Bóng đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng nhỏ, một quyết tâm mới đã được nhen nhóm. Lâm Nhất biết, những ngày tháng sắp tới sẽ không hề bình yên. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng.
***
Sáng hôm sau, ánh bình minh le lói xuyên qua những ô cửa sổ chạm trổ tinh xảo của Phủ Thái Tử, đổ những vệt sáng vàng nhạt lên thảm lụa thêu rồng phượng. Không khí trong căn phòng tiếp khách riêng biệt mang một vẻ nặng nề khó tả, dường như ngay cả những tấm rèm nhung dày dặn cũng không thể che giấu được sự lo âu đang bao trùm. Thái Tử Lưu Ly, với gương mặt tuấn tú nhưng hằn rõ vẻ ưu tư, mệt mỏi, đang đứng tựa vào khung cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm về phía Hoàng Thành, nơi những mái ngói cong vút ẩn hiện trong làn sương sớm. Vóc dáng cao ráo của y toát lên vẻ vương giả, nhưng thiếu đi sự vững chãi cần có của một người đứng đầu. Hắn khoác trên mình bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng chính sự xa hoa ấy lại càng làm nổi bật nỗi phiền muộn đang đè nặng trong lòng y.
“Lâm đạo trưởng, tình hình ngày càng tồi tệ.” Thái Tử Lưu Ly khẽ thở dài, giọng nói trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Y quay lại, ánh mắt mệt mỏi dừng lại trên Lâm Nhất, người đang ngồi tĩnh lặng trên ghế gỗ đàn hương, bên cạnh là Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. “Trần Gia Minh như con thú bị thương, đang điên cuồng truy lùng 'ẩn sĩ' đã giúp ta. Hắn ra lệnh cho toàn bộ thị vệ, lùng sục từng ngõ ngách, từng quán trọ trong Đế Đô này. Sự căng thẳng đã lan tràn khắp nơi, khiến lòng dân hoang mang, lo sợ.”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, vẻ mặt thanh tú ẩn chứa nỗi ưu tư. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lâm Nhất, một cử chỉ đầy quan tâm và lo lắng. “Lâm Nhất, huynh định…” Giọng nàng nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí vốn đã mong manh. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là người sẽ lùi bước trước khó khăn, nhưng nàng cũng không thể không lo lắng cho sự an nguy của hắn, đặc biệt khi đối thủ là một thế lực hùng mạnh như Trần Gia Minh.
Thái Tử tiếp tục, giọng điệu càng lúc càng nặng nề hơn. “Còn Huyết Kiếm Khách… hắn như bóng ma, gieo rắc kinh hoàng. Mỗi ngày lại có thêm những lời đồn đại mới, những vụ án mạng ghê rợn hơn. Những kẻ bị hắn giết đều là những quan lại tham lam, những cường hào ác bá, nhưng cách hắn ra tay lại quá tàn nhẫn, khiến lòng người không khỏi sợ hãi. Ta lo sợ thành phố này sẽ chìm vào hỗn loạn, và ta… ta liệu có thể giữ vững được Đại Càn này không?” Y nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt tràn đầy sự cầu khẩn và hy vọng, như một người sắp chết đuối đang bám víu vào sợi dây cứu sinh cuối cùng.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng lời nói của Thái Tử, từng luồng khí tức lo lắng đang lan tỏa trong căn phòng. Hắn cảm nhận được sự bất lực, sự hoang mang trong tâm hồn vị Thái Tử trẻ tuổi này. Đôi mắt đen láy của hắn mở ra, sâu thẳm như hồ nước không đáy, phản chiếu nỗi lo lắng của người đối diện. “Bệ hạ đừng quá lo lắng. Quyền lực thế tục có giới hạn của nó, nhưng lòng người thì không. Huyết Kiếm Khách ra tay, ắt có nguyên do. Mỗi hành động đều có cội nguồn của nó, dù là thiện hay ác. Ta cần hiểu rõ hơn về hắn… và về những ‘bệnh tật’ đang ăn mòn Đại Càn này, những vết thương đang rỉ máu trong hồng trần.”
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, rồi lại trở về với Thái Tử. “Vân Du Đạo Nhân từng dạy ta rằng, không có kẻ ác bẩm sinh, chỉ có những linh hồn lạc lối, những trái tim bị vặn vẹo bởi tham, sân, si. Huyết Kiếm Khách, có thể hắn là một người như vậy. Hắn đang dùng cách của riêng mình để chữa trị những ‘bệnh tật’ của xã hội, nhưng e rằng con đường hắn đi lại gieo thêm những hạt giống của oán hận và sợ hãi. Đó là một vòng luẩn quẩn mà ta muốn tìm cách phá vỡ.”
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, nép sát vào Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng. “Huyết Kiếm Khách… hắn đáng sợ đến vậy sao? Ai là mục tiêu của hắn? Hắn có giết người tốt không?” Cô bé vẫn còn ám ảnh bởi những lời đồn đại rùng rợn mà cô bé đã nghe được.
Lâm Nhất khẽ xoa đầu Tô Mạt Nhi, ánh mắt dịu dàng. “Hắn chỉ nhắm vào những kẻ đã gieo rắc tội ác, tiểu cô nương. Nhưng cái cách hắn ra tay lại quá tàn nhẫn, khiến người ta phải sợ hãi. Hắn không giết người tốt, nhưng hắn đang khiến những người tốt phải sống trong lo sợ, vì không biết khi nào bạo lực sẽ lại trỗi dậy. Đó là một sự mất cân bằng, một sự bất an trong lòng người. Và sự bất an ấy, chính là thứ ăn mòn một triều đại, một xã tắc.”
Thái Tử Lưu Ly gật đầu, vẻ mặt trầm tư. “Đạo trưởng nói phải. Dù ta không chấp thuận cách làm của hắn, nhưng quả thực, những kẻ bị hắn trừng trị đều là những ung nhọt của triều đình. Nhưng sự sợ hãi đang lan tràn, và sự truy lùng ráo riết của Trần Gia Minh lại càng làm cho tình hình thêm rối ren. Hắn không chỉ muốn tìm ra 'ẩn sĩ' đã giúp ta, mà còn muốn lợi dụng sự hỗn loạn này để gieo rắc thêm mầm mống bất ổn, hòng đạt được mục đích đen tối của mình. Ta cảm thấy như đang đứng trên bờ vực của một vực sâu không đáy.”
Lâm Nhất đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Đế Đô đang dần bừng tỉnh trong ánh nắng mai. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức hỗn loạn đang cuộn chảy trong thành phố: sự lo lắng của dân chúng, sự phẫn nộ âm ỉ, sự tham lam và quyền lực của giới thượng lưu, và cả sự lạnh lẽo, căm hờn của Huyết Kiếm Khách. “Huyết Kiếm Khách không phải là một kẻ điên rồ, Bệ hạ. Hắn có một mục đích, dù mục đích ấy được bao bọc bởi oán hận và máu. Hắn là một ngọn lửa đang cháy rực, thiêu đốt những gì hắn cho là mục nát. Nhưng ngọn lửa ấy, nếu không được kiểm soát, sẽ có thể thiêu rụi cả những điều tốt đẹp. Ta cần phải đến gần ngọn lửa ấy, không phải để dập tắt, mà để thấu hiểu nó, để tìm cách chuyển hóa nó thành một nguồn sáng, chứ không phải là một sự hủy diệt.”
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. “Trần Gia Minh chỉ là một cơn gió, Bệ hạ. Còn Huyết Kiếm Khách… hắn là một ngọn bão đang hình thành. Ngọn bão này không chỉ đe dọa Đế Đô, mà còn là một tấm gương phản chiếu những vết rạn nứt sâu xa trong lòng Đại Càn. Nếu chúng ta chỉ lo chống chọi cơn gió mà không nhìn thấy ngọn bão đang đến, thì e rằng mọi nỗ lực đều sẽ vô ích. Ta sẽ đi tìm hiểu về ngọn bão ấy, tìm hiểu về nguyên nhân sâu xa của nó, và tìm cách để hồng trần này không bị nhấn chìm.”
Thái Tử Lưu Ly nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt y ánh lên tia hy vọng và một chút kinh ngạc. Y chưa từng gặp một người nào có cái nhìn sâu sắc và bình tĩnh đến vậy trước những biến cố lớn lao. “Lâm đạo trưởng… ý của ngài là muốn…”
“Ta muốn dấn thân vào,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm bổng, nhưng đầy uy lực. “Vô Tiên chi Đạo, không phải là tránh xa hồng trần, mà là dấn thân vào nó, là thấu hiểu nó, là tìm cách chữa lành những vết thương của nó. Huyết Kiếm Khách, hắn là một bài học mà hồng trần đang muốn dạy cho tất cả chúng ta. Ta sẽ đi tìm hiểu bài học ấy, để có thể tìm ra con đường chân chính cho mình, và có thể, cho cả Đại Càn này.”
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những ô cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng. Thái Tử Lưu Ly vẫn đứng đó, trầm tư nhìn theo bóng Lâm Nhất khi hắn cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi rời đi. Y biết, một sự thay đổi lớn lao đang đến.
***
Buổi chiều hôm ấy, Phàm Nhân Thị Trường, nơi vốn nổi tiếng với sự sầm uất và náo nhiệt, lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Các quầy hàng gỗ, lều vải vẫn được dựng san sát, tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói vẫn vang lên, nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi một bầu không khí lo lắng, dè chừng. Từng tốp thị vệ trong bộ giáp sắt đơn giản, vẻ mặt mệt mỏi và cau có, đang tuần tra gắt gao, đôi lúc quát tháo những đám đông tụ tập bàn tán. Trương Hùng, vị Thị Vệ Thành với thân hình to lớn, oai vệ, cũng đang đi ngang qua, ánh mắt quét một lượt, đầy vẻ bất lực và chán nản. Hắn đã mấy ngày không được nghỉ ngơi, lệnh của Trần Gia Minh cứ dồn dập như mưa đá, bắt buộc họ phải lùng sục khắp nơi để tìm kiếm “ẩn sĩ” bí ẩn. Áp lực từ cấp trên, cộng thêm sự hoang mang của dân chúng, khiến hắn và thuộc hạ gần như kiệt sức.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi bước đi chậm rãi giữa dòng người. Hắn không vội vàng, mà quan sát kỹ lưỡng từng khuôn mặt, từng ánh mắt của người dân. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi len lỏi trong từng ngóc ngách của khu chợ, một nỗi sợ hãi vô hình nhưng lại có sức mạnh hơn bất kỳ thanh gươm nào. Tô Mạt Nhi, cô bé vốn hoạt bát lanh lợi, giờ đây cũng rụt rè hơn, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, như sợ hãi một điều gì đó vô hình.
“Lâm ca ca, sao mọi người lại sợ hãi đến vậy?” Tô Mạt Nhi thì thầm, nắm chặt vạt áo của Lâm Nhất. “Có phải là vì Huyết Kiếm Khách không?”
Lâm Nhất khẽ gật đầu. “Phải, tiểu cô nương. Sự sợ hãi lan truyền nhanh hơn bất kỳ dịch bệnh nào. Khi lòng người không còn tin vào công lý, không còn tin vào sự an toàn, thì sự sợ hãi sẽ trỗi dậy, và nó sẽ trở thành một thứ vũ khí đáng sợ, có thể hủy hoại cả một xã tắc.”
Họ dừng lại ở một quán trà nhỏ ven đường, nơi Ông Đồ, với dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, đang kể chuyện cho một đám đông vây quanh. Ông Đồ cầm cây quạt giấy, vung vẩy theo từng lời kể, giọng nói lúc trầm lúc bổng, đầy kịch tính. Bên cạnh Ông Đồ, Bà Lão Bán Nước Mai Bà, với nụ cười móm mém thường ngày giờ đây lại ẩn chứa vẻ sợ hãi xen lẫn sự hả hê, đang ngồi bóc vỏ lạc, thi thoảng lại thì thầm phụ họa.
“...Huyết Kiếm Khách, một bóng ma khoác áo choàng đen, ra tay nhanh như chớp, không dấu vết!” Ông Đồ cất cao giọng, ánh mắt quét qua đám đông, nhìn thấy sự háo hức xen lẫn sợ hãi trong từng ánh mắt. “Lão quan tham Trương Bá Hùng, cả đời vơ vét của dân, ép bức bách tính, cuối cùng lại chết thảm trong chính ngôi nhà của mình, máu chảy thành sông! Người ta nói, hắn còn để lại một chữ ‘Huyết’ bằng máu trên tường, như một lời cảnh cáo, một lời tuyên án cho những kẻ tham lam!”
Một tiếng xuýt xoa vang lên từ đám đông. Bà Lão Bán Nước Mai Bà khẽ thì thầm, “Thôi thì cũng đáng đời! Kẻ ác gặp quả báo. Nhưng mà… cũng thật đáng sợ. Không biết ai sẽ là người tiếp theo. Mong sao chỉ là những kẻ xấu xa, chứ đừng làm hại người lương thiện.” Giọng bà vừa sợ hãi, vừa có chút hả hê, thể hiện rõ sự mâu thuẫn trong lòng người dân khi chứng kiến kẻ ác bị trừng phạt bằng bạo lực. “Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy,” bà lẩm bẩm, như để tự trấn an mình.
Tô Mạt Nhi, nghe đến đó, run rẩy nắm chặt tay Lâm Nhất. “Lâm ca ca, hắn… hắn không phải là người sao? Thật đáng sợ quá…” Cô bé nép chặt vào Lâm Nhất, đôi mắt ngây thơ phản chiếu nỗi sợ hãi của những câu chuyện rùng rợn.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vuốt tóc Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất, đầy vẻ lo lắng. “Huyết Kiếm Khách này, hắn không chỉ đơn thuần là một sát thủ, mà dường như hắn đang gửi gắm một thông điệp nào đó. Nhưng thông điệp này lại được gửi đi bằng máu và sự sợ hãi.” Nàng nhìn Lâm Nhất, như muốn hỏi hắn có suy nghĩ gì về điều này.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng âm điệu trong câu chuyện của Ông Đồ. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của dân chúng đối với những kẻ tham quan, nhưng cũng cảm nhận được sự sợ hãi bao trùm. "Huyết Kiếm Khách... hắn đang làm điều mà nhiều người khao khát được thấy, công lý được thực thi. Nhưng công lý ấy lại được thực thi bằng bạo lực, gieo rắc thêm oán hận vào hồng trần vốn đã nhiều đau khổ." Hắn nghĩ thầm.
Đúng lúc đó, Trương Hùng cùng một tốp thị vệ đi ngang qua, thấy đám đông tụ tập, hắn liền quát lớn, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. “Im lặng! Không được tụ tập bàn tán! Kẻ nào dám gieo rắc tin đồn, sẽ bị bắt giam!” Hắn nhìn chằm chằm vào Ông Đồ và Mai Bà, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Vẻ mặt của hắn hiện rõ sự mệt mỏi, bất lực trước tình hình hỗn loạn. Lệnh truy lùng "ẩn sĩ" và nhiệm vụ giữ gìn trật tự trong khi Huyết Kiếm Khách hoành hành đã vắt kiệt sức lực của hắn và các thị vệ. Họ chỉ là những con tốt trong ván cờ lớn của triều đình, không biết ai là bạn, ai là thù, chỉ biết tuân lệnh.
Đám đông giải tán nhanh chóng, nhưng những lời đồn đại, những ánh mắt sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí. Lâm Nhất nhìn theo bóng Trương Hùng khuất dần, rồi lại nhìn về phía Ông Đồ, người đang thu dọn đồ đạc với vẻ mặt chán nản. Hắn hiểu rằng, sự hỗn loạn này không chỉ đơn thuần là do Huyết Kiếm Khách hay Trần Gia Minh gây ra, mà nó đã ăn sâu vào tận gốc rễ của triều đại, vào tận tâm can của mỗi người dân. Huyết Kiếm Khách chỉ là một triệu chứng, một ngọn lửa bùng lên từ đống tro tàn của sự bất công và oán hận.
“Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán,” Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, quen thuộc, thoảng qua trong làn gió chiều, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Huyết Kiếm Khách. Luồng khí tức ấy không giống với bất kỳ một sát thủ bình thường nào, nó mang theo một sự kiên định đến cực đoan, một nỗi đau đớn bị dồn nén đến tột cùng, và một ý chí báo thù không thể lay chuyển. Điều này càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn về mối liên hệ với 'bóng người bí ẩn' mà hắn đã cảm nhận được trước đó. Đây không phải là một kẻ điên rồ, mà là một linh hồn đang lạc lối, bị nỗi đau vặn vẹo. Và Lâm Nhất, hắn cảm thấy mình có sứ mệnh phải thấu hiểu linh hồn ấy, dù cho con đường đó có gian nan đến mấy.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, rải những vệt bạc huyền ảo lên mái ngói xanh của Khinh Vân Khách Điếm. Gió đêm khẽ thổi qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se se và tiếng lá cây xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm. Trong căn phòng trọ đơn giản mà ấm cúng, Lâm Nhất ngồi trước bàn trà gỗ mun, ánh nến lung linh hắt bóng hắn lên bức tường. Đối diện hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng ngồi im lặng, ánh mắt tập trung vào hắn. Căn phòng thoang thoảng mùi trà mới pha và mùi gỗ trầm ấm, tạo cảm giác bình yên đến lạ, đối lập hoàn toàn với những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí Lâm Nhất.
Hắn khẽ nhắm mắt, hình ảnh những lời đồn đại rùng rợn ở chợ, khuôn mặt lo âu của Thái Tử, và cả luồng khí tức lạnh lẽo mà hắn đã cảm nhận được hiện lên rõ nét trong tâm trí. Hắn nhìn thấy một vòng luẩn quẩn của oán hận và báo thù, một cái vòng không có điểm dừng, cứ thế cuốn lấy hết người này đến người khác vào vòng xoáy của nó. Những kẻ bị Huyết Kiếm Khách giết là những kẻ ác, nhưng cái chết của họ lại gieo rắc thêm nỗi sợ hãi, và có thể, là cả những mầm mống oán hận mới. Con đường mà Huyết Kiếm Khách đang đi, dù được khoác lên tấm áo của "chính nghĩa", vẫn là một con đường đầy máu và nước mắt.
Đôi mắt đen láy của Lâm Nhất mở ra, ánh nhìn sắc bén, trầm tư. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Huyết Kiếm Khách… hắn không chỉ là một tên sát thủ đơn thuần. Hắn có nguyên tắc riêng, có mục tiêu rõ ràng. Những kẻ hắn ra tay đều là những kẻ đã gieo rắc tội ác trong dân chúng, những ung nhọt của xã hội. Hắn là một biểu tượng của sự phẫn nộ bị dồn nén, của khao khát công lý mà người dân không thể tìm thấy ở triều đình. Nhưng cách hắn làm… lại quá tàn nhẫn, gieo rắc sự sợ hãi và hận thù. Đây là một vòng lặp không lối thoát, một ngọn lửa oán hận cứ thế thiêu đốt hết kẻ này đến kẻ khác.”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, nàng hiểu được sự trăn trở trong lòng Lâm Nhất. “Vậy huynh muốn… ngăn cản hắn sao? Nhưng hắn rất mạnh, Lâm Nhất. Và việc can thiệp vào ‘quả báo’ của hồng trần… có đúng không? Đôi khi, buông xuôi lại là cách tốt nhất để vạn vật thuận theo tự nhiên.” Nàng nhớ lại những lời dạy của Vân Du Đạo Nhân về sự "vô vi", về việc không can thiệp quá sâu vào những biến động của hồng trần.
Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. “Đúng hay sai, ta chưa biết. Nhưng nếu ta không làm gì, thì sự hỗn loạn này sẽ còn tiếp diễn, và Huyết Kiếm Khách sẽ chỉ là một trong số rất nhiều kẻ lạc lối khác xuất hiện. Vô vi không có nghĩa là buông xuôi, Uyển Nhi. Vô vi là thuận theo tự nhiên, là không cưỡng cầu, nhưng cũng là thấu hiểu và tìm cách chuyển hóa. Huyết Kiếm Khách, hắn là một ‘kẻ bất hạnh’ đã lạc lối trên con đường của mình, một linh hồn bị vặn vẹo bởi những đau khổ mà hồng trần đã ban tặng. Ta cảm nhận được trong hắn một nỗi đau sâu thẳm, một sự bất lực đến tuyệt vọng, đã biến thành oán hận và ý chí báo thù.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang xuyên qua bức tường để nhìn thấy những bí mật đang ẩn giấu trong màn đêm Đế Đô. “Ta phải tìm ra hắn, và hiểu được ‘tiên đạo’ của hắn là gì. Không phải để phán xét, mà để thấu hiểu. Mỗi người đều có một con đường riêng để truy cầu ‘tiên đạo’, nhưng không phải con đường nào cũng dẫn đến sự thanh tịnh. Ta cảm thấy, Huyết Kiếm Khách này, hắn không phải là kẻ đứng sau cùng. Hắn là một mũi kiếm, và chắc chắn có một bàn tay đang cầm giữ mũi kiếm ấy, hoặc ít nhất, có một nguyên nhân sâu xa hơn đã tạo ra mũi kiếm ấy. Hắn chỉ là một triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn đang ăn mòn Đại Càn này, một căn bệnh mà có thể liên quan đến những thế lực mà ta đã từng gặp, như Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù.”
Tô Mạt Nhi lắng nghe một cách nghiêm túc, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng thấu hiểu những lời nói sâu sắc của Lâm Nhất. Cô bé cảm nhận được sự kiên định, sự quyết tâm trong giọng nói của hắn, và dù có chút sợ hãi, cô bé vẫn tin tưởng vào Lâm Nhất.
“Ta phải tìm ra hắn, và tìm hiểu về ‘tiên đạo’ của hắn, để có thể tìm ra con đường chân chính cho mình, và có thể, để chữa lành vết thương cho những linh hồn lạc lối khác,” Lâm Nhất nói tiếp, giọng nói trầm bổng, nhưng đầy uy lực. “Mối duyên của ta với Huyết Kiếm Khách này, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở những lời đồn đại. Hắn, hay đúng hơn là bóng đen đang dẫn dắt hắn, sẽ sớm lộ diện. Đây là con đường mà ta phải đi, là thử thách mà ta phải vượt qua để hiểu rõ hơn về ‘tiên đạo tại tâm’ của mình.”
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và nguy hiểm. Sự truy lùng của Trần Gia Minh đối với hắn ngày càng ráo riết, và mối đe dọa từ Huyết Kiếm Khách đang ngày càng trở nên rõ ràng và đáng gờm. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, Lâm Nhất cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn không thể đứng ngoài nhìn hồng trần chìm trong hỗn loạn, không thể làm ngơ trước những linh hồn đang lạc lối. Tiên đạo của hắn, không phải là ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, mà là dấn thân vào chính những gian nan, thử thách của cuộc đời, là thấu hiểu và tìm cách chữa lành những vết thương của thế gian.
Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi qua khung cửa sổ, như một chứng nhân im lặng cho quyết định của Lâm Nhất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.