Vô tiên chi đạo
Chương 318

Băng Cung Di Vật: Vết Sẹo Của Chân Đạo

3513 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và nhóm tiếp tục thâm nhập sâu hơn vào Băng Cung Di Tích, đối mặt với những cạm bẫy và bí ẩn mới.,Khám phá những di vật và bia đá cổ xưa, dần hé mở bức màn về Đại Tiên Chiến và sự biến chất của tiên đạo.,Lâm Nhất sử dụng Kinh Thư Vô Tự để cảm nhận và giải mã sâu hơn những dấu vết của quá khứ, củng cố sự suy ngẫm về chân lý.,Tiếp tục xây dựng mối đe dọa tiềm tàng từ Mạc Vô Tình, cho thấy hắn cũng đang truy tìm điều gì đó trong Băng Cung.,Tăng cường không khí bí ẩn, chiêm nghiệm và bi tráng về sự suy tàn của một thời đại.,Dẫn dắt mạch truyện hướng tới những khám phá lớn hơn về Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Mạc Vô Tình
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, bí ẩn, căng thẳng
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của Băng Tuyết Chi Nguyên dường như cũng không thể làm nguôi ngoai ngọn lửa hận thù đang cháy rực trong tâm can Mạc Vô Tình, và cũng không thể làm phai mờ quyết tâm của Lâm Nhất trong hành trình truy tìm chân tướng. Mảnh băng vỡ trong tay hắn, mang theo oán niệm kinh hoàng, như một lời thì thầm từ quá khứ, báo hiệu những bí mật khủng khiếp và bi kịch của Đại Tiên Chiến còn bị chôn vùi sâu hơn trong Băng Cung. Mạc Vô Tình, không chỉ đơn thuần theo dõi mà còn chủ động ngăn cản và khiêu khích, cho thấy hắn có mục tiêu rõ ràng trong Băng Cung, có thể liên quan trực tiếp đến những gì nhóm Lâm Nhất đang tìm kiếm. Những cạm bẫy và phù văn cổ đại trong Băng Cung cho thấy trình độ tu luyện và công nghệ cổ xưa đã đạt đến mức đáng sợ, đồng thời hé lộ sự tàn bạo của những kẻ đã gây ra Đại Tiên Chiến. Lâm Nhất càng lúc càng nhạy bén với Kinh Thư Vô Tự và các cảm ứng tâm linh, báo hiệu hắn sẽ sớm giải mã được những bí mật cốt lõi nhất của Băng Cung và Chân Đạo.

Hắn siết chặt mảnh băng trong lòng bàn tay, cảm nhận từng luồng khí tức lạnh lẽo nhưng đầy bi phẫn truyền đến, như hàng ngàn linh hồn vô vọng đang gào thét từ vực sâu của thời gian. Đôi mắt đen láy của Lâm Nhất, vốn đã sâu thẳm, nay càng thêm u tĩnh, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của pháp khí từ Huyết Kiếm Khách. Hắn chậm rãi cất mảnh băng vào túi áo, rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi hành lang băng giá uốn lượn vào bóng tối vô tận. Mỗi bước chân của hắn đều cẩn trọng, không phải vì sợ hãi những cạm bẫy vật lý, mà vì nỗi ám ảnh từ những lời nguyền, những oán niệm còn vương vấn trong không gian này.

Gió rít qua các khe băng, tạo thành những âm thanh ai oán như tiếng than khóc của vạn linh, lẩn khuất trong từng ngóc ngách của Băng Cung. Tiếng băng tuyết nứt vỡ từ đâu đó xa xăm, thỉnh thoảng lại vang lên khô khốc, như tiếng thở dài của một sinh mệnh khổng lồ đang dần mục ruỗng. Từng luồng khí lạnh buốt xương tủy luồn lách qua lớp đạo bào vải thô cũ kỹ của Lâm Nhất, nhưng tâm trí hắn lại nóng ran bởi những suy tư. Hắn cảm nhận được những tiếng vọng lạ từ sâu bên trong di tích, không phải là tiếng bước chân của kẻ thù, cũng không phải là âm thanh của thiên nhiên đơn thuần, mà là một thứ gì đó huyền bí hơn, như muốn dẫn lối, lại như muốn cảnh báo về những gì đang chờ đợi phía trước. "Tiếng vọng này... không phải của Mạc Vô Tình," Lâm Nhất tự nhủ trong tâm, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng nước ngầm. "Nó là lời thì thầm của thời gian, của những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy oan nghiệt của Đại Tiên Chiến, là dấu vết của một Chân Đạo đã bị chôn vùi dưới lớp băng dày của hận thù và quyền lực."

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ rụt rè nép sát vào Lâm Nhất. Nàng rùng mình, hơi thở phả ra làn khói trắng xóa trong không khí buốt giá. "Lâm Nhất ca, huynh có cảm thấy... nơi này thật đáng sợ không?" Giọng nói trong trẻo của nàng run run, phá vỡ sự tĩnh mịch của hành lang băng. "Như có ai đó đang nhìn chúng ta, từ những bức tường băng lạnh lẽo này, từ những bóng tối sâu thẳm kia. Mỗi bước đi, muội đều cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo, một cảm giác lạnh lẽo hơn cả cái lạnh của băng tuyết." Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, dù biết hắn gầy gò, nhưng vẫn cảm nhận được một sự kiên định, một nguồn sức mạnh vô hình từ hắn. Nàng sợ hãi, nhưng sự lo lắng cho Lâm Nhất còn lớn hơn cả nỗi sợ của chính mình.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, lại thận trọng hơn nhiều. Nàng quét ánh mắt sắc bén quanh quẩn những vết nứt trên tường băng, những phù văn cổ xưa ẩn hiện dưới lớp tuyết phủ mờ. Nàng khẽ nói, giọng trầm ổn nhưng vẫn mang nét lo lắng: "Cẩn thận, nơi này có vẻ như từng là một nơi quan trọng. Linh khí bị phong tỏa, chỉ còn lại sự tàn lụi, nhưng oán khí lại không tiêu tan, thậm chí còn ngưng tụ lại thành những luồng khí tức nặng nề, quẩn quanh không dứt. Mỗi bước chân của chúng ta có thể chạm vào những bí mật kinh hoàng đã bị chôn vùi suốt ba ngàn năm. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tiên đạo đã biến chất, thì lòng người còn có thể dựa vào đâu?" Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và sẻ chia, bởi nàng biết, những lời nàng nói cũng là những gì hắn đang suy ngẫm.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác tấm áo choàng đen, tay nắm chặt thanh Huyết Kiếm cổ. Đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của y không ngừng dò xét xung quanh, như một con đại bàng săn mồi giữa màn đêm băng giá. Y không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng phát ra một tiếng "hừ" khẽ khi cảm nhận được một luồng khí tức bất thường, hoặc khi một cạm bẫy băng giá vô hình lóe lên trong chốc lát. Y là lá chắn vững chắc cho cả nhóm, là lưỡi kiếm sắc bén sẵn sàng nghênh đón mọi hiểm nguy. Ánh mắt y luôn mang một vẻ cảnh giác tột độ, như thể y đang chờ đợi một cuộc chiến, một sự va chạm tất yếu giữa những tàn tích của quá khứ và những sinh mệnh của hiện tại. Mùi kim loại han gỉ từ các vật phẩm cổ xưa, lẫn với mùi băng lạnh và mùi máu tanh phảng phất từ thanh kiếm của y, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ trong không gian tịch mịch.

Lâm Nhất gật đầu, môi khẽ mấp máy, đáp lại lời Mộ Dung Uyển Nhi: "Đúng vậy, oán khí chưa tan, chứng tỏ những gì đã xảy ra nơi đây không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một bi kịch của nhân sinh, của cả tiên đạo. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng có lẽ, ở đây, tình đã hóa thù, linh đã hóa oán." Hắn dẫn đầu, bước chân nhẹ như không, ánh sáng từ pháp khí của Huyết Kiếm Khách phản chiếu trên những bức tường băng trong suốt, tạo nên những ảo ảnh lung linh nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy. Những khối băng khổng lồ, một thời từng được chạm khắc tinh xảo, nay đã vỡ vụn, đổ nát, như những mảnh vỡ của một giấc mộng vàng son. Các cột băng sừng sững giờ chỉ còn là tàn tích, nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ lạ thường, cho thấy sự vĩ đại của Băng Cung khi còn nguyên vẹn.

Họ tiếp tục đi sâu hơn vào mê cung băng giá, nơi mỗi bước chân đều tiềm ẩn nguy hiểm. Lớp tuyết rơi dày đặc bên ngoài đã biến Băng Cung thành một thế giới khác, một thế giới bị lãng quên, chỉ còn lại sự hoang tàn và những lời nguyền rủa của thời gian. Sau một đoạn đường dài, Lâm Nhất đột nhiên dừng lại trước một bức tường băng có vẻ bình thường, nhưng Kinh Thư Vô Tự trong tay áo hắn lại phát ra một luồng rung động nhẹ, ấm áp. Hắn đưa tay chạm vào bức tường, cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt nhưng cổ xưa đang ẩn mình. "Đây là một lối đi bí mật," hắn thì thầm, đôi mắt khẽ nheo lại, rồi vận dụng một chút linh lực để mở ra một khe nứt nhỏ.

Từ khe nứt ấy, một luồng không khí lạnh hơn, nhưng lại mang theo một mùi hương kim loại han gỉ nồng nặc hơn tràn ra, cùng với một tiếng vọng trầm mặc, như tiếng thở dài của hàng ngàn năm lịch sử. Họ bước qua khe nứt, và trước mắt họ là một khu vực rộng lớn hơn, một đại sảnh âm u, bị bao phủ bởi băng giá nhưng vẫn còn nguyên vẹn phần nào kiến trúc. Nơi đây có vẻ như từng là một thư viện hoặc một phòng lưu trữ khổng lồ của Băng Cung, nơi cất giữ những bí mật của một thời đại đã qua. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí chỉ đủ để chiếu rọi những hình hài mờ ảo của hàng loạt giá kệ, tủ đá chứa đựng vô số di vật cổ xưa.

Họ tiến vào đại sảnh, bước chân giẫm lên lớp băng dày đặc, tạo thành những âm thanh lạo xạo khô khốc. Tô Mạt Nhi khẽ thở dài, nàng cảm nhận được sự nặng nề của không gian này, như thể cả ngàn năm lịch sử đang đè nặng lên vai nàng. Những thanh kiếm đã mục nát, chỉ còn lại hình dáng hoen gỉ, nằm vương vãi trên nền băng. Những ngọc giản, một thời ghi chép tri thức vô thượng, nay đã hóa đá, mất đi vẻ tinh xảo vốn có, chỉ còn là những khối băng hình thù kỳ lạ. Những bình đan dược cạn khô, nằm nghiêng ngả, bên trong không còn sót lại chút tiên khí nào, chỉ còn lại một mùi hương nhàn nhạt của thảo mộc đã mục rữa. Và cả những bộ đạo bào đã đóng băng, giữ nguyên hình dáng của người mặc, như những pho tượng bất động, trầm mặc giữa thời gian, gợi lên hình ảnh bi tráng của những tiên nhân đã ngã xuống trong trận chiến năm xưa.

Lâm Nhất chậm rãi bước đi, ánh mắt hắn lướt qua từng di vật, như muốn đọc được câu chuyện mà chúng đang cất giữ. Hắn dừng lại ở một góc của đại sảnh, nơi có một bia đá lớn, nửa chìm trong băng, khắc những dòng chữ cổ khó hiểu. Bia đá này được làm từ một loại ngọc thạch đặc biệt, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, yếu ớt xuyên qua lớp băng, như một trái tim vẫn còn đập giữa đống đổ nát. Hắn tiến đến gần, đặt tay lên lớp băng phủ trên bia đá, cảm nhận sự lạnh buốt thấm sâu vào da thịt. Mùi băng lạnh, mùi không khí tinh khiết, và cả mùi kim loại han gỉ từ di vật cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự tàn lụi.

"Những dòng chữ này... dường như kể về sự khởi đầu của một cuộc chiến, không phải để tu đạo, mà là để... chinh phạt," Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng từ ngàn xưa. Hắn cẩn trọng gạt bỏ lớp băng tuyết trên bia đá, để lộ ra những phù văn cổ đại đã bị mòn theo thời gian. Khi tay hắn chạm vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá, Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn đột nhiên phát ra một luồng nhiệt ấm áp, một sự rung động mạnh mẽ, như đang cộng hưởng với những năng lượng cổ xưa ẩn chứa trong di vật.

Ngay lập tức, những ký ức rời rạc, những hình ảnh chớp nhoáng về một cuộc chiến tranh thảm khốc ba ngàn năm trước hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn thấy những tiên nhân với pháp bảo rực rỡ, ánh hào quang chói lòa, nhưng ánh mắt của họ lại chứa đầy sự tàn bạo, khát máu, không chút nhân tính. Hắn thấy những tòa thành cổ kính, hùng vĩ bị san phẳng chỉ trong chớp mắt, những dòng sông máu chảy lênh láng, và những sinh linh vô tội bị tàn sát dưới danh nghĩa 'chính đạo', 'thiên lý'. Hắn thấy sự suy tàn của Chân Đạo, không phải do ngoại địch, mà do chính những kẻ tự xưng là tiên nhân đã vứt bỏ nhân tính, chạy theo quyền lực và dục vọng. Một sự thật kinh hoàng về sự 'biến chất' của tiên đạo dần hiện rõ trong tâm trí Lâm Nhất.

Huyết Kiếm Khách, đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt lạnh lùng của y cũng nheo lại khi cảm nhận được luồng khí tức biến động từ bia đá và từ chính Lâm Nhất. Y khẽ nói, giọng trầm đục, mang theo chút mỉa mai chua chát: "Cổ nhân cũng không thoát khỏi ham muốn quyền lực. Tiên đạo... cuối cùng cũng chỉ là một cái cớ để thỏa mãn dục vọng của bản thân. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm của những kẻ ấy đã bị quyền lực ăn mòn, chỉ còn lại một lớp vỏ bọc rỗng tuếch." Y là kẻ từng trải, đã chứng kiến đủ những bi kịch của hồng trần, nên những lời này từ miệng y thốt ra càng thêm phần thấm thía.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, thấy sắc mặt hắn tái đi, đôi mắt hắn lờ mờ như đang nhìn vào một thế giới khác. Nàng biết hắn đang tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ, một sự thật đau đớn. Nàng khẽ chạm vào vai hắn, nhẹ nhàng hỏi: "Một lời nguyền... hay một lời cảnh báo?" Nàng cảm nhận được nỗi bi ai sâu sắc đang bao trùm lấy Lâm Nhất, nỗi bi ai cho một thời đại đã mất, cho một chân lý đã bị lãng quên.

Lâm Nhất chìm đắm trong những cảm nhận từ Kinh Thư Vô Tự, những hình ảnh đổ nát, những sinh linh vô tội bị tàn sát dưới danh nghĩa 'tiên đạo' cứ liên tục hiện ra, rõ nét như vừa mới xảy ra hôm qua. Hắn thấu hiểu rằng Đại Tiên Chiến không phải là cuộc chiến giữa chính tà như những gì sách cổ vẫn ghi chép, mà là sự tranh giành quyền lực tột độ, một cuộc tàn sát đẫm máu giữa những kẻ tự xưng là 'tiên nhân', những kẻ đã quên đi bản chất của tu đạo, quên đi ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Chính điều đó đã khiến Chân Đạo bị mai một, bị thay thế bằng thứ 'tiên đạo' giả tạo hiện giờ, nơi mà sức mạnh được đặt lên trên tất cả, nơi mà lòng trắc ẩn và tình người chỉ là những khái niệm xa xỉ. Hắn cảm thấy một nỗi bi ai sâu sắc, một sự thất vọng tột cùng. Chân lý không phải là sức mạnh, không phải là trường sinh... mà là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nhưng họ đã quên mất... tất cả đã biến chất. Những gì hắn từng tin tưởng, từng theo đuổi, dường như chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên nền tảng của dối trá và máu.

"Chân lý... chân lý không phải là sức mạnh, không phải là trường sinh, không phải là những phép tắc thần thông huyền ảo..." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khàn đặc, như vừa trải qua hàng ngàn năm biến động. "Mà là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Là sự kiên định vào những giá trị nhân sinh, là tình người. Nhưng họ đã quên mất... tất cả đã biến chất, bị vùi lấp dưới tham vọng và dục vọng. Cái gọi là tiên đạo ngày nay, chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ để thỏa mãn ham muốn quyền lực, để thống trị hồng trần mà thôi." Hắn cảm thấy một sự đau đớn đến tận xương tủy, không phải do cái lạnh của Băng Cung, mà là cái lạnh từ sự thật tàn khốc, từ sự tha hóa của những kẻ tự xưng là thần thánh. Những hình ảnh về sự biến chất của tiên đạo và Đại Tiên Chiến hiện lên trong tâm trí hắn, như một lời cảnh báo rằng Thiên Đạo Môn, nơi hắn từng có mối liên hệ, cũng có thể có nguồn gốc từ những kẻ đã gây ra cuộc chiến đó, hoặc là kẻ kế thừa con đường 'tiên đạo' giả tạo này.

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên chói tai từ phía sau lưng họ, cắt ngang dòng suy tư của Lâm Nhất. "Rắc! Rắc! Ầm!" Một phần của đại sảnh băng giá bắt đầu sụp đổ, những khối băng khổng lồ rơi xuống ào ạt, kéo theo những tiếng vọng kinh hoàng. Bụi băng bay mù mịt, không khí trở nên hỗn loạn.

"Lâm Nhất ca, cẩn thận!" Tô Mạt Nhi hoảng hốt kêu lên, giọng nói trong trẻo của nàng tràn đầy sự sợ hãi, nhưng nàng vẫn cố gắng kéo tay Lâm Nhất ra khỏi vùng nguy hiểm. Nàng đã biết sự nguy hiểm luôn rình rập, nhưng chứng kiến sự sụp đổ kinh hoàng này vẫn khiến nàng không khỏi run rẩy.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một bóng người lướt qua nhanh như chớp ở một lối ra khác, ánh mắt lạnh lùng, đỏ ngầu thoáng nhìn Lâm Nhất, mang theo một vẻ khinh bỉ và thỏa mãn. Đó chính là Mạc Vô Tình. Hắn ta không hề chần chừ, mà ngay lập tức biến mất vào màn đêm và lớp tuyết bụi mù mịt, như một bóng ma. Hắn đã kích hoạt một cơ quan nào đó, gây ra sự sụp đổ của một phần Băng Cung, không phải để giết chết Lâm Nhất, mà để cản chân hắn, để gây ra sự hỗn loạn, và có lẽ, để hắn nếm trải một chút cảm giác tuyệt vọng giữa những tàn tích này. Mạc Vô Tình không chỉ muốn báo thù mà còn có mục tiêu cụ thể trong Băng Cung, có thể liên quan đến việc khám phá 'Chân Đạo' hoặc một sức mạnh cổ xưa nào đó mà hắn tin rằng sẽ giúp hắn hoàn thành mục đích của mình.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đã phản ứng cực nhanh. Y không hề do dự, thanh Huyết Kiếm cổ trong tay vụt ra, tạo thành một màn chắn băng dày đặc, vững chắc như một bức tường thành, chặn đứng những khối băng khổng lồ đang rơi xuống. Tiếng "keng! keng!" vang lên chói tai khi băng va chạm vào băng, tạo ra những tia lửa điện xẹt qua trong bóng tối, chiếu sáng khuôn mặt cương nghị của y. Màn chắn băng của y tuy tạm thời, nhưng đủ để bảo vệ cả nhóm khỏi những khối băng chết chóc, trong khi Lâm Nhất vẫn còn đang chìm trong chiêm nghiệm, trong sự đau đớn từ những sự thật vừa được khám phá.

Khí tức u ám và oán niệm trong Băng Cung dường như càng lúc càng dày đặc hơn, cho thấy bi kịch của ba ngàn năm trước vẫn còn ảnh hưởng đến hiện tại, và những bí mật khủng khiếp hơn đang chờ đợi họ phía trước. Lâm Nhất, tuy bị gián đoạn khỏi dòng suy tư, nhưng những hình ảnh, những cảm nhận về sự biến chất của tiên đạo vẫn in hằn sâu trong tâm trí hắn. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự rung động ấm áp từ Kinh Thư Vô Tự, một nguồn sức mạnh nội tại đang lớn dần trong hắn, báo hiệu hắn sẽ sớm giải mã được những bí mật cốt lõi về nguồn gốc của 'tiên đạo' và Chân Đạo. Sự sụp đổ của một phần Băng Cung Di Tích gợi ý rằng nơi này đang dần mất đi sự ổn định, có thể sẽ có những biến cố lớn hơn sắp xảy ra, và cuộc hành trình của họ sẽ càng thêm gian nan. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tâm đã bị vấy bẩn, thì tiên đạo nào còn có thể tồn tại? Lâm Nhất ngước nhìn những khối băng đổ nát, như nhìn vào một tương lai vô định, nơi mà chân lý và lòng trắc ẩn sẽ là ngọn đèn dẫn lối duy nhất giữa màn đêm tăm tối của dục vọng và hận thù.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ