Vô tiên chi đạo
Chương 276

Bóng Ma Thù Hận: Chiều Sâu Của Một Kiếp Người

3460 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chủ động thu thập thông tin về Huyết Kiếm Khách, đặc biệt là thân thế và động cơ.,Khám phá sâu hơn về quá khứ bi thương hoặc sự kiện đã định hình Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), gợi ý về nguyên nhân sâu xa của lòng hận thù.,Lâm Nhất bắt đầu chuẩn bị tâm lý và sức lực, thể hiện sự chín chắn trong việc đối mặt với một đối thủ phức tạp, không chỉ là chiến đấu mà còn là thấu hiểu.,Tăng cường áp lực từ việc Trần Gia Minh truy lùng 'ẩn sĩ' (Lâm Nhất), tạo cảm giác cấp bách và nguy hiểm.,Dẫn dắt mạch truyện một cách tự nhiên đến cuộc đối đầu trực diện ở Chương 278, xây dựng sự căng thẳng và kỳ vọng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Người Kể Chuyện Dạo (Ông Đồ), Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Trần Gia Minh
Mood: Tense, thoughtful, determined, slightly melancholic, mysterious
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi qua khung cửa sổ, như một chứng nhân im lặng cho quyết định của Lâm Nhất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

***

Đêm dần buông, Thiên Hương Lâu lại lên đèn, rực rỡ một góc Đế Đô. Những ngọn đèn lồng giấy màu sắc lung linh treo khắp các hành lang, mái hiên, hắt ánh sáng vàng cam ấm áp xuống mặt đường lát đá. Từ bên trong vọng ra tiếng tiêu u hoài, tiếng đàn tranh thanh thoát hòa cùng tiếng cười nói xôn xao, tiếng chén ngọc va vào nhau lanh canh. Mùi hương liệu quý giá, mùi rượu Thiệu Hưng nồng ấm quyện với hương vị thức ăn cao cấp, tan vào không khí mát mẻ của một đêm cuối thu. Đây là nơi tụ hội của những kẻ quyền quý, những thương nhân giàu có và cả những kẻ sĩ phàm tục tìm chút lạc thú.

Tại một góc khuất trên tầng hai, nơi một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo che chắn, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang ngồi. Bàn đá cẩm thạch bày biện vài món điểm tâm thanh đạm cùng một ấm trà sen thơm ngát. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua khoảng không, lắng nghe những lời bàn tán xì xào từ các bàn bên cạnh. Hắn không bỏ sót một âm thanh, một cử chỉ nào, như thể đang dùng toàn bộ giác quan để thấu thị một thế giới ẩn mình dưới vẻ hào nhoáng này.

“Huyết Kiếm Khách… hắn không phải là kẻ điên cuồng,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của riêng họ. Hắn đặt chén trà xuống, hơi nóng từ chén bốc lên làm mờ ảo gương mặt thư sinh. “Hắn hành động có chủ đích, và phía sau đó… có lẽ là một câu chuyện bi thương, một nỗi oan khuất đã bị chôn vùi.”

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng rót thêm trà cho hắn. Nàng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy lo lắng, một sự thấu hiểu sâu sắc hiện rõ trong ánh nhìn ấy. “Chàng cẩn thận, Lâm Nhất. Lòng người khó dò, hận thù còn khó hóa giải hơn. Những kẻ đã bị hận thù chiếm lấy, thường khó lòng quay đầu lại. Sức mạnh của hận thù, đôi khi còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.” Nàng nhớ lại những bài học về nhân tâm, về những vết thương lòng khó chữa lành, thứ mà ngay cả y thuật cao siêu nhất cũng đành bất lực. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó.”

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ rụt rè nhìn quanh. Những ánh mắt dò xét, những tiếng cười nói ồn ã của những kẻ giàu có, đôi khi khiến cô bé cảm thấy hơi sợ hãi. Cô bé quay sang Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng: “Vậy chúng ta phải làm gì? Cứ để hắn giết người mãi sao? Nhưng… nhưng hắn giết những kẻ xấu mà. Có phải… hắn cũng là một người tốt, chỉ là cách làm của hắn không giống người tốt không?”

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ánh mắt vẫn đong đầy suy tư. “Mạt Nhi, ranh giới giữa thiện và ác, đôi khi thật mong manh. Một hành động được coi là ‘chính nghĩa’ nếu gây ra nỗi đau và sợ hãi tột cùng, liệu có còn là chính nghĩa? Huyết Kiếm Khách, hắn là một công cụ, một lưỡi kiếm. Ta cần phải biết ai đã rèn ra lưỡi kiếm ấy, và vì sao nó lại trở nên sắc bén, lạnh lẽo đến vậy. Ta cảm nhận được, trong mỗi nhát kiếm của hắn, đều mang theo một nỗi u uất, một sự tuyệt vọng không cách nào giãi bày. Đó không phải là sát ý thuần túy, mà là sự bùng nổ của một linh hồn bị vặn vẹo đến cực điểm.”

Hắn ngừng lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã vươn lên cao, soi tỏ những mái ngói rêu phong của Đế Đô. Tiếng nhạc cụ vẫn réo rắt, nhưng trong tai Lâm Nhất, chúng dường như mang một âm hưởng bi tráng, như tiếng khóc than của một linh hồn bất hạnh. “Những lời đồn đại về Huyết Kiếm Khách không chỉ là nỗi sợ hãi. Chúng còn là những mảnh ghép rời rạc của một câu chuyện lớn hơn. Một câu chuyện mà ta phải tìm hiểu, không chỉ để ngăn chặn bạo lực, mà còn để thấu hiểu một con người, và có thể, để tìm thấy một phần chân lý cho ‘tiên đạo’ của chính mình.”

Mộ Dung Uyển Nhi nắm lấy tay Lâm Nhất, lòng bàn tay nàng lạnh ngắt. “Ta tin vào chàng, Lâm Nhất. Nhưng chàng phải hứa với ta, phải bảo trọng. Những kẻ bị hận thù che mờ mắt, thường không còn phân biệt được bạn thù.”

“Ta hiểu,” Lâm Nhất đáp, siết nhẹ tay nàng. “Hồng trần là một trường học lớn, Uyển Nhi. Mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi cảnh ngộ, đều là một bài học. Huyết Kiếm Khách… hắn cũng là một bài học. Có lẽ, là một trong những bài học khó khăn nhất.”

Tô Mạt Nhi bỗng chỉ tay ra phía cửa sổ, giọng líu lo: “Nhìn kìa, Lâm Nhất! Các quan lại đang đi tuần tra kìa! Chắc là Trần Gia Minh lại đang cho người tìm huynh rồi đó.”

Lâm Nhất nhìn theo, quả nhiên, một đội thị vệ mặc giáp trụ đen bóng, cầm đuốc sáng rực, đang tuần tra nghiêm ngặt dưới phố. Ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ ưu lo. Trần Gia Minh quả thực không chịu bỏ qua, hắn đang ngày càng siết chặt vòng vây. Nhưng điều đó càng thôi thúc Lâm Nhất phải hành động nhanh chóng hơn. Hắn không thể để mình bị động, không thể để những kẻ như Trần Gia Minh lợi dụng sự hỗn loạn này để đạt được mục đích đen tối của chúng.

Hắn lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa. “Trần Gia Minh… hắn không chỉ tìm ta. Hắn đang tìm kiếm một cái cớ, một con tốt để thao túng quyền lực. Huyết Kiếm Khách xuất hiện, lại càng làm tình thế thêm phức tạp. Ta phải tìm ra bản chất của Huyết Kiếm Khách trước khi hắn bị lợi dụng, hoặc trước khi hắn tự hủy hoại chính mình.”

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đều im lặng. Họ hiểu, Lâm Nhất đã đưa ra quyết định của mình. Dù nguy hiểm, dù chông gai, hắn sẽ dấn thân vào. Đó là con đường mà hắn đã chọn, con đường của một đạo sĩ Vô Tiên, người không tìm kiếm sức mạnh thần thông, mà tìm kiếm sự thấu hiểu và chữa lành cho hồng trần.

***

Sáng hôm sau, Phàm Nhân Thị Trường lại tấp nập như mọi ngày. Tiếng rao hàng của những người bán rau quả, tiếng mặc cả của các bà nội trợ, tiếng lạch cạch của những xe hàng rong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống. Mùi đồ ăn nóng hổi từ các quán ven đường, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của đám đông, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, chân thực đến gai người. Ánh nắng ban mai rải vàng trên những mái lều vải, trên những quầy hàng gỗ san sát nhau, khiến khu chợ vốn đã sầm uất lại càng thêm phần náo nhiệt.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi hòa mình vào dòng người, cố gắng không gây sự chú ý. Lâm Nhất vận một bộ y phục vải thô màu xám tro, mái tóc búi gọn gàng, trông không khác gì một thư sinh bình thường. Mộ Dung Uyển Nhi bên cạnh hắn, dung mạo thanh tú, y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ ưu tư. Tô Mạt Nhi thì lại có vẻ hoạt bát hơn, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại tò mò hỏi han những người bán hàng.

Họ không đi mua sắm, mà đi nghe ngóng. Những lời đồn đại về Huyết Kiếm Khách vẫn là chủ đề nóng hổi nhất. Người ta xì xào bàn tán về những vụ án mạng mới nhất, về sự táo tợn của kẻ sát nhân, về những kẻ quan lại tham ô bị trừng phạt. Có người sợ hãi, có người phẫn nộ, nhưng cũng có không ít người ngầm hả hê, coi Huyết Kiếm Khách như một vị anh hùng trừ gian diệt bạo.

Họ dừng chân tại một góc chợ, nơi một đám đông đang vây quanh một Ông Đồ già gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời. Ông Đồ đang vung cây quạt nan cũ kỹ, giọng nói khàn khàn nhưng đầy truyền cảm, kể về một câu chuyện bi tráng. Lâm Nhất đứng lẫn vào đám đông, tập trung lắng nghe, như thể mỗi từ ngữ của Ông Đồ đều chứa đựng một mảnh ghép quan trọng.

“...Hận thù chồng chất, oán khí ngút trời, người ta nói, Huyết Kiếm Khách chính là hiện thân của những oan hồn đó, trở về đòi lại công lý!” Ông Đồ dõng dạc nói, cây quạt khẽ phe phẩy, ánh mắt quét qua đám đông, đầy vẻ bí hiểm. “Chuyện kể rằng, nhiều năm về trước, có một gia tộc danh giá ở vùng biên ải, họ Trần. Gia tộc này trung nghĩa, tài đức, có công lớn với Đại Càn. Nhưng tiếc thay, gặp phải gian thần hãm hại, bị vu oan thông đồng với giặc ngoại bang. Cả gia tộc, từ già đến trẻ, không một ai thoát khỏi lưỡi đao đồ tể. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả một vùng đất. Duy chỉ có một người, một thiếu niên khi ấy mới mười lăm tuổi, may mắn thoát chết nhờ được một vị cao nhân cứu giúp…”

Ông Đồ dừng lại, hớp một ngụm trà loãng từ chén sứ cũ, để câu chuyện ngấm dần vào tâm trí người nghe. Đám đông im phăng phắc, ai nấy đều nín thở chờ đợi. Lâm Nhất khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Gia tộc họ Trần… thiếu niên mười lăm tuổi… một nỗi oan khuất kinh hoàng… Hắn nhớ lại một câu chuyện cũ, một cái tên đã từng thoáng qua trong tâm trí hắn.

“Vị cao nhân kia,” Ông Đồ tiếp tục, giọng trầm xuống, “đã dạy cho thiếu niên ấy võ công cái thế, nhưng cũng là gieo vào lòng hắn hạt mầm của hận thù. Hận thù ấy lớn dần theo năm tháng, biến một thiếu niên thanh khiết thành một bóng ma thù hận. Hắn luyện kiếm, luyện đến mức máu hòa vào kiếm, kiếm hòa vào máu. Người ta nói, thanh kiếm của hắn có linh hồn, và linh hồn ấy chỉ sống bằng oán niệm. Hắn thề sẽ dùng chính lưỡi kiếm ấy, đòi lại tất cả những gì đã mất, trừng phạt tất cả những kẻ đã gây ra tội ác!”

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ rùng mình. Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng như muốn hỏi, ‘Có phải không? Có phải là người đó không?’ Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trong lòng hắn, những mảnh ghép rời rạc đang dần hợp lại thành một bức tranh. Cái tên Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách… Mối liên hệ ngày càng rõ ràng.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn, không kìm được sự hiếu kỳ, hỏi chen vào: “Ông Đồ, vậy thiếu niên đó… hắn tên là gì? Hắn có thật là Huyết Kiếm Khách không?”

Ông Đồ nhìn Tô Mạt Nhi, khẽ cười bí hiểm. “Tiểu cô nương, tên tuổi chỉ là phù du. Điều quan trọng là linh hồn. Linh hồn của thiếu niên đó đã bị hận thù ăn mòn, đã biến thành một bóng ma giữa hồng trần. Người ta chỉ biết hắn là Huyết Kiếm Khách, kẻ mang theo máu và nước mắt để gột rửa những tội lỗi của thế gian. Mỗi câu chuyện đều ẩn chứa một chân lý. Chân lý của Huyết Kiếm Khách, là công lý được đòi lại bằng máu. Nhưng liệu đó có phải là chân lý thực sự?”

Những lời cuối của Ông Đồ vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. “Công lý được đòi lại bằng máu.” Hắn cảm thấy một nỗi đau xót dâng lên. Hắn đã từng gặp qua những linh hồn bị vặn vẹo bởi hận thù, những kẻ đã lạc lối trên con đường của mình. Hắn biết, con đường đó, dù được khoác lên tấm áo của “chính nghĩa”, vẫn là một con đường đầy máu và nước mắt, một vòng lặp không lối thoát.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương hỗn tạp của chợ. Hắn cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc, một luồng khí tức lạnh lẽo và u uất, giống như cái bóng bí ẩn hắn từng thoáng thấy, giống như cảm giác đau đớn mà hắn từng cảm nhận được khi nghe những lời đồn đầu tiên. Đó là khí tức của Trần Hạo, đứa trẻ hắn từng gặp, đứa trẻ mang trong mình một nỗi khổ đau lớn lao. Hắn đã không hề quên. Hắn đã linh cảm được.

Trần Gia Minh vẫn đang ráo riết truy lùng “ẩn sĩ” đã giúp Thái Tử Lưu Ly. Cuộc điều tra của hắn đã lan rộng đến cả những ngóc ngách của Phàm Nhân Thị Trường, khiến Lâm Nhất phải hành động vô cùng cẩn trọng. Hắn không thể lộ diện, nhưng cũng không thể đứng ngoài cuộc. Cuộc đời của Huyết Kiếm Khách, hay đúng hơn là Trần Hạo, đang chờ đợi một sự can thiệp.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên vòm trời, rải một lớp bạc lấp lánh xuống cảnh vật. Trong một hang động ẩn cư sâu trong lòng núi, nơi chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe đá và tiếng nước suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, Lâm Nhất đang tĩnh tọa. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, hòa mình vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm, xen lẫn chút hương thảo mộc tự nhiên, tràn ngập không gian.

Trong cõi tịch mịch của đêm khuya, tâm trí Lâm Nhất lại càng trở nên sắc bén, minh mẫn. Hắn hồi tưởng lại tất cả những gì đã thu thập được: những lời đồn đại ở Thiên Hương Lâu, câu chuyện bi tráng của Ông Đồ về gia tộc họ Trần bị diệt vong, về thiếu niên mười lăm tuổi thoát chết và mang trong mình hạt mầm hận thù. Tất cả đều chỉ về một người duy nhất: Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách.

Linh khí xung quanh Lâm Nhất luân chuyển nhẹ nhàng, bao bọc lấy thân thể gầy gò của hắn, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Hắn không chỉ tu luyện, mà còn đang suy ngẫm, đang chiêm nghiệm về con đường “Vô Tiên” của mình. Hắn hình dung ra Trần Hạo, một đứa trẻ đã từng sống trong cảnh hạnh phúc, rồi bỗng chốc mất đi tất cả, bị đẩy vào vực sâu của tuyệt vọng và hận thù. Hắn cảm nhận được nỗi đau đó, sự bất lực đó, sự phẫn nộ đã thiêu đốt linh hồn Trần Hạo.

“Hận thù… liệu có thể hóa giải bằng hận thù? Hay chỉ là một vòng lặp không lối thoát?” Lâm Nhất độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong cõi hư vô của tâm trí. “Trần Hạo đã chọn con đường báo thù, dùng máu để đòi lại công lý. Nhưng liệu công lý ấy có thực sự mang lại sự bình yên? Hay chỉ là gieo rắc thêm oán hận, tạo ra thêm những Huyết Kiếm Khách khác trong tương lai?”

Hắn nhớ lại những lời dạy của sư phụ, Vân Du Đạo Nhân, về sự “vô vi”, về việc thuận theo tự nhiên. Nhưng “vô vi” không phải là buông xuôi. Vô vi là thấu hiểu, là tìm cách chuyển hóa, là không cưỡng cầu nhưng cũng không làm ngơ trước những bất công của hồng trần. Huyết Kiếm Khách, hắn là một vết thương lớn của hồng trần, một linh hồn bị tổn thương sâu sắc.

Phù Trần Mộc, cây gậy tre đã đồng hành cùng Lâm Nhất trên bao nẻo đường, khẽ rung động nhẹ trong tay hắn, như thấu hiểu những trăn trở của chủ nhân. Lâm Nhất khẽ mở mắt, nhìn vào màn đêm thăm thẳm. “Ta phải tìm ra bản chất của ngươi, Huyết Kiếm Khách. Không phải để phán xét, mà để thấu hiểu. Mỗi người đều có một con đường riêng để truy cầu ‘tiên đạo’, nhưng không phải con đường nào cũng dẫn đến sự thanh tịnh. Con đường của Trần Hạo… nó đã bị nhuốm máu, bị vặn vẹo. Ta phải cố gắng kéo hắn ra khỏi vực thẳm đó, nếu còn có thể.”

Sự hoài nghi về khả năng “cảm hóa” một kẻ đã quá sâu vào con đường báo thù dấy lên trong hắn. Liệu “Vô Tiên chi Đạo” của hắn có đủ sức mạnh để thay đổi một tâm hồn đã chai sạn? Liệu một trái tim đã lạnh lẽo vì hận thù có còn cảm nhận được hơi ấm của tình người? Nhưng hắn không thể không thử. Tiên đạo của hắn, không phải là ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, mà là dấn thân vào chính những gian nan, thử thách của cuộc đời, là thấu hiểu và tìm cách chữa lành những vết thương của thế gian.

Hắn cũng ý thức được áp lực ngày càng tăng từ Trần Gia Minh. Kẻ này sẽ không bỏ qua bất cứ manh mối nào, và việc Lâm Nhất can thiệp vào chuyện của Huyết Kiếm Khách chắc chắn sẽ khiến hắn bị triều đình chú ý hơn nữa. Đó là một con dao hai lưỡi, nhưng Lâm Nhất không còn lựa chọn.

“Ta cảm thấy, Huyết Kiếm Khách này, hắn không phải là kẻ đứng sau cùng,” Lâm Nhất lại độc thoại. “Hắn là một mũi kiếm, và chắc chắn có một bàn tay đang cầm giữ mũi kiếm ấy, hoặc ít nhất, có một nguyên nhân sâu xa hơn đã tạo ra mũi kiếm ấy. Hắn chỉ là một triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn đang ăn mòn Đại Càn này, một căn bệnh mà có thể liên quan đến những thế lực mà ta đã từng gặp, như Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù.” Hắn nhớ lại những lời đồn về các bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau những âm mưu lớn, và cảm thấy một mạng lưới phức tạp đang dần hé lộ.

Cuộc đối đầu sắp tới với Huyết Kiếm Khách sẽ không chỉ là một trận chiến thể chất, mà còn là một cuộc đấu trí, đấu tâm hồn. Lâm Nhất đã chuẩn bị không chỉ về sức mạnh, mà còn về tâm lý và trí tuệ. Hắn phải sẵn sàng để không chỉ đối mặt với một kẻ thù, mà còn đối mặt với một linh hồn bị tổn thương, một phần của hồng trần đang kêu gào trong đau khổ.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm tràn vào lồng ngực, rồi lại thở ra, mang theo bao ưu tư. Ánh trăng vẫn đổ tràn qua cửa hang, soi rọi lên thân hình gầy gò nhưng kiên định của hắn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng. Con đường phía trước, dù đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng cũng chính là con đường để hắn tìm thấy chân lý, để thực sự trở thành một đạo sĩ Vô Tiên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ