Ánh bình minh vẫn còn mờ ảo, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Thái Tử Điện, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không gian bao trùm bởi một sự trầm mặc đến đáng sợ, nặng nề hơn cả bóng đêm vừa tan. Thái Tử Lưu Ly vẫn ngồi bất động trên ghế, bản tấu chương đã cũ nát trong tay run rẩy, từng ngón tay thon dài siết chặt đến trắng bệch. Ánh sáng của một ngày mới đang dần rọi vào, nhưng dường như chẳng thể xua đi cái bóng tối u uẩn đang ngự trị trong tâm hồn y. Vẻ tuấn tú, thư sinh của y giờ đây nhuốm một màu xanh xao, ưu tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như đang cố gắng thấu hiểu một vực sâu thăm thẳm của quá khứ.
Lâm Nhất, với dáng vẻ thanh thoát, gầy gò trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, đứng bên cạnh, trầm tĩnh như một ngọn núi cổ. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, không chứa đựng phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi đau xót vô hạn trước những bi kịch nhân sinh. Hắn im lặng, để Thái Tử tự mình đối diện với cơn bão tố trong lòng. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, đứng gần hơn một chút, sẵn sàng đưa tay nếu Thái Tử cần một điểm tựa. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, mùi hương thảo mộc nhè nhẹ tỏa ra từ túi thuốc đeo bên hông nàng, như một lời an ủi vô hình. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày rạng rỡ giờ đây cũng nghiêm túc lạ thường, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng không che giấu. Nàng nhìn Thái Tử, rồi lại liếc nhìn Lâm Nhất, như muốn hỏi, nhưng lại kiềm chế, bởi nàng biết đây là lúc cần sự yên tĩnh. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác áo choàng đen, im lìm như một pho tượng hộ vệ. Đôi mắt lạnh lùng của y quét qua mọi ngóc ngách trong điện, cảnh giác cao độ, nhưng cũng mang một chút u uất khó tả, một sự cảm thông thầm kín trước nỗi đau của vị chủ nhân trẻ tuổi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo tiếng chim hót líu lo từ khu vườn hoàng gia, và tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung xa xa, âm thanh quen thuộc của một ngày mới bắt đầu, nhưng lại lạc lõng đến vô cùng trong bầu không khí nặng trĩu này. Mùi trầm hương thoang thoảng trong điện càng làm tăng thêm vẻ u tịch, cổ kính.
Thái Tử Lưu Ly khẽ hít một hơi, giọng nói y run rẩy, như sợi tơ mỏng manh sắp đứt đoạn. “Đây… đây là sự thật về gia tộc ta sao? Những cuộc thanh trừng đẫm máu… mối liên hệ với tà đạo… Tất cả những điều Hoắc Thiên Minh nói… là sự thật?” Y ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thống khổ nhìn Lâm Nhất, như một người sắp chết đuối níu lấy một cọng rơm. “Tổ tiên ta… họ đã làm những gì? Họ đã hy sinh bao nhiêu sinh mạng vô tội, để đổi lấy cái gọi là giang sơn vĩnh cửu này?” Giọng y nghẹn lại, niềm tin vào dòng dõi cao quý, vào sự chính danh của hoàng tộc, đang sụp đổ tan tành trước sự thật trần trụi, tàn khốc. Nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau của một cá nhân, mà là nỗi đau của một linh hồn bị xé toạc giữa lý tưởng và hiện thực, giữa ánh hào quang của vương triều và bóng tối của những tội lỗi bị chôn vùi. Y cảm thấy một gánh nặng ngàn cân đè lên vai, nặng hơn cả chiếc kim quan mà y vẫn đội.
Lâm Nhất tiến lại gần hơn một bước, giọng nói ôn hòa, trầm tĩnh như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. Hắn dùng ánh mắt sâu thẳm của mình nhìn thẳng vào Thái Tử, không né tránh. “Mỗi triều đại đều có những bí mật và nghiệp chướng riêng, điện hạ. Sông có nguồn, cây có gốc. Hoàng triều Lưu Ly từng thống nhất bách quốc, mang lại thái bình, đó là công lao hiển hách. Nhưng cũng giống như bất kỳ thế lực phàm trần nào khác, trong quá trình xây dựng ấy, không tránh khỏi những vết nhơ, những quyết định tàn khốc, những lời thề bị phản bội. Điều quan trọng là cách người đối mặt với nó, chứ không phải là trốn tránh hay phủ nhận.” Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ về Vô Tiên chi Đạo, về con đường tìm kiếm chân lý giữa hồng trần nhiễu nhương, nơi mà lòng tham và quyền lực luôn là những con quỷ dữ không bao giờ ngủ yên. Hắn hiểu rằng, để kiến tạo một cái "chân tâm" thực sự, người ta phải dám nhìn thẳng vào những vết sẹo của quá khứ, dù chúng có đau đớn đến nhường nào. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy không thể xây dựng trên sự dối trá hay lãng quên.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến, đặt tay nhẹ nhàng lên vai Thái Tử, ánh mắt dịu dàng, trìu mến. “Hoàng triều Lưu Ly từng thống nhất bách quốc, mang lại thái bình. Hậu nhân không nên gánh vác tội lỗi của tiền nhân, mà nên sửa chữa sai lầm. Tổ tiên điện hạ đã phạm sai lầm, nhưng đó là câu chuyện của quá khứ. Người là Thái Tử của hiện tại, người có thể lựa chọn con đường của riêng mình. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng bệnh tật của một vương triều, nếu có đủ dũng khí và quyết tâm, vẫn có thể chữa lành.” Lời nói của nàng như một liều thuốc an thần, tuy không thể xóa đi nỗi đau, nhưng ít nhất cũng giúp Thái Tử tìm thấy một chút bình tâm. Nàng hiểu rằng, Thái Tử đang ở trong một trạng thái dễ tổn thương, và điều y cần nhất lúc này là sự thấu hiểu và định hướng.
“Ta… ta phải làm gì đây?” Thái Tử Lưu Ly lặp lại câu hỏi, nhưng lần này, trong giọng y đã có thêm một chút kiên định, một tia hy vọng mong manh. Y ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng bình minh đã lên cao hơn, rạng rỡ chiếu sáng cả một góc trời. Đế Đô Đại Càn dần thức giấc, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng người mua bán ồn ào từ xa vọng lại, những âm thanh của một cuộc sống phàm trần vẫn tiếp diễn, bất chấp những cơn bão tố đang gào thét trong lòng vị Thái Tử. Y nhìn thấy những mái ngói vàng son, những tường thành cao ngất, những con đường lát đá hoa cương rộng lớn. Đây là giang sơn của y, là trách nhiệm của y.
Thái Tử từ từ đứng dậy, dáng người vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đôi mắt đã không còn sự bàng hoàng tuyệt vọng nữa. Thay vào đó là một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy, một sự quyết tâm vừa được nhen nhóm. Y quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt y đã rõ ràng hơn, không còn mờ mịt. “Lâm đạo trưởng nói đúng. Ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng ta có thể thay đổi tương lai. Ta không thể chuộc lại lỗi lầm của tổ tiên, nhưng ta có thể sửa chữa những sai lầm, và kiến tạo một con đường mới. Con đường mà không còn những bí mật đen tối, không còn những mối liên hệ với tà đạo. Nhưng con đường đó… sẽ vô cùng gian nan.” Y hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn cả sự thật cay đắng và gánh nặng trách nhiệm vào lòng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và y phải tìm cách để tình cảm ấy, cái chân tâm ấy, được tỏa sáng trở lại, không bị che mờ bởi nghiệp chướng của quyền lực.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự tán thưởng. “Chính là vậy, điện hạ. Dám nhìn thẳng vào vết sẹo, dám cắt bỏ khối u ác tính, đó mới là dũng khí của một vị vua. Hãy thanh trừng những kẻ mục nát, hãy công khai những bí mật cần phải công khai, và hãy xây dựng lại lòng tin của dân chúng. Đó mới là con đường để phá vỡ vòng nghiệp báo, và để cái chân tâm của hoàng tộc được tỏa sáng trở lại. Nhưng cũng xin điện hạ nhớ kỹ, lời của Hoắc Thiên Minh về ‘tà đạo cổ xưa’ không phải là lời nói suông. Đó là một sợi dây liên kết với một thế lực đen tối hơn, một âm mưu lớn hơn đang ẩn mình. Triều đình cần phải cảnh giác cao độ và điều tra kỹ lưỡng.” Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều là những lời khuyên chân thành, thấu triệt bản chất của hồng trần.
Thái Tử Lưu Ly gật đầu, ánh mắt đã hoàn toàn kiên định. Y biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Những bí mật về mối liên hệ của hoàng tộc Lưu Ly với 'tà đạo cổ xưa' mà Hoắc Thiên Minh đã nhắc đến vẫn còn là một ẩn số lớn, gợi ý về một thế lực lớn hơn, đen tối hơn đang ẩn mình, có thể là Hắc Ám Cung hoặc một tổ chức tương tự đã được nhắc đến. Lời thú tội về những cuộc thanh trừng đẫm máu trong quá khứ có thể dẫn đến việc khám phá thêm các di tích, địa cung hoặc tài liệu cổ xưa liên quan đến những sự kiện đó, và Thái Tử sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn để 'làm sạch' triều đình và chuộc lại lỗi lầm của tổ tiên, điều này có thể dẫn đến một cuộc cải cách lớn hoặc một cuộc thanh trừng nội bộ sâu rộng. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng vào sáng hôm đó, giữa ánh bình minh rạng rỡ của Lưu Ly Hoàng Triều, một vị Thái Tử đã quyết định đối mặt với bóng tối của quá khứ, để mở ra một tương lai đầy hy vọng. Cuộc chiến thực sự không chỉ là cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính những vết nhơ trong lịch sử và trong lòng người. Và Lâm Nhất hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài để thấu hiểu và định hình "Vô Tiên chi đạo" giữa hồng trần nhiễu nhương này.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng trưa gay gắt đổ xuống Đại Càn Đế Đô, hắt lên những mái ngói vàng son của hoàng cung một màu chói chang, rực rỡ, nhưng lại chẳng thể xua đi bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đang bao trùm chính điện. Cả triều đình chấn động khi Thái Tử Lưu Ly triệu tập một triều hội khẩn cấp, một sự kiện chưa từng có tiền lệ. Tiếng xì xào bàn tán của các quan lại vang lên như ong vỡ tổ, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm nhẹ từ áo giáp của các thị vệ đứng gác, và mùi trầm hương nồng nặc trong điện. Sự sợ hãi, kinh ngạc, và cả sự hả hê ẩn giấu trong ánh mắt của một số người, trộn lẫn vào nhau tạo nên một bức tranh hỗn loạn của nhân tâm. Các quan lại trong triều, từ những lão thần tóc bạc phơ đến những tân khoa trẻ tuổi, đều không khỏi lo lắng, bởi họ biết, một cơn bão chính trị đang ập đến.
Vị Thái Tử trẻ tuổi, giờ đây không còn vẻ ưu tư, mệt mỏi của buổi sáng. Y đứng trên bệ rồng, dáng người cao ráo, thư sinh, nhưng toát lên một uy nghiêm bất ngờ. Khuôn mặt y vẫn còn chút xanh xao, nhưng đôi mắt đã sắc lạnh, kiên định đến đáng sợ. Y mặc hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng lại mang một vẻ u sầu, bi tráng như một vị tướng ra trận. Bên cạnh y, Lâm Nhất đứng trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, quan sát từng biểu cảm, từng động thái của các quan lại. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng phía sau, nét mặt lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Trần Hạo, với thanh Huyết Kiếm màu huyết đeo bên hông, đứng lùi lại một chút, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người, như một thần chết vô hình, sẵn sàng hành động.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Đại Tư Mã Hoắc Cảnh bị hai thị vệ áp giải vào chính điện. Khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt chứa đầy sự oán hận, tuyệt vọng, nhưng cũng không thiếu sự thách thức. Chiếc áo quan phục lụa là của hắn giờ đây xộc xệch, dính đầy bụi bẩn, mái tóc bạc phơ rối bời, khiến hắn trông tiều tụy và thảm hại hơn bao giờ hết. Hắn bị ép quỳ gối giữa điện, đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Thái Tử và sự dò xét của các quan lại. Mùi kim loại thoang thoảng từ trang phục của Trần Hạo và các thị vệ càng làm không khí thêm phần ngột ngạt.
Thái Tử Lưu Ly hít một hơi thật sâu, giọng nói y vang dội, đầy uy nghiêm, át đi mọi tiếng xì xào bàn tán. Mỗi lời y nói ra đều như một nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tim kẻ đối diện. “Đại Tư Mã Hoắc Cảnh, ngươi đã lợi dụng chức quyền, cấu kết ngoại bang, nuôi dưỡng bè phái, mưu đồ phản quốc, thậm chí còn cả gan phái thích khách ám sát Thái Tử! Tội chứng rành rành, không thể chối cãi!”
Lời tuyên án của Thái Tử như một tiếng sấm sét giữa trời quang, khiến cả triều đình chấn động. Nhiều quan lại tái mặt, một số thì cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng. Một vài người thân cận với Hoắc Cảnh thì run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra.
Hoắc Cảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán hận nhìn thẳng vào Thái Tử Lưu Ly. Một nụ cười khẩy chua chát nở trên môi hắn, méo mó và đầy cay độc. “Ngoại bang? Chẳng phải chính hoàng tộc Lưu Ly các ngươi cũng từng cầu viện những thế lực hắc ám để đạp đổ giang sơn của tổ tiên ta sao? Ta chỉ là đang đòi lại công bằng! Các ngươi cho rằng mình là chính nghĩa? Các ngươi chẳng qua chỉ là những kẻ cướp ngôi, những kẻ đã nhuộm máu bàn tay bằng vô số sinh mạng vô tội, để rồi ngồi lên ngai vàng này!” Giọng hắn khản đặc, gằn từng tiếng, như muốn lột trần tất cả những bí mật dơ bẩn nhất của hoàng tộc.
Những lời của Hoắc Cảnh lại một lần nữa gieo rắc sự hoang mang vào lòng các quan lại. Một số người bắt đầu xì xào to hơn, ánh mắt dò xét lẫn nhau. Họ không biết Hoắc Cảnh đang nói sự thật hay chỉ là lời ngụy biện của kẻ cùng đường. Nhưng Lâm Nhất hiểu rằng, đó chính là sự thật mà Thái Tử đã phải đối mặt vào buổi sáng. Hắn cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn trước bi kịch của Hoắc Cảnh, một kẻ bị thù hận và quá khứ vùi dập, nhưng đồng thời cũng là kẻ gieo rắc thêm tội ác. “Nghiệp chướng của hồng trần, quả nhiên không bao giờ buông tha bất kỳ ai,” Lâm Nhất thầm nhủ, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu vạn vật.
Thái Tử Lưu Ly không nao núng trước lời lẽ đầy thù hận của Hoắc Cảnh. Y biết, Hoắc Cảnh đang cố gắng gieo rắc sự hỗn loạn và nghi ngờ. Y hít một hơi thật sâu, giọng nói lại vang lên, lạnh lẽo và đầy quyết đoán. “Dù quá khứ có bi thảm đến đâu, thì hành động mưu phản của ngươi cũng không thể tha thứ! Ngươi đã chọn cách gieo rắc thêm hỗn loạn, cấu kết với tà đạo, thay vì tìm kiếm một con đường chân chính để hóa giải thù hận. Đó là tội ác không thể dung thứ!” Y quay sang Trần Hạo, ánh mắt ra hiệu. “Huyết Kiếm Khách! Áp giải Hoắc Cảnh xuống ngục tối. Chờ ngày công bố tội trạng và xử lý theo luật pháp hoàng triều!”
Trần Hạo khẽ gật đầu, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ y. Y tiến đến, rút thanh Huyết Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh đặt lên cổ Hoắc Cảnh. Hoắc Cảnh không giãy giụa, chỉ cười khẩy một tiếng cuối cùng, ánh mắt đầy oán hận quét qua Thái Tử, qua Lâm Nhất, và qua tất cả những kẻ đang đứng trong chính điện. “Các ngươi sẽ phải trả giá! Cái tà đạo cổ xưa mà tổ tiên các ngươi đã cầu viện… nó sẽ sớm trở lại, và lúc đó, Lưu Ly Hoàng Triều này sẽ sụp đổ, hoàn toàn tan biến trong biển máu!”
Tiếng cười điên loạn của Hoắc Cảnh vang vọng khắp chính điện khi hắn bị Trần Hạo và thị vệ áp giải đi. Lời nguyền rủa của hắn như một bóng ma lởn vởn, gieo vào lòng các quan lại sự bất an tột độ. Ngay sau đó, Thái Tử Lưu Ly đã ra lệnh thanh trừng. Một số quan lại thân cận của Hoắc Cảnh bị bắt giữ ngay tại chỗ, tiếng la hét hoảng loạn, tiếng giãy giụa, tiếng xiềng xích va chạm vang lên, khiến không khí càng thêm phần hỗn loạn và đáng sợ. Lâm Nhất quan sát tất cả, cảm nhận rõ sự biến động của hồng trần, nơi quyền lực và máu tanh luôn song hành, nơi những nghiệp chướng của quá khứ không ngừng ám ảnh hiện tại. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính những vết nhơ trong lịch sử và trong lòng người. Cái "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn truy cầu, không thể chỉ là sự xa lánh thế tục, mà phải là sự thấu hiểu và tác động vào nó, để dẫn dắt con người vượt qua những vòng xoáy của tham vọng và hận thù.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói của Đại Càn Đế Đô, và những ngọn đèn lồng đầu tiên bắt đầu được thắp sáng, Thái Tử Lưu Ly cùng Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Trần Hạo đã có mặt tại một gian phòng kín đáo, sang trọng tại Thiên Hương Lâu. Đây là một tòa nhà nhiều tầng, được xây dựng từ gỗ quý và ngói lưu ly, trang trí lộng lẫy bằng đèn lồng và tranh vẽ. Từ đây, họ có thể nhìn ra khung cảnh nhộn nhịp của Đế Đô khi đêm về, nghe thấy tiếng nhạc cụ truyền thống du dương từ các sảnh lớn, tiếng trò chuyện rôm rả và tiếng chén đĩa va chạm, tiếng cười nói từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn cao cấp, rượu thơm và hương liệu quý giá thoang thoảng trong không khí, nhưng không ai trong số họ thực sự có tâm trạng để thưởng thức.
Không khí trong gian phòng trầm lắng hơn, nhưng cũng tràn đầy sự quyết tâm. Các món ăn tinh tế được bày biện trên bàn, nhưng hầu hết vẫn còn nguyên vẹn. Thái Tử Lưu Ly, sau một ngày dài đối mặt với sự thật và đưa ra những quyết định khó khăn, trông vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt y đã hoàn toàn kiên định, không còn chút do dự. Y biết rằng, một chương mới của Lưu Ly Hoàng Triều đã bắt đầu, và y phải là người cầm bút viết nên nó.
“Triều đình cần được tái thiết từ gốc rễ.” Thái Tử Lưu Ly mở lời, giọng y trầm lắng nhưng chắc nịch. “Không chỉ là loại bỏ những kẻ mục nát thuộc phe Hoắc Cảnh, mà còn phải thay đổi cả hệ thống, để những tội lỗi của quá khứ không bao giờ có thể lặp lại. Ta sẽ bắt đầu bằng việc công khai một phần sự thật về những gì đã xảy ra trong cuộc thống nhất 700 năm trước, và về tội ác của tổ tiên đối với nhánh hoàng tộc của Hoắc Thiên Minh. Dù đau đớn, nhưng đó là cách duy nhất để lấy lại lòng tin của dân chúng, và để hoàng tộc thực sự đối mặt với nghiệp chướng của mình.” Y hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Nhất. “Nhưng còn mối đe dọa về ‘tà đạo cổ xưa’ mà Hoắc Cảnh đã nhắc đến… đó là gì? Liệu nó có liên quan đến những gì Lâm đạo trưởng đã từng cảnh báo về Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù không?”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh nến lung lay phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. “Hắn nhắc đến một thế lực mà tổ tiên người đã từng cầu viện để giành chiến thắng trong cuộc chiến thống nhất. Đây có thể là một manh mối quan trọng về nguồn gốc của Hắc Y Nhân hoặc Tà Đạo Sĩ Mù. Những thế lực tà đạo này thường ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự tranh giành quyền lực của phàm nhân để đạt được mục đích đen tối của chúng. Chúng không chỉ tìm kiếm sức mạnh hay của cải, mà còn muốn gieo rắc hỗn loạn, phá hủy trật tự của nhân gian. Tiên đạo tại tâm, nhưng cũng cần phải đối phó với những thế lực tà ác này, để bảo vệ sự bình yên của hồng trần.” Giọng hắn trầm ấm, đầy tính chiêm nghiệm, nhưng cũng không thiếu sự nghiêm túc.
Trần Hạo, vẫn im lặng nãy giờ, bỗng cất tiếng. Giọng y lạnh lùng, nhưng đầy kiên quyết. “Ta sẽ cử người bí mật điều tra. Nếu có liên quan đến tà đạo, cần phải nhổ cỏ tận gốc. Ta sẽ bắt đầu từ những lời đồn đại về các bí mật cổ xưa, về những di tích hay tài liệu bị cấm, những nơi mà hoàng tộc Lưu Ly đã từng tiếp xúc với thế lực hắc ám. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Và thứ ta muốn giữ, chính là sự bình yên cho Lưu Ly Hoàng Triều, theo lệnh của Thái Tử.” Y liếc nhìn Lâm Nhất, ánh mắt lạnh lùng của y dường như có chút tin tưởng hơn.
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, trấn an nàng. Nàng nhìn Thái Tử, giọng nói dịu dàng nhưng đầy thực tế. “Cải cách triều chính cần thời gian và sự kiên trì. Quan trọng là lòng dân. Nếu dân chúng tin tưởng vào sự minh bạch và công bằng của triều đình, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Bổ nhiệm những quan lại có tài đức, lắng nghe ý kiến của bách tính, và quan trọng nhất là, hãy là một vị vua thực sự vì dân. Chỉ khi đó, cái nghiệp chướng của quá khứ mới có thể được hóa giải, và triều đình mới có thể vững mạnh.”
Thái Tử Lưu Ly lắng nghe những lời khuyên của mọi người, từng lời như thấm vào tâm can y. Y gật đầu, ánh mắt đã tràn đầy quyết tâm. Y phác thảo những kế hoạch đầu tiên cho việc cải tổ triều chính, từ việc bổ nhiệm những quan lại mới, có tài và có đức, đến việc trấn an dân chúng thông qua các chính sách khoan dung và minh bạch. Y quyết định sẽ mở các thư viện hoàng gia, cho phép các học giả tiếp cận một số tài liệu lịch sử bị che giấu, để công khai một phần sự thật, nhưng cũng phải cẩn trọng để không gây ra sự hoảng loạn không cần thiết. Y cũng sẽ cử người âm thầm điều tra về những di tích cổ xưa, những địa cung bí mật mà Hoắc Cảnh đã ám chỉ, hy vọng tìm ra manh mối về 'tà đạo cổ xưa'.
Lâm Nhất lắng nghe, đôi khi đưa ra những lời khuyên sâu sắc về lòng người và đạo trị quốc, mà không cần dùng đến sức mạnh tu tiên. Hắn biết rằng, tiên đạo chân chính không chỉ là tu thân, mà còn là gánh vác 'nghiệp' của hồng trần, là giúp đỡ thế gian vượt qua những thử thách. Trần Hạo lặng lẽ tiếp nhận các nhiệm vụ điều tra bí mật, với ánh mắt kiên định và grim. Tô Mạt Nhi, dù vẫn còn chút lo lắng cho tình hình phức tạp của triều đình, nhưng cũng tin tưởng vào sự lựa chọn và quyết tâm của Thái Tử.
Đêm dần buông xuống, những ngọn đèn lồng của Thiên Hương Lâu thắp sáng rực rỡ, hắt những vệt sáng lung linh lên mặt đường. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa từ những khu vườn hoàng gia, hòa lẫn với mùi thức ăn thơm lừng. Thái Tử Lưu Ly đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Đế Đô đang chìm vào màn đêm, nhưng ánh sáng của hy vọng đã bắt đầu le lói. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình gian nan. Những bí mật cổ xưa của hoàng tộc, mối liên hệ với tà đạo, những di tích bị chôn vùi, tất cả đều đang chờ đợi được khám phá. Và Lâm Nhất hiểu rằng, 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn sẽ còn phải đối mặt với nhiều thử thách lớn hơn, khi hắn tiếp tục dấn thân vào sự mục nát và phức tạp của thế gian này, để tìm kiếm chân lý và định hình con đường của mình giữa hồng trần nhiễu nhương.