Gió đêm hôm trước vẫn còn vương vấn trên những mái ngói cong cong của Đại Càn Đế Đô, mang theo hơi lạnh se sắt và một nỗi lo lắng vô hình. Nhưng khi bình minh ló dạng, xua tan đi màn sương mờ ảo, cả thành đô lại bừng lên vẻ sầm uất quen thuộc. Ánh nắng ban mai như dải lụa vàng óng ả, trải dài trên những cung điện vàng son, tường thành cao ngất bằng đá xanh, và những con phố lát đá hoa cương rộng lớn. Tiếng người mua bán ồn ào từ các khu chợ sớm, tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường, tiếng nhạc réo rắt từ các tửu lâu đêm qua chưa dứt, cùng tiếng chuông đồng hồ điểm giờ trầm hùng từ hoàng cung, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của phàm trần. Mùi đồ ăn thức uống phong phú lan tỏa khắp nơi, xen lẫn hương liệu quý giá từ các cửa tiệm, và đôi khi là mùi đất ẩm từ những con ngõ vắng. Đó là một thành phố sống động, phồn hoa, nhưng cũng ẩn chứa những bí mật sâu kín và những dòng chảy ngầm của quyền lực.
Bên ngoài Đại Triều Điện, nơi ánh sáng đang dần chiếu rọi vào từng ngóc ngách, không khí lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng Trần Hạo trong vai một thị vệ ít được chú ý, đứng lặng lẽ trong khu vực dành cho khách quý, ánh mắt không ngừng dõi theo cánh cửa lớn của Đại Triều Điện, nơi Lâm Nhất và Thái Tử Lưu Ly đã vào từ sớm. Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú của Uyển Nhi, đôi mắt trong veo của nàng dường như nặng trĩu những suy tư. Nàng siết chặt hai bàn tay vào nhau, cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình đang dồn dập như tiếng trống trận.
“Lâm Nhất... Liệu mọi chuyện có suôn sẻ không? Triều đình này... quá phức tạp,” Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm, giọng nói như tan vào không khí loãng, tựa một tiếng thở dài. Nàng vốn dĩ đã quen với việc chữa bệnh cứu người, đối mặt với sinh lão bệnh tử, nhưng những đấu đá quyền mưu nơi triều chính này lại khác hẳn, nó là một căn bệnh ăn sâu vào tận xương tủy, một căn bệnh của lòng người mà y thuật khó lòng chữa trị. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất tuy có trí tuệ siêu phàm và tấm lòng nhân ái, nhưng việc đối đầu với một thế lực đã ăn sâu bám rễ trong triều đình như Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, lại không chỉ dựa vào đạo lý hay những phép tắc thông thường. Nàng lo lắng cho sự an nguy của hắn, lo lắng cho một kết cục mà nàng không thể đoán định.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh, đôi mắt to tròn long lanh cũng ánh lên nét ưu tư, nhưng nàng cố gắng giữ vẻ hoạt bát thường ngày, như một tia nắng nhỏ xua đi bóng tối lo âu. “Hắn sẽ ổn thôi, Uyển Nhi tỷ. Hắn luôn biết cách biến nguy thành an.” Giọng nói của nàng trong trẻo, nhưng cũng phảng phất sự không chắc chắn. Nàng tin tưởng Lâm Nhất, nhưng nàng cũng đã chứng kiến sự thâm sâu và đáng sợ của thế sự. Cái đêm phải rút lui khỏi Địa Cung dưới áp lực của Hoắc Cảnh vẫn còn ám ảnh nàng, nhắc nhở nàng rằng thế giới này không chỉ có những điều tốt đẹp, mà còn ẩn chứa những mưu mô hiểm độc. Nàng nhớ lại ánh mắt bình thản nhưng thâm sâu của Lâm Nhất khi hắn ra hiệu rút lui, như thể hắn đã lường trước mọi việc, hoặc ít nhất là đã chuẩn bị sẵn sàng cho những bất trắc. Sự điềm tĩnh ấy của hắn đôi khi khiến nàng an lòng, nhưng đôi khi lại khiến nàng thêm lo lắng, vì nàng biết, để đạt được sự điềm tĩnh đó, Lâm Nhất hẳn đã phải trải qua không ít sóng gió, và gánh vác những trọng trách nặng nề đến nhường nào.
Trần Hạo, khoác lên mình bộ thị vệ áo đen đơn giản, đứng tựa vào một cây cột đá, vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi mắt sắc như kiếm lại không ngừng quét qua những gương mặt quan lại đang lũ lượt tề tựu. Hắn là một người từng trải chốn giang hồ, đã đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng hắn hiểu rằng, chiến trường của triều đình còn đáng sợ hơn những cuộc huyết chiến bằng kiếm. “Chính trường... còn đáng sợ hơn chiến trường. Kiếm không thể giải quyết mọi thứ.” Hắn khẽ khàng nói, giọng khàn đặc, như một lời nhận định chua chát. Hắn đã từng chứng kiến những kẻ mạnh nhất ngã xuống không phải vì lưỡi kiếm, mà vì những mưu đồ thâm độc, những lời nói dối trá. Cái thế giới của hắn, dù đẫm máu và tàn khốc, vẫn còn có những quy tắc ngầm. Nhưng nơi đây, trong chốn hoàng cung lộng lẫy này, những quy tắc ấy dường như bị bóp méo, bị che đậy bởi những lớp vàng son và sự giả dối. Hắn thầm cảm phục Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ gầy gò, lại có thể dấn thân vào chốn hiểm địa này, không bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng trí tuệ và một tấm lòng kiên định.
Các quan lại, từ những quan văn gầy gò đến các võ tướng hùng dũng, lần lượt tề tựu trong Đại Triều Điện. Trang phục của họ chỉnh tề, từ những bộ quan phục thêu họa tiết tinh xảo đến những chiếc áo bào đơn giản hơn, thể hiện cấp bậc và địa vị. Nhưng dù khoác lên mình những lớp áo choàng lộng lẫy đến đâu, khuôn mặt họ đều ẩn chứa một sự căng thẳng không thể che giấu, như thể họ đang bước vào một trận chiến vô hình, nơi mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều có thể định đoạt số phận. Không khí bên trong đã bắt đầu trở nên nặng nề, một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng ho khan hoặc tiếng vạt áo sột soạt.
Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào thêu rồng sang trọng, khuôn mặt tuấn tú nay ẩn chứa vẻ nghiêm nghị và ưu tư, bước ra từ hậu điện. Dáng người y cao ráo, thư sinh, toát lên vẻ vương giả nhưng thiếu đi sự mạnh mẽ của một võ tướng. Đôi mắt y nhìn xa xăm, như đang gánh vác cả một giang sơn trên đôi vai còn non trẻ. Y đứng trước ngai vàng tạm, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tuyên bố khai mạc phiên triều, và một sự kiện trọng đại, có thể thay đổi vận mệnh của Lưu Ly Hoàng Triều, đang chờ đợi. Bên ngoài, nắng vẫn ấm, gió vẫn trong lành, nhưng bên trong, một cơn bão chính trị đang sắp sửa bùng nổ, cuốn phăng đi mọi sự yên bình giả tạo.
***
Bên trong Đại Triều Điện, không khí nặng trĩu như đá tảng, ngay cả tiếng thở của các quan lại cũng trở nên nặng nề. Thái Tử Lưu Ly, trong bộ hoàng bào vàng rực rỡ, đứng trước ngai vàng tạm, khuôn mặt tuấn tú giờ đây đã ánh lên vẻ kiên nghị đến lạ. Y đưa mắt quét qua toàn bộ triều thần, từ những quan văn áo xanh đến những võ tướng áo đỏ, mỗi người một vẻ mặt, nhưng đều ẩn chứa sự chờ đợi và căng thẳng. Mùi hương trầm từ lư hương giữa điện lan tỏa, hòa quyện với mùi mực tàu thoang thoảng từ những chồng tấu chương, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa ngột ngạt.
“Hôm nay, ta triệu tập chư vị, là vì một đại sự liên quan đến vận mệnh Lưu Ly Hoàng Triều!” Giọng Thái Tử vang vọng, dù không quá lớn nhưng đủ sức trấn áp mọi sự xì xào đang len lỏi. Từng lời y nói ra đều mang theo uy thế của hoàng gia, nhưng cũng phảng phất một nỗi lo lắng sâu kín. “Một âm mưu tày trời đã bị vạch trần, muốn lật đổ cơ nghiệp của tiên hoàng!”
Lời tuyên bố như sấm sét đánh thẳng vào tâm can mỗi người. Cả triều điện bỗng chốc xôn xao, những tiếng thì thầm nổi lên như ong vỡ tổ. Sự bất ngờ, hoang mang, và cả phẫn nộ hiện rõ trên từng gương mặt. Có người trợn mắt kinh ngạc, có người vội vã liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm sự đồng tình hoặc dấu hiệu của một thế lực nào đó. Tuy nhiên, sự xì xào đó nhanh chóng bị trấn áp bởi uy thế của Thái Tử. Y giơ tay ra hiệu, và ngay lập tức, một sự im lặng chết chóc bao trùm trở lại. Ánh sáng từ các khung cửa sổ cao rọi xuống, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch, chiếu lên những gương mặt đầy toan tính và cả những đôi mắt hoang mang.
Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, đứng ở hàng đầu của các quan lại, vẻ mặt hắn bình thản đến đáng ngờ. Hắn khoác trên mình bộ quan phục thêu họa tiết tinh xảo, chất liệu quý giá, toát lên khí chất uy nghi, đường bệ. Dù bị Thái Tử bất ngờ tuyên bố như vậy, hắn không hề lộ ra một chút kinh ngạc hay lo sợ. Đôi mắt sắc lạnh của hắn, ẩn chứa quyền mưu và sự khinh thường, chỉ khẽ lướt qua Lâm Nhất, người đang đứng cạnh Thái Tử, như một tia chớp khó nhận ra. Trong ánh mắt đó, có sự cảnh giác, nhưng cũng có một tia khinh miệt dành cho một tiểu đạo sĩ gầy gò, dám dấn thân vào chốn triều đình đầy cạm bẫy này. Hắn tự tin rằng mình đã kiểm soát mọi thứ, mọi đường đi nước bước của đối phương.
Thái Tử Lưu Ly tiếp lời, giọng y trầm hơn, nhưng vẫn đầy kiên quyết: “Người đã phát hiện ra âm mưu này, và đã cùng ta thu thập chứng cứ, chính là đạo sĩ Lâm Nhất!”
Cả triều điện lại một lần nữa xôn xao. Một đạo sĩ? Không phải một quan lại, không phải một võ tướng, mà là một đạo sĩ trẻ tuổi? Nhiều người tỏ vẻ nghi ngờ, một số người còn cười khẩy, tỏ ý coi thường. Họ đã quen với việc những cuộc đấu đá quyền lực đều diễn ra giữa những người trong vòng tròn triều chính, ít khi có kẻ ngoại đạo nào dám can dự, huống hồ lại là một kẻ gầy gò, ăn mặc giản dị như vậy.
“Bẩm Thái Tử điện hạ, xin cho phép tiểu đạo trình bày về chân tướng của âm mưu này...”
Lâm Nhất bước lên, chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng lại sạch sẽ và gọn gàng, tương phản hoàn toàn với những bộ quan phục lộng lẫy xung quanh. Dáng đi của hắn điềm đạm, không khoa trương, nhưng mỗi bước chân lại mang theo một sự vững chãi lạ thường. Khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây lại ánh lên sự sắc bén, thấu suốt. Hắn không có vẻ vội vàng hay lo sợ, mà ngược lại, toát ra một khí chất bình tĩnh đến đáng kinh ngạc, như một dòng nước lặng lẽ nhưng có thể cuốn trôi mọi thứ. Hắn tiến ra giữa triều, tay cầm một tập mật tấu và một cuộn giấy ghi chép, những bằng chứng được bảo vệ cẩn mật. Ánh mắt hắn quét qua toàn bộ triều thần, đặc biệt dừng lại ở Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, như muốn thấu hiểu tâm can đối phương, đọc vị từng đường tơ kẽ tóc trong tâm trí hắn. Hắn không nói nhiều, chỉ một câu xin phép ngắn gọn, nhưng lời lẽ đã đủ để thu hút mọi sự chú ý. Lâm Nhất hiểu rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và cả trong chốn triều đình hiểm ác này, vẫn có những tấm lòng chân chính, những đôi mắt còn biết phân biệt đúng sai. Hắn sẽ đánh thức những tấm lòng đó, bằng sự thật và bằng đạo lý.
***
Trong Đại Triều Điện, không khí dường như đặc quánh lại, căng như dây đàn, chỉ chực chờ một tác động nhỏ để bùng nổ. Lâm Nhất, với vẻ trầm tĩnh cố hữu, bắt đầu trình bày. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ đều như chạm vào tận tâm can người nghe. Hắn không nói suông, mà đưa ra những bằng chứng cụ thể, được thu thập tỉ mỉ từ những đầu mối giang hồ của Trần Hạo, những mật thám hoàng gia của Thái Tử, và cả những cuộc điều tra bí mật của chính hắn.
“Thưa chư vị đại nhân,” Lâm Nhất mở đầu, tay hắn nâng tập mật tấu lên, “đây là những thư từ mật có dấu hiệu giả mạo chiếu chỉ của Hoàng thượng, được gửi đến các thế lực biên cương, kích động họ nổi loạn.” Hắn không vội vã, từ tốn giải thích từng chi tiết, từng nét chữ khác biệt, từng dấu ấn giả mạo. “Đây là sổ sách ghi chép giao dịch bất chính với các thương nhân ngoại bang, buôn bán vũ khí và lương thực cho kẻ địch, làm suy yếu quốc khố và làm hại dân chúng.” Hắn giở cuộn giấy ghi chép, chỉ rõ những con số, những cái tên, những địa điểm giao dịch được mã hóa một cách tinh vi.
Mỗi bằng chứng được đưa ra, một sự xôn xao lại nổi lên trong triều điện, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt sắc bén của Lâm Nhất trấn áp. Hắn không chỉ đưa ra vật chứng, mà còn phân tích 'nhân tâm' của kẻ phản loạn. “Những bằng chứng này không chỉ là vật chất, mà còn là minh chứng cho sự biến chất của lòng người. Kẻ gây ra những tội ác này, không chỉ vì quyền lực hay địa vị, mà còn vì một sự tham lam vô độ, một khát vọng hủy diệt mà ngay cả bản thân y cũng không thể kiểm soát được.” Hắn dừng lại, đôi mắt đen láy quét qua toàn bộ triều thần, cuối cùng dừng lại ở Đại Tư Mã Hoắc Cảnh. “Lòng tham ấy, không chỉ làm hại bản thân, mà còn muốn hủy hoại cả giang sơn. Và kẻ đứng sau, không ai khác chính là... Đại Tư Mã Hoắc Cảnh!”
Lời tuyên bố của Lâm Nhất như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả triều điện như chết lặng. Các quan lại hoang mang, kinh ngạc, không ai dám thốt lên lời. Ánh sáng từ cửa sổ rọi lên những gương mặt tái mét, những đôi mắt tròn xoe. Mùi hương trầm bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể không khí đang bị rút cạn.
Hoắc Cảnh, ban đầu vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng khi cái tên của hắn được xướng lên, và đặc biệt là khi Lâm Nhất ám chỉ hắn có liên hệ với một tà giáo bí mật – Hắc Ám Cung, ánh mắt hắn đã tóe lửa. Một làn sát khí vô hình bùng lên từ người hắn, dù hắn vẫn đứng yên tại chỗ. Hàm răng hắn nghiến chặt, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vẻ uy nghi. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng.
“Vô sỉ! Một tên đạo sĩ trẻ tuổi lại dám vu khống lão thần!” Giọng Hoắc Cảnh vang dội, đầy phẫn nộ, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Hắn bước ra khỏi hàng, khí thế áp đảo toàn bộ triều điện. “Thái Tử điện hạ, xin người đừng nghe lời kẻ gian tà này mà làm loạn triều cương! Đây là mưu đồ hãm hại trung lương!” Hắn hùng hồn phản bác, cáo buộc Lâm Nhất là 'yêu ngôn hoặc chúng', 'kẻ ngoại đạo' âm mưu chia rẽ triều đình, và những bằng chứng kia chỉ là 'sự vu khống trắng trợn', được dựng lên một cách tinh vi để hãm hại hắn. Hắn không ngần ngại dùng uy thế và quyền lực của mình để dập tắt mọi nghi ngờ, để tạo ra một bức tường vững chắc che chắn cho tội ác của mình.
Hoắc Cảnh tiếp tục lời lẽ đanh thép: “Lão thần phò tá tiên hoàng, dốc sức vì giang sơn xã tắc bao nhiêu năm, công lao hiển hách, há lại có thể làm ra chuyện phản quốc? Những thứ gọi là 'bằng chứng' này, rõ ràng là một màn kịch được dàn dựng công phu, nhằm lung lạc lòng người, chia rẽ triều đình, để kẻ gian có cơ hội thừa nước đục thả câu!” Hắn đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt sắc như dao găm, như muốn xuyên thủng tâm can những kẻ đang dao động. Hắn biết rõ tâm lý của các quan lại, biết cách để gieo rắc sự nghi ngờ, để biến chính những bằng chứng thành một cái bẫy.
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, mặc cho lời lẽ hùng hồn của Hoắc Cảnh. Hắn hiểu rằng, đây là cuộc chiến của lời nói, của sự thật, và của lòng tin. Hắn không vội vã phản bác, mà để cho Hoắc Cảnh thể hiện sự phẫn nộ giả tạo của mình. Ánh mắt hắn vẫn sắc bén, thấu suốt, như muốn bóc trần từng lớp mặt nạ của Hoắc Cảnh. Cái không khí trong triều điện trở nên căng thẳng tột độ, các quan lại bắt đầu xì xào, tranh cãi, không biết nên tin vào ai. Một bên là uy quyền ngút trời của Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, một bên là những bằng chứng cụ thể và lời lẽ đầy đạo lý của tiểu đạo sĩ Lâm Nhất. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai người, mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự thật và dối trá, giữa tiên đạo và hồng trần gian nan.
***
Phiên triều đã hoàn toàn biến thành một cuộc tranh cãi nảy lửa, không còn giữ được vẻ trang trọng vốn có. Tiếng xì xào ban đầu đã biến thành những lời nói lớn tiếng, những tiếng vỗ bàn phẫn nộ, những tiếng thở dốc vì căng thẳng. Các quan lại chia thành nhiều phe rõ rệt. Một phe, dù ít ỏi, nhưng vẫn kiên định đứng về phía Thái Tử và Lâm Nhất, họ đã được thuyết phục bởi những bằng chứng xác thực và lời lẽ đầy sức thuyết phục của đạo sĩ. Mùi mồ hôi của sự căng thẳng và áp lực đã hòa quyện với mùi hương trầm, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
“Hoắc đại nhân là trụ cột triều đình, công lao hiển hách, không thể nào phản quốc! Đây rõ ràng là mưu đồ của kẻ muốn tranh đoạt quyền lực!” Một quan lại thuộc phe Hoắc Cảnh, với vẻ mặt đỏ gay, hùng hổ vỗ bàn, lời lẽ đầy sự bảo vệ và cả đe dọa. Hắn là một trong số những kẻ đã bị Hoắc Cảnh mua chuộc, hoặc ít nhất là bị uy hiếp bởi quyền lực của hắn.
Ngay lập tức, một quan lại khác, thuộc phe trung thành với Thái Tử, phản bác: “Bằng chứng rành rành, có thư từ, có nhân chứng, còn chối cãi gì nữa! Kẻ nào bao che cho quốc tặc thì cũng là đồng lõa!” Giọng nói của hắn tuy không lớn bằng, nhưng lại đầy sự chính nghĩa và phẫn nộ, như một mũi tên sắc nhọn chọc thẳng vào sự giả dối.
Cuộc tranh cãi cứ thế bùng nổ, tiếng nói của phe này át đi tiếng nói của phe kia. Nhiều quan lại khác thì hoang mang, không biết nên đứng về phía nào. Ánh mắt họ dao động giữa Lâm Nhất, người vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ, và Hoắc Cảnh, người đang bừng bừng sát khí. Họ là những kẻ do dự, những kẻ sợ hãi bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực này, hoặc đơn giản là chưa đủ thông tin để đưa ra phán quyết. Sự chia rẽ rõ rệt trong triều đình cho thấy Lưu Ly Hoàng Triều đang đứng trước một cuộc khủng hoảng lớn và sâu rộng, không dễ dàng giải quyết chỉ bằng một phiên triều.
Lâm Nhất, giữa không khí hỗn loạn đó, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu. Hắn không hề bị cuốn vào vòng xoáy của những lời lẽ công kích hay những tiếng tranh cãi vô nghĩa. Giọng nói của hắn, trầm ổn và xuyên thấu, bỗng vang lên, dù không quá lớn nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ, như một dòng nước mát lạnh dội vào giữa đám cháy dữ dội. “Tiên đạo không chỉ ở trên mây, mà còn ở trong lòng người. Kẻ nào vì tư lợi mà làm hại bách tính, gây họa cho giang sơn, đó chính là tà đạo. Bất kể hắn có khoác lên mình lớp áo bào nào, hay nắm giữ quyền cao chức trọng đến đâu, bản chất vẫn là một. Lòng tham là cội rễ của mọi tội lỗi.”
Lời lẽ của Lâm Nhất không nhắm vào một cá nhân cụ thể nào nữa, mà mang tính triết lý sâu sắc, đánh thẳng vào căn nguyên của mọi tội ác, vào chính 'nhân tâm' đã bị tha hóa. Hắn không dùng sức mạnh hay quyền uy, mà dùng đạo lý 'Vô Tiên' để đánh vào tâm lý, làm lung lay niềm tin của những kẻ đang dao động. Những lời nói ấy như một lời nhắc nhở rằng, chân lý không nằm ở quyền lực hay địa vị, mà nằm ở sự chính trực của lòng người. Việc Lâm Nhất nhắc đến 'tà đạo' và 'lòng tham' khi đối đáp với Hoắc Cảnh, dù không trực tiếp gọi tên, gợi ý mạnh mẽ về mối liên hệ sâu xa của Hoắc Cảnh với Hắc Ám Cung hoặc các thế lực tà ác khác, và rằng đây không chỉ là một âm mưu chính trị thông thường.
Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng trong lòng, hắn siết chặt nắm đấm đến mức các khớp xương kêu răng rắc. “Tên tiểu đạo sĩ này... lời lẽ thật sắc bén! Hắn đang lung lạc nhân tâm!” Hắn thầm nghiến răng. Hắn nhận ra sự nguy hiểm từ Lâm Nhất không phải ở sức mạnh phép thuật hay võ công, mà ở khả năng thấu hiểu và tác động vào tâm trí con người. Điều đó còn đáng sợ hơn cả ngàn vạn binh hùng tướng mạnh. Hắn biết mình không thể để Lâm Nhất tiếp tục nói.
Thái Tử Lưu Ly, dù căng thẳng, vẫn cố gắng giữ vững lập trường, ánh mắt y nhìn Lâm Nhất đầy sự tin tưởng. Y cố gắng kiểm soát tình hình, đôi khi phải dùng đến uy quyền của mình để trấn áp những tiếng tranh cãi quá lớn. Thái Tử biết, nếu để cuộc tranh cãi này kéo dài, triều đình sẽ hoàn toàn hỗn loạn, và chính y sẽ mất đi quyền kiểm soát. Sự bực bội và phẫn nộ tỏa ra từ các phe phái, suýt chút nữa đã dẫn đến xô xát ngay trong Đại Triều Điện.
Cuộc tranh luận kéo dài, cho thấy sự ăn sâu bén rễ của phe Hoắc Cảnh, và sự khó khăn trong việc lật đổ một thế lực đã tồn tại quá lâu. Cuối cùng, Thái Tử Lưu Ly phải dùng quyền uy tuyệt đối để tạm thời trấn áp. “Đủ rồi!” Giọng y vang lên, mang theo một sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên quyết. “Phiên triều hôm nay tạm dừng! Tất cả bằng chứng sẽ được xem xét kỹ lưỡng hơn, và một ủy ban sẽ được thành lập để điều tra thêm!”
Thái Tử không đưa ra phán quyết cuối cùng, không thể hoàn toàn hạ bệ Hoắc Cảnh ngay lập tức, nhưng lời tuyên bố của y đã để lại một không khí nghi ngờ và căng thẳng tột độ. Các quan lại lần lượt rút lui, lòng mang nặng những suy tư, những toan tính. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Hoắc Cảnh sau khi bị vạch trần một phần, ám chỉ hắn vẫn còn át chủ bài hoặc một kế hoạch dự phòng lớn hơn, có thể liên quan đến Địa Cung hoặc một thế lực mạnh mẽ khác chưa lộ diện. Thái Tử Lưu Ly chưa thể đưa ra phán quyết cuối cùng, cho thấy cần thêm bằng chứng hoặc sự ủng hộ mạnh mẽ hơn để hạ bệ Hoắc Cảnh, dẫn đến các hành động tiếp theo của cả hai phe.
Lâm Nhất nhìn theo bóng lưng của Hoắc Cảnh, đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Hắn hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Cái không khí lạnh lẽo của quyền lực và âm mưu vẫn bao trùm lấy Đại Triều Điện, như một lời nhắc nhở về hồng trần gian nan. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng để giữ được chân tâm giữa những sóng gió ấy, cần một sự kiên định không hề nhỏ. Con đường Vô Tiên của Lâm Nhất, giờ đây, không chỉ là con đường tu thân, mà còn là con đường gánh vác trách nhiệm, con đường thay đổi vận mệnh của một triều đại đang đứng trước bờ vực thẳm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Liệu chân lý có thể thắng được quyền mưu? Câu hỏi đó vẫn còn lơ lửng trong không gian, chờ đợi một lời giải đáp.