Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tầng mây mỏng, rọi xuống con đường đá cổ kính của Đại Càn Đế Đô, đánh thức một ngày mới ồn ã và hối hả. Tiếng người mua bán ồn ào từ các khu chợ sớm đã vẳng lại, hòa cùng tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng rao hàng the thé và mùi hương đồ ăn thức uống phong phú tỏa ra từ những quán nhỏ ven đường. Một không khí sầm uất, náo nhiệt đặc trưng của chốn phồn hoa đô hội bao trùm lên mọi ngóc ngách, nơi mà sự xa hoa và quyền lực đan xen vào từng hơi thở của kẻ sĩ, của thương nhân, và của cả những kẻ cùng đinh mưu sinh.
Trong dòng người tấp nập đổ ra từ cổng thành phía Đông, có ba bóng người lặng lẽ hòa mình vào đó, như những hạt cát nhỏ bị cuốn trôi khỏi bãi bờ. Lâm Nhất, với đạo bào vải thô đã sờn cũ nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, bước đi chậm rãi. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ ngoái nhìn lại kinh thành tráng lệ phía sau, nơi mà chỉ vài ngày trước, những mưu toan quyền lực, những toan tính đầy máu và nước mắt đã phơi bày trần trụi. Một cảm giác nặng nề, một chút u hoài vẫn còn đọng lại trong lòng hắn, như dư âm của một giấc mộng dài đầy biến động. Nhưng rồi, thứ cảm giác đó dần tan biến, được thay thế bằng một sự thanh thản lạ kỳ khi hắn biết mình đang bước đi trên con đường đã chọn, con đường của chính mình, không bị ràng buộc bởi những toan tính phàm tục.
Hắn khẽ vuốt nhẹ Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ khối gỗ mục đã theo hắn bao chặng đường. Vật phẩm đơn sơ ấy, như một biểu tượng cho sự kiên định và chân thành trong tâm hồn hắn, là một lời nhắc nhở về những giá trị đích thực mà hắn theo đuổi. Hắn hiểu rằng, phồn hoa như mộng, quyền lực như sương, đến rồi đi, tan rồi hợp, cuối cùng chỉ có tâm an mới là chân thật. Những lời nói ấy không chỉ là chiêm nghiệm của riêng hắn, mà còn là một phần của lẽ nhân sinh muôn đời, mà hắn đã chứng kiến qua bao nhiêu cảnh đời, bao nhiêu số phận.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền hơi ấm dịu dàng, như một lời động viên không lời. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào hắn, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng hiểu rằng, quyết định rời đi này không phải là sự trốn tránh, mà là một bước tiến sâu hơn vào con đường truy tìm chân lý của Lâm Nhất. Nàng biết, dù phía trước là những gian nan, những thử thách nào, hắn vẫn sẽ kiên định bước đi, và nàng nguyện sẽ là người đồng hành, là ánh sáng nhỏ bé soi rọi con đường đó.
“Huynh à, dù huynh đi đâu, muội cũng nguyện theo cùng, chỉ cần tâm huynh được an định,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như làn gió buổi sớm, mang theo hương thảo mộc thoang thoảng từ túi thuốc nhỏ nàng luôn mang bên mình. Lời nói của nàng, giản dị mà chân thành, như một liều thuốc an ủi, xua đi những ưu tư còn vương vấn trong lòng Lâm Nhất.
Phía trước họ, Tô Mạt Nhi, cô bé với mái tóc đen dài được tết gọn gàng, đang nhảy chân sáo, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ngắm thế giới xung quanh với vẻ hiếu kỳ và háo hức. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé rạng rỡ niềm vui, xóa tan đi bầu không khí trầm tư ban đầu. Cô bé chạy lướt qua những xe hàng, những gánh rau quả, hít hà mùi hương của bánh nướng, của hoa quả tươi, rồi quay lại nhìn Lâm Nhất và Uyển Nhi, giọng nói trong trẻo líu lo như chim hót.
“Kinh thành tuy đẹp, nhưng chắc chắn không thú vị bằng những nơi chúng ta sắp đến đâu, phải không ca ca?” Tô Mạt Nhi hỏi, ánh mắt lanh lợi chớp chớp, như muốn trêu chọc sự trầm tư của Lâm Nhất. “Lần này chúng ta sẽ đi đâu? Có gặp được những con vật ngộ nghĩnh không? Hay là những ngôi làng có nhiều câu chuyện cổ tích?”
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. Hắn xoa đầu Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự hồn nhiên, vô tư của cô bé như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều điều bí ẩn, nhiều chân lý cần khám phá, và sự đồng hành của Uyển Nhi cùng Mạt Nhi chính là nguồn động lực lớn lao nhất, là minh chứng sống động cho câu nói “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.” Họ không chỉ là bạn đồng hành, mà còn là gia đình, là những người cùng hắn sẻ chia gánh nặng hồng trần, cùng hắn truy cầu tiên đạo. Chuyến đi này không chỉ là sự rời bỏ một chốn phồn hoa, mà là một cuộc hành trình sâu hơn vào chính bản thân, vào thế giới rộng lớn và muôn màu muôn vẻ này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió sớm mang theo hơi ẩm của đất trời, và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp tâm hồn. Đại Càn Đế Đô đã ở lại phía sau, và một chương mới của cuộc đời Lâm Nhất đã chính thức bắt đầu, dưới ánh bình minh của một ngày mới, trên một con đường mới, hướng về những chân trời triết lý mới mẻ.
***
Hành trình rời khỏi Đại Càn Đế Đô tiếp tục dưới ánh nắng ấm áp của buổi trưa, đưa bước chân của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đến một quán trọ nhỏ mang tên Thanh Phong Quán. Ngôi nhà gạch hai tầng này nằm ẩn mình bên con đường mòn xuyên qua những cánh đồng xanh mướt, là điểm dừng chân quen thuộc của các lữ khách trên hành trình dài. Trước sân rộng, vài con ngựa khỏe mạnh đang lim dim dưới bóng cây, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi xua đi lũ ruồi. Tiếng người cười nói rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân vội vã của tiểu nhị, và cả tiếng gió lùa qua những khe cửa sổ gỗ cũ kỹ, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm trần nơi thôn dã. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu nồng nàn từ quầy bar, mùi mồ hôi của những người lao động, và cả mùi khói thuốc lá thoang thoảng từ vài chiếc tẩu thuốc cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí bình dân, ồn ào nhưng lại vô cùng thân thiện. Đây là nơi mà những câu chuyện được kể, những tin tức được trao đổi, và những gánh nặng trên vai người lữ hành tạm thời được đặt xuống.
Họ chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát được toàn bộ khung cảnh của quán mà không quá bị chú ý. Lâm Nhất gọi vài món ăn đơn giản, những món ăn quen thuộc của dân dã, nhưng lại mang đậm hương vị của sự ấm áp và chân thật, khác xa với những món sơn hào hải vị cầu kỳ nơi cung đình. Tô Mạt Nhi, sau vài ngày di chuyển, giờ đây đã đói bụng, cô bé ăn ngấu nghiến, đôi mắt sáng rực nhìn khắp nơi, không bỏ sót bất kỳ chi tiết thú vị nào. Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng gắp thức ăn cho Lâm Nhất, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự quan tâm dịu dàng, nhưng sâu thẳm trong đó, nàng cũng đang lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh.
Tại một góc quán, một Ông Đồ râu tóc bạc phơ, mái tóc bạc trắng như sương tuyết, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt tinh anh, đang say sưa kể chuyện cho vài ba khách lữ hành và người dân địa phương. Ông ngồi trên một chiếc ghế gỗ, tay gõ nhẹ chiếc quạt giấy đã sờn cũ, giọng ông trầm ấm, đầy sức hút, như một dòng suối chảy qua những tảng đá thời gian, kể về những truyền thuyết cổ xưa mà tưởng chừng chỉ còn tồn tại trong sách vở. Hắn không nói lớn, nhưng chất giọng của hắn có một ma lực lạ kỳ, đủ để thu hút sự chú ý của những người xung quanh, và cả của Lâm Nhất.
“...Người ta đồn rằng, tại chốn thâm sơn cùng cốc, nơi mà mây mù quanh năm bao phủ, cây cối xanh tươi bốn mùa, có một vị tiên tử mang tên Ngọc Hồ,” Ông Đồ bắt đầu câu chuyện, giọng ông đầy vẻ huyền bí, như thể chính ông đã từng diện kiến vị tiên tử ấy. “Nàng sống hòa mình với vạn vật, mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều mang theo linh khí của đất trời. Nàng không tu tiên pháp, không luyện thần thông như những vị tiên nhân trong truyền thuyết khác. Điều nàng làm, chỉ đơn thuần là thấu hiểu và yêu thương tự nhiên, hòa mình vào dòng chảy vĩnh hằng của đất trời, cảm nhận từng chiếc lá rụng, từng giọt sương đêm, từng tiếng chim hót gọi bình minh. Nàng nói, chân lý không nằm ở những phép tắc huyền ảo, mà nằm ở sự cân bằng, sự hài hòa giữa con người và vạn vật.”
Lâm Nhất ngồi im lặng, đôi mắt đen láy của hắn chăm chú dõi theo từng lời kể của Ông Đồ. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc trong tâm hồn mình, một sợi dây vô hình đang kéo hắn về phía truyền thuyết đó. Những lời của Ông Đồ, dù chỉ là một câu chuyện dã sử, lại chạm đến tận cùng những suy tư mà hắn đã ấp ủ bấy lâu nay. Hắn đã rời bỏ kinh thành vì nhận ra rằng quyền lực thế tục, dù có thể mang lại vinh hoa phú quý hay thay đổi vận mệnh một triều đại, nhưng không thể thay đổi bản chất của hồng trần, không thể mang lại sự an yên đích thực cho tâm hồn. Nó quá phức tạp, quá bẩn thỉu, quá giới hạn. Cuộc chiến vì chính nghĩa trong triều đình, dù có vẻ cao cả, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một vòng lặp của tham vọng và đau khổ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và hắn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy ấy nữa.
Giờ đây, khi nghe về Ngọc Hồ Tiên Tử, hắn thấy một con đường khác, một con đường mà hắn khao khát tìm kiếm. Một tiên đạo không cần đến sức mạnh hủy diệt hay phép tắc thần thông, mà chỉ cần đến sự thấu hiểu, sự hòa hợp.
Tô Mạt Nhi, đang cắn dở chiếc bánh nướng, bỗng giật mình vì câu chuyện của Ông Đồ. Cô bé quay sang Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ tò mò. “Ngọc Hồ Tiên Tử sao? Nghe thú vị quá! Nàng có phép thuật gì không ạ? Nàng có thể biến ra hoa, biến ra chim không?” Giọng cô bé trong trẻo, líu lo, đầy vẻ hồn nhiên.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn hướng về phía Ông Đồ, như thể đang nhìn xuyên qua ông lão để thấy được hình bóng vị tiên tử trong truyền thuyết. Hắn khẽ lắc đầu. “Nàng ấy không cần phép thuật, Mạt Nhi. Sự hòa hợp với vạn vật, đó chính là đạo. Khi con người hòa mình vào tự nhiên, tự nhiên sẽ ban tặng cho họ những điều kỳ diệu nhất, không cần đến phép tắc hay thần thông.” Lời nói của hắn chậm rãi, trầm tư, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa.
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, nàng hiểu được sự dao động trong lòng hắn. Nàng biết, những lời kể của Ông Đồ đã gieo vào lòng hắn một hạt giống mới, một hướng đi mới cho con đường "Vô tiên chi đạo" mà hắn đang truy tìm. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và con đường mà Lâm Nhất đang đi, chính là để chữa lành những vết thương trong lòng người, để tìm thấy sự an định cho chính tâm hồn mình.
Ông Đồ tiếp tục câu chuyện, kể về những lần Ngọc Hồ Tiên Tử đã xuất hiện, không phải để cứu vớt thế nhân bằng phép thuật, mà bằng sự khôn ngoan, bằng sự thấu hiểu vạn vật, giúp con người tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống, trong mối quan hệ với tự nhiên. Nghe những lời đó, Lâm Nhất chợt nhớ đến ánh mắt của Huyết Kiếm Khách. Nó không chỉ là ánh mắt của một sát thủ lạnh lùng, mà còn ẩn chứa một sự truy cầu, một nỗi ám ảnh. Hắn đang tìm kiếm điều gì? Một bí mật cổ xưa bị giấu trong hoàng cung, hay một thứ gì đó liên quan đến thế lực ngầm phía sau Thừa tướng? Dù đã rời xa kinh thành, nhưng bóng ma của những âm mưu và bí ẩn vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn. Hắn linh cảm rằng, thế giới này rộng lớn hơn nhiều, và những triết lý hắn cần tìm, cũng như những bí ẩn còn ẩn giấu, không nằm ở nơi ngai vàng, mà ở những nơi xa xôi, hoang dã, nơi mà tự nhiên vẫn còn giữ nguyên vẻ ban sơ, và nơi mà những chân lý vĩnh cửu vẫn còn được bảo tồn. Có lẽ, Ngọc Hồ Tiên Tử, với triết lý sống hòa hợp của mình, sẽ là chìa khóa để hắn mở ra những cánh cửa đó.
Hắn khẽ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ gỗ mục, như một lời khẳng định cho quyết định của mình. Tiên đạo tại tâm, và đôi khi, tiên đạo ấy lại nằm ở những nơi xa xôi nhất, không phải ở chốn phồn hoa quyền lực.
***
Sau khi rời Thanh Phong Quán, Lâm Nhất và hai cô gái tiếp tục hành trình dưới ánh trăng. Con đường mòn dần trở nên vắng vẻ hơn, dẫn họ sâu vào một vùng đất hoang sơ, nơi mà những tán cây cổ thụ vươn mình sừng sững, che khuất cả bầu trời đêm. Tiếng người cười nói huyên náo của quán trọ đã lùi xa, nhường chỗ cho những âm thanh dịu nhẹ của tự nhiên: tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim đêm hót líu lo đâu đó trong tán lá, tiếng côn trùng kêu rả rích, và tiếng gió nhẹ rì rào thổi qua những rặng cây. Một mùi hương thanh khiết, trong lành của nước, của hoa dại, và của cây cỏ tươi mát tràn ngập không gian, xua tan đi mọi bụi bặm và ưu phiền của thế giới phàm trần.
Họ dừng lại bên một hồ nước nhỏ có tên Lam Nguyệt Hồ. Dưới ánh trăng tròn vằng vặc, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu sắc xanh lam kỳ ảo của bầu trời đêm, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, yên bình và mát mẻ đến lạ thường. Cạnh hồ là một Cổ Thụ Chi Vương sừng sững, thân cây to lớn đến nỗi phải vài người ôm mới xuể, tán lá rộng lớn xòe ra như một chiếc ô khổng lồ, che phủ một vùng trời. Mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá cổ thụ lại xào xạc như tiếng thì thầm của thời gian, của những câu chuyện đã trải qua hàng ngàn năm.
Lâm Nhất, với đạo bào vải thô phất phơ trong gió, ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng lặng bên bờ hồ. Hắn nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận từng hơi thở của đất trời, của vạn vật. Trong không gian tĩnh lặng ấy, hắn chiêm nghiệm về những gì đã nghe, về truyền thuyết Ngọc Hồ Tiên Tử. Hình ảnh một vị tiên tử không cần phép tắc thần thông, chỉ đơn thuần sống hòa mình vào tự nhiên, thấu hiểu và yêu thương vạn vật, cứ lởn vởn trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy, truyền thuyết đó không chỉ là một câu chuyện dã sử, mà còn là một con đường, một triết lý mà hắn khao khát khám phá, một lời giải đáp cho "Vô tiên chi đạo" mà hắn đang truy tìm.
Hắn mở mắt, ánh mắt đen láy nhìn về phía Cổ Thụ Chi Vương, nơi mà sự sống và thời gian dường như ngưng đọng. “Mỗi chiếc lá rụng đều mang theo một câu chuyện, Uyển Nhi, Mạt Nhi,” hắn khẽ nói, giọng trầm tư, hòa vào tiếng gió rì rào. “Lời nói của Ngọc Hồ Tiên Tử, cũng như lời của Vân Du Đạo Nhân khi xưa, đều chỉ về một chân lý duy nhất: sự hòa hợp. Tiên đạo không nằm ở những điều cao siêu, mà nằm ở chính những điều giản dị nhất, trong sự giao cảm giữa con người và vạn vật.” Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự liên kết giữa mình và thế giới xung quanh, một liên kết mà hắn tin rằng Ngọc Hồ Tiên Tử đã đạt đến cảnh giới tối cao.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh hắn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. Nàng hiểu những suy tư sâu sắc trong lòng hắn, những trăn trở về con đường tu đạo mà hắn đã chọn. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là người ham muốn sức mạnh hay quyền lực, mà là người truy cầu ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. “Huynh muốn tìm nàng ấy sao, Lâm Nhất?” Nàng hỏi, giọng nói dịu dàng, chứa đựng sự thấu hiểu.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía rừng sâu, nơi hắn tin rằng Ngọc Hồ Tiên Tử có thể ẩn cư. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa dại và nước hồ, như một lời đáp của tự nhiên. “Có lẽ, nàng ấy sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về ‘tiên đạo’ mà ta đang kiếm tìm. Không phải là quyền lực, cũng không phải là phép tắc, mà là sự hòa hợp với vạn vật, với chính hồng trần này. Ta cần tìm một triết lý sâu xa hơn, vượt lên trên những tranh giành phàm tục, để thật sự thấu hiểu ‘Vô tiên chi đạo’.”
Tô Mạt Nhi, nãy giờ vẫn ngồi im lặng lắng nghe, giờ đây ánh mắt cô bé cũng ánh lên vẻ tò mò và một chút háo hức. Cô bé chưa hiểu hết những triết lý sâu xa mà Lâm Nhất nói, nhưng cô bé cảm nhận được sự chân thành và quyết tâm trong lời nói của hắn. Đối với cô bé, mọi cuộc hành trình cùng Lâm Nhất đều là những cuộc phiêu lưu kỳ thú.
Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Nhất, hình ảnh Huyết Kiếm Khách chợt lướt qua, như một lời nhắc nhở rằng thế giới vẫn còn những bí ẩn và mối đe dọa khác. Hắn không quên ánh mắt truy cầu của Huyết Kiếm Khách, ánh mắt ấy cho thấy hắn không chỉ là một sát thủ đơn thuần. Có lẽ, những bí mật cổ xưa mà Huyết Kiếm Khách đang tìm kiếm, và những thế lực ngầm đứng sau hắn, cũng sẽ dần lộ diện trên con đường mà hắn đang đi. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và có lẽ, chân lý ấy không chỉ nằm ở sự hòa hợp với tự nhiên, mà còn ở việc đối mặt và thấu hiểu cả những góc khuất, những bí ẩn của thế giới này.
Đêm dần về khuya, ánh trăng vẫn soi sáng vằng vặc trên Lam Nguyệt Hồ. Lâm Nhất đứng dậy, bóng hắn đổ dài trên mặt nước, hòa cùng bóng của Cổ Thụ Chi Vương. Một cảm giác thanh thản nhưng cũng đầy khao khát dâng trào trong lòng hắn. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không còn băn khoăn. Hắn đã tìm thấy một hướng đi mới, một chân trời mới để khám phá. Cuộc hành trình tìm kiếm Ngọc Hồ Tiên Tử, tìm kiếm sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên, giữa tiên đạo và hồng trần, đã chính thức bắt đầu, hứa hẹn những chiêm nghiệm sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh và sự tồn tại của vạn vật hữu linh.