Vô tiên chi đạo
Chương 317

Băng Cung Vọng Ảnh: Bước Chân Trên Cổ Băng

3696 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và nhóm bắt đầu thâm nhập các tầng ngoài của Băng Cung Di Tích, đối mặt với những cạm bẫy và tàn tích cổ xưa.,Khắc sâu hơn sự hiện diện và ý đồ báo thù của Mạc Vô Tình thông qua những lần tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp, đẩy mạnh xung đột tiềm tàng.,Lâm Nhất sử dụng Kinh Thư Vô Tự để cảm nhận và giải mã những dấu vết đầu tiên của Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo bên trong di tích.,Tăng cường không khí căng thẳng, nguy hiểm và bí ẩn của Băng Cung Di Tích, củng cố bối cảnh 3000 năm trước.,Chuẩn bị cho việc thâm nhập sâu hơn vào Băng Cung và những khám phá lớn hơn ở các chương tiếp theo (đặc biệt Chương 320).
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Mạc Vô Tình
Mood: Tense, mysterious, perilous, reflective, foreboding.
Kết chương: [object Object]

Sau một đêm dài ẩn mình trong lòng hang động lạnh lẽo, nơi ánh lửa bập bùng đã xua đi phần nào cái giá buốt và nỗi bất an, rạng đông cuối cùng cũng chậm rãi hé mở nơi chân trời xám xịt. Ánh sáng yếu ớt như một lưỡi dao bạc mỏng manh, rạch ngang màn đêm còn vương vấn, từ từ phủ lên Băng Tuyết Chi Nguyên một vẻ đẹp hoang tàn mà hùng vĩ. Lâm Nhất và đồng bạn cẩn trọng bước ra khỏi nơi trú ẩn tạm bợ, hơi thở hóa thành những cụm khói trắng mờ ảo, tan nhanh vào không khí.

Đứng trên một mỏm đá cao, tầm mắt Lâm Nhất bao quát cả vùng đất mênh mông, nơi những ngọn núi băng khổng lồ sừng sững như những pho tượng đá của thời gian. Sông băng đóng băng vĩnh cửu, những hồ nước ngầm tĩnh lặng ẩn mình dưới lớp tuyết dày, thỉnh thoảng lại có tiếng băng nứt vỡ khô khốc vang vọng từ xa, như tiếng thở dài của tạo hóa. Gió rít gào từng cơn, mang theo những bông tuyết nhỏ li ti quất vào mặt, buốt giá đến tận xương tủy, nghe như tiếng sói tru từ một thế giới đã bị lãng quên. Mùi không khí lạnh lẽo và tinh khiết, đôi khi lại xen lẫn mùi tanh của hải sản từ những vực sâu của hồ băng, tạo nên một cảm giác vừa hoang sơ vừa đầy rẫy hiểm nguy. Từ xa, Băng Cung Di Tích hiện lên sừng sững giữa màn tuyết trắng, một khối kiến trúc khổng lồ bị bao phủ trong lớp băng tuyết vĩnh cửu, vẻ đẹp của nó ẩn chứa một sự chết chóc đến rợn người. Đó là một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một đài tưởng niệm cho một bi kịch đã xảy ra cách đây hàng ngàn năm, và giờ đây, nó đang chờ đợi những kẻ dám bước chân vào để lật mở bức màn của quá khứ.

Tô Mạt Nhi co ro trong bộ y phục dày, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang theo chút run rẩy, khẽ hỏi: “Lâm Nhất ca, hắn... hắn vẫn ở gần đây sao?” Nàng không thể cảm nhận được luồng khí tức thù hận rõ ràng như Lâm Nhất hay Mộ Dung Uyển Nhi, nhưng sự căng thẳng trong không khí và vẻ mặt trầm tĩnh bất thường của các đồng bạn đã mách bảo nàng rằng mối nguy hiểm vẫn chưa hề tan biến.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía Băng Cung Di Tích, ánh lên vẻ trầm tư. Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo và đầy oán hận ấy vẫn như một cái bóng không rời, lẩn khuất đâu đó trong gió tuyết, như thể nó đã hòa vào từng tinh thể băng, từng hạt tuyết rơi. “Hắn không vội,” hắn chậm rãi nói, giọng điềm đạm nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. “Hắn muốn chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của hắn, cảm nhận được nỗi sợ hãi. Đây là một trò chơi mà hắn tự đặt ra, để dày vò chúng ta, để chứng minh sự tồn tại của nỗi oán hận bất diệt trong hắn. Mạc Vô Tình, dù là một kẻ bị thù hận dẫn lối, lại là một phần không thể thiếu trong bi kịch này, một con rối của quá khứ, một nạn nhân của những gì đã xảy ra 3000 năm về trước.”

Trần Hạo, vẫn khoác trên mình chiếc áo choàng đen, đôi mắt lạnh lùng của y không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của không gian. Y không nói nhiều, nhưng sự cảnh giác của y là một lời khẳng định hùng hồn hơn bất cứ lời nói nào. Thanh Huyết Kiếm cổ đeo bên hông y dường như cũng đang khẽ rung động, phản ứng với luồng khí tức tà ác đang dần trở nên đậm đặc hơn. Y chậm rãi nói, giọng trầm thấp, vang vọng giữa tiếng gió rít: “Càng gần Băng Cung, khí tức tà ác càng đậm. Nơi này không đơn giản chỉ là di tích, mà giống như một cái miệng khổng lồ đang há ra chờ đợi, nuốt chửng mọi thứ. Những linh hồn bị mắc kẹt, những bí mật bị chôn vùi, tất cả đang kêu gào trong gió tuyết.” Y dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. “Kiếm của ta, sẽ không bao giờ run sợ trước bất cứ kẻ thù nào, dù hắn có là bóng ma của thù hận đi chăng nữa.”

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng dịu dàng nhưng đầy kiên cường, chứa đựng sự lo lắng cho an nguy của cả nhóm. Nàng biết, Lâm Nhất đang gánh vác một gánh nặng quá lớn, không chỉ là trách nhiệm khám phá chân tướng, mà còn là đối mặt với mối thù hận cá nhân mà Mạc Vô Tình dành cho hắn. Nàng nhìn về phía Băng Cung, rồi lại nhìn Lâm Nhất, như muốn truyền cho hắn thêm sức mạnh. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” nàng thì thầm, như đang tự nhủ với chính mình, cũng là lời nhắc nhở cho Lâm Nhất. “Hận thù là một căn bệnh thâm căn cố đế, có thể hủy hoại cả một kiếp người. Chúng ta không thể để nó dẫn lối.”

Lâm Nhất gật đầu, hiểu được tâm ý của nàng. Hắn dẫn đầu, bước chân chậm rãi và cẩn trọng trên lớp tuyết dày. Kinh Thư Vô Tự trong tay áo hắn khẽ phát sáng một cách tinh tế, một luồng khí tức dịu nhẹ không ngừng lan tỏa, dẫn dắt họ đi qua những con đường hiểm trở nhất, tránh né những vực sâu được tuyết phủ lấp, hoặc những tảng băng treo lơ lửng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Cả nhóm giữ đội hình chặt chẽ, mỗi người một nhiệm vụ: Trần Hạo đi cuối, đôi mắt không ngừng cảnh giác phía sau; Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ở giữa, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất trắc. Mỗi bước chân của họ đều là một sự dò dẫm vào quá khứ, một sự thách thức đối với thời gian và những bí mật đã bị phong ấn. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang bước trên một sợi dây mảnh mai bắc qua vực thẳm của lịch sử, nơi mỗi sai lầm đều có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng. Hắn tự nhủ, mục tiêu của hắn không phải là tìm kiếm quyền lực hay địa vị, mà là truy cầu đạo lý, giải mã những bí ẩn đã thao túng số phận của vô số sinh linh trong suốt 3000 năm qua. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn phải giữ vững chân tâm, không để nỗi sợ hãi hay thù hận làm mờ đi ánh sáng của lý trí.

Khi mặt trời lên cao hơn một chút, dù vẫn yếu ớt, cả nhóm cuối cùng cũng đặt chân đến khu vực tường ngoài của Băng Cung Di Tích. Khung cảnh trước mắt họ là một sự kết hợp kỳ vĩ và hoang tàn đến khó tin. Những khối băng khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo từ thuở xa xưa, giờ đã vỡ vụn từng mảng, nằm ngổn ngang như những mảnh vỡ của một giấc mơ vĩ đại. Các cột băng đồ sộ đã đổ nát, nằm rải rác trên nền tuyết, trong khi những bức tường băng trong suốt còn sót lại vẫn đứng đó, phản chiếu ánh sáng bạc của mặt trời, tạo nên một hiệu ứng quang học huyền ảo, khiến không gian bên trong Băng Cung như được bao phủ bởi một ánh sáng xanh lam kỳ lạ, lung linh như ảo ảnh.

Không khí bên trong Băng Cung càng trở nên lạnh lẽo và u tịch hơn, như thể thời gian đã ngừng đọng lại ở đây từ hàng ngàn năm trước. Tiếng gió rít qua các khe băng tạo thành những âm thanh bi ai, tiếng băng tuyết nứt vỡ khô khốc vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm, và đôi khi, những tiếng vọng lạ lùng như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt cũng vẳng đến, khiến người nghe không khỏi rùng mình. Mùi băng lạnh và không khí tinh khiết tràn ngập, nhưng đôi lúc lại xen lẫn mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm cổ xưa bị chôn vùi dưới lớp tuyết và băng, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ. Đây là một mê cung thực sự, không chỉ về địa hình mà còn về những bí ẩn mà nó ẩn chứa.

Những bức tường băng đã sụp đổ một phần, để lộ ra những phù văn cổ đại được khắc sâu vào lớp băng, bị phong ấn bởi một lớp năng lượng vô hình. Chúng không giống bất kỳ loại phù văn nào mà Lâm Nhất từng thấy trong các thư tịch cổ của Huyền Nguyên Quan, mang một vẻ thần bí và uy lực đã bị lãng quên. Dưới lớp tuyết phủ dày đặc, không ít cạm bẫy cổ xưa đang ẩn mình, chờ đợi những kẻ xâm nhập bất cẩn. Có những vết nứt sâu hoắm không thể lường trước, có những phiến băng mỏng manh che phủ vực sâu hun hút, và cả những cơ quan ngầm được kích hoạt bởi sự rung động nhỏ nhất.

Mộ Dung Uyển Nhi đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn trên bức tường băng, cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn trào bên trong. “Những phù văn này... có vẻ như là phong ấn cổ xưa, không phải của thời đại này,” nàng thì thầm, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc. “Chúng mang một khí tức rất khác, rất cổ kính, như thể đã tồn tại từ trước cả sự hình thành của những môn phái tu tiên hiện nay.”

Lâm Nhất gật đầu, khuôn mặt thư sinh của hắn trầm tư. Hắn đưa bàn tay gầy gò của mình khẽ lướt trên bề mặt băng, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương và luồng năng lượng hỗn loạn từ 3000 năm trước đang trỗi dậy. “Hắc Ám Cung có lẽ đã lợi dụng những tàn tích này, nhưng nguyên bản chúng là một phần của 'chân đạo' cổ xưa. Chúng ta phải cẩn thận.” Hắn ngừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào những phù văn, như thể đang cố gắng đọc được câu chuyện mà chúng muốn kể. “Đây không chỉ là những ký hiệu đơn thuần, mà là sự ghi dấu của một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao, và cũng là minh chứng cho sự sụp đổ kinh hoàng của nó. Sự thao túng chân đạo, sự suy tàn của một kỷ nguyên... tất cả đều bắt nguồn từ nơi này, từ những gì đã diễn ra cách đây 3000 năm.”

Đột nhiên, một luồng khí tức hỗn loạn bùng phát từ một góc khuất. Lâm Nhất chưa kịp lên tiếng cảnh báo, một cạm bẫy băng cổ xưa đã được kích hoạt. Một mũi tên băng sắc nhọn như phi kiếm, mang theo sức mạnh kinh hoàng của thời gian, từ trên cao lao xuống với tốc độ xé gió, nhắm thẳng vào vị trí của Tô Mạt Nhi. Tô Mạt Nhi giật mình, sắc mặt tái mét, chưa kịp phản ứng.

Thế nhưng, Trần Hạo đã nhanh hơn một bước. Thân hình cao lớn của y vụt tới, chỉ nghe thấy một tiếng “choang” sắc lạnh vang vọng giữa không gian băng giá. Huyết Kiếm Khách rút thanh kiếm cổ màu huyết của mình ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng đỏ rực, chém thẳng vào mũi tên băng. Năng lượng va chạm, tạo ra một tiếng nổ nhỏ nhưng đủ làm rung chuyển những khối băng xung quanh. Mũi tên băng vỡ tan thành trăm mảnh, nhưng lưỡi kiếm của Trần Hạo cũng bị một lực phản chấn mạnh mẽ đẩy lùi. Y đứng sừng sững, đôi mắt lạnh lùng không chút dao động, ánh nhìn quét qua nơi mũi tên băng phóng ra, như muốn xuyên thủng lớp băng tuyết để tìm ra kẻ điều khiển.

“Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó,” Trần Hạo trầm giọng nói, âm thanh của y như hòa vào tiếng gió rít. “Và thứ ta muốn giữ, chính là sự an toàn của những người bên cạnh ta.”

Lâm Nhất nhìn hành động của Trần Hạo, trong lòng không khỏi cảm thán. Huyết Kiếm Khách quả nhiên là một cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, phản ứng nhanh nhạy và chính xác đến kinh người. Việc mũi tên băng xuất hiện đúng lúc Lâm Nhất đang chiêm nghiệm những phù văn cổ, lại nhắm vào Tô Mạt Nhi, không thể nào là ngẫu nhiên. Hắn ngước nhìn lên, rồi lại nhìn xuống những phù văn, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Có lẽ, những cạm bẫy này không chỉ là tàn tích của quá khứ, mà còn được kích hoạt bởi một nguồn năng lượng nào đó, hoặc bởi chính sự hiện diện của họ, những kẻ đã khuấy động giấc ngủ ngàn năm của Băng Cung. Hắn khẽ nhắm mắt, Kinh Thư Vô Tự trong tay áo càng lúc càng phát ra ánh sáng dịu nhẹ hơn, như đang hòa mình vào những dòng chảy năng lượng cổ xưa, cố gắng giải mã những bí mật đã bị chôn vùi. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên ranh giới của quá khứ và hiện tại, nơi những linh hồn cổ xưa đang thì thầm những câu chuyện bi thương qua từng làn gió, từng tinh thể băng.

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, mang theo bóng tối và cái lạnh buốt giá càng thêm phần khắc nghiệt, Băng Cung Di Tích chìm vào một vẻ u ám và huyền bí. Gió mạnh hơn, và tuyết bắt đầu rơi dày đặc, nhanh chóng bao trùm mọi thứ trong một màn trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. Đây là một môi trường lý tưởng cho những kẻ săn mồi ẩn mình, và Lâm Nhất cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng. Luồng khí tức thù hận của Mạc Vô Tình, vốn đã lẩn khuất từ sáng, giờ đây trở nên đậm đặc hơn, di chuyển nhanh hơn, gần hơn, như một con mãng xà khổng lồ đang siết chặt vòng vây.

Cả nhóm đang cố gắng tìm một lối đi khác qua những tàn tích đổ nát của Băng Cung, khi một tiếng rắc rắc kinh hoàng vang lên. Một khối băng khổng lồ, cao lớn như một tòa nhà, bất ngờ sụp đổ từ trên cao, chắn ngang con đường phía trước họ. Tiếng băng vỡ tan tành, vang dội như sấm sét giữa không gian tĩnh lặng, khiến đất trời như rung chuyển. Bụi tuyết và băng vụn bắn tung tóe, che khuất tầm nhìn trong chốc lát. Không phải do sự bào mòn của thời gian hay sự khắc nghiệt của thiên nhiên, mà là có người cố tình tác động. Lâm Nhất nhận ra ngay đây là một động thái khiêu khích, một lời thách thức trắng trợn từ Mạc Vô Tình. Hắn đang chơi đùa với họ, đẩy họ vào thế bị động, muốn họ cảm nhận được sự tuyệt vọng.

Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói run rẩy, đầy vẻ hoảng sợ: “Hắn... hắn đang chơi đùa với chúng ta! Hắn muốn chúng ta lạc lối trong mê cung này!” Sự hoạt bát thường ngày của nàng đã biến mất, thay vào đó là nỗi lo lắng tột độ.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi khí lạnh buốt. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Mạc Vô Tình rất gần, như một hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ sắc lạnh chưa từng thấy. “Hắn không chỉ muốn chúng ta lạc lối,” hắn chậm rãi nói, giọng điềm đạm nhưng chất chứa sự kiên quyết. “Hắn đang cố gắng đẩy chúng ta vào một cái bẫy. Hoặc là muốn chúng ta tự hủy diệt trong sự sợ hãi, trong nỗi tuyệt vọng. Hắn muốn chúng ta nếm trải nỗi đau mà hắn đã từng chịu đựng. Hắn là một biểu tượng của sự tha hóa, của những linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của hận thù và quyền lực.”

Cả nhóm cố gắng tìm đường khác, nhưng những khối băng đổ nát và tuyết rơi dày đặc đã biến Băng Cung thành một mê cung thực sự, nơi mỗi bước chân đều tiềm ẩn nguy hiểm. Lâm Nhất đi trước, Kinh Thư Vô Tự trong tay áo khẽ rung lên, chỉ dẫn một luồng khí tức mơ hồ về phía một hành lang hẹp, nơi những bức tường băng còn tương đối nguyên vẹn. Khi họ vừa bước vào, Lâm Nhất đột nhiên dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn về một góc khuất trong hành lang tối tăm, nơi những bóng tối đổ dài và sâu thẳm.

Ngay lập tức, một bóng người lướt qua nhanh như chớp, mang theo một làn khí tức lạnh lẽo, đầy oán hận, và một mùi tanh của máu như đã đọng lại từ ngàn năm. Hắn ta không hề chần chừ, mà lao thẳng về phía Mộ Dung Uyển Nhi, thanh đoản đao đen tuyền lóe lên ánh sáng tử vong trong bóng tối. Lâm Nhất đã cảnh giác, nhưng tốc độ của Mạc Vô Tình quá nhanh, như một ảo ảnh tan biến trong tuyết.

Tuy nhiên, Huyết Kiếm Khách đã phản ứng cực nhanh. Thanh Huyết Kiếm cổ trong tay y vụt ra, tạo thành một luồng kiếm khí sắc lạnh như máu, chặn đứng đường đi của Mạc Vô Tình. Một tiếng “keng” chói tai vang lên, kéo theo một tia lửa điện xẹt qua trong bóng tối, đủ để chiếu sáng khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu của Mạc Vô Tình trong khoảnh khắc. Hắn ta không hề dừng lại, mà xoay người né tránh, rồi phóng thẳng lên một bức tường băng, biến mất vào màn đêm và tuyết rơi. Một tiếng “hừ lạnh” đầy khinh bỉ và oán hận vang vọng trong gió, rồi im bặt, như thể hắn ta chưa từng xuất hiện.

Lâm Nhất cúi xuống, nhặt một mảnh băng vỡ có khắc một ký hiệu cổ xưa, nơi Mạc Vô Tình vừa đứng. Mảnh băng không lớn, nhưng khi chạm vào, một luồng oán niệm kinh hoàng, lạnh lẽo đến thấu xương, như có thể đóng băng cả linh hồn, trào dâng từ nó. Đây không phải là khí tức của Mạc Vô Tình, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, đáng sợ hơn, như lời nguyền rủa của những linh hồn bị mắc kẹt trong Đại Tiên Chiến cách đây 3000 năm. Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự phẫn uất và nỗi tuyệt vọng tột cùng từ mảnh băng vỡ ấy.

“Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người,” Lâm Nhất thì thầm, nhớ lại lời nói của Mạc Vô Tình, rồi nhìn mảnh băng trong tay. “Và Băng Cung này... chính là nơi chôn giấu tội ác, nơi sẽ là mồ chôn cho tất cả những kẻ tự cho mình là chính nghĩa như ngươi. Hắn không đến đây chỉ để báo thù, hắn đến đây vì một mục đích lớn hơn, một kế hoạch đã được ấp ủ từ rất lâu.” Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn xuyên qua không gian và thời gian. “Mảnh vỡ này là một lời nhắc nhở rằng, những gì đã xảy ra 3000 năm về trước không hề chìm vào quên lãng, mà vẫn còn sống, vẫn còn ảnh hưởng đến hiện tại. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm của Mạc Vô Tình đã bị vùi lấp bởi hận thù, nhưng chân tâm của chúng ta... phải kiên định để vén màn bí mật này.” Cái lạnh của Băng Tuyết Chi Nguyên dường như cũng không thể làm nguôi ngoai ngọn lửa hận thù đang cháy rực trong tâm can Mạc Vô Tình, và cũng không thể làm phai mờ quyết tâm của Lâm Nhất trong hành trình truy tìm chân tướng.

Mảnh băng vỡ trong tay Lâm Nhất, mang theo oán niệm kinh hoàng, như một lời thì thầm từ quá khứ, báo hiệu những bí mật khủng khiếp và bi kịch của Đại Tiên Chiến còn bị chôn vùi sâu hơn trong Băng Cung. Mạc Vô Tình, không chỉ đơn thuần theo dõi mà còn chủ động ngăn cản và khiêu khích, cho thấy hắn có mục tiêu rõ ràng trong Băng Cung, có thể liên quan trực tiếp đến những gì nhóm Lâm Nhất đang tìm kiếm. Những cạm bẫy và phù văn cổ đại trong Băng Cung cho thấy trình độ tu luyện và công nghệ cổ xưa đã đạt đến mức đáng sợ, đồng thời hé lộ sự tàn bạo của những kẻ đã gây ra Đại Tiên Chiến. Lâm Nhất càng lúc càng nhạy bén với Kinh Thư Vô Tự và các cảm ứng tâm linh, báo hiệu hắn sẽ sớm giải mã được những bí mật cốt lõi nhất của Băng Cung và Chân Đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ