Vô tiên chi đạo
Chương 297

Chân Lý Kêu Gọi: Khởi Hành Đến Vực Sâu

4006 từ
Mục tiêu: Minh họa việc Lâm Nhất và nhóm chủ động tìm kiếm thông tin và chuẩn bị cho hành trình đối mặt với Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, chuyển từ thụ động ứng phó sang chủ động truy tìm.,Củng cố triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' của Lâm Nhất qua việc hắn chiêm nghiệm về ý nghĩa của 'hành hiệp' và 'tu thân' trong bối cảnh những âm mưu lớn hơn.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự thấu hiểu lẫn nhau giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Trần Hạo, đặc biệt là sự tin tưởng vào con đường của Lâm Nhất.,Gieo rắc thêm manh mối và sự căng thẳng về mối đe dọa từ Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, định hình hướng đi cho những chương cuối của arc và cho các arc tiếp theo.,Xác lập rõ ràng danh tiếng 'đạo sĩ hành hiệp' của Lâm Nhất không chỉ qua hành động mà còn qua ý chí và sự chuẩn bị của hắn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Người Kể Chuyện Dạo (Ông Đồ)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, bí ẩn, căng thẳng
Kết chương: [object Object]

Chương 297: Chân Lý Kêu Gọi: Khởi Hành Đến Vực Sâu

Sau những lời đồn đại vang dội về vị đạo sĩ áo xanh cứu rỗi Lưu Ly Hoàng Triều, nhóm Lâm Nhất không dừng lại quá lâu ở Phàm Nhân Thị Trường sầm uất. Danh tiếng, như một làn sương sớm, có thể che mờ tầm nhìn, nhưng cũng có thể dẫn lối cho những kẻ có dã tâm. Trần Hạo đã đúng, khi một ngọn đèn được thắp sáng, những con thiêu thân cũng sẽ tìm đến. Hắn và đồng đội nhận ra rằng, đã đến lúc phải chủ động hơn, không chỉ chờ đợi những thử thách ập đến, mà phải đi tìm, phải đối mặt với chúng. Hướng Tây, nơi dãy núi hiểm trở và Ma Vực giáp ranh, nơi những kẻ áo đen thường xuyên xuất hiện, đã trở thành đích đến tiếp theo trong hành trình vô tận của họ.

Màn đêm buông xuống, mang theo một làn gió se lạnh, nhóm Lâm Nhất tìm đến một Thanh Phong Quán nằm ven đường, cách khu chợ ồn ào không xa. Đó là một ngôi nhà gạch hai tầng cổ kính, với sân rộng rãi đủ để khách buộc ngựa hoặc đậu xe linh thú. Từ bên ngoài nhìn vào, ánh đèn lồng vàng vọt hắt ra qua những khung cửa sổ gỗ, tạo nên một vẻ ấm cúng, mời gọi. Tiếng người trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói và bước chân dồn dập vọng ra, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào, đặc trưng của một quán trọ bình dân nhưng thân thiện. Không khí bên trong quán nồng nặc mùi thức ăn chiên xào, mùi rượu cay nồng và thoang thoảng mùi khói thuốc lá từ những lão phu hút tẩu, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí thoải mái, là nơi lý tưởng để những lữ khách trao đổi thông tin, hay chỉ đơn giản là tìm một chốn nghỉ chân sau hành trình dài.

Lâm Nhất chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể bao quát toàn bộ gian phòng mà không quá lộ liễu. Hắn ngồi xuống, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn gần như chìm lẫn vào bóng tối. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng ngồi cạnh, tự nhiên rót cho hắn một chén trà nóng. Hương trà thanh đạm lan tỏa, xua đi phần nào mùi tạp nham của quán. Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng đảo quanh, tò mò quan sát mọi người. Trần Hạo thì tựa lưng vào tường, một tay cầm chén rượu, thỉnh thoảng nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gương mặt trong quán, thu thập thông tin một cách thầm lặng.

Giữa những tiếng ồn ào ấy, có một giọng nói đặc biệt vang vọng, thu hút sự chú ý của nhóm Lâm Nhất. Đó là một Người Kể Chuyện Dạo, với dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng ngời, đang ngồi trên một chiếc ghế cao, vỗ nhẹ cây quạt trong tay để tạo nhịp điệu cho câu chuyện của mình. Ông ta không ngừng kể về những sự kiện kỳ lạ, những mất tích bí ẩn và những dấu hiệu tà ác xuất hiện ở vùng biên giới phía Tây, nơi được đồn đại là gần Ma Vực.

“...Vùng đất phía Tây, nơi núi non trùng điệp, mây mù bao phủ quanh năm, mấy tháng nay lại càng thêm phần u ám!” Người Kể Chuyện Dạo cất giọng trầm bổng, cố ý kéo dài câu từ để tăng kịch tính. “Người ta đồn rằng đó là bàn tay của Hắc Y Nhân, những kẻ gieo rắc tai ương, những bóng ma vô hình chuyên bắt cóc người sống, hút cạn tinh khí! Nhiều thôn làng đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại những ngôi nhà đổ nát và một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương! Và cả những lời thì thầm về Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã từng khuấy đảo giang hồ năm xưa, với phép thuật tà ác và lòng dạ hiểm độc, nay lại xuất hiện trở lại, hợp sức cùng Hắc Y Nhân, âm mưu điều gì đó động trời!”

Đám đông xung quanh xôn xao bàn tán, không ít người lộ vẻ sợ hãi. Người Kể Chuyện Dạo lại tiếp tục, giọng ông ta hạ thấp, đầy vẻ thần bí. “Nhưng cũng có tin đồn rằng, có một vị tiên nhân áo xanh, đã từng cứu rỗi cả một hoàng triều khỏi họa loạn, đang trên đường hành hiệp trượng nghĩa, tìm đến những nơi u tối nhất để mang lại ánh sáng. Hắn có thể cảm hóa được cả những kẻ máu lạnh nhất, thì hà cớ gì không thể đối phó với Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù?”

Tô Mạt Nhi, nghe đến đây, không khỏi rùng mình. Nàng quay sang Lâm Nhất, đôi mắt to tròn hơi cụp xuống, vẻ hoạt bát thường ngày đã vơi đi đôi chút, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ. “Lâm Nhất ca ca, nghe có vẻ nguy hiểm quá... Những chuyện này... Chúng ta có nên đi xa đến vậy không? Hắc Y Nhân, Tà Đạo Sĩ Mù... nghe thôi đã thấy đáng sợ rồi.” Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng mang một chút run rẩy nhẹ. Nàng biết, con đường mà Lâm Nhất chọn không hề dễ dàng, nhưng khi những hiểm nguy trở nên cụ thể hơn, lòng nàng vẫn không khỏi dấy lên nỗi bất an.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười trấn an nàng, rồi ánh mắt hắn lại hướng về phía Người Kể Chuyện Dạo, lắng nghe từng lời, từng ý tứ. Hắn cảm nhận được một sự thật ẩn chứa trong những lời đồn đại ấy, một sự thật không thể chối bỏ. Hắn biết, danh tiếng của hắn, dù vô tình mà có, giờ đây đã trở thành một ngọn đuốc, chiếu sáng con đường hắn phải đi, nhưng cũng đồng thời thu hút những cái bóng đen tối. Hắn không thể trốn tránh, bởi vì chính cái "vô tiên" trong tâm hắn đã định nghĩa rằng, tiên đạo không phải là lánh đời, mà là dấn thân vào hồng trần, đối mặt với những gian nan, thấu hiểu lẽ nhân sinh.

Trần Hạo lúc này mới khẽ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng giọng nói trầm đục, chỉ đủ cho ba người nghe thấy, lại mang một sự chắc chắn đến đáng sợ. “Những lời đồn đó không phải không có căn cứ. Ta từng nghe qua, Hắc Y Nhân thường xuất hiện ở những nơi có âm khí nặng nề, những vùng đất bị bỏ hoang, hoặc những con đường vắng vẻ, ít người qua lại. Chúng không thích ánh sáng, cũng không thích sự ồn ào. Vùng biên giới phía Tây, với địa thế hiểm trở, núi non hiểm nguy, lại giáp ranh Ma Vực, từ lâu đã là nơi trú ngụ lý tưởng của những kẻ như vậy. Chúng thường dùng những nơi đó để thực hiện các nghi thức tà ác, thu thập sinh hồn hoặc tinh khí, phục vụ cho một mục đích nào đó mà ta chưa từng rõ.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Cái biểu tượng ba con rắn quấn vào nhau mà ta thấy hôm trước... ta đã từng nhìn thấy nó trên một số thi thể bị rút cạn tinh khí ở một vùng đất hoang tàn. Có lẽ, chúng đã bắt đầu lan rộng hoạt động của mình.”

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nhíu mày, nét buồn trong đôi mắt thanh tú càng thêm rõ rệt. Nàng cảm nhận được sự bất an từ những lời của Trần Hạo, nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Nàng biết, con đường này không dành cho những kẻ yếu mềm. Nàng nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt có sự lo lắng, nhưng cũng có sự kiên định, sẵn sàng đồng hành cùng hắn.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn quét qua Trần Hạo, rồi lại hướng ra cửa sổ, nhìn về phía màn đêm thăm thẳm. Hắn biết, Trần Hạo không phải là kẻ ba hoa. Những thông tin mà hắn đưa ra, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, nhưng lại khớp với những gì Lâm Nhất đã cảm nhận được. Một luồng khí âm u, một sự bất an vô hình đang dần bao trùm thế giới này, và hắn, với danh tiếng bất đắc dĩ, dường như đã bị cuốn vào vòng xoáy ấy. Nhưng thay vì sợ hãi, trong lòng Lâm Nhất lại dấy lên một quyết tâm sắt đá. Con đường vô tiên của hắn, không phải là vô cảm, mà là thấu hiểu và hành động.

***

Đêm khuya, sau khi rời Thanh Phong Quán, nhóm Lâm Nhất tìm đến một Ẩn Cư Động Phủ bỏ hoang nằm sâu trong một khu rừng thưa gần đó để nghỉ ngơi. Đó là một hang đá tự nhiên, không quá lớn, nhưng đủ rộng rãi để nhóm có thể tá túc qua đêm. Bên trong, có một vài khối đá lớn được đẽo gọt sơ sài làm giường và bàn. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm đặc trưng của hang động tràn ngập không gian, nhưng lại mang đến một cảm giác thanh tịnh, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Một con suối nhỏ róc rách chảy qua khe đá gần lối vào, tiếng nước chảy dịu nhẹ, kết hợp với tiếng gió nhẹ lùa qua kẽ lá và tiếng côn trùng kêu ri rỉ, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, an bình. Linh khí trong động tuy không quá dồi dào nhưng ổn định, thích hợp cho việc tĩnh tâm và tu luyện.

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua khe hở trên đỉnh hang, Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng, đôi mắt khép hờ, toàn thân hắn dường như hòa làm một với không gian tĩnh lặng. Hắn không tu luyện, mà đang chiêm nghiệm, suy ngẫm về những gì đã nghe, đã thấy. Những lời đồn đại về Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù, về sự tàn phá và bi kịch mà chúng gây ra, cứ lởn vởn trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những bài học về quyền lực phù du tại Lưu Ly Hoàng Triều, về những số phận bất hạnh mà hắn đã từng chứng kiến.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cách đó không xa, vẻ mặt các nàng trầm tĩnh hơn. Uyển Nhi nhẹ nhàng mân mê Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay, ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng Lâm Nhất, chất chứa nỗi lo lắng thầm kín. Tô Mạt Nhi thì tựa đầu vào vai Uyển Nhi, thỉnh thoảng khẽ cựa quậy, nhưng cũng không dám quấy rầy sự yên tĩnh đang bao trùm. Cả hai đều cảm nhận được sự nặng nề trong tâm tư của Lâm Nhất, và dù có chút sợ hãi trước những hiểm nguy đang chờ đợi, họ vẫn kiên cường ở bên cạnh, làm chỗ dựa tinh thần cho hắn.

Trần Hạo đứng bên ngoài cửa hang, bóng lưng cao lớn của hắn hòa vào màn đêm. Hắn không ngồi xuống, mà đứng gác, ánh mắt sắc bén dò xét từng chuyển động nhỏ trong rừng. Tuy nhiên, thỉnh thoảng hắn vẫn liếc nhìn vào bên trong hang, nơi Lâm Nhất đang tĩnh tọa. Hắn đã từng là một kẻ cô độc, sống trong thế giới của kiếm và máu. Hắn hiểu được sự giằng xé trong lòng Lâm Nhất, giữa một bên là con đường thanh tịnh của đạo sĩ, một bên là trách nhiệm của kẻ hành hiệp, dấn thân vào hồng trần.

Sau một lúc lâu, Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ kiên định lạ thường, như thể đã tìm thấy lời giải đáp cho những trăn trở trong lòng. Hắn khẽ thở dài, một làn hơi trắng nhẹ nhàng tan vào không khí lạnh lẽo.

“Hồng trần vô thường, quyền lực phù du,” Lâm Nhất cất giọng, trầm ấm nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. “Nhưng những bất công, những bi kịch do tà ác gây ra thì lại rất chân thực. Những thôn làng bị tàn phá, những sinh linh vô tội bị giết hại... Đó không phải là ảo ảnh, cũng không phải là thứ có thể lánh xa. Tiên đạo chân chính có lẽ không phải là lánh đời, trốn tránh thực tại, mà là dấn thân để gìn giữ sự bình yên mong manh này, để mang lại chút ánh sáng cho những nơi u tối nhất.”

Hắn dừng lại, ánh mắt hướng về phía Trần Hạo, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu. Trần Hạo khẽ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây pha lẫn chút thấu hiểu.

“Ngươi nói đúng,” Trần Hạo đáp, giọng hắn trầm đục, mang theo chút suy tư. “Kẻ mạnh không chỉ để bảo vệ mình, mà còn để bảo vệ những gì yếu ớt. Nhưng con đường này, càng đi sâu càng khó khăn, càng cô độc. Ngươi sẽ phải đối mặt với không chỉ kẻ thù bên ngoài, mà còn cả những nghi ngờ, những cám dỗ từ chính nội tâm mình.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu. Hắn biết, Trần Hạo nói không sai. Con đường mà hắn chọn, Vô Tiên chi đạo, không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, mà là một con đường đầy gai góc, thử thách. Hắn phải đối mặt với sự giằng xé giữa việc giữ lấy sự thanh tịnh của đạo sĩ và trách nhiệm dấn thân vào những nơi bẩn thỉu nhất của hồng trần. Nhưng hắn tin rằng, chân lý không nằm ở sự trốn tránh, mà ở sự đối mặt.

Mộ Dung Uyển Nhi lúc này mới khẽ lên tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. “Dù khó khăn đến đâu, dù có phải đối mặt với những gì, chúng ta sẽ luôn ở bên huynh, Lâm Nhất. Huynh không hề cô độc.” Nàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây ánh lên sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối.

Tô Mạt Nhi cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh, giọng nói trong trẻo vang lên đầy nhiệt huyết. “Đúng vậy! Có chúng ta ở đây mà! Lâm Nhất ca ca không cần phải lo lắng gì cả! Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Hắc Y Nhân, cùng nhau tìm ra Tà Đạo Sĩ Mù!” Nàng nói, rồi lại khẽ rúc vào vai Uyển Nhi, dù miệng nói mạnh mẽ nhưng trong lòng vẫn không giấu được chút sợ hãi.

Lâm Nhất nhìn hai nàng, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt thư sinh của hắn. Nụ cười ấy ấm áp như ánh trăng, xua đi phần nào sự lạnh lẽo trong lòng hắn. Hắn biết, có những người đồng hành này, con đường của hắn sẽ không còn quá cô độc. Sự ủng hộ của họ là nguồn động lực to lớn, giúp hắn kiên định hơn với lựa chọn của mình.

Trần Hạo quay trở lại hang, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt hắn đã có sự thay đổi. Hắn không còn là kẻ kiêu ngạo, thờ ơ như trước. Hắn tin vào Lâm Nhất, tin vào con đường mà vị đạo sĩ trẻ này đang đi. Hắn quỳ xuống, trải ra một tấm bản đồ thô sơ mà hắn đã vẽ vội vàng. Trên tấm bản đồ đó, có những ký hiệu ngoằn ngoèo, những chấm đỏ đánh dấu những nơi mà Hắc Y Nhân thường xuất hiện, những vùng đất bị nguyền rủa, hay những con đường hiểm trở ít ai lui tới.

“Đây là những nơi ta từng nghe nói có dấu vết của chúng,” Trần Hạo chỉ vào một chấm đỏ lớn, nằm sâu trong một vùng đất thấp trũng, được đánh dấu là “Mê Vụ Đàm”. “Nơi này luôn bị sương mù bao phủ quanh năm, âm khí nặng nề, cực kỳ thích hợp cho hoạt động của Hắc Y Nhân. Nhiều kẻ đã đi vào đó rồi không bao giờ trở ra. Nếu muốn tìm hiểu rõ hơn về chúng, có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ đây.”

Lâm Nhất nhìn vào tấm bản đồ, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắn biết, đây sẽ là một khởi đầu mới, một thử thách lớn hơn, nhưng cũng là cơ hội để hắn chứng minh con đường Vô Tiên của mình. Con đường hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé tan màn đêm, nhóm Lâm Nhất đã rời khỏi Ẩn Cư Động Phủ, bắt đầu hành trình mới theo hướng Trần Hạo đã chỉ dẫn. Không khí ban mai se lạnh, ẩm ướt, và một lớp sương mỏng giăng mắc trên những tán cây, báo hiệu một ngày nhiều mây và ẩm ướt. Họ đi qua những con đường mòn phủ đầy lá rụng, xuyên qua những khu rừng thưa còn chìm trong bóng tối. Dần dần, địa hình thay đổi. Những ngọn đồi thoai thoải nhường chỗ cho một vùng đất thấp trũng, nơi sương mù bắt đầu dày đặc hơn, như một tấm màn trắng xóa che phủ mọi thứ.

“Chúng ta đã đến gần Mê Vụ Đàm rồi,” Trần Hạo cất giọng, giọng hắn trầm đục vang vọng trong màn sương. “Cẩn thận, mọi người. Nơi này không giống bất kỳ nơi nào chúng ta từng đi qua.”

Đúng như lời Trần Hạo nói, khi nhóm Lâm Nhất tiến sâu hơn, sương mù càng lúc càng dày đặc, như một tấm chăn khổng lồ che phủ cả bầu trời, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân. Không khí trở nên nặng nề và ẩm ướt đến mức gần như có thể nếm được vị nước trong không khí. Mùi nước ẩm mục, mùi rong rêu và bùn đất đặc trưng của một vùng đầm lầy xộc thẳng vào mũi, mang theo một cảm giác khó chịu, có phần rùng rợn. Những cây cối cao lớn mọc ven bờ, thân cây phủ đầy rêu phong, cành lá lòa xòa ẩn hiện trong làn sương, trông như những bóng ma khổng lồ đang giơ tay.

Tiếng nước chảy róc rách từ những con lạch nhỏ, tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng ếch nhái ộp oạp vang lên từ lòng đầm nước, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng kỳ quái, khiến khung cảnh vốn đã u ám lại càng thêm phần bí ẩn. Thỉnh thoảng, một tiếng động lạ nào đó dưới mặt nước, như tiếng thứ gì đó quẫy đạp hay tiếng vỗ cánh nặng nề, lại khiến cả nhóm giật mình, cảnh giác cao độ.

Lâm Nhất dẫn đầu, tay hắn khẽ vuốt Phù Trần Mộc. Ánh sáng nhạt màu ngọc bích từ vật phẩm cổ xưa ấy tỏa ra, giúp xua đi phần nào làn sương mù dày đặc trước mặt, tạo thành một quầng sáng nhỏ dẫn lối. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn cảm nhận được một luồng âm khí nồng đậm đang dần bao trùm lấy không gian, không chỉ là sự ẩm ướt lạnh lẽo của tự nhiên, mà là một thứ tà khí vô hình, ghê rợn, như một lời cảnh báo từ vực sâu.

“Sương mù dày đặc... Âm khí bắt đầu nồng lên,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Mọi người cẩn thận. Cảm giác nơi này không hề bình yên.”

Trần Hạo đi cuối cùng, ánh mắt hắn lạnh lùng quét khắp mọi phía, cảnh giác cao độ. Thanh Kiếm Huyết Sắc của hắn khẽ rung lên trong vỏ, như một phản ứng tự nhiên với tà khí xung quanh. “Đúng vậy,” hắn đáp lại, giọng trầm đục. “Nơi này là một trong những điểm mà chúng ta cần kiểm tra. Hắc Y Nhân không thích ánh sáng mặt trời, và chúng thường chọn những nơi như thế này để ẩn mình, thực hiện những nghi thức tà ác. Ta từng nghe nói, có những con thủy quái cổ xưa bị tà khí nơi đây hun đúc, trở nên hung tợn, canh giữ những bí mật đen tối nhất của đầm lầy.”

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi theo sát phía sau Lâm Nhất, bước chân các nàng nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho những hiểm nguy, nhưng khi thực sự đặt chân vào Mê Vụ Đàm, một cảm giác khó chịu vẫn len lỏi vào tâm trí các nàng. Làn sương mù lạnh buốt bám vào da thịt, những âm thanh kỳ lạ vọng đến từ bóng tối khiến lòng người bất an.

“Cảm giác thật khó chịu,” Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm, đôi mắt nàng khẽ nhíu lại vì cái lạnh và sự u ám của không gian. “Nhưng nếu có người cần giúp, nếu có những sinh linh vô tội đang bị Hắc Y Nhân tàn sát, chúng ta phải đến.” Nàng nắm chặt lấy Chuỗi Hạt Bồ Đề, sức mạnh tinh thần từ nó giúp nàng giữ vững sự bình tĩnh.

Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng bám sát vào vạt áo của Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lo lắng, nhưng giọng nói vẫn cố giữ vẻ kiên cường. “Lâm Nhất ca ca, ta sẽ đi sát bên huynh! Dù có bao nhiêu Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù, chúng ta cũng sẽ không sợ!” Nàng nói, dù trong lòng nàng biết rõ, đây không phải là một trò đùa, mà là một cuộc đối đầu thực sự với bóng tối.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một tia sáng yếu ớt từ Phù Trần Mộc chiếu lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét kiên nghị. Hắn cảm nhận được sự ủng hộ vững chắc từ những người đồng hành, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Những bí mật đen tối của Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù đang chờ đợi họ. Nơi Mê Vụ Đàm này, không chỉ là một thử thách về thể chất, mà còn là một thử thách về ý chí, về sự kiên định với con đường Vô Tiên của hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mục và tà khí tràn ngập buồng phổi, rồi bước chân vững vàng tiến sâu hơn vào lòng Mê Vụ Đàm. Sương mù dày đặc nuốt chửng bóng dáng họ, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của Phù Trần Mộc lấp lóe, như một ngọn đèn nhỏ nhoi giữa biển sương vô tận, dẫn lối họ đến nơi mà những bí mật đen tối đang chờ đợi. Con đường hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, chân lý đang kêu gọi, dẫn bước họ đến vực sâu của bóng tối, để mang ánh sáng đến những nơi cần được chiếu rọi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ