Vô tiên chi đạo
Chương 272

Ánh Trăng Soi Lối: Trí Tuệ Giữa Cung Đình

3759 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất bắt đầu khéo léo can thiệp vào âm mưu chính trị chống lại Thái Tử Lưu Ly, sử dụng trí tuệ và sự thấu hiểu thay vì vũ lực.,Hóa giải một phần nguy cơ cận kề cho Thái Tử, tạo tiền đề cho sự hợp tác sâu rộng hơn.,Thu hút sự chú ý của các phe phái trong triều đình, đặc biệt là Thái Tử và Trần Gia Minh, về sự hiện diện và năng lực của mình.,Khắc sâu vai trò 'đạo sĩ hành hiệp' của Lâm Nhất, chứng minh 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn không thể đứng ngoài bất công.,Làm rõ hơn bối cảnh chính trị phức tạp của Lưu Ly Hoàng Triều.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Trần Gia Minh, Thị Vệ Thành (Trương Hùng)
Mood: Trầm tĩnh, chiêm nghiệm, căng thẳng (chính trị), quyết đoán, bí ẩn.
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đêm tĩnh mịch, hắt thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt qua song cửa sổ quán trọ bình dân, nơi Lâm Nhất và hai nữ đồ đệ của hắn đang trú ngụ. Dù đã về đêm, nhưng từ xa vọng lại vẫn là tiếng người mua bán ồn ào từ phố thị, tiếng xe ngựa lạch cạch trên con đường đá, và đôi khi là tiếng rao hàng kéo dài, yếu ớt của một người bán hàng rong chưa chịu nghỉ chân. Mùi đồ ăn thức uống còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi khói đèn lồng, tạo nên một bầu không khí đặc quánh của sinh hoạt hồng trần, song lại mang theo một sự căng thẳng vô hình, một nỗi lo lắng chẳng thể xua tan.

Tô Mạt Nhi không nén được sự bức xúc trong lòng, nàng đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ phẫn nộ. "Hắn ta, Trần Gia Minh kia, thật quá đáng! Thái Tử điện hạ rõ ràng bị oan uổng, sao có thể đứng nhìn được chứ?" Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút trách móc, như một dòng nước xiết muốn phá vỡ sự trầm mặc đang bao trùm. "Đạo lý ở đâu, công bằng ở đâu? Hắn ta cứ thế chà đạp người khác, mà không ai dám lên tiếng sao?" Nàng dừng lại trước mặt Lâm Nhất, đôi tay nhỏ nhắn siết chặt vào nhau, ánh mắt cầu khẩn.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi kế bên Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú ẩn chứa nỗi ưu tư. Nàng khẽ thở dài, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rọi những mái ngói vàng son của Hoàng Cung, giờ đây trông thật xa cách và lạnh lẽo. "Chính sự triều đình vốn phức tạp, can thiệp vào có thể mang lại phiền phức lớn... nhưng ta hiểu chàng không thể khoanh tay đứng nhìn." Giọng nói ôn hòa của nàng như một lời an ủi, cũng là một sự thấu hiểu sâu sắc tâm tư của sư huynh. Nàng hiểu, Vô Tiên chi Đạo mà Lâm Nhất theo đuổi không phải là sự vô tình, càng không phải là sự thờ ơ trước cảnh đời nhiễu nhương. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và những gì nàng chứng kiến hôm nay, chính là căn bệnh trầm kha đang gặm nhấm cả một hoàng triều. Cái cảm giác bất lực, cái nhìn tuyệt vọng của Thái Tử Lưu Ly vẫn còn in đậm trong tâm trí nàng, khiến lòng nàng quặn thắt.

Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn đưa tay lên vuốt ve Phù Trần Mộc, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi, lạnh lẽo nhưng đầy sức sống trong lòng bàn tay. Nó như một sợi dây liên kết hắn với vạn vật, với những triết lý sâu xa mà hắn đã lĩnh hội. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia sáng của sự đấu tranh nội tâm, nay đã chuyển thành sự kiên định. Hắn đã dấn thân vào hồng trần, và giờ đây, hồng trần đang gọi tên hắn. Tiếng lòng của những người dân oan khuất, tiếng oán thán của vị quan lão thần trung trực bị vu oan, tiếng thở dài tuyệt vọng của Thái Tử Lưu Ly, tất cả vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, tạo thành một bản giao hưởng đau thương, đòi hỏi một sự đáp lại.

"Vô Tiên chi Đạo, không phải là vô tình." Lâm Nhất chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Chân lý không thể tìm thấy trong sự im lặng trước bất công. Ta đã từng nghĩ, tiên đạo là vượt thoát hồng trần, là siêu việt lên trên những tham lam, dục vọng này. Nhưng giờ đây, ta mới hiểu, tiên đạo tại tâm, chính là phải thấu hiểu và đối diện với nó. Nếu tâm không tĩnh lặng, nếu tâm còn bị lay động bởi những bất công này, thì làm sao có thể nói là đã vượt thoát?" Hắn quay lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn chất chứa một nỗi băn khoăn lớn lao, nhưng cũng dần hiện rõ sự quyết đoán. "Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của ta, không cho phép ta đứng ngoài nhìn những cảnh đời nghiệt ngã này."

Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, đôi mắt lại nhìn về phía Hoàng Cung ẩn hiện trong màn đêm. Hắn nhớ lại những lời thầy dạy, những câu chuyện về các vị tiên nhân không màng thế sự, ẩn mình tu luyện nơi thâm sơn cùng cốc. Nhưng cũng có những vị tiên nhân, khi thấy chúng sinh lầm than, lại giáng trần để cứu độ. Ranh giới giữa vô vi và hữu vi, giữa vô tình và hữu tình, đôi khi thật khó phân định. Hắn đã dấn thân vào hồng trần, và giờ đây, hồng trần đang gọi tên hắn. Thái Tử Lưu Ly yếu đuối, u uất, bị chèn ép, đó chính là biểu hiện rõ nhất của sự mục ruỗng trong hoàng triều. Trần Gia Minh, kẻ kiêu ngạo, xảo quyệt kia, là một phần của thế lực đang thao túng, đang đẩy Lưu Ly Hoàng Triều vào vực thẳm. Những gì hắn "nghe" được từ những lời thì thầm của vạn vật và lòng người không chỉ dừng lại ở bề nổi, mà còn hé lộ những tầng sâu hơn, những bí mật cổ xưa, những thế lực tăm tối đứng sau những cuộc đấu đá này, những cái tên như Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù vẫn lởn vởn trong tâm trí, tựa như một sợi dây liên kết vô hình giữa những biến cố hiện tại với một âm mưu lớn hơn, một mối đe dọa tiềm tàng đối với toàn bộ cõi hồng trần.

"Nhưng cũng không phải dùng bạo lực để thay đổi." Lâm Nhất tiếp lời, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Sức mạnh cường quyền chỉ tạo ra một cường quyền khác. Ta đã có cách. Một con đường không đối đầu trực diện, mà là mượn lực, mượn thế, để phơi bày sự thật, để những kẻ đang lầm đường lạc lối phải tự thức tỉnh, hoặc tự sa chân vào vũng lầy mà chúng đã đào." Hắn nhìn vào Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt ẩn chứa sự tin tưởng. "Chúng ta sẽ tạo ra một 'sự kiện' gây chấn động, một cơn gió nhẹ có thể lay động cả một tòa thành kiên cố. Mạt Nhi, ngươi có thể giúp ta không?"

Tô Mạt Nhi, vốn đang nôn nóng, nay nghe Lâm Nhất đã có kế sách, đôi mắt nàng sáng bừng. "Được chứ, sư huynh! Huynh cứ phân phó, Mạt Nhi sẽ làm hết sức!" Nàng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khích. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Nàng biết, dù Lâm Nhất có chọn con đường nào, hắn cũng sẽ luôn giữ vững chân tâm, không bao giờ đánh mất chính mình. Quyết định đã được đưa ra, và trong ánh trăng thanh vắng, một kế hoạch tinh vi, thâm sâu hơn những gì người đời có thể tưởng tượng, đã bắt đầu nhen nhóm hình thành trong tâm trí vị đạo sĩ trẻ tuổi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những dòng chảy ngầm, một khi đã khởi phát, sẽ khó lòng mà ngăn lại.

***

Sáng hôm sau, khi ánh dương rực rỡ đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà ngói xanh đỏ, Phàm Nhân Thị Trường của Đại Càn Đế Đô đã tấp nập như một đàn ong vỡ tổ. Tiếng người mua bán rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân hối hả và tiếng xe ngựa lạch cạch trên những con đường đá cổ kính, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào của sự sống. Mùi đồ ăn nồng nàn từ những quán hàng ven đường, mùi gia vị cay nồng, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm ướt, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của chốn phàm trần. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt đến nghẹt thở, nhưng cũng đầy rẫy sự sống và năng lượng.

Thái Tử Lưu Ly, với khuôn mặt tuấn tú nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi, được hộ tống bởi một hàng dài thị vệ và quan lại, đang từ từ tiến vào khu chợ. Hôm nay, hắn bị ép phải tham gia vào một 'buổi lễ ban phát ân điển' cho dân chúng, một chiêu bài chính trị do Trần Gia Minh sắp đặt để vừa làm suy yếu uy tín của Thái Tử, vừa tạo dựng hình ảnh 'nhân ái' cho chính mình thông qua việc 'giúp Thái Tử' thực hiện ân điển. Mỗi bước đi của Thái Tử đều nặng trĩu, hoàng bào thêu rồng sang trọng của hắn như một gánh nặng vô hình, đè nén lên đôi vai gầy. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm, ẩn chứa sự bất lực và nỗi nhục nhã. Dân chúng vây quanh, xì xào bàn tán, ánh mắt vừa thương hại vừa tò mò.

"Thái Tử điện hạ thật đáng thương, lại bị ép ra mặt thế này..." Một người dân khẽ thì thầm, tiếng nói nhỏ nhưng đủ để lan truyền trong đám đông. "Chắc chắn lại là trò của tên Trần Gia Minh xảo quyệt kia thôi!"

Ẩn mình trong đám đông, Lâm Nhất đứng đó, không khoa trương, không gây chú ý. Hắn mặc đạo bào vải thô cũ kỹ, mái tóc đen dài được búi gọn gàng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông, thấu hiểu những dòng chảy cảm xúc hỗn tạp đang dâng trào: sự thương cảm, nỗi bất bình, sự hoài nghi và cả nỗi sợ hãi. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau hắn một chút, cũng hòa mình vào dòng người, ánh mắt luôn dõi theo sư huynh của mình.

Khi Thái Tử Lưu Ly vừa dừng bước trước một đài cao tạm bợ, chuẩn bị đọc chiếu thư, thì một giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng một cách lạ lùng trong không khí ồn ào của chợ, đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy. Giọng nói ấy không lớn, nhưng lại mang một sự thanh thoát, một chất giọng vang vọng như tiếng chuông chùa giữa chốn phàm trần náo nhiệt, khiến mọi ánh mắt, mọi tai nghe đều hướng về phía hắn, dù không ai nhìn thấy rõ người nói là ai.

"Cái cây cong thì dễ gãy, cây thẳng thì dễ đốn. Nhưng cây mềm biết uốn, lại có thể trường tồn qua gió bão."

Lời nói như một làn gió nhẹ thoảng qua, nhưng lại gieo vào lòng người những hạt mầm suy tư. Dân chúng ngơ ngác nhìn nhau. Ý nghĩa của câu nói này là gì? Ai là cây cong, ai là cây thẳng? Ai là cây mềm biết uốn?

Ngay sau đó, Tô Mạt Nhi, với sự lanh lợi vốn có, đã nhanh chóng hòa vào đám đông, bắt đầu líu lo giải thích với một vài người phụ nữ bán rau củ gần đó. "Các vị tỷ tỷ, các vị không hiểu sao? Cái cây cong, tức là những kẻ dùng quyền lực để bẻ cong đạo lý, để mưu hại người khác, thì sớm muộn cũng sẽ gãy đổ. Còn cây thẳng, là những người trung trực, cương trực, không chịu khuất phục, thì lại dễ bị đốn ngã bởi cường quyền. Duy chỉ có cây mềm biết uốn, biết nhẫn nhịn, biết ẩn mình chờ thời, mới có thể trường tồn qua mọi giông bão!"

Mộ Dung Uyển Nhi cũng khẽ gật đầu, nàng biết, đây chính là ý tứ thâm sâu mà Lâm Nhất muốn truyền đạt. Lời nói của Tô Mạt Nhi, tuy có vẻ đơn giản, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lòng của dân chúng, những người vốn quen với việc ẩn nhẫn, chịu đựng. Hơn nữa, việc một cô nương nhỏ nhắn, hoạt bát nói ra, lại càng dễ khiến người ta tin tưởng và lan truyền.

Lời giải thích này nhanh chóng được lan truyền như một ngọn lửa nhỏ giữa cánh đồng khô. Dân chúng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Thái Tử Lưu Ly đã khác đi. Họ không còn thấy một Thái Tử bất lực, nhục nhã, mà là một vị Thái Tử đang "mềm biết uốn", đang ẩn nhẫn, chờ đợi thời cơ. Sự thương cảm dành cho Thái Tử bỗng chốc biến thành sự đồng cảm, thậm chí là một tia hy vọng.

Thái Tử Lưu Ly, đang đứng trên đài cao, ban đầu không hiểu ý nghĩa của câu nói lạ lùng kia. Nhưng khi nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán, nghe thấy những lời giải thích của dân chúng, đôi mắt hắn đột nhiên sáng lên. Một tia hy vọng le lói trong lòng hắn, một cảm giác được thấu hiểu, được an ủi. Hắn nhận ra, lời nói đó không phải ngẫu nhiên, mà là một lời khuyên, một sự động viên đến từ một 'ẩn sĩ' bí ẩn. Hắn biết, có người đã nhìn thấu sự ẩn nhẫn của hắn, thấu hiểu sự bất lực của hắn. Nỗi nhục nhã và tuyệt vọng trong lòng hắn vơi đi phần nào, thay vào đó là một ý chí kiên cường hơn. Hắn nâng cao giọng, đọc chiếu thư ban phát ân điển, nhưng lần này, giọng điệu của hắn đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là một sự điềm tĩnh và trang trọng lạ thường, khiến dân chúng càng thêm kính phục.

Kế hoạch của Trần Gia Minh, vốn muốn dùng buổi lễ này để sỉ nhục Thái Tử, biến hắn thành một con rối vô dụng trước dân chúng, đã hoàn toàn bị đảo ngược. Lời nói đơn giản của Lâm Nhất, được Tô Mạt Nhi khéo léo giải thích và lan truyền, đã biến Thái Tử Lưu Ly từ một kẻ bị động thành một người "mềm biết uốn, trường tồn qua gió bão", gieo mầm hy vọng vào lòng dân chúng. Sự kiện này, tuy nhỏ bé, nhưng lại như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lớn trong lòng Đế Đô. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng một lời nói chân thành, một trí tuệ sâu sắc, đôi khi lại có sức mạnh hơn vạn binh.

***

Đêm đó, trong căn phòng riêng ở Hoàng Cung, nơi ánh trăng vẫn len lỏi qua ô cửa, Thái Tử Lưu Ly vẫn ngồi bên bàn trà, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những mái ngói vàng son dưới ánh trăng trở nên lạnh lẽo và xa cách. Bầu không khí trong phòng trang trọng, nhưng lại có phần lạnh lẽo, toát lên vẻ bất an. Tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vi vút như tiếng thở dài. Mùi trầm hương nhạt đã bay đi phần nào, chỉ còn lại mùi giấy cũ vương vấn, gợi cảm giác về những năm tháng cô độc và mệt mỏi.

Hắn vẫn không thể nào quên được ánh mắt của dân chúng hôm nay. Thay vì sự thương hại hay khinh miệt, hắn đã nhìn thấy sự đồng cảm, thậm chí là một tia ngưỡng mộ. Và tất cả, chỉ vì một câu nói lạ lùng vang vọng trong chợ, cùng với những lời giải thích nhanh chóng được lan truyền.

"Chuyện này... rốt cuộc là ai đã giúp ta?" Hắn khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên và hoài nghi. Hắn biết, trong tình thế hiện tại của mình, không ai dám công khai giúp đỡ hắn, càng không ai có thể khéo léo đến mức đảo ngược hoàn toàn ý nghĩa của một buổi lễ như vậy.

Thị vệ Thành, Trương Hùng, với thân hình to lớn và khuôn mặt nghiêm nghị, đứng bên cạnh, cúi đầu cung kính. "Hạ thần đã điều tra, thưa điện hạ. Người nói câu đó xuất hiện trong đám đông, là một đạo sĩ trẻ tuổi, mặc đạo bào vải thô, dáng vẻ thanh thoát. Hắn chỉ nói một câu, rồi nhanh chóng biến mất. Sau đó, một cô nương nhỏ nhắn đã nhanh chóng giải thích ý nghĩa của lời nói đó cho dân chúng. Họ nói hắn là một 'ẩn sĩ' từ phương xa đến, mang theo trí tuệ và sự thấu hiểu." Trương Hùng hơi nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên. "Hắn ta chỉ xuất hiện chốc lát trong đám đông, nói vài lời khó hiểu, nhưng lại khiến dân chúng thay đổi suy nghĩ, khiến cả buổi lễ bị đảo ngược ý nghĩa. Thật sự quá kỳ lạ, thưa điện hạ."

Thái Tử Lưu Ly trầm tư. Một đạo sĩ trẻ tuổi? Một ẩn sĩ? Hắn đã nghe về những lời đồn đại về các đạo sĩ tu hành nơi thâm sơn cùng cốc, về những kẻ có khả năng thấu triệt thiên cơ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp phải một người như vậy, lại còn được người đó giúp đỡ một cách gián tiếp. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những kẻ lại có thể nhìn thấu dòng chảy ấy, thậm chí còn khéo léo điều chỉnh nó. Hắn cảm thấy một tia hy vọng mới, một ánh sáng le lói trong bóng tối của quyền lực mục ruỗng.

Cùng lúc đó, tại Thiên Hương Lâu, một tửu lầu sang trọng và xa hoa bậc nhất Đế Đô, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Tiếng nhạc cụ truyền thống vẫn vang lên réo rắt, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm vẫn không ngớt, nhưng trong một căn phòng VIP được trang hoàng lộng lẫy, sự giận dữ và hoang mang đang bao trùm.

Trần Gia Minh, với gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo giờ đây đang bốc lên ngọn lửa giận dữ. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến những chén rượu ngọc rung lên bần bật. "Kẻ nào dám phá hoại kế hoạch của ta?! Hắn là ai? Tìm ra hắn! Ta muốn biết kẻ đứng sau chuyện này là ai!" Giọng nói của hắn, thường ngày ôn hòa và xảo quyệt, giờ đây đầy rẫy sự phẫn nộ và mất kiểm soát. Kế hoạch đã được hắn tính toán kỹ lưỡng, từng bước một để làm suy yếu Thái Tử, vậy mà chỉ bằng một câu nói vu vơ, mọi thứ lại bị đảo lộn.

Các quan lại phe Trần Gia Minh ngồi xung quanh, vẻ mặt ai nấy đều trắng bệch, không dám lên tiếng. Một trong số đó, một lão quan đầu bạc, run rẩy nói: "Thưa đại nhân, hạ thần đã điều tra. Dân chúng đồn rằng có một 'kẻ lập dị' nào đó đã xuất hiện ở Đế Đô, tự xưng là 'đạo sĩ hành hiệp'. Hắn ta chỉ nói một câu, rồi một cô nương nhỏ đã giải thích ý nghĩa, khiến dân chúng tin rằng Thái Tử điện hạ đang 'ẩn nhẫn chờ thời'. Từ đó, họ không còn thương hại Thái Tử nữa, mà lại bắt đầu ngưỡng mộ hắn ta..."

Trần Gia Minh nghiến răng. "Đạo sĩ hành hiệp? Hừ! Một kẻ rỗi hơi, dám nhúng tay vào chính sự triều đình! Ta không tin trên đời này có thứ gọi là tiên nhân, cũng không tin vào cái gọi là 'tiên đạo tại tâm'. Tình cảm chỉ là gánh nặng, quyền lực mới là vĩnh cửu. Dù hắn là ai, ta cũng sẽ tìm ra hắn, và khiến hắn phải hối hận vì đã chọc giận ta!" Hắn đứng phắt dậy, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng người trong phòng. "Phái người đi khắp thành, điều tra kỹ lưỡng. Ta muốn mọi thông tin về kẻ này, về 'đạo sĩ hành hiệp' kia!"

Lời nói của Trần Gia Minh như một mệnh lệnh sắt đá. Tin đồn về một 'ẩn sĩ' hay 'đạo sĩ hành hiệp' bắt đầu lan truyền nhanh chóng trong giới quan lại và tu sĩ tại Đế Đô, thu hút sự chú ý của nhiều phe phái. Ai là người đã dám công khai thách thức Trần Gia Minh? Mục đích của hắn là gì? Hắn có quyền phép gì? Những câu hỏi đó vang vọng trong mọi ngóc ngách của Hoàng Thành, báo hiệu một cơn sóng ngầm đang nổi lên.

Trong khi đó, Thái Tử Lưu Ly vẫn ngồi đó, tay khẽ vuốt ve một bức tranh thủy mặc cũ kỹ. Hắn không biết 'ẩn sĩ' kia là ai, nhưng hắn biết mình cần phải tìm ra người đó. Có lẽ, đó chính là hy vọng duy nhất của hắn. Những lời đồn về các bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, giờ đây bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết, cho thấy một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi chiếu, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, một cuộc đối đầu mới, phức tạp và đầy rẫy hiểm nguy, đã chính thức bắt đầu. Con đường Vô Tiên mà Lâm Nhất đã chọn, giờ đây đã thực sự hòa mình vào dòng chảy hồng trần, vào những cuộc tranh đoạt quyền lực không hồi kết, và hắn, một đạo sĩ trẻ tuổi, đã trở thành một quân cờ không thể đoán trước trong ván cờ lớn của Lưu Ly Hoàng Triều.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ