Vô tiên chi đạo
Chương 273

Sợi Chỉ Vô Hình: Vạch Trần Âm Mưu

3754 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chính thức can dự sâu hơn vào âm mưu chính trị, tiếp tục hỗ trợ Thái Tử Lưu Ly.,Lâm Nhất sử dụng trí tuệ và khả năng thấu hiểu 'hồng trần' của mình để vạch trần thêm những âm mưu thâm độc của các thế lực phản loạn, đặc biệt là Trần Gia Minh.,Dần bộc lộ tài năng phi phàm, sự nhạy bén và khả năng nhìn thấu tâm can người khác của Lâm Nhất, không chỉ là đạo sĩ tu luyện mà còn là một chiến lược gia kín đáo.,Thúc đẩy mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Thái Tử Lưu Ly, xây dựng sự tin tưởng ban đầu.,Tăng cường căng thẳng và sự đối đầu tiềm ẩn giữa Lâm Nhất và Trần Gia Minh, báo hiệu những thử thách lớn hơn.,Củng cố hình tượng 'đạo sĩ hành hiệp' của Lâm Nhất, người không đứng ngoài bất công.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Trần Gia Minh, Thị Vệ Thành (Trương Hùng)
Mood: Tense, strategic, thoughtful, slightly mysterious, with an underlying sense of political intrigue and impending danger.
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng vẫn dịu dàng soi chiếu, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, một cuộc đối đầu mới, phức tạp và đầy rẫy hiểm nguy, đã chính thức bắt đầu. Con đường Vô Tiên mà Lâm Nhất đã chọn, giờ đây đã thực sự hòa mình vào dòng chảy hồng trần, vào những cuộc tranh đoạt quyền lực không hồi kết, và hắn, một đạo sĩ trẻ tuổi, đã trở thành một quân cờ không thể đoán trước trong ván cờ lớn của Lưu Ly Hoàng Triều.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua tầng mây mỏng tang, nhuộm một màu vàng nhạt lên những mái ngói cong vút của Đại Càn Đế Đô, trong căn phòng VIP sang trọng bậc nhất Thiên Hương Lâu, một không khí trầm lắng đến lạ thường bao trùm. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy bằng gỗ quý, những bức tranh thủy mặc tinh xảo treo trên tường, và một lư trầm hương đang âm ỉ cháy, tỏa ra mùi đàn hương thanh khiết, cố gắng xua đi cái ẩm lạnh còn vương vấn của đêm khuya. Tiếng nhạc cụ truyền thống vẫn vang lên réo rắt từ sảnh lớn bên dưới, hòa cùng tiếng chén đĩa va chạm lách cách và những câu chuyện rôm rả của các khách thương, quan lại, nhưng trong không gian nhỏ bé này, dường như mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sự suy tư.

Lâm Nhất, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, đang ngồi đối diện Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Hắn khẽ vuốt ve cây Phù Trần Mộc trong tay, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua những bức tường gấm vóc để chạm tới dòng chảy hỗn loạn của kinh thành. Trên bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng, đặt giữa ba người, là một phong thư tinh xảo. Nó không niêm phong rõ ràng, chỉ có một dấu ấn mờ ảo, tựa như một cánh bướm đêm vỗ nhẹ lên mặt giấy, báo hiệu một lời mời gọi vừa bí ẩn vừa ẩn chứa hiểm nguy.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ tựa đầu vào vai Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây lại mang chút lo lắng: “Mạt Nhi, Uyển Nhi, các ngươi nghĩ sao về việc này?” Hắn cất lời, thanh âm trầm ấm, như tiếng suối chảy qua khe đá, chậm rãi mà kiên định.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, cầm phong thư lên, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên mặt giấy. Nàng nhẹ nhàng mở ra, đọc lướt qua vài dòng chữ thư pháp uyển chuyển, rồi ngước lên nhìn Lâm Nhất, vẻ mặt đầy ưu tư: “Lâm Nhất, huynh... huynh thật sự muốn can thiệp vào chuyện triều chính sao? Sẽ rất nguy hiểm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng triều đình là nơi lòng người khó đoán nhất, nơi quyền lực được dệt bằng máu và nước mắt.”

Lâm Nhất khẽ thở dài, một làn hơi mỏng manh thoát ra trong không khí se lạnh của buổi sớm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ta đã thấy, đã nghe những tiếng than khóc, đã cảm nhận sự bất lực của những người dân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực. Thái Tử điện hạ, ngài đã thể hiện sự bất lực quá rõ ràng. Nếu không có sự thay đổi, giang sơn này e rằng khó giữ. Đạo không thể đứng ngoài lý, Uyển Nhi. Tiên đạo của ta không phải là trốn tránh hồng trần, mà là thấu hiểu nó, vượt qua nó.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt lo lắng của hai cô nương. “Chính là bởi vì lòng người khó đoán, nên càng cần có người giữ lấy một chút chân lý, một chút lương tri.”

Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát nhưng cũng rất nhạy cảm, nắm lấy tay Lâm Nhất, giọng nói có chút bướng bỉnh: “Nhưng huynh định làm thế nào? Đối thủ là Trần Gia Minh, một kẻ rất xảo quyệt và có thế lực. Hắn ta còn nói những lời lẽ cay nghiệt về 'tiên nhân' hay 'tiên đạo tại tâm'. Hắn ta không tin vào điều đó.”

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa chút ưu tư nhưng đầy quyết đoán. “Hắn ta không tin, không có nghĩa là nó không tồn tại. Đạo lý của ta không chỉ là tu luyện thân tâm, mà còn là thấu hiểu vạn vật, bao gồm cả lòng người. Âm mưu dù thâm sâu đến mấy, cũng có sơ hở nếu nhìn bằng con mắt của 'hồng trần luyện tâm'. Tình cảm chỉ là gánh nặng, quyền lực mới là vĩnh cửu, đó là cái nhìn của kẻ chấp mê bất ngộ. Nhưng chính sự chấp mê ấy, đôi khi lại là điểm yếu lớn nhất.” Hắn nhìn vào phong thư, ánh mắt như đang đọc thấu từng nét chữ ẩn chứa bên trong. “Thái Tử đã mời, ta không thể không đi. Đây không chỉ là một cuộc tranh giành quyền lực, mà còn là một cơ hội để ta nhìn sâu hơn vào bản chất của hồng trần, và để thực hành cái đạo mà ta đã chọn.” Lâm Nhất đứng dậy, dáng điềm đạm, không khoa trương. Tiếng trầm hương cháy xèo xèo trong lư, như muốn xoa dịu những lo lắng vô hình. Nơi đây, dù xa hoa đến mấy, cũng không thể che giấu được những dòng chảy ngầm của số phận, của những cuộc đời đang bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực. Hắn biết, một khi đã đặt chân vào, sẽ khó mà rút ra. Nhưng đó chính là con đường mà hắn đã chọn, con đường của một đạo sĩ hành hiệp, một người tu tiên giữa hồng trần gian nan.

***

Đêm khuya, ánh trăng như một tấm lụa bạc mỏng manh, trải xuống những mái ngói xanh rêu của Phủ Thái Tử, tạo nên một bức tranh u tịch và đầy vẻ suy tư. Trong một thư phòng tối tăm, chỉ có ánh nến leo lét tỏa ra từ một chiếc chân nến bằng đồng cổ kính, Thái Tử Lưu Ly ngồi đó, vẻ mặt tuấn tú giờ đây hằn lên những nét ưu tư, mệt mỏi. Mái tóc đen dài của hắn vẫn được vấn kim quan chỉnh tề, nhưng bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng dường như cũng không thể che giấu được sự bất an đang gặm nhấm trong lòng. Hắn liên tục day day trán, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không tối mịt, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát vô vọng. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và bất lực.

Bỗng nhiên, một làn gió nhẹ lướt qua, không mang theo bụi trần hay hơi lạnh, mà chỉ là một sự tĩnh lặng đến khó tin. Lâm Nhất xuất hiện trong thư phòng như một bóng ma, bình tĩnh và điềm đạm, không một tiếng động. Ánh nến chập chờn chiếu lên khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật đôi mắt đen láy sâu thẳm, càng tăng thêm vẻ trầm tĩnh và huyền bí. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng trên người lại tỏa ra một khí chất thanh thoát, thoát tục, hoàn toàn đối lập với không khí u ám của căn phòng.

Thái Tử Lưu Ly giật mình, vội vàng quay lại. Ánh mắt hắn ban đầu là sự kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang cảnh giác. Hắn không hề nghe thấy một tiếng động nào, không một thị vệ nào báo động, nhưng kẻ lạ mặt này lại đứng sừng sững ngay trong thư phòng riêng của hắn. “Ngươi... ngươi là ai? Tại sao lại có thể vào đây dễ dàng như vậy?” Giọng hắn, thường ngày trang trọng và từ tốn, giờ đây thoáng chút hoảng hốt.

Lâm Nhất khẽ chắp tay, một động tác vừa phải, không quá cung kính, cũng không quá ngạo mạn. “Tại hạ... không dám làm phiền điện hạ đêm khuya. Nhưng điện hạ đã mời, tại hạ không thể không đến.” Lời nói của hắn ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự tự tin khiến người nghe không thể nghi ngờ.

Thái Tử Lưu Ly vẫn chưa hoàn toàn trấn tĩnh. Hắn đứng dậy, bước lùi lại một bước, ánh mắt dò xét. “Mời? Ta... ta đã mời ngươi lúc nào?” Hắn nhớ lại lá thư mời mà hắn đã sai người đưa đi, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng người được mời lại có thể xuất hiện một cách thần bí như vậy.

“Lá thư ấy, điện hạ đã gửi đi. Dù không ghi rõ danh tính, nhưng ý tứ đã rõ ràng.” Lâm Nhất điềm nhiên đáp, không hề có ý giải thích thêm về cách hắn vào đây. Hắn biết, việc này sẽ càng làm Thái Tử thêm kinh ngạc và nghi hoặc, nhưng đó cũng là cách tốt nhất để thu hút sự chú ý và tin tưởng của một người đang đứng bên bờ vực thẳm. Hắn nhìn vào Thái Tử, ánh mắt thấu thị như xuyên qua lớp áo bào sang trọng, chạm đến tận tâm can đang hỗn loạn của vị thái tử trẻ tuổi. “Điện hạ lo lắng về những gì đang xảy ra trong triều đình, về sự uy hiếp từ Trần Gia Minh, nhưng có lẽ điện hạ chưa nhìn thấu được gốc rễ của vấn đề. Một cái cây bệnh, chặt cành thôi chưa đủ, phải trị tận gốc rễ.”

Thái Tử Lưu Ly nhíu mày, vẻ ưu tư càng thêm đậm nét. “Gốc rễ? Ngươi nói gì? Ngươi chỉ là một đạo sĩ... làm sao có thể thấu hiểu những chuyện quốc gia đại sự? Triều chính là bể sâu sóng gió, không phải nơi đạo sĩ ẩn sĩ có thể dễ dàng nhìn thấu.” Giọng hắn có chút bi quan, thở dài.

Lâm Nhất không phản bác, chỉ khẽ gật đầu, như thấu hiểu nỗi lòng của Thái Tử. “Chính sự cũng là lòng người, điện hạ. Lòng người loạn, chính sự sẽ loạn. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Điện hạ đang trị cái ngọn mà quên đi cái gốc. Trần Gia Minh xảo quyệt, hắn như một con sâu đục khoét thân cây, nhưng hắn không phải là cái gốc rễ bệnh tật của vương triều này. Hắn chỉ là một kẻ lợi dụng sự mục ruỗng có sẵn để mưu cầu lợi ích riêng.” Hắn chậm rãi tiến lại gần chiếc bàn, nơi trải sẵn một tấm bản đồ của Đại Càn Đế Đô, với những ký hiệu và ghi chú mà Thái Tử đã phác thảo. “Kế sách của Trần Gia Minh không phải là không có điểm yếu, chỉ là điện hạ chưa tìm ra thôi.”

Lâm Nhất đặt Phù Trần Mộc xuống bàn, đầu phất trần khẽ lay động theo làn khí vô hình. Hắn vươn ngón tay thon dài, khẽ chạm vào tấm bản đồ. Ánh nến chập chờn đổ bóng của hắn lên tường, tạo nên một hình ảnh vừa uyển chuyển vừa bí ẩn. Hắn bắt đầu vẽ một vài đường trên bản đồ, chỉ ra những điểm mấu chốt trong âm mưu của Trần Gia Minh, những nơi mà hắn đã dùng khả năng 'cảm nhận vạn vật' để thấu hiểu dòng chảy ngầm của kinh thành, những nơi mà những tiếng xì xào bàn tán, những hơi thở của sự bất mãn và tham vọng đang âm ỉ.

“Đây là những điểm yếu mà Trần Gia Minh đã khéo léo che giấu, những khoản chi tiêu không minh bạch, những mối làm ăn mờ ám với các thương hội ngoại bang, những bằng chứng về việc hắn đã thao túng giá cả lương thực, khiến dân chúng lầm than. Hắn không chỉ nhắm vào quyền lực của điện hạ, mà còn đang bòn rút chính xương máu của bách tính, gây ra sự phẫn nộ ngấm ngầm.” Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm, từng lời từng chữ đều rõ ràng, mạch lạc, như đang vẽ ra một bức tranh toàn cảnh về âm mưu thâm độc. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói đều có sức nặng, như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm điểm của vấn đề. Hắn không cần dùng đến phép tắc thần thông, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh, về lòng người, về dòng chảy của hồng trần. Mùi mực giấy, mùi trầm hương, mùi trà thanh nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy cảm hứng.

Thái Tử Lưu Ly đứng sững sờ, đôi mắt hắn mở to, nhìn theo từng cử chỉ của Lâm Nhất. Những đường nét mà Lâm Nhất vừa chỉ ra, những lời hắn vừa nói, chính là những điều mà bấy lâu nay hắn dù nghi ngờ, nhưng lại không thể tìm ra bằng chứng cụ thể. Sự bất lực đã khiến hắn chìm sâu vào tuyệt vọng, nhưng giờ đây, một tia sáng đã le lói. Hắn không biết Lâm Nhất là ai, có mục đích gì, nhưng hắn biết, người đạo sĩ trẻ tuổi này đang mang đến cho hắn một hy vọng mới. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa biển khơi bão tố, và Lâm Nhất, chính là ngọn hải đăng duy nhất. Ánh nến chập chờn, bóng đổ trên tường, chứng kiến khoảnh khắc giao thoa giữa quyền lực thế tục và trí tuệ siêu phàm, giữa nỗi tuyệt vọng và tia hy vọng mong manh.

***

Sáng hôm sau, Đại Triều Hội tại Hoàng Cung diễn ra trong một không khí khác lạ. Không còn vẻ ảm đạm hay căng thẳng thường lệ, thay vào đó là một sự chờ đợi âm thầm, một cảm giác rằng có điều gì đó sắp thay đổi. Trong Đại Triều Hội, kiến trúc nguy nga tráng lệ của cung điện hiện rõ dưới ánh nắng ban mai, những cột trụ chạm khắc rồng phượng vươn cao, mái ngói vàng son lấp lánh. Không khí tràn ngập mùi trầm hương và mùi gỗ cổ xưa, hòa lẫn với mùi vải gấm vóc của các quan lại. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần khi Thái Tử Lưu Ly, với vẻ mặt đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên quyết, bước vào. Hắn mặc hoàng bào thêu rồng, dáng người cao ráo, thư sinh, nhưng hôm nay lại toát lên một khí chất kiên nghị, khác hẳn vẻ ưu tư, mệt mỏi thường ngày.

Trần Gia Minh, đứng ở hàng đầu các quan, vẫn khoác trên mình bộ quan phục chỉnh tề, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo. Hắn vẫn giữ vẻ tự mãn thường thấy, nghĩ rằng mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng, đã chuẩn bị mọi thứ để tiếp tục làm suy yếu Thái Tử trong buổi triều hôm nay. Tuy nhiên, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng hắn, tựa như một sợi tơ nhện vô hình, báo hiệu điều chẳng lành. Những lời đồn về một “ẩn sĩ” hay “đạo sĩ hành hiệp” đã lan truyền khắp kinh thành, khiến hắn không khỏi cảnh giác.

Khi buổi triều bắt đầu, Thái Tử Lưu Ly, thay vì như mọi khi chỉ nghe tấu, lại bất ngờ đứng lên, ánh mắt quét qua một lượt các quan lại. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. “Tạ đại nhân,” hắn cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vang vọng khắp Đại Triều Hội, “bản tấu này của ngài về việc chi tiêu cho công trình thủy lợi ở phía Bắc có vẻ hợp lý, nhưng có một vài điểm nhỏ, cô vương vẫn chưa thấu hiểu. Ví như khoản chi tiêu này, liệu có minh bạch?” Thái Tử cầm một bản tấu chương, chỉ vào một dòng chữ cụ thể.

Tạ đại nhân, một quan lại thân tín của Trần Gia Minh, vốn là một kẻ khôn ngoan và xảo quyệt, nhưng trước câu hỏi bất ngờ của Thái Tử, hắn ta không khỏi giật mình. Hắn ta tiến lên, cúi mình: “Điện hạ... thần... thần đã làm đúng quy tắc. Mọi thứ đều có sổ sách rõ ràng!” Giọng hắn ta có chút run rẩy, ánh mắt lướt qua Trần Gia Minh, tìm kiếm sự hỗ trợ.

Trần Gia Minh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm, hắn đã bắt đầu cảm thấy khó chịu. Hắn đã xem xét kỹ lưỡng bản tấu này, và không hề thấy có bất kỳ sơ hở nào. Thái Tử lấy đâu ra những nghi vấn này? Chẳng lẽ...

Thái Tử Lưu Ly không để Tạ đại nhân có cơ hội bào chữa. Hắn mỉm cười nhạt, nụ cười ấy ẩn chứa sự sắc lạnh mà hiếm khi thấy ở hắn. “Rõ ràng? Hay chỉ là cái vỏ bọc cho những âm mưu thâm độc hơn? Sổ sách có thể làm giả, con người có thể mua chuộc, nhưng lòng dân và lẽ công bằng thì không thể che giấu mãi được, Tạ đại nhân. Ta đã nhận được một vài bản tấu bí mật, chỉ rõ những khoản chi tiêu bất hợp lý, những nguồn vật liệu kém chất lượng được sử dụng, và cả những cái tên được che giấu đằng sau những dự án 'minh bạch' này. Trái tim người, quả nhiên khó dò...” Thái Tử đưa ra một chồng sổ sách và những lá thư mỏng, được niêm phong kỹ càng, đặt lên bàn.

Cả triều đình xôn xao. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, như những đợt sóng ngầm. Các quan lại nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Trần Gia Minh, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Trần Gia Minh đứng đó, vẻ mặt ban đầu tự mãn đã biến sắc hoàn toàn. Hắn cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng hắn. Những gì Thái Tử vừa nói, những bằng chứng hắn vừa đưa ra, đều là những điều mà hắn đã tính toán kỹ lưỡng để che giấu. Ai? Kẻ nào?

Trong đầu Trần Gia Minh vang lên một tiếng gầm thầm lặng: *“Kẻ nào... kẻ nào đã nói cho Thái Tử biết những điều này? Không thể nào! Ta đã tính toán kỹ lưỡng...”* Hắn không thể tin vào tai mình. Mọi kế hoạch, mọi chi tiết đều được hắn sắp xếp một cách hoàn hảo, không một kẽ hở. Vậy mà, chỉ trong một đêm, mọi thứ lại bị lật tung. Hắn nhìn chằm chằm vào Thái Tử, ánh mắt sắc lạnh như dao, muốn xuyên thủng mọi bí mật. Hắn biết, Thái Tử yếu đuối, Thái Tử không thể tự mình làm được điều này. Phải có một bàn tay khác, một trí tuệ khác đứng sau.

Một vài quan lại thân cận của Trần Gia Minh bắt đầu lộ vẻ lo sợ. Họ biết rõ những âm mưu bẩn thỉu đằng sau các dự án của Tạ đại nhân, nhưng họ lại không ngờ Thái Tử lại có thể nắm được những bằng chứng xác thực như vậy. Sự căng thẳng trong không gian triều đình tăng lên tột độ.

Lâm Nhất, đứng từ xa, giữa dòng người đang tấp nập của Đế Đô, cách Hoàng Cung một khoảng không gian khá xa, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió lùa mang theo những dao động tinh vi từ bên trong cung đình. Hắn cảm nhận được sự hoang mang của Tạ đại nhân, sự tức giận và nghi ngờ của Trần Gia Minh, và cả tia hy vọng, sự kiên định mới nảy nở trong lòng Thái Tử Lưu Ly. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Hắn không cần có mặt, vẫn có thể nhìn thấu.

Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, thấu suốt, như nhìn thấu cả ngàn vạn dặm hồng trần. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kế hoạch của Trần Gia Minh bị phá vỡ, sẽ khiến hắn ta càng thêm điên cuồng và cảnh giác. Bàn tay vô hình này... sẽ sớm bị hắn ta truy tìm. *“Bàn tay vô hình này... Rốt cuộc là ai? Dám nhúng tay vào chuyện của ta, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!”* Tiếng gầm thầm lặng của Trần Gia Minh, dù không phát ra thành lời, nhưng vẫn vọng đến tâm trí Lâm Nhất, như một lời đe dọa không thể nhầm lẫn.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, nhìn về phía Hoàng Cung xa xăm. Hắn biết, Trần Gia Minh không phải là kẻ đứng sau cùng. Những âm mưu này chỉ là cái ngọn của một cái cây bệnh hoạn hơn, sâu xa hơn đang được che giấu. Có lẽ, những lời đồn về các bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, giờ đây bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Hắn đã khơi dậy sự phẫn nộ của một thế lực, và điều đó chắc chắn sẽ dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp và nguy hiểm hơn. Con đường Vô Tiên chi Đạo, con đường của một đạo sĩ hành hiệp, giờ đây đã hòa mình hoàn toàn vào dòng chảy nghiệt ngã của hồng trần.

"Tiên đạo tại tâm" không phải là trốn chạy, mà là dấn thân, là thấu hiểu, là đối mặt với mọi gian nan, thử thách. Và Lâm Nhất, với sự trầm tĩnh, kiên định của mình, đã sẵn sàng cho những gì sắp đến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ