Bóng dáng Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi dần khuất sau rặng trúc, để lại bà lão đứng đó, mái tóc bạc phơ rung rinh trong gió nhẹ, đôi mắt mờ đục ánh lên niềm biết ơn sâu sắc. Đứa trẻ nhỏ vô tư cười đùa, nụ cười hồn nhiên như dòng suối trong. Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lại nụ cười ấy, trong lòng tràn ngập sự bình yên mà đã từ lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận được trọn vẹn đến thế. Bước chân hắn vẫn vững chãi, nhưng không còn mang theo gánh nặng của hoài nghi hay đau thương, chỉ còn sự thấu suốt và lòng trắc ẩn.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, Thôn Vân Thôn như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Lâm Nhất đã thức dậy từ rất sớm, đứng trên con đường mòn quen thuộc, nơi những viên đá cuội lấp lánh hơi ẩm của đêm. Khắp nơi, những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái ngói xám rêu phong ẩn hiện giữa những vườn trà xanh mướt, tựa như bức tranh thủy mặc vừa chấm phá. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ hòa cùng tiếng người hái trà trò chuyện xa xăm, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Mùi trà tươi thanh khiết quyện với mùi đất ẩm và hương gỗ mộc mạc thoang thoảng trong không khí, xua tan đi sự ẩm lạnh của màn đêm, mang đến cảm giác trong lành và mát mẻ đến lạ thường.
Hắn dõi mắt nhìn theo một bà lão còng lưng, tay thoăn thoắt hái từng búp trà non, đôi môi móm mém khẽ ngân nga một làn điệu cổ. Xa hơn một chút, một đứa trẻ nhỏ đang đuổi theo cánh bướm vàng, tiếng cười giòn tan vang vọng cả góc làng. Bên hiên nhà, một người thợ mộc già nua, râu tóc bạc phơ, đang chăm chú đẽo gọt một khúc gỗ, từng nhát dao đều đặn, tỉ mỉ, như thể cả cuộc đời hắn đã gói gọn trong những thớ gỗ ấy. Mỗi hành động, mỗi gương mặt, mỗi âm thanh đều là một minh chứng sống động cho dòng chảy vô thường của hồng trần, nơi sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố cứ thế tiếp diễn. Nhưng giờ đây, trong mắt Lâm Nhất, chúng không còn là những mảnh ghép rời rạc của nỗi đau hay sự chấp niệm, mà là những dòng chảy tự nhiên, những bài học sâu sắc về sự tồn tại. Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự trong lành thấm đẫm vào từng tế bào, những ký ức đau thương về Huyền Nguyên Quan, về Lão Đạo Quán Chủ, về những tháng ngày lang bạt vẫn còn đó, nhưng chúng đã được dung hòa vào dòng chảy của sự sống, không còn là gánh nặng đè nén mà là những bài học quý giá, khắc sâu vào tâm khảm. Chúng là những vết sẹo, không phải là những vết thương đang rỉ máu.
Lâm Nhất khẽ nắm Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, từng hạt gỗ trơn nhẵn mang theo hơi ấm của thời gian và những lời kinh kệ của Cổ Mộc Thiền Sư. Hắn cảm nhận sự vững chãi trong tâm hồn mình, một sự vững chãi không đến từ sức mạnh tu vi hay thần thông phép thuật, mà đến từ sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ vô thường và chân lý của Vô Tiên chi Đạo. Hắn nhớ lại những lời Thiền Sư đã từng nói về giai đoạn "Thiên Đạo Môn Kiến Lập và Thời Kỳ Cát Cứ" cách đây mười lăm thế kỷ, khi mà “tiên đạo” dần trở thành một thứ quyền lực, một công cụ để củng cố địa vị và tham vọng, thay vì là con đường dẫn đến sự giải thoát và an nhiên.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Lâm Nhất thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, “Nhưng tâm người, một khi bị chấp niệm quyền lực và danh vọng làm vẩn đục, thì tiên đạo cũng chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch, một thứ phù phiếm dẫn lối người ta vào vòng xoáy của tranh đấu và khổ đau.” Hắn nhìn những người dân Thôn Vân Thôn, cuộc sống của họ giản dị, có thể thiếu thốn vật chất, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên sự an nhiên, bằng lòng với những gì mình có. Họ không truy cầu tiên đạo, nhưng họ lại đang sống một cuộc đời gần với “chân đạo” hơn bất cứ vị “tiên nhân” nào mà hắn từng thấy trong các môn phái lớn.
“Cổ nhân có câu, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Những vị “tiên nhân” kia, họ mải miết tu luyện thần thông, tìm kiếm trường sinh bất lão, mà quên mất đi cái tình giữa người với người, cái tình giữa con người với vạn vật xung quanh,” hắn tự hỏi. “Phải chăng, chính sự quên lãng ấy đã khiến cho tiên đạo trở nên biến chất, trở thành một vòng luẩn quẩn của những kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh và địa vị, mà chối bỏ đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại?”
Những lời Thiền Sư Cổ Mộc về sự biến chất của tiên đạo, về việc chân lý đã bị bóp méo bởi tham vọng của con người, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí hắn. Hắn đã từng hoài nghi, từng đau khổ, từng lạc lối, nhưng giờ đây, sau khi tự mình trải nghiệm và thấu hiểu, hắn nhận ra rằng con đường Vô Tiên của mình không phải là một sự phản kháng, mà là một sự dung hòa. Hắn không chống lại tiên đạo, mà hắn tìm cách để tiên đạo trở về với bản chất ban đầu của nó: một con đường tu thân, dưỡng tính, một con đường để con người tìm thấy chân lý ngay trong chính cuộc đời này, chứ không phải ở một cõi giới xa xôi nào đó.
Ánh mắt hắn lướt qua những cảnh vật quen thuộc, không còn vẻ u uất hay đau khổ như trước, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và an nhiên. Mỗi hạt sương đọng trên lá trà, mỗi cánh bướm dập dờn trong nắng sớm, mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt người thợ mộc, đều kể một câu chuyện riêng, một bài học về sự sống. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết đang chảy trong huyết quản mình, không phải là linh khí của trời đất, mà là năng lượng của sự bình yên, của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu. Nó không ồ ạt, không cuồng bạo, nhưng lại bền bỉ và mạnh mẽ hơn bất cứ loại pháp lực nào. Đây chính là sức mạnh mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay, một sức mạnh không thể đo đếm bằng những cấp bậc tu vi, nhưng lại có thể lay chuyển được tâm can con người, có thể chữa lành những vết thương của hồng trần. Hắn đã thực sự tìm thấy "Vô Tiên chi Đạo" của mình, không phải ở trên chín tầng mây, mà ở ngay trong chính những điều giản dị, chân thật nhất của cuộc sống này. Hắn đã sẵn sàng, không phải để chiến đấu, mà để bảo vệ, để thấu hiểu, để dung hòa. Con đường phía trước có thể còn nhiều gian nan, nhưng với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn kiên định, hắn tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.
***
Khi ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên những con đường đất nhỏ của Thanh Trúc Cốc, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên bờ suối, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách. Nơi đây, các bụi trúc cao vút, xanh mướt, tạo thành những con đường hầm tự nhiên, uốn lượn như mê cung. Gió nhẹ thổi qua, khiến từng tàu lá trúc xào xạc như tiếng nhạc, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình đến lạ. Mùi trúc tươi thanh khiết, mùi đất ẩm và hương nước suối trong lành quyện vào nhau, mang đến một bầu không khí thanh tịnh, yên bình và mát mẻ. Xa xa, có thể thấp thoáng một vài ngôi nhà tranh nhỏ ẩn mình giữa rừng trúc, khói lam chiều bảng lảng bay lên từ mái ngói rêu phong.
Uyển Nhi đặt bàn tay mềm mại của nàng lên tay Lâm Nhất, truyền cho hắn sự ấm áp và yên bình. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt trong veo của nàng đã thay lời muốn nói, sâu sắc hơn bất cứ ngôn từ nào. Lâm Nhất cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong hắn, một sự bình an từ tận đáy lòng, một sự kiên định mà trước đây hắn chưa từng có. Nàng là người duy nhất đã đồng hành cùng hắn qua bao nhiêu giông bão, chứng kiến sự trưởng thành của hắn, từ một tiểu đạo sĩ mồ côi lạc lõng cho đến một con người đã thấu suốt vạn vật.
“Huynh đã tìm thấy con đường của mình rồi, phải không?” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng như tiếng gió thoảng qua rừng trúc, đôi mắt nàng ánh lên một nỗi buồn man mác nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Nàng không cần hắn phải đáp lời, bởi nàng đã nhìn thấy câu trả lời trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, trong sự tĩnh tại toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi hơi thở. Nàng hiểu, hắn đã thực sự vượt qua cái vực sâu tâm ma, đã tìm thấy ánh sáng chân lý trong chính mình.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tình cảm, không cần nói thêm một lời nào. Hắn khẽ siết chặt tay nàng, một lời hứa không cần nói ra, một lời hứa về sự đồng hành không rời xa, về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau bước đi. Trong khoảnh khắc đó, lời Thiền Sư Cổ Mộc lại vang vọng trong tâm trí hắn: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Tình cảm mà hắn và Uyển Nhi dành cho nhau, không phải là sự chiếm hữu, mà là sự thấu hiểu, sự sẻ chia, là sợi dây vô hình gắn kết hai tâm hồn đã từng chịu nhiều tổn thương, nay tìm thấy nhau giữa hồng trần rộng lớn.
Hắn nhìn nàng, đôi mắt ấy vẫn trong veo như thuở ban đầu họ gặp gỡ, nhưng giờ đây, không còn chỉ là nỗi buồn đơn thuần, mà còn có cả sự kiên cường và niềm tin sắt đá. Y phục nàng đơn giản nhưng tinh tế, vẫn mang theo túi thuốc và kim châm, sẵn sàng chữa lành những vết thương của thế gian. Nàng không phải là một người tu tiên với pháp lực cao cường, nhưng nàng lại là điểm tựa vững chắc nhất, là ánh sáng ấm áp nhất trong cuộc đời hắn.
“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm,” Lâm Nhất thầm nghĩ. Hắn đã từng sống trong những giấc mộng của sự báo thù, của quyền lực, của nỗi ám ảnh về quá khứ. Nhưng giờ đây, giấc mộng ấy đã tan, và điều còn lại trong hắn là một trái tim chân thành, một lòng trắc ẩn không bờ bến, và một ý chí kiên định. Hắn nhận ra rằng, con đường Vô Tiên của hắn không phải là sự trốn chạy khỏi hồng trần, mà là sự dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và dùng tình yêu thương để biến đổi nó.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm thêm vẻ đẹp huyền ảo cho Thanh Trúc Cốc. Hai người cùng ngắm nhìn cảnh tượng ấy, tâm hồn hòa hợp, một sự gắn kết vững bền, không cần bất cứ lời thề non hẹn biển nào. Đối với Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi không chỉ là người yêu, mà còn là tri kỷ, là người bạn đồng hành trên con đường Vô Tiên đầy gian nan. Nàng là minh chứng sống động cho câu nói “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình”, là ánh sáng xuyên suốt bức tranh ảm đạm của cuộc đời hắn. Sự hiện diện của nàng củng cố niềm tin trong hắn rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, thì tình yêu thương và sự sẻ chia vẫn là những giá trị vĩnh cửu, là nền tảng để con người vượt qua mọi thử thách.
Con đường “Vô Tiên chi Đạo” của Lâm Nhất không phải là một con đường tách rời khỏi hồng trần, mà là một con đường dung hòa với nó, thấu hiểu nó, và dùng lòng trắc ẩn để biến đổi nó. Mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi được củng cố vững chắc, ám chỉ vai trò ngày càng quan trọng của nàng như một điểm tựa không thể thiếu trong hành trình phía trước. Hắn đã thực sự "tái sinh", sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, với một trái tim đã được gột rửa, một tâm hồn kiên định và một tầm nhìn thấu suốt vạn vật, để đối mặt với những thử thách lớn hơn, để bảo vệ chân lý và hồng trần khỏi những thế lực tà ác đang chực chờ. Hắn đã sẵn sàng để trở thành một "Tiên nhân" theo cách riêng của mình, một Tiên nhân không cần phép tắc, chỉ cần chân tâm.
***
Đêm đó, dưới ánh trăng tròn vằng vặc, soi sáng khắp Hồ Bán Nguyệt, Lâm Nhất đứng một mình bên bờ hồ, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm vạn vật. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu vầng trăng bạc và ngàn sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng đến nao lòng. Bờ hồ phủ đầy cỏ xanh và hoa dại li ti, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong gió đêm. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, khẽ khàng như một lời thì thầm, tiếng chim đêm hót líu lo từ xa, và tiếng gió thổi nhẹ qua mặt hồ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, êm đềm.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự vô tận của vũ trụ và sự nhỏ bé của bản thân mình. Nhưng giờ đây, sự nhỏ bé ấy không còn mang theo nỗi sợ hãi hay cảm giác lạc lõng. Tâm hồn hắn là một dòng sông chảy dài, đón nhận tất cả những gì cuộc đời mang đến, không chấp trước vào bất cứ điều gì. Những đau khổ, mất mát, những ký ức không vui, tất cả đều được hắn đón nhận như những hạt phù sa bồi đắp cho dòng chảy ấy, khiến nó trở nên sâu sắc và phong phú hơn. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Tà Đạo Sĩ Mù và Hắc Y Nhân như những gợn sóng xa xôi, những luồng khí tức tà ác đang dần hiện rõ trong dòng chảy của thế gian. Nhưng chúng không còn làm lay động được cốt lõi bình an trong hắn. Hắn không còn chìm đắm trong nỗi thù hận, không còn bị cảm xúc chi phối. Thay vào đó, hắn nhìn nhận chúng như những phần tất yếu của hồng trần, những thử thách mà hắn phải đối mặt bằng một tâm thế hoàn toàn khác: tâm thế của sự thấu suốt, lòng từ bi, và ý chí kiên định bảo vệ chân lý.
“Hồng trần vô tận, tâm kiên định, đạo vô biên,” Lâm Nhất thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sức mạnh. Đó không phải là một câu nói suông, mà là chân lý mà hắn đã tìm thấy sau bao nhiêu gian nan, sau bao nhiêu lần đối mặt với cái chết và sự mất mát. Con đường "Vô Tiên" của hắn không phải là trốn tránh thế sự, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và dùng lòng trắc ẩn để biến đổi nó. Hắn không truy cầu sức mạnh hay quyền lực, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân.
Hắn đã chấp nhận số phận của mình, không phải bằng sự cam chịu, mà bằng một ý chí sắt đá. Hắn sẵn sàng cho bất cứ điều gì phía trước, với một ý chí kiên định và lòng từ bi vô hạn. Hắn hiểu rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hắn đã là một con người chân chính như thế. Sự bình an nội tâm và trí tuệ mới của hắn sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho hắn đối mặt với những thế lực tà ác, không còn bị cảm xúc chi phối mà hành động với sự thấu suốt và lòng từ bi, mở ra một phương thức đối phó hoàn toàn khác với thế giới tu tiên. Mối quan hệ sâu sắc và thấu hiểu giữa hắn và Mộ Dung Uyển Nhi sẽ tiếp tục là điểm tựa tinh thần quan trọng cho hắn trong các thử thách sắp tới, củng cố ý nghĩa của tình yêu thương trong "Vô Tiên chi Đạo."
Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất đang dần trở thành một con đường tu luyện thực sự, không chỉ là triết lý. Nó có tiềm năng tạo ra một sức mạnh phi thường ngoài hệ thống tu vi thông thường, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và dung hòa, có thể giúp hắn "tái kiến thiết chân đạo" từ những đổ nát của "tiên đạo" hiện tại.
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt kiên định rọi sáng dưới ánh trăng. Hắn đưa Chuỗi Hạt Bồ Đề lên ngực, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ những hạt gỗ đã gắn bó với hắn suốt một thời gian dài, chứng kiến bao thăng trầm của cuộc đời. Rồi, hắn buông lỏng tay, để nó nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ. "Tách!" Một tiếng động rất khẽ, và những gợn sóng lăn tăn dần lan tỏa trên mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu ánh trăng mờ ảo.
Đó không phải là sự buông xuôi, mà là sự buông bỏ hoàn toàn chấp niệm vào vật chất, vào những thứ hữu hình. Hắn không còn cần bất cứ vật phẩm bên ngoài nào để tìm kiếm sự bình an, bởi sự bình an ấy đã ngự trị vững chắc trong nội tâm hắn. Tâm hồn hắn giờ đây tự do hơn bao giờ hết, hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của đạo, của vạn vật. Chiếc chuỗi hạt, giờ đây chìm sâu dưới đáy hồ, có thể sẽ trở thành một "cơ duyên" cho ai đó khác, hoặc sẽ lại xuất hiện trong một tình huống quan trọng nào đó trong tương lai, như một lời nhắc nhở về hành trình đã qua.
Hắn xoay người, bóng lưng in đậm dưới ánh trăng, không còn quay đầu nhìn lại. Bước chân hắn vững vàng, dứt khoát, hướng về một tương lai mà hắn sẵn sàng đối mặt, không chút chần chừ. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy và thử thách, nhưng với một trái tim đã được gột rửa, một tâm hồn kiên định và một tầm nhìn thấu suốt vạn vật, Lâm Nhất đã thực sự trở thành một "tiên nhân" theo cách riêng của mình. Một tiên nhân không cần phép tắc, chỉ cần chân tâm. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những thế lực tà ác, không phải bằng sự báo thù, mà bằng trí tuệ và lòng từ bi, để bảo vệ chân lý và chúng sinh giữa hồng trần vô tận này.