Sáng sớm, ánh bình minh nhè nhẹ luồn qua những khe cửa sổ mục nát của Cổ Miếu, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên nền đá rêu phong. Không khí se lạnh buổi sớm vẫn còn vương vấn, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của ngôi miếu cổ, quyện lẫn với mùi đất, mùi rêu phong và chút hương gỗ mục thoang thoảng. Tiếng gió rít khe khẽ qua các kẽ hở, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, như một bản hòa tấu trầm buồn của thời gian. Lâm Nhất khẽ cựa mình trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, cảm giác kiệt sức vẫn còn vương vấn khắp châu thân, nhưng tâm hồn hắn lại nhẹ nhõm đến lạ, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng ngàn cân đã đè nén bấy lâu. Hắn từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đã bớt đi phần nào sự u uẩn, thay vào đó là một vẻ thanh thản, dù còn chút mệt mỏi.
Cổ Mộc Thiền Sư đã ngồi tĩnh tọa từ lúc nào, lưng thẳng tắp, vẻ mặt hiền từ, phúc hậu. Ánh mắt y như hồ nước tĩnh lặng, không chút gợn sóng, chỉ đơn thuần là sự bình an và thấu hiểu. Y khẽ nhìn Lâm Nhất, nụ cười nhẹ như gió thoảng nở trên môi. Dường như y đã biết rõ mọi điều xảy ra trong đêm, biết rõ cơn bão táp cảm xúc mà Lâm Nhất vừa trải qua. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, âm vang trầm ấm, xua đi phần nào sự u tịch của ngôi miếu. Lâm Nhất chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận từng thớ thịt rã rời nhưng cũng tràn đầy sự thanh lọc. Hắn cúi đầu thật sâu trước Cổ Mộc Thiền Sư, một sự tri ân không lời nhưng sâu sắc hơn vạn lời nói.
“Thiền Sư, nỗi đau... không biến mất,” Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói còn vương chút khàn đặc sau cơn nức nở đêm qua, nhưng đã thêm phần kiên định. Hắn nhìn vào hư không, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong chính những mảnh ký ức vừa được giải thoát. Hắn vẫn cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát khi nghĩ về Lão Đạo Quán Chủ, về những tháng ngày vô ưu vô lo đã vĩnh viễn trôi xa. Nhưng giờ đây, nỗi đau ấy không còn sắc nhọn như dao cứa, không còn đè nén hắn đến nghẹt thở, mà trở nên dịu dàng hơn, chấp nhận được hơn. Nó như một vết sẹo cũ, vẫn còn đó, nhưng không còn rỉ máu.
Cổ Mộc Thiền Sư khẽ lắc đầu, ánh mắt từ bi sâu thẳm, như nhìn thấu cả ngàn vạn kiếp nhân sinh. “Nó không cần biến mất, tiểu hữu. Nó cần được thấu hiểu. Giống như dòng sông, nó chảy qua, mang theo phù sa và cả những mảnh vỡ. Chấp nhận dòng chảy ấy, con sẽ thấy bình yên.” Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi từ như một giọt nước cam lồ thấm vào tâm hồn đang khô cằn của Lâm Nhất. Y chậm rãi vẫy tay, mời Lâm Nhất lại gần hơn, như một người thầy hiền từ đang dẫn dắt đứa con lạc lối trở về. “Con đường vô tiên, không phải là vô tri, mà là vô chấp. Con đường vô tiên, không phải là quên lãng, mà là chấp nhận. Đó là những lời con đã tự nói ra, và nay, con đã thực sự bắt đầu thấm thía.”
Lâm Nhất tiến lại gần, ngồi xuống đối diện Thiền Sư, đôi mắt vẫn đăm chiêu. Hắn lắng nghe từng lời, từng chữ, cảm nhận sự uyên thâm trong từng câu nói của vị Thiền Sư. Tiếng chim chóc bắt đầu hót líu lo bên ngoài, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu, mang theo hy vọng và những khởi đầu mới. “Nhưng làm sao để chấp nhận, khi nỗi đau ấy quá lớn, khi nó gắn liền với những mất mát không thể bù đắp?” Lâm Nhất hỏi, giọng trầm tư, ánh mắt hướng về phía bức tường đá phong hóa, nơi những vết rạn nứt chằng chịt như những đường nét của số phận. Hắn vẫn còn những câu hỏi, những khúc mắc, bởi lẽ con đường tu tâm dưỡng tính này không dễ dàng chút nào.
“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, tiểu hữu,” Cổ Mộc Thiền Sư nhẹ nhàng đáp, như đang ngâm nga một khúc thi ca cổ. “Mỗi sự tồn tại, mỗi mối duyên, đều là một phần của đại đạo. Nỗi đau, cũng là một phần không thể thiếu của tình, của duyên. Nếu không có đau khổ, làm sao con biết trân trọng niềm vui? Nếu không có mất mát, làm sao con hiểu được giá trị của sự có mặt? An nhiên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách lướt trên những con sóng ấy. Dòng đời như một con thuyền, có khi thuận buồm xuôi gió, có khi gặp bão tố phong ba. Điều quan trọng không phải là tránh né bão tố, mà là giữ vững tay chèo, tin vào chính mình, và chấp nhận rằng bão tố là một phần của hành trình.”
Thiền Sư ngừng lời, ánh mắt y nhìn xa xăm ra phía cửa miếu, nơi những tia nắng ban mai đang dần rọi sáng khung cảnh u tịch. “Thế gian này, hồng trần gian nan, vốn dĩ là một bể khổ. Nhưng trong cái khổ ấy, vẫn có những đóa sen vươn lên, vẫn có những ánh sáng của tình người. Con đường vô tiên, không phải là thoát ly khỏi bể khổ, mà là tìm thấy sự bình an ngay trong lòng bể khổ ấy. Giống như con đã tự nói, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm ấy, chính là sự thấu hiểu và chấp nhận tất cả.”
Lâm Nhất lắng nghe, từng lời của Thiền Sư như những hạt mưa thấm đẫm vào lòng đất khô cằn của hắn. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc giữa những lời dạy này với chính con đường 'Vô Tiên' mà hắn đang theo đuổi. Hắn không truy cầu sức mạnh siêu phàm, không tìm kiếm sự bất tử, mà chỉ muốn tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của đời người. Và giờ đây, hắn nhận ra, ý nghĩa ấy nằm trong chính sự chấp nhận những gì vốn có, chấp nhận cả niềm vui lẫn nỗi đau. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười thanh thản hơn nở trên môi. Ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn, sau cơn bão tố cảm xúc đêm qua, không những không bị dập tắt mà còn được sưởi ấm, âm ỉ cháy, dù còn yếu ớt nhưng đầy kiên cường, đầy sinh lực mới. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn lắm chông gai, còn những bí mật về Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù chưa được hé lộ, những thế lực tà ác có thể lớn hơn hắn tưởng. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi chúng như trước nữa. Sự an nhiên mà hắn đang dần đạt được sẽ là nền tảng vững chắc, giúp hắn đối diện với những thử thách khắc nghiệt hơn trong tương lai.
***
Buổi trưa, nắng nhẹ xuyên qua tán trúc xanh mướt của Thanh Trúc Cốc, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên lối đi nhỏ. Gió thổi qua rừng trúc xào xạc như tiếng nhạc, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, thanh tịnh và yên bình. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi trúc tươi, mùi đất ẩm và mùi nước suối mát lành, xoa dịu tâm hồn. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi cùng đi dạo trong cảnh sắc hữu tình ấy. Lâm Nhất vẫn mặc bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng trên gương mặt hắn đã không còn vẻ u sầu trầm trọng như trước. Hắn vẫn còn trầm tư, nhưng ánh mắt đã thêm phần trong trẻo, như bầu trời sau cơn mưa.
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng bước bên cạnh hắn. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ chiếc túi thuốc và kim châm bên hông. Nàng lặng lẽ dõi theo Lâm Nhất, quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt hắn. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong hắn, sự nhẹ nhõm lan tỏa từ sâu thẳm tâm hồn. “Huynh đã tốt hơn rồi,” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng nhỏ nhẹ như tiếng suối chảy, như sợ làm vỡ tan sự yên bình của cảnh vật. Nàng không nói nhiều, nhưng lời nói ấy chứa đựng biết bao sự quan tâm và mừng rỡ.
Lâm Nhất khẽ cười, nụ cười thanh thoát, không còn gượng gạo như những ngày trước. Hắn dừng lại bên bờ suối, nơi dòng nước trong vắt không ngừng chảy xiết qua những tảng đá rêu phong. Hắn cúi xuống, nhặt một chiếc lá trúc đã úa vàng, nằm lặng lẽ trên mặt đất ẩm ướt. “Nỗi đau vẫn còn, Mộ Dung cô nương, nhưng ta đã không còn muốn trốn tránh nó. Giống như dòng suối này, nó cứ chảy, ta chỉ cần nhìn nó, không cần cố gắng ngăn cản hay thay đổi.” Hắn vuốt nhẹ chiếc lá, cảm nhận sự khô ráp, mỏng manh của nó, nhưng không hề có ý vứt bỏ.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi xuống cạnh hắn, đôi mắt nàng nhìn vào dòng nước chảy, phản chiếu hình ảnh của chính mình và của Lâm Nhất. Nàng hiểu ý hắn. Nỗi đau, sự mất mát, những ký ức thương tâm về Lão Đạo Quán Chủ, về Tà Đạo Sĩ Mù, về những thân phận bất hạnh mà hắn đã từng chứng kiến, vẫn hiện hữu. Nhưng cách hắn đối diện với chúng đã thay đổi. Hắn không còn cố gắng chôn vùi, không còn cố gắng quên lãng, mà đã học cách chấp nhận chúng như một phần của dòng chảy cuộc đời. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng khẽ thở dài. "Ta mừng cho huynh, Lâm Nhất."
Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng hơn. “Mỗi chiếc lá rơi đều là một phần của sự sống, Mộ Dung cô nương. Nó sinh ra, xanh tốt, rồi úa vàng, rồi rơi xuống, trở về với đất mẹ. Đó là quy luật của tự nhiên, của vô thường. Mỗi nỗi đau cũng vậy. Nó đến, nó đi, nó để lại dấu ấn. Nếu ta chấp nhận được sự vô thường của vạn vật, cớ gì lại không chấp nhận được sự vô thường của cảm xúc, của những biến cố trong đời?” Hắn nói, giọng trầm tư, nhưng không còn là sự trầm tư nặng nề của ưu phiền, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc của một tâm hồn đã từng trải, đã nhìn, đã nhận ra những nét vẽ dù còn chưa hoàn chỉnh về đời sống này.
Hắn nhớ lại những lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư, về việc quan sát nỗi đau như mây trôi, về việc không phán xét hay cố gắng xua đuổi. Hắn cũng nhớ về những mảnh đời mà hắn đã gặp gỡ, những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau. Từ những bông hoa dại nở rồi tàn bên vệ đường, đến những con côn trùng nhỏ bé kiếm ăn, tất cả đều tuân theo một quy luật vô thường. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng cũng chính vì sự khó đoán ấy mà mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá hơn. Hắn cảm thấy một sự bình an đang dần nảy nở trong lòng, không phải là sự thờ ơ lạnh nhạt, mà là một lòng từ bi tĩnh lặng, không cố gắng can thiệp mà chỉ quan sát và chấp nhận.
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn hắn, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên niềm hy vọng. Nàng biết, Lâm Nhất đang thực sự tìm thấy con đường của riêng hắn, một con đường 'Vô Tiên' khác biệt hoàn toàn với những lối tu luyện chỉ chú trọng vào sức mạnh. Sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau và mất mát sẽ làm hắn trở nên kiên cường và từ bi hơn, chuẩn bị cho vai trò lãnh đạo hoặc người dẫn dắt trong các sự kiện sắp tới, dù hắn có muốn hay không. Nàng tin rằng, sự bình an nội tâm này sẽ giúp Lâm Nhất nhìn nhận thế giới đa chiều hơn, chuẩn bị cho việc khám phá những bí mật sâu xa hơn về Hắc Y Nhân và nguồn gốc của thế lực tà ác.
***
Đêm muộn, Cổ Miếu lại chìm trong sự tĩnh mịch u tịch. Tiếng gió đêm rít qua các khe hở yếu ớt hơn, nhưng vẫn đủ để tạo nên những âm thanh kỳ bí. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ rừng cây bên ngoài, như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ của đêm tối. Mùi trầm hương dịu nhẹ, do Cổ Mộc Thiền Sư đốt từ chiều, vẫn còn thoang thoảng trong không khí, xoa dịu tâm hồn. Lâm Nhất trở về thiền thất, tiếp tục tĩnh tọa trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ. Chiếc bồ đoàn đã cùng hắn trải qua bao nhiêu tháng ngày tu hành, bao nhiêu cung bậc cảm xúc, giờ đây dường như cũng thấm đẫm hơi thở của sự trầm mặc và kiên định.
Hắn nhắm mắt lại, không còn cố gắng xua đuổi hay níu giữ bất cứ điều gì. Không khí ẩm mốc, tĩnh lặng của ngôi miếu bao trùm lấy hắn, nhưng giờ đây hắn không còn cảm thấy sự lạnh lẽo hay rùng rợn. Thay vào đó là một sự thanh tịnh, một không gian lý tưởng để nội quan. Những hình ảnh về Lão Đạo Quán Chủ, về Tà Đạo Sĩ Mù, về những thảm kịch đã từng giày vò hắn, vẫn hiện lên. Hắn thấy lại khuôn mặt hiền từ của sư phụ, nụ cười ấm áp, và cả ánh mắt kiên định khi đối mặt với cái chết. Hắn cũng thấy lại bóng dáng Hắc Y Nhân trong màn đêm, sự tàn độc của Tà Đạo Sĩ Mù, và những tiếng kêu xé lòng của những người vô tội.
Nhưng giờ đây, chúng không còn giày vò hắn nữa. Chúng chỉ là những thước phim cũ, được chiếu lại trong tâm trí, nhưng không còn khả năng khiến hắn run rẩy hay quặn thắt. Hắn để chúng trôi qua, như mây trôi trên bầu trời, như nước chảy qua dòng sông. Hắn quan sát chúng, không phán xét, không bám víu, không cố gắng thay đổi. Hắn chỉ đơn thuần là một người chứng kiến, một người chấp nhận. Lâm Nhất nhận ra rằng nỗi đau cũng là một phần của cuộc sống, không phải để trốn tránh mà để thấu hiểu và chấp nhận, từ đó tìm thấy sự an nhiên trong tâm hồn.
Trong sâu thẳm nội tâm, Lâm Nhất thầm nhủ: “Nỗi đau là một phần của cuộc đời, là dấu ấn của những gì ta đã yêu thương. Ta sẽ không quên, nhưng ta sẽ không để nó giam cầm mình nữa.” Hắn hiểu rằng, sự chấp nhận này không phải là sự quên lãng hay thờ ơ. Đó là sự thấu hiểu rằng mọi thứ đều có quy luật của nó, và việc cố gắng chống lại quy luật ấy chỉ mang lại thêm khổ đau. Chấp nhận không có nghĩa là buông xuôi, mà là buông bỏ gánh nặng của sự kháng cự, để tâm hồn được tự do.
Một sự an nhiên thực sự bắt đầu nảy nở trong tâm hồn Lâm Nhất. Nó không phải là một cảm giác bùng nổ, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, một sự bình yên lan tỏa từ bên trong. Hắn cảm thấy mình kiên cường hơn, vững vàng hơn. Khả năng chấp nhận nỗi đau và buông bỏ chấp niệm sẽ khiến con đường 'Vô Tiên' của Lâm Nhất trở nên kiên định và mạnh mẽ hơn, khác biệt hoàn toàn với những con đường tu luyện chỉ chú trọng sức mạnh, báo hiệu một 'tiên đạo' mới, chân chính hơn.
Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh mắt hắn trong trẻo và sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn vạn tinh tú. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt khô ráp của Bồ Đoàn Cũ Kỹ. Chiếc bồ đoàn, vật phẩm đơn sơ nhưng đã đồng hành cùng hắn trong suốt quá trình chuyển hóa này, dường như cũng trở nên thân thuộc và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Hắn quay sang nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng vừa hé rạng, chiếu một vệt sáng bạc xuống nền đất. Đêm thanh vắng, gió nhẹ mơn man qua từng ngọn cây. Hồng trần gian nan vẫn còn đó, tiên đạo tại tâm vẫn còn là một hành trình dài, nhưng hắn biết, hắn đã tìm thấy một ngọn hải đăng cho tâm hồn mình. Hắn đã tìm thấy sự an nhiên giữa bể khổ, và điều đó, còn quý giá hơn bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào.