Đêm sa mạc buông xuống thật nhanh, mang theo một sự tĩnh lặng sâu lắng, chỉ còn tiếng gió cát rì rào như một lời thì thầm của vũ trụ. Những cuộc phiêu lưu, những bài học về sự kiên cường, về ý chí bất khuất, đang chờ đợi hắn và những người bạn đồng hành trong những ngày sắp tới. Bình minh của sa mạc sẽ mang đến những câu chuyện mới, những triết lý mới, và những dấu chân đầu tiên trên cồn cát bạc này, sẽ là khởi đầu cho một chương mới trong hành trình truy tìm tiên đạo của Lâm Nhất, một hành trình không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà là tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
***
Sáng sớm, khi những vệt hồng đầu tiên còn đang e ấp tô điểm phía chân trời, đánh thức những cồn cát bạc sau giấc ngủ dài của đêm trường, Ngân Sa Thôn đã bắt đầu cựa mình. Cái se lạnh đặc trưng của sa mạc về đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, vuốt ve làn da, len lỏi vào từng thớ vải mỏng manh. Từ căn nhà đất nung đơn sơ, nơi ba người Lâm Nhất tá túc, một làn khói mỏng mảnh đã bắt đầu cuộn mình bay lên từ bếp lửa của gia chủ, mang theo mùi của trà nóng và bánh mì nướng khô, thứ hương vị dung dị mà thấm đượm tình người, xua đi phần nào cái lạnh buốt còn sót lại. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thức dậy, không cần ai phải thúc giục, bởi lẽ nhịp sống của nơi đây đã tự nó len lỏi vào tiềm thức, thôi thúc con người hòa mình vào bản giao hưởng của bình minh sa mạc.
Bước chân trần chạm nhẹ lên nền đất còn vương sương lạnh, Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cát khô đặc trưng cùng cái khí lạnh trong trẻo của buổi sớm len lỏi vào buồng phổi, rồi dần dần tan chảy thành hơi ấm khi mặt trời nhú lên khỏi rặng núi phía Đông. Hắn dõi mắt nhìn quanh, khung cảnh Ngân Sa Thôn dần hiện rõ dưới ánh sáng ban mai dịu nhẹ, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng những gam màu trầm và tĩnh. Những ngôi nhà đất nung được xây dựng khít khao, vững chãi, như những chiến binh thầm lặng đứng vững giữa biển cát mênh mông, chống chọi lại sự khắc nghiệt của gió và bão cát. Giữa làng, một giếng nước cổ kính, được bao quanh bởi những phiến đá chai sạn, đã bắt đầu tấp nập những bóng người. Những người phụ nữ với chiếc khăn che mặt khéo léo, những người đàn ông rắn rỏi, làn da rám nắng sạm màu bởi nắng gió, đang kiên nhẫn kéo từng gàu nước trong vắt từ lòng đất sâu thẳm, tiếng dây thừng rít nhẹ và tiếng nước đổ vào chum vại nghe như một khúc ca lao động bình dị mà đầy sức sống.
Tô Mạt Nhi, vẫn còn ngái ngủ đôi chút, dụi mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng kéo nhẹ vạt áo Lâm Nhất, giọng líu lo mang theo chút bỡ ngỡ: “Lâm ca ca, sao mọi người ở đây lại dậy sớm như vậy? Sa mạc thật là khắc nghiệt!”. Nàng vẫn chưa thể quen được với lối sống của những con người nơi đây, khi mà bình minh còn chưa kịp nhuộm vàng những cồn cát, họ đã phải đối mặt với một ngày dài vật lộn cùng thiên nhiên.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng thấu hiểu nhìn về phía những người phụ nữ đang cặm cụi gánh nước. Nàng nhẹ nhàng giải thích, giọng nói trầm ấm như làn gió sớm: “Họ phải làm việc từ sớm để tránh cái nóng gay gắt của ban ngày, Mạt Nhi à. Mặt trời lên cao, cát sẽ bỏng rát, gió sẽ mang theo hơi nóng hầm hập. Đó là cách họ sống sót, là quy luật của vùng đất này, một quy luật mà không ai có thể cưỡng lại.” Nàng dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lâm Nhất, như muốn cùng hắn chia sẻ những suy tư ẩn chứa trong lòng. “Sự kiên cường này, đâu chỉ là để tồn tại, mà còn là một cách để hòa mình vào vạn vật, để tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở, từng giọt nước mà trời đất ban tặng.”
Lâm Nhất không nói, chỉ khẽ gật đầu. Hắn dõi theo từng cử chỉ của người dân, từ cách họ cho những con lạc đà gầy guộc ăn những nắm cỏ khô, đến cách họ chuẩn bị những gánh hàng nhỏ với vài món đồ thủ công đơn giản để đổi chác. Khác với sự ồn ào, vội vã, chen lấn xô đẩy của những thành thị phồn hoa mà hắn từng đi qua, nhịp sống nơi đây diễn ra chậm rãi, từ tốn, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh bền bỉ, một ý chí sống mãnh liệt đến kinh ngạc. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười, mỗi cái gật đầu của người dân Ngân Sa Thôn đều toát lên vẻ chất phác, một sự chấp nhận số phận nhưng không hề cam chịu, mà ngược lại, còn ngời sáng niềm tin vào một ngày mai. Hắn cảm nhận được sự hòa hợp sâu sắc của họ với môi trường khắc nghiệt, một sự hòa hợp không phải do phép tắc hay công pháp tu luyện mà thành, mà là kết quả của hàng ngàn năm sinh tồn, của sự thấu hiểu và gắn bó với từng hạt cát, từng ngọn gió.
Cả ba bắt đầu đi dạo quanh làng, những bước chân nhẹ nhàng trên nền cát còn ẩm hơi sương. Tiếng gió cát rít nhẹ, như một điệu nhạc nền không ngừng nghỉ của sa mạc, hòa lẫn với tiếng lạc đà kêu trầm đục từ xa, và những tiếng người trò chuyện nhỏ nhẹ vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mùi cát khô, mùi mồ hôi thoang thoảng, mùi da thuộc đặc trưng của những vật dụng sinh hoạt, và cả mùi gia vị nồng nàn từ những món ăn đang được chuẩn bị trong các căn nhà, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống, giản dị nhưng đầy cuốn hút. Lâm Nhất từng bước, từng bước cảm nhận sự khác biệt, sự độc đáo của nơi này. Hắn nhớ lại lời Vân Du Đạo Nhân nói về "Minh Triết Hồng Trần", rằng chân lý không nằm trên giấy mà ở trong lòng người. Và lòng người nơi đây, đang từng chút hé lộ cho hắn một "đạo" hoàn toàn khác biệt. Hắn cảm thấy mình như một trang giấy trắng, đang được viết lên những nét chữ đầu tiên của một triết lý mới, một triết lý mà những trường phái tu tiên truyền thống chưa bao giờ nhắc đến. Sự kiên cường của những con người này, trong một môi trường sống khắc nghiệt đến vậy, không chỉ là bản năng sinh tồn, mà còn là một hình thái của "tiên đạo" mà hắn đang kiếm tìm, một "tiên đạo" được xây dựng từ sự nhẫn nại, lòng tin và sự hòa hợp, hơn là sức mạnh phép thuật hay công pháp huyền ảo.
***
Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng bắt đầu trở nên gay gắt, thiêu đốt không khí, biến cái se lạnh ban sớm thành hơi nóng hầm hập. Gió cát cũng bắt đầu mạnh hơn, cuốn theo những hạt bụi li ti, tạo nên một màn sương mờ ảo trên những cồn cát xa xăm. Ba người Lâm Nhất dừng lại ở một góc chợ nhỏ, nơi vài người dân bày bán những món đồ đơn giản mà đầy tính biểu tượng của vùng đất này. Đó là những loại thảo dược sa mạc khô quắt nhưng ẩn chứa dược tính mạnh mẽ, những tấm da thú được thuộc khô cẩn thận, những chiếc bình nước làm từ da dê được khâu vá tỉ mỉ, hay vài món đồ thủ công làm từ xương lạc đà và vỏ trứng đà điểu.
Lâm Nhất ánh mắt dừng lại ở một gánh hàng rau củ cằn cỗi, chỉ vỏn vẹn vài củ khoai sa mạc và những bó rau dại xanh xao. Bên cạnh gánh hàng là một lão nông phu với mái tóc bạc phơ như những sợi mây trên sa mạc, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nắng gió, đôi mắt tuy đã mờ đục nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh anh và hiền hậu. Hắn tiến lại gần, khẽ cúi đầu chào.
“Lão trượng, những món đồ này là do lão tự tay làm ra sao?” Lâm Nhất hỏi, giọng nói ôn hòa, chân thành.
Lão nông phu ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt nheo lại dưới ánh nắng chói chang, rồi khẽ mỉm cười để lộ hàm răng đã rụng gần hết. “Phải, tiểu đạo sĩ. Cây cối nơi đây cằn cỗi, nhưng nếu biết cách vun trồng, chúng vẫn cho ta quả ngọt. Đây là những gì trời đất ban cho, dù ít ỏi, nhưng quý giá biết bao.” Giọng lão chất phác, thô ráp, nhưng ẩn chứa một sự mãn nguyện lạ kỳ.
Tô Mạt Nhi tò mò tiến lại gần hơn, đôi mắt to tròn long lanh nhìn những củ khoai sa mạc xù xì. “Khoai sa mạc? Trông chúng không giống khoai ở nhà Mạt Nhi chút nào cả. Có ăn được không ạ?”
Lão nông phu bật cười khà khà. “Ăn được chứ, cô nương. Thứ này tuy không ngọt bùi như khoai xứ hoa lệ, nhưng lại nuôi sống bao thế hệ người dân Ngân Sa Thôn này. Nó là ân huệ của sa mạc đó.”
Lâm Nhất nhìn những món đồ đơn giản, rồi lại nhìn lão nông phu, cảm nhận được sự gắn bó mật thiết giữa con người và vùng đất này. Hắn trầm tư hỏi: “Cuộc sống nơi đây hẳn là muôn vàn gian khó, lão trượng. Những mùa màng thất bát, nguồn nước hiếm hoi... lão trượng làm sao có thể giữ được sự lạc quan và kiên cường đến vậy?”
Lão nông phu thở dài một hơi, ánh mắt xa xăm nhìn về phía giếng làng, nơi những người dân vẫn đang kiên nhẫn kéo nước. “Khó khăn ư? Khó khăn là lẽ thường tình của đất trời, tiểu đạo sĩ ạ. Cuộc đời này, có ai mà không gặp gian truân? Chúng ta không thể chống lại trời đất, nhưng có thể thuận theo trời đất. Nước thì quý như vàng, mỗi giọt đều phải trân trọng. Đất thì khô cằn, nhưng ta vẫn gieo hạt, vẫn mong chờ mưa xuống.” Lão quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy triết lý: “Cuộc sống ở đây tuy khó khăn, nhưng trời đất không phụ người kiên tâm. Chỉ cần ta cố gắng, ắt sẽ có ngày được đền đáp. Không phải là đền đáp bằng của cải vật chất, mà là bằng sự bình yên trong tâm hồn, bằng sự hài lòng với những gì mình có.”
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng chữ của lão nông phu, như thể mỗi câu nói đều là một viên ngọc quý được mài giũa qua bao năm tháng gió sương. “Vậy ra, niềm tin của lão chính là sức mạnh giúp lão vượt qua mọi gian khó?” Hắn hỏi, giọng nói trầm ấm mà đầy suy tư.
Lão nông phu khẽ lắc đầu, nụ cười hiền từ nở trên môi. “Không có sức mạnh nào bằng lòng người, tiểu đạo sĩ ạ. Sức mạnh của ta không phải là phép thuật hay thần thông, mà là ý chí không chịu khuất phục trước số phận, là lòng biết ơn với từng hạt cát, từng giọt nước. Sống thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, ấy là đạo. Đạo của chúng ta, là đạo của sự chấp nhận, của sự kiên cường, của sự hòa hợp với vạn vật. Chúng ta không tìm cách chinh phục sa mạc, mà tìm cách sống cùng sa mạc, như một phần của nó.”
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, nàng lặng lẽ quan sát cuộc đối thoại, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc từng lời lão nông phu nói. Nàng biết, những lời này chính là thứ mà Lâm Nhất đang kiếm tìm, là mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh "Minh Triết Hồng Trần" của hắn. Những gì lão nông phu nói, nó giản dị và chất phác biết bao, nhưng lại ẩn chứa một chân lý sâu xa, một triết lý sống mà nhiều tu sĩ dù có tu luyện ngàn năm cũng chưa chắc đã thấu hiểu được. Đó không phải là bệnh tật thân xác dễ chữa, mà là bệnh tật lòng người khó chữa, và những con người nơi đây đã tìm thấy liều thuốc cho tâm hồn mình bằng chính cuộc sống thường nhật, bằng sự chấp nhận và lòng biết ơn.
Lâm Nhất gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn cảm nhận được rằng những triết lý sống giản dị này sẽ là nền tảng quan trọng giúp hắn đối mặt với những âm mưu chính trị phức tạp và những thế lực tà ác hơn trong tương lai, những thứ mà hắn sẽ gặp phải khi rời khỏi Ngân Sa Thôn. Sự bền bỉ của người dân sa mạc trong việc tìm kiếm nguồn nước, bảo vệ giếng làng, không ngừng vun trồng dù đất đai cằn cỗi, không chỉ thể hiện ý chí sinh tồn, mà còn là một bài học về sự gắn bó với cội nguồn, về sự trân trọng những gì mình có. Có lẽ, chính cái giếng nước cổ kính giữa làng, nguồn sống duy nhất của họ, còn ẩn chứa một bí mật nào đó, một câu chuyện chưa kể về sự kiên cường và lòng tin của những thế hệ đi trước. Lâm Nhất bắt đầu nhận ra rằng 'tiên đạo' không chỉ là việc tu luyện cá nhân, không chỉ là việc tìm kiếm sức mạnh để thoát ly thế tục, mà còn là cách con người tương tác với thế giới xung quanh, là cách họ hòa mình vào vạn vật, là cách họ tìm thấy chân lý trong những điều bình dị nhất.
***
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ những cồn cát bạc bằng thứ ánh sáng vàng cam rực rỡ, gió dịu dần, mang theo hơi thở mát mẻ hơn của buổi chiều tà. Lâm Nhất dẫn Uyển Nhi và Mạt Nhi đến một gò đất cao ở rìa làng, nơi họ có thể phóng tầm mắt ra toàn bộ Ngân Sa Thôn và những cồn cát trải dài vô tận đến tận chân trời. Khung cảnh hùng vĩ và bình yên đến lạ lùng, những đường cong mềm mại của cát nối tiếp nhau như những con sóng khổng lồ hóa đá, dưới ánh hoàng hôn càng thêm phần huyền ảo. Cảm giác hạt cát mịn màng lọt vào giày khi bước đi trên cồn cao, một cảm giác rất thật, rất đời, khác xa với những phiêu diêu thoát tục mà hắn từng theo đuổi.
Hắn ngồi xuống một phiến đá lớn đã chai sạn theo năm tháng, đôi mắt sâu thẳm trầm tư dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm vào biển cát. Hắn nhớ về những lời dạy của sư phụ, về "tiên đạo" mà hắn từng theo đuổi, về những công pháp huyền ảo, những phép tắc thần thông, những mong ước trường sinh bất lão, thoát ly hồng trần để trở thành tiên nhân. Thế nhưng, những gì hắn vừa chứng kiến, những câu chuyện mà lão nông phu kể, lại mở ra một chân trời mới, một "đạo" khác hoàn toàn.
“Tiên đạo mà ta từng biết, là truy cầu sức mạnh, là chống lại sinh tử, là vượt thoát hồng trần,” Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà. Hắn không nói với ai cụ thể, mà như đang tự vấn chính mình, tự sắp xếp lại những mảnh ghép triết lý trong tâm hồn. “Những lời sư phụ dạy, những kinh điển cổ xưa ta từng đọc, đều hướng về việc đoạn tuyệt phàm trần, siêu thoát khỏi luân hồi. Nhưng ở đây, ta thấy một ‘đạo’ khác, một ‘đạo’ của sự thuận theo, của sự chấp nhận, của ý chí sống mãnh liệt trong vòng luân hồi khắc nghiệt nhất. Họ không trốn tránh sinh lão bệnh tử, mà đối mặt với nó, hòa mình vào nó, tìm thấy vẻ đẹp trong từng khoảnh khắc tồn tại. Liệu đâu mới là chân chính, đâu mới là con đường mà một người tu tiên nên đi?”
Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng dõi về phía chân trời, nơi những sắc màu rực rỡ đang dần chuyển thành tím biếc. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ an ủi mà đầy thấu hiểu. “Có lẽ, ‘tiên đạo’ không phải là một con đường duy nhất, Lâm Nhất. Mà là vô số con đường dẫn đến sự thấu hiểu. Mỗi người, mỗi cảnh ngộ, mỗi vùng đất, lại có một ‘đạo’ riêng để đi. Đạo của người Ngân Sa Thôn là sự hòa hợp với thiên nhiên khắc nghiệt, là chấp nhận vòng sinh diệt, là tìm thấy bình yên trong sự kiên cường. Đạo của những tu sĩ là truy cầu sức mạnh để bảo vệ, để thay đổi. Cả hai đều có giá trị của riêng mình, đều là những mảnh ghép của bức tranh lớn mang tên ‘chân lý’.”
Tô Mạt Nhi ngồi khoanh chân bên cạnh, nàng ngước nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ, vẻ mặt không còn vẻ lanh lợi thường ngày, mà thay vào đó là sự suy tư hiếm thấy. Những lời Lâm Nhất và Uyển Nhi nói, cùng với những gì nàng đã chứng kiến, đã gieo vào lòng nàng những hạt mầm triết lý mới mẻ. Nàng cảm nhận được sự bao la của thế giới, và sự nhỏ bé của bản thân, nhưng không hề bi lụy, mà ngược lại, còn dấy lên một sự tò mò vô hạn.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu không khí sa mạc, cố gắng dung hòa những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng. Hắn cảm nhận được sự liên kết sâu sắc giữa những lời lão nông phu nói, nghi lễ cầu nguyện của người dân, và cả triết lý "Vô Tiên" mà Vân Du Đạo Nhân đã gợi mở. Chân lý không nằm trên giấy, mà ở trong lòng người. Và lòng người, dù ở nơi sa mạc cằn cỗi hay chốn đô thị phồn hoa, đều đang tìm kiếm một ý nghĩa, một con đường cho riêng mình.
Hắn mở mắt, nhìn về phía những ngôi nhà đất nung đơn sơ của Ngân Sa Thôn, nơi những ngọn khói bếp đã bắt đầu bay lên, báo hiệu một bữa cơm chiều giản dị nhưng ấm cúng. Những con người nơi đây, tuy không có phép tắc thần thông, không có công pháp tu luyện, nhưng lại sở hữu một sức mạnh tinh thần phi thường, một sự kiên cường không gì lay chuyển nổi. Chính sự kiên cường, sự chấp nhận và hòa hợp này, sẽ là nền tảng vững chắc cho hắn trong cuộc hành trình sắp tới, khi phải đối mặt với những âm mưu chính trị phức tạp của Lưu Ly Hoàng Triều, hay những thế lực tà ác như Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn hiểu rằng, để thực sự trở thành một tiên nhân, không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là thấu hiểu vạn vật, là tìm kiếm sự cân bằng giữa nội tâm và ngoại cảnh, là biết cách tương tác với thế giới, chấp nhận và thay đổi trong dòng chảy vô tận của hồng trần.
“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình,” Lâm Nhất khẽ ngâm, đôi mắt vẫn dõi vào bầu trời sao đang dần hiện rõ, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, chỉ có thể được tìm thấy qua những cuộc phiêu lưu, qua những lần đối diện với chính mình giữa muôn vàn thử thách của hồng trần gian nan. Ta cứ ngỡ tiên đạo là phải thoát ly, là phải siêu phàm, nhưng có lẽ, tiên đạo lại nằm ngay trong chính cuộc đời này, trong từng hơi thở, từng bước chân của những con người bình dị nhất.” Hắn cảm nhận được sự "an toàn" và "bình yên" trong sự chấp nhận khắc nghiệt, một triết lý mới mẻ đang dần định hình con đường "Vô Tiên" của hắn – không phải là tìm kiếm sức mạnh tuyệt đối để chế ngự thế giới, mà là sự cân bằng và thấu hiểu để hòa mình vào vạn vật, để tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại trong cát bụi hồng trần.
Đêm sa mạc đã hoàn toàn buông xuống, mang theo một sự tĩnh lặng sâu lắng. Chỉ còn tiếng gió cát rì rào như một lời thì thầm của vũ trụ, và những vì sao lấp lánh như những ánh mắt tinh anh của đất trời đang dõi theo. Lâm Nhất biết, hành trình "Minh Triết Hồng Trần" mới chỉ bắt đầu, và những bài học từ Ngân Sa Thôn này sẽ là ngọn hải đăng soi sáng con đường hắn đi, chuẩn bị cho những cuộc gặp gỡ quan trọng với những nhân vật như Ngọc Hồ Tiên Tử hay Vân Du Đạo Nhân, những người sẽ tiếp tục định hình lại quan niệm về "tiên đạo" của hắn, và về cách một người tu tiên nên tương tác với thế giới này.