Bầu không khí trong Băng Cung Di Tích vẫn còn vương vấn sự nặng nề của những ký ức bi thương. Ánh sáng bình minh len lỏi qua các khe băng, nhuộm một màu xanh lam dịu dàng lên những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo đã vỡ vụn, lên những cột băng đổ nát và cả những bức tường trong suốt như pha lê. Một cơn gió nhẹ rít qua, mang theo cái lạnh thấu xương và tiếng băng tuyết nứt vỡ xa xăm, tạo nên bản giao hưởng u tịch của ngàn năm. Mùi băng lạnh và không khí tinh khiết đặc trưng của nơi đây hòa quyện cùng một chút mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm cổ xưa, gợi nhắc về một quá khứ huy hoàng nhưng đã lụi tàn.
Lâm Nhất vẫn quỳ đó, tay đặt nhẹ trên vai Mạc Vô Tình. Cái chạm tay ấy không mang chút sức mạnh nào, chỉ có sự ấm áp và thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ dưới lớp áo mỏng của Mạc Vô Tình, cảm nhận được cái lạnh buốt xuyên qua lớp vải, như thể hơi lạnh từ ngàn năm thù hận vẫn còn thấm đẫm vào cốt tủy của y. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Nhất nhìn xoáy vào khoảng không trước mặt, tâm trí hắn vẫn còn chìm đắm trong thị kiến vừa rồi. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được nỗi đau tận cùng của Lãm Nguyệt gia tộc, sự tàn khốc của Hắc Ám Cung, và cả sự tuyệt vọng của một đứa trẻ phải chứng kiến gia đình mình bị thảm sát.
“Thù hận này… nó không chỉ là của một người, mà là vết sẹo ngàn năm của một thời đại.” Lâm Nhất thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nặng trĩu. Hắn tự hỏi, liệu có bao nhiêu linh hồn đã bị chôn vùi dưới lớp băng giá của thời gian, bị biến thành những Mạc Vô Tình khác, chỉ vì sự tham lam và tàn độc của Hắc Ám Cung? Con đường tu tiên mà hắn đang theo đuổi, con đường Vô Tiên chi Đạo, lẽ nào lại phải chứng kiến quá nhiều bi kịch đến vậy? Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, không chỉ là trách nhiệm với bản thân, mà còn là trách nhiệm với những chân tướng đang dần hé lộ, với những số phận bi thảm mà hắn vô tình chạm tới. Sự đồng cảm trong lòng hắn không chỉ là thương xót, mà còn là một nỗi ám ảnh, một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn vô vàn điều bất công cần được phơi bày và sửa chữa. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng nỗi đau thì vĩnh viễn khắc sâu.
Mạc Vô Tình vẫn gục đầu, tóc tai rũ rượi che khuất gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu đã không còn ánh lên sự cuồng nộ, chỉ còn lại sự trống rỗng và kiệt quệ. Đôi vai gầy guộc của y khẽ rung lên, không phải vì lạnh, mà là vì những giọt nước mắt vô thức đang hòa lẫn với băng giá trên gò má. Lần đầu tiên, y không còn kháng cự, không còn hung hãn, chỉ như một đứa trẻ lạc lối giữa dòng đời khắc nghiệt. Cái khí tức tà ác bám víu y suốt ngàn năm giờ đây đã suy yếu đến mức thấp nhất, để lộ ra bản chất yếu đuối, tổn thương ẩn sâu bên trong.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự xót xa. Nàng thấy Lâm Nhất tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng lo lắng cho hắn, nhưng cũng không thể làm ngơ trước hình ảnh Mạc Vô Tình đầy bi thương. Nàng khẽ gọi, giọng nói như tiếng suối chảy giữa đêm khuya, mang theo sự dịu dàng và quan tâm chân thành: "Lâm Nhất, huynh không sao chứ? Huynh ấy... có sao không?" Nàng nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt mang theo sự thương cảm, bởi bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nàng muốn bước đến gần hơn nữa, muốn dùng y thuật của mình để xoa dịu nỗi đau thể xác cho Mạc Vô Tình, nhưng lại ngần ngại. Nàng biết, vết thương lòng này không phải kim châm hay thảo dược nào có thể chữa lành được.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất rồi lại nhìn sang Mạc Vô Tình, vẻ mặt bối rối. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được những gì vừa xảy ra. Sự biến đổi đột ngột của Mạc Vô Tình, cùng với vẻ mặt đầy ám ảnh của Lâm Nhất, đã khiến nàng cảm thấy hoang mang. Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút lo lắng và tò mò: "Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Khí tức của hắn... thật kỳ lạ! Trước đó còn hung dữ như vậy, sao giờ lại..." Nàng bỏ dở câu nói, không biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn đứng trầm ngâm, thanh kiếm huyết nắm chặt trong tay, nhưng ánh mắt y đã dịu đi phần nào, không còn vẻ cảnh giác sắc lạnh như lúc trước. Y đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều nỗi hận thù trong giang hồ, nhưng nỗi oán niệm từ Mạc Vô Tình, được tôi luyện suốt ngàn năm, lại mang một vẻ bi tráng và tàn khốc đến nhường này. Y hiểu rằng, để một linh hồn bị vùi lấp trong thù hận đến vậy có thể buông bỏ, cần một sức mạnh không chỉ đến từ võ lực. Y khẽ thở dài một tiếng nặng nề, rồi cất giọng trầm thấp, mang theo sự từng trải: "Khí tức oán hận này... nó không phải là thứ có thể dễ dàng xua tan." Y nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt y hiện lên sự tôn trọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và đôi khi, chỉ một cái chạm tay thấu hiểu cũng đủ để sưởi ấm một linh hồn đã đóng băng suốt ngàn năm. Y biết, Lâm Nhất đã làm được điều mà kiếm của y không thể.
Lâm Nhất không đáp lời họ. Hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, rồi làm một hành động bất ngờ. Hắn chậm rãi cởi chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng của mình. Hơi ấm còn vương vấn trên đạo bào, mang theo mùi thanh đạm của thảo mộc và hơi sương sớm. Hắn nhẹ nhàng đắp lên người Mạc Vô Tình. Chiếc đạo bào thô ráp, đơn sơ ấy, trong khoảnh khắc này, lại trở thành một biểu tượng của sự che chở, của lòng đồng cảm. Nó không phải là một loại thần dược chữa lành vết thương, nhưng nó là hơi ấm, là sự công nhận cho nỗi đau thầm kín của một linh hồn. Mạc Vô Tình không phản ứng, chỉ để yên cho chiếc đạo bào bao phủ lấy mình, như thể y đã quá mệt mỏi để chống cự bất cứ điều gì nữa. Lâm Nhất nhìn Mạc Vô Tình, trong lòng dấy lên một nỗi buồn sâu sắc. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy gian nan. Con đường phía trước, để giải thoát Mạc Vô Tình khỏi gông cùm của oán niệm ngàn năm, để tìm ra chân tướng của Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo, sẽ còn dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, hắn đã bước được một bước, đã nhìn thấy một tia hy vọng giữa biển băng giá.
***
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đầy suy tư ấy, một luồng khí lạnh lẽo đột nhiên xẹt qua không gian, không hề gây ra một tiếng động nào, nhưng lại khiến cả Lâm Nhất và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đồng loạt giật mình, ánh mắt sắc bén quét về phía nguồn cảm nhận. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng cảm thấy một luồng hàn khí vô hình chạy dọc sống lưng, khiến bầu không khí vốn đã buốt giá nay càng thêm phần lạnh lẽo đến rợn người. Tiếng gió rít qua các khe băng dường như ngừng bặt, tiếng băng tuyết nứt vỡ cũng im bặt, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngưng đọng.
Một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trong không gian Băng Cung, lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô bị gió cuốn. Nàng xuất hiện không một tiếng động, không một chút dao động linh lực nào đáng kể, tựa như một ảo ảnh được tạo nên từ chính màn đêm và băng giá. Đó là Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những khối băng đổ nát. Y phục màu đen tuyền của nàng gần như hòa lẫn hoàn hảo với những khe tối và bóng đổ trong cung điện băng, chỉ có đôi mắt sắc bén và bí ẩn ló ra sau lớp khăn che mặt, ánh lên vẻ lạnh lùng và kiên quyết. Không một mùi hương lạ, không một tiếng động, nàng giống như một phần của không gian, một bóng ma từ quá khứ, hiện hữu mà lại vô hình.
Lâm Nhất cảm nhận được sự xuất hiện của nàng ngay lập tức. Một cảm giác quen thuộc ập đến, kèm theo đó là sự bất ngờ. Hắn khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là một hơi thở, nhưng lại chứa đựng sự kinh ngạc sâu sắc: "Mạc Linh..." Hắn không ngờ nàng lại xuất hiện ở đây, vào thời điểm này, trong tình cảnh này.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo lập tức siết chặt thanh kiếm huyết trong tay. Ánh mắt y trở nên sắc lạnh như băng, toàn thân căng cứng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Y đã từng đối mặt với không ít thích khách, nhưng khí tức của Mạc Linh lại mang một vẻ khác biệt. Lạnh lùng, quyết đoán, và ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, nhưng lại không hề có chút sát khí nào hướng về phía họ. Thay vào đó, ánh mắt nàng dừng lại trên Mạc Vô Tình đang gục ngã, sau đó lướt qua Lâm Nhất và những người khác một cách nhanh chóng, như đang đánh giá tình hình.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sát vào nhau hơn, vẻ mặt hoảng sợ. Sự xuất hiện đột ngột của Mạc Linh đã phá vỡ sự tĩnh lặng bi thương ban nãy, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ. Tô Mạt Nhi lùi lại một bước, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào bóng dáng bí ẩn, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng chưa từng thấy ai có thể ẩn mình hoàn hảo đến vậy, tựa như nàng ta là một phần của màn đêm đông giá.
Mạc Linh khẽ hạ cánh cách Mạc Vô Tình vài bước, tạo thành một hàng rào vô hình giữa y và nhóm Lâm Nhất. Nàng không rút vũ khí, thanh đoản đao vẫn ẩn mình trong tay áo, nhưng toàn bộ khí chất của nàng toát ra sự nguy hiểm và quyết đoán đến mức không ai dám đến gần. Giọng nói của nàng vang lên, trầm thấp và không cảm xúc, như tiếng băng đá va vào nhau, nhưng lại đủ sức khiến mọi người phải chú ý: "Đừng động vào hắn." Lời nói vừa là cảnh báo, vừa là tuyên bố chủ quyền, khẳng định quyền can thiệp của nàng vào số phận của Mạc Vô Tình. Nó không phải là một lời đe dọa trực tiếp, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đến lạnh lùng, như thể nàng sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để bảo vệ kẻ đang gục ngã kia.
Lâm Nhất không khỏi ngạc nhiên. Hắn đã từng gặp Mạc Linh vài lần, và mỗi lần nàng xuất hiện đều mang theo sự bí ẩn và một mục đích rõ ràng. Nhưng việc nàng xuất hiện để bảo vệ Mạc Vô Tình lại vượt quá dự liệu của hắn. Liệu giữa hai người này có mối liên hệ gì? Hắn nhìn Mạc Linh, rồi lại nhìn Mạc Vô Tình, trong lòng dấy lên vô vàn câu hỏi. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí lạnh lẽo nhưng thuần khiết từ Mạc Linh, khác hẳn với luồng oán khí tà ác của Mạc Vô Tình, nhưng lại có một sự tương đồng kỳ lạ nào đó, như hai mặt của cùng một đồng xu, hay hai dòng chảy từ cùng một nguồn cội. Khí chất của nàng, tuy lạnh lùng, nhưng lại không mang theo sự tàn bạo hay hiểm độc như những kẻ thuộc Hắc Ám Cung mà hắn đã từng đối mặt.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ, nhưng ánh mắt y đã có chút thay đổi. Y cảm nhận được sự bảo hộ trong lời nói của Mạc Linh, chứ không phải sát ý. Điều này càng làm tăng thêm sự phức tạp cho tình hình hiện tại. Y không biết Dạ Ảnh Thích Khách này có quan hệ gì với Mạc Vô Tình, nhưng rõ ràng nàng không phải là kẻ thù, ít nhất là trong khoảnh khắc này.
Sự xuất hiện của Mạc Linh đã thay đổi hoàn toàn cục diện. Từ một khoảnh khắc của sự thấu hiểu và bi thương, giờ đây không gian lại bị bao trùm bởi sự bí ẩn và căng thẳng. Lâm Nhất hiểu rằng, ván cờ này còn phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Mỗi quân cờ xuất hiện đều mang theo một câu chuyện, một mục đích riêng, và hắn, như một người chơi cờ, phải cố gắng giải mã từng nước đi, từng ý định. Vô Tiên chi Đạo, lẽ nào, chính là con đường phải đối mặt với những bí ẩn chồng chất bí ẩn, để cuối cùng tìm thấy chân lý ẩn sâu trong những mảnh ghép rời rạc của hồng trần?
***
Mạc Linh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Trong ánh mắt nàng, có một tia phức tạp khó tả, không phải sự thù địch, cũng không hoàn toàn là sự tin tưởng, mà là một sự đánh giá cẩn trọng, như thể nàng đang cân nhắc điều gì đó quan trọng. Nàng không nói thêm một lời nào nữa, chỉ nhẹ nhàng vung tay. Một vật nhỏ lấp lánh màu xanh lam, tựa như một giọt nước mắt đóng băng, rơi xuống nền băng cứng, lăn vài vòng rồi dừng lại ngay dưới chân Lâm Nhất. Cái tiếng động nhỏ bé ấy, trong không gian tĩnh mịch, lại vang vọng như tiếng chuông ngân.
Ngay sau đó, không đợi Lâm Nhất kịp phản ứng hay thốt lên lời nào, Mạc Linh đã hành động. Nàng khẽ khom người, một cách nhẹ nhàng và đầy cẩn trọng, bế Mạc Vô Tình đang bất tỉnh lên. Thân hình gầy guộc của Mạc Vô Tình dường như không hề gây chút trở ngại nào cho nàng. Y vẫn còn khoác chiếc đạo bào của Lâm Nhất, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa bóng tối của Mạc Linh và màu vải thô mộc. Ngay khi Mạc Vô Tình nằm gọn trong vòng tay nàng, Mạc Linh liền xoay người, thân pháp nhanh đến kinh ngạc, tựa như một làn khói đen. Nàng thoắt cái đã biến mất vào sâu trong Băng Cung, giữa những khối băng đổ nát và những khe tối hun hút, như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại một luồng hơi lạnh thoảng qua và một chút hương lạ tinh tế, tựa mùi băng tuyết pha lẫn chút thảo mộc, vương vấn trong không khí, như một dấu vết mơ hồ của sự hiện diện của nàng.
"Chân tướng... nằm sâu dưới lớp băng vĩnh cửu. Hắc Ám... đã trỗi dậy." Giọng nói trầm thấp của Mạc Linh vang vọng lại, tựa như tiếng vọng từ ngàn xưa, âm vang giữa các khối băng, rồi dần tan biến vào hư không cùng với sự biến mất của nàng. Lời nói ngắn ngủi, ẩn ý sâu xa, mang theo một sức nặng khó tả, như một lời tiên tri, hay một lời cảnh báo.
"Chờ đã!..." Lâm Nhất khẽ thốt lên, vội vã đưa tay ra, nhưng chỉ kịp nắm lấy khoảng không. Mạc Linh đã đi quá xa, đã hòa vào bóng tối và sự bí ẩn của Băng Cung. Một cảm giác hụt hẫng xen lẫn bối rối dâng trào trong lòng hắn. Hắn còn quá nhiều câu hỏi muốn hỏi nàng, quá nhiều điều muốn làm rõ. Ai là Mạc Linh? Nàng có mối quan hệ gì với Mạc Vô Tình? Tại sao nàng lại xuất hiện vào thời điểm này, và những lời nàng nói rốt cuộc có ý nghĩa gì? Sự xuất hiện và biến mất nhanh chóng của nàng như một cơn gió thoảng qua, để lại sau lưng một chuỗi câu đố chưa có lời giải đáp.
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách cũng bàng hoàng trước sự việc vừa rồi. Họ nhìn về phía Mạc Linh biến mất, trong lòng đầy rẫy sự kinh ngạc và hoang mang. Tô Mạt Nhi dụi dụi mắt, không tin vào những gì mình vừa thấy. "Nàng ta... đi rồi ư? Nhanh quá! Giống như một bóng ma vậy!" Giọng nói nàng vẫn còn chút run rẩy, pha lẫn sự ngạc nhiên ngây thơ.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo hạ thanh kiếm xuống, nhưng ánh mắt vẫn còn sắc bén, quét một vòng quanh không gian. Y thầm nghĩ, có lẽ đây là lần đầu tiên y chứng kiến một người có thân pháp và khả năng ẩn mình xuất quỷ nhập thần đến vậy. Ngay cả những thích khách hàng đầu mà y từng biết cũng khó lòng sánh bằng. Y hiểu rằng, sự xuất hiện của Mạc Linh không phải là ngẫu nhiên, và lời nói của nàng chắc chắn ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa. Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, nhưng bóng tối này lại quá đỗi bí ẩn.
Lâm Nhất cúi xuống, ánh mắt tập trung vào vật nhỏ mà Mạc Linh đã để lại. Nó là một mảnh ngọc băng nhỏ, chỉ bằng đốt ngón tay, nhưng lại tinh xảo đến lạ lùng. Màu xanh lam của nó trong suốt, nhưng lại ẩn chứa một ánh sáng mờ ảo, như thể có một nguồn sáng yếu ớt đang tỏa ra từ bên trong. Khi hắn chạm vào, một cảm giác lạnh buốt thấu xương truyền đến đầu ngón tay, nhưng không phải là cái lạnh đơn thuần của băng giá, mà là một sự lạnh lẽo thuần khiết, mang theo chút linh khí cổ xưa. Bên trong mảnh ngọc, hắn có thể thấy mờ mịt một phù văn cổ xưa, được khắc họa tinh vi đến mức khó tin. Mùi băng lạnh đặc trưng của Băng Cung hòa quyện với một chút linh khí tinh khiết tỏa ra từ mảnh ngọc, khiến hắn cảm thấy tinh thần trở nên minh mẫn hơn.
Hắn nắm chặt mảnh ngọc băng trong tay, cảm nhận từng đường nét phù văn. Bỗng nhiên, một luồng ký ức mơ hồ ùa về. Phù văn này... hắn đã từng thấy nó, trong thị kiến về gia tộc Lãm Nguyệt. Nó là một biểu tượng của Chân Đạo, một dấu ấn của gia tộc đã bị diệt vong. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Nhất, xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc lại với nhau. "Phù văn này... ta từng thấy trong thị kiến. Nó liên quan đến Chân Đạo của Lãm Nguyệt gia tộc... và Hắc Ám Cung." Hắn trầm tư nói, giọng nói khẽ khàng, như đang tự nói với chính mình, nhưng lại đủ để những người xung quanh nghe thấy.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, ánh mắt nàng dừng lại trên mảnh ngọc băng trong tay Lâm Nhất. "Mạc Linh... rốt cuộc nàng là ai? Tại sao lại giúp Mạc Vô Tình, và lại đưa cho huynh manh mối này?" Nàng hỏi, trong lòng đầy rẫy sự tò mò và lo lắng. Sự bí ẩn của Mạc Linh khiến nàng cảm thấy bất an.
Tô Mạt Nhi cũng tò mò nhìn vào mảnh ngọc băng. Nàng cất giọng trong trẻo, mang theo sự ngây thơ nhưng cũng không kém phần sắc sảo: "Vậy là, Mạc Vô Tình... hắn không phải là kẻ thù duy nhất của chúng ta sao? Hắc Ám Cung... và cả Chân Đạo gì đó nữa... mọi chuyện rốt cuộc là sao vậy Lâm Nhất?" Nàng cảm thấy thế giới này càng ngày càng trở nên phức tạp, vượt xa những gì nàng từng biết.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo nhìn ra xa xăm, nơi Mạc Linh vừa biến mất. Ánh mắt y sâu thẳm, như nhìn xuyên qua lớp băng giá của thời gian. Y khẽ nói, giọng trầm đục, như đang chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh: "Băng Cung này... còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn chúng ta tưởng. Lời của nàng ta, 'Chân tướng nằm sâu dưới lớp băng vĩnh cửu. Hắc Ám đã trỗi dậy', không phải là vô cớ." Y nắm chặt thanh kiếm của mình, một cảm giác căng thẳng mới dấy lên trong lòng. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Và giờ đây, y cảm thấy mình cần phải bảo vệ một điều gì đó còn lớn hơn cả mạng sống.
Lâm Nhất siết chặt mảnh ngọc băng trong tay, cảm nhận được hơi lạnh và linh khí tỏa ra từ nó. Hắn nhìn đồng đội của mình, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Những mảnh ghép rời rạc đã bắt đầu nối lại với nhau. Sự suy tàn của Chân Đạo, Đại Tiên Chiến, gia tộc Lãm Nguyệt, Hắc Ám Cung, và giờ là Mạc Linh bí ẩn. Tất cả đều là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự thật bị che giấu suốt ngàn năm. Mảnh ngọc băng này, có lẽ, chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến chân tướng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng hắn không còn đơn độc. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, hắn có những người bạn đồng hành, cùng nhau đi tìm lời giải cho những bí ẩn cổ xưa.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên những khối băng hùng vĩ của Băng Cung Di Tích, nơi chứa đựng những ký ức và bí mật của một kỷ nguyên đã qua. "Chúng ta phải tiếp tục. Chân tướng của Đại Tiên Chiến, sự suy tàn của Chân Đạo, và mục đích thực sự của Hắc Ám Cung... tất cả đều nằm ở đây, hoặc đâu đó ngoài kia, đang chờ đợi chúng ta khám phá." Lâm Nhất nói, giọng nói tuy trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn biết, hành trình Vô Tiên chi Đạo không chỉ là tu luyện phép thuật, mà là hành trình truy tìm chân lý, là hành trình thấu hiểu và vượt qua hồng trần. Và giờ đây, hắn đang ở ngay giữa tâm điểm của nó.