm chân tâm ấy, dù cho con đường phía trước còn bao nhiêu gian nan, thử thách, dù cho những bóng ma của quá khứ vẫn còn chực chờ tái xuất hiện. Ngọn lửa nhỏ bé của hy vọng trong lòng hắn, sau cơn bão tố, đã được sưởi ấm, âm ỉ cháy, dù còn yếu ớt nhưng đầy kiên cường, đầy sinh lực mới. Hắn biết, hắn không hề đơn độc trên con đường này.