Đêm đã về khuya, những ngọn đèn lồng của Thiên Hương Lâu vẫn rực sáng, hắt những vệt sáng lung linh lên mặt đường. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa từ những khu vườn hoàng gia, hòa lẫn với mùi thức ăn thơm lừng, nhưng trong tâm trí Lâm Nhất, những thanh âm và hương vị ấy dường như chỉ là một lớp màn mỏng manh che phủ đi sự u uẩn cố hữu của hồng trần. Hắn tin rằng, tiên đạo chân chính không phải là lánh đời, mà là nhập thế để gánh vác 'nghiệp' của hồng trần, để dẫn lối cho vạn vật hữu linh hướng đến một chân lý cao cả hơn.
***
Trong một gian phòng riêng tại Thiên Hương Lâu, nơi ánh nến vàng dịu dàng hắt lên những bức tranh thủy mặc cổ kính, Lâm Nhất ngồi đối diện Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Bữa tối thịnh soạn với những món sơn hào hải vị dường như không làm vơi đi sự trầm tư trên gương mặt hắn. Ngoài cửa sổ, vầng trăng treo lơ lửng giữa những áng mây bàng bạc, hắt thứ ánh sáng hư ảo lên những mái ngói lưu ly của Thiên Hương Lâu, khiến tòa nhà lộng lẫy này càng thêm phần huyền ảo. Tiếng nhạc cụ truyền thống vọng lại từ sảnh lớn, tiếng đàn tranh thánh thót hòa cùng tiếng sáo trúc du dương, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, nhưng không thể xua đi những suy nghĩ nặng trĩu trong lòng người. Mùi thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm nồng và hương liệu quý giá quẩn quanh trong không gian, nhưng lại không thể lấn át được mùi của những lo toan, những toan tính mà họ vừa chứng kiến trong triều đình.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú với đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng dán chặt vào Lâm Nhất. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, những sợi tóc mai khẽ rủ xuống gò má trắng ngần, tôn lên vẻ thanh thoát của một tiên tử lạc bước hồng trần.
"Lâm Nhất," nàng khẽ gọi, giọng nói dịu dàng như gió xuân, "ta hiểu ý định của huynh, nhưng liệu huynh ấy có quá nguy hiểm không? Hận thù đã ăn sâu vào tâm can hắn, biến hắn thành một Huyết Kiếm Khách mà không ai dám chạm tới. Từ những gì chúng ta đã thấy, hắn không hề do dự khi rút kiếm, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng."
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, khẽ rụt người lại một chút, ánh nhìn lanh lợi thường ngày giờ đây chứa đựng một chút dè dặt. Nàng mặc bộ trang phục vải thô màu sắc tươi sáng, tuy đơn giản nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ, nhưng lúc này, dáng người nhỏ nhắn của nàng có vẻ bất an.
"Lâm ca ca," nàng thì thầm, "chúng ta có nhất thiết phải tìm hắn không? Hắn từng muốn giết chúng ta mà, suýt chút nữa là... là thành công rồi. Liệu hắn có nghe lời huynh không, hay lại chém chúng ta thêm lần nữa?" Giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày của nàng giờ đây mang theo một sự lo lắng rõ rệt, đôi khi có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Nhất nhấp một ngụm trà, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn trầm tư nhìn vào những gợn sóng nhỏ trong chén. Hắn gầy gò do thiếu thốn từ nhỏ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. Khuôn mặt thư sinh của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng đôi khi lại ánh lên sự tinh nghịch, hiếu kỳ. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, càng làm nổi bật dáng điềm đạm, không khoa trương của hắn.
"Ta hiểu nỗi lo của hai muội," hắn chậm rãi nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, đôi khi mang chút u buồn, "nhưng hận thù của Trần Hạo không phải là một ngọn lửa bùng lên vô cớ. Nó là tấm gương phản chiếu nỗi đau của hồng trần, của những bất công, những mất mát mà hắn đã phải gánh chịu. Kẻ lạc lối cần được chỉ đường, không phải trừng phạt. Nếu ta không thể thấu hiểu, không thể chạm đến phần lương thiện còn sót lại trong tâm hồn hắn, làm sao nói đến 'Vô Tiên'?"
Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi Đế Đô chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng vẫn ẩn chứa biết bao câu chuyện. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Mỗi sinh linh đều có một câu chuyện, một con đường. Trần Hạo đã chọn con đường của máu và nước mắt, nhưng ta tin rằng, sâu thẳm trong hắn, vẫn còn một hạt mầm của thiện lương, của sự khao khát được giải thoát khỏi gông cùm của hận thù."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, nàng hiểu Lâm Nhất hơn ai hết. Nàng biết, "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Và Lâm Nhất, bằng chính trái tim từ bi của mình, luôn muốn chữa lành những vết thương sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. "Nhưng liệu chúng ta có đủ sức để đối mặt với hận thù đã hóa thành hình của hắn không? Hắn ta là một sát thủ, Lâm Nhất."
"Sát thủ cũng là con người," Lâm Nhất khẽ lắc đầu. "Hắn đã sống trong bóng tối quá lâu, đến mức ánh sáng đối với hắn trở thành sự xa lạ, thậm chí là kẻ thù. Ta không mong một sớm một chiều có thể thay đổi hắn, nhưng ta tin rằng, chỉ cần gieo vào lòng hắn một tia hy vọng, một hạt mầm của sự thấu hiểu, nó có thể nảy nở. Tiên đạo không phải là đoạt mạng, mà là giữ lấy thiện niệm, thấu hiểu vạn vật. Nếu ta chỉ biết trừng phạt mà không tìm cách hóa giải, thì con đường tu tiên của ta sẽ mãi mãi thiếu đi một phần chân lý."
Tô Mạt Nhi cúi đầu, bàn tay nhỏ bé siết chặt vạt áo. Nàng vẫn còn nhớ rõ ánh mắt lạnh lùng và sát khí đáng sợ của Trần Hạo. "Vậy... huynh định nói gì với hắn, Lâm ca ca?"
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự kiên định. "Ta sẽ nói với hắn về những gì ta đã thấy trong hồng trần gian nan này. Về những số phận nghiệt ngã không kém gì hắn, nhưng lại chọn cách đối mặt khác. Về gánh nặng của nghiệp chướng, và về sự giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn của oán hận. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã chìm đắm trong cơn ác mộng quá lâu rồi."
Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve Phù Trần Mộc, ánh mắt xa xăm. "Cuộc cải cách của Thái Tử Lưu Ly đã bắt đầu, nhưng đó mới chỉ là bề ngoài. Sâu thẳm bên trong, lòng người vẫn còn hỗn loạn. Những bí mật cổ xưa của hoàng tộc, mối liên hệ với tà đạo, những di tích bị chôn vùi... tất cả đều là những nút thắt cần được tháo gỡ. Và Trần Hạo, hắn chính là một trong những nút thắt ấy, một phần của bức tranh lớn hơn về những thế lực còn ẩn mình, về nguồn gốc sâu xa của những bi kịch trong hồng trần. Nếu hắn có thể thấu hiểu, có thể buông bỏ, hắn sẽ không còn là kẻ thù, mà có thể trở thành một ánh sáng soi rọi cho những kẻ khác."
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt nàng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất không chỉ tu luyện tiên pháp, hắn còn tu luyện tâm hồn, tu luyện cái đạo của lòng người. "Nếu huynh đã quyết định, muội sẽ đi cùng huynh. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, muội cũng sẽ ở bên cạnh huynh."
Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy sự kiên định và bình tĩnh của Lâm Nhất, nàng cũng khẽ gật đầu. "Vậy... vậy Mạt Nhi cũng đi! Mạt Nhi tin Lâm ca ca!" Giọng nàng dù có chút run rẩy nhưng vẫn tràn đầy sự tin tưởng. Nàng biết Lâm Nhất sẽ không bao giờ đẩy họ vào chỗ chết vô ích.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, một tia ấm áp lướt qua đôi mắt trầm tư của hắn. Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng có Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi bên cạnh, hắn cảm thấy mình không cô độc. Cuộc trò chuyện tại Thiên Hương Lâu kết thúc, nhưng một hành trình mới, đầy rẫy những thử thách, một hành trình để thấu hiểu và cảm hóa một linh hồn lạc lối, đã chính thức bắt đầu.
***
Rời khỏi sự xa hoa, lộng lẫy của Thiên Hương Lâu và những ánh đèn rực rỡ của Đế Đô, ba người Lâm Nhất tiến sâu vào bóng đêm, hướng về một nơi hoang vắng và u ám: U Cốc. Càng tiến sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo, một màn sương mù dày đặc bắt đầu giăng lối, nuốt chửng những ánh sáng yếu ớt của trăng sao. Nơi đây là một thung lũng hẻo lánh, bị bao bọc bởi những vách đá dốc dựng đứng, hiểm trở. Cây cối rậm rạp, cành lá đan xen vào nhau như những bàn tay xương xẩu, tạo nên một mái vòm âm u, gần như không cho ánh sáng lọt qua. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có sự hoang dã và nguyên sơ của tự nhiên, nhưng lại mang một vẻ bí ẩn, hoang tàn, như thể ẩn chứa những bí mật bị lãng quên của thời gian.
Tiếng gió rít nhẹ, như tiếng thở dài của linh hồn vất vưởng, luồn lách qua những kẽ đá, mang theo hơi ẩm và cái lạnh buốt xương. Tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong màn đêm tĩnh mịch, đôi khi là tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập và rờn rợn. Mùi ẩm mốc của đất mục, mùi rêu phong nồng nặc phảng phất trong không khí, hòa quyện với cái lạnh giá của sương đêm, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. U Cốc, vào đêm khuya thanh vắng này, thực sự là một nơi chỉ dành cho những kẻ cô độc, hoặc những linh hồn lạc lối đang tìm kiếm sự ẩn náu.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi sát phía sau Lâm Nhất, mỗi bước chân đều cẩn trọng, ánh mắt cảnh giác quét qua từng lùm cây, từng bóng đá. Nỗi sợ hãi vẫn hiện rõ trên gương mặt Tô Mạt Nhi, nàng khẽ rụt rè nắm lấy vạt áo của Mộ Dung Uyển Nhi, nhưng vẫn không hề nói một lời, tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt nàng vẫn ẩn chứa một sự lo lắng khó tả, đặc biệt là khi nàng cảm nhận được sát khí mơ hồ đang lẩn khuất trong màn sương mù.
"Hắn ở đây," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng hắn trầm thấp, gần như hòa lẫn vào tiếng gió. Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, lạnh lẽo và đầy u uất, như một vết sẹo hằn sâu vào không gian.
Họ tiếp tục đi thêm một đoạn, sương mù càng lúc càng dày đặc, đến mức tầm nhìn chỉ còn chưa đầy vài bước chân. Bỗng, qua làn sương mờ ảo, một bóng người dần hiện ra. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, đang ngồi thiền bên một vách đá cheo leo, lưng tựa vào phiến đá lạnh lẽo. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen, gần như hòa mình vào bóng tối và sương mù, chỉ có duy nhất một thanh kiếm cổ màu huyết cắm sâu xuống đất ngay cạnh hắn là nổi bật, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, như một linh hồn khát máu đang ngủ say. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng từ khắp người hắn vẫn toát ra một thứ sát khí ngưng đọng, lạnh lẽo, như thể toàn bộ thế giới xung quanh đều phải run sợ trước sự tồn tại của hắn.
Cảm nhận được sự xuất hiện của những kẻ không mời, Trần Hạo khẽ mở mắt. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của hắn, ẩn chứa sự u uất và bi thương, giờ đây ánh lên một tia sắc lạnh, sắc bén như lưỡi kiếm. Hắn không hề cử động, chỉ đưa ánh mắt quét qua ba người, dừng lại ở Lâm Nhất.
"Các ngươi tới đây làm gì?" Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, mang theo sự lạnh lùng và cảnh giác tột độ. "Muốn báo thù cho những kẻ ta đã giết sao? Hay là muốn bắt ta về giao cho triều đình để lấy công?" Hắn không hề che giấu sát khí của mình, nó như một lớp băng giá bao trùm lấy không gian, khiến Tô Mạt Nhi khẽ run lên.
Lâm Nhất không hề nao núng trước sát khí của Trần Hạo. Hắn tiến thêm một bước, ra hiệu cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng yên. "Chúng ta đến không phải để trừng phạt, mà để đối thoại, Trần huynh." Giọng Lâm Nhất vẫn ôn hòa, chân thành, như muốn xua tan đi sự lạnh lẽo của U Cốc. "Chúng ta đến để thấu hiểu nỗi đau đã biến ngươi thành Huyết Kiếm Khách, để nhìn vào tận cùng của hận thù, và để tìm một con đường khác, nếu ngươi muốn."
Trần Hạo nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt xương xẩu. "Thấu hiểu? Tìm một con đường khác? Ngươi nói nghe thật nực cười, đạo sĩ. Cuộc đời ta đã định sẵn trên con đường máu và nước mắt. Hận thù của ta đã hòa vào từng thớ thịt, từng nhát kiếm. Ngươi nghĩ vài lời nói của ngươi có thể thay đổi được gì sao?" Hắn vẫn ngồi yên, nhưng tay hắn đã đặt nhẹ lên chuôi Huyết Kiếm, chỉ chờ một động thái nhỏ từ phía Lâm Nhất để rút kiếm.
Ánh mắt của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi dán chặt vào Trần Hạo, trái tim họ đập thình thịch trong lồng ngực. Họ biết, chỉ một lời nói sai, một hành động vô ý, có thể khiến Huyết Kiếm Khách này bùng nổ, và lúc đó, U Cốc này sẽ chìm trong máu. Nhưng Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt hắn không hề rời khỏi đôi mắt u uất của Trần Hạo, như thể hắn đang nhìn sâu vào tận cùng linh hồn của kẻ đối diện. Hắn tin, tiên đạo tại tâm, và chỉ có lòng chân thành mới có thể chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất.
***
Trong màn sương mù vẫn còn vương vấn, nơi U Cốc cô tịch, cuộc đối thoại giữa Lâm Nhất và Trần Hạo tiếp tục kéo dài, xuyên suốt cả đêm khuya thanh vắng cho đến khi ánh rạng đông yếu ớt bắt đầu le lói. Không khí vẫn lạnh buốt, nhưng sương mù đã dần tan, để lộ ra những vách đá sừng sững và những hàng cây cổ thụ già nua, gân guốc. Âm thanh của tiếng gió rít nhẹ, tiếng côn trùng kêu rả rích vẫn còn đó, nhưng không còn mang vẻ hoang tàn, bí ẩn như trước, mà dường như đã trở thành những chứng nhân câm lặng cho cuộc đối đầu tinh thần này.
Lâm Nhất vẫn ngồi đối diện Trần Hạo, vẻ mệt mỏi đã hằn lên khuôn mặt thư sinh của hắn, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự kiên định lạ thường. Phù Trần Mộc đặt ngang trên đùi hắn, như một biểu tượng của sự thanh tịnh và trí tuệ. Hắn không né tránh nỗi đau của Trần Hạo, mà dùng triết lý về 'hồng trần luyện tâm', về 'nghiệp chướng' và 'nhân quả' để phân tích con đường mà Trần Hạo đã đi, không phải để phán xét, mà để thấu hiểu.
"Hận thù có thể cho ngươi sức mạnh nhất thời, Trần huynh," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua sa mạc khô cằn. "Nó có thể đẩy ngươi tiến về phía trước, giúp ngươi vượt qua những giới hạn của bản thân để thực hiện mục đích của mình. Nhưng nó cũng là xiềng xích trói buộc tâm hồn ngươi, đẩy ngươi vào vòng luẩn quẩn của oán nghiệt, khiến ngươi không thể nhìn thấy ánh sáng, không thể tìm thấy bình yên. Mỗi khi một sinh mạng ngã xuống dưới lưỡi kiếm của ngươi, dù là kẻ thù, hạt giống của hận thù lại càng bén rễ sâu hơn trong tâm hồn ngươi, gieo rắc thêm đau khổ cho những linh hồn khác, và cả chính ngươi. Tiên đạo không phải là đoạt mạng, mà là giữ lấy thiện niệm, thấu hiểu vạn vật. Nếu chỉ biết báo thù, thì khác gì kẻ đã gây ra đau khổ cho ngươi?"
Trần Hạo im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn phức tạp, nội tâm giằng xé. Trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn, những vết hằn của sự đau khổ và u uất càng trở nên rõ nét dưới ánh bình minh yếu ớt. Hắn không hoàn toàn tin những lời Lâm Nhất nói, nhưng cũng không thể phản bác. Hắn đã sống với hận thù quá lâu, nó đã trở thành một phần của bản ngã, là lý do duy nhất để hắn tồn tại.
"Ngươi nói dễ dàng lắm, đạo sĩ!" Giọng Trần Hạo khàn đặc, pha lẫn sự giận dữ và chua chát. "Khi ngươi chưa từng nếm trải nỗi đau mất mát, nỗi bất lực khi nhìn gia đình bị tàn sát, cả thế giới sụp đổ trước mắt! Ngươi chưa từng phải sống từng ngày trong bóng tối của sự thù hận, không còn gì để mất ngoài chính linh hồn mình!"
Lâm Nhất khẽ thở dài, ánh mắt hắn dịu đi, nhưng vẫn kiên định. "Ta không nói nỗi đau của ngươi là vô nghĩa, Trần huynh. Mỗi sinh linh trong hồng trần này đều gánh vác những nghiệp chướng và bi kịch riêng. Ta đã từng chứng kiến những mảnh đời khốn khổ không kém gì ngươi, những gia đình tan nát, những giấc mơ bị chôn vùi. Có kẻ đã chọn con đường báo thù, và cuối cùng cũng chỉ đổi lại sự cô độc và cái chết. Nhưng cũng có những người, dù phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, lại chọn cách tha thứ, chọn cách gieo trồng hạt mầm yêu thương và hy vọng, để nỗi đau của mình không trở thành gánh nặng cho thế hệ sau. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường chúng ta chọn sẽ định hình số phận của chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Trần Hạo. "Hận thù là một vòng tròn không lối thoát, Trần huynh. Ngươi giết kẻ thù của mình, nhưng rồi lại tạo ra những kẻ thù mới, những linh hồn khác chất chứa hận thù muốn báo thù cho kẻ đã chết. Cứ thế, vòng luẩn quẩn của oán nghiệt sẽ mãi mãi đeo bám ngươi, không cho ngươi một giây phút bình yên. Liệu có con đường nào khác để chấm dứt vòng lặp đau khổ ấy, ngoài việc tự biến mình thành kẻ đã gây ra cho ngươi đau khổ? Liệu có cách nào để Huyết Kiếm của ngươi không chỉ là để đoạt mạng, mà còn là để giữ lấy một thứ gì đó, một thứ đáng quý hơn?"
Ánh mắt Trần Hạo dao động dữ dội. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, những lời Lâm Nhất nói đã khơi gợi lại những ký ức, những cảm xúc mà hắn đã chôn vùi bấy lâu. Hắn nhớ lại những đêm dài cô độc, khi hận thù không thể xoa dịu nỗi trống rỗng trong tim, khi mỗi lần rút kiếm lại khiến linh hồn hắn thêm phần mục ruỗng. Hắn đã thực sự trở thành một Huyết Kiếm Khách, một bóng ma của quá khứ, bị giam cầm trong chính xiềng xích của mình.
"Vậy... con đường đó là gì?" Giọng Trần Hạo nhỏ dần, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại mang theo một sự yếu ớt, một sự khao khát hiếm thấy.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy mang theo sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Con đường đó không phải là dễ dàng, Trần huynh. Nó đòi hỏi sự dũng cảm để đối mặt với chính mình, để buông bỏ gánh nặng của quá khứ, và để tìm lại phần thiện lương bị che lấp bởi hận thù. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn để chữa lành những vết thương lòng, và lòng tin vào một tương lai không còn bị ám ảnh bởi máu và nước mắt. Nó có thể là tìm kiếm sự công lý bằng một cách khác, là bảo vệ những kẻ yếu thế để không ai phải chịu đựng bi kịch như ngươi, hoặc đơn giản chỉ là tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình."
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh U Cốc, nơi ánh bình minh đang dần xua đi màn sương mù, chiếu rọi lên những vách đá xám xịt. "Những bi kịch như của ngươi không phải là ngẫu nhiên, Trần huynh. Ta đã nghe được những lời đồn về các bí mật cổ xưa, những thế lực đứng sau Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, những kẻ đã gieo rắc tai ương khắp hồng trần, biến những người như ngươi thành công cụ cho âm mưu của chúng. Nỗi đau của ngươi chỉ là một phần nhỏ của một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ. Nếu ngươi có thể buông bỏ hận thù cá nhân, ngươi có thể dùng sức mạnh và kinh nghiệm của mình để chống lại những kẻ đã tạo ra bi kịch cho vô số gia đình, không chỉ riêng gia đình ngươi."
Trần Hạo vẫn im lặng, ánh mắt hắn dán chặt vào thanh Huyết Kiếm cắm bên cạnh. Lời Lâm Nhất nói như một luồng gió mạnh thổi tung những tầng mây mù trong tâm trí hắn. Hắn không hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng sự dao động đã xuất hiện. Hắn đã từng nghĩ mình không còn gì để mất, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy một tia hy vọng mong manh về một con đường khác. Hắn khẽ đưa tay, nắm lấy chuôi Huyết Kiếm, từ từ rút nó lên khỏi mặt đất. Tiếng kim loại ma sát với đất đá vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hắn không vung kiếm, không tấn công, mà chỉ nhìn ngắm lưỡi kiếm đỏ sẫm, như thể đang chiêm nghiệm về ý nghĩa của nó, về con đường mà nó đã dẫn hắn đi, và về con đường mà nó có thể dẫn hắn đến trong tương lai.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đứng từ xa quan sát, không ai dám lên tiếng. Họ cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng nhận ra một sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt của Trần Hạo. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hắn biết, cảm hóa một tâm hồn lạc lối đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng tin, điều này sẽ là một bài học quan trọng cho hắn khi đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai. Hắn tin rằng, hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc chờ đợi nó nảy nở. Ánh bình minh dần lan tỏa khắp U Cốc, xua tan hoàn toàn màn sương mù, mang theo một hơi ấm yếu ớt, như một lời hứa về một khởi đầu mới. Trần Hạo, với thanh Huyết Kiếm trong tay, đứng đó, một mình, giữa sự lựa chọn giữa bóng tối của quá khứ và ánh sáng của một tương lai chưa xác định.