Sương mù vẫn còn lãng đãng vương vít trên những tán cây cổ thụ già cỗi, ôm ấp lấy U Cốc trong một màn ảo mộng hư ảo của buổi bình minh. Ánh dương yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương giăng, chỉ đủ để vẽ lên những vệt sáng mờ ảo, hệt như một bức tranh thủy mặc vừa chấm phá. Trong động phủ đơn sơ, nơi hơi ẩm và mùi rêu phong vẫn còn quấn quýt, một không khí tĩnh lặng bao trùm, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của tịch mịch, mà là sự lắng đọng trước một cuộc chia ly, một khởi đầu mới.
Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng ẩn chứa một nghị lực phi thường, đang tỉ mỉ kiểm tra lại hành trang của mình. Y phục đạo bào tuy cũ kỹ nhưng được hắn gấp gọn gàng, vài món đồ dùng thiết yếu được sắp xếp cẩn thận vào chiếc túi vải thô đã sờn. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong đã bùng lên ngọn lửa của khát vọng khám phá, của sự bừng tỉnh sau những lời kể của Vân Du Đạo Nhân. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận từng thớ gỗ đã mòn vẹt theo năm tháng, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến bao thăng trầm. Hắn biết, lời dạy của tiền bối không chỉ là tri thức, mà là một cánh cửa, mở ra cho hắn một thế giới rộng lớn hơn, nơi "tiên đạo" không còn chỉ là những phép tắc hay thần thông, mà là hơi thở của vạn vật, là từng nhịp đập của hồng trần.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, đôi tay nàng dịu dàng nhưng khéo léo sắp xếp thêm vài túi nước, một ít bánh khô và những loại thảo dược cần thiết. Nàng hiểu Lâm Nhất hơn ai hết. Ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của hắn, vừa chứa đựng nỗi lo lắng thường trực của một người bạn đời, vừa là sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường hắn đã chọn. Nàng biết, hắn đang đứng trước một bước ngoặt lớn, một hành trình không chỉ là phiêu du sơn thủy, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh. Bàn tay nàng khẽ chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề đeo trên cổ Lâm Nhất, như một lời cầu nguyện thầm lặng cho sự bình an và minh triết trên chặng đường sắp tới. "Hành trình này, chắc chắn sẽ rất gian nan," nàng tự nhủ, "nhưng hắn sẽ không bao giờ đơn độc."
Tô Mạt Nhi, khác với vẻ trầm tư của Lâm Nhất và sự chu toàn của Uyển Nhi, lại không ngừng lăng xăng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn quanh với vẻ tò mò xen lẫn một chút e ngại. Nàng chạy lại bên Lâm Nhất, ôm lấy cánh tay hắn, giọng nói trong trẻo của nàng phá vỡ sự tĩnh mịch. "Lâm Nhất ca ca, huynh xem, ta đã chuẩn bị thêm kẹo hồ lô này! Lộ trình dài như vậy, chắc chắn sẽ rất buồn chán!" Nàng cười khúc khích, nhưng rồi lại khẽ rụt rè dựa vào hắn, cảm nhận sự an toàn từ người thiếu niên đạo sĩ. Với nàng, chuyến đi này vừa là một cuộc phiêu lưu đầy hứng khởi, vừa là một thử thách mà nàng chưa từng đối mặt. Những câu chuyện về Ngân Sa Thôn khô cằn hay Băng Tuyết Chi Nguyên lạnh giá vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng, khiến sự háo hức xen lẫn chút sợ hãi trẻ thơ.
Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, vẫn ngồi lặng lẽ trên một phiến đá, áo đạo bào cũ kỹ phất phơ trong làn gió nhẹ. Râu tóc y lòa xòa, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng ánh mắt y vẫn tinh anh, nhìn xa xăm ra phía ngoài động, nơi sương mù đang dần tan. Y hớp một ngụm rượu từ bầu hồ lô, cảm nhận vị cay nồng xua đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Y đã chứng kiến bao cuộc đi, bao cuộc đến, nhưng mỗi lần tiễn biệt lại mang một cảm xúc khác nhau. Với Lâm Nhất, y nhìn thấy một ngọn lửa chân chính đang bùng cháy, một khát vọng không bị vẩn đục bởi danh lợi hay quyền lực.
Y quay lại, nụ cười hiền hậu đọng lại trên môi, như ánh nắng ban trưa ấm áp chiếu rọi vào động. "Hồng trần vạn dặm, mỗi bước chân là một bài học, mỗi cảnh đời là một triết lý. Đừng ngại dấn thân, nhưng cũng đừng quên giữ lấy tâm mình. Tiên đạo không ở xa, nó ở ngay trong mỗi con người, mỗi cảnh đời mà con gặp gỡ. Chân lý không nằm trên giấy, cũng chẳng ẩn mình nơi huyền ảo, mà ở trong lòng người, trong sự chiêm nghiệm và thấu hiểu của chính con." Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, gieo vào lòng Lâm Nhất những hạt giống của sự minh triết. Y đưa cho Lâm Nhất một bản đồ cũ kỹ, phác họa những điểm đến mà y đã kể, nhưng rồi lại lắc đầu khẽ. "Đây chỉ là hướng đi. Con đường thực sự, là do con tự vẽ lấy."
Lâm Nhất cúi đầu thật sâu, Phù Trần Mộc khẽ lay động theo cử chỉ của hắn. "Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của tiền bối. Con đường Vô Tiên của đệ tử, nay mới thực sự bắt đầu." Hắn nói, giọng chân thành và kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là một lời hứa với Vân Du Đạo Nhân, mà còn là một lời khẳng định với chính bản thân hắn, với con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi. Sự thanh thoát trong đôi mắt hắn không còn vẻ bỡ ngỡ của một tiểu đạo sĩ mới bước chân vào đời, mà đã chứa đựng sự sâu sắc của một người đã trải qua nhiều biến cố, và giờ đây, sẵn sàng đối mặt với vô vàn điều chưa biết.
Mộ Dung Uyển Nhi cũng cúi chào, giọng nàng dịu dàng nhưng rõ ràng. "Vân Du tiền bối, chúng con sẽ cẩn trọng. Con đường phía trước có thể lắm chông gai, nhưng chúng con tin vào Lâm Nhất." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng là một lời động viên không lời, một sự tin tưởng tuyệt đối, không chút nghi ngờ.
Tô Mạt Nhi, dù còn chút rụt rè, cũng nhanh chóng cúi chào, rồi lại ngẩng đầu lên, nụ cười tươi tắn hiện rõ trên môi. "Tiền bối cứ an tâm, có Lâm Nhất ca ca ở đây, không có gì phải sợ cả! Huynh ấy sẽ bảo vệ chúng con!" Dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng sự tin tưởng vào Lâm Nhất đã át đi tất cả. Nàng tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, Lâm Nhất sẽ luôn tìm được cách vượt qua.
Vân Du Đạo Nhân vuốt râu, mỉm cười. Y đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Lâm Nhất. "Đi đi, những đứa trẻ của ta. Hồng trần muôn mặt đang chờ đợi các con. Hãy nhìn, hãy nghe, hãy cảm nhận, và hãy thấu hiểu."
Khi màn sương cuối cùng cũng tan hết, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ, ba bóng người nhỏ bé bước ra khỏi động phủ, hướng về phía bình minh đang dần hé lộ. Tiếng gió rít nhẹ qua khe đá, tiếng côn trùng kêu vo ve, và tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt dần lùi lại phía sau. U Cốc, nơi từng là chốn ẩn mình, chốn học hỏi, giờ đây đã trở thành một kỷ niệm, một điểm tựa tinh thần cho một hành trình mới. Lâm Nhất nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận hơi ấm của Chuỗi Hạt Bồ Đề, cùng Uyển Nhi và Mạt Nhi, bước đi trên con đường đá gập ghềnh, từng bước chân đều đặn, vững chãi, hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những triết lý mới đang chờ đón.
***
Con đường ban đầu vẫn còn vương vấn hơi ẩm và bóng mát của những hàng cây, nhưng chỉ sau vài dặm đường, cảnh quan đã bắt đầu thay đổi một cách rõ rệt. Những tán lá xanh tươi dần lùi về phía sau, nhường chỗ cho những bụi gai khô khốc và những phiến đá sỏi lởm chởm. Tiếng côn trùng rỉ rả dần bị thay thế bởi tiếng gió rít qua những thân cây khô, mang theo hơi nóng hầm hập và mùi đất khô rang. Ánh nắng ban ngày bắt đầu trở nên gay gắt, chói chang, như muốn thiêu đốt mọi thứ trên mặt đất. Không khí trở nên khô rát, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác nặng nề.
Ba người họ, sau khi rời U Cốc, đã chọn cách đi bộ. Dù có thể thuê ngựa hoặc sử dụng các phương tiện khác, nhưng Lâm Nhất muốn cảm nhận từng bước chân của mình trên con đường này, muốn hòa mình vào sự chuyển đổi của cảnh vật, của không khí, để thực sự thấu hiểu sự khắc nghiệt mà Vân Du Đạo Nhân đã kể. Hắn điềm tĩnh bước đi, đôi mắt đen láy không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh, cố gắng cảm nhận từng sự thay đổi nhỏ nhất của "hồng trần". Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng không làm lu mờ đi vẻ trầm tư trên khuôn mặt. Hắn cảm nhận được sự im lìm của đất đá, sự kiên cường của những thân cây cằn cỗi bám víu vào sự sống, và hắn tự hỏi, liệu đây có phải là một phần của "tiên đạo" mà hắn đang tìm kiếm, một sự kiên cường ẩn mình trong sự khắc nghiệt?
Mộ Dung Uyển Nhi, với dáng vẻ thanh thoát, vẫn bước đi nhẹ nhàng nhưng kiên định bên cạnh Lâm Nhất. Nàng cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi trên trán, đưa cho hắn túi nước ấm đã được nàng bảo quản kỹ lưỡng. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng luôn dõi theo hắn, vừa lo lắng vừa thấu hiểu. Nàng biết, Lâm Nhất đang tự mình đối diện với những giới hạn của bản thân, không chỉ là giới hạn thể chất, mà còn là giới hạn của tâm hồn. Nàng tự mình cảm nhận sự khô nóng của không khí, sự mệt mỏi dần xâm chiếm, nhưng nàng không hề than vãn. Đối với nàng, được đồng hành cùng Lâm Nhất, được chia sẻ gánh nặng và chiêm nghiệm cùng hắn, đã là một niềm hạnh phúc. Nàng nhìn những bụi cây gai khô khốc, những tảng đá nứt nẻ dưới ánh nắng, và cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với sự kiên cường của chúng. "Mỗi vật đều có linh, mỗi linh đều có triết lý riêng," nàng thầm nghĩ, "chúng ta chỉ mới bắt đầu chạm vào bề mặt của sự thật ấy."
Tô Mạt Nhi, sau vài giờ đi bộ dưới cái nắng chói chang, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Vẻ mặt thanh tú của nàng hơi nhăn nhó vì nóng và bụi. Giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây pha chút rầu rĩ, nhưng vẫn giữ được sự hồn nhiên vốn có. "Lâm Nhất ca ca, nơi này sao lại khô cằn thế? Nắng nóng như vậy, ngay cả con chim cũng chẳng thấy đâu. Liệu Ngân Sa Thôn có thực sự là nơi kỳ diệu như lời Vân Du tiền bối kể không? Hay chỉ là một vùng đất toàn cát và đá thôi?" Nàng khẽ thở dài, đưa tay quạt quạt trước mặt, cố gắng xua đi cái nóng bức. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn xa xăm, cố gắng hình dung một "Ngân Sa Thôn" đầy huyền ảo như trong những câu chuyện. Tuy nhiên, thực tế trước mắt lại quá đỗi khắc nghiệt so với tưởng tượng của một cô bé. Sự háo hức ban đầu đã bị thách thức bởi sự mệt mỏi và khó chịu của thể xác.
Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ nhàng, đưa cho Mạt Nhi một túi nước. "Mạt Nhi, chúng ta chỉ mới bắt đầu. Mỗi vùng đất đều có vẻ đẹp và triết lý riêng, dù nó có khô cằn hay khắc nghiệt đến mấy. Chúng ta phải dùng lòng thành để cảm nhận, chứ không phải dùng mắt thường để phán xét." Nàng vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Mạt Nhi, giọng nói nàng như một dòng suối mát giữa trưa hè, xoa dịu đi sự khó chịu của cô bé. "Chẳng phải Vân Du tiền bối đã nói sao, tiên đạo không ở xa, nó ở ngay trong lòng người. Vậy thì, sự kiên cường của cỏ cây, của đá sỏi nơi đây, cũng chính là một loại tiên đạo vậy."
Lâm Nhất dừng bước, hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi không khí nóng bức, cảm nhận từng hạt bụi li ti trên đầu lưỡi, từng cơn gió khô rát lướt qua làn da. Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, giọng nói trầm ấm và sâu lắng, mang đầy vẻ chiêm nghiệm. "Thế giới này rộng lớn hơn ta tưởng rất nhiều, Mạt Nhi. Ngay cả sự khắc nghiệt này cũng là một phần của đại đạo, một phần của lẽ sinh tồn. Ở U Cốc, ta học về sự tĩnh lặng, về sự hài hòa của thiên nhiên. Còn ở đây, ta cảm thấy, sự sống phải kiên cường hơn gấp bội mới có thể tồn tại. Cây cỏ cằn cỗi nhưng vẫn vươn lên, đá sỏi nứt nẻ nhưng vẫn đứng vững. Điều đó dạy cho ta một bài học về ý chí, về sự bất khuất mà ta chưa từng được biết đến trong những cuốn kinh sách." Hắn mở mắt, ánh nhìn của hắn xa xăm, vượt qua những cồn cát bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời. "Ta cảm thấy, nơi đây sẽ dạy cho chúng ta về một loại 'tiên đạo' khác, một loại 'tiên đạo' được tôi luyện trong gian nan, trong thử thách của tự nhiên."
Họ tiếp tục hành trình, bước chân đều đặn trên con đường đất đỏ, bụi bặm. Mỗi bước đi là một sự chinh phục, một sự thấu hiểu. Mặt trời dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, và những cồn cát bạc lấp lánh bắt đầu hiện rõ hơn, như những ngọn sóng khổng lồ của một đại dương bất tận. Tiếng gió thổi qua những cồn cát tạo nên những âm thanh rì rào, tựa như lời thì thầm của một vị thần cổ xưa, kể về những huyền thoại và những cuộc chiến sinh tồn. Khứu giác của họ đã quen dần với mùi đất khô, mùi cây cỏ dại, và giờ đây, một mùi hương mới bắt đầu len lỏi vào không khí – mùi của cát, của sự khô cằn, nhưng cũng là mùi của một cuộc sống mới, một triết lý mới đang chờ họ khám phá. Lâm Nhất cảm nhận được sự khắc nghiệt của vùng đất này, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một nguồn năng lượng sống bền bỉ, mạnh mẽ đang ẩn mình dưới lớp vỏ khô cằn của đất mẹ, một năng lượng mà hắn chưa từng thấy ở bất cứ nơi nào khác.
***
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm vàng cả một vùng trời, biến những cồn cát bạc lấp lánh thành một biển lửa rực rỡ, nhóm Lâm Nhất cuối cùng cũng nhìn thấy những mái nhà thấp thoáng của Ngân Sa Thôn. Ngôi làng nhỏ bé, như một ốc đảo kiên cường giữa mênh mông cát trắng, nằm nép mình dưới những ngọn đồi cát nhấp nhô, tựa như một bức họa được vẽ nên từ sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những ngôi nhà đất nung đơn sơ, được xây dựng khít khao để chống chọi với những cơn bão cát dữ dội, hiện lên trong ánh chiều tà, mang một vẻ đẹp mộc mạc nhưng đầy sức sống. Tiếng gió cát rít nhẹ, như một bản nhạc bi tráng của sa mạc, hòa cùng tiếng lạc đà kêu trầm đục từ xa, và tiếng người trò chuyện nhỏ nhẹ quanh giếng nước chung ở giữa làng.
Không khí nóng bức, khô hạn vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó còn mang thêm mùi cát khô, mùi mồ hôi mằn mặn, mùi da thuộc đặc trưng của những người du mục, và cả mùi gia vị nồng nàn từ những căn bếp nhỏ. Lâm Nhất hít sâu một hơi, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với U Cốc yên bình hay con đường cằn cỗi họ vừa trải qua. Đây là một thế giới hoàn toàn mới, một "hồng trần" mà hắn chưa từng hình dung. Đôi mắt hắn ánh lên sự tò mò, xen lẫn một chút bỡ ngỡ, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là sự kiên định của một người tìm kiếm chân lý. Hắn khẽ nắm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, như một cách để giữ vững tâm bình yên giữa sự hỗn loạn của những cảm xúc mới lạ. Hắn biết, lời Vân Du Đạo Nhân đã nói không sai, "chân lý không nằm trên giấy mà ở trong lòng người," và nơi đây, chắc chắn sẽ có những bài học vô giá.
Tô Mạt Nhi, dù đã thấm mệt sau chặng đường dài, cũng không khỏi trầm trồ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. "Oa, đẹp quá! Cát bạc lấp lánh như vậy, giống như những viên ngọc trai khổng lồ! Nhưng sao lại nóng thế này, Lâm Nhất ca ca? Ta cảm giác như mình sắp biến thành một con tôm luộc rồi!" Nàng vừa nói vừa quạt tay lia lịa, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa có chút khó chịu. Đôi mắt to tròn của nàng không ngừng quét qua những mái nhà đất nung, những con lạc đà thong dong gặm cỏ, và những người dân với làn da rám nắng, đôi mắt sâu thẳm. Sự hào hứng của tuổi trẻ lại trỗi dậy, mặc dù nàng vẫn còn e dè trước những điều xa lạ.
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn cảnh tượng hùng vĩ của sa mạc và ngôi làng nhỏ bé, ánh mắt nàng chất chứa sự đồng cảm. "Phong cảnh hùng vĩ thật, nhưng cuộc sống ở đây hẳn rất khó khăn." Nàng khẽ thở dài, hình dung những vất vả mà người dân nơi đây phải trải qua để tồn tại trong môi trường khắc nghiệt này. Nàng quan sát những người phụ nữ gánh nước từ giếng, những người đàn ông trở về trên lưng lạc đà với những bao hàng nặng trĩu. Nàng cảm nhận được sự kiên cường toát ra từ họ, một sự kiên cường không hề khoa trương, mà là bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt. Nàng nhìn Lâm Nhất, biết rằng những hình ảnh này đang gieo vào lòng hắn những suy tư sâu sắc.
Lâm Nhất bước chậm rãi hơn, từng bước chân in hằn trên lớp cát mịn. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng rung động của vùng đất này. "Đây chính là Ngân Sa Thôn," hắn nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian buổi hoàng hôn. "Vân Du tiền bối đã nói đúng. Nơi đây dạy cho ta thấy, sự sống không chỉ là sự mềm mại, là sự hài hòa như ở U Cốc, mà còn là sự kiên cường bất khuất, là ý chí bất diệt trước những thử thách nghiệt ngã nhất của tự nhiên." Hắn nhìn những người dân đang sinh hoạt, ánh mắt họ vừa tò mò, vừa cẩn trọng khi nhìn ba người lạ. Đó là ánh mắt của những người đã quen với việc tự bảo vệ mình, của những linh hồn đã được tôi luyện trong bão cát và nắng lửa.
Họ tiếp tục tiến vào làng. Những người dân địa phương, với làn da rám nắng và khuôn mặt được che kín bởi những tấm vải trùm đầu để chống nắng và cát, nhìn họ với ánh mắt dè dặt nhưng cũng đầy vẻ hiếu kỳ. Trẻ con trong làng, với đôi mắt đen láy lanh lợi, nép mình sau lưng cha mẹ, thỉnh thoảng lại hé nhìn những vị khách lạ. Sự cẩn trọng này, Lâm Nhất hiểu, không phải là sự thù địch, mà là bản năng tự nhiên của những người sống sót trong một môi trường khắc nghiệt, nơi mỗi người lạ đều có thể mang đến cả cơ hội lẫn hiểm nguy.
Lâm Nhất cảm thấy một năng lượng sống bền bỉ, mạnh mẽ toát ra từ nơi này. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một vùng đất xa lạ, mà là một trường học vĩ đại của hồng trần, nơi hắn sẽ được tận mắt chứng kiến, tận tâm cảm nhận những triết lý sống độc đáo mà hắn chưa từng biết đến. Hắn và đồng hành của mình sẽ phải đối mặt với không chỉ cái nóng bức, khô hạn của sa mạc, mà còn là sự khác biệt văn hóa, những phong tục tập quán lạ lẫm. Việc hòa nhập và tìm hiểu về nơi đây chắc chắn sẽ không dễ dàng.
Họ tìm đến một quán trọ nhỏ, được làm bằng đất nung và gỗ mục, nằm ở rìa làng. Tiếng gió cát vẫn rì rào bên ngoài, nhưng bên trong quán trọ, hơi nóng dường như dịu đi đôi chút. Lâm Nhất đặt Phù Trần Mộc xuống, cảm nhận sức nặng của nó, và nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang tắt dần, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ sa mạc. Bầu trời đêm ở Ngân Sa Thôn hiện ra với vô vàn vì sao lấp lánh, gần gũi và rực rỡ hơn bất cứ nơi nào hắn từng thấy.
Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không chỉ là sự chiêm nghiệm tĩnh lặng trong u cốc, mà còn là sự dấn thân vào hồng trần muôn mặt, là khám phá vô vàn triết lý, vô vàn hình thái của sự sống. Những cuộc phiêu lưu, những bài học về sự kiên cường, về ý chí bất khuất, đang chờ đợi hắn và những người bạn đồng hành trong những ngày sắp tới. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, chỉ có thể được tìm thấy qua những cuộc phiêu lưu, qua những lần đối diện với chính mình giữa muôn vàn thử thách của hồng trần gian nan. Bình minh của sa mạc sẽ mang đến những câu chuyện mới, những triết lý mới, và những dấu chân đầu tiên trên cồn cát bạc này, sẽ là khởi đầu cho một chương mới trong hành trình truy tìm tiên đạo của Lâm Nhất.