Sự "tái sinh" về tinh thần của Lâm Nhất không phải là sự đoạn tuyệt với quá khứ, mà là sự dung hòa tất cả. Những đau thương, mất mát trong quá khứ giờ đây không còn là gông xiềng, mà đã trở thành những vết sẹo hằn sâu trên da thịt, nhắc nhở hắn về những bài học quý giá, về sự kiên cường và lòng trắc ẩn. Hắn đã biến nỗi đau thành sức mạnh, biến mất mát thành sự thấu hiểu. Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, nơi những con đường chưa đi, những thử thách chưa gặp, không còn là sự sợ hãi hay lo lắng, mà là sự kiên định, lòng từ bi, và một trí tuệ sắc bén.
Hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng đối mặt với Tà Đạo Sĩ Mù, với Hắc Y Nhân, với bất cứ thế lực tà ác nào mà hắn sẽ gặp trên con đường phía trước. Nhưng giờ đây, hắn sẽ đối mặt với chúng không phải bằng sự căm thù hay khát vọng báo thù mù quáng, mà bằng sự thấu suốt về bản chất của khổ đau, bằng lòng từ bi và một tâm hồn kiên định. Mối quan hệ sâu sắc và thấu hiểu giữa hắn và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ tiếp tục là điểm tựa tinh thần quan trọng, một minh chứng rằng tình yêu thương và sự sẻ chia là ánh sáng dẫn lối trong bóng tối hồng trần.
Lâm Nhất đưa tay nắm chặt bàn tay Mộ Dung Uyển Nhi, khẽ mỉm cười. Nàng cũng mỉm cười đáp lại, ánh mắt tràn đầy niềm tin và hy vọng. Họ cùng nhau đứng đó, nhìn dòng suối nhỏ lững lờ trôi, mang theo chiếc lá trúc vàng úa, như mang theo những gì đã qua của một thời. Trong lòng hắn, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu, một bình minh của sự thanh thản, của lòng từ bi, và của một con đường "Vô Tiên" chân chính, không hề huyền ảo, mà ẩn chứa ngay trong chính những gian nan của hồng trần. Hắn đã thực sự "tái sinh", sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, với một trái tim đã được gột rửa, một tâm hồn kiên định và một tầm nhìn thấu suốt vạn vật.
***
Sáng sớm, bình minh vừa ló dạng, Thanh Trúc Cốc vẫn còn vương vấn màn sương mỏng như lụa. Những bụi trúc cao vút, thân thẳng tắp, vươn mình đón những tia nắng đầu tiên, tạo thành những con đường hầm tự nhiên xanh biếc. Tiếng gió xào xạc qua rừng trúc như một bản nhạc thiền định, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi trúc tươi non, mùi đất ẩm và hơi nước từ dòng suối, len lỏi vào từng hơi thở, gột rửa đi những lo toan trần thế.
Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh nhau trên một tảng đá phủ rêu xanh, lặng lẽ ngắm mặt trời từ từ nhô lên sau rặng núi xa xa. Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống, xuyên qua kẽ lá trúc, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất, tuy vẫn còn nét gầy gò của tháng ngày gian khổ, nhưng giờ đây toát lên vẻ thanh thoát, bình yên đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không còn vẻ trầm tư u uẩn, mà trở nên tĩnh tại, thấu suốt vạn vật, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là cảm nhận sự bình yên tột cùng đang bao trùm lấy tâm hồn mình, một sự bình yên chưa từng có sau khi gánh nặng tâm ma đã được rũ bỏ hoàn toàn.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn ngày nào giờ đây đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và an tâm. Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn hắn, rồi lại nhìn về phía chân trời đang dần rực rỡ sắc màu. Nàng biết, hắn đã thực sự tìm thấy con đường của mình, đã vượt qua được vực sâu tăm tối nhất của tâm hồn.
"Huynh... đã thực sự tìm thấy bình yên?" Nàng khẽ khàng cất tiếng, giọng nói dịu dàng như làn gió sớm.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa cả một thế giới thấu hiểu. Hắn quay sang nắm lấy bàn tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ hơi ấm ấy. "Bình yên... không phải là không có sóng gió, mà là biết cách chấp nhận dòng chảy vô thường của nó." Hắn khẽ nói, ánh mắt vẫn tĩnh tại, nhìn xa xăm.
Mộ Dung Uyển Nhi siết nhẹ bàn tay hắn, không nói thêm lời nào. Nàng hiểu. Bình yên mà hắn nói đến không phải là sự tránh né hay trốn chạy, mà là sự đối diện, chấp nhận và dung hòa. Nó là sự tĩnh lặng giữa muôn trùng sóng gió, là sự kiên định trước dòng chảy vô thường của đời người. Trong khoảnh khắc ấy, giữa không gian thanh tịnh của Thanh Trúc Cốc, mối liên kết giữa họ trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Không cần lời nói, chỉ có sự thấu hiểu tuyệt đối từ hai tâm hồn đã cùng nhau trải qua biết bao gian nan.
Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít thật sâu làn không khí trong lành, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể như được gột rửa. Hắn nhớ lại những tháng ngày vật lộn với nỗi đau, với sự mất mát của Lão Đạo Quán Chủ, với những cảnh đời tang thương chứng kiến trên hồng trần. Từng ký ức, dù đau đớn đến mấy, giờ đây cũng chỉ như những đám mây trôi qua bầu trời tâm thức, không còn khả năng vương vấn hay níu kéo. Hắn đã chấp nhận, đã buông bỏ, nhưng không phải là quên lãng. Mà là biến chúng thành những bài học quý giá, thành chất liệu nuôi dưỡng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.
"Tiên đạo tại tâm," hắn thầm nhủ. "Vô tiên chi đạo, chính là thấu hiểu hồng trần, chấp nhận vô thường, và dùng chân tâm để soi rọi vạn vật." Con đường của hắn không phải là truy cầu sức mạnh phi thường hay cảnh giới siêu phàm, mà là tìm kiếm sự chân thật trong chính mình, trong những điều giản dị nhất của cuộc sống. Đó là một con đường đơn độc, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô độc nữa, bởi bên cạnh hắn có Mộ Dung Uyển Nhi, có những mối nhân duyên mà hồng trần ban tặng.
Ánh nắng bình minh dần lên cao, xua tan hoàn toàn màn sương sớm. Không gian Thanh Trúc Cốc tràn ngập sức sống, nhưng vẫn giữ được vẻ thanh tịnh vốn có. Tiếng chim hót càng thêm rộn rã, tiếng suối chảy càng thêm ngân nga. Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi cùng đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi đi dạo giữa rừng trúc. Mỗi bước đi đều mang theo sự vững chãi, bình yên, như hòa mình vào nhịp điệu của vạn vật, của đất trời. Con đường "Vô Tiên" của hắn, dẫu còn dài và đầy thử thách, nhưng giờ đây đã được chiếu rọi bởi ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng từ bi, vững vàng hơn bao giờ hết.
***
Khi nắng chiều bắt đầu yếu ớt buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây, Lâm Nhất rời khỏi Thanh Trúc Cốc, một mình tìm đến Cổ Miếu cũ kỹ. Ngôi miếu nhỏ này nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được bao quanh bởi những cây cổ thụ cao lớn, thân cành khẳng khiu như những cánh tay xương xẩu vươn ra níu giữ khoảng không. Kiến trúc bằng đá và gỗ mục nát, mái ngói đã vỡ vụn nhiều chỗ, để lộ ra những khoảng trống rêu phong. Bên trong, tượng thần đã bị thời gian phong hóa đến mức khó nhận ra hình dáng, bàn thờ cũ kỹ chất đầy bụi và mạng nhện.
Bầu không khí nơi đây u tịch, hoang tàn, có chút gì đó bí ẩn và rùng rợn. Tiếng gió rít qua các khe hở của tường miếu nghe như tiếng ai đó đang than khóc, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu rả rích. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục len lỏi vào từng hơi thở, gợi lên cảm giác về sự tàn phai của thời gian. Ánh nắng chiều yếu ớt len lỏi qua những lỗ hổng trên mái, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt.
Cổ Mộc Thiền Sư vẫn tĩnh tọa ở góc miếu, trên một tảng đá phủ đầy rêu phong, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo. Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của y vẫn toát ra vẻ bình an, tĩnh tại, dù khoác trên mình chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay y mòn nhẵn, phản chiếu chút ánh sáng lờ mờ. Dường như, thời gian và sự hoang tàn của miếu cổ cũng không thể chạm tới được sự thanh tịnh trong tâm hồn vị Thiền Sư này.
Lâm Nhất bước vào, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm. Hắn cúi đầu chào, rồi chậm rãi ngồi xuống đối diện với Thiền Sư, trên một tảng đá khác cũng đầy rêu phong. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, cảm nhận sự mục nát của Cổ Miếu, rồi lại nhìn về phía Thiền Sư, trong lòng tràn ngập những cảm ngộ mới mẻ.
"Đệ tử đã vượt qua được tâm ma, Thiền Sư," Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự thấu hiểu. "Con đã thấy được bản chất vô thường của vạn vật, và chấp nhận mọi sự đến đi, mọi đau thương mất mát như một phần tất yếu của sinh mệnh."
Cổ Mộc Thiền Sư mở mắt, ánh mắt trong veo như mặt nước hồ thu, không một gợn sóng. "Ngươi đã thấy được bản chất vô thường của vạn vật, đó là cảnh giới đầu tiên của sự giải thoát. Nhưng vô thường không có nghĩa là vô tình, mà là chấp nhận mọi sự đến đi. Tốt lắm, tiểu đạo sĩ." Y khẽ gật đầu, khuôn mặt hiền từ nở một nụ cười nhẹ. "Ngươi đã tìm thấy chân lý ngay trong chính hồng trần, thay vì truy cầu những điều xa vời."
Lâm Nhất im lặng, lắng nghe từng lời của Thiền Sư. Hắn cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc. "Con hiểu. Nhưng con đường mà thế gian này gọi là 'tiên đạo', liệu có phải là chân lý? Con đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều sự chấp niệm vào sức mạnh và quyền lực mà họ gọi là 'tiên đạo'."
Cổ Mộc Thiền Sư thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm về những điều đã cũ. Y đưa tay vuốt nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề, rồi chậm rãi nói, giọng nói trầm tư như tiếng chuông chùa vọng về từ ngàn xưa. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng mấy ai thấu hiểu? Khoảng một ngàn năm trăm năm về trước, khi các tông môn như Thiên Đạo Môn mới kiến lập, họ cũng khởi đầu với mong muốn tìm kiếm sự trường sinh, sự bất tử, sức mạnh để bảo vệ nhân gian. Ban đầu, đó là những mong ước chân chính."
Y dừng lại một chút, nhìn ra phía cửa miếu, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. "Nhưng chấp niệm đã khiến họ lạc lối. Con người, vốn dĩ yếu đuối, dễ bị mê hoặc bởi quyền lực và danh vọng. Dần dà, 'tiên đạo' mà họ theo đuổi không còn là con đường tu thân dưỡng tính, tìm kiếm chân lý nội tại, mà biến thành một cuộc săn đuổi quyền lực, một sự tranh giành danh lợi. Các tông môn đấu đá lẫn nhau, kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu bị diệt vong. Họ quên mất rằng, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và rằng Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm."
Thiền Sư khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn. "Chân đạo, nằm ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, không phải ở cảnh giới hay phép thuật. Những người tự xưng là 'tiên nhân' kia, họ đã đánh mất đi bản chất con người của mình, đã quên đi mục đích ban đầu. Họ chỉ còn là những kẻ phàm tục bị dục vọng che mờ, nhưng lại khoác lên mình chiếc áo choàng thần thánh."
Lâm Nhất nhập định, lắng nghe từng lời của Cổ Mộc Thiền Sư. Hắn cảm thấy lời Thiền Sư nói như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những nghi vấn còn sót lại trong tâm hồn hắn. Hắn nhớ lại lời Lão Đạo Quán Chủ ngày xưa, về sự giản dị của đạo, về việc sống thuận theo tự nhiên. Hắn nhận ra, con đường "Vô Tiên" mà hắn đang đi, dẫu khác biệt với những gì thế gian gọi là tiên đạo, nhưng lại chính là con đường chân thật nhất, con đường trở về với bản chất của sinh mệnh.
"Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," Lâm Nhất thì thầm, như tự nói với chính mình, như chiêm nghiệm một triết lý sâu xa. Hắn đã thấy được sự biến chất của "tiên đạo" qua lời Thiền Sư, và điều đó càng củng cố thêm niềm tin vào con đường của riêng hắn. Hắn không cần trở thành một "tiên nhân" quyền uy, chỉ cần là một con người thấu hiểu, một con người có lòng trắc ẩn giữa hồng trần gian nan này.
Thiền Sư khẽ pha một ấm trà đơn giản từ những lá trà khô hái trong vườn. Mùi trà thoang thoảng trong không gian ẩm mốc của miếu cổ, mang đến một chút ấm áp. Lâm Nhất đưa tay nhận chén trà, cảm nhận hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Hắn nhìn Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay Thiền Sư, rồi lại nhìn Phù Trần Mộc của mình. Những vật phẩm đơn giản này, không mang sức mạnh thần thông, nhưng lại là biểu tượng của một con đường tu thân dưỡng tính, một con đường tìm kiếm sự bình an trong tâm hồn.
Sự thấu hiểu sâu sắc về "vô thường" và "chân đạo" của Lâm Nhất đã trở thành một vũ khí tinh thần mạnh mẽ. Hắn nhận ra, để đối phó với Tà Đạo Sĩ Mù và Hắc Y Nhân, không chỉ cần sức mạnh tu vi, mà còn cần trí tuệ và lòng từ bi. Lời kể của Cổ Mộc Thiền Sư về sự biến chất của 'tiên đạo' trong giai đoạn 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập' cũng gợi ý về một chân tướng lịch sử phức tạp hơn, về một bí mật nào đó về sự 'suy tàn của chân đạo' mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt và có thể là người thay đổi. Con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn đang dần trở thành một con đường tu luyện thực sự, không chỉ là triết lý, có tiềm năng tạo ra một sức mạnh phi thường ngoài hệ thống tu vi thông thường, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.
***
Khi ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chầm chậm buông xuống, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi rời Cổ Miếu. Họ không vội vã, bước chân chậm rãi, hòa mình vào khung cảnh yên bình của Thôn Vân Thôn khi chiều muộn. Các ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám xịt nằm ẩn mình giữa những vườn trà xanh mướt trải dài tít tắp. Đường làng là con đường đất nhỏ, lổn nhổn sỏi đá, nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, chân chất.
Tiếng chim hót vẫn ríu rít gọi bầy, tiếng suối chảy từ trên núi vọng về nghe êm tai. Đâu đó, có tiếng người hái trà trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, tiếng chó sủa xa xa, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình của cuộc sống nông thôn. Mùi trà tươi thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm và mùi gỗ mục, mang đến một cảm giác dễ chịu, an yên.
Khi đi ngang qua một con dốc nhỏ, họ bỗng thấy một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ đang loạng choạng gánh một chum nước lớn. Bước chân bà yếu ớt, run rẩy. Bất chợt, bà lão mất thăng bằng, trượt chân trên nền đất ẩm. "Rầm!" Chiếc chum nước rơi xuống, vỡ tan tành thành hàng chục mảnh sành, nước suối đổ lênh láng trên đường. Bà lão cũng ngã vật xuống, tay chân xước xát, khuôn mặt nhăn nheo vì đau đớn và hoảng sợ.
"Ôi chao, số tôi khổ quá! Chum nước quý giá của tôi... cả ngày trời mới gánh được một chum đầy..." Bà lão bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào giữa không gian chiều tà, làm xé lòng người nghe. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, hòa cùng vết máu nhỏ trên tay.
Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng chạy đến. Lâm Nhất khom người, nhẹ nhàng đỡ bà lão dậy. Hắn không dùng bất kỳ phép thuật nào, không niệm chú, không khoa trương. Chỉ là một hành động đơn thuần, xuất phát từ lòng trắc ẩn sâu sắc. Giọng nói của hắn ôn hòa, trấn an: "Bà đừng lo. Vô thường là lẽ tự nhiên, có mất có còn. Chúng con sẽ giúp bà."
Mộ Dung Uyển Nhi lập tức quỳ xuống, lấy khăn tay của mình nhẹ nhàng lau đi vết máu trên tay bà lão, rồi dùng túi thuốc nhỏ mang theo để sơ cứu vết thương. Nàng luôn là như vậy, dịu dàng và chu đáo, như một ánh sáng ấm áp giữa hồng trần.
"Chum nước vỡ rồi, làm sao tôi có nước dùng đây... Trời tối rồi..." Bà lão vẫn còn thút thít, đôi mắt mờ đục nhìn những mảnh sành vỡ mà lòng đau như cắt. Đối với người dân nghèo nơi đây, một chum nước là cả một gia tài, là công sức của cả ngày trời.
Lâm Nhất nhìn những mảnh sành vỡ, rồi nhìn bà lão. Hắn chợt nhớ đến chiếc lá trúc trôi sông, nhớ đến những lời Thiền Sư về sự chấp nhận vô thường. Mất mát là tất yếu, nhưng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn mới là điều quan trọng. Hắn không thể quay ngược thời gian để cứu vãn chiếc chum, nhưng hắn có thể xoa dịu nỗi đau và mang đến sự giúp đỡ.
"Không sao đâu bà," Lâm Nhất nói, giọng nói chân thành, "Chúng con sẽ giúp bà dọn dẹp, và sẽ mua cho bà một chiếc chum mới. Sau đó, chúng con sẽ giúp bà gánh nước về nhà."
Bà lão ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ngạc nhiên. Người thanh niên này ăn mặc tuy có phần cũ kỹ, nhưng lại có một khí chất thanh thoát, ôn hòa đến lạ. Lời nói của hắn không phải là lời hứa suông, mà là sự chân thành, ấm áp.
Cùng với sự giúp đỡ của Mộ Dung Uyển Nhi, Lâm Nhất nhanh chóng dọn dẹp những mảnh sành vỡ trên đường. Sau đó, hắn và nàng dắt bà lão đến một cửa hàng nhỏ trong thôn để mua một chiếc chum mới. Chiếc chum làm bằng đất nung, vẫn còn mùi đất sét nồng nồng, nặng trịch. Lâm Nhất nhẹ nhàng đỡ chiếc chum lên vai, rồi cùng Mộ Dung Uyển Nhi, mỗi người một bên, dìu bà lão về nhà.
Con đường nhỏ dẫn vào nhà bà lão dốc hơn nhiều. Tiếng chim hót đã thưa thớt, nhưng tiếng suối chảy vẫn ngân nga. Gánh nặng của chiếc chum nước mới không làm Lâm Nhất nao núng. Hắn bước đi vững chãi, bình thản. Hành động nhỏ bé này, giữa một thôn làng xa xôi, không ai chứng kiến, không ai ca ngợi, nhưng lại là minh chứng rõ ràng nhất cho con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi. Hắn không cần phép tắc thần thông, không cần tu vi cao siêu để giúp đỡ một người. Chỉ cần lòng trắc ẩn, sự thấu hiểu và một trái tim chân thành.
Mộ Dung Uyển Nhi đi bên cạnh, nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng tràn đầy sự nhẹ nhõm và yêu thương. Nàng biết, hắn đã hoàn toàn trở thành một con người khác, một con người đã thấu suốt vạn vật, đã tìm thấy chân lý ngay trong những điều giản dị nhất của hồng trần. Mối quan hệ giữa họ, không chỉ là tình cảm nam nữ, mà còn là sự đồng hành của hai tâm hồn đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió, cùng nhau chia sẻ những triết lý sâu sắc về cuộc đời. Nàng là điểm tựa tinh thần của hắn, và hắn là ánh sáng dẫn lối cho nàng.
Khi chiếc chum đã được đặt an toàn vào góc bếp của bà lão, và bà lão đã được an ủi, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ rời đi. Bà lão đứng ở cửa, dõi theo bóng dáng hai người cho đến khi họ khuất hẳn sau rặng trúc, đôi mắt vẫn còn vương nước nhưng đã ánh lên niềm biết ơn sâu sắc. Một đứa trẻ nhỏ gần đó, đang chơi đùa bên hiên nhà, nhìn thấy Lâm Nhất mỉm cười, nụ cười hồn nhiên, trong sáng. Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lại, trong lòng tràn ngập sự bình yên.
Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất không phải là một con đường tách rời khỏi hồng trần, mà là một con đường dung hòa với nó, thấu hiểu nó, và dùng lòng trắc ẩn để biến đổi nó. Sự thấu hiểu sâu sắc về 'vô thường' và 'chân đạo' của hắn đã trở thành vũ khí tinh thần mạnh mẽ, giúp hắn đối phó với Tà Đạo Sĩ Mù và Hắc Y Nhân không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và lòng từ bi, mở ra một phương thức đối phó mới. Mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi được củng cố vững chắc, ám chỉ vai trò ngày càng quan trọng của nàng như một điểm tựa không thể thiếu trong hành trình phía trước. Hắn đã thực sự "tái sinh", sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, với một trái tim đã được gột rửa, một tâm hồn kiên định và một tầm nhìn thấu suốt vạn vật, để đối mặt với những thử thách lớn hơn, để bảo vệ chân lý và hồng trần khỏi những thế lực tà ác đang chực chờ. Hắn đã sẵn sàng để trở thành một "Tiên nhân" theo cách riêng của mình, một Tiên nhân không cần phép tắc, chỉ cần chân tâm.