Vô tiên chi đạo
Chương 296

Danh Tiếng Vang Xa: Âm Vang Hồng Trần

4061 từ
Mục tiêu: Minh họa sự lan truyền rộng rãi và ảnh hưởng của danh tiếng Lâm Nhất sau khi giải cứu Thái Tử Lưu Ly, củng cố hình ảnh 'ẩn sĩ' và 'đạo sĩ hành hiệp' của hắn trong mắt thế gian.,Khám phá phản ứng nội tâm của Lâm Nhất trước sự nổi tiếng bất ngờ, tiếp tục củng cố triết lý 'Vô Tiên' và sự không chấp trước vào hư danh.,Sử dụng sự lan truyền tin tức để gieo rắc thêm manh mối về 'Hắc Y Nhân' và 'Tà Đạo Sĩ Mù', cho thấy sự nổi lên của Lâm Nhất đang thu hút sự chú ý của các thế lực ngầm.,Chuyển tiếp hành trình của nhóm đến một vùng đất mới, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn và việc chủ động điều tra các bí ẩn đã được Trần Hạo hé lộ.,Củng cố mối quan hệ và sự thấu hiểu giữa các thành viên trong nhóm, đặc biệt là giữa Lâm Nhất và Trần Hạo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Bác Ba, Người Kể Chuyện Dạo (Ông Đồ)
Mood: Reflective, philosophical, observant, subtly tense, hopeful but with underlying caution.
Kết chương: [object Object]

Sau màn đêm mênh mang nuốt trọn ánh hoàng hôn cuối cùng, đoàn người Lâm Nhất tiếp tục hành trình xuôi về phương Nam, rời xa kinh thành Lưu Ly nơi những biến cố vừa lắng dịu. Con đường núi quanh co, uốn lượn như một dải lụa vắt ngang qua những vách đá sừng sững, phía xa là trùng điệp núi non ẩn hiện trong sương sớm. Không khí trên cao nguyên trở nên trong lành và mát lạnh hơn, mang theo mùi của đất đá, của cây cỏ dại và đôi khi là hương hoa dại vương vấn đâu đó, tạo nên một cảm giác hoang dã, hùng vĩ, và cả chút bí ẩn. Màn sương mỏng như lụa trắng giăng mắc khắp các thung lũng, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc vừa mới vẽ. Tiếng chim rừng lảnh lót vọng lại từ những tán cây cổ thụ, phá tan sự tĩnh mịch, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ yên bình vốn có.

Hắn, Lâm Nhất, bước đi trên con đường đá gập ghềnh, chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ phấp phới trong gió, như một cánh chim cô độc giữa trời đất bao la. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Phù Trần Mộc khẽ đung đưa trong tay, tựa như một phần thân thể, một vật chứng cho con đường tu đạo mà hắn đã chọn. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về cuộc đời, về quyền lực, về lòng người mà hắn đã chiêm nghiệm tại Lưu Ly Hoàng Triều. Hắn tự hỏi, liệu có phải tất cả những gì diễn ra chỉ là một vở kịch lớn của hồng trần, nơi mỗi người đều đóng một vai, và số phận được định đoạt bởi những sợi dây vô hình của dục vọng và tham vọng?

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi bước bên cạnh hắn, hình bóng nhỏ bé của hai nàng như những đóa hoa rừng mong manh, nhưng lại mang trong mình sự kiên cường và sức sống mãnh liệt. Uyển Nhi vẫn dịu dàng, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất, như muốn đọc thấu những suy tư sâu kín trong lòng hắn. Nàng hiểu rằng, mỗi cuộc hành trình không chỉ là sự di chuyển về địa lý, mà còn là sự thăng hoa của tâm hồn, là những bài học được khắc ghi vào tận xương tủy. Tô Mạt Nhi thì vẫn hoạt bát như chú chim non, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng đảo quanh, tò mò khám phá mọi thứ xung quanh. Nàng đôi khi khẽ huýt sáo theo tiếng chim, mang đến một làn gió tươi mát, xua đi phần nào sự nặng nề trong không khí.

Trần Hạo, Huyết Kiếm Khách, vẫn giữ một khoảng cách nhất định phía sau. Thân hình cao lớn, bộ áo choàng đen và thanh huyết kiếm đeo bên hông khiến hắn trông như một cái bóng đơn độc, hòa mình vào màn sương sớm. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng không còn vẻ u uất như trước. Giờ đây, trong ánh mắt ấy đã có thêm sự cảnh giác, sự đề phòng của một người từng trải qua vô vàn gian nan, hiểm nguy. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, và những hiểm họa vẫn luôn rình rập, đặc biệt là khi những kẻ như Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù vẫn còn ẩn mình trong bóng tối. Hắn đã lựa chọn đi theo Lâm Nhất, không phải vì một lời hứa hẹn hay một mục tiêu cụ thể nào, mà vì hắn cảm nhận được ở vị đạo sĩ trẻ này một chân lý khác, một con đường khác để hành hiệp, để chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ của chính mình. Sự tĩnh lặng của buổi sớm mai ôm trọn cả đoàn người, mỗi bước chân đều như đang đặt xuống một trang sách mới, mở ra một chương mới trong hành trình truy tìm tiên đạo giữa hồng trần.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ bóng dài lên những rặng núi xa xa. Sau một ngày dài mải miết trên đường, đoàn người Lâm Nhất cuối cùng cũng tìm được một nơi để nghỉ chân – một Khinh Vân Khách Điếm nhỏ bé nằm nép mình bên sườn đồi, cách đường lớn không xa. Biển hiệu gỗ cũ kỹ với ba chữ “Khinh Vân Khách Điếm” được khắc thô sơ, mái ngói xanh bạc màu thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ ấm cúng, mời gọi những lữ khách phong trần. Bên trong, sảnh lớn rộn ràng tiếng trò chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng bước chân thình thịch trên cầu thang gỗ cũ. Mùi thức ăn nóng hổi, mùi rượu nồng nàn, mùi gỗ thông và cả mùi khói bếp dịu nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng và đầy sức sống.

Bác Ba, chủ quán trọ, một người đàn ông phốp pháp với cái bụng phệ và khuôn mặt phúc hậu, luôn nở nụ cười hiền lành, nhiệt tình chạy tới chạy lui phục vụ khách. Hắn là kiểu người thích buôn chuyện, và với mỗi chén trà, mỗi món ăn được dọn ra, lại có thêm một câu chuyện mới được kể, một tin đồn mới được lan truyền. Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Trần Hạo chọn một góc khuất trong sảnh, nơi ít người qua lại, để có thể yên tĩnh dùng bữa và nghỉ ngơi. Hắn gọi vài món ăn đơn giản, những món ăn dân dã của vùng núi, nhưng lại mang một hương vị đặc biệt, đánh thức vị giác sau chặng đường dài.

Khi Bác Ba đặt đĩa cá kho và bát canh rau rừng lên bàn, hắn không quên buông một câu hỏi thăm, rồi rất nhanh sau đó, câu chuyện của hắn chuyển hướng sang những tin tức nóng hổi từ kinh thành Lưu Ly. “Ai da, các vị có biết không?” Bác Ba xoa xoa hai bàn tay, ánh mắt lấp lánh vẻ hào hứng. “Chuyện về Thái Tử Lưu Ly ở Đại Càn Đế Đô đó! Nghe nói có một vị đạo sĩ thần thông quảng đại, chỉ phất tay một cái là dẹp yên loạn lạc, cứu bách tính khỏi hiểm nguy! Cả triều đình đều phải kinh ngạc!”

Nghe vậy, một thương nhân ngồi bàn bên cạnh, với bộ râu dài và vẻ ngoài từng trải, cũng hùa theo, thêm thắt vào câu chuyện. “Đúng vậy, đúng vậy! Lão đây vừa từ kinh thành về, nghe tận tai thấy tận mắt! Còn nghe nói vị đạo sĩ đó dung mạo phi phàm, khí chất xuất trần, không màng danh lợi, chỉ hành hiệp vì chính nghĩa! Nghe nói hắn còn cảm hóa được cả Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, kẻ mà ai nghe danh cũng phải khiếp vía, biến hắn thành người hành hiệp trượng nghĩa!”

Tô Mạt Nhi nghe đến đây thì không nhịn được, nàng quay sang Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch, khẽ che miệng cười khúc khích. “Ca ca, huynh xem, huynh đã thành truyền thuyết rồi đó! Còn cả Trần Hạo đại ca nữa, từ bao giờ mà huynh ấy lại biến thành ‘Huyết Kiếm Khách tà ác’ rồi chứ?” Lời nàng nói tuy nhỏ, nhưng đủ để Trần Hạo nghe thấy. Hắn, người từ nãy đến giờ vẫn lặng lẽ uống rượu, đột nhiên khẽ nhíu mày. Ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua những người xung quanh, rồi dừng lại trên Lâm Nhất. “Lòng người dễ bị mê hoặc bởi những lời đồn thổi,” hắn nói, giọng trầm đục, mang theo chút cảnh giác. “Danh tiếng, đôi khi còn nguy hiểm hơn cả lưỡi kiếm.”

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ánh mắt hắn lại trầm tư. Hắn không nói gì, chỉ khẽ vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc trong tay. Những lời đồn đại này, dù có thêu dệt đến đâu, cũng không làm lay động được tâm cảnh của hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều cảnh đời để có thể bị mê hoặc bởi hư danh. Danh tiếng, đối với hắn, chỉ là một cái bóng, một làn khói mỏng manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Điều quan trọng hơn là giữ vững bản tâm, giữ vững con đường mà hắn đã chọn. Mộ Dung Uyển Nhi dịu dàng gắp một miếng cá vào bát Lâm Nhất, ánh mắt nàng chất chứa sự thấu hiểu. Nàng biết, Lâm Nhất không hề bận tâm đến những lời tán dương hay thêu dệt, nhưng nàng cũng hiểu rằng, danh tiếng này, dù hắn không muốn, cũng sẽ mang lại những phiền toái không nhỏ.

Không khí trong quán trọ vẫn nhộn nhịp, những câu chuyện về vị đạo sĩ áo xanh và Huyết Kiếm Khách vẫn được truyền tai nhau, mỗi người thêm một chút, biến sự thật thành huyền thoại. Lâm Nhất lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thán trước sức mạnh của lời đồn, của những câu chuyện được thêu dệt. Hắn tự hỏi, liệu có bao nhiêu người thực sự hiểu được cái gọi là "tiên đạo" mà hắn đang truy cầu? Có bao nhiêu người hiểu được rằng, "vô tiên" không phải là không có tiên, mà là tiên không ở đâu xa, tiên ở trong chính mỗi con người, ở trong sự thấu hiểu và hòa hợp với hồng trần? Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong cổ họng, như chính vị đắng của cuộc đời. Trần Hạo vẫn lặng lẽ uống rượu, nhưng ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh, như đang đề phòng một mối nguy hiểm vô hình nào đó. Hắn đã từng là một kẻ bị cả giang hồ truy đuổi, hơn ai hết, hắn hiểu rõ sự nguy hiểm mà danh tiếng có thể mang lại. Một ánh mắt cảnh giác, một tiếng thì thầm lạ tai cũng đủ để hắn đề phòng. Trong ánh mắt của hắn, Lâm Nhất thấy được sự hoài nghi, sự cảnh báo về những gì có thể sắp xảy ra. Đây không phải là một chuyến đi yên bình. Danh tiếng của Lâm Nhất, dù được thêu dệt như thế nào, cũng đã bắt đầu vang vọng, và những kẻ đang ẩn mình trong bóng tối chắc chắn sẽ không bỏ qua.

***

Sáng sớm hôm sau, đoàn người Lâm Nhất tiếp tục hành trình. Họ men theo một con đường mòn nhỏ, dẫn sâu vào một thung lũng xanh mướt, nơi những rừng trúc bạt ngàn vươn cao ngút ngàn, tạo thành những con đường hầm tự nhiên mát rượi. Đó là Thanh Trúc Cốc, một nơi thanh tịnh, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thế gian. Tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc như một bản nhạc du dương, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một không gian yên bình đến lạ lùng. Mùi trúc tươi, mùi đất ẩm và mùi nước suối trong lành hòa quyện vào nhau, khiến mỗi hơi thở đều trở nên sảng khoái.

Lâm Nhất tìm một tảng đá phẳng bên bờ suối, ngồi xuống tĩnh tọa. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán trúc, rải những đốm vàng lấp lánh xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh hắn, đôi tay nàng khẽ vuốt ve một nhành trúc non. Nàng biết Lâm Nhất đang chiêm nghiệm, và nàng không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng ấy. Sau một hồi im lặng, nàng khẽ lên tiếng, giọng nói dịu dàng như tiếng suối. “Huynh có cảm thấy gánh nặng khi những lời đồn thổi đó ngày càng lan xa không, Lâm Nhất?”

Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, nơi những ngọn trúc xanh ngắt vươn thẳng lên trời. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc trong tay, tựa như đang xoa dịu những sợi tơ lòng đang rối bời. “Sự thật vốn đơn giản, Uyển Nhi ạ, nhưng qua miệng người đời lại trở nên phức tạp, được thêu dệt thành những câu chuyện kỳ ảo, xa rời bản chất. Tiên đạo ta truy cầu không phải là tiếng tăm hay sự ngưỡng mộ của thế gian, mà là sự thấu hiểu bản thân và vạn vật, là sự thức tỉnh của tâm hồn. Danh tiếng này, cũng chỉ là một cơn gió thoảng qua hồng trần, có thể đến rồi đi, không lưu lại dấu vết gì. Nó không thể định nghĩa được con đường ta đi, cũng không thể thay đổi được bản tâm của ta.”

Hắn ngừng lại một chút, hít thở sâu hương trúc trong lành, rồi tiếp lời. “Kẻ nào chấp trước vào danh tiếng, kẻ đó sẽ bị danh tiếng trói buộc. Kẻ nào truy cầu quyền lực, kẻ đó sẽ bị quyền lực tha hóa. Ta không tìm kiếm sự trường sinh bất tử, không tìm kiếm sức mạnh siêu phàm để thống trị. Ta chỉ muốn hiểu rõ cuộc đời, hiểu rõ lòng người, và dùng trí tuệ của mình để hóa giải những bất công, để gieo những hạt mầm thiện lương giữa mảnh đất hồng trần đầy biến động này. Đó mới là tiên đạo của ta.”

Mộ Dung Uyển Nhi im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất không hề sợ hãi trước danh tiếng, mà hắn chỉ muốn giữ vững sự thuần khiết trong tâm hồn mình, không để những lời tán dương hay phỉ báng của thế gian làm vẩn đục con đường hắn đã chọn. Nàng gật đầu nhẹ, như thể đã tìm thấy lời giải đáp cho những băn khoăn trong lòng. “Thiên hạ có muôn vàn con đường tu đạo, nhưng con đường của Lâm Nhất huynh là độc nhất. Nơi nào có Lâm Nhất huynh, nơi đó có chân lý.”

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp vô cùng. Hắn đứng dậy, Phù Trần Mộc khẽ phẩy nhẹ, tựa như xua đi bụi trần đang bám víu vào tâm hồn. Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong sương mù, cảm nhận sự vô thường của vạn vật. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn lẩm nhẩm những lời ấy, như một lời nhắc nhở cho chính mình, và cũng như một triết lý sống mà hắn muốn truyền tải.

Ở một góc khuất gần đó, Tô Mạt Nhi đang tò mò khám phá những chú bướm đủ màu sắc đang bay lượn giữa rừng trúc. Nàng đuổi theo một chú bướm vàng, tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng khắp thung lũng, mang đến một làn gió tươi vui, xua đi phần nào vẻ trầm tư của Lâm Nhất và Uyển Nhi. Trần Hạo thì lẳng lặng luyện kiếm ở một bãi đất trống. Hắn không nói lời nào, nhưng mỗi động tác của hắn đều chứa đựng sự tập trung cao độ, sự kiên nhẫn và lòng quyết tâm. Thanh huyết kiếm của hắn vung lên, rồi lại hạ xuống, tạo thành những đường cong hoàn hảo, như thể hắn đang hòa mình vào vũ điệu của gió và trúc. Hắn không quan tâm đến những lời đồn đại về mình hay về Lâm Nhất, hắn chỉ quan tâm đến con đường của mình, con đường để chuộc tội và tìm kiếm sự thật. Hắn hiểu rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở lưỡi kiếm, mà còn nằm ở sự kiên định của tâm hồn. Trong Thanh Trúc Cốc yên bình này, mỗi người đều tìm thấy một khoảnh khắc riêng cho mình, để chiêm nghiệm, để rèn luyện, và để chuẩn bị cho những thử thách mới sắp tới. Dù danh tiếng có vang xa đến đâu, dù những lời đồn có thêu dệt đến mức nào, thì chân lý vẫn nằm trong trái tim, trong từng bước chân trên con đường hồng trần vô tận.

***

Rời khỏi Thanh Trúc Cốc, đoàn người Lâm Nhất tiếp tục hướng về phía Nam. Con đường dần trở nên rộng rãi hơn, và những dấu hiệu của một thị trấn sầm uất bắt đầu xuất hiện. Đến giữa trưa, họ đã đặt chân vào một Phàm Nhân Thị Trường rộng lớn, nơi sự sống và hoạt động diễn ra tấp nập. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài trên những con đường lát đá. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân thình thịch và tiếng xe ngựa lộc cộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần cù, tất cả đều tạo nên một không khí náo nhiệt, tràn ngập hơi thở của hồng trần.

Lâm Nhất bước đi giữa dòng người tấp nập, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không khỏi cảm thán trước sự đa dạng của cuộc sống, trước những bộn bề lo toan của con người. Bỗng nhiên, một giọng nói sang sảng, đầy kịch tính vang lên từ một góc chợ, thu hút sự chú ý của hắn và cả đoàn người. Đó là một Người Kể Chuyện Dạo, hay còn gọi là Ông Đồ, với dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng ngời. Hắn cầm một cây quạt cũ kỹ, đứng trên một cái bục nhỏ, xung quanh là đám đông người dân đang say sưa lắng nghe.

“Này, này hỡi các vị anh hùng hào kiệt, các vị bằng hữu gần xa!” Ông Đồ vỗ mạnh cây quạt vào lòng bàn tay, giọng nói vang vọng khắp khu chợ. “Chắc hẳn các vị đã nghe danh về những gì diễn ra tại Lưu Ly Hoàng Triều cách đây không lâu! Một trận đại loạn suýt nữa đã nhấn chìm cả triều đình, nhưng may thay, trời cao đã thương xót, phái xuống một vị tiên nhân giáng trần!” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua đám đông, tạo kịch tính. “Vị tiên nhân ấy không ai khác chính là vị đạo sĩ áo xanh, với khí chất xuất trần, dung mạo phi phàm! Hắn chỉ một ánh mắt thôi đã cảm hóa được Huyết Kiếm Khách tà ác, kẻ mà ai nghe danh cũng phải khiếp vía, biến hắn từ một kẻ sát nhân máu lạnh thành một người hành hiệp trượng nghĩa! Hắn dẹp tan âm mưu phản nghịch, bảo vệ Thái Tử Lưu Ly, cứu bách tính khỏi hiểm nguy! Hắn chính là phúc tinh của Đại Càn ta, là vị tiên nhân sống giữa hồng trần!”

Đám đông vỡ òa trong những tiếng trầm trồ, thán phục. Những lời đồn đại từ Khinh Vân Khách Điếm giờ đây đã được thêm thắt gấp bội, biến Lâm Nhất thành một huyền thoại sống, một vị tiên nhân thực thụ. Tô Mạt Nhi không nhịn được, nàng quay sang Lâm Nhất, che miệng cười khúc khích. “Ca ca, huynh nghe xem! Huyết Kiếm Khách kia đã trở thành ‘tà ác’ từ bao giờ vậy? Còn huynh thì đã thành ‘tiên nhân giáng trần’ rồi đó!” Nàng trêu chọc, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào.

Trần Hạo đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm đục, chỉ đủ cho Lâm Nhất và đồng đội nghe thấy. “Những kẻ nghe chuyện thì tin, thì tán dương. Nhưng những kẻ có dã tâm thì sẽ tìm kiếm, sẽ lợi dụng. Danh tiếng này, không phải lúc nào cũng là điều tốt đẹp.” Ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại ở một biểu tượng lạ trên chiếc túi vải của một người đàn ông lướt qua. Đó là một hình vẽ ba con rắn quấn vào nhau, một biểu tượng mà hắn đã từng thấy trong những nơi u tối nhất của giang hồ, thường liên quan đến những kẻ thuộc Hắc Y Nhân. Hắn khẽ kéo tay Lâm Nhất lại gần hơn, thì thầm. “Vị đạo sĩ, ta cảm thấy có điều bất thường. Biểu tượng này… và những ánh mắt lạ kia… Có lẽ, chúng đã bắt đầu chú ý đến chúng ta rồi.”

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn cũng quét qua đám đông, rồi dừng lại ở vài gương mặt thoắt ẩn thoắt hiện, mang theo vẻ dò xét, toan tính. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng nội tâm lại khởi lên những suy tư sâu sắc. Hắn biết, Trần Hạo nói đúng. Danh tiếng, đôi khi như một lưỡi dao hai lưỡi. Nó có thể mang lại sự tôn kính, nhưng cũng có thể biến hắn thành mục tiêu của những kẻ âm mưu, của những thế lực đen tối. Hắn cảm nhận được một luồng khí âm u rất nhẹ, rất khó nhận biết, như một cái bóng mờ ảo đang lẩn khuất trong những ngóc ngách của khu chợ. Đó là một sự cảnh báo.

“Bất luận thế nào, con đường ta đi vẫn không thay đổi,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên định. “Nhưng có lẽ, đã đến lúc chúng ta cần chủ động hơn. Những lời đồn đại về Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù mà huynh đã kể, Trần Hạo, có vẻ như chúng không chỉ là những lời nói suông. Chúng đang dần hiện hữu, và có lẽ chúng đã bắt đầu dõi theo chúng ta.”

Trần Hạo gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Ta đã nghe được một vài tin tức rời rạc về những kẻ áo đen, chúng thường xuất hiện ở những vùng biên giới, nơi có nhiều thương nhân qua lại. Có vẻ như chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó, hoặc một ai đó.” Hắn khẽ chỉ về phía Tây, nơi có những dãy núi hiểm trở. “Vùng đất phía Tây, giáp ranh với Ma Vực, luôn là nơi tập trung của nhiều thế lực ngầm. Có lẽ, chúng ta nên hướng về phía đó.”

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trao đổi ánh mắt. Sự bình yên chỉ là tạm thời, và những thử thách mới đang chờ đợi phía trước. Nhưng trong ánh mắt các nàng, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và quyết tâm đồng hành cùng Lâm Nhất. Con đường phía trước, dù có gian nan đến mấy, thì họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Lâm Nhất khẽ thở ra một hơi dài. Hắn biết, hành trình truy tìm tiên đạo của hắn sẽ không ngừng lại. Danh tiếng này, có thể sẽ là một tấm màn che chắn, nhưng cũng có thể là một ngọn đuốc dẫn đường cho những kẻ muốn tìm đến hắn. Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng đã sẵn sàng. Con đường hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn sẽ dùng chính đôi mắt mình để nhìn thấu, dùng chính trái tim mình để cảm hóa, và dùng chính đôi chân mình để bước đi trên con đường vô tận ấy, để tìm ra chân lý và mang lại sự thiện lương cho thế gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ