Vô tiên chi đạo
Chương 253

Hành Trình Cát Bụi: Lời Đồn Về Đế Triều Loạn Lạc

3543 từ
Mục tiêu: Tiếp tục cuộc hành trình của nhóm Lâm Nhất, di chuyển từ vùng sa mạc cằn cỗi sang các vùng đất hoang sơ khác, tạo cảm giác mở rộng thế giới.,Giới thiệu các lời đồn đầu tiên về sự biến động chính trị tại Lưu Ly Hoàng Triều, tăng cường căng thẳng và định hướng mạch truyện đến các sự kiện sắp tới.,Khắc họa sự thích nghi và chiêm nghiệm của Lâm Nhất trước những thay đổi của cảnh quan và không khí xã hội, củng cố triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn.,Làm nổi bật sự khác biệt giữa cuộc sống bình dị của Ngân Sa Thôn và sự phức tạp của thế giới bên ngoài, đặc biệt là quyền lực thế tục.,Gieo mầm các chi tiết foreshadowing về âm mưu lớn hơn và các thế lực đối địch.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chủ Quán Trọ Quê, Người Kể Chuyện Dạo
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, nhưng dần chuyển sang căng thẳng và có chút lo lắng
Kết chương: [object Object]

Bình minh lên, không còn là vầng dương rực lửa thiêu đốt những cồn cát vàng óng của Ngân Sa Thôn, mà là một ánh sáng dịu dàng hơn, nhuộm một màu hồng cam lên những gò đất cuối cùng của vùng sa mạc trước khi nhường chỗ cho những triền đá sỏi và cây bụi thưa thớt. Gió vẫn thổi, mang theo hơi nóng khô khốc đặc trưng của nơi này, nhưng đã bớt đi phần nào cái gay gắt của đêm qua. Lâm Nhất đứng trên một gò đất cao, dõi mắt nhìn về phía những ngôi nhà đất nung đơn sơ, nơi đã cưu mang hắn và hai người đồng hành trong những ngày qua, nơi đã gieo vào lòng hắn những hạt mầm triết lý mới mẻ về sự kiên cường và hòa hợp. Đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn khẽ lay động trong gió, mái tóc đen dài búi gọn gàng, khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy nay ánh lên một sự kiên định, pha lẫn chút hoài niệm khó tả.

“Mỗi mảnh đất, mỗi con người, đều cất giấu một chân lý riêng. Ngân Sa Thôn đã dạy ta về sự bền bỉ của ý chí,” Lâm Nhất khẽ khàng cất lời, giọng nói ôn hòa như gió thoảng, đôi mắt vẫn không rời khỏi ngôi làng nhỏ dần khuất sau lưng. Hắn cảm nhận được sự "an toàn" và "bình yên" trong sự chấp nhận khắc nghiệt, một triết lý mới mẻ đang dần định hình con đường "Vô Tiên" của hắn – không phải là tìm kiếm sức mạnh tuyệt đối để chế ngự thế giới, mà là sự cân bằng và thấu hiểu để hòa mình vào vạn vật, để tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại trong cát bụi hồng trần. Cái tên "Vô Tiên" mà Vân Du Đạo Nhân đã gợi mở, giờ đây như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn hắn, rửa trôi những định kiến về một con đường tu tiên thuần túy dựa vào phép tắc và thần thông.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú với đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng dõi theo hướng đó. Nàng khẽ gật đầu, làn gió khẽ thổi lọn tóc mai bay bay trên gò má. “Đúng vậy. Cuộc sống nơi đây tuy khắc nghiệt, nhưng lại có một sự thanh khiết mà nơi phồn hoa đô hội khó có được. Con người sống nương tựa vào nhau, nương tựa vào đất trời, không hề có những tranh giành, toan tính.” Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy gò của Lâm Nhất, một cử chỉ không lời nhưng đầy sự sẻ chia và thấu hiểu. Nàng cảm nhận được sự tĩnh lặng trong tâm hồn hắn, nhưng cũng biết rằng, sự tĩnh lặng đó ẩn chứa một dòng chảy tư duy không ngừng nghỉ, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.

Tô Mạt Nhi, cô bé hoạt bát với đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây cũng không còn vẻ lanh lợi thường ngày. Nàng ngồi khoanh chân trên bãi cát, tay chống cằm, ngước nhìn về phía Ngân Sa Thôn đang dần trở thành một chấm nhỏ mờ ảo. Những ngày tháng ở nơi đây, chứng kiến cuộc sống giản dị nhưng đầy nghị lực của người dân sa mạc, đã khiến nàng ngộ ra nhiều điều. Nàng nhớ lại hình ảnh những đứa trẻ cười đùa trong nắng gió, những cụ già ngồi kể chuyện bên bếp lửa, và cả nghi lễ cầu nguyện trang trọng mà linh thiêng. Tất cả đã gieo vào lòng nàng một sự tò mò vô hạn về thế giới, và về ý nghĩa của từng cuộc đời. Nàng không nói nhiều, chỉ đơn thuần cảm nhận, nhưng sự cảm nhận ấy lại sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào.

Những con lạc đà mà họ thuê từ Ngân Sa Thôn đã sẵn sàng, chúng đứng lừng lững, tiếng kêu u ơ đặc trưng vang vọng trong không gian buổi sớm. Lâm Nhất, Uyển Nhi và Mạt Nhi từ từ cưỡi lên lưng lạc đà, bắt đầu hành trình. Họ không đi vội, mà chậm rãi vượt qua những cồn cát cuối cùng, nơi những cây xương rồng khô cằn vẫn kiên cường vươn mình đón nắng. Cảnh vật dần thay đổi, cát vàng nhường chỗ cho những triền đá sỏi lởm chởm, xen kẽ là những bụi cây gai góc, thân cành khẳng khiu. Bầu trời vẫn xanh ngắt không một gợn mây, nhưng cái nóng đã dịu đi phần nào, thay vào đó là những cơn gió mang theo hơi đất khô cằn.

Họ di chuyển qua những vùng đất hoang sơ, nơi sự sống dường như bị thử thách đến tận cùng. Những ngọn núi đá trơ trọi, những khe núi sâu hút, những dòng suối cạn khô chỉ còn trơ đáy sỏi. Lâm Nhất thường dừng lại, trầm ngâm ngắm nhìn phong cảnh, cố gắng thấu hiểu cái "đạo" của vùng đất này. Hắn nhận ra, mỗi nơi chốn đều có một sức sống riêng, một cách tồn tại riêng. Nếu Ngân Sa Thôn dạy hắn về sự hòa hợp trong khắc nghiệt, thì vùng đất hoang sơ này lại nói lên sự kiên trì vô hạn, sự thích nghi không ngừng nghỉ của vạn vật. Chim chóc vẫn hót, côn trùng vẫn bò, dù chỉ là những loài nhỏ bé nhất, chúng vẫn đang tiếp nối vòng sinh diệt, vẫn đang cống hiến cho bức tranh muôn màu của hồng trần.

Trên suốt quãng đường đi, Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, hắn ít nói, nhưng đôi mắt luôn dõi nhìn vạn vật, như đang tìm kiếm điều gì đó ẩn sâu bên trong. Hắn nhớ lại những lời Vân Du Đạo Nhân từng nói, rằng tiên đạo không ở nơi mây cao gió lộng, mà ở nơi lòng người. Lòng người, dù ở nơi sa mạc cằn cỗi hay chốn đô thị phồn hoa, đều đang tìm kiếm một ý nghĩa, một con đường cho riêng mình. Sự thay đổi của cảnh quan từ sa mạc sang bán sa mạc, rồi những vùng đất đá sỏi, cũng là một ẩn dụ cho những biến chuyển trong tâm hồn hắn, từ sự an yên chiêm nghiệm đến sự chuẩn bị cho những thử thách mới. Hắn cảm nhận được cát bụi vương trên da, sự nóng bức của ban ngày và cái se lạnh của đêm, tất cả đều là một phần của trải nghiệm, một phần của hành trình "Minh Triết Hồng Trần" mà hắn đang dấn thân vào.

***

Sau nhiều ngày miệt mài trên lưng lạc đà, vượt qua những con đường gập ghềnh, khúc khuỷu, nhóm Lâm Nhất cuối cùng cũng nhìn thấy những dấu hiệu đầu tiên của sự sống phồn thịnh hơn. Những bụi cây trở nên rậm rạp hơn, những con đường mòn xuất hiện, và rồi, từ xa, một thị trấn nhỏ dần hiện ra giữa mênh mông hoang dã. Thị trấn này không quá lớn, nhưng đủ để mang lại cảm giác an toàn và tiện nghi sau chuyến đi dài. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu tím biếc lên những ngọn núi xa xa và những mái nhà ngói đỏ.

Họ tìm đến một quán trọ nhỏ mang tên Thanh Phong Quán, nằm ngay cửa ngõ thị trấn. Đó là một ngôi nhà gạch hai tầng, có sân rộng để khách buộc ngựa hoặc đậu xe linh thú, trông có vẻ cổ kính nhưng vẫn giữ được nét kiên cố. Bên trong quán, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng, tiếng cười nói giòn tan và cả tiếng gió lùa qua những khung cửa sổ cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng thân thiện. Mùi thức ăn thơm lừng – mùi thịt nướng, mùi canh nóng – quyện lẫn với mùi rượu nồng, mùi mồ hôi của những lữ khách đường xa, và cả mùi khói thuốc lá từ những chiếc tẩu tre, lan tỏa khắp không gian. Bầu không khí bình dân, náo nhiệt, nhưng không hề hỗn loạn. Đây là nơi hội tụ của những con người đến từ khắp nơi, những thương nhân, những lữ khách, và cả một vài tán tu dừng chân nghỉ ngơi.

Chủ Quán Trọ Quê, một người đàn ông phốp pháp với khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, đích thân ra đón khách. Hắn xoa hai bàn tay vào nhau, ánh mắt đầy vẻ nhiệt tình. “Ai da, khách quan đi đường xa chắc mệt mỏi lắm rồi. Mời vào, mời vào! Quán nhỏ của ta tuy không lớn, nhưng thức ăn đảm bảo nóng hổi, rượu thơm nức mũi, phòng ốc cũng sạch sẽ lắm thay!” Giọng ông ta sang sảng, vang vọng khắp phòng ăn. Ông nhìn thấy bộ dạng đạo bào của Lâm Nhất, rồi lại liếc sang vẻ thanh tú của Mộ Dung Uyển Nhi và sự lanh lợi của Tô Mạt Nhi, đoán chừng là những người tu hành đang ngao du thiên hạ. “Dạo này đường sá không yên bình lắm đâu, nhiều kẻ lạ mặt lui tới, nói gì mà triều đình sắp có biến... Khách quan nên cẩn trọng một chút thì hơn.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đôi mắt hắn lướt qua một lượt khắp phòng ăn, thu vào mình tất cả những hình ảnh, âm thanh, và cả những cảm xúc đang cuộn chảy trong không gian này. Hắn cảm nhận được một sự bất ổn ngầm, một dòng chảy lo âu dưới vẻ ngoài náo nhiệt của quán trọ. Những lời đồn, như những hạt bụi trong gió, bắt đầu len lỏi vào tai hắn. Hắn chọn một chiếc bàn khuất trong góc, nơi có thể quan sát được toàn bộ gian phòng mà không quá lộ liễu.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi xuống cạnh hắn, nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Đôi mắt nàng khẽ nheo lại, nhìn về phía những nhóm khách đang tụ tập, bàn tán xôn xao. “Không khí ở đây có vẻ khác lạ so với những nơi chúng ta từng đi qua, Lâm Nhất. Em cảm thấy có một sự nặng nề, một sự bất an nào đó.” Nàng nhẹ giọng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi đám đông.

Tô Mạt Nhi thì lại có vẻ háo hức hơn. Nàng vốn dĩ là người hiếu kỳ, thích nghe chuyện lạ. Nàng nhanh nhảu gọi món, rồi lắng tai nghe ngóng những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh. Nàng thầm thì với Lâm Nhất: “Sư huynh, hình như họ đang nói về Lưu Ly Hoàng Triều thì phải. Có vẻ như có chuyện lớn sắp xảy ra ở đó.”

Quả nhiên, chỉ một lát sau, một Người Kể Chuyện Dạo với bộ râu dài bạc phơ, đôi mắt tinh anh và giọng nói trầm ấm, bắt đầu lên tiếng. Y vốn là một người lữ hành, đã từng đặt chân đến nhiều nơi, chứng kiến nhiều sự đời, và có tài ăn nói hiếm có. Y gõ nhẹ chiếc quạt giấy vào lòng bàn tay, thu hút sự chú ý của mọi người. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Các vị khách quan có biết không, giang hồ dạo này đang râm ran một tin đồn động trời, về chính Lưu Ly Hoàng Triều đang ngày một suy yếu. Người ta đồn rằng, bên trong Lưu Ly Hoàng Triều, quyền thần Lý Thừa Tướng đang âm thầm thao túng triều chính, Thái Tử Lưu Ly bị chèn ép, quyền lực hoàng thất ngày càng bị xói mòn. Ai da, triều đình mà lung lay thì bách tính tất loạn lạc, hồng trần gian nan lại càng thêm gian nan!”

Tiếng xì xào, bàn tán vang lên khắp phòng. Người Kể Chuyện Dạo lại tiếp tục, giọng y trầm bổng, như đang kể một câu chuyện cổ tích đầy bi tráng. “Chưa hết đâu! Lại có lời đồn về những kẻ lạ mặt, những thế lực ngầm đang dấy lên ở khắp nơi, gieo rắc sự hỗn loạn. Một cái tên thường được nhắc đến, với những chiêu thức tàn độc và máu lạnh, chính là Huyết Kiếm Khách. Người ta nói, hắn xuất hiện thường xuyên hơn ở các thành trấn lớn, gây ra những vụ án kinh hoàng, khiến cho nhân tâm hoang mang, lo sợ. E rằng, một cơn bão lớn đang ủ dột, chực chờ quét qua mảnh đất Lưu Ly này.”

Lời của Người Kể Chuyện Dạo như một gáo nước lạnh dội vào bầu không khí náo nhiệt của quán trọ, khiến nhiều người co rúm lại, vẻ mặt đầy lo âu. Lâm Nhất vẫn ngồi lặng lẽ, nhưng đôi mắt hắn đã thu lại một tia sắc bén. Hắn trao đổi ánh mắt với Mộ Dung Uyển Nhi, cả hai đều nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Những lời đồn này không chỉ là chuyện phiếm, mà là những điềm báo cho một tương lai đầy biến động. Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh, vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự bất an. Nàng nắm chặt tay, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng thấu hiểu những gì mình vừa nghe được. Những triết lý về chân tâm, về sự bình yên mà nàng vừa chiêm nghiệm ở Ngân Sa Thôn, dường như đang bị thử thách bởi những mưu toan, tranh giành của quyền lực thế tục này.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, mùi khói thuốc và rượu nồng dường như cũng mang theo vị của những lo âu, bất an. Hắn biết, hành trình của họ không thể mãi mãi bình yên như ở Ngân Sa Thôn. Những lời đồn về Lý Thừa Tướng, Thái Tử Lưu Ly và Huyết Kiếm Khách như những sợi tơ vô hình, đang dần kéo hắn và những người đồng hành vào một vòng xoáy mới của hồng trần, nơi chân lý không chỉ được tìm thấy qua sự chiêm nghiệm mà còn qua sự đối đầu, đấu tranh.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn. Gió mạnh vẫn rít qua những khe cửa sổ của Thanh Phong Quán, mang theo hơi lạnh của đêm sa mạc, nhưng bầu trời lại trong veo, những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rắc vương vãi trên tấm màn nhung đen. Trong căn phòng trọ đơn sơ, chỉ có một ngọn đèn dầu le lói, hắt thứ ánh sáng vàng vọt lên vách tường gỗ cũ kỹ. Tô Mạt Nhi đã ngủ say trên chiếc giường kê sát tường, gương mặt nàng vẫn còn vương chút ưu tư từ những lời đồn ban chiều, nhưng giờ đây đã chìm vào giấc mộng không màng thế sự.

Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên nền nhà lạnh lẽo, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ. Hắn đang cố gắng tiêu hóa những thông tin vừa nghe được, những lời đồn về một vương triều đang gặp biến động. Tâm trí hắn như một dòng sông cuộn chảy, với những triết lý giản dị từ Ngân Sa Thôn và những âm mưu phức tạp của Lưu Ly Hoàng Triều đang hòa quyện, tạo nên một sự đối lập gay gắt. Hắn suy nghĩ về câu nói “Quyền lực thế tục, cuối cùng cũng chỉ là cát bụi,” nhưng rồi lại nhận ra, “Nhưng những biến động này, lại ảnh hưởng đến biết bao sinh linh...” Ý nghĩa của "tiên đạo tại tâm" không thể tách rời khỏi "hồng trần gian nan". Nếu tiên nhân chỉ biết tu luyện bản thân, thoát ly thế tục, thì ai sẽ là người bảo vệ những người dân vô tội, ai sẽ là người đứng ra gìn giữ sự bình yên cho hồng trần?

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh hắn, lặng lẽ nhìn ngọn đèn dầu chập chờn. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự ưu tư sâu sắc trong tâm hồn Lâm Nhất. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ quen thuộc, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự bình yên. “Huynh đang nghĩ gì vậy, Lâm Nhất? Em thấy không khí ngày càng căng thẳng, những lời đồn đó... liệu có thật không?” Giọng nàng khẽ khàng, chất chứa sự quan tâm sâu sắc.

Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả ngàn suy tư. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ mặt nàng hiền dịu nhưng cũng đầy kiên cường, rồi lại liếc nhìn Tô Mạt Nhi đang ngủ say. Hắn biết, hành trình sắp tới sẽ không còn chỉ là sự chiêm nghiệm cá nhân, mà sẽ là sự đối mặt trực tiếp với những sóng gió của hồng trần. “Chân giả khó phân, Uyển Nhi,” Lâm Nhất đáp lời, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một chút nặng trĩu. “Nhưng gió không tự nhiên mà nổi. Những lời đồn này, dù chưa biết thật giả ra sao, cũng đủ để cho thấy một sự bất ổn đang lan tràn. Có lẽ, hành trình sắp tới của chúng ta sẽ không còn yên bình như trước.” Hắn cảm nhận được cái se lạnh của đêm, cái thô ráp của ghế gỗ dưới tay, và cả sự lo lắng trong ánh mắt của Uyển Nhi.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít, nhưng giờ đây, trong tai hắn, nó như một khúc ca bi tráng, báo hiệu cho những sự kiện sắp sửa diễn ra. Ánh trăng sáng vằng vặc, soi rõ những ngọn núi đá trơ trọi phía xa, và xa hơn nữa, nơi mà hắn biết Lưu Ly Hoàng Triều đang ẩn mình trong bóng đêm, có lẽ cũng đang chìm trong những mưu toan và đấu đá. Hắn hiểu rằng, để thực sự trở thành một tiên nhân, không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là thấu hiểu vạn vật, là tìm kiếm sự cân bằng giữa nội tâm và ngoại cảnh, là biết cách tương tác với thế giới, chấp nhận và thay đổi trong dòng chảy vô tận của hồng trần. Con đường "Vô Tiên" không phải là thoát ly, mà là dấn thân.

Lâm Nhất nắm chặt tay, một quyết tâm mới được hình thành trong lòng. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi chỉ biết sống an phận thủ thường trong Huyền Nguyên Quan hoang tàn nữa. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã nhìn thấy quá nhiều, đã chiêm nghiệm quá nhiều. Những bài học từ Ngân Sa Thôn về sự kiên cường của ý chí, về sự hòa hợp với tự nhiên, về chân tâm trong cát bụi, sẽ là nền tảng vững chắc cho hắn đối mặt với những âm mưu chính trị phức tạp của Lưu Ly Hoàng Triều, hay những thế lực tà ác như Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn cảm nhận được rằng, những lời đồn về Lý Thừa Tướng và Huyết Kiếm Khách không chỉ là những câu chuyện rời rạc, mà là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một âm mưu sâu xa hơn mà hắn sẽ phải khám phá.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng tựa vào vai hắn. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ im lặng đồng hành. Nàng biết, dù phía trước có là bão tố phong ba, có là những âm mưu chồng chất, hay những hiểm nguy chết chóc, Lâm Nhất sẽ không bao giờ lùi bước. Và nàng, với lòng nhân ái và sự kiên cường của mình, sẽ luôn ở bên cạnh hắn.

Lâm Nhất nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như những ánh mắt tinh anh của đất trời đang dõi theo. Hắn biết, hành trình "Minh Triết Hồng Trần" mới chỉ bắt đầu, và những bài học từ Ngân Sa Thôn này sẽ là ngọn hải đăng soi sáng con đường hắn đi, chuẩn bị cho những cuộc gặp gỡ quan trọng với những nhân vật như Ngọc Hồ Tiên Tử hay Vân Du Đạo Nhân, những người sẽ tiếp tục định hình lại quan niệm về "tiên đạo" của hắn, và về cách một người tu tiên nên tương tác với thế giới này. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, chỉ có thể được tìm thấy qua những cuộc phiêu lưu, qua những lần đối diện với chính mình giữa muôn vàn thử thách của hồng trần gian nan. Hắn đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ