Lam Nguyệt Hồ vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, tấm áo choàng bạc giăng mắc khắp các tán cây cổ thụ, ôm ấp mặt hồ phẳng lặng như gương. Hoàng hôn đỏ rực của ngày hôm qua đã nhường chỗ cho bình minh dịu mát, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm nồng nàn. Sự tĩnh lặng bao trùm khắp không gian, chỉ có tiếng gió khẽ lay động cành lá và tiếng côn trùng đêm còn vương vấn đâu đó, như những lời thì thầm cuối cùng của một giấc mơ dài. Lâm Nhất đứng bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những vạt sương mỏng manh đang tan dần dưới ánh nắng ban mai, trong lòng vẫn còn vang vọng những lời dạy dỗ của Ngọc Hồ Tiên Tử. Hắn cảm thấy mình như một mảnh gỗ khô cằn vừa được ngâm mình trong dòng nước trong lành, từng thớ gỗ đã trương nở, thấm đẫm sự sống và một triết lý sâu xa mà bấy lâu nay hắn hằng tìm kiếm. Tiên đạo không phải là sự thoát ly, mà là sự dấn thân; không phải là quyền năng, mà là trí tuệ; không phải là bỏ quên hồng trần, mà là thấu hiểu và bảo vệ nó. Hắn đã thực sự chạm vào một phần của chân lý "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm", và cảm thấy con đường phía trước, dù gian nan, nhưng đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khi mặt trời vừa vặn nhô lên khỏi đường chân trời, thả những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng cả một góc rừng phía sau hồ, thân ảnh yêu kiều của Ngọc Hồ Tiên Tử lại hiện ra, tự nhiên như một làn gió thoảng, như một giọt sương mai đọng trên lá. Nàng vẫn mặc y phục màu lục biếc, hòa mình vào sắc xanh của cỏ cây, đôi mắt xanh biếc trong veo nhìn về phía Lâm Nhất và hai cô nương đang đứng cạnh hắn. Không có chút pháp lực dao động, không có dấu hiệu đặc biệt nào, nàng cứ thế đứng đó, như thể nàng vẫn luôn ở đó, là một phần không thể tách rời của Lam Nguyệt Hồ này.
“Hơi thở vạn vật không chỉ là linh khí, mà là sự sống, là dòng chảy không ngừng nghỉ của ‘Đạo’,” giọng nàng cất lên, trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang một sự trầm lắng, uyên thâm đến lạ. “Các con hãy dùng tâm để cảm nhận, chứ không phải dùng ý thức hay thần thức.”
Lâm Nhất gật đầu, trong lòng dâng lên sự tò mò vô hạn. Hắn đã tu luyện nhiều năm, đã dùng thần thức để cảm nhận linh khí, dùng ý thức để phân tích quy luật, nhưng Ngọc Hồ Tiên Tử lại nói "dùng tâm". Hắn tự hỏi, *Cảm nhận? Làm sao để cảm nhận được sự sống từ tảng đá vô tri này? Liệu có phải là một loại thiền định khác, một cảnh giới mà hắn chưa từng chạm tới?* Hắn vẫn còn chút vướng mắc trong tư duy logic của một người tu đạo thông thường, nhưng ánh mắt kiên định của hắn cho thấy hắn sẵn lòng từ bỏ mọi định kiến để học hỏi.
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ đưa tay chỉ về phía một khu rừng nhỏ phía sau hồ, nơi có những cây cổ thụ rêu phong và những tảng đá lớn nằm rải rác. Nắng sớm xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Không khí ở đó dường như trong lành hơn, mang theo mùi đất mục, mùi lá cây tươi và mùi của những loại hoa dại li ti nở ven đường.
“Hãy đi theo ta,” nàng nói, rồi nhẹ nhàng bước đi, dáng vẻ thanh thoát như tiên tử giáng trần.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi bước theo sau. Tô Mạt Nhi, với bản tính hiếu kỳ và ngây thơ của mình, không kìm được mà hỏi, giọng líu lo trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng: “Tiên Tử, có phải là như khi con cảm nhận được sự tinh nghịch của những chú sóc con ẩn mình trong kẽ lá không ạ? Hay là như khi con cảm thấy gió đang vuốt ve tóc con?” Đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh sự mong đợi, trông nàng chẳng khác nào một tiểu yêu hồ tinh nghịch đang tìm hiểu thế giới.
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự từ ái và bao dung. “Cũng có phần tương tự, tiểu cô nương. Nhưng đó chỉ là những biểu hiện bên ngoài. Điều ta muốn các con cảm nhận là cái ‘tâm’ của vạn vật, cái nguồn gốc sâu xa của sự sống, cái dòng chảy vô hình kết nối tất cả.”
Khi đến một khoảng đất trống giữa rừng, nơi có một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, Ngọc Hồ Tiên Tử ra hiệu cho Lâm Nhất ngồi xuống cạnh tảng đá đó. "Ngươi hãy nhắm mắt lại, tịnh tâm, buông bỏ mọi tạp niệm, mọi suy nghĩ. Hãy để tâm hồn ngươi tự do, như một dòng suối chảy, hòa vào cảnh vật xung quanh."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, đặt Phù Trần Mộc ngang đùi, hai tay đặt nhẹ lên mặt đá. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng làm theo lời nàng. Ban đầu, trong tâm trí hắn là một mớ hỗn độn của tạp niệm: tiếng gió xào xạc, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây gần đó, thậm chí là tiếng nước hồ vỗ nhẹ từ xa vọng lại. Hắn cố gắng xua đi những âm thanh đó, nhưng chúng lại càng trở nên rõ ràng hơn, như muốn thách thức sự tập trung của hắn. *Không phải là xua đi, mà là hòa mình vào nó,* hắn chợt nhận ra. Hắn không còn cố gắng chống lại những âm thanh đó nữa, mà lắng nghe chúng, như một phần của bản thân mình. Dần dần, những âm thanh ấy không còn là tạp âm, mà trở thành một bản giao hưởng tự nhiên, một nhịp điệu của sự sống.
Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của lớp rêu phủ trên tảng đá, cảm nhận sự vững chãi, kiên cố của đất mẹ đang nâng đỡ thân mình. Hắn thả lỏng cơ thể, buông bỏ mọi phòng bị, mọi cảnh giác. Hắn cố gắng cảm nhận hơi thở của tảng đá, của khu rừng, của cả thế giới xung quanh mình. Thoạt đầu, đó chỉ là sự trống rỗng, sự vô tri. Nhưng khi hắn tiếp tục kiên nhẫn, khi tâm hồn hắn thực sự tĩnh lặng, hắn bắt đầu cảm nhận được một điều gì đó khác lạ.
Đó là một dòng chảy yếu ớt, ấm áp, một rung động vi tế len lỏi qua lòng bàn tay hắn, từ mặt đá mà hắn đang chạm vào. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là nhiệt độ. Nó là một cảm giác sống động, một nhịp đập chậm rãi, bền bỉ, như một trái tim đang thổn thức. *Đây chính là hơi thở của sự sống từ tảng đá vô tri này sao?* Hắn kinh ngạc, nhưng không vội vàng mở mắt. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí vào dòng chảy ấy, để nó len lỏi vào từng tế bào, từng mạch máu của mình. Sự hoài nghi ban đầu về tính hiệu quả của phương pháp tu luyện 'cảm nhận' này so với các phương pháp tu luyện sức mạnh truyền thống dần tan biến, nhường chỗ cho sự kinh ngạc và niềm phấn khích.
Trong lúc đó, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng tìm cho mình một vị trí gần đó, lặng lẽ quan sát và bắt chước Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi nhắm mắt, đặt tay lên một thân cây cổ thụ, đôi mày thanh tú khẽ chau lại, cố gắng cảm nhận. Nàng không có sự nhạy bén bẩm sinh như Lâm Nhất, nhưng với sự chiêm nghiệm sâu sắc của mình, nàng cũng dần dần chìm vào trạng thái tĩnh lặng. Còn Tô Mạt Nhi, nàng ngồi vắt vẻo trên một gốc cây đổ, đôi chân đung đưa, đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh sự tò mò. Nàng không nhắm mắt, mà nhìn ngắm mọi thứ xung quanh với vẻ thích thú, như thể nàng đang cố gắng "cảm nhận" bằng cách quan sát. Nàng nhìn những chú kiến cần mẫn tha mồi, những chú bướm bay lượn trên khóm hoa dại, những chiếc lá rụng từ từ xoay tròn trong gió. Dù cách tiếp cận khác nhau, nhưng cả ba đều đang trên con đường khám phá một khía cạnh mới của "Đạo". Ngọc Hồ Tiên Tử đứng đó, nhẹ nhàng quan sát, ánh mắt nàng thấu suốt, như nhìn thấy cả một thế giới đang mở ra trong tâm hồn của ba người. Nàng không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, để mặc cho hơi thở của vạn vật dẫn lối.
***
Lâm Nhất chìm sâu vào trạng thái nhập định. Thế giới bên ngoài dường như dần tan biến, chỉ còn lại hắn và dòng chảy bất tận của sự sống. Ban đầu là sự hỗn loạn của tạp niệm, tiếng côn trùng, tiếng gió, rồi dần dần, những âm thanh ấy trở nên hòa quyện, tạo thành một bản giao hưởng tự nhiên, một lời thì thầm của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của rêu trên tảng đá, sự vững chãi của đất mẹ, và rồi, một dòng chảy yếu ớt, ấm áp len lỏi qua lòng bàn tay – hơi thở của sự sống từ tảng đá tưởng chừng vô tri. Nó không phải là một luồng linh khí hùng mạnh, mà là một sự tồn tại bền bỉ, tĩnh lặng, mang theo dấu ấn của thời gian và sự kiên cường. Hắn cảm thấy mình như một phần của tảng đá, cùng chia sẻ sự trầm mặc vĩnh cửu của nó, cùng cảm nhận những biến thiên của đất trời qua hàng ngàn năm.
Hắn chuyển sự chú ý sang một cành cây khô nằm lăn lóc dưới đất. Hắn cảm nhận được sự mục rữa đang diễn ra bên trong nó, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự sống mới đang nảy mầm từ chính sự mục rữa đó – những mầm nấm li ti, những loài côn trùng nhỏ bé đang biến cành cây khô thành nguồn dưỡng chất cho một vòng tuần hoàn mới. Đây chính là minh chứng sống động cho triết lý sinh diệt, hủy diệt và tái sinh mà Ngọc Hồ Tiên Tử đã giảng giải. Sự chết đi không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một sự sống khác, một sự biến đổi không ngừng của vũ trụ.
Rồi, hắn mở rộng cảm nhận của mình, hướng về một cây cổ thụ vĩ đại đứng sừng sững giữa Thần Mộc Lâm, thân cây to lớn đến mức ba người ôm không xuể, tán lá xanh tốt vươn cao tận trời xanh, như một cột chống trời. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thớ gỗ sần sùi của cây cổ thụ, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp, mạnh mẽ ùa vào lòng bàn tay hắn, khác hẳn với sự tĩnh lặng của tảng đá. Đó là một dòng chảy sôi động, liên tục luân chuyển bên trong thân cây, như một trái tim khổng lồ đang đập. Hắn cảm nhận được tiếng rễ cây vươn mình trong lòng đất, hút lấy dưỡng chất, bám sâu vào lòng đất mẹ. Hắn nghe thấy tiếng nhựa sống chảy róc rách trong thân cây, nuôi dưỡng từng cành, từng lá. Hắn cảm nhận được tiếng lá non đâm chồi, tiếng nụ hoa hé nở, tiếng lá già úa tàn rồi rơi rụng, tạo nên một chu trình sinh trưởng và suy tàn không ngừng nghỉ.
Phù Trần Mộc trong tay hắn dường như cũng rung động nhẹ, đồng điệu với nhịp đập của tự nhiên. Cây phất trần này, vốn được chế tác từ linh mộc, bản thân nó cũng mang trong mình linh tính của cây cỏ, giờ đây như được thức tỉnh, cộng hưởng với nguồn năng lượng sống xung quanh. Hắn cảm thấy Phù Trần Mộc không còn là một vật phẩm pháp khí vô tri, mà là một phần mở rộng của chính mình, một cầu nối giúp hắn giao hòa sâu sắc hơn với vạn vật.
“Đất đá cũng có linh hồn, cây cỏ cũng có sinh mạng. Chúng không nói bằng lời, nhưng chúng thì thầm bằng sự tồn tại của mình. Con có nghe thấy không, Lâm Nhất?” Giọng nói của Ngọc Hồ Tiên Tử vang lên bên tai hắn, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại khiến hắn giật mình mở mắt.
Ánh mắt hắn sáng rực, sâu thẳm, không còn chút mờ mịt hay hoài nghi nào. Hắn nhìn Ngọc Hồ Tiên Tử, rồi nhìn lại cây cổ thụ vĩ đại, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả, vừa kinh ngạc, vừa kính phục, vừa hạnh phúc. “Con nghe thấy… tiếng rễ cây vươn mình trong lòng đất, tiếng nhựa sống chảy trong thân cây, tiếng lá non đâm chồi… Con cảm nhận được sự sinh trưởng, sự suy tàn, và sự tái sinh không ngừng. Thật huyền diệu!” Giọng hắn trầm ấm, nhưng tràn đầy sự phấn khích, sự thấu hiểu.
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ gật đầu, nụ cười trên môi nàng càng thêm phần rạng rỡ. “Đúng vậy. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Tất cả đều là một phần của ‘Đạo’. Ngươi đã bắt đầu cảm nhận được sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên, một trong những nền tảng quan trọng của Vô Tiên chi Đạo.” Nàng dừng lại, ánh mắt nàng lướt qua Lâm Nhất, như thể nàng đang nhìn thấy một tiềm năng vô hạn đang trỗi dậy trong hắn. “Khả năng này không chỉ giúp ngươi thấu hiểu vạn vật, mà còn sẽ giúp ngươi nhận ra những điều mà người thường không thể thấy, những bí mật ẩn mình trong tự nhiên, những dấu hiệu của sự mất cân bằng, thậm chí là sự hiện diện của những thế lực đang cố gắng bóp méo Đạo.”
Lâm Nhất chìm vào suy nghĩ. Hắn hiểu ý nàng. Nếu hắn có thể cảm nhận được hơi thở của tảng đá, của cây cổ thụ, vậy liệu hắn có thể cảm nhận được sự xáo động, sự bất thường, sự biến chất trong tự nhiên do những thế lực tà ác gây ra? Liệu hắn có thể nghe được lời thì thầm của những ngọn cỏ, những dòng suối đang kêu than về sự hủy hoại? Điều này sẽ là một lợi thế không nhỏ trong cuộc chiến chống lại Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù, những kẻ đang cố gắng phá vỡ vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết, gieo rắc tai ương khắp hồng trần. Sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy sự sống và cái chết cũng sẽ giúp hắn đối mặt với những mất mát hoặc sự hủy diệt trong tương lai mà không bị tâm ma quấy nhiễu, giữ vững Đạo tâm của mình. Hắn đã thực sự vượt qua được nỗi sợ hãi về việc lạc lối trong sự vô tận của cảm nhận, không còn hoài nghi về tính hiệu quả của phương pháp này. Thay vào đó, một niềm tin vững chắc đã nảy nở, tin vào con đường mà hắn đang đi, tin vào sự hướng dẫn của Ngọc Hồ Tiên Tử. Hắn cảm thấy mình đã khai mở một cánh cửa mới, một cánh cửa dẫn đến những cảnh giới nhận thức sâu sắc hơn, nơi mà sức mạnh không chỉ đến từ pháp thuật, mà còn đến từ sự hòa hợp và thấu hiểu.
***
Khi mặt trời bắt đầu lặn dần phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời và hắt những tia nắng cuối cùng lên mặt hồ Lam Nguyệt, biến mặt nước trong xanh thành một tấm lụa vàng óng ánh, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi quay trở lại bờ hồ. Không khí se lạnh dần bao trùm, mang theo hơi ẩm từ mặt nước và mùi hương ngào ngạt của hoa dại ven hồ. Ngọc Hồ Tiên Tử đã ngồi sẵn trên một tảng đá lớn, mái tóc dài như suối xõa ngang vai, thân ảnh yêu kiều hòa quyện vào sắc hoàng hôn, như một bức tranh thủy mặc sống động.
Lâm Nhất cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong chính mình. Hắn không chỉ cảm nhận năng lượng, mà còn có thể 'giao tiếp' với vạn vật ở một mức độ vi tế hơn, như thể một bức màn vô hình đã được vén lên, cho phép hắn nhìn thấy một thế giới mà trước đây hắn chưa từng biết đến. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, thấy trong mắt họ cũng ánh lên sự thấu hiểu mới mẻ, dù mỗi người một vẻ. Mộ Dung Uyển Nhi trầm tư hơn, đôi mắt nàng đượm vẻ suy tư, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép triết lý vừa học được. Còn Tô Mạt Nhi, nàng lại có vẻ phấn khích hơn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch, như thể nàng vừa khám phá ra một trò chơi mới, một bí mật thú vị.
“Vạn vật đều có tiếng nói riêng. Kẻ tu đạo chân chính không chỉ lắng nghe bằng tai, mà bằng cả tâm hồn. Con đã làm rất tốt, Lâm Nhất. ‘Minh Triết Hồng Trần’ khởi đầu từ đây, từ hơi thở của vạn vật,” Ngọc Hồ Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trầm lắng, mang theo chút âm hưởng của chiều tà, nhưng vẫn ẩn chứa sự từ ái vô bờ.
Lâm Nhất bước đến gần, cúi đầu sâu. “Tiên Tử, con cảm thấy như mình vừa được sinh ra lần nữa. Thế giới này không chỉ là những gì con thấy, mà là những gì con cảm nhận sâu thẳm bên trong.” Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự chân thành và lòng biết ơn vô hạn. “Con đã hiểu rằng, để thấu hiểu Đạo, không thể chỉ dựa vào kinh thư hay pháp thuật, mà phải hòa mình vào dòng chảy của sự sống, phải lắng nghe lời thì thầm của vạn vật, phải cảm nhận được nhịp đập của vũ trụ.”
Mộ Dung Uyển Nhi cũng khẽ nói, giọng nàng dịu dàng, trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại rất kiên định. “Con cảm thấy như mỗi loài cây, mỗi ngọn cỏ đều có một câu chuyện riêng, và chúng đang kể cho con nghe bằng những ngôn ngữ vô hình. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, sự mất cân bằng trong tâm hồn, mới thực sự khó chữa. Có lẽ, sự hòa hợp với tự nhiên chính là liều thuốc quý giá nhất.” Nàng nhìn về phía Lâm Nhất, ánh mắt nàng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng đã nhìn thấy một con đường mới để chữa lành không chỉ thân xác mà còn cả linh hồn.
Tô Mạt Nhi thì lại không thể ngồi yên được. Nàng nhảy xuống khỏi gốc cây, chạy đến bên Lâm Nhất, kéo nhẹ tay áo hắn. “Lâm Nhất ca ca, huynh có nghe thấy không? Con cảm thấy như những bông hoa dại kia đang cười với con vậy! Và những chú cá dưới hồ đang nói với con về những kho báu ẩn dưới đáy nước!” Giọng nàng líu lo, trong trẻo, mang theo sự ngây thơ và trí tưởng tượng phong phú của một tiểu cô nương chưa vướng bận hồng trần.
Ngọc Hồ Tiên Tử khẽ cười, ánh mắt nàng lướt qua từng người một, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm khảm. “Mỗi người một cách cảm nhận, nhưng tất cả đều đang tiến gần hơn đến chân lý. Sự thấu hiểu này sẽ là chìa khóa để các con đối mặt với những thử thách sắp tới. Bởi lẽ, những kẻ đang cố gắng bóp méo Đạo, phá vỡ vòng tuần hoàn, chúng không chỉ làm hại con người, mà còn làm tổn thương đến chính hơi thở của vạn vật.” Nàng khẽ thở dài, trong ánh mắt nàng thoáng hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm, như thể nàng đang nhìn thấy những khổ đau mà hồng trần sắp phải gánh chịu.
Lâm Nhất đứng bên bờ hồ, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận gió lướt qua da, mang theo hơi lạnh của nước hồ và mùi hương của hoa dại. Hắn nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời ru êm ái của đất trời. Hắn hít thở sâu, như thể đang hít thở cùng với cả thế giới, cảm nhận từng hơi thở của sự sống đang luân chuyển trong không gian. Trong tâm trí hắn, không còn là những tạp niệm hay suy nghĩ, mà là một mạng lưới ánh sáng tinh vi, vô hình, kết nối mọi thứ. Từ hạt cát nhỏ nhất dưới chân đến những ngôi sao xa xăm nhất đang bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm, tất cả đều liên kết với nhau bằng một sợi dây vô hình của sự sống, của năng lượng, của ‘Đạo’. Hắn cảm thấy mình là một phần của mạng lưới đó, không còn là một cá thể đơn độc, mà là một mắt xích trong chuỗi liên kết vĩ đại của vũ trụ.
Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, cảm thấy nó như một phần mở rộng của chính mình, một chiếc cầu nối giữa hắn và thế giới linh thiêng của tự nhiên. Hắn biết rằng, khả năng 'nghe' được lời thì thầm của vạn vật này sẽ giúp hắn phát hiện ra những bí mật cổ xưa, những dấu hiệu của Hắc Y Nhân hoặc Tà Đạo Sĩ Mù ẩn mình trong tự nhiên. Sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy sự sống và cái chết sẽ giúp hắn đối mặt với những cái chết bi thương hoặc những thế lực tà ác mang sự hủy diệt trong tương lai mà không bị tâm ma quấy nhiễu. Và quan trọng hơn cả, hắn sẽ áp dụng khả năng cảm nhận thiên nhiên này để chữa lành, để dẫn dắt, hoặc để tìm kiếm những cơ duyên đặc biệt mà người thường không thể thấy. Mối liên kết giữa hắn và Ngọc Hồ Tiên Tử cũng trở nên sâu sắc hơn, như thể nàng đã mở ra một con đường, một cánh cửa mới cho hắn, và sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn hắn đối mặt với các thế lực phá vỡ cân bằng.
Hoàng hôn dần chìm xuống, bóng đêm bao phủ Lam Nguyệt Hồ. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ánh sáng mới đã bừng lên, soi rọi con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn. Hắn đã thực sự chạm vào một phần của chân lý "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình", và nhận ra rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần, hòa mình vào hơi thở vạn vật để tìm thấy Đạo. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã có thêm một chìa khóa, một sự thấu hiểu sâu sắc, để đối mặt với tất cả.