Vô tiên chi đạo
Chương 4

Hồng Trần Vấn Tâm: Ngọn Lửa Trắc Ẩn

4618 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc hơn sự khắc nghiệt của hồng trần và sự bất công do cường hào ác bá gây ra.,Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cùng chứng kiến một gia đình bị bức hại, khiến lòng trắc ẩn trong Lâm Nhất trỗi dậy mạnh mẽ và khắc sâu nhận thức về sự bất công.,Làm sâu sắc thêm tình bạn giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thông qua trải nghiệm chung.,Giới thiệu nhân vật Tiểu Mộc Đồng (A Cẩu) như một biểu tượng của sự hồn nhiên và vất vả của trẻ thơ trong hồng trần.,Đưa Lâm Nhất đến các địa điểm mới (Dược Viên, Dược Phường, Dược Viên Phụ) trong bối cảnh sơ khai, phù hợp với thời kỳ Thượng Cổ.,Củng cố những chiêm nghiệm của Lâm Nhất về 'Đạo' thông qua việc đối diện với thực tế cuộc sống, đặc biệt là sự đau khổ và bất công.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Tô Mạt Nhi, Tiểu Mộc Đồng (A Cẩu), Thị Nữ Câm (A Nhu), Cường hào ác bá, Gia đình nông dân bị bức hại
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, emotional, có chút phẫn nộ và khắc khoải.
Kết chương: [object Object]

Khi bóng dáng Mạt Nhi đã khuất hẳn sau rặng cây, chỉ còn lại ánh đèn le lói từ Thanh Khê Thôn xa xa như những đốm lửa cô đơn giữa màn đêm, Lâm Nhất vẫn đứng đó, dõi mắt nhìn theo. Hắn quay sang nhìn Lão Đạo, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, phức tạp hơn bao giờ hết. Một ngày ở hồng trần, từ sự vất vả của Trần Bá, sự lạc quan của A Cường, đến ánh mắt trầm buồn của A Nhu, và giờ đây là tình bạn mới với Mạt Nhi, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, dệt nên bức tranh muôn màu của nhân thế, giúp hắn hiểu rõ hơn về lẽ nhân sinh, về sự đa dạng và phức tạp của cuộc đời.

Hắn bắt đầu nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, dù có phải đối mặt với bao hiểm nguy, nhưng giữa những gian nan ấy, vẫn luôn tồn tại những tia sáng của lòng tốt, của tình người, của sự sống mãnh liệt. Những điều đó, chứ không phải những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mới chính là nền tảng vững chắc cho con đường "Vô tiên chi đạo" mà hắn đang truy cầu. Con đường ấy, không phải là đoạn tuyệt với trần thế, mà là thấu hiểu, là hòa mình, là vượt qua chính những thử thách của hồng trần, để rồi tìm thấy chân lý ngay trong chính tâm mình, nơi tiên đạo thực sự ngự trị. Lão Đạo Quán Chủ chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt ông như thấu hiểu mọi suy tư đang cuộn trào trong lòng tiểu đồ đệ. Đêm xuống, Huyền Nguyên Quan lại chìm vào sự tĩnh mịch thường nhật, nhưng trong tâm khảm Lâm Nhất, một dòng suối nhận thức mới đã bắt đầu chảy, ấp ủ những hạt mầm của lòng trắc ẩn và sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về "Hồng trần gian nan", về "tiên đạo tại tâm".

***

Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng giăng trên đỉnh núi Huyền Nguyên, Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ đã thức dậy. Sau bữa sáng đạm bạc với cháo loãng và vài lát rau rừng, cả hai lại khởi hành, lần này không chỉ để mưu sinh mà còn là một chuyến đi tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm mà Lão Đạo cần để bào chế thuốc cho dân làng, và cũng là để Lâm Nhất tiếp tục hành trình "Hồng trần sơ thám" của mình. Lão Đạo nói rằng, mỗi ngọn cây, mỗi phiến đá, mỗi con suối đều ẩn chứa một phần của Đạo, và chỉ khi hòa mình vào tự nhiên, con người mới có thể cảm nhận được chân lý vạn vật hữu linh.

Họ men theo con đường mòn quen thuộc, dẫn vào một khu vực thung lũng xanh tươi, nơi những dòng suối nhỏ uốn lượn, tưới mát cho vô vàn thảm thực vật đa dạng. Đây chính là "Dược Viên Phụ" mà dân làng thường gọi, một khu vực tự nhiên phong phú các loại thảo mộc, chưa hề bị bàn tay con người can thiệp hay khai thác quá mức, khác xa với những "dược viên" được quy hoạch bởi các tông môn phái về sau. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi của đất ẩm, của lá cây non và hương hoa dại, quyện lẫn với mùi hơi sương sớm mai, tạo nên một cảm giác yên bình đến nao lòng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích như bản hòa tấu bất tận của tạo hóa, khiến lòng người cũng trở nên thanh tịnh.

Khi họ đang mải mê tìm kiếm Kim Hoàng Thảo, một loại thảo dược quý có khả năng trị đau bụng và giải độc, bỗng một bóng dáng nhỏ nhắn lướt qua, nhanh như một làn gió. Đó chính là Tô Mạt Nhi. Nàng xuất hiện với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch. Mái tóc đen dài được tết gọn gàng, chiếc váy vải thô màu xanh nhạt tuy đơn giản nhưng lại càng tôn lên vẻ hoạt bát, trong sáng của nàng.

"Lâm Nhất huynh! Sư phụ! Hai người đến sớm vậy?" Nàng líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo một năng lượng sống động, xua tan đi sự tĩnh lặng vốn có của khu rừng.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn chân thành của hắn. "Mạt Nhi cũng đến đây sao?"

"Dạ! Mẹ sai con đi hái ít rau rừng và xem thử có tìm được nấm hương không. Tiện thể con cũng muốn tìm vài loại thảo dược cho bà cụ ở đầu thôn đang bị ho khan." Mạt Nhi vừa nói vừa nhanh nhẹn cúi xuống, đôi tay thoăn thoắt tách từng bụi cây. "Lâm Nhất huynh, huynh xem, cỏ này là Kim Hoàng Thảo, trị được bệnh đau bụng đó! Còn cái này là Thiên Niên Kiến, giúp xương cốt vững chắc, rất tốt cho người già. À, huynh xem, đây là Ngân Sâm, tuy không phải là loại quý hiếm nhất nhưng cũng rất tốt để bồi bổ cơ thể." Nàng chỉ dẫn cho hắn một cách nhiệt tình, như một người đã quá quen thuộc với từng ngọn cỏ, phiến lá nơi đây. Lâm Nhất lắng nghe, chăm chú quan sát, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm nhẹ vào từng loại thảo dược, cảm nhận sự sống đang ẩn chứa trong chúng. Lão Đạo Quán Chủ đứng bên cạnh, ánh mắt hiền từ dõi theo hai đứa trẻ, trên môi ẩn hiện nụ cười mãn nguyện. Ông không cần nói nhiều, bởi lẽ, những bài học về "vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình" đã được Mạt Nhi minh họa một cách sống động nhất.

Khi ba người đang say sưa hái thảo dược, tiếng "cụp, cụp" khô khốc của rìu chặt củi vang lên từ phía xa. Âm thanh ấy tuy nhỏ bé nhưng lại mang theo một sự vất vả, nặng nhọc, lạc lõng giữa bản hòa tấu thiên nhiên. Họ nhìn theo hướng âm thanh phát ra, và bắt gặp một bóng dáng nhỏ thó đang chật vật với một thân cây khô. Đó là một đứa trẻ, chừng bảy, tám tuổi, thân hình gầy gò, đầu bù tóc rối, khuôn mặt lem luốc bởi đất cát và mồ hôi, nhưng đôi mắt lại lanh lợi và sáng quắc. Hắn đang cố sức vung chiếc rìu cùn lên, chặt từng nhát vào thân cây, mỗi nhát rìu đều khiến cơ thể nhỏ bé của hắn chao đảo. Một bó củi nhỏ đã được buộc gọn gàng sau lưng, có vẻ như hắn đã làm việc từ sáng sớm.

Mạt Nhi chợt kêu lên, "A Cẩu! Huynh làm gì ở đây vậy?"

Tiểu Mộc Đồng, A Cẩu, giật mình quay lại. Nhìn thấy Lâm Nhất và Lão Đạo, đôi mắt hắn thoáng hiện vẻ dè dặt, nhưng rồi ánh mắt hiếu kỳ lại chiếm ưu thế khi hắn nhìn Lâm Nhất với bộ đạo bào có phần khác lạ. Hắn đặt chiếc rìu xuống, thở hồng hộc, rồi nhanh nhảu chạy đến gần, ánh mắt ngây thơ hướng về Lâm Nhất, hỏi với giọng líu lo nhưng đầy vẻ mong chờ: "Tiên nhân có phép thuật không ạ? Có thể làm hết đói bụng không?"

Câu hỏi của A Cẩu như một mũi kim châm thẳng vào trái tim Lâm Nhất. "Tiên nhân... phép thuật... hay là lòng người?" Hắn lẩm bẩm trong đầu, đôi mắt trầm tư nhìn đứa trẻ. Câu hỏi hồn nhiên của A Cẩu không chỉ là một lời thỉnh cầu đơn thuần, mà còn là một tiếng vọng đau đáu về những nỗi khốn khó mà những đứa trẻ như hắn phải gánh chịu trong cái "hồng trần gian nan" này. Lão Đạo Quán Chủ chỉ im lặng, ánh mắt xa xăm, như thể ông đã nhìn thấy quá nhiều những cảnh đời như A Cẩu.

Lâm Nhất không trả lời trực tiếp câu hỏi về phép thuật, hắn khẽ cúi xuống, lục lọi trong túi vải của mình. Hắn lấy ra một chiếc bánh bao nhỏ còn sót lại từ bữa sáng, tuy đã nguội nhưng vẫn còn thơm mùi lúa mạch, và một quả lê rừng căng mọng. Hắn nhẹ nhàng đặt vào bàn tay nhỏ bé, lem luốc của A Cẩu.

"Phép thuật... đôi khi không cần quá thần thông. Đôi khi, chỉ là một chút lòng tốt, một chút sẻ chia." Lâm Nhất nói, giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự đồng cảm sâu sắc. "Ăn đi, đừng để bụng đói."

A Cẩu ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành niềm vui sướng không thể tả. Hắn ôm chặt chiếc bánh bao và quả lê, gật đầu lia lịa, trên môi nở nụ cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng tinh. "Cảm ơn tiên nhân! Cảm ơn tiên nhân!" Hắn lặp đi lặp lại, rồi nhanh chóng cắn một miếng lớn vào chiếc bánh bao, vẻ mặt thỏa mãn như thể đó là món ăn ngon nhất trên đời.

Mạt Nhi nhìn cảnh đó, đôi mắt nàng cũng ánh lên vẻ xót xa. Nàng lấy từ túi vải của mình ra một nắm hạt dẻ khô và một vài quả mâm xôi chín mọng, đưa cho A Cẩu. "Nè A Cẩu, cái này ăn chơi, đừng ăn nhanh quá mà nghẹn nhé."

A Cẩu lại gật đầu lia lịa, miệng vẫn nhai ngấu nghiến. "Dạ, cảm ơn Mạt Nhi tỷ tỷ!"

Lão Đạo Quán Chủ vẫn đứng đó, trầm mặc. Ông nhìn cách Lâm Nhất chia sẻ thức ăn, nhìn ánh mắt ngây thơ của A Cẩu và sự xót xa của Mạt Nhi. Ông biết rằng, những khoảnh khắc như thế này, tuy nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh lớn lao hơn bất kỳ bài giảng nào, bất kỳ phép thuật nào. Chúng đang dần định hình "chân tâm" của Lâm Nhất, giúp hắn thấu hiểu rằng "tiên đạo" không nằm ở những điều xa vời, mà nằm ngay trong chính những hành động nhân nghĩa, trong lòng trắc ẩn trước số phận những kẻ yếu thế. Tiếng côn trùng vẫn kêu, tiếng suối vẫn chảy, nhưng trong khu Dược Viên Phụ yên bình ấy, một hạt mầm của sự đồng cảm và nhận thức đã được gieo vào lòng Lâm Nhất, đợi ngày đâm chồi nảy lộc.

***

Sau khi thu hoạch đủ số thảo dược cần thiết, Lâm Nhất, Lão Đạo và Tô Mạt Nhi men theo con đường mòn quen thuộc để trở về Tiểu An Trấn. Nắng đã lên cao, trưa hè oi ả, không khí đặc quánh hơi nóng và bụi đường. Cả ba người đều thấm mệt, nhưng Mạt Nhi vẫn cố gắng giữ vẻ hoạt bát, nàng liên tục trò chuyện, kể những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống thôn quê, về những trò nghịch ngợm của lũ trẻ con, giúp xua đi phần nào cái nóng bức và sự mệt mỏi. Lâm Nhất lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười nhẹ. Hắn cảm thấy mình dần quen với sự hiện diện của nàng, sự líu lo của nàng không còn khiến hắn bối rối như trước, mà thay vào đó là một cảm giác bình yên, một "tia sáng" ấm áp giữa "hồng trần gian nan".

Tiểu An Trấn vào buổi trưa đông đúc và ồn ào hơn buổi sáng rất nhiều. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói của người mua kẻ bán hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống phàm tục. Mùi hương của các món ăn, mùi gia vị, mùi mồ hôi và mùi bụi bặm xen lẫn, tạo nên một không khí đặc trưng của chợ búa. Họ hướng thẳng đến Dược Phường, một cửa hàng nhỏ nằm nép mình trong một con hẻm, nơi Lão Đạo thường xuyên giao dịch để bán thảo dược và mua một số nguyên liệu cần thiết cho việc bào chế thuốc.

Khi họ đang bước vào bên trong Dược Phường, nơi mùi thuốc bắc nồng nặc và tiếng giã thuốc lách cách vang lên đều đặn, thì một tiếng la thất thanh xé toạc không khí ồn ào của chợ búa.

"Lão già này, dám chây ỳ tiền thuế sao? Dám cả gan nói không có tiền? Cút khỏi đất này ngay!"

Giọng nói thô lỗ, hống hách ấy vang lên ngay bên ngoài, thu hút sự chú ý của mọi người. Lâm Nhất và Mạt Nhi quay phắt lại. Trước mắt họ là một cảnh tượng đau lòng và phẫn nộ. Ba tên cường hào ác bá, thân hình vạm vỡ, mặc những bộ quần áo lụa là có phần phô trương, đang đứng vây quanh một gia đình nông dân gồm một người đàn ông trung niên, một người phụ nữ gầy gò và một đứa trẻ nhỏ đang ôm chặt lấy mẹ. Khuôn mặt của người nông dân khắc khổ, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Quần áo của họ rách rưới, lem luốc, cho thấy cuộc sống khốn khó đến cùng cực.

"Xin ngài tha cho! Chúng tôi không còn gì cả! Mùa màng năm nay thất bát, nhà cửa cũng đã cầm cố rồi... xin ngài rủ lòng thương..." Người đàn ông trung niên quỳ sụp xuống, van xin, giọng nói nghẹn ngào.

Một tên cường hào có vẻ là cầm đầu, với bộ râu quai nón rậm rạp và ánh mắt gian xảo, cười khẩy. "Thương hại? Các ngươi nghĩ chúng ta đến đây để bố thí sao? Không có tiền thì lấy đất mà trả! Nếu không, đêm nay cả nhà các ngươi sẽ phải ngủ ngoài đường!" Nói đoạn, hắn vung chân đạp đổ chiếc xe bò chở vài bao lúa mì cằn cỗi của gia đình nông dân, khiến những hạt lúa vương vãi khắp mặt đất bụi bặm. Đứa trẻ sợ hãi oà khóc nức nở, vùi mặt vào vạt áo rách của mẹ.

Người phụ nữ gầy gò ôm chặt lấy con, đôi mắt bà đỏ hoe nhìn những hạt lúa bị hất tung, đó là tất cả những gì gia đình bà còn lại. Bà run rẩy cầu xin: "Đừng mà! Xin các ngài đừng làm thế! Đó là lương thực của chúng tôi..."

"Lương thực? Các ngươi còn có mặt mũi nói lương thực sao?" Một tên khác cười phá lên, rồi giơ tay tát mạnh vào mặt người nông dân đang quỳ, khiến ông ngã dúi dụi.

Cảnh tượng ấy diễn ra quá nhanh, quá tàn nhẫn, khiến Lâm Nhất và Mạt Nhi đứng sững sờ. Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát và thẳng thắn, không thể chịu đựng được sự bất công này. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nắm chặt tay Lâm Nhất, giọng nàng run run vì căm phẫn: "Sao bọn chúng lại có thể làm thế chứ?! Thật là quá đáng! Quá độc ác!" Nàng muốn lao ra, muốn lên tiếng, nhưng một bàn tay ấm áp của Lâm Nhất đã giữ nàng lại.

Lâm Nhất siết chặt tay, ánh mắt hắn bàng hoàng xen lẫn phẫn nộ. Hắn chứng kiến tận mắt sự tàn ác, sự bất lực và nỗi đau khổ cùng cực của những con người yếu thế. Cảm giác bất lực dâng trào trong lòng hắn, như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can. "Hồng trần... là thế này sao?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khản đặc. Những bài học về "tiên đạo tại tâm" của Lão Đạo bỗng trở nên mơ hồ, xa vời trước thực tại tàn khốc này. "Đạo" mà Lão Đạo thường nói, rốt cuộc có thể làm được gì để cứu vớt những số phận như thế này?

Lão Đạo Quán Chủ đứng bên cạnh, trầm mặc quan sát. Đôi mắt thâm trầm của ông không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng ánh nhìn của ông như chứa đựng cả một bể khổ của nhân gian. Ông không can thiệp, không lên tiếng, chỉ đứng đó, để Lâm Nhất và Mạt Nhi tự mình đối diện với bức tranh tàn khốc của "hồng trần gian nan".

Trong lúc đó, ánh mắt Lâm Nhất chợt lướt qua một góc khuất của chợ, nơi một bóng dáng nhỏ nhắn đang co ro, ẩn mình sau một sạp hàng cũ kỹ. Đó là Thị Nữ Câm, A Nhu. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây càng thêm tiều tụy, đôi mắt trầm buồn của nàng ánh lên vẻ sợ hãi và bất lực tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Nàng run rẩy, như một con chim non bị thương, không thể cất tiếng kêu cứu. Sự hiện diện của A Nhu, như một lời nhắc nhở về những bất công mà nàng cũng đã phải gánh chịu, càng khắc sâu thêm nỗi đau và sự phẫn nộ trong lòng Lâm Nhất. Hắn nhận ra rằng, đây không phải là một sự kiện cá biệt, mà là một phần không thể tách rời của cái gọi là "hồng trần", nơi kẻ mạnh chèn ép kẻ yếu, nơi lòng người bị bóp méo bởi tham lam và quyền lực.

Tiếng la hét, tiếng khóc than của gia đình nông dân vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng cười khẩy của lũ cường hào. Những người xung quanh chỉ dám đứng nhìn, không ai dám can thiệp, ánh mắt họ đầy sự thương cảm nhưng cũng đầy sợ hãi. Sự thờ ơ của đám đông, sự bất lực của những người lương thiện, càng khiến không khí trở nên nặng nề, u ám. Lâm Nhất cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Hắn muốn làm gì đó, muốn ngăn cản sự tàn ác này, nhưng hắn biết, với sức lực của một tiểu đạo sĩ gầy gò, hắn chẳng thể thay đổi được gì. Đó là một cảm giác bất lực đến tê dại, một vết thương lòng sâu sắc sẽ mãi ám ảnh tâm hồn hắn.

Cuối cùng, sau khi cướp đi tất cả những gì còn lại của gia đình nông dân, và đe dọa họ không được bén mảng đến vùng đất này nữa, ba tên cường hào ác bá mới hả hê bỏ đi, để lại phía sau là một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát, và một gia đình đang ôm nhau khóc nức nở giữa bụi bặm. Chợ búa lại dần trở lại sự ồn ào vốn có, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào, mạnh mẽ hơn bất kỳ trận cuồng phong nào hắn từng chứng kiến trong rừng sâu. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận sự tàn khốc của hồng trần một cách rõ ràng nhất, và vết sẹo đó sẽ mãi in hằn trong trái tim hắn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh tà dương đổ dài trên những triền đồi xanh mướt, nơi những hàng cây cổ thụ vươn mình sừng sững. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang ngồi tựa vào một gốc cây cổ thụ lớn, nằm trong một khu Dược Viên rộng lớn hơn, nơi sau này sẽ dần hình thành nên Thanh Vân Tông. Khu vực này, tuy vẫn mang vẻ hoang sơ, nhưng đã có những dấu hiệu của sự sắp đặt: các luống đất được phân chia rõ ràng hơn, có hệ thống tưới tiêu tự nhiên dẫn từ khe suối nhỏ, và thoang thoảng đâu đó là mùi hương đặc trưng của các loại linh dược quý hiếm mọc dại. Không khí nơi đây trong lành, tĩnh mịch hơn nhiều so với Tiểu An Trấn ồn ào. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng gió luồn qua kẽ lá tạo nên một bản nhạc êm dịu, nhưng không thể xoa dịu được nỗi khắc khoải trong lòng Lâm Nhất.

Hắn ngồi trầm tư, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ mệt mỏi và đau khổ. Cảnh tượng gia đình nông dân bị cường hào ác bá bức hại vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, như một vết nhơ khó gột rửa. Hắn cảm thấy một sự giằng xé nội tâm dữ dội: lòng trắc ẩn, sự phẫn nộ trước bất công, và sự bất lực của bản thân cứ thế luân phiên giày vò hắn. "Đạo" mà Sư phụ nói, liệu có thể bảo vệ được những người như họ không? Nếu "Đạo" không thể ngăn cản được sự tàn ác, không thể xoa dịu nỗi đau, thì "tiên đạo" có ý nghĩa gì? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí hắn, khiến hắn hoang mang và tuyệt vọng.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, vẻ mặt nàng cũng đầy lo lắng và xót xa. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn vẻ tinh nghịch, mà thay vào đó là sự u buồn và đồng cảm. Nàng khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào cánh tay Lâm Nhất, hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của nàng truyền sang, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng hắn.

"Lâm Nhất huynh, huynh đừng buồn." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự an ủi. "Huynh không làm gì sai cả. Chúng ta chỉ là phàm nhân, biết làm sao đây? Bọn cường hào đó... thật đáng ghét!"

Lâm Nhất không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ lắc đầu, vẫn nhìn xa xăm. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Mạt Nhi, cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ nàng. Nàng, giống như một tia sáng nhỏ bé nhưng kiên cường, luôn ở bên cạnh hắn, an ủi và chia sẻ. Tình bạn này, đối với hắn, giờ đây quý giá hơn bất cứ điều gì.

"Phàm nhân..." Lâm Nhất lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, như một lời chất vấn không chỉ với nàng mà còn với chính bản thân hắn, với cả cái thế giới này. "Và 'Đạo' mà Sư phụ nói, có thể bảo vệ được những người như họ không? Hay 'Đạo' chỉ là những lời lẽ sáo rỗng, xa rời thực tế?"

Ngay lúc đó, Lão Đạo Quán Chủ xuất hiện, ông điềm nhiên bước đến, không một tiếng động. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong gió chiều, đôi mắt thâm trầm của ông như chứa đựng cả một biển tri thức và sự từng trải. Ông ngồi xuống cạnh Lâm Nhất và Mạt Nhi, không nói một lời về cảnh tượng ở Tiểu An Trấn, nhưng ánh mắt ông lại nói lên tất cả.

"Cây cỏ có mùa sinh, mùa diệt. Con người có khổ đau, có an lạc." Lão Đạo Quán Chủ cất tiếng, giọng ông khàn khàn nhưng chậm rãi, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như một dòng suối chảy qua những tảng đá ngàn năm, mang theo sự tĩnh lặng và uyên thâm. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng lắm phong ba. Vấn đề không phải là xóa bỏ khổ đau, bởi lẽ đó là một phần của lẽ tự nhiên, là phép thử của trời đất. Vấn đề là đối diện với nó bằng một tâm hồn vững chãi, một trái tim kiên định."

Ông khẽ đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn Lâm Nhất đầy thâm ý. "Đạo... không phải là phép thuật hay thần thông để thay đổi ngoại cảnh một cách tùy tiện. Đạo là để thấu hiểu, để kiên định với bản tâm. Tiên đạo chân chính không nằm ở sức mạnh thần thông hay khả năng hô phong hoán vũ. Nó nằm ở sự thấu hiểu lẽ trời đất, ở sự cảm thông sâu sắc với nỗi khổ của nhân gian, và ở ý chí kiên cường để vượt qua những gian nan, để giữ vững lòng thiện lương giữa dòng chảy hỗn loạn của hồng trần."

Lão Đạo ngừng lại một chút, để những lời nói của ông thấm sâu vào lòng Lâm Nhất. "Con thấy đấy, những kẻ cường hào ác bá kia, họ cũng có sức mạnh, cũng có quyền thế. Nhưng sức mạnh của họ lại được dùng để gây đau khổ, để gieo rắc bất công. Đó không phải là Đạo. Đó là sự sai lệch, là sự mê muội. Một người tu tiên chân chính, không phải là người có khả năng diệt trừ tất cả cái ác, mà là người có thể giữ vững được 'chân tâm' của mình, có thể dùng ánh sáng của lòng nhân ái để soi rọi những góc khuất của cuộc đời, để dẫn dắt những tâm hồn lạc lối."

Lâm Nhất lắng nghe, nội tâm hắn dậy sóng. Những lời của Lão Đạo như một dòng suối mát lành, dần dần xoa dịu ngọn lửa phẫn nộ và sự bất lực trong hắn. Hắn nhận ra rằng, Lão Đạo không hề lẩn tránh thực tại tàn khốc, mà ông đang chỉ cho hắn một con đường để đối diện với nó, một con đường không dựa vào sức mạnh bên ngoài, mà dựa vào sức mạnh từ nội tâm. Con đường ấy, chính là "Vô tiên chi đạo", con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của sự kiên định vào những giá trị thiện lương.

Lão Đạo nhìn về phía Lâm Nhất, ánh mắt ông ánh lên vẻ tin tưởng. "Hồng trần là một trường học lớn, Lâm Nhất. Mỗi gian nan là một bài học, mỗi cảnh ngộ là một thử thách. Con đường mà con đang đi, không phải là con đường dễ dàng. Nó đòi hỏi một trái tim dũng cảm, một ý chí kiên định, và một lòng nhân ái vô bờ bến. Hãy nhớ, tiên đạo không phải là tránh xa hồng trần, mà là hòa mình vào đó, để rồi thấu hiểu nó, và vượt qua nó."

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, màn sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm, như vô vàn con mắt đang dõi theo số phận của nhân gian. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trầm ngâm, nhưng trong đôi mắt đen láy của hắn, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. Đó không phải là ngọn lửa của sự phẫn nộ mù quáng, mà là ngọn lửa của lòng trắc ẩn sâu sắc, của một quyết tâm ngầm: hắn sẽ không lẩn tránh hồng trần, mà sẽ dấn thân vào nó, để tìm kiếm chân lý, để hiểu rõ hơn về "Đạo", và để, một ngày nào đó, có thể làm được điều gì đó cho những số phận bất hạnh như gia đình nông dân kia, như Tiểu Mộc Đồng A Cẩu, như Thị Nữ Câm A Nhu. Ngọn lửa đó, chính là ngọn lửa của "Vô tiên chi đạo", tiên đạo nằm trong chính tâm hồn con người, nơi ánh sáng của lòng nhân ái có thể xua tan đi bóng tối của sự bất công.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ