Vô tiên chi đạo
Chương 28

Nhẫn và Thời Cơ: Bài Học Dưới Ánh Trăng Cổ

3064 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger của chương 27, ngăn cản Lâm Nhất hành động bốc đồng tại Ma Đô Phế Tích.,Giới thiệu Lão Đạo Quán Chủ xuất hiện kịp thời và vai trò dẫn dắt của ông.,Truyền tải bài học cốt lõi về 'nhẫn' và 'thời cơ' từ Lão Đạo Quán Chủ, làm rõ rằng đây không phải là sự chấp nhận bất công mà là trí tuệ trong hành động, phù hợp với triết lý 'Đại Đạo Thịnh Hành'.,Giới thiệu nhân vật Thị Vệ Thành (Trương Hùng) và địa điểm Phong Ma Tháp một cách tự nhiên trong bối cảnh câu chuyện.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất giữa khao khát hành động và sự thấu hiểu triết lý của sư phụ.,Củng cố thế giới quan của Lâm Nhất về 'Vô Tiên chi Đạo' trong bối cảnh Thời Kỳ Thượng Cổ - Đại Đạo Thịnh Hành, nơi 'Đạo' được hiểu sâu sắc hơn về nhân sinh và tự nhiên.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến một phương pháp giải quyết vấn đề tinh tế hơn, không chỉ dựa vào bạo lực.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Thị Vệ Thành (Trương Hùng)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, mang tính triết lý, có chút căng thẳng ban đầu nhưng kết thúc bằng sự thanh thản và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ma Đô Phế Tích chìm trong màn đêm thăm thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Lâm Nhất đứng trước ngưỡng cửa của sự hủy diệt, nơi âm khí cuồn cuộn bốc lên như một con rắn khổng lồ, đen kịt, nuốt trọn những tàn tích cổ xưa. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối và mùi âm khí nồng đậm đang quấn lấy khứu giác, xâm thực vào tận xương tủy. Hắn đã trải qua nhiều cảnh đời, chứng kiến vô vàn nỗi bất hạnh, nhưng nơi đây, dường như là sự tập trung của mọi đau khổ, mọi oán hận mà hồng trần có thể sản sinh.

Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia kiên định, pha lẫn sự phẫn nộ âm ỉ. Hắn nhớ lại cảnh tượng tàn bạo tại Huyết Trì, những nghi lễ tà ác của Huyết Sát Môn, và đặc biệt là hình ảnh lão nông Trần Bá bị bọn cường hào ác bá đánh đập dã man. Những cảnh tượng ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim vốn đã đầy trắc ẩn. Lời dạy của Cổ Mộc Thiền Sư về "tâm an" không phải là buông xuôi, mà là hành động một cách sáng suốt, đã củng cố thêm ý chí trong hắn. Hắn không thể khoanh tay đứng nhìn, không thể để bóng tối này tiếp tục nuốt chửng những người dân vô tội. Hắn phải tìm hiểu, phải thấu triệt nguồn gốc của cái ác, như lời Lão Đạo Quán Chủ đã dạy: "Chân lý không nằm ở bề nổi."

Mỗi tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát, mỗi tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, mỗi tiếng than khóc yếu ớt của vô số tàn hồn bị mắc kẹt, đều như những lời kêu than, thúc giục hắn tiến lên. Hắn không truy cầu sức mạnh thần thông, không mơ mộng đến những phép thuật huyền ảo. Cái hắn tìm kiếm là chân tướng, là con đường để nhóm lên một đốm sáng nhỏ nhoi giữa màn đêm vô tận này. Hắn siết chặt nắm tay, những khớp xương kêu răng rắc. Thân hình gầy gò của hắn, trong chiếc đạo bào cũ kỹ, đứng sừng sững trước vực thẳm của sự hủy diệt, không hề run sợ. Một bước chân hắn đặt lên mảnh đất lạnh lẽo của phế tích, như một lời tuyên chiến không tiếng nói với bóng tối.

"Ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn! Bóng tối này... phải được thấu triệt nguồn gốc!" Hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm gằn lên, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chỉ mình hắn nghe thấy. Sự phẫn nộ không còn là cơn giận dữ mù quáng, mà đã biến thành một ngọn lửa cháy âm ỉ, soi đường cho quyết tâm của hắn. Hắn tin rằng, chỉ khi đối mặt trực diện với bóng tối, hắn mới có thể tìm thấy ánh sáng thật sự.

Ngay khi bước chân thứ hai chuẩn bị chạm đất, một bàn tay già nua, ấm áp nhưng đầy sức mạnh, đột ngột đặt nhẹ lên vai hắn. Lâm Nhất giật mình, quay phắt lại. Trước mặt hắn, giữa làn sương mù đen kịt và âm khí dày đặc, là bóng dáng quen thuộc của Lão Đạo Quán Chủ. Ông xuất hiện tĩnh lặng như một bóng ma, không một tiếng động, mái tóc bạc phơ và bộ râu dài đến ngực hòa lẫn vào màn đêm, chỉ có đôi mắt thâm trầm, chứa đựng sự từng trải của năm tháng là vẫn ánh lên vẻ hiền từ, nhưng cũng đầy cảnh báo. Chiếc đạo bào cũ kỹ của ông, dù vá víu, vẫn toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường giữa cảnh hoang tàn.

"Đừng vội vã, Nhất nhi. Nơi đây không phải là nơi để con dùng sự phẫn nộ mà đối đãi. Lấy cứng chọi cứng, tất có tổn thương." Giọng nói của Lão Đạo Quán Chủ trầm lắng, vang vọng giữa không gian u ám, như một tiếng chuông chùa cổ phá tan sự tĩnh mịch chết chóc. Ông khẽ lắc đầu, ánh mắt ông nhìn thẳng vào đôi mắt đang bừng cháy lửa giận của Lâm Nhất, như muốn xuyên thấu tận tâm can hắn. Bàn tay ông vẫn đặt nhẹ trên vai hắn, nhưng lại như có một sức mạnh vô hình, kéo hắn lùi lại từng bước một, ra khỏi ranh giới của Ma Đô Phế Tích. Lâm Nhất cảm thấy một luồng khí tức ấm áp, nhưng kiên định, truyền từ bàn tay sư phụ vào cơ thể mình, xua tan một phần nào đó cái lạnh lẽo của âm khí đang bao trùm. Hắn muốn phản kháng, muốn lao vào, nhưng sự bình tĩnh toát ra từ Lão Đạo Quán Chủ quá đỗi mạnh mẽ, khiến hắn không thể không tuân theo. Hắn biết, sư phụ sẽ không bao giờ ngăn cản hắn hành thiện, nhưng ông luôn có những đạo lý sâu xa hơn mà hắn chưa thể thấu hiểu. Giữa cảnh hoang tàn và âm u của Ma Đô Phế Tích, sự xuất hiện của Lão Đạo Quán Chủ như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, mang đến cho Lâm Nhất một cảm giác an toàn lạ thường, dù lòng hắn vẫn còn nặng trĩu những bối rối và khao khát được hành động.

***

Bầu trời đã chuyển mình, từ màu mực thẫm của đêm khuya sang sắc xanh trong trẻo của buổi bình minh. Nắng nhẹ rải vàng trên những ngọn cây xanh tươi, xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn. Gió mát thổi nhè nhẹ, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây, hoàn toàn đối lập với không khí chết chóc của Ma Đô Phế Tích. Lão Đạo Quán Chủ không dẫn Lâm Nhất quay về Huyền Nguyên Quan ngay, mà hướng về một thị trấn nhỏ gần đó. Ông biết, sau một đêm đối mặt với âm khí nặng nề và những cảm xúc hỗn loạn, Lâm Nhất cần một nơi để tĩnh tâm, để gột rửa đi những tạp niệm.

Họ đi bộ chậm rãi trên con đường đất nhỏ, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt đang vươn mình đón nắng. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự phẫn nộ gay gắt, thay vào đó là sự thắc mắc và chiêm nghiệm. Hắn nhìn sư phụ, muốn hỏi nhiều điều, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Lão Đạo Quán Chủ vẫn điềm nhiên, bước chân chậm rãi nhưng vững vàng, như thể ông đang tận hưởng từng khoảnh khắc của buổi sáng trong lành này.

Khi đến gần thị trấn, một cổng thành bằng đá xám hiện ra trước mắt. Nơi đây, khác hẳn với vẻ tiêu điều của Ma Đô Phế Tích, mang một không khí sống động và trật tự hơn. Tại cổng thành, một Thị Vệ Thành với thân hình to lớn, mặc bộ giáp sắt đơn giản, đang đứng gác. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt hằn lên vẻ mệt mỏi của người gác cổng, nhưng vẫn toát lên sự tận tụy trong bổn phận của mình. Đó là Trương Hùng. Hắn đang nhắc nhở một người dân về quy định ra vào thành, giọng nói trầm, vang vọng, mang theo sự uy nghiêm của luật pháp trần tục.

"Vào thành thì dễ, ra thành thì khó. Cần phải biết thời thế, quy củ!" Trương Hùng nói, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên vai người dân, vừa như nhắc nhở, vừa như an ủi.

Lâm Nhất thoáng nghe thấy lời ấy, trong lòng chợt dấy lên một suy nghĩ. "Vào thành thì dễ, ra thành thì khó." Lời này, phải chăng cũng có ý nghĩa sâu xa nào đó? Hắn nhìn Trương Hùng, một con người bình thường, chỉ làm tròn bổn phận của mình, nhưng lại đang góp phần giữ gìn trật tự cho chốn hồng trần này.

Lão Đạo Quán Chủ khẽ quay đầu, ánh mắt ông lướt qua Lâm Nhất, rồi hướng về phía xa xăm, nơi một ngọn đồi nhỏ nhấp nhô trong làn sương sớm. Trên đó, một tòa tháp đá cũ kỹ, u ám, sừng sững giữa nền trời xanh. Đó là Phong Ma Tháp, một nơi mà người dân trong vùng thường truyền tai nhau những câu chuyện rùng rợn về việc phong ấn những linh hồn tà ác hay những sinh vật quỷ dị. Một trường khí lạnh lẽo vẫn lờ mờ bao phủ lấy nó, dù không nặng nề bằng Ma Đô Phế Tích, nhưng vẫn đủ để khiến người ta rợn tóc gáy.

"Mỗi nơi đều có giới hạn của riêng nó, Nhất nhi. Có thứ cần phong ấn, có thứ cần hóa giải. Phàm trần có luật pháp trần tục, tu tiên có đạo lý của tu tiên. Tất cả đều là cách để giữ gìn sự cân bằng, dù là nhỏ bé nhất." Lão Đạo Quán Chủ khẽ nói, giọng bình thản, như đang giảng giải một đạo lý hiển nhiên của trời đất. Ông không chỉ tay, nhưng Lâm Nhất hiểu ông đang ám chỉ Phong Ma Tháp, và cả những quy tắc mà Trương Hùng đang duy trì.

Lâm Nhất nhìn Phong Ma Tháp, rồi lại nhìn sư phụ. Trong đầu hắn, những khái niệm về "phong ấn", "hóa giải", "luật pháp trần tục", "đạo lý tu tiên" cứ đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong. Hắn vẫn còn quá non nớt để thấu hiểu hết những triết lý sâu xa này. Nhưng một điều hắn cảm nhận được, là mọi thứ trong hồng trần này đều có một trật tự riêng, một sự cân bằng mong manh cần được bảo vệ.

Họ bước vào thị trấn, đi về phía Khinh Vân Khách Điếm. Ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh, có biển hiệu "Khinh Vân" treo trước cửa, hiện ra như một ốc đảo ấm cúng giữa dòng người qua lại. Bên trong, không khí thân thiện và tương đối nhộn nhịp. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng, mùi gỗ và mùi khói bếp hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác an toàn và thoải mái sau hành trình dài.

Lão Đạo Quán Chủ chọn một góc yên tĩnh, gọi một ấm trà. Lâm Nhất ngồi đối diện, tay nâng chén trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Không khí trầm lắng bao trùm giữa hai sư đồ, dù xung quanh là những âm thanh náo nhiệt của khách điếm. Lâm Nhất vẫn suy tư. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh Ma Đô Phế Tích, sự phẫn nộ trong lòng hắn chưa hoàn toàn nguôi ngoai, nhưng đã được thay thế bằng một sự tò mò lớn hơn, một khao khát được thấu hiểu những đạo lý mà sư phụ đang dần hé mở. Hắn biết, bài học mà Lão Đạo Quán Chủ muốn truyền dạy cho hắn, chỉ mới bắt đầu.

***

Mặt trời đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho một vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm. Ánh trăng bạc trải khắp Huyền Nguyên Quan, biến những mái ngói rêu phong, những hàng cây cổ thụ thành những bức tranh thủy mặc huyền ảo. Gió đêm mơn man nhẹ nhàng, mang theo mùi khói bếp và đất ẩm đặc trưng của chốn sơn dã, hòa quyện với tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh, xoa dịu mọi ưu phiền.

Trở về Huyền Nguyên Quan, Lão Đạo Quán Chủ dẫn Lâm Nhất đến điện thờ, nơi có chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đã sờn cũ theo dòng chảy của thời gian. Chiếc bồ đoàn, làm từ những sợi cói đã ngả màu, vẫn nằm im lìm trong góc điện thờ, như một chứng nhân im lặng cho bao thế hệ đạo sĩ đã từng ngồi thiền định ở đây, tìm kiếm chân lý. Cạnh đó, cây Phù Trần Mộc của Lão Đạo cũng được đặt ngay ngắn, một vật phẩm giản dị nhưng ẩn chứa bao nhiêu triết lý.

Lão Đạo Quán Chủ ngồi xuống Bồ Đoàn, dáng vẻ gầy gò nhưng toát lên sự thâm trầm và tĩnh tại. Ông từ tốn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, từng động tác chậm rãi, an nhiên, như thể ông đang vuốt ve chính dòng chảy của thời gian. Đôi mắt ông nhìn về phía Lâm Nhất, ánh lên vẻ hiền từ, nhưng cũng đầy sâu sắc, như muốn nhìn thấu tận tâm can đệ tử. Lâm Nhất cũng im lặng ngồi đối diện, ánh mắt hắn từ bối rối dần trở nên tập trung, lắng nghe. Hắn biết, đây là thời khắc sư phụ sẽ khai mở cho hắn một đạo lý quan trọng, một phần không thể thiếu trong con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn.

"Nhẫn không phải là yếu đuối, Nhất nhi. Nó là sức mạnh của sự tích lũy, của sự thấu hiểu sâu sắc về 'Đạo'." Lão Đạo Quán Chủ cất lời, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một nội lực phi thường, vang vọng khắp điện thờ. "Con nhìn dòng nước kia mà xem. Nước mềm mại là thế, nhưng qua tháng năm, cũng có thể mài mòn đá cứng. Đó là 'nhẫn' của dòng nước. Con nhìn hạt mầm kia mà xem. Nó nằm im lìm dưới lòng đất tối tăm, chịu đựng sự lạnh lẽo, chờ đợi thời khắc thuận lợi để nảy mầm, vươn mình đón nắng. Đó là 'nhẫn' của hạt mầm. Con nhìn sự tuần hoàn của bốn mùa kia mà xem. Đông tàn rồi xuân đến, vạn vật hồi sinh. Đó là 'nhẫn' của trời đất. 'Nhẫn' là cái tĩnh của mặt hồ chờ đợi gió lay để tạo nên sóng lớn, là cái lạnh của mùa đông chờ đợi xuân về để vạn vật hồi sinh. Không phải là sự cam chịu, cũng không phải là yếu đuối, mà là sự tích lũy tinh hoa, là sự thấu hiểu quy luật tự nhiên, là chờ đợi thời cơ chín muồi."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của sư phụ, tâm trí hắn như một mặt hồ tĩnh lặng, tiếp nhận những giọt nước triết lý đang nhỏ xuống. Hắn nhớ lại sự phẫn nộ của mình tại Ma Đô Phế Tích, sự bốc đồng muốn lao vào giải quyết mọi chuyện bằng hành động. Phải chăng, đó là một hành động chưa đủ 'nhẫn'?

Lão Đạo Quán Chủ tiếp tục, ánh mắt ông nhìn xuyên qua mái điện thờ, hướng về vầng trăng sáng vằng vặc trên cao. "Thời cơ không đến từ sự vội vàng, mà đến từ sự thấu hiểu. Hiểu rõ 'đạo' của trời đất, 'đạo' của lòng người, con sẽ thấy 'thời cơ' hiện rõ như ánh trăng rằm, chỉ cần con có đủ 'nhẫn' để chờ đợi và đủ 'trí' để nắm bắt. Đó mới là chân lý của 'Đại Đạo' mà thời Thượng Cổ đã từng tôn thờ. Đạo của trời đất là sự cân bằng, là tuần hoàn. Đạo của lòng người là nhân ái, là thiện lương. Khi con thấu hiểu được bản chất của 'tà', không phải chỉ qua những biểu hiện bên ngoài, mà từ gốc rễ sâu xa, con sẽ biết cách hành động. Một hành động đúng 'thời cơ', một đòn chí mạng có thể hóa giải gốc rễ vấn đề, chứ không phải những hành động bộc phát vô ích và chỉ mang lại tổn thương, hao tổn nguyên khí."

Lâm Nhất cúi đầu suy ngẫm, từng lời của Lão Đạo Quán Chủ như những hạt mầm trí tuệ, từ từ bén rễ trong tâm hồn hắn. Hắn nhớ lại những gì mình đã chứng kiến: tà khí từ Ẩn Cư Động Phủ, nghi lễ tại Huyết Trì, sự tàn ác của cường hào, và cả sự tồn tại của Phong Ma Tháp. Tất cả đều là những biểu hiện của "tà", nhưng cách đối phó với chúng lại cần đến sự "trí tuệ" và "thời cơ". Hắn nhận ra rằng, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không chỉ là lòng trắc ẩn hay sự kiên định, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh, về quy luật tự nhiên, và về cách vận dụng chúng một cách khôn ngoan.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, kết thúc bài giảng. "Chân tâm ấy, cần được nuôi dưỡng bằng 'nhẫn' và soi sáng bằng 'trí'. Rồi con sẽ thấy, con đường tiên đạo không hề xa xôi, nó ẩn chứa ngay trong chính những gian nan của hồng trần này."

Ánh mắt Lâm Nhất từ bối rối đã hoàn toàn trở nên sáng tỏ. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong tâm mình. Cơn phẫn nộ đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự bình tĩnh vững chãi hơn, một quyết tâm không hề giảm sút, nhưng đã được mài giũa bằng trí tuệ. Hắn ngẩng đầu nhìn sư phụ, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên vẻ chiêm nghiệm sâu xa. Một hạt mầm trí tuệ vừa được gieo xuống, hứa hẹn sẽ nảy nở thành một cây đại thụ vững chãi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy gian nan phía trước. Hắn tin rằng, với sự chỉ dẫn của sư phụ, hắn sẽ tìm ra con đường riêng để đối mặt với bóng tối, không phải bằng sức mạnh bạo lực, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ, để rồi một ngày nào đó, hắn có thể nhóm lên ngọn lửa, đủ lớn để xua tan màn đêm tăm tối đang bao trùm chốn hồng trần này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ