Đêm dần tàn, trăng khuất sau những tầng mây xám, nhường chỗ cho bình minh còn e ấp. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi bờ Lam Nguyệt Hồ nơi Cổ Thụ Chi Vương sừng sững, để lại sau lưng những chiêm nghiệm về quyền lực phù du và lời đồn về Ngọc Hồ Tiên Tử. Con đường phía trước, không còn là những nẻo đường phồn hoa đô hội, mà là lối mòn dẫn vào tận cùng những cánh rừng nguyên sinh, nơi mà hơi thở của hồng trần dường như bị nuốt chửng bởi sự hoang dã nguyên thủy.
Hắc Ám Sâm Lâm, cái tên đã nói lên tất cả. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào thảm lá mục, không khí đã lập tức thay đổi. Sương mù giăng mắc dày đặc, như một tấm màn lụa trắng xóa che khuất mọi lối đi, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn thấy vài bước chân. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến vài người ôm không xuể, vươn mình lên trời xanh như những cột trụ khổng lồ, che kín cả bầu trời, chỉ để lọt qua những tia nắng yếu ớt, mỏng manh như sợi chỉ. Ánh sáng lờ mờ, ảo não, khiến cho khu rừng như chìm vào một giấc ngủ vĩnh cửu, lạnh lẽo và bí ẩn.
Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát và nấm mốc xộc thẳng vào mũi, pha lẫn với một thứ mùi tanh nồng khó tả, như mùi của sự chết chóc và phân hủy đã tồn tại hàng thế kỷ. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ luồn qua kẽ lá, mang theo mùi hương quyến rũ đến ghê người của một loài hoa dại nào đó, báo hiệu sự nguy hiểm tiềm tàng. Tiếng côn trùng kêu rả rích không ngớt, như những lời thì thầm không dứt của khu rừng, xen lẫn tiếng gió rít qua kẽ lá tạo nên những âm thanh ghê rợn, đôi khi lại là tiếng gầm gừ trầm đục từ xa vọng lại, khiến tâm trí người nghe phải giật mình. Cảm giác luôn có một ánh mắt vô hình nào đó đang dõi theo, một hiểm họa khó lường có thể ập đến bất cứ lúc nào, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng, ẩm ướt và đầy rẫy hiểm nguy.
Tô Mạt Nhi, cô bé vốn quen với sự nhộn nhịp của kinh thành hay sự yên bình của Huyền Nguyên Quan, ban đầu có chút sợ hãi. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé không ngừng đảo quanh, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Cô bé bám chặt lấy vạt áo của Mộ Dung Uyển Nhi, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay áo nàng thật chặt, như muốn tìm kiếm sự an ủi.
“Lâm ca ca, nơi này thật là... đáng sợ quá,” Tô Mạt Nhi líu lo, giọng nói nhỏ lại, pha chút run rẩy. Cô bé cúi đầu, cố gắng thu mình lại giữa hai người lớn, đôi vai nhỏ bé khẽ run lên.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vỗ về mái tóc của Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng cũng không khỏi mang một chút lo lắng. Nàng luôn giữ sự cẩn trọng, quan sát xung quanh, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm sự trấn an. “Đừng sợ, Mạt Nhi. Có Lâm Nhất ở đây. Nhưng chúng ta phải thật cẩn thận, nhất là với những loài cây dại và con vật lạ trong rừng. Chúng ta không biết chúng ẩn chứa những gì.” Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng không kém phần kiên quyết, đúng với bản tính của một y sư.
Lâm Nhất vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Hắn bước đi ở phía trước, không quá nhanh cũng không quá chậm, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm kinh động đến sự yên bình vốn có của khu rừng. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quan sát, không chỉ nhìn vào những lối đi, những cành cây chằng chịt, mà còn cảm nhận từng ngọn cỏ lay động, từng dấu chân thú in hằn trên nền đất ẩm. Hắn hít thở thật sâu, để mùi hương của đất, của cây cối tràn vào lồng ngực, cảm nhận dòng chảy linh khí trong rừng, thứ mà hắn tin rằng là hơi thở của vạn vật hữu linh. Hắn dùng Phù Trần Mộc trong tay gạt nhẹ những cành cây rậm rạp, những dây leo chằng chịt, mở đường cho hai người phía sau.
“Sự sống và cái chết đan xen, Mạt Nhi, Uyển Nhi,” hắn khẽ nói, giọng trầm tư, hòa vào tiếng gió rì rào. “Đạo lý này tự nhiên dạy ta, không cần lời. Phồn hoa đô hội tuy rực rỡ, nhưng cũng ẩn chứa sự mục ruỗng, tranh giành. Còn nơi đây, tuy hoang dã, hiểm nguy, nhưng lại chân thật đến trần trụi. Mỗi chiếc lá rụng, mỗi thân cây đổ xuống, đều là một sự khởi đầu mới cho những mầm sống khác. Cái chết không phải là kết thúc, mà là một phần tất yếu của vòng luân hồi vạn vật.” Hắn ngừng lại một chút, khẽ nhắm mắt, cảm nhận một cơn gió lạnh lướt qua mặt. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chân lý ấy không nằm ở những điều cao siêu, mà nằm ở chính những điều giản dị nhất, trong sự giao cảm giữa con người và vạn vật. Tự nhiên khắc nghiệt, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn triết lý mà con người cần học hỏi. Sự kiên cường của vạn vật nơi đây, chính là tấm gương phản chiếu cho ý chí sinh tồn, vượt lên mọi thử thách của hồng trần.”
Hắn chợt nghĩ về những ngày tháng ở Đại Càn Đế Đô, về những cuộc tranh giành quyền lực, những mưu toan tính toán. Tất cả đều trở nên thật nhỏ bé, phù phiếm khi đặt cạnh sự vĩnh cửu và nguyên thủy của khu rừng này. Quyền lực thế tục, tuy có thể khuynh đảo một triều đại, nhưng lại chẳng thể lay chuyển một cành cây, một ngọn cỏ nơi thâm sơn cùng cốc này. Sự yếu đuối và mong manh của con người khi đối mặt với tự nhiên, lại là một lời nhắc nhở rằng, con đường chân chính không phải là chinh phục, mà là hòa hợp. Lâm Nhất hiểu rằng, chuyến đi này không chỉ là tìm kiếm Ngọc Hồ Tiên Tử, mà còn là một hành trình tự chiêm nghiệm, một cuộc đối thoại sâu sắc với chính bản thân hắn về "Vô tiên chi đạo". Hắn cần tìm thấy sự kiên cường không phải để chống lại, mà để nương theo, để thấu hiểu.
Tô Mạt Nhi, dù chưa hiểu hết những triết lý sâu xa mà Lâm Nhất nói, nhưng cô bé cảm nhận được sự bình yên trong giọng nói của hắn, và một sức mạnh vô hình tỏa ra từ dáng vẻ trầm tĩnh ấy. Cô bé dần bớt sợ hãi, bắt đầu nhìn ngó xung quanh với ánh mắt tò mò hơn. Mộ Dung Uyển Nhi thì gật đầu đồng tình, nàng hiểu rõ những suy nghĩ trong lòng Lâm Nhất. Nàng biết, hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó vượt lên trên mọi danh lợi, một con đường mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu. Nàng cũng cảm nhận được sự gắn kết giữa ba người đang dần sâu sắc hơn qua từng bước chân, từng gian nan thử thách. Trong môi trường khắc nghiệt này, họ nương tựa vào nhau, trở thành một thể thống nhất, cùng nhau vượt qua mọi hiểm nguy.
Nhóm ba người tiếp tục tiến sâu vào Hắc Ám Sâm Lâm. Bóng tối dần bao trùm, sương mù càng dày đặc. Lâm Nhất vẫn điềm nhiên dẫn lối, thỉnh thoảng dừng lại lắng nghe tiếng động lạ, ngửi mùi hương bất thường. Hắn chạm tay vào những thân cây rêu phong, cảm nhận mạch đập của sự sống đang chảy trong đó. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, "chỉ cần ta lắng nghe, tự nhiên sẽ nói cho ta biết điều cần phải biết." Sự thanh tịnh trong tâm hồn hắn đối lập hoàn toàn với sự hoang dã, hiểm nguy của khu rừng, tạo nên một bức tranh kỳ lạ, đầy chiêm nghiệm.
***
Rừng rậm dần chuyển sang một địa hình hiểm trở hơn, khi nhóm ba người tiến vào một thung lũng sâu, tối tăm và ẩm ướt, được người đời gọi là U Cốc. Ánh sáng mặt trời đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi những vách đá dốc đứng, sừng sững vươn lên hai bên, như những bức tường thành khổng lồ của một thế giới bị lãng quên. Sương mù không còn giăng mắc lãng đãng mà đặc quánh, nặng trĩu, bao phủ lấy mọi vật, tạo cảm giác cô lập, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Hơi lạnh thấm sâu vào da thịt, ẩm ướt đến tận xương tủy, khiến không khí càng thêm phần u ám và se lạnh.
Địa hình nơi đây trở nên cực kỳ hiểm trở. Những vách đá trơn trượt bởi rêu phong và ẩm ướt, đôi khi lại là những khối đá lởm chởm sắc nhọn nhô ra, chực chờ làm người lữ hành sơ sẩy. Những dòng suối ngầm lạnh buốt chảy len lỏi dưới chân, tạo thành những vũng nước đọng và những con đường lầy lội, khiến mỗi bước chân đều phải vô cùng cẩn trọng. Tiếng gió rít nhẹ qua kẽ đá, nghe như những tiếng than khóc ai oán của cô hồn, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên cao, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, đầy bí ẩn. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và rêu phong nồng nặc, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Tô Mạt Nhi, sau quãng đường dài mệt mỏi và những nỗi sợ hãi ban đầu, giờ đây bắt đầu thể hiện sự mệt mỏi. Đôi chân nhỏ bé của cô bé đã không còn giữ được sự linh hoạt như trước. “Ưm... chân ta đau quá, Lâm ca ca,” cô bé líu lo, giọng nói mang chút nũng nịu và mệt mỏi. Vừa nói xong, cô bé lại sơ ý vấp phải một tảng đá ngầm, suýt chút nữa thì ngã nhào. May mắn thay, Mộ Dung Uyển Nhi kịp thời đỡ lấy, giúp cô bé giữ thăng bằng.
“Cẩn thận, Mạt Nhi,” Mộ Dung Uyển Nhi nhắc nhở, ánh mắt nàng vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Nàng là một y sư, vốn nhạy cảm với các loại cây cỏ và mùi hương trong tự nhiên. Chợt, ánh mắt nàng dừng lại ở một bụi cây ven đường, thân cây khẳng khiu với những gai nhọn hoắt, nhưng lại nở ra những bông hoa màu tím sẫm, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ đến lạ thường. “Lâm Nhất, huynh xem, đây là Cẩu Xà Thảo. Gai của nó có thể làm tê liệt cơ thể trong chốc lát, còn mùi hương của hoa tuy thơm ngát nhưng lại có thể khiến người ta mê man, mất phương hướng. Hẳn đây là một loài độc thảo rất hiếm gặp, chỉ sinh trưởng ở những nơi âm u, ẩm ướt như thế này.” Nàng nói, giọng đầy cảnh giác.
Lâm Nhất quay đầu lại, khẽ gật đầu. Hắn bước đến gần bụi Cẩu Xà Thảo, nhưng không chạm vào. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên một vách đá gần đó, nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi của linh khí. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng âm u, độc hại tỏa ra từ bụi cây, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sức sống mãnh liệt của nó, một sức sống đang cố gắng tồn tại và thích nghi trong môi trường khắc nghiệt. “Mỗi sinh vật đều có cách tự bảo vệ mình, Uyển Nhi,” hắn nói, giọng trầm tĩnh. “Con người cũng vậy, phải học cách nương theo, không cưỡng cầu. Loài Cẩu Xà Thảo này, nó không có ý hại người, nó chỉ đang cố gắng sinh tồn. Độc tính của nó là lớp áo giáp mà tự nhiên ban tặng để nó giữ lấy sự sống trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy này. Chúng ta không thể trách nó, cũng không thể coi thường nó. Chỉ có thể học cách tôn trọng và hiểu rõ quy luật của vạn vật.”
Hắn chợt nghĩ về những đạo lý mà Vân Du Đạo Nhân đã từng giảng giải, về sự cân bằng âm dương, về sự tương sinh tương khắc trong vạn vật. Khu rừng này, U Cốc này, chính là một bài học lớn về sự sinh tồn, về cách mà sự sống tìm thấy con đường cho riêng mình giữa những gian nan, thử thách. Con người, với sự tự cao tự đại của mình, thường muốn chinh phục, muốn thay đổi tự nhiên. Nhưng tiên đạo chân chính, Vô tiên chi đạo mà hắn đang truy cầu, lại nằm ở sự hòa hợp, sự thấu hiểu và tôn trọng. Phải chăng, Ngọc Hồ Tiên Tử cũng đã thấu hiểu được đạo lý này, nên nàng mới có thể hòa mình vào vạn vật, trở thành một phần của tự nhiên?
Lâm Nhất dùng tay không chạm vào vách đá, cảm nhận sự lạnh lẽo, trơn trượt của rêu phong, sự cứng rắn của đá. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nơi đây, những luồng khí lạnh lẽo, âm u xen lẫn với những mạch năng lượng yếu ớt nhưng kiên cường. Hắn dẫn đường một cách thận trọng, tránh xa những khu vực có dấu hiệu nguy hiểm, những vũng nước sâu hay những bụi cây lạ. Mộ Dung Uyển Nhi, với kiến thức y thuật của mình, cũng giúp sức rất nhiều. Nàng chỉ cho Lâm Nhất những loài cây có thể dùng để giải độc, hoặc những loại thảo dược có thể giúp tăng cường thể lực, chống lại cái lạnh.
Tô Mạt Nhi, dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng cô bé cũng dần thích nghi với môi trường khắc nghiệt này. Nỗi sợ hãi ban đầu đã nhường chỗ cho sự tò mò và một chút kiên cường. Cô bé không còn líu lo than vãn nhiều nữa, mà cố gắng bước đi theo sát hai người lớn, đôi mắt to tròn vẫn không ngừng quan sát. Cô bé cảm thấy mình đang lớn lên, đang học hỏi được nhiều điều mới mẻ mà trước đây chưa từng biết đến. Mỗi lần vấp ngã, cô bé lại tự mình đứng dậy, được Mộ Dung Uyển Nhi dịu dàng đỡ lấy, được Lâm Nhất khẽ gật đầu động viên. Sự gắn kết giữa ba người, trong gian nan hiểm trở của U Cốc, lại càng trở nên bền chặt.
Họ tiếp tục tiến bước, vượt qua những con đường lầy lội, những vách đá trơn trượt. Dưới ánh chiều tà yếu ớt, U Cốc càng trở nên ma mị và bí ẩn. Lâm Nhất vẫn giữ vững tâm niệm, mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, mỗi cảnh vật đều là một bài học. Hắn nhận ra, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần, ngay cả khi hồng trần ấy mang hình hài của một khu rừng nguyên sinh hoang dã.
***
Sau nhiều giờ đồng hồ ròng rã, vượt qua những hiểm nguy và thử thách của U Cốc, nhóm Lâm Nhất cuối cùng cũng thoát ra khỏi thung lũng u ám. Khi những vách đá cao ngất dần lùi lại phía sau, một khung cảnh ngoạn mục hiện ra trước mắt họ, như một bức tranh thủy mặc diễm lệ được vẽ bởi bàn tay của tạo hóa.
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng cả một khoảng trời phía Tây. Ánh sáng vàng cam cuối ngày len lỏi qua tán lá cây, tạo nên những dải màu kỳ ảo. Trước mắt họ, một hồ nước nhỏ hiện ra, nước hồ mang một màu xanh lam kỳ ảo, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy. Màu xanh lam ấy không phải là màu của bầu trời phản chiếu, mà là một sắc thái đặc biệt, như thể được sinh ra từ chính linh khí của đất trời, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của hoàng hôn, khiến không gian xung quanh trở nên huyền ảo, thoát tục. Không khí nơi đây đột nhiên trở nên trong lành và mát mẻ lạ thường, xua tan đi mọi mệt mỏi, mọi mùi ẩm mốc, mục nát của khu rừng đã ở lại phía sau. Một cảm giác yên bình, thanh tịnh lan tỏa, ôm trọn lấy tâm hồn họ, như một liều thuốc an thần quý giá sau những giây phút căng thẳng tột độ.
Tô Mạt Nhi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Đôi mắt to tròn của cô bé sáng rực lên, không giấu nổi vẻ kinh ngạc và thích thú. “Ôi... đẹp quá! Như trong mộng vậy!” cô bé líu lo, quên hẳn sự mệt mỏi ban nãy, bước nhanh về phía bờ hồ. Sự hồn nhiên của cô bé như một làn gió mát lành, xua đi những u ám còn vương vấn trong lòng hai người lớn.
Mộ Dung Uyển Nhi cũng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi nàng, như một đóa hoa vừa hé nở sau cơn mưa. Nàng nhìn khung cảnh trước mắt, đôi mắt trong veo lấp lánh vẻ an yên. “Thật thanh tịnh... ta cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến hết.” Nàng nói, giọng nói dịu dàng, chứa đựng sự thư thái. Nàng biết, đây chính là vùng đất linh thiêng được đồn đại, nơi Ngọc Hồ Tiên Tử ẩn mình, một vùng đất mà chỉ những ai có duyên mới có thể tìm đến. Linh khí nơi đây thuần khiết đến mức nàng có thể cảm nhận rõ ràng, như thể mỗi hơi thở đều đang nạp đầy sức sống cho cơ thể.
Lâm Nhất đứng lặng một lúc, hít một hơi thật sâu, để không khí trong lành tràn ngập phổi. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng linh khí tinh khiết đang chảy tràn trong không gian, cảm nhận sự sống động của cây cỏ, của nước, của đất trời. Khác với sự hỗn loạn của linh khí trong U Cốc, linh khí nơi đây vô cùng hài hòa, thanh tịnh, như một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với vạn vật xung quanh, một sự giao cảm mà hắn đã khao khát tìm kiếm bấy lâu nay. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, "và nơi đây, tình linh ấy dường như đã đạt đến cảnh giới tối cao."
“Đây chính là nơi ta tìm kiếm... chân lý của sự hòa hợp,” Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm, pha lẫn sự mãn nguyện và khao khát. Ánh mắt hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm, nay càng trở nên kiên định hơn khi nhìn về phía hồ nước xanh lam kỳ ảo. Hắn tiến lại gần bờ hồ, nhẹ nhàng quỳ xuống, chạm tay vào làn nước mát lạnh. Nước hồ mềm mại, trong trẻo, như một tấm gương phản chiếu chính tâm hồn hắn, một tâm hồn đã trải qua bao thăng trầm của hồng trần.
Sự thanh tịnh và linh khí đặc biệt tỏa ra từ Lam Nguyệt Hồ và vùng đất xung quanh báo hiệu một điều gì đó lớn lao sắp sửa diễn ra. Lâm Nhất cảm nhận được một nguồn năng lượng vô cùng mạnh mẽ nhưng lại dịu dàng, như hơi thở của một vị tiên nhân đang ẩn mình. Hắn biết, đây chính là dấu hiệu của sự hiện diện của Ngọc Hồ Tiên Tử, và những triết lý sâu sắc về sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên mà hắn sắp khám phá. Khả năng cảm nhận tự nhiên và linh khí nhạy bén của hắn đã được mài giũa qua bao gian nan, giờ đây đã sẵn sàng đón nhận những bài học quý giá từ nàng.
Dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, cả ba người đứng lặng ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp. Những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh trăng bạc và vô vàn vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. Ánh sáng xanh lam của hồ nước càng trở nên huyền ảo hơn dưới ánh trăng, như một viên ngọc bích khổng lồ giữa lòng núi rừng. Họ tìm một chỗ bằng phẳng, gần bờ hồ, nơi có những tán cây cổ thụ che phủ, và bắt đầu dựng trại tạm bợ. Ngọn lửa trại nhỏ nhoi được đốt lên, sưởi ấm không khí se lạnh của đêm khuya, và cũng sưởi ấm lòng người.
Lâm Nhất nhìn ngọn lửa bập bùng, trong lòng dâng lên một cảm giác thanh thản chưa từng có. Con đường tìm kiếm Ngọc Hồ Tiên Tử đã đưa hắn đến đây, đến vùng đất linh thiêng này. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng hắn tin rằng, những gì hắn học được ở đây sẽ là một phần quan trọng trong hành trình truy tìm "Vô tiên chi đạo" của mình. Sự gắn kết của bộ ba Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã được củng cố vững chắc qua những thử thách vừa qua, cho thấy họ sẽ là những người bạn đồng hành đáng tin cậy trong các thử thách lớn hơn sắp tới.
Trong sâu thẳm tâm trí hắn, hình ảnh Huyết Kiếm Khách chợt lóe lên, nhưng rồi nhanh chóng tan biến. Hiện tại, mọi suy nghĩ của hắn đều tập trung vào vùng đất linh thiêng này, vào chân lý của sự hòa hợp mà hắn sắp sửa thấu hiểu. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, Lâm Nhất đã đến rất gần với một phần của chân lý ấy. Cuộc hành trình tìm kiếm Ngọc Hồ Tiên Tử, tìm kiếm sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên, giữa tiên đạo và hồng trần, đang đi đến một ngưỡng cửa mới, hứa hẹn những chiêm nghiệm sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh và sự tồn tại của vạn vật hữu linh, một bước đệm quan trọng trước khi đối mặt với những bí mật cổ xưa và thế lực ngầm đang dần hé lộ trong thế giới rộng lớn này.