Đêm đã khuya, ánh nến trong Thái Tử Điện vẫn leo lét soi rọi, hắt những bóng đổ dài, xiêu vẹo lên vách tường chạm trổ. Tiếng gió đêm lùa qua khung cửa sổ khẽ rít lên một âm thanh não nề, như lời than thở của đế đô đang chìm sâu trong giấc ngủ hỗn loạn. Mùi hương trầm quý giá lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng trong không khí, càng khiến bầu không khí thêm phần nghiêm trọng và căng thẳng. Thái Tử Lưu Ly, với khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây hằn rõ vẻ ưu tư, mệt mỏi, đang ngồi đối diện với Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Trần Hạo quanh một bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng. Y khẽ day day thái dương, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn nến đang chao đảo, như thể nhìn vào vận mệnh bấp bênh của triều đại mình.
“Hoắc Cảnh quá ngoan cố,” Thái Tử Lưu Ly cất lời, giọng y trầm thấp, mang theo một nỗi chua xót. “Hắn đã cố thủ trong phủ Đại Tư Mã, viện cớ dưỡng bệnh. Nhưng ta biết, hắn đang chờ đợi thời cơ, hoặc một sự tiếp ứng nào đó. Ta đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ phủ đệ của hắn, không cho phép bất kỳ ai ra vào mà không có lệnh của ta. Lần này, hắn không thể thoát.” Y khẽ siết chặt chén trà trong tay, hơi ấm của nó dường như không đủ để xua đi sự lạnh lẽo trong lòng.
Lâm Nhất, với vẻ mặt trầm tĩnh và đôi mắt đen láy sâu thẳm, khẽ gật đầu. Hắn như một pho tượng đá cổ kính giữa những con người đang chìm đắm trong lo âu, nhưng mỗi lời hắn nói ra lại mang một sức nặng của ngàn năm chiêm nghiệm. “Hắn không chỉ tham quyền, Thái Tử. Lòng tham chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm. Trong tâm can hắn, còn mang trong mình một mối hận thù sâu sắc, đã bị chôn vùi qua bao năm tháng. Khi nỗi hận bị dồn nén đến cực điểm, nó sẽ bùng nổ, không chỉ kéo theo tất cả những bí mật bị chôn vùi lên mặt nước, mà còn có thể thiêu rụi cả một tòa thành, cả một triều đại.” Hắn dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt lướt qua từng người một, như đang muốn họ cảm nhận được chiều sâu của những lời hắn nói. “Kẻ nào càng cố che giấu bí mật, thì khi bị dồn vào đường cùng, lại càng dễ dàng phơi bày tất cả, bởi vì khi đó, sự ngoan cố sẽ chuyển hóa thành sự tuyệt vọng và căm phẫn.”
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, khẽ cau mày. Nàng vốn là người hoạt bát, nhưng trước những lời lẽ nặng nề này, cũng không khỏi cảm thấy nặng lòng. “Vậy ý Lâm Nhất ca là, chúng ta cứ dồn ép Hoắc Cảnh, hắn sẽ tự mình nói ra hết sao? Hắn có vẻ không phải loại người dễ dàng khuất phục.” Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự hoài nghi.
Trần Hạo, vẫn trầm tĩnh và cảnh giác như một bức tường thành vững chắc, khẽ lên tiếng, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy chắc chắn. “Kẻ ám sát trong Đại Triều Điện đã bị ta đánh trọng thương. Dù hắn đã tự kết liễu trước khi ta có thể khai thác, nhưng vết kiếm của ta đã để lại dấu hiệu đặc trưng. Những dấu hiệu đó, cùng với kiếm pháp dị thường của hắn, củng cố thêm suy đoán của ta. Hắn thuộc về một môn phái tà đạo cổ xưa, rất có thể là Hắc Ám Cung, hoặc một nhánh phụ của chúng. Và nếu Hoắc Cảnh có liên hệ với những thế lực đó, thì hắn không chỉ là một gian thần bình thường.” Câu nói của Huyết Kiếm Khách như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn đêm, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng luôn là người nhạy cảm, dễ đồng cảm với những số phận con người. “Một khi đã dính líu đến tà đạo, thì tâm can khó lòng giữ được sự trong sạch. Hoắc Cảnh có lẽ đã bị lòng hận thù và sự mê hoặc của quyền lực làm cho mờ mắt, không còn phân biệt được đúng sai. Điều này càng khiến hắn trở nên nguy hiểm, và cũng đáng thương.” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn tìm kiếm một lời an ủi, hay một tia sáng trong bức tranh u tối này.
Thái Tử Lưu Ly gật đầu, đôi mắt y dần trở nên kiên định hơn. Y hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ ngai vàng, mà còn là một cuộc chiến để thanh tẩy những vết nhơ đã hằn sâu trong lịch sử. “Ta đã triệu tập cấm vệ tinh nhuệ nhất, cùng với những vị lão thần trung thành. Họ sẽ cùng ta đến phủ Đại Tư Mã ngay rạng sáng. Chúng ta sẽ không cho Hoắc Cảnh bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát hay tự sát. Hắn phải sống, và hắn phải nói ra tất cả.” Y đứng dậy, dáng người cao ráo, thư sinh nhưng giờ đây toát lên một vẻ uy nghiêm khác thường, là sự uy nghiêm của một vị vua tương lai đang chấp nhận gánh vác trách nhiệm nặng nề.
Lâm Nhất cũng đứng dậy, đôi mắt hắn dõi theo bóng Thái Tử, như thể đang nhìn thấy những gợn sóng ngầm đang cuộn trào dưới lớp băng giá của hồng trần. Hắn hiểu rằng, con người, khi bị đẩy đến bước đường cùng, đôi khi lại bộc lộ bản chất thật nhất, trần trụi nhất. Và những bí mật được chôn vùi, dù có sâu đến đâu, rồi cũng sẽ đến ngày được phơi bày. Đêm khuya, giữa sự tĩnh lặng của Thái Tử Điện, một kế hoạch đã được định đoạt. Một canh bạc lớn, không chỉ với số phận của Hoắc Cảnh, mà còn với toàn bộ sự thật về Lưu Ly Hoàng Triều, đang chờ đợi được mở ra. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng dòng chảy của số phận, đôi khi lại được định đoạt bởi những khoảnh khắc tưởng chừng như vô định.
***
Khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé toạc màn đêm dày đặc, chỉ mới hắt lên một vệt sáng mờ ảo ở chân trời phía Đông, đoàn người của Thái Tử Lưu Ly đã lặng lẽ tiến vào phủ Đại Tư Mã Hoắc Cảnh. Không một tiếng động, không một lời hô hoán, sự xuất hiện của họ như một bóng ma lạnh lẽo. Hoắc Cảnh, dù đã cố thủ trong mật thất của mình, vẫn không thể thoát khỏi lưới trời lồng lộng. Hắn bị bắt giữ khi đang cố gắng thiêu hủy một chồng thư từ và bản đồ cũ kỹ. Tiếng xiềng xích lạnh lẽo va vào nhau trong bóng tối của mật thất, vang vọng như một hồi chuông báo tử.
Ẩn Cư Động Phủ, thực chất là một mật thất bí ẩn nằm sâu dưới lòng đất của phủ Đại Tư Mã, được ngụy trang khéo léo sau một bức tường đá. Không khí nơi đây lạnh lẽo, ẩm ướt, và mang theo mùi đất mục cùng kim loại han gỉ. Từng giọt nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang xuống, tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề, như tiếng kim đồng hồ đếm ngược từng khắc sinh tử. Ánh nến leo lét trên bàn đá, chao đảo trong làn gió nhẹ lùa qua khe hở, chỉ đủ để soi rõ gương mặt trắng bệch vì tức giận và tuyệt vọng của Đại Tư Mã Hoắc Cảnh. Hắn bị trói chặt vào một chiếc ghế đá, đôi mắt sắc như dao, ẩn chứa sự tham vọng và thâm hiểm giờ đây đỏ ngầu, sục sôi căm hờn.
Thái Tử Lưu Ly đứng đối diện hắn, khuôn mặt tuấn tú giờ đây toát lên một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy. Y nhìn Hoắc Cảnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, ngươi đã bị bắt vì tội mưu phản, ám sát Thái Tử, và cấu kết với tà đạo. Ngươi còn gì để nói?”
Hoắc Cảnh, dù bị trói chặt, vẫn ngẩng cao đầu, một nụ cười khẩy hiện trên đôi môi tái nhợt. “Ha! Mưu phản? Ám sát? Tà đạo? Các ngươi tưởng có thể khuất phục ta ư? Hoàng tộc Lưu Ly các ngươi, vốn dĩ đã được xây dựng trên máu và dối trá! Các ngươi có tư cách gì để phán xét ta?” Giọng hắn khàn đặc, nhưng mang theo một sự kiêu ngạo đến cùng cực, một sự thách thức ngông cuồng. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Nhất, qua Trần Hạo đang đứng lặng như pho tượng bên cạnh Thái Tử, và cuối cùng dừng lại ở Thái Tử Lưu Ly, ánh lên một tia hận thù không thể che giấu.
Lâm Nhất bước tới, dáng vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, nhưng lời nói của hắn lại như những mũi kim châm thẳng vào tâm can Hoắc Cảnh. “Ngươi nói hoàng tộc Lưu Ly được xây dựng trên máu và dối trá. Vậy ngươi thì sao, Đại Tư Mã? Ngươi đã từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực bằng những thủ đoạn nào? Bằng những lời nói dối nào? Bằng những mạng người nào? Lòng tham và quyền lực là những con quỷ dữ không bao giờ ngủ yên, chúng đã gặm nhấm ngươi, đến nỗi ngươi không còn nhìn thấy chân lý nữa rồi.” Hắn ngừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Hoắc Cảnh, như thể muốn xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc. “Nỗi hận thù đã làm mờ lý trí ngươi. Hãy nói ra. Ngươi hận ai? Ngươi là ai? Đừng để nó thiêu rụi ngươi trong câm lặng.”
Lời nói của Lâm Nhất dường như chạm đến một vết thương cũ rỉ máu trong lòng Hoắc Cảnh. Nụ cười khẩy trên môi hắn tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt méo mó vì căm phẫn. “Một tiểu đạo sĩ miệng còn hôi sữa như ngươi thì biết gì! Ta không phải là Hoắc Cảnh mà các ngươi vẫn biết! Ta là hậu duệ của Hoắc gia, dòng dõi đã bị các ngươi diệt sạch để củng cố ngai vàng! Ta mang trong mình huyết mạch hoàng gia, nhưng lại bị các ngươi vứt bỏ!” Hắn gào lên, giọng nói vỡ òa trong tiếng nức nở đầy oán hận, tiếng xiềng xích trên tay hắn khẽ động theo từng đợt co giật của cơ thể.
Thái Tử Lưu Ly bàng hoàng, khuôn mặt tuấn tú trắng bệch. “Ngươi nói gì? Hoắc gia? Dòng dõi hoàng gia? Ngươi... ngươi là ai?” Y lùi lại một bước, đôi mắt mở to vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Những lời này, nếu là thật, sẽ đảo lộn toàn bộ lịch sử mà y từng được dạy.
Hoắc Cảnh, hay kẻ mạo danh Hoắc Cảnh, cười khùng khục, nụ cười méo mó đến đáng sợ. “Ta là Hoắc Thiên Minh! Hậu duệ duy nhất còn sót lại của Phế Thái Tử Hoắc Lăng, người đã bị chính huynh đệ của mình, tức là tổ tiên các ngươi, vu oan giá họa, bị tru di cửu tộc 700 năm trước! Các ngươi có biết không? Lưu Ly Hoàng Triều của các ngươi, cái vinh quang mà các ngươi đang hưởng thụ, được xây dựng trên một biển máu, trên xương cốt của vô số người vô tội, và trên sự phản bội tột cùng của một kẻ được gọi là 'minh quân'!” Hắn phun ra từng lời, như muốn trút hết mọi uất hận đã tích tụ ngàn năm. “Tổ tiên các ngươi, sau khi thống nhất thiên hạ, đã dùng thủ đoạn bỉ ổi nhất để diệt trừ những dòng dõi có công khai quốc, những người có huyết mạch hoàng gia khác, để độc chiếm ngai vàng! Hoắc gia ta chỉ là một trong số đó, một gia tộc đã bị xóa sổ chỉ vì sở hữu một bí thuật cổ xưa, một loại tiên lực mà các ngươi thèm khát!”
Lời thú tội của Hoắc Thiên Minh như một tiếng sét đánh ngang tai Thái Tử Lưu Ly. Y run rẩy, những ngón tay nắm chặt lại. “Bí thuật cổ xưa? Tiên lực? Ngươi nói dối! Hoàng tộc Lưu Ly chưa bao giờ sử dụng tà thuật!”
“Tà thuật?” Hoắc Thiên Minh cười khẩy. “Chân chính hay tà đạo, chỉ là do kẻ thắng cuộc định đoạt! Bí thuật đó, được gọi là ‘Huyết Hồn Pháp’, có thể dung hợp tinh huyết của vạn vật để cường hóa bản thân, thậm chí là kéo dài sinh mệnh. Tổ tiên các ngươi đã ghen tị với nó, đã thèm khát nó, và đã ra tay diệt chủng Hoắc gia để chiếm đoạt nó! Nhưng bọn chúng ngu ngốc, không biết rằng Huyết Hồn Pháp không thể được truyền lại cho những kẻ có huyết mạch không thuần khiết, những kẻ không có chân linh tiên cốt của Hoắc gia! Bọn chúng chỉ có thể dùng những phương pháp tà ác để cưỡng đoạt, biến nó thành một loại tà pháp nửa vời, gặm nhấm chính hoàng tộc từ bên trong!” Giọng hắn gào lên, điên cuồng và đầy căm hận. “Chính vì thế, sau 700 năm, hoàng tộc các ngươi ngày càng suy yếu, huyết mạch ngày càng mỏng, linh lực ngày càng cạn kiệt! Đó là nghiệp báo! Đó là quả báo cho những tội lỗi mà tổ tiên các ngươi đã gây ra!”
Trần Hạo, vẫn đứng im lặng, nhưng đôi mắt lạnh lùng của hắn giờ đây ánh lên một tia kinh ngạc. Hắn là một kiếm khách lang thang, đã từng đối mặt với nhiều thế lực tà đạo, nhưng chưa bao giờ nghe nói về bí thuật ghê rợn như vậy lại có liên quan đến một hoàng tộc. Điều này củng cố thêm suy đoán của hắn về mối liên hệ với các thế lực tà ác cổ xưa, có thể là Hắc Ám Cung, hoặc một tổ chức còn bí ẩn hơn.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Hắn chiêm nghiệm về vòng xoáy 'nghiệp' và 'quả', về cách mà những tội ác bị chôn vùi trong quá khứ có thể hủy hoại một triều đại, một dòng dõi. “Vậy ra, ngươi đã trà trộn vào triều đình, cố gắng gây ra sự hỗn loạn, để làm suy yếu hoàng tộc, và có lẽ, để lấy lại ‘Huyết Hồn Pháp’ mà ngươi cho là thuộc về mình?” Giọng hắn ôn hòa, nhưng mỗi câu hỏi đều sắc bén, như đang muốn lột trần mọi ý định ẩn sâu trong lòng Hoắc Thiên Minh.
Hoắc Thiên Minh không phủ nhận, chỉ cười khẩy. “Ngươi nói đúng. Ta muốn hủy diệt hoàng tộc các ngươi, trả lại công bằng cho tổ tiên ta! Ta đã liên hệ với những thế lực ẩn mình trong bóng tối, những kẻ cũng căm ghét Lưu Ly Hoàng Triều này, những kẻ đã giúp ta tu luyện, giúp ta có được sức mạnh để thực hiện kế hoạch của mình.” Hắn không nói rõ là thế lực nào, nhưng Lâm Nhất và Trần Hạo đều hiểu, đó chính là Hắc Ám Cung hoặc một tổ chức tương tự. “Ta đã thành công một phần rồi. Ta đã gieo mầm nghi ngờ vào lòng các quan lại, đã khiến cho triều cương mục nát từ bên trong. Và ta sẽ tiếp tục, cho đến khi Lưu Ly Hoàng Triều này sụp đổ hoàn toàn, và huyết mạch tội lỗi của các ngươi bị cắt đứt!”
Thái Tử Lưu Ly không thể chịu đựng thêm nữa. Y ôm lấy đầu, đôi mắt đỏ ngầu. “Không thể nào… Tổ tiên ta… đã làm những chuyện tày trời như vậy sao?” Giọng y thì thầm, lạc đi trong nỗi đau đớn và bàng hoàng tột độ. Toàn bộ thế giới quan của y, niềm tin vào sự chính nghĩa và vinh quang của hoàng tộc, giờ đây như sụp đổ tan tành. Không khí trong mật thất trở nên ngột ngạt, nặng nề bởi mùi đất ẩm và lời thú tội đẫm máu. Ánh nến lung lay, như sắp tắt, phản chiếu gương mặt trắng bệch của Thái Tử, ánh mắt hận thù của Hoắc Thiên Minh, và sự trầm tư sâu sắc của Lâm Nhất.
***
Bình minh đã lên, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Thái Tử Điện, chiếu rọi lên những tấm rèm lụa thêu rồng. Nhưng trong căn phòng ấy, không khí vẫn u ám, trầm mặc, nặng nề bởi sự thật vừa được phơi bày. Tiếng gió đêm hiu hắt giờ đã dịu đi, nhưng những tiếng than thở của Thái Tử Lưu Ly vẫn vang vọng, hòa cùng mùi hương liệu quý giá và mùi rượu thoang thoảng đã được Trần Hạo mang đến.
Hoắc Thiên Minh đã bị giam giữ trong một ngục tối kiên cố nhất, nhưng lời thú tội của hắn vẫn vang vọng không ngừng trong tâm trí Thái Tử Lưu Ly. Y ngồi thẫn thờ trên ghế rồng, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nỗi đau đớn tột cùng. Y không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Lịch sử của hoàng tộc y, niềm tự hào của y, tất cả đều là một lời nói dối được xây dựng trên máu và sự phản bội.
“Không thể nào…” Y thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng. “Tổ tiên ta… đã làm những chuyện tày trời như vậy sao? Một hoàng triều được xây dựng trên tội ác, trên sự diệt vong của một gia tộc khác… Vậy thì, những gì ta đang cố gắng bảo vệ, có còn ý nghĩa gì nữa không?” Y cảm thấy bản thân mình như đang đứng trên một vách đá cheo leo, dưới chân là vực sâu không đáy của sự thật.
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thái Tử, ánh mắt nàng chất chứa sự cảm thông sâu sắc. “Thái Tử… Dù quá khứ có bi thảm đến đâu, thì tương lai vẫn nằm trong tay người. Người không phải là tổ tiên của mình. Người có quyền lựa chọn con đường của riêng mình, con đường của công lý và lòng nhân ái.” Giọng nàng êm ái, như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của y. Nàng hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nỗi đau của Thái Tử không phải là đau thể xác, mà là một vết thương sâu hoắm trong tâm hồn.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây cũng đượm buồn. Nàng khẽ siết chặt tay. “Thật đáng thương cho Hoắc Thiên Minh… và cả gia tộc Hoắc gia. Bị diệt vong chỉ vì một bí thuật. Nhưng cũng thật đáng giận cho những kẻ đã gây ra tội ác đó. Không ngờ hoàng tộc Lưu Ly lại có một quá khứ đen tối đến vậy.” Nàng nhìn Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm sự xác nhận, hay một lời giải thích.
Lâm Nhất tiến đến gần, dáng vẻ trầm tĩnh như một ngọn núi cổ. Hắn đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần xua đi màn đêm. “Hồng trần là vậy, Thái Tử. Quyền lực giống như một con dao hai lưỡi, nó có thể xây dựng nên những đế chế hùng mạnh, nhưng cũng có thể hủy diệt mọi thứ, để lại những vết sẹo hằn sâu qua nhiều thế hệ. Những bí mật bị chôn vùi, những tội lỗi bị lãng quên, không có nghĩa là chúng không tồn tại. Chúng sẽ âm thầm gặm nhấm, cho đến khi bùng phát, đòi hỏi sự trả giá.” Giọng hắn ôn hòa, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của triết lý nhân sinh, của đạo lý "Vô Tiên" mà hắn đang truy tầm.
“Con người, khi bị lòng tham và quyền lực che mờ mắt, có thể làm những chuyện tày trời mà ngay cả quỷ dữ cũng phải rùng mình. Hoắc Thiên Minh, hắn là nạn nhân của quá khứ, nhưng đồng thời cũng là kẻ bị lòng hận thù dẫn lối vào con đường tăm tối. Hắn muốn trả thù, nhưng lại chọn cách gieo rắc hỗn loạn, cấu kết với tà đạo, tạo ra thêm những tội ác mới. Điều đó lại càng khiến vòng nghiệp báo chồng chất, không bao giờ có thể kết thúc.” Lâm Nhất khẽ thở dài, cảm thấy một nỗi đau xót vô hạn trước sự mục nát của nhân tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng lòng người lại quá đỗi khó đoán.
Thái Tử Lưu Ly ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn Lâm Nhất, như đang tìm kiếm một tia hy vọng. “Vậy ta phải làm gì? Phải đối mặt với sự thật này như thế nào? Phải chuộc lại lỗi lầm của tổ tiên ra sao? Hay cứ để nó mục ruỗng, và triều đại ta sẽ sụp đổ theo lời nguyền rủa của Hoắc Thiên Minh?”
Lâm Nhất nhìn lại y, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. “Không phải là chuộc lại lỗi lầm của tổ tiên, Thái Tử. Mà là sửa chữa những sai lầm, và kiến tạo một con đường mới cho Lưu Ly Hoàng Triều. Người không thể thay đổi quá khứ, nhưng người có thể thay đổi tương lai. Tiên đạo tại tâm, và chân lý nằm ở chính những gì người làm để đối mặt với sự thật. Dám nhìn thẳng vào vết sẹo, dám cắt bỏ khối u ác tính, đó mới là dũng khí của một vị vua. Hãy thanh trừng những kẻ mục nát, hãy công khai những bí mật cần phải công khai, và hãy xây dựng lại lòng tin của dân chúng. Đó mới là con đường để phá vỡ vòng nghiệp báo, và để cái chân tâm của hoàng tộc được tỏa sáng trở lại.”
Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát rưới vào tâm hồn khô cằn của Thái Tử Lưu Ly. Y ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đã lên cao hơn, xua tan hoàn toàn bóng đêm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, y phải đối mặt với một giấc mộng kinh hoàng, để rồi tỉnh dậy và kiến tạo một chân tâm mới.
Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Dáng người y vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Y biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Những bí mật về mối liên hệ của hoàng tộc Lưu Ly với 'tà đạo cổ xưa' mà Hoắc Thiên Minh đã nhắc đến vẫn còn là một ẩn số lớn, gợi ý về một thế lực lớn hơn, đen tối hơn đang ẩn mình. Lời thú tội về những cuộc thanh trừng đẫm máu trong quá khứ có thể dẫn đến việc khám phá thêm các di tích, địa cung hoặc tài liệu cổ xưa liên quan đến những sự kiện đó, và Thái Tử sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn để 'làm sạch' triều đình và chuộc lại lỗi lầm của tổ tiên, điều này có thể dẫn đến một cuộc cải cách lớn hoặc một cuộc thanh trừng nội bộ sâu rộng.
Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng vào sáng hôm đó, giữa ánh bình minh rạng rỡ của Lưu Ly Hoàng Triều, một vị Thái Tử đã quyết định đối mặt với bóng tối của quá khứ, để mở ra một tương lai đầy hy vọng. Cuộc chiến thực sự không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính những vết nhơ trong lịch sử và trong lòng người. Và Lâm Nhất hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài để thấu hiểu và định hình "Vô Tiên chi đạo" giữa hồng trần nhiễu nhương này.