Vô tiên chi đạo
Chương 27

Nỗi Phẫn Nộ Dưới Trăng: Vệt Tà Khí và Lời Thiền Sư

5685 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger của chương 26, thể hiện sự ám ảnh và quyết tâm của Lâm Nhất sau khi chứng kiến nghi lễ tại Huyết Trì.,Thực hiện định hướng chương: Lâm Nhất chứng kiến cảnh cường hào đánh đập lão nông Trần Bá, khơi dậy sự phẫn nộ tột cùng và suýt chút nữa hành động bốc đồng.,Giới thiệu nhân vật Cổ Mộc Thiền Sư một cách ấn tượng, mang đến một góc nhìn triết lý mới về sự 'buông bỏ' và 'tâm an' giữa hồng trần hỗn loạn.,Đưa Lâm Nhất đến địa điểm Ma Đô Phế Tích, tạo tiền đề cho việc khám phá sâu hơn về nguồn gốc tà khí và mối liên hệ với Huyết Sát Môn.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất giữa lòng trắc ẩn, khao khát hành động và những triết lý về sự kiên định, tinh tế mà Lão Đạo Quán Chủ truyền dạy.,Tăng cường sự nhận thức của Lâm Nhất về sự phức tạp của hồng trần, nơi thiện ác đan xen, và con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn không chỉ là đạo lý mà còn là hành động cụ thể.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Đạo Quán Chủ, Lão Nông Phu (Trần Bá), Cường hào ác bá (tay sai), Cổ Mộc Thiền Sư
Mood: Tense, reflective, philosophical, determined, ominous
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống Huyền Nguyên Quan như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt còn sót lại từ ráng chiều. Gió lùa qua mái ngói rêu phong, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của núi rừng, tạo nên những âm thanh xào xạc, u u như tiếng thở dài của đất trời. Tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ khắp nơi, hòa vào sự tĩnh mịch, khiến cho không gian càng thêm phần trầm mặc. Hương nhang trầm thoang thoảng còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn mùi gỗ mục và đất ẩm, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng vừa nặng trĩu ưu tư.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trở về Huyền Nguyên Quan trong một sự im lặng đáng sợ. Nỗi sợ hãi và căm phẫn đan xen trong lòng hắn, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén lấy từng hơi thở. Ngay khi bước qua cánh cổng mục nát, Tô Mạt Nhi đã không thể trụ vững. Nàng thiếp đi trong vòng tay Lâm Nhất, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì kinh hoàng, những giọt nước mắt khô đọng lại trên gò má. Hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống chiếc giường tre trong phòng, đắp cho nàng tấm chăn mỏng, rồi lặng lẽ bước ra ngoài.

Lòng hắn ngổn ngang như tơ vò. Những hình ảnh ghê rợn tại Huyết Trì cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Khuôn mặt xanh xao, ánh mắt gian xảo, điên cuồng của bọn tà tu; những phù văn kỳ dị vẽ bằng máu khô; tiếng chú quỷ dị khàn đặc; và đặc biệt là khoảnh khắc con vật tế phẩm bị ném vào Huyết Trì, tiếng "phập" ghê rợn, nước đỏ sẫm bắn tung tóe, khói đen cuồn cuộn bốc lên, cùng tiếng máu sôi nhẹ... Tất cả như một vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn hắn, làm tan nát cái niềm tin về một hồng trần dù gian nan nhưng vẫn còn tồn tại những giới hạn của lòng người. Hắn đã từng nghĩ đến sự tàn bạo, nhưng chưa từng hình dung ra một thứ tà ác đến mức này, một sự tha hóa dùng sinh mạng vạn vật để đổi lấy sức mạnh ma quái.

Hắn tìm đến nơi Lão Đạo Quán Chủ vẫn thường tĩnh tọa. Dưới ánh trăng mờ nhạt lấp ló sau những đám mây, bóng dáng gầy gò, lưng hơi còng của Lão Đạo Quán Chủ hiện ra, như một bức tượng đá đã trải qua bao phong ba bão táp của thời gian. Râu tóc lão bạc phơ, rủ dài đến ngực, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền từ, thâm trầm, chứa đựng sự từng trải của năm tháng. Lão vẫn khoác trên mình bộ đạo bào vá víu, cũ kỹ nhưng luôn được giữ gìn cẩn thận, toát lên vẻ thanh sạch đến lạ thường. Lão ngồi đó, bất động, như đã hòa làm một với đêm tối và hư vô.

Lâm Nhất quỳ xuống trước mặt sư phụ, lòng hắn trào dâng một nỗi đau đớn không thể gọi thành tên. Hắn kể lại tất cả, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, từ khi hắn và Tô Mạt Nhi theo dấu vết tà khí, đến khi chứng kiến nghi lễ kinh hoàng tại Huyết Trì. Giọng hắn căng thẳng, như bị bóp nghẹt trong cổ họng, chứa đựng sự phẫn nộ, hoang mang và cả một chút tuyệt vọng.

"Sư phụ, con... con đã thấy những điều không thể dung thứ," Lâm Nhất khẽ thốt lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây tràn ngập nỗi day dứt. "Lòng người sao lại có thể ác độc đến vậy? Con tưởng rằng hồng trần dù gian nan, nhưng vẫn còn đạo lý, còn lương tri. Nhưng thứ con thấy... đó là sự tha hóa, là tà ác đến tận cùng, dùng sinh mạng để cầu lấy sức mạnh ma quái. Cái 'Vô Tiên chi Đạo' của con, cái triết lý về sự thấu hiểu và kiên định, liệu có thể chống lại thứ sức mạnh tà ác này?"

Lão Đạo Quán Chủ vẫn nhắm mắt, không hề nhúc nhích. Chỉ khi Lâm Nhất dứt lời, lão mới từ từ mở mắt, đôi mắt hiền từ nhìn thẳng vào đệ tử, tựa như nhìn thấu tận đáy lòng hắn. Giọng lão khàn khàn, chậm rãi, mỗi câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hồng trần vốn là một bể khổ, thiện ác tương tranh, Nhất nhi. Con người sinh ra đã mang trong mình thiện tâm, nhưng cũng không thể thoát khỏi dục vọng. Phẫn nộ là bản năng, là lửa cháy trong lòng ngươi khi chứng kiến bất công. Nhưng ngươi thấy đó, chỉ có sức mạnh bộc phát, chỉ có cơn giận dữ đơn thuần, liệu có thể thay đổi được gì ngoài việc tự thiêu đốt chính mình?"

Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, tiếng thở dài như hòa vào tiếng gió đêm. "Sức mạnh của tà đạo, đôi khi không chỉ đến từ sự cuồng loạn, mà còn đến từ sự mê hoặc, từ việc đánh vào những ham muốn sâu thẳm nhất của con người. Ngươi muốn diệt trừ cái ác, nhưng nếu tâm ngươi cũng bị cuốn vào vòng xoáy của phẫn nộ, thì chẳng phải ngươi cũng đang tự biến mình thành một phần của vòng xoáy đó sao? Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng đạo lý vẫn vẹn nguyên."

Lâm Nhất ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn. "Vậy phải chăng chúng ta cứ khoanh tay đứng nhìn, sư phụ? Để mặc cho bọn chúng gieo rắc tai ương, để mặc cho những người vô tội bị tàn sát, bị tha hóa bởi tà đạo? Cái 'tiên đạo tại tâm' của chúng ta, liệu có phải là sự bất lực trước cái ác?" Hắn siết chặt hai bàn tay, cảm thấy một nỗi bất lực lớn lao khi đối diện với sự chênh lệch về sức mạnh và sự tàn bạo của đối phương. Cái "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi, liệu có thực sự hữu dụng trong một thế giới mà cái ác hiển hiện một cách rõ ràng và tàn nhẫn đến vậy?

Lão Đạo Quán Chủ lắc đầu nhẹ, một nụ cười hiền từ thấp thoáng trên môi. "Không, Nhất nhi. Tuyệt nhiên không phải là khoanh tay đứng nhìn. Nhưng hành động cần xuất phát từ tâm an, không phải từ cơn giận. Ngươi phải hiểu rõ bản chất của cái ác, phải nhìn xuyên thấu vào những lớp màn che đậy. Hãy tìm hiểu sâu hơn, Nhất nhi. Chân lý không nằm ở bề nổi, mà ẩn sâu trong sự tĩnh lặng của tâm hồn. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống, ấy là đạo lý của người nông phu. Cái đạo lý ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất."

Lời sư phụ như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Lâm Nhất, nhưng cũng đồng thời dấy lên trong hắn vô vàn câu hỏi. Hắn hiểu rằng Lão Đạo Quán Chủ không muốn hắn hành động bốc đồng, không muốn hắn bị cuốn vào vòng xoáy của hận thù. Nhưng làm sao để giữ được "tâm an" khi chứng kiến những điều phi nhân tính đến vậy? Làm sao để "tìm hiểu sâu hơn" khi cái ác đang hiển hiện ngay trước mắt, đe dọa đến sự bình yên của những người dân vô tội?

Sau cuộc đối thoại với sư phụ, Lâm Nhất trở về phòng. Nàng Tô Mạt Nhi vẫn còn ngủ say, hơi thở đều đều, vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt bầu bĩnh. Lâm Nhất ngồi xuống mép giường, ngước nhìn ra cửa sổ. Trăng vẫn ẩn hiện sau mây, gió vẫn rít qua mái hiên, mang theo cái lạnh thấu xương. Hắn trằn trọc không ngủ được. Những hình ảnh tại Huyết Trì, lời rên rỉ yếu ớt của con vật tế phẩm, ánh mắt gian xảo của bọn tà tu, và cả những lời giảng giải thâm trầm của sư phụ cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ.

Hắn cảm thấy như mình đang đứng ở ngã ba đường. Một bên là con đường của sự phẫn nộ, của hành động bộc phát, của việc dùng sức mạnh để đối đầu với sức mạnh. Con đường ấy có vẻ nhanh chóng, có vẻ thỏa mãn được cơn giận trong lòng. Nhưng lời sư phụ đã cảnh báo, con đường ấy có thể khiến hắn tự thiêu đốt, có thể khiến hắn trở thành một phần của cái vòng xoáy mà hắn muốn diệt trừ. Một bên khác là con đường của "tâm an", của "trí tuệ", của việc "tìm hiểu sâu hơn". Con đường ấy dường như chậm rãi hơn, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Nhưng làm sao để "tìm hiểu sâu hơn" khi sinh mạng của người dân đang bị đe dọa, khi mỗi khoảnh khắc trôi qua đều có thể là một tai ương mới?

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cố gắng làm dịu đi những cảm xúc hỗn loạn đang khuấy động trong lòng. Hắn nhớ lại lời sư phụ: "Chân lý không nằm ở bề nổi." Phải chăng, đằng sau sự tàn bạo của cường hào ác bá, đằng sau những nghi lễ tà ác của Huyết Sát Môn, còn ẩn chứa một chân tướng sâu xa hơn? Hắn phải tìm ra nó. Hắn phải tìm ra một cách, một "công cụ" khác, không phải là thần thông, không phải là bạo lực, mà là thứ gì đó tinh tế hơn, sâu sắc hơn, để chống lại cái ác đang len lỏi vào hồng trần này. Cái ánh sáng nhỏ bé mà sư phụ đã nhắc tới, phải chăng chính là ánh sáng của trí tuệ, của lòng dũng cảm, và của sự kiên định vào đạo lý nhân sinh?

Giữa màn đêm tĩnh mịch, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn không thể ngồi yên. Hắn cần phải làm gì đó, nhưng không phải bằng sự bộc phát của cơn giận. Hắn cần một sự thấu hiểu, một cái nhìn rõ ràng hơn.

Vài ngày sau cuộc đối thoại với Lão Đạo Quán Chủ, Lâm Nhất vẫn trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh Huyết Trì và lời sư phụ cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, thôi thúc hắn tìm kiếm một lời giải đáp. Dù Lão Đạo đã căn dặn phải giữ "tâm an", nhưng cái tâm ấy của hắn vẫn không thể an khi tai ương vẫn treo lơ lửng trên đầu Thanh Khê Thôn. Hắn quyết định xuống thôn để quan sát thêm, để xem "chân lý không nằm ở bề nổi" mà sư phụ đã nhắc đến là gì, và để tìm hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa cường hào ác bá và tà đạo.

Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, không một ánh trăng hay sao nào ló dạng. Gió lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ ven đường, mang theo hơi ẩm của đất và mùi mục rữa của lá khô. Lâm Nhất lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, đi dọc theo con đường mòn quen thuộc dẫn vào Thanh Khê Thôn. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại tiếng chó sủa vọng lại từ xa và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Bầu không khí vốn dĩ bình yên, giản dị nơi đây, giờ đây lại bị bao phủ bởi một sự căng thẳng vô hình, một nỗi lo âu tiềm ẩn mà hắn có thể cảm nhận rõ ràng.

Hắn đi qua ngôi đình làng nhỏ, nơi cây cổ thụ vươn mình sừng sững giữa trời đêm, tựa như một chứng nhân câm lặng của bao thăng trầm. Hắn không tìm thấy điều gì bất thường cho đến khi đến gần căn nhà của lão nông phu Trần Bá. Một ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa sổ, và những âm thanh vọng ra khiến hắn phải nín thở.

"Lão già chết tiệt, mấy đồng bạc lẻ này định lừa ai hả? Muốn ăn đòn à?" Tiếng chửi rủa thô bạo vang lên, cắt ngang sự tĩnh mịch của đêm tối, như một nhát dao cứa vào không gian. Lâm Nhất nấp sau một gốc cây lớn, nheo mắt nhìn qua khe hở của cánh cửa khép hờ.

Cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến máu nóng dồn lên tận óc. Lão Nông Phu Trần Bá, người đàn ông chất phác, hiền lành với tấm lưng còng, làn da rám nắng và đôi tay chai sần vì bao năm tháng cày cuốc, đang bị hai tên tay sai của cường hào ác bá đánh đập dã man. Chúng cao lớn, vạm vỡ, mặt mày hung dữ, mặc dù chỉ là áo vải thô nhưng vẫn lộ rõ vẻ bặm trợn của kẻ ỷ thế hiếp người. Một tên đang túm tóc Trần Bá, giật mạnh khiến đầu lão ngửa ra sau, còn tên kia thì vung roi quất xuống tấm lưng gầy gò của lão.

Tiếng roi "chát chát" vang lên khô khốc, xé toạc màn đêm. Tiếng rên rỉ yếu ớt của Trần Bá hòa vào tiếng gió lạnh, vào tiếng chửi rủa tàn nhẫn của bọn cường hào. "Con... con đã cố hết sức rồi... mùa màng năm nay thất bát quá... xin các ông thương xót..." Lão Trần Bá lắp bắp cầu xin, giọng nói đứt quãng vì đau đớn, nhưng những lời van vỉ ấy chỉ càng khiến bọn tay sai cười cợt một cách man rợ.

"Thất bát á? Mày tưởng bọn tao ngu sao, lão già? Hay mày định giấu của? Tô thuế phải đủ, bằng không thì đừng hòng yên ổn!" Tên tay sai thứ nhất gằn giọng, rồi lại vung roi quất mạnh hơn. Mùi tanh nồng của máu và mồ hôi bắt đầu lan tỏa trong không khí lạnh lẽo.

Lâm Nhất cảm thấy một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng. Hắn siết chặt hai bàn tay đến mức các khớp xương trắng bệch. "Không thể được! Ta không thể đứng nhìn!" Tiếng gầm gừ vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn gần như lao ra, muốn dùng đôi bàn tay trần này để trừng trị những kẻ tàn bạo kia. Sự bất lực và căm phẫn dâng trào, đe dọa nuốt chửng mọi lý trí.

Nhưng đúng lúc ấy, hình ảnh Huyết Trì ghê rợn lại hiện lên trong tâm trí hắn. Tiếng chú quỷ dị, khói đen cuồn cuộn, và lời sư phụ Lão Đạo Quán Chủ vang vọng: "Phẫn nộ là bản năng, nhưng trí tuệ mới là con đường. Ngươi thấy đó, chỉ có sức mạnh bộc phát liệu có thay đổi được gì? Hành động cần xuất phát từ tâm an, không phải từ cơn giận."

Cơn giận dữ trong Lâm Nhất chùn lại, như một ngọn lửa bị dội gáo nước lạnh. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lão Đạo nói đúng. Nếu hắn lao ra bây giờ, liệu hắn có thể thay đổi được gì? Hắn chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, chưa từng tu luyện thần thông, chưa từng học võ công cao siêu. Hắn có thể đánh bại hai tên tay sai này, nhưng liệu hắn có thể đối phó với cả một thế lực cường hào ác bá có hậu thuẫn tà đạo phía sau? Liệu hành động bộc phát này có mang lại sự bình yên cho Trần Bá, hay chỉ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn?

Lâm Nhất nén chặt cơn giận dữ, rút sâu vào bóng tối, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đau lòng. Hắn nhìn thấy Trần Bá ngã gục xuống đất, tấm lưng đầy những vết roi lằn đỏ tấy, đôi mắt lão đờ đẫn vì đau đớn và tuyệt vọng. "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống," lời Trần Bá thốt ra trong một chương trước hiện lên trong tâm trí Lâm Nhất, giờ đây lại càng thêm phần bi ai. Tiếng cười cợt của bọn cường hào vang lên, đầy vẻ khinh bỉ, rồi chúng bỏ đi, để lại Trần Bá nằm co quắp trong đêm tối lạnh lẽo.

Sau khi bọn cường hào khuất dạng, Lâm Nhất mới lặng lẽ bước ra khỏi chỗ nấp. Hắn đến gần Trần Bá, quỳ xuống bên cạnh lão, nhẹ nhàng đỡ lão dậy. Mùi máu tanh và mồ hôi nồng nặc phả vào mũi hắn. Trần Bá ngước nhìn hắn, đôi mắt lão vẫn còn ánh lên sự sợ hãi và kinh hoàng, nhưng cũng có một tia ngạc nhiên khi thấy hắn.

"Lâm... Lâm Nhất tiểu đạo sĩ..." Trần Bá thều thào, cố gắng gượng dậy.

"Đừng cử động, Trần Bá. Để con xem vết thương cho lão." Lâm Nhất nói khẽ, giọng hắn vẫn còn căng thẳng, nhưng đã dịu đi rất nhiều so với cơn phẫn nộ vừa rồi. Hắn cẩn thận vén áo lão lên, những vết roi lằn ngang dọc trên tấm lưng gầy gò khiến lòng hắn quặn thắt. Hắn lấy ra một ít thảo dược mà Lão Đạo Quán Chủ thường dùng để trị thương, nghiền nát rồi nhẹ nhàng thoa lên vết thương cho Trần Bá, sau đó dùng một dải vải sạch xé từ đạo bào của mình để băng bó.

"Cảm... cảm ơn tiểu đạo sĩ..." Trần Bá thều thào, nước mắt lưng tròng. "Bọn chúng... bọn chúng không tha cho ai cả... Cứ cái đà này, cả thôn chẳng còn ai sống nổi..."

Lâm Nhất lắng nghe tiếng lòng của Trần Bá, của những người dân vô tội. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự cam chịu của họ. Những lời nói của sư phụ về "hồng trần gian nan" và "tiên đạo tại tâm" như một lời nhắc nhở không ngừng trong tâm trí hắn. Hắn biết, hắn không thể chiến thắng bằng sức mạnh thuần túy, nhưng hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Hắn phải tìm ra một cách, một phương pháp khác, một con đường riêng của mình. Con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, chưa bao giờ lại hiện rõ và chông gai đến thế.

Ánh sáng yếu ớt từ căn nhà Trần Bá hắt ra, soi rõ khuôn mặt Lâm Nhất. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia quyết tâm mạnh mẽ. Hắn sẽ tìm ra cách để nhóm lên ngọn lửa, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi, để xua tan màn đêm tăm tối này, như chiếc lồng đèn nhỏ của A Minh, soi đường cho kẻ lữ hành giữa chốn hồng trần gian nan. Hắn sẽ hành động, nhưng không phải bằng cơn giận dữ mù quáng, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu.

Sau khi giúp đỡ Trần Bá và lắng nghe những lời tâm sự thống thiết của lão nông phu, Lâm Nhất mang nặng tâm tư, lang thang trong đêm tối. Gió đêm vẫn thổi lạnh lẽo, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm – ngọn lửa của quyết tâm, nhưng không phải là ngọn lửa của phẫn nộ. Hắn hiểu rằng mình không thể hành động bốc đồng, nhưng cũng không thể buông xuôi. Hắn cần một sự khai sáng, một lời chỉ dẫn để định hướng con đường "tâm an" và "trí tuệ" mà Lão Đạo Quán Chủ đã nhắc đến.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa rạng rỡ trên đỉnh núi, Lâm Nhất đã thức dậy. Trời quang mây tạnh, không khí trong lành đến lạ thường, như muốn gột rửa đi mọi muộn phiền của đêm tối. Hắn quyết định không quay về Huyền Nguyên Quan ngay, mà đi sâu hơn vào núi. Hắn muốn tìm một nơi nào đó tĩnh lặng, nơi hắn có thể suy nghĩ thấu đáo về những gì đã chứng kiến và những lời sư phụ đã dạy.

Hắn đi bộ qua những con đường mòn nhỏ, xuyên qua những tán rừng xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo chào đón ngày mới, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tiếng gió xào xạc qua rừng cây tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, hoàn toàn đối lập với những âm thanh tàn bạo mà hắn đã nghe thấy đêm qua. Hít một hơi thật sâu, hắn cảm nhận mùi đất ẩm, mùi cây cỏ tươi mát, mùi hoa dại ven suối tràn ngập buồng phổi, khiến tâm hồn hắn dần lắng lại.

Sau một hồi lang thang, hắn vô tình lạc bước đến một ngôi am nhỏ khuất sâu trong rừng, gần Thanh Khê Thôn. Ngôi am được xây dựng bằng gỗ mộc mạc, mái lợp lá cọ đã bạc màu theo thời gian, nhưng lại toát lên một vẻ thanh tịnh, bình yên đến lạ thường. Trước am, một cây cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá rộng lớn che mát cả một khoảng sân. Dưới gốc cây ấy, một vị Thiền sư đang ngồi tĩnh tọa.

Đó là Cổ Mộc Thiền Sư. Khuôn mặt y hiền từ, phúc hậu, không một chút gợn sóng của ưu phiền. Đầu y trọc, bóng loáng dưới ánh nắng sớm mai, khoác trên mình chiếc áo cà sa cũ kỹ đã ngả màu, nhưng luôn toát ra một vẻ bình an, tĩnh tại, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy lòng mình được xoa dịu. Đôi mắt y khẽ nhắm lại, hơi thở đều đều, như đã hòa làm một với không gian xung quanh.

Lâm Nhất đứng lặng một lúc, không dám phá vỡ sự thanh tịnh nơi đây. Hắn cảm thấy một luồng khí tức thanh khiết, thoát tục bao trùm lấy ngôi am, hoàn toàn khác biệt với luồng âm khí lạnh lẽo, tanh tưởi mà hắn đã cảm nhận tại Huyết Trì.

Cổ Mộc Thiền Sư khẽ mở mắt, đôi mắt y trong veo như hồ nước mùa thu, không hề có chút kinh ngạc khi thấy Lâm Nhất. Y mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiền hậu, rồi khẽ gật đầu, ra hiệu mời Lâm Nhất ngồi xuống. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ pha cho hắn một chén trà thanh đạm. Hương trà thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất từ trong am, tạo nên một bầu không khí càng thêm phần tĩnh mịch và thiền vị. Tiếng chuông gió treo trên mái hiên khẽ leng keng theo làn gió nhẹ, như một lời chào đón dịu dàng.

Lâm Nhất ngồi xuống, hai tay nâng chén trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Với trái tim nặng trĩu những nỗi niềm, sự phẫn nộ và giằng xé của mình, hắn không kìm được mà kể ra tất cả. Hắn kể về Huyết Trì, về bọn tà tu, về cảnh Trần Bá bị đánh đập, về lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ và cả sự băn khoăn của bản thân hắn. Giọng hắn lúc đầu còn đầy vẻ xúc động, nhưng khi nói chuyện với Thiền sư, hắn dần cảm thấy lòng mình lắng lại, mọi cảm xúc hỗn loạn dường như được gột rửa bởi sự bình yên nơi đây.

"Thiền sư, con thấy lòng mình tràn đầy căm phẫn. Con đường 'Vô Tiên' mà sư phụ con dạy, liệu có thể giúp con đối mặt với những bất công này không? Hay con phải hành động bằng vũ lực để diệt trừ cái ác?" Lâm Nhất hỏi, ánh mắt hắn ánh lên sự khao khát được giải thoát khỏi mớ bòng bong trong tâm trí. "Con không muốn khoanh tay đứng nhìn, nhưng con cũng không muốn hành động mù quáng. Con phải làm sao?"

Cổ Mộc Thiền Sư lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt y vẫn hiền từ, không một chút phán xét. Khi Lâm Nhất dứt lời, y khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói y trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại chứa đựng sức mạnh lay động lòng người.

"Vạn vật đều là hư ảo, chỉ có tâm an mới là chân thật, tiểu thí chủ." Cổ Mộc Thiền Sư bắt đầu, lời y như một làn gió mát thổi qua tâm hồn Lâm Nhất. "Phẫn nộ là chấp niệm, là sợi dây vô hình trói buộc tâm hồn ngươi. Hành động xuất phát từ chấp niệm, từ cơn giận dữ, khó mà đạt được thiện quả viên mãn. Nó có thể diệt trừ một cái ác, nhưng lại có thể gieo mầm cho một cái ác khác, bởi vì cái tâm của ngươi chưa thực sự thoát ly khỏi vòng luân hồi của hận thù."

Y khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp lời: "Con đường chân chính không phải là tránh né hồng trần, không phải là tìm kiếm một nơi thanh tịnh tuyệt đối để trốn chạy khỏi những biến động của thế gian. Mà là thấu hiểu nó, thấu hiểu những khổ đau, những bất công, những tham lam và cả những thiện lương ẩn sâu trong lòng người. Và quan trọng hơn cả, là giữ cho tâm mình bất động giữa những biến động ấy. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Khi tâm ngươi vững vàng, không bị ngoại cảnh lay động, thì đó mới là lúc ngươi thực sự có thể hành động một cách sáng suốt và hiệu quả."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Thiền sư, mỗi câu nói như một sợi chỉ gỡ rối cho những nút thắt trong lòng hắn. "Nhưng... làm sao để giữ được tâm an khi cái ác hiển hiện rõ ràng đến vậy? Làm sao để không phẫn nộ khi thấy những người vô tội bị chà đạp?" Hắn hỏi, giọng hắn nhỏ dần.

Cổ Mộc Thiền Sư mỉm cười. "Tâm an không có nghĩa là vô cảm, tiểu thí chủ. Tâm an là thấu hiểu rằng mọi sự đều có nhân có quả. Tâm an là buông bỏ chấp niệm về sự hoàn hảo của thế gian, chấp niệm về việc mọi thứ phải theo ý mình. Khi ngươi buông bỏ được những chấp niệm ấy, ngươi sẽ thấy rõ ràng hơn về bản chất của vấn đề, về nguồn cội của cái ác. Ngươi sẽ nhìn thấy con đường để hóa giải, chứ không phải chỉ là con đường để đối kháng bằng sức mạnh."

Y nhìn thẳng vào Lâm Nhất, ánh mắt đầy trí tuệ. "Ngươi muốn thay đổi thế gian, trước hết hãy thay đổi cái tâm của mình. Khi tâm an, trí tuệ sẽ khai mở, con đường sẽ tự hiện rõ. Đó là ánh sáng mà ngươi cần tìm kiếm, không phải ở bên ngoài, mà ở ngay trong chính tâm hồn ngươi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng hữu tình mà không chấp niệm, hữu linh mà không cuồng loạn, đó mới là chân đạo."

Lâm Nhất cảm thấy tâm hồn mình dần lắng lại. Những lời của Thiền sư như một làn nước mát lành tưới vào hạt giống trí tuệ trong lòng hắn. Hắn không còn căm phẫn mù quáng, mà bắt đầu suy nghĩ sâu sắc hơn về hành động của mình, về cách để đối phó với cái ác mà không đánh mất bản ngã, mà không bị nó tha hóa. Hắn hiểu rằng, "tâm an" không phải là sự buông xuôi, không phải là sự trốn tránh, mà là một trạng thái của trí tuệ, một nền tảng vững chắc để từ đó hắn có thể hành động một cách sáng suốt và có mục đích. Hắn đã tìm thấy một phần của ánh sáng mà sư phụ đã nhắc đến.

Chiều tối, vài ngày sau khi gặp Cổ Mộc Thiền Sư, Lâm Nhất đứng trước rìa Ma Đô Phế Tích, cảm nhận từng luồng gió lạnh buốt thấu xương đang phả ra từ nơi đó. Trời u ám, không một tia nắng, sương mù dày đặc bao phủ cả một vùng rộng lớn, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, chết chóc và đầy vẻ rùng rợn.

Được khai sáng từ lời Thiền sư, Lâm Nhất hiểu rằng "tâm an" không có nghĩa là buông xuôi, mà là hành động một cách sáng suốt, có định hướng. Hắn nhận ra rằng, để thực sự đối phó với cái ác, hắn không thể chỉ dừng lại ở việc chứng kiến và phẫn nộ. Hắn phải tìm hiểu rõ nguồn gốc của nó, phải nhìn thấu bản chất của nó, như lời Lão Đạo Quán Chủ đã dạy: "Chân lý không nằm ở bề nổi."

Sau cuộc gặp với Cổ Mộc Thiền Sư, Lâm Nhất đã dành trọn mấy ngày để tĩnh tâm và suy ngẫm. Hắn ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ sau Huyền Nguyên Quan, lắng nghe tiếng gió, tiếng chim, tiếng suối, và lắng nghe cả tiếng lòng mình. Hắn không còn bị cơn giận dữ mù quáng dẫn dắt, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, một quyết tâm vững vàng. Hắn nhớ lại những dấu vết tà khí tại Ẩn Cư Động Phủ và Huyết Trì, những manh mối về Huyết Sát Môn. Rõ ràng, cường hào ác bá chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, còn thế lực tà đạo kia mới là gốc rễ của mọi tai ương. Để nhổ tận gốc cái ác, hắn phải tìm đến nguồn cội của nó.

Hắn một mình lên đường, không nói cho Tô Mạt Nhi hay Lão Đạo Quán Chủ biết. Hắn biết họ sẽ lo lắng, nhưng đây là con đường hắn phải đi, là một phần trong hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của hắn. Hắn theo dấu vết tà khí và những tin đồn mơ hồ mà hắn đã thu thập được từ những người dân trong thôn, cuối cùng tìm đến rìa Ma Đô Phế Tích – một tàn tích đáng sợ, nơi âm khí và những tàn hồn vật vờ.

Đây là một nơi mà ngay cả những người dân dũng cảm nhất Thanh Khê Thôn cũng không dám bén mảng tới. Những kiến trúc đổ nát, những bức tường đá xám xịt sừng sững giữa trời chiều, như những bộ xương khổng lồ trơ trọi, kể lại một câu chuyện về sự hủy diệt và tàn lụi. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát, nghe như tiếng than khóc yếu ớt của vô số tàn hồn bị mắc kẹt. Đôi khi, hắn còn nghe thấy những tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, khiến không gian càng thêm phần rùng rợn.

Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, và mùi âm khí nồng đậm hòa quyện vào nhau, phả vào mũi hắn, khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy. Bầu không khí nơi đây u ám, hoang tàn, chết chóc, như nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Âm khí cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, tạo thành một lớp sương mù đen kịt, bao phủ lấy mọi thứ, khiến hắn cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang rình rập.

Lâm Nhất đứng trước ranh giới của Ma Đô Phế Tích, nhìn vào bóng tối sâu thẳm đang bao trùm lấy những tàn tích cổ xưa. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia kiên định. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng âm khí lạnh lẽo đang phả vào mặt.

"Tâm an không phải là trốn tránh, mà là đối mặt. Ta phải tìm hiểu rõ nguồn gốc của tà khí này." Hắn thầm nhủ. Lời của Cổ Mộc Thiền Sư về "thay đổi cái tâm" và "trí tuệ sẽ khai mở" đã cho hắn một hướng đi rõ ràng. Hắn không còn bị động chờ đợi, cũng không còn muốn hành động bộc phát. Hắn sẽ bước vào nơi này, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu, và bằng một trái tim đã tìm thấy sự bình an giữa giông bão của hồng trần.

Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không phải là con đường của những phép thuật huyền ảo hay sức mạnh vô biên, mà là con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, và của sự kiên định vào đạo lý nhân sinh. Và giờ đây, con đường ấy đang dẫn hắn vào sâu thẳm của bóng tối, nơi mà hắn hy vọng sẽ tìm thấy chân tướng của cái ác, để từ đó, hắn có thể tìm ra cách để nhóm lên ngọn lửa, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi, để xua tan màn đêm tăm tối này, như chiếc lồng đèn nhỏ của A Minh, soi đường cho kẻ lữ hành giữa chốn hồng trần gian nan.

Hắn siết chặt tay, không phải vì sợ hãi, mà vì một quyết tâm sắt đá. Dù Ma Đô Phế Tích này có che giấu bao nhiêu bí mật, có ẩn chứa bao nhiêu nguy hiểm, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn tin rằng, chỉ khi đối mặt trực diện với bóng tối, hắn mới có thể tìm thấy ánh sáng thật sự.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ