Ánh bình minh từ từ hé rạng, xua đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên mặt Lam Nguyệt Hồ. Những tia nắng đầu tiên như những ngón tay vàng óng, mơn trớn mặt hồ phẳng lặng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi của nước trong vắt, mùi cỏ cây xanh tươi còn đọng hơi sương và cả mùi hoa dại thoang thoảng từ những bờ lau, bụi rậm ven hồ. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán rừng cổ thụ như một bản hợp xướng giao hòa cùng tiếng nước hồ khẽ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên thanh tịnh, huyền ảo. Tất cả, từ ánh sáng, âm thanh đến mùi hương, đều như đang thì thầm những lời lẽ cổ xưa, mời gọi tâm hồn con người hòa mình vào dòng chảy bất tận của vạn vật.
Ngọc Hồ Tiên Tử vẫn ngồi đó, trên tảng đá lớn giữa hồ, thân ảnh nàng như một phần không thể tách rời của cảnh sắc. Y phục màu lục biếc của nàng hòa quyện hoàn hảo với màu xanh của lá cây, màu ngọc bích của mặt hồ. Mái tóc dài như suối, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm, tất cả toát lên vẻ thanh tịnh, thoát tục mà không một nét phàm trần nào có thể vấy bẩn. Nàng khẽ đưa tay, chỉ về phía một chiếc lá đã ngả vàng, khẽ khàng lìa cành, chao liệng trong gió rồi từ từ đáp xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến.
“Vạn vật sinh ra rồi chết đi, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một vòng tuần hoàn mới,” Ngọc Hồ Tiên Tử cất tiếng, giọng nói êm đềm như tiếng gió thoảng, nhưng lại mang một sức mạnh thấu triệt đến tận tâm can. “Cái chết nuôi dưỡng sự sống, sự mục rữa là nền tảng của tái sinh. Chiếc lá kia rụng xuống, không phải là biến mất, mà là hóa thành dưỡng chất cho rễ cây, cho đất đai, để rồi mùa xuân tới, một mầm xanh mới lại đâm chồi. Đó là lẽ tuần hoàn của thiên địa, là chân lý mà vạn vật hữu linh đều phải tuân theo.”
Lâm Nhất ngồi đối diện nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây đã nhuốm một vẻ trầm tư sâu sắc hơn. Hắn nhìn theo chiếc lá vàng trôi, rồi lại ngước nhìn lên tán cây cổ thụ sừng sững kia. Trong tâm trí hắn, những lời của Tiên Tử như những hạt sương mai, thấm đẫm vào từng ngóc ngách của nhận thức, rửa sạch đi những hoài nghi, những bận tâm thế tục. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi linh khí mộc từ Cổ Thụ Chi Vương mà hắn đã quen thuộc, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Hắn nội quan, nhìn lại những tháng ngày lang bạt, những cảnh đời hắn đã chứng kiến. Những cái chết bi thương, những số phận nghiệt ngã, những tiếng than khóc xé lòng – chúng có phải cũng là một phần của vòng tuần hoàn ấy?
“Vậy những đau khổ, bất công trong hồng trần cũng là một phần của Đạo, thưa Tiên Tử?” Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng hắn trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự trăn trở khôn nguôi. Hắn không thể chấp nhận rằng sự tàn bạo, sự đọa đày mà con người gây ra cho nhau lại là một phần tất yếu của Đạo. Nếu là vậy, thì tiên đạo mà hắn truy cầu có ý nghĩa gì? Nếu là vậy, thì những hành động cứu giúp, những nỗ lực thay đổi số phận của hắn, có phải đều là vô nghĩa, là đi ngược lại với lẽ trời?
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh Lâm Nhất, nàng cũng đang chăm chú lắng nghe. Khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ suy tư, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của một y sư từng chứng kiến vô vàn sinh ly tử biệt. Nàng nhẹ nhàng tiếp lời Lâm Nhất, giọng nói tự nhiên, nhưng mang một sự chiêm nghiệm sâu sắc: “Là y sư, ta thấy bệnh tật hủy hoại thân thể, cướp đi sinh mệnh của vô số người. Nhưng đôi khi, ta cũng thấy, từ tro tàn ấy lại nảy sinh ý chí sống mãnh liệt hơn. Có những người đứng dậy từ vực sâu của bệnh tật, sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, trân trọng từng khoảnh khắc hơn. Có những người, qua cơn bạo bệnh, lại tìm thấy một con đường, một lẽ sống mới. Phải chăng, đó cũng là một dạng ‘tái sinh’?”
Tô Mạt Nhi, cô nương hồn nhiên nhất trong ba người, sau một thoáng ngơ ngác, cũng không khỏi bối rối trước những triết lý sâu sắc này. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng nhìn Ngọc Hồ Tiên Tử, rồi lại nhìn Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp đơn giản hơn. “Nhưng Tiên Tử,” nàng líu lo, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “nếu mọi thứ đều tuần hoàn, đều là khởi đầu mới, vậy chúng ta có thể làm gì để thay đổi những điều bất hạnh? Chẳng lẽ cứ đứng nhìn những người đau khổ, những điều xấu xa xảy ra mà không thể làm gì sao? Vậy thì tu tiên để làm gì chứ?”
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như đóa sen vừa nở. Nàng không trả lời trực tiếp, mà khẽ vươn tay, chỉ về phía một con bướm nhỏ vừa thoát khỏi kén, đang run rẩy dang đôi cánh mềm mại dưới ánh nắng ban mai. “Hãy nhìn xem, tiểu cô nương. Từ một cái kén tưởng chừng như vô tri, lại thoát ra một sinh linh tuyệt đẹp, mang theo hương phấn của sự sống. Đó là sự chuyển hóa, sự tái sinh. Nhưng để có được sự chuyển hóa đó, cần có thời gian, cần có sự kiên nhẫn. Và quan trọng hơn, cần có sự chấp nhận. Con bướm không thể mãi mãi là sâu, cũng như chiếc lá không thể mãi mãi xanh tươi. Thuận theo lẽ tự nhiên, chấp nhận sự thay đổi, đó là một phần của Đạo.”
Nàng lại hướng ánh mắt về phía Lâm Nhất, đôi mắt xanh biếc như thấu suốt mọi suy tư trong lòng hắn. “Đạo không phải là sự bất biến, mà là sự vận động không ngừng, là dòng chảy của sinh diệt, thịnh suy. Những đau khổ, bất công mà người thấy trong hồng trần, đôi khi là do con người cố chấp đi ngược lại lẽ tự nhiên, cố gắng cưỡng cầu, chiếm đoạt những thứ không thuộc về mình. Nhưng đôi khi, chúng lại là những thử thách, những chất xúc tác để con người nhận ra giá trị của sự sống, của tình yêu thương. Một người tu Đạo không phải là người trốn tránh đau khổ, mà là người thấu hiểu nó, và tìm cách hóa giải nó bằng trí tuệ và lòng từ bi. Giống như một dòng sông, nếu bị tắc nghẽn, nó sẽ tìm cách chảy qua, hoặc tạo ra một con đường mới. Sức mạnh của Đạo nằm ở sự uyển chuyển, ở khả năng thích nghi và chuyển hóa.”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, trong lòng dường như có một nút thắt đã được gỡ bỏ. Hắn bắt đầu hiểu rằng, Đạo không phải là một quy luật cứng nhắc, mà là một dòng chảy sống động, đòi hỏi sự cảm nhận tinh tế và sự ứng biến linh hoạt. Việc hắn can thiệp vào những bất công, giúp đỡ những người yếu thế, không phải là đi ngược lại Đạo, mà có thể chính là một phần của Đạo, là cách để dòng chảy sinh mệnh không bị tắc nghẽn, để sự cân bằng không bị phá vỡ. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán", hắn thầm nghĩ, nhưng chính trong sự khó đoán của lòng người, lại ẩn chứa vô vàn khả năng để chuyển hóa và hướng thiện.
***
Dưới ánh nắng ban trưa, Lam Nguyệt Hồ trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, mặt nước xanh biếc như một tấm gương khổng lồ phản chiếu vòm trời cao rộng. Lâm Nhất tách biệt khỏi nhóm một chút, hắn tìm đến một gốc cây cổ thụ gần hồ, nơi tán lá rậm rạp đổ bóng mát rượi. Hắn ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự vững chãi, bền bỉ của nó. Phù Trần Mộc được đặt cẩn thận trên đùi hắn, như một người bạn đồng hành thầm lặng, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Hắn khẽ vuốt nhẹ lên thân gỗ mục, cảm nhận từng thớ cây, từng đường vân, như đang chạm vào dòng chảy thời gian, vào câu chuyện ngàn năm của đại thụ.
Tâm trí Lâm Nhất quay cuồng với những triết lý vừa nghe. Hắn cố gắng sắp xếp lại chúng, kết nối chúng với những trải nghiệm của chính mình trong hồng trần. Hắn nhớ về những gương mặt thân quen đã khuất, những sinh linh đã từng đau khổ dưới bàn tay của những kẻ tàn độc. Hắn nhớ về lần mình ra tay cứu giúp một thôn làng gặp nạn, lần hắn đối đầu với những tà đạo sĩ gieo rắc tai ương. Liệu mọi sự can thiệp của hắn có đang làm trái với "Đạo" của tự nhiên, nếu như cái chết và đau khổ cũng là một phần của vòng tuần hoàn? Hay chính sự can thiệp đó, lòng trắc ẩn đó, cũng là một phần của vòng tuần hoàn lớn hơn, một cách để giữ gìn sự cân bằng, để bảo vệ "Đạo" chân chính?
"Nếu cái chết là khởi đầu mới, vậy những kẻ gây ra cái chết có phải là xúc tác cho Đạo?" Lâm Nhất lẩm bẩm, lời độc thoại nội tâm thoát ra thành tiếng rất khẽ, lẫn vào tiếng gió xào xạc qua tán lá. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng loại bỏ những ý nghĩ nhiễu loạn. "Không, không thể như vậy. Sự tàn nhẫn, sự độc ác không phải là Đạo. Chúng là sự lệch lạc, là đi ngược lại với bản nguyên của vạn vật. Cái chết tự nhiên, sự hoại diệt để tái sinh là Đạo. Nhưng cái chết do lòng tham, sự thù hận, do sự phá hoại của con người thì không. Đó là sự phá vỡ, không phải sự tuần hoàn."
Hắn mở mắt, nhìn một đàn cá nhỏ đang bơi lội dưới làn nước trong veo, ánh nắng xuyên qua mặt hồ tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên thân chúng. Chúng bơi lội tự do, thuận theo dòng nước, tìm kiếm thức ăn, tránh né nguy hiểm. Một cuộc sống đơn giản, thuần túy, nhưng lại ẩn chứa sự hài hòa tuyệt đối với tự nhiên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên những ngọn cây cao vút, cành lá vươn mình đón nắng, vững vàng trước gió mưa, cảm nhận sự sống động và bền bỉ của chúng. Chúng không tranh giành, không tham lam, chỉ đơn thuần sống và cống hiến.
Một bóng người nhẹ nhàng tiến đến, đó là Mộ Dung Uyển Nhi. Nàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng cũng trầm tư không kém. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mặt hồ, nhìn những đốm sáng nhảy múa trên sóng nước. Nàng biết, Lâm Nhất đang ở trong một trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc, và nàng không muốn phá vỡ dòng suy nghĩ của hắn. Nhưng sau một lúc, nàng vẫn không kìm được, khẽ cất tiếng, giọng nói tự nhiên, dịu dàng: “Huynh đang nghĩ gì vậy, Lâm Nhất? Có vẻ như lời của Tiên Tử đã khiến huynh suy nghĩ rất nhiều, còn hơn cả những bài giảng về pháp thuật hay đạo lý thông thường.”
Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng hắn dường như có một khối đá vô hình đang dần tan chảy. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt hắn đầy phức tạp. “Ta đang cố tìm ra ranh giới giữa việc thuận theo tự nhiên và việc can thiệp để bảo vệ sự sống, để bảo vệ ‘Đạo’ chân chính. Nếu mọi thứ đều có vòng tuần hoàn của nó, thì sự can thiệp của ta, những nỗ lực cứu giúp những số phận bất hạnh, có phải là đi ngược lại với lẽ trời? Hay chính những hành động ấy, xuất phát từ lòng trắc ẩn, lại là một phần không thể thiếu để duy trì sự cân bằng của Đạo trong hồng trần?”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy bàn tay đặt trên Phù Trần Mộc của Lâm Nhất, bàn tay nàng mát lạnh nhưng ấm áp, truyền cho hắn một sự an ủi vô hình. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, Lâm Nhất. Ta là y sư, ta dùng y thuật để cứu người. Ta không nghĩ rằng việc ta cứu một mạng người sắp chết là đi ngược lại Đạo. Ngược lại, ta tin rằng đó là thuận theo Đạo, là bảo vệ sự sống, là chống lại sự hủy diệt do bệnh tật. Có lẽ, ‘Đạo’ không chỉ là sự tuần hoàn của tự nhiên, mà còn là sự tuần hoàn của lòng nhân ái, của thiện lương trong lòng người.” Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi nói tiếp: “Những kẻ gây ra bất công, gây ra đau khổ, họ không phải là một phần của vòng tuần hoàn sinh tử tự nhiên, mà họ là những kẻ phá hoại vòng tuần hoàn đó. Họ gieo rắc mầm mống của sự hủy diệt, sự mất cân bằng. Và chính chúng ta, những người tu Đạo, có trách nhiệm phải đứng ra bảo vệ sự cân bằng ấy, phải không?”
Những lời của Mộ Dung Uyển Nhi như một dòng suối mát, chảy vào tâm hồn Lâm Nhất, làm dịu đi những băn khoăn, những hoài nghi đang dằn vặt hắn. Hắn nhìn Phù Trần Mộc trên đùi, lại nhớ đến lời của Tiên Tử về sức mạnh của sự sống, của sự chuyển hóa. Hắn nhận ra, sự im lặng trước cái ác, sự thờ ơ trước bất công cũng là một cách phá vỡ Đạo. Tiên đạo tại tâm, không phải là ẩn mình trốn tránh, mà là mang cái tâm ấy ra để đối mặt với hồng trần, để bảo vệ những giá trị chân chính.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời trên Lam Nguyệt Hồ, cả không gian như khoác lên mình một tấm áo choàng lộng lẫy nhưng cũng đầy u hoài. Màu xanh biếc của hồ nước hòa cùng sắc cam, hồng của hoàng hôn, tạo nên một bức tranh huyền ảo, khó quên. Tiếng chim ngừng hót, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích, như những nốt nhạc trầm buồn của màn đêm sắp tới. Gió nhẹ mơn man qua mặt hồ, mang theo chút hơi lạnh của nước, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp bắt đầu.
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ đứng dậy từ tảng đá, thân ảnh nàng như hòa tan vào ánh sáng vàng cam của buổi hoàng hôn. Đôi mắt xanh biếc của nàng nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng, như thể nàng đang nhìn xuyên qua thời gian, nhìn thấy những điều mà phàm nhân không thể thấy. Tô Mạt Nhi, sau một ngày dài lắng nghe những triết lý sâu xa, đã dựa vào vai Mộ Dung Uyển Nhi mà ngủ thiếp đi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn giữ nguyên vẻ thanh bình, không chút ưu tư.
“Vạn vật đều có ‘Đạo’ của riêng mình,” Ngọc Hồ Tiên Tử cất tiếng, giọng nói của nàng giờ đây càng thêm phần trầm lắng, uyên thâm, như tiếng vọng từ ngàn xưa. “Cây cỏ có Đạo của cây cỏ, sông nước có Đạo của sông nước, và con người cũng vậy. Ngươi, Lâm Nhất, là người truy tìm ‘Vô Tiên chi Đạo’, vậy ‘Đạo’ của ngươi là gì? Nó không nằm ngoài vòng tuần hoàn của sinh diệt, của thịnh suy, mà nằm trong cách ngươi tương tác với nó, cách ngươi thấu hiểu và ứng xử với nó. Đôi khi, can thiệp cũng là thuận theo Đạo, nếu đó là để giữ gìn sự cân bằng lớn hơn, để bảo vệ cái thiện, để ngăn chặn sự hủy diệt.”
Nàng khẽ quay đầu, ánh mắt hướng về phía Lâm Nhất, ánh mắt nàng thấu suốt đến tận đáy lòng hắn, như thể nàng đã đọc được mọi suy tư, mọi trăn trở của hắn suốt một ngày qua. “Hồng trần đang mất đi sự cân bằng, Lâm Nhất. Có những thế lực không thuận theo vòng tuần hoàn, chúng cố gắng bóp méo, chiếm đoạt, gieo rắc tai ương, phá hoại sự hài hòa của thiên địa và lòng người. Khi ấy, sự im lặng, sự thờ ơ không còn là thuận Đạo nữa. Bởi lẽ, Đạo chân chính không phải là sự bất động, mà là sự vận động không ngừng để hướng về cái thiện, về sự hài hòa.”
Lâm Nhất cúi đầu sâu, một sự kính trọng vô hạn dâng trào trong lòng. Hắn đã hiểu, ít nhất là hắn đã hiểu một phần quan trọng của con đường mình đang đi. Tiên đạo không phải là quyền năng siêu phàm để thoát ly thế tục, mà là trí tuệ và lòng dũng cảm để đối mặt với nó, để bảo vệ những giá trị cốt lõi của sự sống và tình người. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trong sáng, không còn chút mờ mịt hay hoài nghi nào. “Đa tạ Tiên Tử đã khai sáng. Vãn bối đã hiểu… ít nhiều.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự kiên định.
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ gật đầu, một nụ cười khó hiểu nhưng đầy từ ái nở trên môi nàng. “Sự thấu hiểu là một hành trình, không phải một đích đến, Lâm Nhất. Con đường phía trước của ngươi còn nhiều gian nan, nhiều thử thách. Ngươi sẽ phải đối mặt với những bí mật cổ xưa, những thế lực ẩn mình trong bóng tối của hồng trần, những kẻ đã và đang cố gắng bóp méo Đạo, phá vỡ vòng tuần hoàn. Nhưng hãy nhớ, sức mạnh không chỉ nằm ở pháp thuật, mà còn nằm ở sự thấu hiểu vạn vật, ở lòng trắc ẩn và sự kiên định với Đạo tâm của chính mình. Những gì ngươi học được từ tự nhiên, từ sự hòa hợp này, sẽ là chìa khóa để ngươi vượt qua tất cả.”
Nàng ngừng lại, ánh mắt nàng lướt qua Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, như muốn khắc ghi hình ảnh của ba người vào tâm khảm. Rồi, không một lời từ biệt, không một dấu hiệu báo trước, thân ảnh yêu kiều của Ngọc Hồ Tiên Tử bỗng chốc trở nên mờ ảo, như một làn khói xanh biếc hòa tan vào ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. Nàng không biến mất một cách đột ngột, mà là tan chảy, như một phần của tự nhiên, trở về với gió, với nước, với ánh sáng. Chỉ còn lại mùi hương hoa dại thoang thoảng và sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm Lam Nguyệt Hồ.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn theo, trong lòng trỗi dậy một cảm giác vừa bình yên khó tả, vừa thôi thúc mạnh mẽ. Hắn biết, đây không chỉ là một buổi giảng đạo, mà là một bước ngoặt lớn trong hành trình truy tìm Vô Tiên chi đạo của mình. Hắn đã thực sự chạm vào một phần của chân lý "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm". Sự thấu hiểu sâu sắc hơn về sinh tử và tái sinh sẽ giúp hắn đối phó với những mất mát hoặc sự hủy diệt trong tương lai, giúp hắn không bị tâm ma quấy nhiễu. Và điều quan trọng hơn cả, hắn đã nhận ra rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Con đường tu tiên của hắn không phải là để trốn chạy, mà là để dấn thân, để bảo vệ. Và những thử thách lớn hơn, những thế lực tà ác đang ẩn mình trong bóng tối của hồng trần, dường như đã không còn quá xa xôi nữa. Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cảm nhận một nguồn sức mạnh mới mẻ, không chỉ là pháp lực, mà là sức mạnh của trí tuệ và sự thấu hiểu, đang chảy tràn trong huyết quản.