Vô tiên chi đạo
Chương 285

Địa Cung Tiệt Lộ: Đại Tư Mã Hoắc Cảnh

3879 từ
Mục tiêu: Giới thiệu một nhân vật quyền lực mới, Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, làm trở ngại lớn cho kế hoạch của nhóm Lâm Nhất.,Đẩy nhóm Lâm Nhất vào tình thế nguy hiểm, buộc họ phải thay đổi chiến thuật thâm nhập Địa Cung.,Hé lộ mức độ phức tạp và tầm ảnh hưởng sâu rộng của âm mưu chính trị tại Lưu Ly Hoàng Triều, vượt xa dự đoán ban đầu.,Củng cố vai trò lãnh đạo và khả năng ứng biến của Lâm Nhất trước những tình huống bất ngờ.,Tạo ra một cao trào mới trong arc, tăng cường không khí căng thẳng và nguy hiểm.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Thái Tử Lưu Ly, Đại Tư Mã Hoắc Cảnh
Mood: Tense, suspenseful, strategic, foreboding, challenging
Kết chương: [object Object]

Bóng tối bên ngoài Ẩn Cư Động Phủ đã nhường chỗ cho ánh sáng rạng đông, nhưng trong lòng mỗi người, một sự căng thẳng tột độ vẫn dâng trào, như con sóng ngầm cuộn chảy dưới mặt biển tĩnh lặng. Cuộc hành trình “Minh Triết Hồng Trần” đã bước vào một giai đoạn mới, nơi họ không chỉ phải đối mặt với những âm mưu tàn độc của hiện tại, mà còn với những bí ẩn cổ xưa, những tàn dư của một quá khứ đầy biến động, tất cả đều đang chờ đợi để nuốt chửng sự bình yên mong manh này. Con đường phía trước là một mạch ngầm nguy hiểm, một vực sâu không đáy mà họ buộc phải thâm nhập.

Hoàng hôn lại một lần nữa buông xuống trên Huyền Nguyên Quan hoang tàn, nhuộm đỏ những tán cây cổ thụ và những mái ngói rêu phong. Trong Ẩn Cư Động Phủ, nơi linh khí có vẻ an hòa hơn, không khí lại đặc quánh sự lo toan. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm sắp về, hòa cùng tiếng nước suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong và tiếng côn trùng rả rích từ sâu trong lòng núi. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương thảo mộc từ những loại thuốc Mộ Dung Uyển Nhi thường dùng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến lạ lùng, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại càng làm nổi bật sự bất an trong lòng mỗi người.

Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn trầm tư nhìn vào tấm bản đồ Địa Cung được trải rộng trên mặt bàn đá. Hắn dùng ngón tay thon dài khẽ lướt trên những nét vẽ chi chít, những ký hiệu cổ xưa mà Trần Hạo đã bổ sung từ kinh nghiệm giang hồ và những lời đồn đại ẩn mật. Mỗi một điểm đánh dấu trên bản đồ đều tượng trưng cho một nguy hiểm tiềm tàng, một cạm bẫy có thể đoạt mạng. Hắn biết, thâm nhập vào nơi này không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn cần trí tuệ và sự thấu hiểu về những tầng lớp âm mưu chồng chất, những vết sẹo từ quá khứ mà hắn đã cảm nhận được.

“Mỗi nước đi đều phải cẩn trọng,” Lâm Nhất chậm rãi nói, giọng hắn ôn hòa nhưng ẩn chứa sự nghiêm nghị. Hắn ngước lên, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chờ đợi. “Địa Cung này không chỉ là một phế tích hoang tàn, nó là một cái bẫy tinh vi, được bện dệt từ tà niệm của những kẻ muốn khơi dậy bóng ma của quá khứ. Hơn nữa, những kẻ đó không chỉ là người phàm, mà còn có sự nhúng tay của tà tu, của những thế lực đã bị phong ấn từ lâu. Chúng ta không thể xem thường bất kỳ chi tiết nào.”

Thái Tử Lưu Ly, khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây hằn rõ vẻ ưu tư, khẽ thở dài. Y vận trang phục hoàng bào sang trọng, nhưng sự sang trọng ấy không thể che giấu được nỗi lo lắng đang bao trùm. “Chính xác là vậy, Lâm đạo trưởng. Hoắc Cảnh gần đây có vẻ bất thường, hành tung của hắn ngày càng bí ẩn, và những mật thám của ta đã dò la được nhiều điều đáng ngờ. Ta linh cảm hắn đang che giấu một âm mưu lớn lao, một thứ có thể làm lay chuyển cả Lưu Ly Hoàng Triều này.” Y nắm chặt tay, đôi mắt nhìn xa xăm như thấy trước viễn cảnh hỗn loạn. “Giữ bí mật tuyệt đối là điều tối quan trọng. Một khi thân phận của chúng ta bị lộ, không chỉ kế hoạch tan vỡ, mà tính mạng của tất cả chúng ta cũng sẽ gặp nguy.”

Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác trên mình chiếc áo choàng đen quen thuộc. Thanh kiếm cổ màu huyết của hắn tựa vào vách đá, ánh lên vẻ lạnh lùng. Đôi mắt hắn, tuy vẫn còn nét u uất của quá khứ, giờ đây đã thêm phần kiên định. Hắn là một kiếm khách đã quen với những nơi tối tăm, những góc khuất của hồng trần. Hắn đã từ bỏ con đường thù hận cá nhân, nhưng bản năng của một sát thủ, một người dò đường trong bóng tối vẫn còn nguyên vẹn.

“Để ta đi trước dò đường,” Trần Hạo trầm giọng nói, âm thanh khô khốc nhưng đầy chắc chắn. “Ta đã quen với những nơi hiểm ác, những cạm bẫy của giang hồ. Không có gì ta không thể đột phá. Ta sẽ tìm ra lối vào an toàn nhất, và những điểm yếu trong bố cục của chúng.” Hắn vươn tay, cầm lấy thanh huyết kiếm, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán của một người đã tìm thấy mục đích mới.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn thường trực, khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, bên hông đeo một túi thuốc và kim châm. “Lâm đạo trưởng, Trần huynh nói đúng. Nhưng cẩn thận vẫn hơn,” nàng dịu dàng nhắc nhở. “Lòng người khó đoán, nhất là ở chốn đế đô này, nơi quyền lực và tham vọng đan xen. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó. Chúng ta phải bảo vệ lẫn nhau.” Nàng liếc nhìn Tô Mạt Nhi, cô bé đang ngồi nép sát vào Lâm Nhất, ánh mắt to tròn long lanh đầy vẻ lo lắng.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng lanh lợi, mặc dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay nhỏ nhắn của nàng vẫn bám chặt lấy vạt áo Lâm Nhất. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng liên tục nhìn ra ngoài, nơi bóng đêm đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, như thể có một nỗi sợ hãi vô hình đang đeo bám. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được gánh nặng trên vai Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, thấu hiểu những lo lắng của mọi người. Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. “Mộ Dung cô nương, Tô Mạt Nhi, các nàng hãy giúp ta chuẩn bị những vật phẩm cần thiết, những loại thuốc bổ trợ, và đảm bảo sự an toàn cho chúng ta khi tiến sâu vào Địa Cung. Mỗi một cành cây ngọn cỏ đều có thể ẩn chứa những bí mật, và linh dược có thể là chìa khóa để hóa giải những hiểm nguy.” Hắn tin tưởng vào khả năng của Uyển Nhi trong việc nhận biết và sử dụng linh dược, cũng như sự nhạy bén của Mạt Nhi trong việc cảm nhận những biến động tinh vi nhất.

Cả nhóm cùng kiểm tra lại trang bị: những tấm bùa hộ mệnh được Lâm Nhất tự tay vẽ, những viên đan dược do Mộ Dung Uyển Nhi bào chế, và các vật phẩm phòng thân khác. Mỗi người đều lặng lẽ chuẩn bị, trong không khí trầm mặc đến đáng sợ. Lâm Nhất nhớ lại những lời đồn đại về các bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù mà hắn từng nghe được, và giờ đây, tất cả dường như đang dần liên kết lại thành một mối. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc lật đổ một kẻ tham quyền cố vị, mà là một cuộc đối đầu với cái ác đã tồn tại từ rất lâu, đang cố gắng khơi dậy những bóng ma của quá khứ.

Sau cùng, khi vầng trăng đã lên cao, treo mình lẻ loi giữa tầng mây mỏng, Lâm Nhất khẽ gật đầu, ra hiệu. Hắn biết, không còn thời gian để chần chừ. Con đường phía trước là một vực sâu không đáy, nhưng họ không thể lùi bước. Tiên đạo chân chính của hắn, giờ đây sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn hơn bao giờ hết, không chỉ là cứu một cá nhân, mà là bảo vệ sự bình yên của cả một vùng đất, của vạn dân.

***

Đêm khuya, Đại Càn Đế Đô chìm trong một màn đêm đen như mực, không một ánh trăng nào len lỏi qua tầng mây dày đặc. Những con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo, vốn đã u tối giờ đây càng trở nên âm u, tĩnh mịch. Tuy nhiên, nếu nhìn từ trên cao, vẫn có thể thấy những cung điện vàng son lấp lánh dưới ánh đèn lồng rực rỡ, những tòa nhà thương mại cao tầng vẫn còn chút ánh sáng le lói, phản chiếu sự sầm uất và xa hoa của đế đô phồn thịnh. Tiếng người mua bán ồn ào đã dần im bặt, thay vào đó là tiếng xe ngựa lạch cạch thưa thớt, tiếng nhạc từ các tửu lâu đã tắt, chỉ còn tiếng rao hàng văng vẳng từ những gánh hàng đêm khuya và tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Nhóm Lâm Nhất, ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ di chuyển qua các con hẻm nhỏ của Đại Càn Đế Đô, như những bóng ma lướt đi không tiếng động. Trần Hạo dẫn đầu, vóc dáng cao lớn của hắn hòa vào màu áo choàng đen, gần như vô hình. Hắn lợi dụng kinh nghiệm của một sát thủ, một người đã quá quen thuộc với những góc khuất, những con đường bí mật trong lòng thành. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như không, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, dò xét mọi nguy hiểm tiềm tàng. Lâm Nhất theo sát phía sau, dáng điềm đạm nhưng ánh mắt cảnh giác cao độ, thần thức không ngừng mở rộng, thu nhận mọi biến động dù là nhỏ nhất.

Họ tiến sâu vào khu vực rìa thành, nơi những kiến trúc tráng lệ dần nhường chỗ cho những phế tích cổ xưa, những bức tường đổ nát và những khu nhà hoang vắng. Đây chính là nơi được cho là lối vào bí mật của Địa Cung, một nơi đã bị lãng quên từ rất lâu, giờ đây lại trở thành trung tâm của một âm mưu động trời. Mùi ẩm mốc từ những bức tường đổ nát, mùi kim loại han gỉ từ những cánh cổng đã mục ruỗng, và mùi đất đá cổ xưa hòa quyện vào không khí lạnh lẽo của đêm khuya, tạo nên một cảm giác u tịch, nặng nề đến khó tả.

Bất chợt, Trần Hạo ra hiệu dừng lại. Hắn khẽ đưa tay lên, nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng bỗng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. “Có gì đó không ổn,” hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió đêm. “Cấm vệ quá nhiều, và ánh mắt họ có vẻ... chờ đợi. Cách bố trí của họ không giống tuần tra bình thường. Giống như... họ đang mai phục.”

Lâm Nhất nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn dùng thần thức quét qua khu vực, cảm nhận được hàng chục luồng linh khí ẩn mình trong bóng tối, mạnh mẽ và kiên cố. Chúng không phải là những cấm vệ bình thường, mà là những tinh anh, được huấn luyện đặc biệt, thậm chí có cả những tu sĩ ẩn mình trong đám đông. Hắn gật đầu, xác nhận lời Trần Hạo. “Họ không phải chỉ tuần tra. Họ đang canh giữ. Có vẻ như... chúng ta đã bị lộ.”

Mộ Dung Uyển Nhi, gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của một ngọn đèn lồng xa xa, khẽ rùng mình. Nàng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, một loại áp lực vô hình đang bao trùm. “Linh khí ở đây rất hỗn loạn, như có một tấm màn vô hình đang bao phủ lấy toàn bộ khu vực. Ta cảm thấy có một loại trận pháp đang được kích hoạt, nhưng nó rất tinh vi, không dễ dàng nhận ra.” Nàng nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, bám chặt lấy tay Lâm Nhất. Nàng không nói gì, nhưng hơi thở nàng trở nên dồn dập, biểu cảm trên khuôn mặt thể hiện rõ sự căng thẳng và sợ hãi. Cô bé cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, một thứ gì đó lớn hơn, đáng sợ hơn những gì nàng từng đối mặt.

Thái Tử Lưu Ly, dù đang ẩn mình, cũng không khỏi run rẩy. Y là người của hoàng tộc, y hiểu rõ sự tinh vi của những mưu kế trong triều đình, và y biết, sự xuất hiện của lực lượng cấm vệ đông đảo như vậy, với một sự bố trí chặt chẽ đến mức này, không thể nào là ngẫu nhiên. “Hoắc Cảnh...” y thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng tột độ. Y luôn nghi ngờ Đại Tư Mã, nhưng chưa bao giờ y nghĩ rằng kẻ đó lại táo bạo đến mức này, dám bày binh bố trận ngay trong lòng đế đô.

Họ ẩn nấp sau một bức tường đổ nát, những phiến đá lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng không ai cảm thấy lạnh hơn sự lạnh giá đang bao trùm tâm hồn họ. Lâm Nhất nhắm mắt lại, thần thức lan tỏa xa hơn, cố gắng tìm kiếm sơ hở. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến đến, một khí tức đầy áp lực, uy nghi và thâm hiểm, như một ngọn núi sừng sững không thể vượt qua. Hắn biết, kẻ chủ mưu đang xuất hiện. Cuộc đối đầu dường như không thể tránh khỏi. Tiên đạo chân chính của hắn, con đường Vô Tiên mà hắn đang theo đuổi, lại một lần nữa bị thử thách.

***

Nửa đêm, cái lạnh lẽo của không khí càng thêm cắt da cắt thịt, và gió mạnh rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Không một ánh trăng nào có thể xuyên qua màn đêm đen đặc, chỉ có những ngọn đèn lồng từ xa le lói, tạo ra những cái bóng đổ dài, u ám. Khu vực phế tích cổ miếu, nơi được cho là lối vào Địa Cung, giờ đây hiện lên càng thêm thê lương, hoang tàn. Mùi ẩm mốc, mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm phong ấn đã mục nát, và mùi linh khí đã biến chất từ hàng ngàn năm trước, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí nặng nề, u tịch, khiến người ta có cảm giác bất an và bị đe dọa.

Giữa lúc nhóm Lâm Nhất đang phân tích tình hình, ẩn mình trong bóng tối của một bức tường đổ nát, thì từ phía xa, một đoàn người mặc quan phục chỉnh tề, uy nghiêm, xuất hiện. Họ đi kèm với các tu sĩ mặc áo bào đen, khuôn mặt che kín, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh và đầy sát khí. Mỗi bước chân của họ đều trầm ổn, dứt khoát, tạo nên một áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian. Càng đến gần, những gương mặt của quan lại càng hiện rõ, toát lên vẻ quyền uy và lạnh lùng.

Ngay phía trước đoàn người là một nhân vật trung niên, vóc dáng uy nghi, mặc quan phục gấm vóc thêu rồng phượng tinh xảo. Khuôn mặt hắn vuông vức, lông mày rậm, đôi mắt sâu hoắm ẩn chứa sự tính toán và quyền lực tuyệt đối. Bộ râu dài được cắt tỉa gọn gàng, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, lão luyện. Hắn không nói một lời nào, chỉ chậm rãi bước đi, nhưng mỗi bước chân lại như giẫm lên trái tim của những kẻ đang ẩn nấp. Khí chất áp bức từ hắn tỏa ra mạnh mẽ đến nỗi, ngay cả những cấm vệ và tu sĩ đi theo cũng phải cúi đầu, không dám thở mạnh.

Đó chính là Đại Tư Mã Hoắc Cảnh.

Hắn đứng giữa lối vào Địa Cung, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu quét qua bóng đêm như muốn xuyên thấu mọi thứ, như thể hắn đã nhìn thấu sự hiện diện của nhóm Lâm Nhất. Một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi hắn, một nụ cười đầy tự tin và thâm hiểm, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

Thái Tử Lưu Ly, dù đang ẩn mình trong bóng tối, không khỏi run rẩy khi nhận ra sự xuất hiện của kẻ thù lớn nhất. Gương mặt y trắng bệch, đôi môi mấp máy. “Là... Đại Tư Mã Hoắc Cảnh! Hắn đích thân ra mặt!” y thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, chứa đựng sự sợ hãi và bất lực. Y đã nghi ngờ hắn, nhưng không thể tin rằng hắn lại táo bạo và quyền lực đến mức này.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ rùng mình, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ kinh hãi. Nàng cảm nhận được luồng linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ Hoắc Cảnh, một luồng khí tức áp bức đến nghẹt thở. “Linh khí của hắn thật đáng sợ... như một ngọn núi không thể vượt qua. Hắn đã đạt đến cảnh giới nào rồi?” nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. Nàng vốn tinh thông y thuật và cảm nhận linh khí, nên nàng biết rõ sự đáng sợ của đối thủ này.

Lâm Nhất, dù nội tâm cũng dâng lên sự bất ngờ, nhưng vẻ mặt hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn nhanh chóng phân tích tình hình, đôi mắt hắn quét qua Hoắc Cảnh, qua những cấm vệ và tu sĩ áo đen đang bao vây khu vực. “Hắn đã biết chúng ta sẽ đến, hoặc ít nhất là đề phòng một cách tuyệt đối,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm hơn bình thường. “Kế hoạch đã bị lộ. Hoặc là có nội gián, hoặc là hắn đã lường trước mọi nước đi của chúng ta.”

Hoắc Cảnh không nói gì. Hắn chỉ khẽ phất tay. Ngay lập tức, một luồng linh khí vô hình khổng lồ bùng nổ, lan tỏa ra khắp khu vực, như một tấm lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ lối vào Địa Cung. Luồng linh khí này không chỉ chặn đứng mọi ý định thâm nhập, mà còn tạo ra một áp lực cực lớn, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Đây không phải là một trận pháp đơn giản, mà là một sự kết hợp giữa sức mạnh cá nhân của Hoắc Cảnh và một trận pháp cổ xưa đã được bố trí sẵn.

Trần Hạo, không kiềm chế được bản năng của mình, vung thanh huyết kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén xé tan màn đêm, lao thẳng vào tấm màn linh khí vô hình. Nhưng ngay lập tức, một lực phản chấn mạnh mẽ truyền ngược lại, khiến hắn phải lùi lại mấy bước, cánh tay tê dại. “Trận pháp này... rất mạnh!” Trần Hạo nghiến răng, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn đã quen với việc đột phá mọi chướng ngại, nhưng trận pháp này lại khác.

“Đừng liều lĩnh!” Lâm Nhất trầm giọng nói, ra hiệu cho Trần Hạo lùi lại. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ trận pháp này, một sự nguy hiểm vượt xa những gì hắn từng đối mặt. Hoắc Cảnh đích thân canh giữ nơi này, cho thấy Địa Cung ẩn chứa một bí mật cực kỳ quan trọng, có thể là nguồn gốc sức mạnh hoặc kế hoạch cuối cùng của hắn.

“Thái Tử điện hạ, chúng ta phải rút lui khẩn cấp,” Lâm Nhất quay sang Lưu Ly, giọng hắn đầy vẻ kiên quyết. “Nếu tiếp tục, chúng ta sẽ bị bao vây. Hắn không chỉ phong tỏa lối vào, hắn còn đang chờ chúng ta tự lộ diện.”

Thái Tử Lưu Ly gật đầu lia lịa, vẻ mặt trắng bệch, cả người run rẩy. Y biết, đối đầu trực diện với Hoắc Cảnh lúc này không khác gì tự sát. Sự bất lực và nỗi sợ hãi khi đối mặt với quyền thần mà mình vốn nghi ngờ, nhưng không thể lật đổ, dâng trào trong lòng y. Kế hoạch đã đổ bể, và giờ đây, mạng sống của tất cả đang bị đe dọa.

Sự xuất hiện của Hoắc Cảnh và quyền lực của hắn đã hé lộ rằng âm mưu chính trị này không chỉ là của một phe phái nhỏ, mà là một thế lực lớn, có thể đã ăn sâu vào bộ máy Lưu Ly Hoàng Triều, có liên hệ với những bí mật cổ xưa của Địa Cung. Kế hoạch bị lộ cho thấy nhóm Lâm Nhất đang bị theo dõi, hoặc có một nội gián, tạo tiền đề cho những tình huống bất ngờ và hiểm nguy hơn trong tương lai.

Lâm Nhất nhìn lại Địa Cung u ám, nơi bóng tối của quá khứ và hiện tại đang hòa quyện. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Đại Tư Mã Hoắc Cảnh chính là một ngọn núi sừng sững mà họ phải vượt qua. Với ánh mắt sắc lạnh và thâm hiểm của Hoắc Cảnh, Lâm Nhất hiểu rằng, cuộc chiến ngầm về thông tin và mưu kế đã bước sang một giai đoạn mới. Hắn đã lường trước được động thái của nhóm, cho thấy hắn có mạng lưới tình báo và khả năng dự đoán cao.

Lâm Nhất đưa tay ra hiệu, cả nhóm lặng lẽ rút lui, ẩn mình vào sâu hơn trong những con hẻm tối tăm của Đại Càn Đế Đô. Gió đêm vẫn rít lên những âm thanh ma quái, như tiếng thở dài của vận mệnh. Tiên đạo tại tâm, nhưng hồng trần gian nan. Cuộc hành trình “Vô Tiên chi đạo” của Lâm Nhất, giờ đây, lại phải đối mặt với một thử thách mới, một bước ngoặt đầy nguy hiểm mà hắn không thể nào lường trước được. Kế hoạch đã thay đổi, và họ phải tìm một con đường khác, một con đường chưa được Hoắc Cảnh dự đoán. Nhưng con đường đó là gì, và liệu họ có còn cơ hội nào nữa không? Câu hỏi đó lơ lửng trong màn đêm, nặng trĩu như đá tảng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ