Trong U Cốc hoang lạnh, màn sương mù mờ ảo chưa kịp tan đi hoàn toàn dù ánh bình minh đã cố gắng len lỏi qua những kẽ đá. Không khí vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, mùi rêu phong và một chút gì đó rất cũ kỹ, rất hoang tàn, như thể thời gian đã ngừng trôi tại nơi này từ rất lâu. Tiếng gió rít nhẹ qua các vách đá dốc, tạo nên những âm thanh ai oán, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những tảng đá ẩm ướt, khiến khung cảnh càng thêm phần cô quạnh. Giữa không gian tĩnh mịch ấy, Trần Hạo vẫn đứng đó, thân hình cao lớn bị bao phủ trong chiếc áo choàng đen, cô độc như một bức tượng đá. Thanh Huyết Kiếm hắn vừa rút lên khỏi mặt đất, giờ đây vẫn nằm gọn trong tay hắn, lưỡi kiếm đỏ sẫm phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, toát ra một thứ hàn khí lạnh lẽo, tựa như linh hồn của bao oan khuất còn vương vấn. Hắn không hề nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào lưỡi kiếm, như đang chiêm nghiệm về một điều gì đó đã cũ mòn, một con đường mà hắn đã đi qua, và cả những dấu vết máu me không thể gột rửa.
Cách đó không xa, ẩn mình sau một tảng đá lớn được bao phủ bởi lớp rêu xanh dày đặc, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vẫn đứng lặng lẽ quan sát. Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú của Uyển Nhi, đôi mắt nàng khẽ chớp, ánh lên sự bất an. Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, giọng nói nàng thì thầm, hòa vào tiếng gió, mang theo sự quan tâm sâu sắc. "Lâm Nhất, hắn đã chìm quá sâu trong hận thù, huynh không cần mạo hiểm nữa. Cảm hóa một người đã biến chất như thế, chẳng khác nào mò kim đáy bể, còn có thể rước họa vào thân." Nàng không muốn hắn phải chịu đựng thêm bất kỳ nguy hiểm nào, bởi nàng hiểu, những vết sẹo trong tâm hồn hắn đã đủ nhiều, không cần phải vướng thêm bi kịch của người khác.
Tô Mạt Nhi thì lại không giữ được vẻ bình tĩnh như Uyển Nhi. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng nhăn lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào bóng dáng Huyết Kiếm Khách, ánh lên sự sợ hãi xen lẫn tò mò. Nàng nắm chặt lấy vạt áo của Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại pha chút run rẩy, đầy vẻ bất an. "Hắn là Huyết Kiếm Khách, Lâm Nhất! Kẻ giết người không chớp mắt, danh tiếng đẫm máu khắp chốn! Huynh định làm gì? Lỡ hắn nổi sát khí, liệu huynh có tránh khỏi?" Nàng không khỏi lo lắng cho sự an nguy của hắn, bởi trong mắt nàng, dù Lâm Nhất có mạnh mẽ đến mấy, nhưng đối mặt với một kẻ đã mất hết nhân tính vì hận thù như Trần Hạo, vẫn là một cuộc chơi đầy rủi ro. Nàng tin tưởng vào Lâm Nhất, nhưng niềm tin ấy không xua tan được nỗi sợ hãi về những điều có thể xảy ra.
Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, mỉm cười nhẹ với hai người. Nụ cười ấy không hề gượng ép, mà lại mang theo một vẻ bình thản, một sự thấu hiểu sâu sắc hiếm thấy. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, như tiếng suối chảy giữa khe đá, xoa dịu phần nào nỗi lo của Uyển Nhi và Mạt Nhi. "Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Hắn cũng là một linh hồn lạc lối, đang bị giam cầm trong chính xiềng xích của hận thù. Đau khổ và mất mát đã đẩy hắn vào con đường này, nhưng không có nghĩa là hắn đã hoàn toàn biến chất." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua thân ảnh cô độc của Trần Hạo. "Hận thù không thể hóa giải bằng hận thù, mà chỉ có thể gieo thêm oán nghiệt. Tiên đạo tại tâm, không phải chỉ là tìm kiếm sức mạnh hay trường sinh, mà còn là thấu hiểu và cứu rỗi những tâm hồn lạc lối. Ta không thể bỏ mặc hắn như vậy, bởi lẽ, đó là trách nhiệm của một người tu đạo chân chính."
Lời nói của Lâm Nhất không chỉ là lý lẽ, mà còn là một niềm tin sắt đá, một triết lý đã ăn sâu vào cốt tủy của hắn. Hắn tin rằng, trong mỗi con người, dù chìm đắm trong bóng tối đến đâu, vẫn còn tồn tại một tia sáng thiện lương, một hạt mầm của sự cứu rỗi. Và nhiệm vụ của hắn, không phải là phán xét hay trừng phạt, mà là tìm cách khơi dậy tia sáng ấy, để nó có thể tự mình bừng cháy. Hắn nhẹ nhàng gạt tay Tô Mạt Nhi ra, bước từng bước chậm rãi, vững vàng tiến vào U Cốc, về phía Trần Hạo. Dáng đi của hắn vẫn điềm đạm, không chút khoa trương, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường. Uyển Nhi và Mạt Nhi nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng vừa lo sợ, vừa ngưỡng mộ. Họ biết, một khi Lâm Nhất đã quyết định, không ai có thể ngăn cản hắn. Ánh bình minh dần lan tỏa khắp U Cốc, xua đi phần nào màn sương mù, nhưng không khí vẫn còn lạnh lẽo, như báo hiệu một cuộc đối đầu không chỉ của lời nói, mà còn của những tầng lớp tâm hồn đang bị giằng xé dữ dội.
Lâm Nhất bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động đáng kể trên nền đất ẩm ướt. Hắn không hề vội vã, như thể đang dạo bước trong một khu vườn vắng, chứ không phải tiến vào hang ổ của một Huyết Kiếm Khách khét tiếng. Khuôn mặt thư sinh của hắn vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng, như mặt hồ thu tĩnh lặng. Hắn cảm nhận được cái lạnh thấu xương của U Cốc đang cố gắng xâm nhập vào da thịt, nhưng tâm hồn hắn vẫn vững vàng như bàn thạch. Hương ẩm mốc và mùi rêu phong càng lúc càng nồng nặc, xen lẫn một mùi hương tanh tưởi thoang thoảng của máu và âm khí, cho thấy nơi đây đã chứng kiến không ít bi kịch. Tiếng gió rít qua khe đá giờ đây nghe rõ hơn, như những tiếng than thở của những linh hồn bị mắc kẹt, tạo nên một bản nhạc tang thương cho cuộc gặp gỡ này.
Khi Lâm Nhất chỉ còn cách Trần Hạo vài trượng, Huyết Kiếm Khách cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của hắn giờ đây không còn sự dao động của lúc trước, thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ, xen lẫn vẻ căm ghét sâu sắc. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng muộn, cố gắng xuyên qua lớp sương mù còn sót lại, chiếu lên khuôn mặt khắc khổ của Trần Hạo, làm nổi bật những đường nét cương nghị nhưng đầy vẻ u uất. Hắn không nói gì, chỉ từ từ nâng thanh Huyết Kiếm trong tay lên, mũi kiếm đỏ sẫm chỉ thẳng vào Lâm Nhất, không một chút run rẩy. Sát khí ngút trời từ thân hình hắn tỏa ra, lạnh lẽo và nặng nề, như muốn đóng băng cả không gian xung quanh. Đó là sát khí của một kẻ đã trải qua vô vàn trận chiến, đã giết chóc không biết bao nhiêu sinh linh, một thứ sát khí đã ăn sâu vào tận xương tủy. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng từ xa quan sát, không khỏi rùng mình trước luồng sát khí kinh hoàng đó, tim họ đập thình thịch trong lồng ngực.
"Ngươi còn đến đây làm gì?" Giọng Trần Hạo khàn đặc, khô khốc, như tiếng đá tảng ma sát vào nhau, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của U Cốc. "Chẳng lẽ ngươi muốn ta buông kiếm, quỳ gối sám hối? Ngươi biết gì về nỗi đau mất người thân, về sự bất lực khi chứng kiến tất cả bị hủy hoại? Ngươi nói về cứu rỗi? Ngươi là ai mà dám phán xét ta, dám rao giảng đạo lý cho một kẻ chỉ còn lại hận thù như ta?" Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo sự cay nghiệt, sự phẫn uất chất chứa bấy lâu, như những mũi tên độc xuyên thẳng vào tâm can. Hắn không tin vào bất cứ lời lẽ nào mang tính xoa dịu, bởi cuộc đời hắn đã chứng minh rằng, chỉ có sức mạnh và sự báo thù mới là chân lý.
Lâm Nhất vẫn đứng yên, không hề phòng bị, cũng không hề tránh né ánh mắt đầy căm hờn của Trần Hạo. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, như thể luồng sát khí kia không hề ảnh hưởng đến hắn. Hắn nhẹ nhàng hạ mắt xuống, nhìn vào thanh Huyết Kiếm đang chĩa thẳng vào mình, rồi lại ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt u uất của Trần Huyết Khách. "Ta không phán xét, Trần huynh." Giọng Lâm Nhất vẫn ôn hòa, trầm lắng, nhưng mang theo một sức mạnh vô hình, đủ để xuyên qua lớp vỏ bọc thù hận của đối phương. "Ta chỉ thấy một linh hồn đang bị trói buộc bởi xiềng xích của quá khứ, một trái tim đang rỉ máu vì những vết thương chưa lành. Ta cũng từng nếm trải mất mát, sự cô độc, cái cảm giác bé nhỏ, yếu ớt trước bão giông của hồng trần. Huyền Nguyên Quan của ta từng hoang tàn đổ nát, ta mồ côi từ thuở nhỏ, sống lay lắt giữa thế gian lạnh lẽo. Ta đã chứng kiến vô vàn cảnh đời, những bi kịch, những nỗi đau. Nhưng ta chọn không để nó định hình ta bằng hận thù, mà dùng nó để hiểu rõ hơn về lẽ nhân sinh, về giá trị của sự sống và lòng nhân ái."
Trần Hạo cười khẩy, một nụ cười chua chát, đầy vẻ bất cần. "Haha, hiểu rõ hơn về lẽ nhân sinh? Giá trị của sự sống? Ngươi có biết, cái gọi là 'lẽ nhân sinh' đó đã cướp đi tất cả của ta? Cái 'giá trị của sự sống' đó đã bị chà đạp dưới chân những kẻ quyền thế, những kẻ đã hủy hoại gia đình ta? Ngươi nói hận thù không thể định hình ngươi? Vậy thì ngươi quá yếu đuối. Hận thù là động lực duy nhất của ta! Nó giữ ta sống sót, nó là ngọn lửa duy nhất sưởi ấm linh hồn ta trong những đêm dài cô độc. Không có hận thù, ta chỉ là một cái xác không hồn, một kẻ đã chết từ lâu." Hắn gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch. Từng lời hắn nói ra đều như những tiếng gầm gừ từ sâu thẳm địa ngục, nhuốm đầy máu và nước mắt.
Lâm Nhất thở dài nhẹ, đôi mắt hắn ánh lên một nỗi buồn sâu sắc, không phải cho bản thân, mà cho số phận của Trần Hạo. "Hận thù có thể cho ngươi sức mạnh nhất thời, nhưng nó cũng là ngọn lửa thiêu đốt chính linh hồn ngươi, biến ngươi thành kẻ mà ngươi căm ghét. Nó là một vòng tròn không lối thoát, Trần huynh. Ngươi báo thù, nhưng rồi những kẻ khác lại gieo hận thù với ngươi. Cứ thế, vòng luẩn quẩn của oán nghiệt sẽ mãi mãi đeo bám ngươi, không cho ngươi một giây phút bình yên. Linh hồn ngươi sẽ mãi mãi bị giam cầm trong quá khứ, không thể nào bước ra ánh sáng. Ngươi nói hận thù giữ ngươi sống sót, nhưng thực chất, nó đang giết chết ngươi từng chút một, hủy hoại phần thiện lương cuối cùng còn sót lại trong ngươi."
Hắn đưa tay lên, không phải để tấn công hay phòng thủ, mà chỉ đơn giản là đặt lên ngực mình. "Ta không nói ngươi phải quên đi nỗi đau, quên đi những người đã mất. Điều đó là bất khả thi. Nhưng ta tin rằng, có một con đường khác để vinh danh họ, một con đường không phải bằng máu và nước mắt, mà bằng sự bảo vệ, bằng lòng trắc ẩn, bằng cách ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra với những người khác. Ngươi đã nói, ngươi từng là một kiếm khách trượng nghĩa, một người bảo vệ lẽ phải. Chẳng lẽ, con người ấy đã hoàn toàn biến mất? Chẳng lẽ, thanh Huyết Kiếm của ngươi chỉ còn biết đoạt mạng, mà không còn khả năng giữ lấy một thứ gì đó đáng quý hơn, một thứ mà ngươi từng sẵn lòng hy sinh để bảo vệ?" Lời nói của Lâm Nhất không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là sự ép buộc, mà là một câu hỏi chân thành, một lời khơi gợi từ sâu thẳm tâm hồn, đánh thẳng vào phần lương tri còn sót lại trong Trần Hạo.
Trần Hạo run lên bần bật. Những lời của Lâm Nhất như những nhát kiếm vô hình, không gây ra vết thương thể xác, nhưng lại xuyên thủng lớp vỏ bọc cứng rắn của hận thù, chạm vào những ký ức đau thương và cả những khát khao đã bị lãng quên từ lâu. Hắn đã từng là một kiếm khách trượng nghĩa, một người bảo vệ công lý, một con người có lý tưởng. Hắn đã từng thề nguyện dùng kiếm để bảo vệ những kẻ yếu thế, để gìn giữ sự bình yên. Nhưng rồi, bi kịch ập đến, và tất cả những lý tưởng ấy đều tan biến, chỉ còn lại sự căm phẫn và khao khát báo thù. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, đôi mắt u uất giờ đây ánh lên một sự giằng xé dữ dội, giữa nỗi hận thù đã ăn sâu vào xương tủy và những lời lẽ thức tỉnh đang cố gắng lay động tâm can hắn. Thanh Huyết Kiếm trong tay hắn hơi hạ xuống, không còn chĩa thẳng vào Lâm Nhất nữa, nhưng vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, và Mộ Dung Uyển Nhi cùng Tô Mạt Nhi, đứng từ xa, nín thở theo dõi, hy vọng và lo sợ đan xen. Tiếng gió rít qua khe đá như một lời thì thầm, một lời mời gọi Trần Hạo đứng trước lựa chọn quan trọng nhất của cuộc đời hắn.
Ánh sáng mặt trời, dù yếu ớt và phải vật lộn qua tầng sương mù dày đặc, cuối cùng cũng đã vươn tới được sâu trong U Cốc. Những tia nắng mỏng manh, như những ngón tay dịu dàng, nhẹ nhàng chạm vào vách đá xám xịt, làm lung linh những giọt sương đọng trên lá cây, tạo nên một cảnh tượng mờ ảo, huyền hoặc, như thể thế giới đang cố gắng hé lộ một vẻ đẹp tiềm ẩn, một hy vọng mong manh. Không khí vẫn còn lành lạnh, nhưng đã bớt đi phần nào cái âm u, nặng nề của buổi sáng sớm. Tiếng gió rít qua khe đá giờ đây không còn mang âm hưởng than khóc, mà như một khúc ca trầm buồn, kể về những thăng trầm của cuộc đời. Mùi âm khí nồng đậm dần tan biến, nhường chỗ cho mùi đất ẩm mục và hương rêu phong đặc trưng của nơi hoang vắng.
Lâm Nhất bước lại gần hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng với Trần Hạo. Hắn không hề thúc giục, không hề gây áp lực, chỉ đứng đó, như một cái cây cổ thụ kiên nhẫn, chờ đợi hạt giống nảy mầm. Hắn biết, cảm hóa một tâm hồn đã chìm sâu trong bóng tối đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, và điều quan trọng nhất là phải để cho đối phương tự mình nhận ra con đường. Hắn nhìn vào đôi mắt Trần Hạo, nơi sự giằng xé vẫn còn hiện rõ, và bắt đầu chia sẻ những chiêm nghiệm của mình, không phải bằng lời giáo huấn, mà bằng những câu chuyện, những suy tư sâu sắc.
"Khổ đau không phải là một hình phạt, Trần huynh," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, lan tỏa trong không gian tĩnh mịch. "Nó là một người thầy khắc nghiệt, nhưng cũng là một cơ hội để ta nhìn sâu vào bản thân, để hiểu rõ hơn về lẽ nhân sinh, về sự mong manh của sinh mạng và giá trị của từng khoảnh khắc. Mỗi vết thương, mỗi giọt nước mắt đều có thể trở thành bài học quý giá, nếu ta biết cách đón nhận và chuyển hóa nó. Nếu ta cứ mãi chìm đắm trong hận thù, ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của khổ đau, bởi lẽ, báo thù chỉ là một cách để ta tự biến mình thành kẻ ta căm ghét, là một cách để ta tự giam cầm linh hồn mình trong ngục tối của quá khứ. Nó không thể trả lại những gì đã mất, mà chỉ có thể tạo ra thêm nhiều mất mát hơn."
Trần Hạo vẫn im lặng, nhưng đôi mắt hắn đã không còn sự căm hờn gay gắt như trước. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào tận xương tủy. Hắn đã chiến đấu, đã báo thù, đã giết chóc không biết bao nhiêu kẻ thù. Nhưng rồi, sau tất cả, nỗi đau vẫn ở đó, sự trống rỗng vẫn còn nguyên vẹn. Hắn đã từng nghĩ hận thù là động lực duy nhất của mình, nhưng giờ đây, khi nghe những lời của Lâm Nhất, hắn nhận ra rằng, nó cũng là xiềng xích trói buộc hắn, không cho hắn một giây phút bình yên.
Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn vẫn đều đều, như dòng suối chảy róc rách qua ghềnh đá. "Ta đã từng gặp nhiều người, họ cũng mang trong mình những nỗi đau không kém gì huynh. Có kẻ chọn cách buông xuôi, chìm đắm trong rượu chè, quên lãng. Có kẻ chọn cách hành ác, trút giận lên những người yếu thế hơn. Nhưng cũng có những người, sau khi trải qua giông bão, họ đã chọn cách đứng dậy, dùng chính nỗi đau của mình để làm động lực, để bảo vệ những điều tốt đẹp, để gieo những hạt giống thiện lành vào hồng trần." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Hạo. "Cứu rỗi không phải là quên đi, Trần huynh. Cứu rỗi là chấp nhận, là tha thứ cho chính mình vì những lựa chọn trong quá khứ, và là tìm một con đường mới để vinh danh những người đã mất. Đó có thể là bảo vệ lẽ phải bằng một cách khác, là dùng thanh kiếm của huynh không chỉ để đoạt mạng, mà còn để che chở những sinh linh yếu ớt, để ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra. Đó cũng có thể là tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình, để những linh hồn đã mất có thể an nghỉ mà không còn bị ám ảnh bởi hận thù của người thân."
Trần Hạo khẽ rùng mình. "Con đường mới? Có con đường nào khác sao? Tất cả những gì ta thấy, chỉ là bóng tối. Bóng tối của quá khứ, bóng tối của hận thù, bóng tối của tương lai." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, không còn sự hung hăng, mà thay vào đó là một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Hắn đã chìm quá lâu trong vực thẳm của sự thù hận, đến nỗi không còn nhìn thấy ánh sáng.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như một tia nắng yếu ớt xuyên qua màn sương mù, mang theo hơi ấm của lòng trắc ẩn. "Bóng tối chỉ là nơi hạt giống nảy mầm, Trần huynh. Dù cho bóng tối có dày đặc đến đâu, chỉ cần một tia sáng nhỏ bé cũng đủ để xua tan nó. Hãy gieo vào đó một hạt giống của lẽ phải, của lòng nhân ái, của sự bao dung, và xem nó sẽ nở rộ thế nào. Tiên đạo không phải là sức mạnh thần thông, không phải là địa vị cao quý, mà là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nó là khả năng nhìn thấy nỗi đau của người khác, và có đủ dũng khí để xoa dịu nó, dù chỉ là một phần nhỏ. 'Vô Tiên chi Đạo' của ta là vậy. Nó không dạy ta cách trở thành tiên nhân bay lượn, mà dạy ta cách trở thành một con người chân chính giữa hồng trần gian nan này."
Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát lành, từ từ thấm vào từng ngóc ngách khô cằn trong tâm hồn Trần Hạo. Hắn đã sống quá lâu với ý nghĩ rằng hận thù là định mệnh của mình, rằng không có con đường nào khác. Nhưng giờ đây, Lâm Nhất đã vẽ ra một bức tranh khác, một con đường khác, nơi hắn có thể tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, không phải qua máu và nước mắt, mà qua lòng nhân ái và sự bảo vệ. Những lời đồn về các bí mật cổ xưa, về những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, những kẻ đã gieo rắc tai ương khắp hồng trần, biến những người như hắn thành công cụ cho âm mưu của chúng, chợt hiện lên trong tâm trí Trần Hạo. Nỗi đau của hắn, bi kịch của gia đình hắn, có lẽ chỉ là một mắt xích trong một âm mưu lớn hơn, một nghiệp chướng lớn hơn của hồng trần. Nếu hắn có thể buông bỏ hận thù cá nhân, hắn có thể dùng sức mạnh và kinh nghiệm của mình để chống lại những kẻ đã tạo ra bi kịch cho vô số gia đình, không chỉ riêng gia đình hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ ập đến, một sự kiệt quệ không phải của thể xác, mà của linh hồn. Gánh nặng của hận thù, của máu và nước mắt, của những đêm dài cô độc bỗng nhiên trở nên quá sức chịu đựng. Thanh Huyết Kiếm trong tay hắn khẽ run lên, rồi từ từ tuột khỏi những ngón tay đã chai sạn vì cầm kiếm. Một tiếng "leng keng" rất khẽ vang lên khi lưỡi kiếm đỏ sẫm chạm vào nền đất đá, âm thanh khô khốc ấy như một tiếng chuông báo hiệu cho một sự kết thúc, và cũng là một khởi đầu. Trần Hạo khuỵu gối xuống, thân hình cao lớn của hắn đổ sụp trên nền đất ẩm ướt, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư vô, như thể đang đối diện với toàn bộ quá khứ của mình, với những bóng ma và bi kịch đã giày vò hắn bấy lâu.
Lâm Nhất im lặng, không tiến đến gần hơn. Hắn chỉ đứng đó, nhìn Trần Hạo với ánh mắt đầy cảm thông và thấu hiểu. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của Huyết Kiếm Khách. Hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc nó phải tự mình nảy mầm, tự mình vươn lên từ bóng tối. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, từ xa, chứng kiến cảnh tượng ấy. Họ không khỏi bàng hoàng. Thanh Huyết Kiếm, biểu tượng của sự tàn ác và hận thù, đã rơi xuống. Trong khoảnh khắc đó, họ cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí, như thể một tảng băng giá đã tan chảy, một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ. Ánh nắng yếu ớt vẫn tiếp tục xuyên qua sương mù, giờ đây dường như ấm áp hơn một chút, bao phủ lấy thân hình gục ngã của Trần Hạo, như một lời hứa về một khởi đầu mới, về một con đường cứu rỗi mà hắn có thể chọn, nếu như hắn có đủ dũng khí để buông bỏ quá khứ.