Vô tiên chi đạo
Chương 320

Huyết Ấn Cổ Xưa: Âm Mưu Thao Túng Thiên Đạo

3892 từ
Mục tiêu: Giải mã hoàn toàn cuộn ngọc giản cổ xưa, Lâm Nhất kinh hoàng khám phá chi tiết âm mưu của Hắc Ám Cung trong việc thao túng và hủy diệt Chân Đạo, nhận ra sự thật tàn khốc về 'tiên đạo' giả tạo.,Làm rõ mối liên hệ giữa Hắc Ám Cung, Thiên Đạo Môn và Đại Tiên Chiến.,Khắc sâu xung đột nội tâm của Lâm Nhất khi đối mặt với sự thật tàn khốc của lịch sử và gánh nặng của chân lý.,Thiết lập rõ ràng Hắc Ám Cung là thế lực thù địch chính, với quy mô và mức độ tàn độc vượt xa dự đoán.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ phức tạp giữa Lâm Nhất và Mạc Vô Tình, gợi ý về mục tiêu chung hoặc đối nghịch của Mạc Vô Tình liên quan đến quá khứ.,Củng cố vai trò của Kinh Thư Vô Tự như một chìa khóa mở ra những bí mật cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Mạc Vô Tình
Mood: Tense, mysterious, contemplative, tragic, determined, shocking
Kết chương: [object Object]

Không gian trong Thánh Điện băng giá như ngừng lại, chỉ còn tiếng gió rít gào thảm thiết từ những kẽ băng vỡ, vọng vào như lời than khóc của ngàn năm bi tráng. Ánh mắt Lâm Nhất, đen láy sâu thẳm, vẫn còn đọng lại sự bàng hoàng và đau đớn khôn tả, nhưng ẩn sâu trong đó, một ngọn lửa kiên định đã âm ỉ cháy. Hắn nhìn thẳng vào Mạc Vô Tình, kẻ đang đứng lặng lẽ nơi lối vào, thân hình hốc hác đổ bóng xuống nền băng, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái trong bóng tối mờ ảo. Sự giao thoa ánh mắt giữa hai người, một bên là sự thấu hiểu chân lý nghiệt ngã, một bên là sự trầm tĩnh bí ẩn, mang theo vô vàn ẩn ý không lời, tựa như hai dòng sông ngầm chảy xiết dưới lớp băng vĩnh cửu.

Cuộn ngọc giản trong tay Lâm Nhất, giờ đây, không còn là một vật vô tri, mà là một minh chứng sống động cho những tội ác tày trời, cho sự biến chất của cái gọi là ‘tiên đạo’ hiện tại. Kinh Thư Vô Tự, với ánh sáng nhàn nhạt bao phủ hắn, vẫn đang rung động khẽ khàng, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chia sẻ gánh nặng tri thức và bi ai. Không khí căng như dây đàn, từng khoảnh khắc trôi qua đều mang theo sức nặng của những bí mật vừa được vén màn.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng bước lại gần Lâm Nhất hơn một chút, tựa hồ muốn che chắn cho hắn khỏi những ánh nhìn dò xét. Nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy lo lắng, như tiếng suối chảy khe khẽ giữa lòng băng giá: “Lâm Nhất… huynh sao rồi? Có vẻ như đã tiếp nhận quá nhiều…” Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm trí hắn, một dòng chảy thông tin dữ dội đã khuấy đảo tâm hồn vốn đã nhiều trầm tư. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, và giờ đây, Lâm Nhất đang đối mặt với một căn bệnh của linh hồn, một sự tổn thương sâu sắc đến tận căn nguyên của niềm tin.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đầy vẻ cảnh giác, siết chặt tay, khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú. Nàng liếc nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt không giấu được sự hoài nghi và phẫn nộ. “Hắn… hắn lại xuất hiện! Lần này hắn muốn gì đây?” Giọng nàng tuy líu lo thường ngày, nhưng giờ đây lại mang theo sự sắc lạnh ít thấy, như một chú chim nhỏ đang căng mình bảo vệ tổ. Nàng không hiểu hết được những gì đang diễn ra, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng kẻ địch này không hề đơn giản, và sự xuất hiện của hắn luôn gắn liền với những hiểm nguy khó lường.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, không hề nói một lời. Y chỉ siết chặt thanh Huyết Kiếm cổ trong tay, lưỡi kiếm đỏ sẫm như máu, phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo của băng tuyết, tạo nên một sự tương phản lạnh lẽo đến ghê người. Tiếng kiếm rít lên khe khẽ khi y rút nó ra khỏi vỏ, như một lời cảnh báo trầm mặc nhưng đầy uy lực. Ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của y quét một vòng, rồi dừng lại ở Mạc Vô Tình, như một con đại bàng đang rình mồi, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào để bảo vệ đồng đội. Y đứng chắn trước Lâm Nhất, thân hình vững chãi như một bức tường thành, không chỉ là bảo vệ thân thể, mà còn là che chở cho tâm hồn đang chịu đựng sự giày vò. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và lúc này, thứ y muốn giữ chính là sự an nguy của Lâm Nhất và những người bạn đồng hành.

Mạc Vô Tình vẫn đứng đó, bất động, tựa một bức tượng khắc từ đá băng cổ xưa, nhưng ánh mắt hắn lại phức tạp đến lạ thường. Hắn không tấn công, không buông lời đe dọa, chỉ im lặng quan sát Lâm Nhất, rồi lại liếc nhìn cuộn ngọc giản trong tay hắn. Dường như hắn đã biết, hoặc đang truy tìm chính thứ mà Lâm Nhất vừa giải mã. Một tia hờn căm thoáng qua trong đôi mắt đỏ ngầu, rồi lại nhường chỗ cho một vẻ mãn nguyện khó hiểu, và cả sự bi thương sâu thẳm bị chôn giấu. Hắn không phải là kẻ mù quáng, không phải là một con thú chỉ biết đến báo thù. Mục tiêu của hắn trong Băng Cung Di Tích này có lẽ còn sâu xa hơn, liên quan đến việc khám phá ‘Chân Đạo’ hoặc một sức mạnh cổ xưa nào đó mà hắn tin rằng sẽ giúp hắn hoàn thành mục đích của mình, một mục đích đầy tà ác nhưng cũng ẩn chứa sự thống khổ tột cùng. Sự xuất hiện của hắn ở đây, ngay khoảnh khắc Lâm Nhất vén màn bí mật, càng khẳng định rằng hắn cũng đang theo đuổi những chân tướng này, và có thể, hắn đã biết được một phần sự thật từ trước, chỉ chờ đợi một mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức tranh bi kịch. Mạc Vô Tình, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng, lại trở thành một phần của bức tranh về chân lý bị che giấu, khiến không khí trong Thánh Điện trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, như thể thời gian đã bị kéo giãn đến vô tận.

Trong bóng tối tĩnh mịch của Thánh Điện băng giá, nơi âm thanh duy nhất là tiếng gió rít gào như tiếng than khóc của quá khứ, Lâm Nhất chìm sâu vào dòng chảy ký ức và thông tin từ cuộn ngọc giản. Hắn không còn nghe thấy tiếng ai gọi, không còn cảm nhận được sự hiện diện của Mạc Vô Tình hay những người bạn đồng hành, tâm trí hắn hoàn toàn bị cuốn vào một dòng thác dữ dội của lịch sử bị che giấu. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn phát ra ánh sáng nhàn nhạt, không phải để chiếu rọi bên ngoài, mà là để soi sáng những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn hắn, dẫn dắt hắn xuyên qua lớp sương mù của thời gian.

Mùi băng lạnh thấu xương, mùi ẩm mốc của ngàn năm tích tụ, mùi kim loại han gỉ từ những tàn tích cổ xưa càng lúc càng nồng nặc, như một lời nhắc nhở về sự mục ruỗng của một thời đại. Qua cảm ứng của Kinh Thư Vô Tự, Lâm Nhất “thấy” và “cảm nhận” được Đại Tiên Chiến không phải là một cuộc chiến công bằng, một cuộc tranh đoạt giữa chính và tà như những gì hắn từng được dạy, mà là một âm mưu được Hắc Ám Cung sắp đặt một cách tinh vi và tàn độc. Chúng không trực tiếp tham chiến, mà gieo rắc sự ngờ vực, lòng tham, và kích động các phe phái tàn sát lẫn nhau.

Trong tâm trí Lâm Nhất, những cảnh tượng máu lửa hiện lên rõ nét: những đạo sĩ chính trực, những tiên nhân thanh cao, những môn phái kiên trì Chân Đạo, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của hận thù và phản bội. Hắn thấy những nụ cười xảo trá của những kẻ giật dây, những lời lẽ đường mật rót vào tai những kẻ tham vọng, những lời thề ước bị bẻ gãy, những liên minh sụp đổ chỉ vì quyền lực và sự trường sinh phi đạo đức. Mục đích cuối cùng của Hắc Ám Cung không gì khác hơn là để Chân Đạo suy tàn, để niềm tin vào một con đường tu thân dưỡng tính, thuận theo tự nhiên bị nghiền nát, mở đường cho một “tiên đạo” giả tạo, một con đường mà sức mạnh là chân lý, mà sự sống trường tồn là mục đích tối thượng, bất chấp đạo lý và nhân luân.

Cơ thể Lâm Nhất run rẩy từng hồi, mồ hôi lạnh túa ra trên vầng trán dù không gian xung quanh buốt giá. Hắn nghiến răng ken két, đau đớn đến tột cùng khi “chứng kiến” những người bạn, những đồng môn cũ của Chân Đạo bị sát hại, bị phản bội bởi chính những người họ tin tưởng. Những tiếng gào thét của linh hồn oan khuất, tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung xé toạc không gian, tất cả như dội thẳng vào tâm trí hắn, gây ra một nỗi đau đớn tột cùng, không chỉ cho thể xác mà còn cho cả linh hồn.

"Hắc Ám Cung... một âm mưu kinh thiên động địa!" Giọng Lâm Nhất vang vọng trong tâm trí hắn, khàn đặc và run rẩy. "Biến chất... tất cả đều là biến chất!" Hắn cảm thấy như một phần của chính mình đang sụp đổ, thế giới quan mà hắn từng xây dựng, những giá trị mà hắn từng tin tưởng, tất cả đều bị lung lay tận gốc rễ. Hắn từng nghĩ tiên đạo là con đường tìm kiếm sự thanh tịnh, sự siêu thoát, nhưng giờ đây, nó lại hiện nguyên hình là một trò hề tàn khốc, một vở kịch đẫm máu được đạo diễn bởi những kẻ đứng trong bóng tối.

Kinh Thư Vô Tự, như hiểu được sự thống khổ của chủ nhân, phát ra ánh sáng mạnh hơn, bao bọc lấy Lâm Nhất, không chỉ là để truyền tải thông tin, mà còn như một lớp lá chắn vô hình, bảo vệ tâm thần hắn khỏi sự quá tải của những bi kịch cổ xưa. Dòng chữ cổ khắc trên ngọc giản, giờ đây không chỉ là ký tự, mà là những lời thì thầm đầy ai oán của một người ghi chép cuối cùng, một chứng nhân của thời đại suy tàn: *“Chân Đạo tan biến, thay bằng tà đạo… Lòng người còn đâu… khi tham vọng nuốt chửng lương tri, khi quyền lực che mờ đạo nghĩa. Trời đất quay cuồng, nhật nguyệt u tối, chỉ còn lại vết sẹo của một thời đại đã bị hủy diệt bởi chính bàn tay con người.”*

Những lời đó, như những nhát dao cứa vào trái tim Lâm Nhất, khiến hắn nhận ra rằng sự suy tàn của Chân Đạo không chỉ là sự mất mát về sức mạnh hay pháp thuật, mà là sự băng hoại của niềm tin, của đạo đức, của những giá trị cốt lõi làm nên con người. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng trong cuộc chiến khốc liệt ấy, tình người đã bị chà đạp, linh hồn đã bị vấy bẩn bởi chính những người tự xưng là đang đi trên con đường của thần linh. Lâm Nhất cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, gánh nặng của chân lý, của một lịch sử bị bóp méo, của hàng tỷ sinh linh đã phải chịu đựng khổ đau vì một âm mưu tàn độc. Con đường Vô Tiên Chi Đạo của hắn, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm sự thanh tịnh cho bản thân, mà còn là vạch trần sự giả dối, để tìm lại ánh sáng cho một thế giới đã bị che phủ bởi bóng tối của tham vọng.

Lâm Nhất tiếp tục chìm sâu vào vực thẳm của quá khứ, nơi những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh bi kịch dần hiện rõ. Từ cuộn ngọc giản cổ xưa, hắn cảm nhận được mối liên hệ chặt chẽ giữa Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn, hay đúng hơn là những thế lực tiền thân đã hình thành nên Thiên Đạo Môn. Hắn ‘thấy’ rằng những kẻ đứng đầu Thiên Đạo Môn không chỉ bị Hắc Ám Cung lợi dụng một cách xảo quyệt, mà còn tự nguyện tham gia vào âm mưu này vì khao khát quyền lực và sự trường sinh bất tử. Họ đã chấp nhận từ bỏ những nguyên tắc của Chân Đạo, đánh đổi đạo nghĩa và lương tri để đổi lấy sức mạnh và địa vị, trở thành những con cờ trong ván cờ tàn khốc của Hắc Ám Cung, hoặc thậm chí là những kẻ đồng lõa tích cực.

Sự thật này, như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim Lâm Nhất, khiến nỗi đau đớn và phẫn nộ dâng trào đến tột cùng. Hắn nhận ra rằng ‘tiên đạo’ hiện tại của thế gian, con đường tu luyện mà vô số người đang theo đuổi, chỉ là một sự biến chất, một con đường sai lầm được xây dựng trên sự dối trá, máu xương, và sự phản bội trắng trợn. Nó không phải là Chân Đạo, mà là một phiên bản méo mó, bị bóp méo để phục vụ cho những âm mưu đen tối.

Trong tâm trí hắn, những cảnh tượng bi thương tiếp tục hiện lên: những người bảo vệ Chân Đạo cuối cùng, những linh hồn kiên cường không chịu khuất phục trước sức mạnh và sự dụ dỗ của Hắc Ám Cung, đã bị đàn áp một cách tàn nhẫn. Họ bị gán cho tội danh ‘tà đạo’, bị săn đuổi, bị hủy diệt, và cuối cùng bị lãng quên trong dòng chảy lịch sử. Hắn ‘thấy’ những ánh mắt tuyệt vọng, những lời thề nguyện cuối cùng, những giọt máu hòa vào đất băng, nhuộm đỏ một thời đại đã mất. Nỗi đau của họ, sự cô độc của họ khi đối mặt với sự phản bội của cả thế giới, như thấm sâu vào tận xương tủy Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy một sự bi thương vô hạn.

"Chân Đạo... đã từng huy hoàng đến thế, lại bị hủy hoại bởi lòng tham và sự dối trá..." Giọng Lâm Nhất vang vọng trong tâm trí, nghẹn ngào đến mức tưởng chừng như sắp vỡ òa. "Thiên Đạo Môn... liệu có phải chỉ là quân cờ trong tay Hắc Ám Cung? Hay chính họ cũng là một phần của sự biến chất này?" Câu hỏi đó, như một mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào tâm can hắn, khiến hắn hoài nghi tất cả những gì mình từng biết về thế giới này.

Dư âm từ ngọc giản lại thì thầm, như tiếng vọng của một linh hồn cổ xưa: *“Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, kẻ dối trá che lấp chân lý… Thiên Đạo Môn, một ngọn cờ mới cho một âm mưu cũ, được dựng lên từ tro tàn của Chân Đạo, để tiếp tục duy trì sự giả dối, để gieo rắc ảo tưởng về một con đường trường sinh, trong khi thực chất chỉ là nô lệ cho bóng tối.”*

Lâm Nhất nghiến răng, nắm chặt cuộn ngọc giản đến mức khớp xương trắng bệch. Nỗi đau và sự phẫn nộ dâng trào trong hắn, không còn là sự bàng hoàng bất lực, mà là một ngọn lửa hừng hực, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Hắn cảm thấy một sứ mệnh lớn lao vừa được đặt lên vai mình, sứ mệnh vạch trần sự thật, sứ mệnh tìm lại Chân Đạo đã mất, sứ mệnh chiến đấu chống lại sự giả dối đã tồn tại suốt ba ngàn năm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, và giờ đây, chân tâm của hắn đã tìm thấy con đường của chính mình.

Đúng vào khoảnh khắc Lâm Nhất đạt đến đỉnh điểm của sự thấu hiểu và quyết tâm, Mạc Vô Tình, kẻ vẫn đứng lặng lẽ nơi lối vào, chậm rãi quay lưng lại. Ánh mắt cuối cùng của hắn lướt qua Lâm Nhất, mang theo một vẻ phức tạp khó tả: có sự thấu hiểu, có sự chua chát, có cả một chút bi thương bị chôn giấu, như thể hắn cũng vừa tìm thấy câu trả lời của riêng mình trong sự biến động tâm trí của Lâm Nhất. Hắn không nói một lời, không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ lặng lẽ hòa vào bóng tối sâu thẳm của Băng Cung, như một cơn gió lạnh lướt qua rồi tan biến. Sự rời đi của hắn, không phải là sự bỏ cuộc, mà là một lời khẳng định rằng con đường của hắn đã rõ ràng, và có thể, nó sẽ lại giao cắt với con đường của Lâm Nhất trong tương lai, nhưng với một mục đích khác, một hành trình khác, một câu chuyện khác về những bi kịch của quá khứ.

Sự tĩnh lặng bao trùm Thánh Điện băng giá sau sự biến mất của Mạc Vô Tình, nhưng không khí vẫn còn nặng trĩu những cảm xúc hỗn độn. Tiếng gió rít bên ngoài dường như đã bớt đi phần nào sự bi thương, thay vào đó là sự khắc nghiệt của thực tại, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi. Mùi băng lạnh vẫn còn đó, nhưng không còn quá áp đảo, nhường chỗ cho một cảm giác thanh khiết hơn, như một sự khởi đầu mới sau cơn bão táp.

Lâm Nhất từ từ mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn vẻ bàng hoàng, mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ, một nỗi trầm tư sâu sắc. Hắn đứng thẳng dậy, cuộn ngọc giản trong tay giờ đã trở nên vô tri, nhưng ý nghĩa của nó đã khắc sâu vào tâm hồn hắn, trở thành một phần không thể tách rời. Hắn quét mắt nhìn những người bạn đồng hành của mình – Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo – những người đã lặng lẽ đứng bên cạnh, chia sẻ sự lo lắng và chờ đợi.

Giọng Lâm Nhất cất lên, trầm thấp, nặng nề, nhưng lại mang một sự kiên quyết không thể lay chuyển, như tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Chúng ta… đã bị lừa dối suốt ba ngàn năm.” Hắn bắt đầu, mỗi lời thốt ra đều mang theo sức nặng của lịch sử và sự thống khổ. “Hắc Ám Cung… chúng đã thao túng mọi thứ, hủy diệt Chân Đạo, kiến lập nên một ‘tiên đạo’ giả tạo, một con đường chỉ dẫn đến sự hủy diệt của nhân tính và đạo lý.” Hắn không chỉ kể, mà còn truyền tải những cảm nhận, những hình ảnh kinh hoàng mà hắn đã “thấy” và “cảm nhận” được từ ngọc giản, khiến những lời nói ấy trở nên sống động và chân thực đến ghê người.

Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt trong veo giờ đây ngấn nước, ánh mắt đau xót nhìn hắn. Nàng khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Nhất, giọng nói run rẩy, như không thể tin vào sự thật tàn khốc mà mình vừa nghe. “Vậy… tiên đạo mà chúng ta biết… chỉ là một ảo ảnh, một lời nói dối lớn sao?” Câu hỏi của nàng không chỉ là sự hoài nghi, mà còn là nỗi đau đớn khi niềm tin vào một con đường cao cả bị lung lay tận gốc rễ. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, và giờ đây, cả thế giới đang phải đối mặt với một căn bệnh của linh hồn.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn rực lửa phẫn nộ. Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không hề hay biết. Giọng nàng trong trẻo thường ngày giờ đây đầy sự căm hờn, như một ngọn lửa nhỏ bùng cháy giữa băng tuyết. “Không thể chấp nhận! Không thể nào! Phải vạch trần chúng! Phải trả lại sự thật cho thế gian!” Nàng không hề có những suy tư triết lý sâu xa như Lâm Nhất hay Mộ Dung Uyển Nhi, nhưng sự phẫn nộ và khao khát công lý trong nàng lại là thứ thuần khiết và mạnh mẽ nhất.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn trầm mặc, nhưng ánh mắt lạnh lùng của y giờ đây đã sâu thẳm hơn, một tia sáng sắc lạnh lóe lên như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, sự im lặng của y còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Y đã từng chứng kiến quá nhiều sự dối trá, quá nhiều sự tàn bạo trong hồng trần gian nan này, và giờ đây, những bí mật được Lâm Nhất vén màn chỉ càng củng cố thêm niềm tin của y vào bản chất mục ruỗng của thế gian. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và giờ đây, y đã tìm thấy một chân lý để bảo vệ, dù phải đối mặt với cả thế giới.

Lâm Nhất nhìn ra xa xăm, nơi bóng tối của Băng Cung vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng hắn, một con đường mới đã được soi sáng, một sứ mệnh lớn lao vừa được đặt lên vai. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những thế lực hùng mạnh nhất, những kẻ đã thao túng lịch sử suốt ba ngàn năm. Hắc Ám Cung, và cả Thiên Đạo Môn, giờ đây đã trở thành những kẻ thù chính, không chỉ của hắn, mà của cả chân lý. Mối liên hệ giữa chúng, một âm mưu thao túng lịch sử quy mô lớn, báo hiệu một cuộc đối đầu gay cấn và khốc liệt hơn nhiều so với những gì hắn từng đối mặt, không chỉ về sức mạnh mà còn về triết lý.

Con đường Vô Tiên Chi Đạo của hắn, giờ đây, không còn chỉ là tu luyện cá nhân, mà còn là sứ mệnh vạch trần và phục hưng chân lý. Hắn sẽ là người lãnh đạo, ngọn hải đăng của hy vọng cho một thế giới đang bị dối trá che mờ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào sự kiên cường của chân tâm, vào vẻ đẹp của đạo nghĩa. Hắn sẽ không cô độc trên con đường này, vì bên cạnh hắn là những người bạn đồng hành trung thành, những người đã cùng hắn nhìn thấy một phần của sự thật. Cuộc chiến giành lại Chân Đạo, dù có phải đối mặt với bao gian nan, cũng đã chính thức bắt đầu, và Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ từ Huyền Nguyên Quan hoang tàn, giờ đây đã sẵn sàng gánh vác sứ mệnh ấy trên đôi vai gầy của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ