Sự tĩnh mịch của Huyền Nguyên Quan, thường nhật vốn đã sâu lắng, càng trở nên huyền ảo hơn sau một đêm trăng tàn, khi những chiêm nghiệm của Lâm Nhất về "tiên đạo" và "hồng trần" vẫn còn vọng mãi trong tâm trí hắn. Sương mai giăng mắc trên những mái ngói rêu phong, phủ lên cành cây cổ thụ trước sân một lớp áo bạc mờ ảo, hệt như tấm màn thời gian đang che phủ bao điều bí ẩn của nhân gian. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ thôn dưới vọng lên, xé tan màn sương, báo hiệu một ngày mới lại đến, kéo Lâm Nhất thoát khỏi những suy tư miên man, trở về với thực tại giản dị của cuộc sống mưu sinh. Hắn nhận ra, dù chân lý có ẩn mình trong những phiến đá khắc cổ xưa hay những cuộn da thú sờn rách, thì cuộc đời vẫn xoay vần, và bổn phận của hắn vẫn là sống, là chiêm nghiệm, là hòa mình vào dòng chảy bất tận của hồng trần.
Hôm nay, trời vừa hửng sáng, Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ đã chuẩn bị hành trang xuống núi. Trên lưng Lâm Nhất là một gùi rau củ tươi rói vừa hái từ vườn, thêm vài bó củi khô mà hai thầy trò đã kiếm được trong rừng sâu. Chiếc đạo bào cũ kỹ, vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, nay lại càng thêm phần thanh thoát dưới ánh nắng ban mai đầu tiên của ngày mới. Khuôn mặt thư sinh của hắn vẫn giữ nét trầm tư thường thấy, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa một sự hiếu kỳ không ngừng về thế giới bên ngoài, về những lẽ đạo mà Lão Đạo vẫn thường giảng giải. Lão Đạo, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ, bước đi chậm rãi nhưng vững chãi, ánh mắt hiền từ lướt qua khung cảnh thân quen của Huyền Nguyên Quan rồi hướng về con đường mòn uốn lượn xuống Thanh Khê Thôn. "Hồng trần muôn mặt, tiểu tử," giọng ông khàn khàn, trầm ấm vang lên, như một lời sấm truyền nhẹ nhàng, "mỗi bước chân là một bài học, mỗi cảnh vật là một lời răn. Đừng vội vàng tìm kiếm cái gọi là 'tiên đạo' ở đâu xa, bởi lẽ, chân lý thường ẩn mình trong những điều giản dị nhất, trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần này."
Thanh Khê Thôn hiện ra trong tầm mắt, e ấp mình bên sườn núi, như một bức tranh thủy mặc yên bình giữa vòng tay thiên nhiên. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh vàng óng, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt, tạo nên một không gian ấm cúng, gần gũi. Khói bếp đã bắt đầu bay lượn từ những mái nhà, quyện vào mùi đất ẩm, mùi lúa chín thoang thoảng từ cánh đồng đang vào vụ gặt. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa hòa lẫn tiếng trẻ con nô đùa ríu rít bên bờ suối, tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một khúc ca bình dị mà sâu lắng. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành, an yên của không khí, khác hẳn với sự tĩnh mịch đôi khi có phần cô độc ở Huyền Nguyên Quan. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như đang được làm mới, được hòa mình vào nhịp đập của nhân gian.
Họ dừng chân tại một góc chợ nhỏ, nơi bà con Thanh Khê Thôn thường tụ tập buôn bán, trao đổi những sản vật của núi rừng và đồng ruộng. Vừa thấy bóng dáng hai thầy trò, Lão Nông Phu Trần Bá, với tấm lưng còng, làn da rám nắng và đôi tay chai sần vì dãi dầu mưa nắng, đã nở nụ cười hiền hậu, hàm răng đã rụng gần hết. "Đạo sĩ nhỏ lại vất vả rồi!" ông cất tiếng, giọng chất phác, mộc mạc, như thể ông đã quen với sự vất vả của mọi người. Ông đang ngồi gọt măng, cạnh một đống rau củ vừa mới hái, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Năm nay mùa màng không tốt, mưa thuận gió hòa chẳng được mấy bận, thóc lúa kém hơn mọi năm. Cuộc sống ở thôn này, cứ như bị trời đất thử thách vậy."
Lâm Nhất đặt gùi xuống, cúi chào lão nông một cách cung kính. "Trần Bá lão gia vất vả hơn chúng con nhiều. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống, con hiểu rõ điều đó." Hắn nhớ đến lời sư phụ vẫn thường dạy, rằng mỗi món vật chất đều chứa đựng công sức của người tạo ra, không nên lãng phí. Hắn chủ động giúp Trần Bá khuân vác những bó măng nặng trĩu vào góc râm mát hơn, đôi tay tuy gầy gò nhưng nhanh nhẹn và khéo léo. Hắn cảm nhận được sức nặng của măng, như cảm nhận được sức nặng của cuộc sống mà lão nông đang gánh vác.
"Đúng vậy, tiểu tử," Lão Đạo Quán Chủ chậm rãi gật đầu, ánh mắt ông lướt qua những gương mặt khắc khổ nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng của những người nông dân đang bày bán hàng hóa của mình. "Hồng trần muôn mặt, mỗi hạt gạo đều có giá của nó. Giá không chỉ nằm ở vật chất, mà còn ở công sức, ở niềm hy vọng, ở sự sống mà nó nuôi dưỡng. Tu đạo, không phải là đoạn tuyệt hồng trần, mà là thấu hiểu hồng trần, hòa mình vào hồng trần để tìm thấy chân lý." Lời của ông, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong lòng Lâm Nhất.
Đúng lúc đó, tiếng rao hàng quen thuộc vang lên, phá tan bầu không khí trầm lắng, mang theo một chút vui vẻ, nhộn nhịp: "Bánh bao nóng hổi đây! Ăn vào là ấm lòng!" Bán Bánh Bao A Cường, với thân hình mập mạp, khuôn mặt luôn vui vẻ và mồ hôi nhễ nhại, đang đẩy xe bánh bao nghi ngút khói đi ngang qua. Mùi bánh bao thơm lừng, quyện với mùi gừng ấm áp, lan tỏa khắp khu chợ. Vừa thấy hai thầy trò, hắn đã vội vàng dừng lại, nụ cười tươi rói như ánh nắng ban trưa.
"Lâm Nhất tiểu đạo sĩ, Lão Đạo gia! Hôm nay hai người xuống núi sớm vậy?" A Cường vừa nói vừa chìa ra hai chiếc bánh bao nóng hổi, thơm lừng mùi bột gạo và nhân thịt. "Bánh bao của ta tuy nhỏ, nhưng tấm lòng thì lớn. Hai người cầm lấy mà ăn cho nóng bụng, giữ sức khỏe." Giọng hắn sang sảng, chất phác, không chút toan tính.
Lâm Nhất bối rối nhìn Lão Đạo. Hắn biết rõ A Cường cũng chẳng dư dả gì, việc tặng bánh bao là cả một tấm lòng thiện lương. Lão Đạo mỉm cười hiền từ, khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lâm Nhất nhận lấy. Lâm Nhất nhận lấy chiếc bánh bao, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, không chỉ là hơi ấm của bánh, mà còn là hơi ấm của tình người. "Đa tạ A Cường huynh. Huynh cũng vất vả rồi." Giọng hắn ôn hòa, chân thành, ánh lên sự biết ơn sâu sắc.
A Cường cười ha hả, vỗ vai Lâm Nhất một cái rõ kêu, rồi lại tiếp tục đẩy xe đi, tiếng rao lanh lảnh hòa vào tiếng ồn ào của chợ phiên buổi sớm. "Vất vả gì chứ! Miễn sao bà con có cái ăn, có cái mặc là được. Cuộc đời này, có khi còn khó hơn bánh bao nhiều!"
Lâm Nhất cắn một miếng bánh bao, vị ngọt của nhân thịt quyện với vị béo ngậy của vỏ bánh tan chảy trong miệng, mang theo một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh còn sót lại của buổi sớm. Hắn chợt nghĩ, cái "tiên đạo" mà mọi người thường nhắc đến liệu có mang lại cảm giác chân thật, giản dị và ấm áp như chiếc bánh bao này không? Hay nó chỉ là những phù phiếm, những ảo ảnh mà con người tự tạo ra để chạy trốn khỏi những gian nan của đời thường? Lão Đạo Quán Chủ dường như đọc được suy nghĩ của hắn, ông chỉ mỉm cười bí ẩn, không nói gì, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang nhìn thấu vạn vật.
Sau khi trao đổi xong rau củ và củi khô lấy một ít gạo, muối và vài thứ nhu yếu phẩm cần thiết, Lão Đạo quay sang Lâm Nhất. "Chúng ta cần đi xa hơn một chút, đến Tiểu An Trấn. Ta nghe nói ở đó có một loại thảo dược quý hiếm, cần thiết cho bài thuốc dưỡng tâm mà ta đang nghiên cứu." Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt đầy tò mò. Hắn chưa từng đến Tiểu An Trấn, chỉ nghe nói đó là một nơi sầm uất hơn Thanh Khê Thôn nhiều. Chân lý không nằm ở những nơi xa xôi, nhưng đôi khi, con người vẫn phải dấn thân vào những chốn lạ để tìm kiếm điều cần thiết, và cũng để chiêm nghiệm thêm về những mảnh ghép muôn màu của hồng trần.
Rời khỏi Thanh Khê Thôn với những âm thanh quen thuộc của tiếng suối, tiếng cười đùa trẻ nhỏ và mùi khói bếp vương vấn, Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ men theo con đường mòn lót đá cuội dẫn đến Tiểu An Trấn. Con đường len lỏi qua những cánh đồng lúa xanh mướt, nơi từng làn gió nhẹ lay động những bông lúa trĩu hạt, tạo nên những đợt sóng bạc óng ả dưới ánh nắng trưa nhạt. Không khí dần trở nên ấm áp hơn, không còn cái se lạnh của buổi sáng sớm, nhưng vẫn giữ được sự trong lành, khoan khoái. Tiếng chim hót yếu ớt từ xa vọng lại, như đang mời gọi hai thầy trò tiến sâu hơn vào thế giới phàm trần, nơi cuộc sống diễn ra với một nhịp điệu khác.
Tiểu An Trấn hiện ra trước mắt Lâm Nhất không quá lớn, nhưng rõ ràng có phần nhộn nhịp và trật tự hơn Thanh Khê Thôn. Các ngôi nhà ở đây chủ yếu được xây bằng gạch, gỗ kiên cố hơn, mái ngói đỏ tươi hoặc nâu trầm, xếp san sát nhau hai bên con đường lát đá cuội. Một khu chợ nhỏ nằm ngay trung tâm trấn, nơi tiếng người mua bán dù không ồn ào như những đô thị lớn, nhưng cũng đủ để tạo nên một không khí rộn ràng, sinh động. Mùi đồ ăn từ các quán nhỏ, mùi khói bếp từ những căn nhà ven đường, hòa quyện với mùi đất và cỏ cây, tạo nên một hương vị rất riêng của cuộc sống thị trấn, pha trộn giữa sự mộc mạc và một chút phồn hoa. Cảm giác an toàn, yên bình vẫn bao trùm nơi đây, nhưng xen lẫn vào đó là một chút xa lạ, một chút phức tạp hơn so với sự giản dị của thôn làng.
Lâm Nhất đi theo Lão Đạo, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh, như một cuốn sách đang mở ra trước mắt hắn. Hắn thấy những người phụ nữ mặc áo vải màu sắc tươi sáng hơn, những người đàn ông mang vẻ mặt vội vã hơn, bận rộn với những gánh hàng, những cuộc mặc cả. Hắn nhìn những sạp hàng bày bán đủ loại vải vóc, đồ gốm, đồ sắt, những thứ mà hắn ít khi thấy ở Thanh Khê Thôn. Mỗi chi tiết nhỏ đều là một mảnh ghép mới mẻ vào bức tranh "hồng trần" trong tâm trí hắn, tô điểm thêm những sắc thái mà trước đây hắn chưa từng biết đến.
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ dẫn vào một khu nhà khá giả, với tường gạch cao và cổng gỗ sơn son thếp vàng, Lâm Nhất chợt bắt gặp một cảnh tượng khiến hắn không khỏi dừng lại, như bị một lực vô hình níu kéo. Đó là một cô bé, chừng mười hai, mười ba tuổi, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi vai gầy guộc lại mang một vẻ nặng trĩu. Nàng mặc một bộ y phục đơn giản, màu sắc có phần nhạt nhòa, đang cặm cụi quét dọn sân nhà, từng nhát chổi đều đều, vô hồn. Điều khiến Lâm Nhất chú ý không phải là công việc nàng đang làm, mà là ánh mắt nàng. Đôi mắt ấy trầm buồn, sâu thẳm, chứa đựng một nỗi cam chịu và bất lực mà Lâm Nhất cảm nhận được, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nàng không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ cúi đầu làm việc, như một cái bóng mờ nhạt giữa ánh nắng trưa, một linh hồn bị giam cầm trong chính cuộc đời mình. Đó là Thị Nữ Câm, A Nhu, như một hạt bụi nhỏ bé bị cuốn trôi trong dòng đời nghiệt ngã, không có tiếng nói, không có sự lựa chọn.
Lâm Nhất muốn hỏi, muốn biết điều gì đã khiến ánh mắt ấy mang nặng nỗi buồn như vậy, muốn đưa tay ra chạm vào nàng, nhưng hắn không kịp mở lời. Lão Đạo Quán Chủ đã khẽ nắm lấy cổ tay hắn, tiếp tục bước đi, như muốn nhắc nhở hắn về sự vô thường của cuộc đời. Hắn quay đầu nhìn lại, nhưng A Nhu đã khuất sau bức tường rào, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và nỗi buồn không tên vương vấn trong không khí, một vết hằn sâu trong tâm trí Lâm Nhất.
Lão Đạo Quán Chủ thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không thể nghe thấy, rồi chậm rãi nói, giọng ông mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc, như thể ông đã nhìn thấy quá nhiều cảnh đời tương tự. "Kẻ giàu sang cũng có nỗi khổ, kẻ nghèo khó cũng có niềm vui riêng. Quan trọng là tâm an." Ông không nói rõ nỗi khổ của kẻ giàu là gì, hay niềm vui của người nghèo ra sao, nhưng Lâm Nhất hiểu rằng, lời nói ấy không chỉ gói gọn trong sự phân biệt giàu nghèo. Nó còn là lời nhắc nhở về những gông xiềng vô hình mà con người tự đặt ra cho chính mình, về những ràng buộc của danh vọng, tiền tài, địa vị, hay thậm chí là những định kiến xã hội khắc nghiệt. Ánh mắt trầm buồn của A Nhu, dù chỉ thoáng qua, đã gieo vào lòng Lâm Nhất một hạt giống của sự đồng cảm, một câu hỏi lớn về lẽ công bằng, về những nỗi đau âm thầm mà con người phải gánh chịu giữa hồng trần này. Hắn không biết rõ thân phận của A Nhu, nhưng hình ảnh cô bé lặng lẽ, cúi đầu làm việc, với đôi mắt chất chứa nỗi buồn đã in sâu vào tâm trí hắn, trở thành một mảnh ghép khác trong bức tranh về những gian nan của nhân sinh, một bức tranh mà hắn đang dần dần hoàn thiện từng nét cọ.
Hai thầy trò không dừng lại ở Khinh Vân Khách Điếm hay bất kỳ tiệm ăn nào. Họ chỉ lướt qua khu chợ, tìm kiếm một quầy hàng chuyên bán thảo dược. Sau một hồi hỏi thăm, Lão Đạo mua được vài loại rễ cây khô và lá thuốc mà ông cần, rồi họ tiếp tục hành trình. Lúc này, mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, những tia nắng vàng óng vắt qua mái nhà, báo hiệu buổi chiều đã đến. Thay vì quay trở về Thanh Khê Thôn theo đường cũ, Lão Đạo lại dẫn Lâm Nhất đi về phía rìa Hắc Ám Sâm Lâm, một khu rừng mà ngay cả những người dân địa phương cũng ít khi dám bén mảng vào sâu bên trong, bởi lẽ nó ẩn chứa quá nhiều điều bí ẩn và hiểm nguy.
"Sư phụ, chúng ta đi đâu vậy?" Lâm Nhất khẽ hỏi, cảm nhận một luồng không khí lạnh lẽo hơn phả vào mặt khi họ tiến gần đến bìa rừng, như một lời cảnh báo từ thiên nhiên. Hắn đã nghe nhiều câu chuyện về Hắc Ám Sâm Lâm, nơi ẩn chứa vô vàn nguy hiểm, từ thú dữ cho đến những loài cây độc hại, những linh hồn lang thang.
Lão Đạo chậm rãi đáp, ánh mắt ông nhìn sâu vào bóng tối hun hút của rừng cây, như thể ông đang nhìn thấy những điều mà Lâm Nhất chưa thể thấy. "Có một loại củi khô đặc biệt, chỉ mọc ở những nơi sâu trong rừng, rất phù hợp để đun thuốc, giúp tâm trí con người tĩnh lặng. Hơn nữa, ta cũng muốn con biết, phàm nhân dựa vào sức mạnh, đạo sĩ dựa vào trí tuệ và sự thuận theo tự nhiên. Rừng sâu cũng là một phần của Đạo, nơi vạn vật hữu linh, nơi con người phải học cách tồn tại hòa hợp, chứ không phải chinh phục, không phải làm chủ. Con đường của chúng ta, là con đường của sự thấu hiểu, chứ không phải của quyền năng." Lời của ông, như thường lệ, không chỉ là một lời giải thích đơn thuần, mà còn là một bài học sâu sắc về sự tồn tại, về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên, về lẽ Đạo ẩn chứa trong từng hơi thở của vạn vật. Lâm Nhất gật đầu, theo sát bước chân sư phụ, lòng vừa tò mò, vừa căng thẳng trước những điều sắp sửa xảy ra, một cảm giác vừa sợ hãi vừa háo hức khám phá.
Khi hai thầy trò dấn bước vào Hắc Ám Sâm Lâm, không khí lập tức thay đổi một cách rõ rệt, như thể họ vừa bước qua một cánh cửa vô hình dẫn vào một thế giới khác. Những tán cây cổ thụ già cỗi, cao vút, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất gần hết ánh mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng, dù bên ngoài vẫn còn là buổi chiều. Mây từ đâu kéo đến, giăng mắc trên những ngọn cây, mang theo một luồng gió lạnh buốt, khiến không gian càng thêm u ám, ẩm ướt và căng thẳng. Dưới chân là lớp lá khô mục nát dày đặc, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng xào xạc khô khốc, vang vọng trong sự tĩnh mịch đáng sợ của rừng sâu, như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát và một chút mùi tanh nồng của hoang dã phả vào mũi, khiến Lâm Nhất cảm thấy rờn rợn, toàn thân như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn có cảm giác như đang bị vô số cặp mắt vô hình theo dõi, từng tiếng động nhỏ cũng có thể ẩn chứa hiểm họa khôn lường.
Họ đi sâu hơn vào rừng. Bất chợt, Lão Đạo chỉ tay về phía một khoảng đất trống. Đó là dấu vết của một Thú Liệp Đội Trại đã bị bỏ hoang từ lâu. Những túp lều gỗ mục nát, những đống tro tàn lạnh ngắt, và vài bộ xương động vật rải rác trên mặt đất, tất cả đều gợi lên một cảm giác hoang tàn và nguy hiểm rình rập, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của sự sống. "Đây là nơi những người thợ săn thường dựng trại," Lão Đạo khẽ nói, giọng ông trầm ấm nhưng vẫn đủ để truyền đi sự cảnh giác. "Họ dựa vào sức mạnh và mưu trí để săn bắt, nhưng cuối cùng, thiên nhiên vẫn có cách để lấy lại những gì đã mất. Vạn vật hữu linh, tiểu tử, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lâm Nhất nhìn những dấu vết đổ nát, cảm nhận được sự khắc nghiệt của cuộc đấu tranh sinh tồn giữa con người và tự nhiên, một bài học nữa về "hồng trần" mà hắn chưa từng chiêm nghiệm sâu sắc đến thế.
Khi tiến sâu hơn về phía một thung lũng nhỏ, nơi Lão Đạo hy vọng tìm thấy loại củi quý hiếm, một mùi tanh nồng, hôi hám bất ngờ xộc vào mũi Lâm Nhất, khiến hắn khẽ rùng mình. Tiếng gầm gừ trầm đục, yếu ớt vọng ra từ một khe núi gần đó, như tiếng vọng từ địa ngục. "Hang Sói Độc," Lão Đạo khẽ thì thầm, ánh mắt ông đầy cảnh giác, nhìn chằm chằm vào bóng tối. "Chúng ta phải cẩn thận. Sói đói rất nguy hiểm."
Chẳng kịp dứt lời, từ trong khe núi, một bầy sói đói khát, lông lá xơ xác, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tợn, bất ngờ lao ra. Chúng gầm gừ, nhe nanh giương vuốt, tiến thẳng về phía hai thầy trò, như những bóng ma từ địa ngục hiện về. Lâm Nhất chưa từng đối mặt với nguy hiểm cận kề như vậy. Một cảm giác sợ hãi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh, nhớ lại những gì sư phụ đã dạy về quan sát và hòa mình vào tự nhiên. Hắn lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách với bầy sói hung tợn, đồng thời quan sát động tĩnh của chúng. Lão Đạo Quán Chủ đứng chắn trước Lâm Nhất, vung cây gậy trúc trong tay, tạo ra những âm thanh rít gió để xua đuổi.
Đúng lúc đó, một tiếng la thất thanh vang lên, và một bóng người nhỏ bé bất ngờ chạy vụt qua giữa hai thầy trò và bầy sói. Đó là một cô bé, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu sắc tươi sáng, tuy đơn giản nhưng rất gọn gàng. Nàng chạy hớt hải, dường như bị lạc đường hoặc đang tìm kiếm thứ gì đó, và vô tình lao thẳng vào tầm ngắm của bầy sói, trở thành con mồi béo bở.
Bầy sói, vốn đã đói mồi, lập tức chuyển hướng, tập trung vào con mồi nhỏ bé và dễ xơi hơn. Một con sói đầu đàn gầm lên một tiếng dài, lao nhanh như tên bắn về phía cô bé. Khoảnh khắc ấy diễn ra quá nhanh, không cho phép Lâm Nhất suy nghĩ. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, hắn dấn thân vào hồng trần muôn mặt. Lòng trắc ẩn trong hắn trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lấn át cả nỗi sợ hãi. "Cẩn thận!" Lâm Nhất hét lên, giọng hắn vang vọng giữa không gian rừng núi, mang theo một sự quyết liệt chưa từng có. Không chút do dự, hắn lao mình về phía cô bé, dùng thân hình gầy gò của mình che chắn cho nàng, đồng thời vận dụng những kỹ năng né tránh mà Lão Đạo đã dạy, lăn mình sang một bên, tránh được cú vồ của con sói, chỉ cách một sợi tóc.
Lão Đạo Quán Chủ cũng kịp thời phản ứng. Ông không dùng võ công hay phép thuật gì cao siêu, chỉ dùng cây gậy trúc trong tay, kết hợp với kinh nghiệm sống và sự thấu hiểu về bản năng loài vật, tạo ra những động tác đánh lạc hướng, xua đuổi bầy sói. Ông khua gậy, phát ra những tiếng động lớn, ném những hòn đá nhỏ về phía chúng, khiến bầy sói hoảng loạn, chần chừ, không dám tấn công một cách liều lĩnh.
Lâm Nhất nhanh chóng nắm lấy tay cô bé, kéo nàng đứng dậy. Hắn cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay nhỏ bé ấy, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự lanh lợi, trong sáng, xen lẫn chút hoảng sợ, như một vì sao nhỏ giữa đêm tối. "Chạy mau!" Hắn nói khẽ, rồi cùng nàng nấp sau một tảng đá lớn. Lão Đạo Quán Chủ vẫn tiếp tục tạo ra tiếng động, thu hút sự chú ý của bầy sói, đồng thời dẫn dụ chúng ra xa khỏi hai đứa trẻ, hy sinh bản thân để bảo vệ. Cuộc đối đầu giữa một Lão Đạo già yếu và bầy sói hung tợn diễn ra trong sự căng thẳng tột độ, mỗi giây phút đều là một thử thách sinh tử. Lâm Nhất nắm chặt tay cô bé, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình và cả trái tim nàng. Giữa nguy hiểm rình rập, hắn không hề nghĩ đến bản thân, chỉ mong sao cô bé được an toàn. Hắn hiểu rằng, có những lúc, "tiên đạo" không phải là phép tắc thần thông, mà là lòng dũng cảm, là sự hy sinh, là ý chí bảo vệ những sinh linh yếu ớt giữa hồng trần, là một lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính.
Cuối cùng, sau một hồi giằng co, với sự mưu trí và kinh nghiệm của Lão Đạo, bầy sói đã bị xua đuổi, chúng gầm gừ mấy tiếng rồi rút lui vào sâu trong rừng, như những kẻ thất bại. Không khí căng thẳng dần tan biến, nhưng mùi tanh nồng từ Hang Sói Độc và mùi nguy hiểm vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thiên nhiên, về những thử thách không ngừng của cuộc sống. Lâm Nhất và cô bé thở phào nhẹ nhõm, cả hai đều thấm mệt nhưng an toàn. Lão Đạo Quán Chủ tiến lại gần, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng sự hiền từ và mãn nguyện, như thể ông vừa hoàn thành một bài học quan trọng cho đồ đệ của mình.
Hoàng hôn đã buông xuống, những tia nắng cuối cùng len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đất ẩm ướt của bìa rừng. Không khí dần dịu xuống, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại thoang thoảng, xoa dịu những cảm giác căng thẳng còn sót lại. Tiếng chim hót yếu ớt từ những tổ chim trên cao vọng xuống, như một lời thì thầm an ủi sau cơn nguy biến, một khúc ca của sự sống sau những hiểm nguy. Lâm Nhất và cô bé, sau khi thoát khỏi Hang Sói Độc và bầy sói hung tợn, ngồi nghỉ trên một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, gần một con suối nhỏ đang chảy róc rách. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng, êm đềm, như muốn gột rửa đi mọi sợ hãi và căng thẳng, trả lại sự bình yên cho tâm hồn.
Cô bé, Tô Mạt Nhi, dù vừa trải qua một phen kinh hoàng, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hoạt bát, hồn nhiên thường thấy. Nàng nhìn Lâm Nhất bằng đôi mắt to tròn, lanh lợi, không giấu nổi sự tò mò và ngưỡng mộ, như thể hắn là một vị anh hùng bước ra từ truyện cổ tích. "Huynh là tiên nhân sao? Sao huynh không sợ sói chứ?" Giọng nàng trong trẻo, líu lo, phá vỡ sự im lặng sau cơn hoảng loạn, mang theo một tia sáng ấm áp xua đi cái không khí u ám của rừng sâu, như một nụ hoa vừa nở trong đêm tối.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, trên khuôn mặt thư sinh vẫn còn vương chút mệt mỏi, nhưng đã ánh lên một nụ cười nhẹ. "Ta... ta chỉ là một tiểu đạo sĩ thôi, không phải tiên nhân gì cả." Hắn cảm thấy có chút bối rối trước ánh mắt hồn nhiên của Mạt Nhi. Hắn biết mình không hề có phép thuật như những gì nàng tưởng tượng. Điều hắn vừa làm chỉ là hành động theo bản năng, theo tiếng gọi của lòng trắc ẩn, một lẽ thường tình của con người.
"Tiểu đạo sĩ? Vậy huynh có phép thuật không?" Mạt Nhi vẫn không ngừng hỏi, đôi mắt nàng lấp lánh như sao trời, tràn đầy sự hiếu kỳ. "Huynh cứu ta, ta sẽ làm bạn với huynh! Tên ta là Tô Mạt Nhi, huynh tên gì?" Nàng nói nhanh, biểu cảm phong phú, khiến Lâm Nhất không khỏi bật cười. Cái sự hồn nhiên, vô tư của nàng, giữa chốn rừng sâu đầy hiểm nguy, lại trở thành một thứ năng lượng tích cực, xua tan đi bao lo lắng, sợ hãi trong lòng hắn, mang đến một niềm vui giản dị.
"Ta là Lâm Nhất," hắn đáp, giọng ôn hòa, chậm rãi. "Ta không có phép thuật, chỉ là... chỉ là không muốn thấy huynh gặp nguy hiểm thôi." Hắn nhìn Lão Đạo Quán Chủ, người đang lặng lẽ quan sát từ xa, mỉm cười hiền từ, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu.
Lão Đạo chậm rãi bước đến gần, giọng ông khàn khàn nhưng chứa đầy sự thâm trầm, như một triết lý được đúc kết từ bao năm tháng. "Tiên đạo không nằm ở phép tắc, mà ở trong tâm người. Cứu người giữa lúc hoạn nạn, ấy chính là một phần của Đạo vậy." Lời của ông như một lời khẳng định cho hành động của Lâm Nhất, đồng thời cũng là một bài học nữa về chân lý, về sự khác biệt giữa "tiên đạo giả tạo" và "vô tiên chi đạo" đích thực, về con đường tu thân dưỡng tính mà ông đang truyền dạy.
Mạt Nhi bắt đầu kể về việc mình bị lạc khi đi hái quả dại cho mẹ, hoặc có lẽ là đang tìm kiếm một chú chim nhỏ bị rớt tổ. Giọng nàng líu lo, pha chút trách móc bản thân vì sự bất cẩn, nhưng lại nhanh chóng chuyển sang sự vui vẻ, thân thiện khi nói về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của nàng, về những trò chơi, những ước mơ giản dị của một cô bé thôn quê. Lâm Nhất lắng nghe, cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng, xua đi cái cảm giác cô độc đã đeo bám hắn bấy lâu. Hắn đã quen với sự tĩnh mịch, đôi khi cô độc của Huyền Nguyên Quan, quen với những bài học đạo lý sâu xa từ sư phụ, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự ấm áp của một tình bạn mới, một tia sáng giản dị, hồn nhiên giữa những gian nan của hồng trần. Cái cảm giác bối rối ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một chút vui vẻ, một niềm hy vọng nhỏ nhoi.
Lão Đạo Quán Chủ chỉ lặng lẽ quan sát hai đứa trẻ. Ánh mắt ông tràn đầy mãn nguyện. Ông thấy ở Tô Mạt Nhi một tia sáng của cuộc sống, một vẻ đẹp hồn nhiên của nhân thế, một biểu tượng của sự kiên cường và niềm vui giản dị. Và ông thấy ở Lâm Nhất, sự đồng cảm, lòng trắc ẩn, và một trái tim kiên định đang dần được vun đắp, đang dần tìm thấy con đường của riêng mình. Tình bạn giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, một tiểu đạo sĩ trầm tư và một cô bé hoạt bát, dường như là một sự bù trừ hoàn hảo, một kết nối tình người mang lại niềm hy vọng giữa dòng đời ảm đạm, một sợi chỉ đỏ định mệnh đã được se duyên.
Khi bóng tối dần bao trùm Hắc Ám Sâm Lâm, Lão Đạo Quán Chủ dẫn đường, đưa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi men theo con đường mòn quen thuộc để trở về. Họ đi gần đến Thanh Khê Thôn, nơi có thể nhìn thấy ánh đèn le lói từ những mái nhà tranh, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm màn đêm. Lão Đạo chỉ dẫn Mạt Nhi đường về nhà, đảm bảo nàng sẽ an toàn trước khi trời tối hẳn.
"Lâm Nhất huynh, chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?" Mạt Nhi hỏi, giọng nàng chứa đầy sự mong chờ, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy lưu luyến.
Lâm Nhất gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi, chân thành, ánh lên vẻ ấm áp. "Tất nhiên rồi, Mạt Nhi."
Nàng vẫy tay chào tạm biệt, rồi nhanh nhẹn chạy về phía ánh đèn, bóng dáng nhỏ nhắn khuất dần trong đêm, mang theo chút hương hoa dại vương vấn trong không khí. Lâm Nhất dõi theo cho đến khi nàng hoàn toàn biến mất. Hắn quay sang nhìn Lão Đạo, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Một ngày ở hồng trần, từ sự vất vả của Trần Bá, sự lạc quan của A Cường, đến ánh mắt trầm buồn của A Nhu, và giờ đây là tình bạn mới với Mạt Nhi, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, giúp hắn hiểu rõ hơn về lẽ nhân sinh, về sự đa dạng và phức tạp của cuộc đời.
Hắn bắt đầu nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, dù có phải đối mặt với bao hiểm nguy, nhưng giữa những gian nan ấy, vẫn luôn tồn tại những tia sáng của lòng tốt, của tình người, của sự sống mãnh liệt. Những điều đó, chứ không phải những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mới chính là nền tảng vững chắc cho con đường "Vô tiên chi đạo" mà hắn đang truy cầu. Con đường ấy, không phải là đoạn tuyệt với trần thế, mà là thấu hiểu, là hòa mình, là vượt qua chính những thử thách của hồng trần, để rồi tìm thấy chân lý ngay trong chính tâm mình, nơi tiên đạo thực sự ngự trị.