Vô tiên chi đạo
Chương 25

Bóng Tối Loang Dài và Tiếng Thở Dài Của Hồng Trần

3800 từ
Mục tiêu: Tiếp tục phát triển xung đột: Cường hào ác bá không dừng lại, chúng tiếp tục gây sức ép lên những gia đình khác trong thôn, khiến không khí lo sợ bao trùm Thanh Khê Thôn.,Giới thiệu Nữ Tu Sĩ Bỏ Đời (Thanh Nguyệt) một cách ấn tượng, làm nổi bật triết lý sống của cô và tạo một góc nhìn mới cho Lâm Nhất về sự đối mặt với khó khăn.,Đưa nhân vật đến địa điểm liên quan đến Huyết Sát Môn, phơi bày sự ảnh hưởng tà ác của nó đến Thanh Khê Thôn, đẩy mạnh yếu tố 'rising_action'.,Củng cố thêm sự nhận thức của Lâm Nhất về sự phức tạp của hồng trần và sự cần thiết của trí tuệ, tinh tế bên cạnh lòng trắc ẩn.,Tạo tiền đề cho một cuộc đối đầu trực tiếp hơn giữa Lâm Nhất và thế lực cường hào ác bá/tà đạo trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Tô Mạt Nhi, Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ), Nữ Tu Sĩ Bỏ Đời (Thanh Nguyệt), Lão Nông Phu (Trần Bá), Cường hào ác bá (đại diện bởi một vài tên tay sai)
Mood: Tense, somber, reflective, apprehensive, with a growing sense of urgency and determination.
Kết chương: [object Object]

Trên đường trở về Huyền Nguyên Quan, Lâm Nhất ôm theo cuộn vải, lòng hắn nhẹ bẫng. Hắn đã không còn băn khoăn về việc đánh mất bản ngã. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ chân tâm, hắn không cần phải từ bỏ thế giới, mà phải thấu hiểu thế giới, phải biết cách vận dụng những "công cụ" mà hồng trần đã ban tặng, dù đó là trí tuệ của Quân Sư, ý chí của Tuyết Hoa Nữ, hay sự cần mẫn của Cô Lan. Mỗi thước vải, mỗi con người, mỗi cảnh vật đều là một bài học, một phần của "tiên đạo" mà hắn đang truy tầm. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" không phải là con đường cô độc, mà là con đường hòa mình vào vạn vật, để rồi từ đó, thấu hiểu và vượt qua mọi gian nan. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn dài, nhưng hắn đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối, một phương hướng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, ánh sáng dẫn lối ấy dường như chỉ tồn tại trong tâm khảm Lâm Nhất được vài ngày ngắn ngủi, trước khi những gợn sóng dữ dội của hồng trần một lần nữa vỗ bờ, cuốn trôi đi sự bình yên mong manh. Thanh Khê Thôn, cái nơi mà hắn vừa tìm thấy chút triết lý giản dị từ Cô Lan và những thước vải mộc mạc, giờ đây lại bị bao trùm bởi một bóng ma kinh hoàng, nặng nề hơn cả những đám mây đen vần vũ trước cơn giông.

Sáng sớm hôm ấy, khi mặt trời còn ngái ngủ, chỉ kịp rắc những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên mái tranh nâu sẫm và những hàng tre xanh rì, một cảnh tượng đau lòng đã diễn ra. Tiếng gà gáy vẫn vang lên đều đặn từ các góc vườn, tiếng chó sủa lanh canh vọng lại từ xa, và đâu đó tiếng suối chảy róc rách vẫn vỗ về bên những tảng đá rêu phong, nhưng tất cả những âm thanh quen thuộc của một buổi sớm bình thường đều bị nuốt chửng bởi những tiếng quát tháo hung tợn và tiếng khóc nức nở đầy uất nghẹn.

Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và A Tứ quay lại Thanh Khê Thôn để trả lại cuộn vải thừa cho Cô Lan, cũng là để ghé thăm Lão Nông Phu Trần Bá, người mà Lâm Nhất đã trò chuyện đôi ba câu trong lần trước. Nhưng vừa đặt chân đến đầu làng, cảnh tượng đập vào mắt họ đã khiến ba đứa trẻ sững sờ. Khoảng sân trước ngôi đình làng nhỏ, nơi thường ngày vẫn là chốn tụ tập của trẻ con và các cụ già, giờ đây đang là bãi hành hình của những kẻ cường hào ác bá. Ba tên tay sai của chúng, với khuôn mặt hung hãn, áo quần xốc xếch và cặp mắt ti hí đầy tham lam, đang vung roi quật vào lưng Lão Nông Phu Trần Bá. Lưng áo vải thô của lão đã rách toạc, để lộ những vệt đỏ hằn lên da thịt gầy gò, run rẩy. Lão quỳ sụp dưới đất, đôi tay chai sần ôm chặt lấy đôi chân, chỉ biết run rẩy van xin trong tiếng thở dốc.

"Mấy lão già này," một tên tay sai có vẻ là cầm đầu, với giọng nói khàn đặc và một vết sẹo lớn trên gò má, gằn giọng, "tiền đâu mà nộp? Hay muốn nếm thử roi da của chúng ta nữa?"

Lão Nông Phu Trần Bá cố ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhăn nheo, lấm lem bùn đất và nước mắt. Đôi mắt lão vốn đã mờ đục giờ đây lại càng thêm hoảng loạn. "Chúng ta... chúng ta đã nộp hết rồi... làm gì còn nữa... Mấy tháng nay mất mùa, thóc gạo chẳng được bao nhiêu. Lão già này... lão già này không còn gì cả..." Lão nức nở, tiếng nói nghẹn lại trong cổ họng.

Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi rượu nồng nặc từ hơi thở của những kẻ cường hào, cùng với mùi đất ẩm và mùi tanh nồng của mồ hôi, của sợ hãi. Không khí trong thôn nặng trĩu, từng tiếng roi quất xuống, từng lời quát mắng đều như những nhát dao cứa vào lòng những người chứng kiến. Những người dân khác, với vẻ mặt sợ hãi tột cùng, chỉ dám hé cửa nhìn ra hoặc lén lút nấp sau hàng tre, đôi mắt họ đầy nước, nhưng không ai dám lên tiếng. Họ đã quá quen với cảnh này, và sự bất lực đã trở thành một phần của cuộc sống.

Bỗng, một tiếng khóc thút thít vang lên. Thằng Bé Mồ Côi A Tứ, với khuôn mặt gầy gò, đôi mắt to tròn sợ sệt, đang bị một tên tay sai khác túm lấy cổ áo, kéo lê từ trong nhà ra. Thằng bé run rẩy như con chim non trong tay mèo đói, cố gắng giãy giụa nhưng vô ích. "Bỏ ra... bỏ ta ra..." tiếng nói yếu ớt của thằng bé gần như chìm nghỉm giữa những tiếng quát tháo.

"Thằng ranh con này, dám giấu đồ à?" tên tay sai gầm gừ, thô bạo lục lọi trong túi áo rách rưới của A Tứ. Hắn lôi ra được một chiếc bánh bao đã khô cứng, và một vài đồng tiền nhỏ bạc lẻ, có lẽ là tất cả gia tài của thằng bé. "Hừ, lại định giấu giếm!" Hắn ném thằng bé xuống đất, rồi giẫm nát chiếc bánh bao dưới gót giày, khiến những đồng tiền bạc văng tung tóe.

Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ngập nước. Nàng siết chặt vạt áo của Lâm Nhất, bàn tay lạnh ngắt. Giọng nàng líu lo thường ngày giờ đây run rẩy đến tội nghiệp, chỉ còn là tiếng thì thầm đầy phẫn nộ và bất lực. "Lâm Nhất, chúng ta phải làm gì đây? Họ không thể cứ tiếp tục thế này! Người dân... họ sẽ chết mất!"

Lâm Nhất, với vẻ ngoài trầm tư thường thấy, giờ đây khuôn mặt hắn trắng bệch. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một ngọn lửa phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một nỗi bất lực kinh hoàng. Hắn siết chặt hai bàn tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn nhớ lại lời Lão Đạo Quán Chủ về sự "tinh tế," về việc không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần trí tuệ để đối phó với cái ác. Hắn nhớ lại những lời của Quân Sư về "chiến lược" và "tầm nhìn xa," và cả hành động dứt khoát của Tuyết Hoa Nữ. Nhưng trước cảnh tượng bạo lực trần trụi này, tất cả những lời dạy đó dường như quá xa vời, quá mơ hồ. Liệu một lòng thiện lương có thể đối chọi lại những cây roi da, những nắm đấm sắt đá và sự tàn nhẫn vô biên này không? Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng, như một con kiến đứng trước một cơn lũ dữ. Hắn muốn lao lên, muốn dùng hết sức mình để bảo vệ những người dân vô tội, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng hành động bộc phát lúc này chỉ càng đẩy mọi việc vào tình thế tồi tệ hơn. Sự giằng xé nội tâm ấy khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt. Vô Tiên chi Đạo, rốt cuộc là con đường nào? Là an nhiên nhìn đời, hay dấn thân vào những bể khổ này để tìm ra lối thoát? Câu hỏi đó lởn vởn trong đầu hắn, không ngừng dày vò. Hắn chỉ có thể đứng đó, đôi mắt đau đáu nhìn cảnh người dân bị hành hạ, tiếng khóc than và tiếng thở dài cam chịu hòa vào nhau, tạo thành một bản bi ca thê lương của hồng trần.

Không thể chịu đựng thêm cảnh tượng đó, Lâm Nhất quay lưng bước đi, không nói một lời. Tô Mạt Nhi và A Tứ vội vàng đi theo, cảm nhận được sự nặng nề trong từng bước chân của hắn. Hắn không thể ở lại đó, không thể đứng nhìn mà không làm gì. Hắn cần một không gian để tĩnh tâm, để suy nghĩ, để tìm ra cái "công cụ" thực sự có thể thay đổi tình cảnh này. Hắn không biết phải đi đâu, chỉ biết bước đi, bước ra khỏi cái không khí ngột ngạt của sự bạo tàn.

Cuối cùng, bước chân Lâm Nhất dẫn hắn đến Bạch Thủy Hồ, một hồ nước nhỏ nằm cách Thanh Khê Thôn không xa. Buổi trưa, nắng đã lên cao, rải những hạt vàng óng ánh trên mặt hồ phẳng lặng như gương. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót lảnh lót trong vòm lá, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá cuội tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ lùng. Nơi đây, sự đối lập với cảnh tượng ở Thanh Khê Thôn càng trở nên rõ nét, khiến lòng Lâm Nhất thêm phần trĩu nặng.

Hắn ngồi xuống một tảng đá lớn bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những gợn sóng lăn tăn. Tô Mạt Nhi và A Tứ ngồi cạnh hắn, không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, nhìn vẻ trầm tư sâu sắc trên gương mặt thư sinh của hắn.

Chợt, một bóng người thanh thoát xuất hiện bên kia bờ hồ. Đó là một người phụ nữ, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ thanh thoát lạ thường. Nàng mặc y phục thường dân, màu xanh xám nhã nhặn, mái tóc đen dài được vấn gọn gàng bằng một cây trâm gỗ đơn giản. Khuôn mặt nàng thanh tú, đường nét hài hòa, nhưng đôi mắt nàng lại phảng phất một nỗi u buồn thăm thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm sương gió. Tuy nhiên, cái u buồn ấy không khiến nàng trở nên thảm thương, mà ngược lại, nó lại tạo nên một khí chất bình an lạ thường, một sự tĩnh tại khó tả, như thể nàng đã vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời.

Nàng đang giặt đồ bên bờ hồ. Đôi tay thon thả của nàng nhúng vào làn nước trong veo, nhẹ nhàng vò những mảnh vải trắng. Mỗi động tác của nàng đều chậm rãi, uyển chuyển, toát lên một vẻ an nhiên tự tại, như thể mọi lo toan, phiền muộn của thế gian đều chẳng thể chạm tới nàng.

Lâm Nhất bị thu hút bởi khí chất đặc biệt của nàng. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía nàng, mang theo một sự tò mò và cả niềm hy vọng mong manh rằng nàng có thể cho hắn một câu trả lời, hay ít nhất là một gợi mở nào đó.

"Cô nương," Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, "sao lại một mình nơi này?"

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt u buồn nhưng vẫn ánh lên vẻ hiền từ nhìn Lâm Nhất. Nàng mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như một đóa hoa quỳnh nở giữa đêm khuya, tinh khiết và lặng lẽ. "Chỉ là tìm một chút bình yên giữa những con sóng của cuộc đời. Tiểu đạo trưởng có vẻ cũng đang tìm kiếm điều đó?"

Lâm Nhất hơi ngạc nhiên. Hắn chưa từng nói điều gì, vậy mà nàng đã nhìn thấu tâm can hắn. "Cô nương nói phải. Con... con đang rất trăn trở. Vừa rồi con chứng kiến cảnh người dân bị cường hào ức hiếp, lòng con đau như cắt, nhưng lại không biết phải làm gì."

Nàng nhẹ nhàng vắt khô một mảnh vải, rồi trải nó lên bờ cỏ để phơi. Động tác nàng vẫn chậm rãi, thong thả. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt xa xăm như nhìn về một cõi nào đó, rồi cất tiếng nói, giọng nàng trong trẻo nhưng trầm ấm, như tiếng suối reo giữa rừng khuya. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách vượt qua nó. Cuộc đời này, có khi cần đối mặt, có khi cần buông bỏ, và có khi chỉ cần một trái tim đủ vững vàng."

Lâm Nhất suy ngẫm lời nàng. Lời nói của nàng không phải là một giải pháp cụ thể, mà là một triết lý sống. Hắn nhớ lại lời Lão Đạo Quán Chủ về "tiên đạo tại tâm," về sự thấu hiểu và kiên định. Nhưng làm sao để giữ vững trái tim khi chứng kiến những cảnh đời bất công, bi thương đến vậy?

"Nhưng khi sóng gió quá lớn," Lâm Nhất hỏi, giọng hắn tràn đầy sự hoài nghi và trăn trở, "làm sao có thể giữ vững?"

Nàng mỉm cười, nụ cười ấy như sương mai đọng trên lá, vừa dịu dàng vừa ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. "Sóng gió nào rồi cũng sẽ qua đi, tiểu đạo trưởng ạ. Quan trọng là tâm mình có còn đứng vững giữa bão tố hay không. Có những cơn bão ta phải dùng hết sức để chống đỡ, có những cơn bão ta phải uyển chuyển theo nó mà tìm đường thoát, và có những cơn bão ta chỉ có thể chấp nhận, để rồi sau đó, lặng lẽ đứng dậy mà đi tiếp. Sức người có hạn, nhưng tâm hồn thì vô hạn. Chân lý không nằm ở việc ta có thể thay đổi được bao nhiêu điều trên thế gian này, mà nằm ở việc ta có thể giữ gìn được bao nhiêu sự thanh tịnh trong tâm hồn mình trước những đổi thay ấy."

Nàng tiếp tục công việc giặt giũ của mình, mỗi động tác đều toát lên sự an nhiên. Lâm Nhất đứng đó, chăm chú nhìn nàng, lắng nghe từng lời nói, từng cử chỉ. Hắn nhận ra, sự bình yên của nàng không phải là sự thờ ơ trước hồng trần, mà là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc, một sự chấp nhận và vượt lên trên những khổ đau. Nàng không cố gắng thay đổi thế giới, nhưng nàng đã tìm thấy cách để thế giới không thể khuất phục được nàng. Ánh mắt nàng nhìn hắn không hề có ý phán xét, chỉ có sự thấu hiểu, như một tấm gương phản chiếu chính nội tâm hắn.

Thanh Nguyệt – cái tên đó chợt hiện lên trong đầu hắn, như thể nàng là ánh trăng thanh khiết soi rọi giữa đêm tối. Hắn không biết nàng là ai, từ đâu đến, nhưng lời nói của nàng đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm mới. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách vượt qua nó." Nàng nói. Nhưng "vượt qua" bằng cách nào? Bằng sự tĩnh tại nội tâm như nàng, hay bằng hành động trực diện như Tuyết Hoa Nữ? Có lẽ, câu trả lời nằm ở sự dung hòa, ở việc tìm ra một con đường riêng cho chính mình, nơi lòng trắc ẩn không biến thành sự bất lực, và trí tuệ không trở thành sự thờ ơ. Hắn quay lại chỗ Tô Mạt Nhi và A Tứ đang ngồi, lòng vẫn nặng trĩu nhưng đã có thêm một tia sáng le lói.

Đêm khuya, bóng tối buông xuống Thanh Khê Thôn như một tấm màn nhung đen kịt. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa xa xăm, và tiếng gió lạnh rít qua những tán cây cổ thụ tạo nên một không khí rờn rợn. Hầu hết mọi nhà đều đã tắt đèn, chìm vào giấc ngủ chập chờn, sau một ngày dài mệt mỏi và sợ hãi. Nhưng Lâm Nhất thì không thể nào chợp mắt. Cảnh tượng ban ngày ở Thanh Khê Thôn, những lời nói của Thanh Nguyệt ở Bạch Thủy Hồ cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, không ngừng dày vò. Hắn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ, một linh cảm xấu khó tả.

Lão Đạo Quán Chủ đã dạy hắn về trực giác, về sự nhạy cảm của người tu đạo với những biến động của khí tức trời đất. Và đêm nay, một luồng khí tức lạnh lẽo, ghê rợn cứ lẩn quất đâu đây, không ngừng bao trùm lấy hắn, khiến sống lưng hắn ớn lạnh. Hắn biết, đây không phải là thứ khí tức bình thường của tự nhiên, hay sự u buồn của lòng người. Đây là một thứ gì đó tà ác, ẩn chứa sự chết chóc và hủy diệt.

Hắn nhẹ nhàng rời khỏi giường, không đánh thức Tô Mạt Nhi và A Tứ đang say ngủ. Hắn khoác vội chiếc đạo bào cũ kỹ, buộc gọn mái tóc đen dài. Trong tay hắn là cây Phù Trần Mộc, cây phất trần quen thuộc, không chỉ là vật tùy thân mà còn là một pháp khí đơn giản để cảm ứng khí tức. Hắn bước ra khỏi căn nhà gỗ nhỏ, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch.

Theo dấu vết của luồng khí tức bất thường, Lâm Nhất len lỏi qua những con đường mòn ít người qua lại, xuyên qua những hàng tre rậm rạp và những bụi cây dại. Gió lạnh luồn qua kẽ lá, tạo ra những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thì thầm của ma quỷ. Đôi khi, hắn nghe thấy tiếng cú kêu ai oán từ xa, hay tiếng lá khô xào xạc dưới chân, khiến không khí càng thêm phần rợn người. Ánh trăng mờ nhạt, bị những đám mây đen che khuất, chỉ đủ rọi sáng lờ mờ con đường trước mặt hắn.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một ngọn đồi nhỏ, nơi có một hang động khuất lấp sau những bụi cây leo chằng chịt. Đó là một Ẩn Cư Động Phủ, vốn là một hang động tự nhiên nhỏ, ít người biết đến, nằm sâu trong rừng. Khí tức lạnh lẽo, ghê rợn mà hắn cảm nhận được càng trở nên nồng đậm hơn khi hắn đến gần nơi đây. Mùi tanh nồng nhẹ của máu khô, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và một thứ mùi ẩm mốc khó chịu khác, xộc thẳng vào mũi hắn, khiến hắn nhíu mày.

Lâm Nhất thận trọng tiến vào hang động. Lối vào hẹp và tối tăm, vách hang lởm chởm đá sắc. Hắn giơ Phù Trần Mộc lên, nhẹ nhàng đưa đầu phất trần chạm vào vách đá. Từng sợi phất trần trắng muốt lay động nhè nhẹ, như đang cảm nhận từng chút khí tức xung quanh. Càng đi sâu vào, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt, khiến Lâm Nhất cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác.

Bên trong hang động, không gian bỗng mở rộng ra một chút. Ánh trăng yếu ớt xuyên qua một khe hở trên đỉnh hang, rọi xuống một khoảng không gian nhỏ hẹp. Đập vào mắt Lâm Nhất là một cảnh tượng khiến hắn rùng mình. Ở giữa hang, có một bàn thờ tạm bợ được dựng lên từ những tảng đá thô. Trên đó, bày biện những vật phẩm kỳ dị: một chiếc đầu lâu động vật đã ngả màu ố vàng, vài con côn trùng khô quắt, và những lá bùa vẽ bằng máu đã khô cứng, với những biểu tượng quái dị mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Dưới chân bàn thờ, những vết máu khô loang lổ trên nền đất ẩm, trông vô cùng ghê rợn.

Hắn dùng Phù Trần Mộc chạm nhẹ vào một trong những lá bùa. Ngay lập tức, một luồng âm khí mạnh mẽ, tanh tưởi xộc thẳng vào Phù Trần Mộc rồi truyền đến tay hắn, khiến hắn giật mình rụt tay lại. Đây không phải là khí tức của cường hào, cũng không phải là khí tức của những kẻ bình thường. Đây là khí tức của tà đạo, của những kẻ tu luyện những công pháp độc ác, hấp thụ sinh khí của vạn vật.

"Khí tức này... không phải của người thường. Chúng đã làm gì ở đây?" Lâm Nhất lẩm bẩm, giọng hắn run rẩy, đôi mắt mở to đầy kinh hãi. Hắn nhận ra, sự táo tợn bất thường của những tên tay sai cường hào, sự tàn nhẫn vô nhân đạo của chúng không chỉ đơn thuần là do lòng tham hay sự bạo ngược. Chúng được hậu thuẫn bởi một thế lực mạnh hơn, một thế lực tà ác đang lén lút hoạt động ngay dưới chân Thanh Khê Thôn. Những biểu tượng kỳ dị trên lá bùa, những vết máu khô, tất cả đều gợi nhớ đến những truyền thuyết về Huyết Sát Môn, một tà phái khét tiếng đã từng gieo rắc kinh hoàng khắp chốn.

Lâm Nhất lùi lại từng bước, lòng đầy nặng trĩu. Hắn đã từng nghĩ đến việc đối phó với cường hào ác bá chỉ bằng trí tuệ, bằng sự tinh tế. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra mình đang đứng trước một mối hiểm họa lớn hơn rất nhiều, một mối đe dọa không chỉ đến thể xác mà còn đến cả linh hồn con người. Cái "công cụ" mà hắn tìm kiếm không thể chỉ là lòng trắc ẩn, hay sự kiên nhẫn. Nó cần phải là một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn, đủ để chống lại thứ tà ác đang len lỏi vào hồng trần này.

"Cái này không còn là cường hào ác bá đơn thuần... đây là tà đạo!" Hắn thầm nghĩ, giọng nói như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Một cảm giác lo sợ bao trùm lấy hắn, nhưng sâu thẳm trong trái tim, một ngọn lửa quyết tâm cũng bắt đầu bùng cháy. Hắn biết, con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn sẽ không chỉ là hành trình chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, mà còn là một cuộc chiến không ngừng nghỉ với những thế lực đen tối đang rình rập, nuốt chửng những tâm hồn lương thiện. Hắn phải tìm ra cách để bảo vệ những người yếu thế, bảo vệ sự bình yên mong manh của hồng trần này, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ