Băng Cung Di Tích chìm trong một sự tĩnh lặng đến ghê người, chỉ còn tiếng gió rít gào như lời than khóc của ngàn năm bi phẫn. Từng lời Lâm Nhất thốt ra, trầm thấp mà kiên định, như những nhát búa giáng mạnh vào tâm khảm những người đồng hành. “Chúng ta… đã bị lừa dối suốt ba ngàn năm.” Hắn đã nói vậy, và sự thật ấy, nghiệt ngã hơn bất kỳ lưỡi dao nào, đã cắt sâu vào niềm tin bấy lâu nay của họ. “Hắc Ám Cung… chúng đã thao túng mọi thứ, hủy diệt Chân Đạo, kiến lập nên một ‘tiên đạo’ giả tạo, một con đường chỉ dẫn đến sự hủy diệt của nhân tính và đạo lý.” Mỗi âm tiết vang lên trong không gian băng giá đều mang theo sức nặng của lịch sử, của máu xương và nước mắt, của sự phản bội và bi thương không thể nguôi ngoai. Hắn không chỉ kể, mà còn truyền tải những cảm nhận, những hình ảnh kinh hoàng mà hắn đã “thấy” và “cảm nhận” được từ ngọc giản, khiến những lời nói ấy trở nên sống động và chân thực đến ghê người, như thể chính họ cũng đang đứng giữa chiến trường tang thương ba ngàn năm về trước.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú giờ đây phủ một lớp sương mờ của nỗi đau, đôi mắt trong veo ngấn nước, ánh mắt đau xót nhìn Lâm Nhất, như thể nhìn thấy vết thương lòng không thể hàn gắn của hắn. Nàng khẽ đặt bàn tay lạnh ngắt của mình lên cánh tay Lâm Nhất, giọng nói run rẩy, lạc đi trong không khí lạnh buốt, như không thể tin vào sự thật tàn khốc mà mình vừa nghe. “Vậy… tiên đạo mà chúng ta biết… chỉ là một ảo ảnh, một lời nói dối lớn sao?” Câu hỏi của nàng không chỉ là sự hoài nghi đơn thuần, mà còn là nỗi đau đớn đến tận cùng khi niềm tin vào một con đường cao cả, một lẽ sống linh thiêng bị lung lay tận gốc rễ. Nàng đã từng nghĩ rằng, y thuật của mình có thể chữa lành mọi bệnh tật thân xác, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, và giờ đây, cả thế giới này, cả cái “tiên đạo” mà họ vẫn tôn thờ, dường như đang phải đối mặt với một căn bệnh của linh hồn, một vết thương chí tử từ thuở hồng hoang. Sự thật này không chỉ làm tan vỡ một lý tưởng, mà còn bóp nghẹt cả hy vọng về một tương lai tươi sáng. Nàng nhìn quanh, những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo giờ đây trông như những bia mộ vô danh, những cột băng đổ nát như những chứng nhân câm lặng cho một bi kịch không lời. Tiếng gió rít qua các khe băng, tiếng băng tuyết nứt vỡ vọng lại trong không gian trống trải, như tiếng nấc nghẹn ngào của chính nàng, của cả vạn vật hữu linh đang oằn mình dưới gánh nặng của chân lý.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch không còn chút huyết sắc, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây rực lửa phẫn nộ, căm hờn đến tột cùng. Nàng siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của mình, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu, nhưng nàng không hề hay biết, cơn giận dữ đã át đi mọi cảm giác đau đớn thể xác. Giọng nàng trong trẻo thường ngày giờ đây đầy sự căm hờn, như một ngọn lửa nhỏ bùng cháy dữ dội giữa băng tuyết lạnh giá, sẵn sàng thiêu rụi mọi dối trá. “Không thể chấp nhận! Không thể nào! Phải vạch trần chúng! Phải trả lại sự thật cho thế gian!” Nàng không hề có những suy tư triết lý sâu xa như Lâm Nhất hay Mộ Dung Uyển Nhi, không bị trói buộc bởi những niềm tin hay lý tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức. Đối với nàng, công lý là công lý, dối trá là dối trá, và sự phẫn nộ, khao khát công bằng trong nàng lại là thứ thuần khiết và mạnh mẽ nhất, một ngọn lửa chân tâm không thể bị vùi lấp bởi bất cứ âm mưu thâm độc nào. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, một khao khát được hành động, được đấu tranh cho những gì đúng đắn, bất chấp hiểm nguy, bất chấp cả thế giới rộng lớn đang bị lừa dối.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn trầm mặc như thường lệ, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị của y đứng vững như một pho tượng giữa làn gió lạnh thấu xương. Ánh mắt lạnh lùng của y giờ đây đã sâu thẳm hơn, một tia sáng sắc lạnh lóe lên như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ, đầy sự cảnh giác và lý trí. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, sự im lặng của y còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào, vì nó chứa đựng cả một bể kinh nghiệm về những hiểm ác của hồng trần gian nan. Y đã từng chứng kiến quá nhiều sự dối trá, quá nhiều sự tàn bạo trong cái thế gian này, và giờ đây, những bí mật được Lâm Nhất vén màn chỉ càng củng cố thêm niềm tin của y vào bản chất mục ruỗng của một phần của thế giới, nơi quyền lực và dối trá có thể bóp méo cả chân lý. Y biết rõ, kẻ mạnh làm vua, lịch sử do kẻ thắng viết, và Chân Đạo… đã bị xóa sổ không dấu vết khỏi những trang sử chính thống. Nhưng giờ đây, y đã tìm thấy một chân lý khác, một lẽ sống để bảo vệ, dù phải đối mặt với cả thế giới. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và cái "thứ gì đó" ấy, giờ đây, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Y lẳng lặng đặt tay lên chuôi kiếm cổ màu huyết, hơi thở đều đặn, sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra.
Lâm Nhất nhìn ra xa xăm, nơi bóng tối của Băng Cung vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng hắn, một con đường mới đã được soi sáng, một sứ mệnh lớn lao vừa được đặt lên vai. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những thế lực hùng mạnh nhất, những kẻ đã thao túng lịch sử suốt ba ngàn năm. Hắc Ám Cung, và cả Thiên Đạo Môn, giờ đây đã trở thành những kẻ thù chính, không chỉ của hắn, mà của cả chân lý. Mối liên hệ giữa chúng, một âm mưu thao túng lịch sử quy mô lớn, báo hiệu một cuộc đối đầu gay cấn và khốc liệt hơn nhiều so với những gì hắn từng đối mặt, không chỉ về sức mạnh mà còn về triết lý. Hắn trầm tư nhìn cuộn ngọc giản trong tay, nó giờ đã trở nên vô tri, nhưng ý nghĩa của nó đã khắc sâu vào tâm hồn hắn, trở thành một phần không thể tách rời của con đường Vô Tiên Chi Đạo. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn khẽ rung động, một cảm giác ấm áp lan tỏa, như chỉ dẫn một con đường, một sợi chỉ mong manh xuyên qua màn sương của dối trá.
“Không phải không dấu vết,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng, như lời tuyên thệ giữa không gian rộng lớn. “Những gì chúng ta vừa thấy… là tiếng kêu của những người đã ngã xuống, là sự phẫn nộ của chân lý bị chôn vùi. Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn. Nơi đây vẫn còn ẩn chứa nhiều điều.” Hắn đứng dậy, đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường mang vẻ trầm tư giờ đây ánh lên sự kiên định. Dáng điềm đạm, không khoa trương, hắn hướng bước chân về phía sâu thẳm của Băng Cung, nơi ánh sáng càng yếu ớt, nơi bí mật và nguy hiểm đang chờ đợi. Những khối băng khổng lồ, tưởng chừng vô tri, giờ đây như những bức tường thành của ký ức, mời gọi hắn khám phá. Mùi băng lạnh, mùi không khí tinh khiết, đôi khi xen lẫn mùi kim loại han gỉ từ các vật phẩm cổ xưa, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí u tịch, hùng vĩ nhưng cũng đầy thần bí, thôi thúc hắn bước tiếp. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào sự kiên cường của chân tâm, vào vẻ đẹp của đạo nghĩa, và hắn sẽ không cô độc trên con đường này.
***
Càng tiến sâu vào bên trong Băng Cung, cái lạnh càng trở nên thấu xương, không khí đặc quánh lại như đông cứng cả thời gian. Những khối băng khổng lồ không chỉ tạo thành kiến trúc mà còn phong ấn những cảnh tượng bi tráng, những vết tích của một quá khứ đẫm máu. Mùi ẩm mốc của đá cổ xưa, mùi băng lạnh lẽo, và một mùi tanh nồng, gợn ghê của máu khô đã đông cứng suốt ba ngàn năm, cứ thế xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày quặn thắt. Tiếng gió rít qua các khe nứt, qua những lỗ hổng trên trần băng, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn vất vưởng, bị giam cầm mãi mãi trong cái nhà ngục lạnh giá này. Ánh sáng yếu ớt, xanh lam huyền ảo từ những khe nứt trên cao chỉ càng làm nổi bật sự hoang tàn, những đổ nát chồng chất, và một nỗi bi thương không thể xóa nhòa.
Cuối cùng, sau một đoạn đường dài băng qua những hành lang đổ nát và những gian phòng trống rỗng, nhóm Lâm Nhất tìm thấy một khu vực bị phong tỏa bởi các trận pháp cổ xưa đã đổ nát, chỉ còn sót lại những tàn tích mờ nhạt của sức mạnh linh lực. Bên trong, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ, khiến cả Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi không khỏi bật lên tiếng kêu thảng thốt, rồi chợt im bặt, như thể sợ hãi làm vỡ tan sự tĩnh mịch đáng sợ ấy. Những thi thể của Chân Đạo Tu Sĩ bị đông cứng trong băng, vẫn giữ nguyên tư thế chiến đấu, có người tay vẫn còn nắm chặt pháp khí đã vỡ nát, có người mắt mở trừng trừng nhìn về phía trước với vẻ căm phẫn và tuyệt vọng tột cùng. Mái tóc đen dài của họ, giờ đây trắng xóa vì băng tuyết, như những dòng sông thời gian đã ngừng chảy. Pháp khí Chân Đạo, tinh xảo và mạnh mẽ một thời, nằm vương vãi khắp nơi, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, ánh sáng linh khí đã hoàn toàn tiêu tán. Các kệ sách chứa thư tịch cổ, từng là kho tàng tri thức vô giá của Chân Đạo, giờ đây đã bị đốt cháy thành những tảng tro băng đen kịt, vĩnh viễn chôn vùi những bí mật, những triết lý, và những câu chuyện của một thời đại vàng son.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn giờ đây ngập tràn sự kinh hoàng, giọng nàng run rẩy đến mức khó nghe rõ. “Ôi trời… Họ đã bị giết ngay tại đây sao?” Nàng ôm chặt lấy bản thân, dường như cái lạnh buốt từ những thi thể đông cứng kia đang len lỏi vào tận xương tủy nàng, không chỉ là cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của sự chết chóc và bi thảm. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng tàn khốc đến như vậy, nó vượt xa mọi tưởng tượng về sự tàn bạo của con người.
Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt ngấn lệ, cảm nhận được nỗi đau đớn và sự hy sinh của những người đã khuất. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói như bị bóp nghẹt. “Thật tàn nhẫn… Họ đã cố gắng bảo vệ đến hơi thở cuối cùng.” Nàng hiểu rằng, để có thể giữ được tư thế chiến đấu đến tận khi bị phong ấn trong băng, những Chân Đạo Tu Sĩ này đã phải trải qua một trận chiến ác liệt đến mức nào, một sự giằng co giữa sống và chết, giữa chân lý và dối trá. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, cái lòng người đã gây ra cảnh tượng này, thật khó mà cứu vãn.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn giữ vẻ trầm mặc, nhưng ánh mắt y quét qua từng thi thể, từng mảnh vỡ, như thể đang đọc một cuốn sách lịch sử đẫm máu. Y khẽ nói, giọng nói lạnh lùng, nhưng lại mang một sự cay đắng sâu sắc. “Ngay cả linh khí của họ cũng bị hút cạn, chỉ còn lại xác không.” Y đã chứng kiến quá nhiều cái chết, nhưng cái chết này, nó không phải là sự kết thúc đơn thuần của một sinh mệnh, mà là sự hủy diệt có chủ đích, sự xóa sổ hoàn toàn. Điều này cho thấy Hắc Ám Cung không chỉ muốn chiến thắng, chúng muốn hủy diệt tận gốc rễ, không để lại bất kỳ dấu vết nào của Chân Đạo.
Lâm Nhất tiến lại gần một thi thể Chân Đạo Tu Sĩ đang bị phong ấn trong một khối băng trong suốt, y phục đã mục nát, nhưng khuôn mặt vẫn còn giữ nguyên nét kiên cường xen lẫn tuyệt vọng. Thân hình gầy gò của hắn, trong khoảnh khắc đó, dường như mang một sức nặng của ngàn năm bi kịch. Tay hắn đặt nhẹ lên lớp băng lạnh lẽo, lòng hắn dâng lên một nỗi đau không tên. Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn bùng lên ánh sáng mờ ảo, không phải ánh sáng chói lọi, mà là một thứ ánh sáng nội tâm, dịu dàng nhưng đầy sức mạnh. Những hình ảnh, cảm xúc bi tráng của trận chiến cuối cùng, của sự phản bội, của nỗi tuyệt vọng khi Chân Đạo sụp đổ, ập đến tâm trí Lâm Nhất như một dòng lũ dữ dội. Hắn cảm nhận được sự hy sinh cao cả của những người đã chọn bảo vệ chân lý, dù biết sẽ thất bại, biết rằng con đường của họ sẽ bị bóp méo, bị lãng quên. Hắn “thấy” họ gào thét, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, “nghe” tiếng gươm đao va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, và “cảm nhận” được nỗi đau thể xác lẫn tinh thần của họ. Chân tâm của họ, dù đã tan biến vào hư vô, vẫn còn đọng lại đâu đó trong từng khối băng, từng mảnh vỡ.
“Sự căm phẫn và tuyệt vọng… vẫn còn đọng lại,” Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói như đến từ một thế giới khác, như đang giao hòa với những linh hồn đã khuất. “Hắc Ám Cung không chỉ muốn giết người, chúng muốn xóa sổ mọi thứ liên quan đến Chân Đạo.” Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến tranh, đây là một cuộc thanh trừng, một nỗ lực tuyệt vọng để bóp méo chân lý, để viết lại lịch sử theo ý đồ của kẻ mạnh. Ngay trong khoảnh khắc đó, một cảm giác lạnh lẽo, không thuộc về băng tuyết, lướt qua gáy Lâm Nhất. Nó không phải cái lạnh của Băng Cung, mà là một thứ lạnh giá hơn, một sự hiện diện âm u, đầy ác ý, như một ánh mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của hắn, một linh hồn vất vưởng hay một thực thể cổ xưa, đã bị đánh thức bởi chính sự thật đang được vén màn.
***
Rời khỏi Cấm Địa Băng Giá, nơi những thi thể Chân Đạo Tu Sĩ bị phong ấn trong băng, nhóm Lâm Nhất tiếp tục di chuyển qua một hành lang dài, quanh co, được tạo thành từ những khối băng khổng lồ và đá vụn. Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng hơn gấp bội. Những cảnh tượng đau lòng vừa chứng kiến đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người, gieo rắc một nỗi ám ảnh khó tả, một sự phẫn uất âm ỉ. Tiếng gió rít gào qua những kẽ băng, qua những hốc đá, tạo thành những âm thanh the thé như tiếng ai đó đang thì thầm, đang khóc than, hay đang cười khẩy đầy mỉa mai. Ánh sáng càng yếu ớt hơn, chỉ đủ để nhìn thấy những bóng hình mờ ảo, những hình thù kỳ dị được tạo nên từ băng và đá, như những quái vật đang ẩn mình chờ đợi. Mùi âm khí thoang thoảng, trộn lẫn với mùi băng lạnh lẽo, tạo nên một cảm giác rờn rợn, bất an.
Lâm Nhất đi trước, thân hình gầy gò của hắn dường như đang gánh vác một gánh nặng vô hình. Từ lúc rời khỏi Cấm Địa Băng Giá, hắn đã cảm thấy một ánh mắt đang dõi theo mình, một cảm giác gai người như có ai đó đang thở ngay phía sau, một sự hiện diện bí ẩn, lạnh lẽo, không thuộc về thế giới vật chất này. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Kinh Thư Vô Tự trong lòng hắn lại rung động không ngừng, không phải là sự rung động của tri thức cổ xưa, mà là một sự cảnh báo, một cảm ứng mạnh mẽ về một điều gì đó đang tồn tại ngay gần đó, ẩn mình trong bóng tối sâu hun hút.
Hắn đột ngột dừng lại. Bước chân của hắn ngừng hẳn, khiến những người phía sau cũng phải khựng lại. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua bóng tối sâu hun hút của hành lang, cố gắng xuyên thấu màn đêm đặc quánh. Hắn xoay người chậm rãi, chậm đến mức đáng sợ, như một bức tượng đang dần chuyển động. “Có gì đó… đang ở đây,” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến những âm thanh nhỏ nhất cũng trở nên đáng sợ. Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đôi sự im lặng, phơi bày nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng mỗi người.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo lắng và sợ hãi. Nàng rụt rè nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây run rẩy đến tội nghiệp. “Huynh cũng cảm thấy ư? Em cứ có cảm giác lạnh sống lưng… như bị ai đó nhìn chằm chằm.” Lời nói của nàng không chỉ là một sự xác nhận, mà còn là một tiếng kêu sợ hãi của một cô gái trẻ phải đối mặt với những điều vượt quá sức tưởng tượng của mình. Nàng cảm thấy từng sợi lông trên người dựng đứng, một luồng khí lạnh lẽo dường như đang vuốt ve gáy nàng, một cảm giác kinh tởm và đáng sợ.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng không cảm nhận được rõ ràng như Lâm Nhất hay Tô Mạt Nhi, nhưng nàng tin vào trực giác của họ. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng thứ bệnh tật vô hình này, thứ đang ẩn mình trong bóng tối, lại là một thách thức hoàn toàn khác. “Nó không thuộc về nơi này… Hay nó đã ngủ say ở đây từ rất lâu?” Nàng cố gắng phân tích, cố gắng tìm ra một lời giải thích hợp lý, nhưng tâm trí nàng cũng đang bị bao phủ bởi một màn sương mù của sự bí ẩn.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo không nói nhiều, nhưng hành động của y đã thể hiện rõ sự cảnh giác cao độ. Y không chút do dự rút kiếm, thanh kiếm cổ màu huyết phát ra một ánh sáng mờ ảo trong bóng tối. Ánh mắt sắc lạnh của y quét qua từng góc khuất, từng bóng hình, như một con chim ưng đang săn mồi. “Không phải ảo giác. Một luồng khí tức rất cổ xưa… và đầy ác ý.” Giọng y trầm thấp, chắc nịch, không hề có chút hoài nghi. Y đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, đã từng chiến đấu với những thực thể đáng sợ nhất, và y biết rõ cảm giác của một sự hiện diện tà ác. Sự cảnh giác của y là bản năng sống sót, là kinh nghiệm máu xương trong hồng trần gian nan. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và giờ đây, y phải giữ lấy sự an toàn của những người đồng hành.
Cả nhóm lập tức vào thế phòng thủ, căng thẳng tột độ. Lâm Nhất đứng đầu, tay hắn nắm chặt lấy cuộn ngọc giản đã trở nên vô tri, nhưng tinh thần lại vô cùng cảnh giác. Hắn cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận. Một tiếng động nhỏ như tiếng băng vỡ, hay tiếng thở dốc nhẹ, vọng lại từ một ngách tối sâu hun hút. Nó không phải là tiếng gió, không phải là tiếng băng tuyết tự nhiên. Nó là một thứ gì đó sống động, nhưng lại ẩn chứa sự mục rữa của thời gian. Đó là một sự hiện diện bí ẩn, một linh hồn vất vưởng bị giam cầm, hay một tàn dư của Hắc Ám Cung đang canh giữ những bí mật cuối cùng? Câu hỏi này lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như tảng băng ngàn năm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm của họ, giờ đây, đang phải đối mặt với một cơn ác mộng không thể tỉnh dậy.