Vô tiên chi đạo
Chương 249

Hồng Trần Chiết Lý: Lời Kể Từ Miền Xa Xôi

2605 từ
Mục tiêu: Vân Du Đạo Nhân chia sẻ những câu chuyện về các nền văn hóa cổ xưa và những triết lý tu thân độc đáo, khơi gợi trong Lâm Nhất khát vọng được tận mắt chứng kiến và trải nghiệm.,Tiếp tục mở rộng thế giới quan của Lâm Nhất, cho hắn thấy sự đa dạng và phức tạp của 'hồng trần' vượt xa những gì hắn từng biết.,Củng cố vai trò của Vân Du Đạo Nhân như một người chỉ dẫn, một 'người mở đường' cho hành trình tiếp theo của Lâm Nhất.,Gieo mầm cho những chuyến du hành sắp tới của Lâm Nhất và đồng hành, định hướng các điểm đến tiềm năng.,Khắc họa sự khác biệt trong cách tiếp nhận thông tin của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, làm sâu sắc thêm tính cách mỗi người.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong)
Mood: Chiêm nghiệm, trầm tư, huyền bí, thôi thúc, kỳ vọng, có chút hoài niệm.
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ khe đá trên vách động, hòa cùng ngọn lửa tí tách trong lò sưởi, không gian ẩn cư của Vân Du Đạo Nhân mang một vẻ trầm mặc, nhuốm màu thời gian. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rêu phong từ ngàn năm, hòa quyện với hương khói gỗ nhẹ nhàng và chút thoang thoảng của thảo dược, tạo nên một không khí vừa u tịch, vừa ấm cúng đến lạ. Bên ngoài, sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, che phủ cả thung lũng, thi thoảng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa động, như lời thì thầm của một thế giới bí ẩn.

Lâm Nhất ngồi đối diện với Vân Du Đạo Nhân, trong lòng vẫn còn vang vọng những lời lẽ cuối cùng của y về tiên đạo và chân lý. Hắn cảm thấy như một cánh cửa mới đã thực sự hé mở, không phải cánh cửa dẫn đến quyền lực hay thần thông, mà là cánh cửa của tri thức, của sự thấu hiểu về hồng trần muôn mặt. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh, đôi mắt nàng vẫn giữ vẻ trầm tư, bàn tay khẽ đặt trên đầu gối, như đang nắm giữ một điều gì đó vô hình. Tô Mạt Nhi, cô nương nhỏ tuổi nhất, thì không ngừng đảo mắt khắp động, gương mặt lúc tò mò, lúc lại lộ vẻ e ngại trước cái u tịch nơi đây.

Vân Du Đạo Nhân chậm rãi nâng chén trà nóng lên môi, hương trà thoang thoảng lan tỏa, làm dịu đi cái lạnh ẩm trong động. Y khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào Lâm Nhất, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong lòng hắn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần động vang lên khe khẽ, như một khúc nhạc nền cho câu chuyện sắp được kể.

"Ở Ngân Sa Thôn," Vân Du Đạo Nhân bắt đầu, giọng y trầm bổng, uyên bác, "nơi cát vàng trải dài đến vô tận, cuộc sống khắc nghiệt đã tôi luyện nên một triết lý tu thân độc đáo. Họ không cầu tiên đạo nơi mây khói hư vô, không truy cầu những phép tắc thần thông diệu kỳ, mà tìm thấy sự trường tồn trong chính sự kiên cường của xương rồng, sự nhẫn nại của lạc đà. Tiên đạo của họ không phải là thứ có thể học được qua kinh thư hay công pháp, mà là thích nghi, là hòa mình vào cái khắc nghiệt để tìm thấy sự sống. Chân lý không nằm trên đỉnh núi cao chót vót, cũng chẳng ẩn mình dưới đáy biển sâu thẳm, mà ở ngay dưới bước chân trần trên cát bỏng, ở trong từng giọt mồ hôi rơi xuống để đổi lấy một hạt lúa quý giá."

Lâm Nhất lắng nghe chăm chú, đôi mắt đen láy dán chặt vào y, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn hình dung ra những con người nhỏ bé giữa biển cát bao la, vật lộn với nắng cháy, với bão cát, nhưng vẫn kiên cường bám trụ. Hắn tự hỏi, liệu có phải chính trong những gian nan, thử thách ấy, con người mới thực sự tìm thấy bản chất của mình, mới thực sự thấu hiểu được giá trị của sự sống. Hắn nhớ lại những tháng ngày cơ cực ở Huyền Nguyên Quan, những bữa ăn thiếu thốn, những đêm đông lạnh giá, và nhận ra rằng, chính những khó khăn ấy đã tôi luyện nên ý chí của hắn, giúp hắn nhìn thấu nhiều điều mà kẻ khác không thể.

"Hóa ra," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, chất chứa sự suy tư, "tiên đạo có thể dung dị đến vậy, không cần thần thông, chỉ cần tâm kiên định với lẽ sống của mình." Hắn siết nhẹ cuộn trúc trong tay, cảm nhận sự thô ráp của vật chất, nhưng lại cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với những triết lý mà Vân Du Đạo Nhân đang kể. Hắn từng thấy những kẻ tu tiên hùng mạnh, hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải, nhưng mấy ai trong số họ thực sự hiểu được cái lẽ dung dị mà sâu sắc này? Mấy ai trong số họ có thể tìm thấy chân lý trong từng hạt cát, từng ngọn cỏ mong manh? Có lẽ, đó chính là con đường mà hắn đang tìm kiếm, một con đường không cần dựa vào sức mạnh bên ngoài, mà dựa vào sự vững chãi của nội tâm.

Tô Mạt Nhi, sau một hồi nín thở lắng nghe, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng. "Nhưng sa mạc thì nguy hiểm lắm chứ ạ? Con nghe nói ở đó có những con thú khổng lồ, những cơn bão cát đáng sợ, làm sao họ sống được qua bao đời?" Giọng nàng trong trẻo, mang theo vẻ tò mò ngây thơ của một đứa trẻ, nhưng cũng ẩn chứa chút sợ hãi trước những hiểm nguy mà nàng vừa hình dung ra. Nàng chốc chốc lại liếc nhìn ra cửa động, nơi sương mù vẫn dày đặc, như thể đang sợ hãi một điều gì đó vô hình.

Vân Du Đạo Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Y khẽ vẫy Phù Trần Mộc trong tay, như đang xua đi những bụi trần vô hình, những lo lắng không đáng có. "Đúng vậy, tiểu cô nương. Sa mạc khắc nghiệt, hiểm nguy trùng điệp. Nhưng chính trong cái hiểm nguy ấy, con người mới bộc lộ hết bản năng sinh tồn, mới tìm thấy sức mạnh nội tại của mình. Họ học cách đoàn kết, nương tựa vào nhau, biến những cái nhỏ bé thành sức mạnh vĩ đại. Bão cát có thể cuốn phăng mọi thứ, nhưng không thể cuốn đi ý chí kiên cường trong lòng người. Thú dữ có thể đe dọa thân xác, nhưng không thể xâm phạm linh hồn đã được tôi luyện. Đó chính là tiên đạo của họ, một tiên đạo được đúc kết từ xương máu, từ mồ hôi và nước mắt, từ sự sống mãnh liệt giữa cái chết cận kề."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nhíu mày, suy tư. Nàng là người đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời, cũng từng nếm trải những đắng cay của hồng trần. Nàng hiểu rằng, cái gọi là tiên đạo không phải lúc nào cũng rực rỡ hào quang, đôi khi nó chỉ là một ngọn lửa nhỏ bé trong đêm tối, một niềm hy vọng mong manh giữa biển khổ. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy sự ủng hộ. Nàng biết, con đường mà Lâm Nhất đang đi là một con đường đơn độc, nhưng cũng là một con đường chân chính.

Lâm Nhất gật đầu, hắn cảm thấy mình đã hiểu thêm rất nhiều. Hắn từng nghĩ, tiên đạo là phải vượt qua sinh tử, thoát ly phàm trần. Nhưng qua lời kể của Vân Du Đạo Nhân, hắn nhận ra, tiên đạo có thể là sự hòa mình vào phàm trần, là thấu hiểu những gian nan, để rồi từ đó, tìm thấy sự trường tồn của tâm hồn. Hắn cảm thấy một khao khát mãnh liệt trỗi dậy trong lòng, khao khát được tận mắt chứng kiến những con người ấy, được cảm nhận triết lý sống của họ, được chạm vào những hạt cát của Ngân Sa Thôn mà Vân Du Đạo Nhân vừa kể. Tiếng than củi tí tách trong lò sưởi như đang hát lên một khúc ca cổ xưa, khúc ca của những vùng đất xa xôi đang chờ đợi hắn khám phá.

***

Thời gian trôi qua, sương mù bên ngoài động dần tan đi, để lộ ra những mảng xanh non của cây cối và những vách đá sừng sững. Ánh sáng mặt trời yếu ớt len lỏi vào trong, làm sáng bừng không gian, nhưng vẫn không xua đi được vẻ u tịch cổ kính của nơi ẩn cư này. Vân Du Đạo Nhân vẫn ngồi đó, nét mặt bình thản, tiếp tục câu chuyện của mình, đưa Lâm Nhất và hai cô gái đến những miền đất xa xôi khác, nơi những triết lý sống hoàn toàn khác biệt đang chờ đợi.

"Ở Băng Tuyết Chi Nguyên," y nói, giọng y vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây như mang theo cái lạnh giá của vùng đất xa xăm, "tiên đạo không phải là công pháp cường đại, không phải là những bí thuật hô phong hoán vũ, mà là khả năng chịu đựng phi thường, là lòng tin son sắt vào đồng loại, là sự sẻ chia miếng thịt, ngọn lửa ấm áp giữa đêm đông buốt giá. Họ tu luyện sự tĩnh lặng của băng, sự kiên cường của tuyết, để giữ cho ngọn lửa nhân tính không bao giờ tắt giữa vô tận giá băng. Con người nơi đó, không ai sống sót một mình. Họ nương tựa vào nhau, hơi ấm của người này sưởi ấm cho người kia, ý chí của kẻ mạnh đỡ nâng cho kẻ yếu. Mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều là một sự tu hành, một sự chiêm nghiệm về lẽ sống còn, về giá trị của tình người."

Lâm Nhất cảm thấy như mình đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi sự sống và cái chết cận kề, nơi con người phải dựa vào nhau để tồn tại. Hắn nhớ lại những ngày tháng lang thang khắp nơi, chứng kiến những cảnh đời cơ cực, những mảnh đời cô độc. Hắn nhận ra, tiên đạo không chỉ là sự tu luyện bản thân, mà còn là sự tu luyện tình cảm, tu luyện lòng nhân ái. Tiếng gió bên ngoài động dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp đang dần bừng cháy.

"Con cảm thấy thế giới này rộng lớn hơn con tưởng rất nhiều," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, chất chứa một sự bàng hoàng đầy ngưỡng mộ. "Những gì con biết chỉ như một hạt cát trong sa mạc, nhỏ bé và hữu hạn." Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ vừa mới mở mắt nhìn thấy bầu trời bao la, một bầu trời mà hắn từng nghĩ chỉ có một màu xanh, nhưng giờ đây lại thấy nó ẩn chứa vô vàn sắc thái, vô vàn vì sao lấp lánh. Sự tự ti về kiến thức của bản thân không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, càng khơi dậy trong hắn khát vọng mãnh liệt được khám phá, được học hỏi. Hắn muốn tận mắt chứng kiến, tận tâm cảm nhận những triết lý sống độc đáo ấy, để con đường "Vô Tiên" của hắn không chỉ là sự chiêm nghiệm từ một góc nhìn, mà là sự tổng hòa của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.

Vân Du Đạo Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt y nhìn Lâm Nhất đầy tán thưởng. Y tiếp tục kể, lướt qua những nền văn hóa khác, nơi con người tìm thấy sự cân bằng giữa hỏa và băng, giữa tĩnh và động, giữa sự bùng nổ của sinh mệnh và sự tĩnh lặng của vạn vật. Y nhắc đến Hỏa Diễm Sơn, nơi sự sống được tái sinh từ tro tàn, nơi ý chí con người được tôi luyện trong ngọn lửa bất diệt. Những câu chuyện của y như một dòng chảy miên man, cuốn Lâm Nhất đi qua những miền đất lạ, nơi con người định nghĩa tiên đạo theo cách riêng của họ, vượt xa mọi định kiến và khuôn mẫu mà Lâm Nhất từng biết.

Mộ Dung Uyển Nhi, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Vậy, chúng ta có nên đi xem không? Để thực sự hiểu được..." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng vừa chất chứa nỗi lo lắng cho hắn, vừa là sự ủng hộ vô điều kiện. Nàng biết, Lâm Nhất là một kẻ khao khát chân lý, và những câu chuyện này đã gieo mầm một hạt giống mới trong tâm hồn hắn. Nếu đó là điều Lâm Nhất muốn, nàng sẽ không ngần ngại đồng hành cùng hắn, dù con đường có gian nan đến mấy.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, hào hứng nhảy cẫng lên. "Đi đi! Nghe hấp dẫn quá! Nhưng liệu có nguy hiểm không ạ?" Nàng vẫn là một cô bé hồn nhiên, tò mò, nhưng cũng không thể hoàn toàn bỏ qua những hiểm nguy rình rập mà nàng đã được nghe kể. Sự háo hức và e ngại cứ thế đan xen trên gương mặt nàng, tạo nên một vẻ đáng yêu, chân thật.

Vân Du Đạo Nhân mỉm cười, nụ cười hiền hậu đọng lại trên môi y, như ánh nắng ban trưa ấm áp chiếu rọi vào động. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ từng trải và minh triết. "Tiên đạo không ở trong sách vở, cũng không ở trong lời kể. Nó ở nơi con đặt chân, nơi con cảm nhận, nơi con thấu hiểu. Khát vọng trong lòng con đã nhen nhóm, vậy sao không tận mắt chứng kiến, tận tâm trải nghiệm?" Lời nói của y như một lời hiệu triệu, khơi dậy ngọn lửa phiêu lưu trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất.

Lâm Nhất siết chặt bàn tay, cảm nhận sự chai sạn của lòng bàn tay mình, nhưng ánh mắt hắn lại bừng sáng một ngọn lửa quyết tâm chưa từng có. Những câu chuyện về Ngân Sa Thôn, Băng Tuyết Chi Nguyên, Hỏa Diễm Sơn như đang vẫy gọi hắn, hứa hẹn một cuộc hành trình đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đặt bàn tay mềm mại lên cánh tay hắn, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như muốn truyền thêm sự ủng hộ và niềm tin. Tô Mạt Nhi thì ôm chầm lấy cánh tay Lâm Nhất, vẻ mặt vừa háo hức vừa rụt rè, như một chú chim non đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới bao la.

Hắn biết, con đường "Vô Tiên" của mình, giờ đây không chỉ là sự chiêm nghiệm tĩnh lặng trong u cốc, mà còn là sự dấn thân vào hồng trần muôn mặt, là khám phá vô vàn triết lý, vô vàn hình thái của sự sống. Hắn sẽ đi, sẽ trải nghiệm, sẽ tận mắt chứng kiến những điều mà Vân Du Đạo Nhân đã kể, để tự mình định nghĩa cái gọi là "tiên đạo" của riêng mình. Bởi vì, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, chỉ có thể được tìm thấy qua những cuộc phiêu lưu, qua những lần đối diện với chính mình giữa muôn vàn thử thách của hồng trần gian nan. Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Du Đạo Nhân, trong lòng tràn ngập sự biết ơn và một khát vọng cháy bỏng. Cánh cửa đến với một thế giới rộng lớn hơn đã hé mở hoàn toàn, và hắn, cùng với những người bạn đồng hành của mình, đã sẵn sàng để bước vào.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ