Vô tiên chi đạo
Chương 330

Băng Hồn Vỡ Nát: Tàn Tích Hận Thù Ngàn Năm

3439 từ
Mục tiêu: Tiết lộ một phần quá khứ bi thương của Mạc Vô Tình, đặc biệt là bi kịch gia tộc do Hắc Ám Cung gây ra, làm sâu sắc thêm động cơ báo thù của hắn.,Khiến Lâm Nhất thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của lòng căm phẫn và nỗi đau ngàn năm, củng cố sự phức tạp của thiện-ác, đúng với định hướng 'hiểu rõ hơn về sự phức tạp của thiện và ác trong thế giới'.,Khẳng định vai trò chủ mưu của Hắc Ám Cung trong các sự kiện lịch sử quan trọng (Đại Tiên Chiến, sự suy tàn của Chân Đạo), liên kết các mảnh ghép thông tin về nguồn gốc của 'tiên đạo' giả tạo.,Đẩy mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Mạc Vô Tình sang một giai đoạn mới, từ đối đầu thuần túy sang sự thấu hiểu tiềm năng, khởi đầu cho quá trình 'cảm hóa Mạc Vô Tình'.,Tiếp tục gieo các manh mối về 'Đại Tiên Chiến' và 'Sự Suy Tàn của Chân Đạo' thông qua ký ức của Mạc Vô Tình, phù hợp với bối cảnh 'Khoảng 3000 năm trước' và mục tiêu khám phá bí mật lịch sử của arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Lãm Nguyệt Chân Quân
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, bi tráng, thấu cảm, khám phá, căng thẳng (trong thị kiến)
Kết chương: [object Object]

Băng Tuyết Chi Nguyên sau cơn bão tuyết đêm qua tĩnh lặng đến rợn người, tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, nơi sắc trắng tinh khôi của tuyết và băng đá trải dài vô tận, hòa mình vào màu xám bạc của bầu trời phương Bắc. Gió vẫn còn vương vấn những làn hơi lạnh buốt giá, rít lên khe khẽ như tiếng thở dài của đất trời, cuốn theo những hạt tuyết mịn màng lất phất bay, đậu trên những ngọn núi băng sừng sững vươn mình lên như những trụ cột khổng lồ chống trời. Không khí trong lành đến mức có thể cảm nhận từng tinh thể băng li ti đang nhảy múa trong mỗi hơi thở, nhưng cũng buốt giá đến tận xương tủy, khiến mọi sinh linh phải co mình lại trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những tinh thể băng trong suốt, lấp lánh như ngàn vạn viên ngọc quý dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, phản chiếu một thế giới đầy vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ nhưng cũng vô cùng cô độc và hiểm nguy.

Mạc Vô Tình vẫn đứng đó, thân ảnh gầy guộc, chìm khuất một phần trong làn tuyết mỏng vừa tạnh. Hắn không còn gầm gừ, không còn điên cuồng tấn công. Đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự hỗn loạn, nỗi đau đớn tột cùng và cả một sự bối rối khó tả. Những lời nói thấu hiểu của Lâm Nhất, tựa như những giọt nước ấm nhỏ xuống tảng băng ngàn năm, đã không làm tan chảy được hoàn toàn lớp băng giá bên ngoài, nhưng ít nhất, nó đã làm rung chuyển tận sâu thẳm tâm can hắn. Hắn như một pho tượng bị bỏ quên giữa cõi băng thiên tuyết địa, nội tâm đang diễn ra một trận chiến không tiếng súng, giữa ngọn lửa thù hận đã ăn sâu vào xương tủy và tia hy vọng le lói, mong manh về một sự thấu hiểu mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Luồng năng lượng hỗn loạn vẫn cuộn trào xung quanh hắn, nhưng giờ đây nó không còn mang sát khí cuồng bạo, mà là một sự tan vỡ của những cảm xúc bị kìm nén, một cơn sóng ngầm của nỗi thống khổ đã bị chôn vùi quá lâu.

Lâm Nhất bước lên, từng bước chân nhẹ nhàng in hằn trên lớp tuyết dày. Hắn không hề cảnh giác, không hề đề phòng, chỉ có một nỗi xót xa sâu thẳm trong đôi mắt đen láy. Khuôn mặt thư sinh, trầm tư của hắn giờ đây ánh lên vẻ đồng cảm tột độ. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được một phần nỗi đau của Mạc Vô Tình, không phải qua lời kể, mà qua cái rung động của linh hồn, qua sự cộng hưởng của Kinh Thư Vô Tự trong thể nội hắn. Hắn biết, Mạc Vô Tình không phải là kẻ thù, mà là một nạn nhân, một linh hồn bị lòng người và lịch sử đẩy vào vực sâu của oán hận.

"Nỗi đau này... ta cảm nhận được," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm vang vọng giữa không gian lạnh lẽo, mang theo một sức nặng khó tả. "Hãy để ta nhìn thấy... để ta hiểu rõ hơn sự thật đã dày vò ngươi suốt ngàn năm qua."

Hắn đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào Mạc Vô Tình, một cử chỉ đơn thuần của sự kết nối, của lòng trắc ẩn. Đó là một hành động liều lĩnh, một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nhưng Lâm Nhất tin vào trực giác của mình, tin vào con đường của Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang theo đuổi. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và ngay cả một trái tim bị thù hận vùi lấp đến tận cùng, vẫn còn có thể tìm thấy một tia hy vọng, một cánh cửa để trở về với chân tâm.

Mạc Vô Tình giật mình. Hắn lùi lại một bước, đôi mắt mở to, ánh lên sự hoảng loạn. Hắn chưa từng nhận được một cử chỉ nào như thế này trong suốt cuộc đời bị nguyền rủa của mình. Luồng năng lượng hỗn loạn quanh hắn đột ngột bùng nổ, không còn là những gai băng sắc nhọn, mà là một quầng sáng băng lam chói lòa, tựa như hàng ngàn tinh thể băng vỡ vụn trong không trung. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một sự giải phóng bất ngờ, một vết nứt sâu hoắm trong tấm khiên bảo vệ đã được dựng lên từ nỗi đau và thù hận.

Lâm Nhất không kịp né tránh. Luồng ánh sáng băng lam mãnh liệt ấy đột ngột bao trùm lấy hắn, kéo hắn vào một vòng xoáy dữ dội. Trong khoảnh khắc ấy, Kinh Thư Vô Tự trong cơ thể hắn chấn động dữ dội, những trang sách vô tự như đang tự động lật mở, phát ra một luồng linh quang vô hình, mạnh mẽ đến khó tin. Luồng linh quang ấy hòa quyện với ánh sáng băng lam từ Mạc Vô Tình, biến thành một dòng chảy ký ức xoáy mạnh, cuốn lấy Lâm Nhất, kéo hắn vào một không gian khác, một thời đại đã chìm sâu trong dòng sông lịch sử. Trước khi ý thức hoàn toàn rời khỏi thực tại, Lâm Nhất loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, cùng tiếng rít lên đầy cảnh giác của Huyết Kiếm Khách, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo như tiếng vọng từ một thế giới khác.

***

Khi Lâm Nhất lấy lại được ý thức, hắn thấy mình đang đứng giữa một không gian tráng lệ đến ngỡ ngàng, khác xa với Băng Tuyết Chi Nguyên hoang tàn khắc nghiệt. Đây là Lãm Nguyệt Cung, một cung điện băng cổ xưa, nhưng không phải là tàn tích đổ nát mà hắn từng thấy trong Kinh Thư Vô Tự, mà là một kiệt tác kiến trúc huy hoàng, lộng lẫy trong thời kỳ đỉnh cao của nó. Những bức tường băng trong suốt, cao vút chạm mây, phản chiếu ánh sáng mặt trời rực rỡ, tạo nên một bản giao hưởng màu sắc lung linh huyền ảo. Các cột trụ được điêu khắc tinh xảo, chạm trổ hình rồng phượng, mây gió, tất cả đều bằng băng, nhưng lại toát lên vẻ sống động, tinh tế như được tạc từ ngọc bích.

Hắn có thể nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ, trong trẻo của trẻ thơ, tiếng trò chuyện ấm áp của người lớn, và cả tiếng nhạc du dương, êm ái như dòng suối chảy, vang vọng khắp các hành lang băng. Mùi băng lạnh tinh khiết, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của các loài hoa băng lạ lẫm, thanh khiết đến nao lòng. Bầu không khí nơi đây ban đầu thật thanh bình, ấm cúng, tràn đầy sức sống và niềm vui. Hắn nhìn thấy những người dân của gia tộc Lãm Nguyệt, họ không chỉ là những tu sĩ lạnh lùng, mà là một cộng đồng gắn kết, sống trong sự hòa thuận và thịnh vượng. Họ tu luyện 'Chân Đạo' băng thuộc tính, công pháp của họ thanh khiết như băng tuyết, linh hoạt như dòng nước, mang theo một vẻ đẹp và sức mạnh không gì sánh được.

Lâm Nhất nhìn thấy Lãm Nguyệt Chân Quân, một cường giả uy nghiêm nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự hiền từ, vị tha, đang giảng đạo cho các đệ tử. Rồi hắn thấy một tiểu hài đồng, dáng người nhỏ bé, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo lấp lánh sự hồn nhiên. Đó chính là Mạc Vô Tình thuở nhỏ, đang vui đùa cùng những đứa trẻ khác trong khu vườn băng ngự trị, nụ cười rạng rỡ, trong sáng như ánh ban mai. Lâm Nhất cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Chân tâm của Mạc Vô Tình, hẳn đã từng thuần khiết và tươi sáng đến nhường này.

Bỗng nhiên, không gian chìm vào bóng tối. Ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những đám mây đen kịt kéo đến nhanh như chớp. Tiếng cười nói vụt tắt, thay vào đó là tiếng la hét kinh hoàng, tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng băng tuyết nứt vỡ rợn người. Mùi băng lạnh tinh khiết bị thay thế bởi mùi tanh nồng của máu tươi, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ tà thuật. Bầu không khí thanh bình biến thành hỗn loạn, kinh hoàng, chết chóc và đáng sợ.

Những bóng đen, tựa như ác mộng bước ra từ địa ngục, xuất hiện khắp nơi. Chúng là những kẻ mặc hắc y, mang theo tà khí nồng nặc của Hắc Ám Cung. Đôi mắt chúng đỏ lòm, gương mặt bị che khuất trong bóng tối, chỉ có những nụ cười ghê rợn và tàn độc. Chúng đột nhập Lãm Nguyệt Cung, tàn sát không thương tiếc. Hàng loạt cường giả của gia tộc Lãm Nguyệt, dù có tu vi cao thâm đến mấy, cũng không thể chống lại được số lượng áp đảo và tà thuật quỷ dị của Hắc Ám Cung. Lâm Nhất chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: những kẻ hắc y không chỉ giết người, mà còn dùng tà thuật hút cạn linh hồn và sinh lực của các cường giả Lãm Nguyệt, biến họ thành những cái xác khô héo. Chúng không chỉ muốn hủy diệt sinh mạng, mà còn muốn phá hủy tận gốc rễ nền tảng 'Chân Đạo' của gia tộc này.

"Hắc Ám Cung! Tà ma ngoại đạo! Các ngươi sẽ phải chịu quả báo! Chân Đạo không bao giờ diệt vong!" Tiếng thét phẫn nộ của Lãm Nguyệt Chân Quân vang vọng khắp không gian, như tiếng sấm sét xé tan màn đêm. Ông chiến đấu anh dũng, thân ảnh uy nghiêm như một vị thần hộ mệnh, dùng hết sức lực cuối cùng của mình để bảo vệ gia tộc. Công pháp băng thuộc tính của ông được thi triển đến cực hạn, tạo ra những cơn bão tuyết và tường băng khổng lồ, cố gắng ngăn chặn bước tiến của quân địch. Nhưng tất cả đều vô vọng.

Một bóng đen khổng lồ, có lẽ là thủ lĩnh của Hắc Ám Cung, xuất hiện, mang theo một luồng tà khí kinh thiên động địa. "Chân Đạo đã tàn, lão già!" giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ chế giễu, "Kỷ nguyên của Hắc Ám đã bắt đầu! Ngươi và gia tộc ngươi chỉ là vật tế cho sự vĩ đại của chúng ta!"

Lãm Nguyệt Chân Quân bị áp đảo bởi số lượng và tà thuật tàn độc. Lâm Nhất chứng kiến khoảnh khắc bi tráng khi Lãm Nguyệt Chân Quân gục ngã, thanh kiếm băng trong tay vỡ tan thành ngàn mảnh. Lời nguyền rủa cuối cùng của ông về Hắc Ám Cung, về sự suy tàn của Chân Đạo, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất như một vết sẹo không thể xóa nhòa.

Trong cảnh tượng hỗn loạn ấy, Lâm Nhất nhìn thấy Mạc Vô Tình nhỏ bé, co ro trốn dưới đống đổ nát của một bức tường băng. Đôi mắt trong veo của hắn giờ đây mở to, tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng, chứng kiến tận mắt cha mẹ, người thân của mình bị đồ sát một cách dã man. "Cha! Mẹ! Cứu con! Hức hức..." Tiếng kêu khóc tuyệt vọng, nghẹn ngào của tiểu hài đồng bị chôn vùi trong tiếng chém giết và tiếng băng tuyết đổ nát. Nỗi sợ hãi, sự bất lực và căm hận khắc sâu vào tận xương tủy của hắn, trở thành một hạt giống của oán niệm, nảy mầm và lớn lên trong sự cô độc tột cùng.

Cung điện băng Lãm Nguyệt, biểu tượng của sự huy hoàng và Chân Đạo, cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi tất cả những gì còn sót lại. Tuyết trắng bị nhuộm đỏ bởi máu, băng trong suốt bị vấy bẩn bởi tà khí. Chỉ còn lại một mình Mạc Vô Tình nhỏ bé, sống sót trong cảnh hoang tàn, ôm lấy nỗi đau đớn không thể gọi tên. Hắn đứng dậy, thân hình run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía tàn tích của gia tộc, nơi tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn. Kỷ nguyên của Hắc Ám đã thật sự bắt đầu, và Mạc Vô Tình là nhân chứng duy nhất, cũng là kẻ mang theo ngọn lửa hận thù của một gia tộc đã bị hủy diệt.

Lâm Nhất đứng bất động trong thị kiến, cảm nhận rõ rệt nỗi đau thể xác và tinh thần của những người bị tàn sát. Hắn cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc khi chứng kiến sự hủy diệt của 'Chân Đạo' và sự thao túng tàn độc của Hắc Ám Cung. Sự kiện này không chỉ là một bi kịch của riêng gia tộc Lãm Nguyệt, mà còn là một vết sẹo lớn trong lịch sử tu tiên, một minh chứng cho sự suy tàn của những giá trị chân chính. Năng lượng của Kinh Thư Vô Tự trong hắn phản ứng dữ dội, như đang ghi nhận lại những sự kiện lịch sử bị che giấu, những triết lý cổ xưa về sự mất mát, phản bội, và gánh nặng của hồng trần gian nan. Hắn chợt hiểu ra, không chỉ Mạc Vô Tình, mà cả thế giới này, đều đang gánh chịu hậu quả của một âm mưu lớn hơn, một sự thay đổi đã biến chất cả con đường tu tiên. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, nhưng chân tâm ấy, trong cơn biến loạn của lịch sử, lại bị vùi lấp dưới lớp bụi trần ai và oán niệm.

***

Thị kiến đột ngột kết thúc, như một cuốn phim bị cắt ngang bởi một bàn tay vô hình. Lâm Nhất trở lại thực tại, thở dốc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm vạt áo. Đôi mắt hắn vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi, những tiếng la hét, tiếng kiếm khí, và tiếng khóc than của Mạc Vô Tình nhỏ bé vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm trí hắn. Cái lạnh buốt giá của Băng Tuyết Chi Nguyên ập đến, nhưng không thấm tháp vào đâu so với cái lạnh lẽo trong tâm hồn hắn.

Trước mặt hắn, Mạc Vô Tình đã quỳ gục xuống tuyết, toàn thân run rẩy không ngừng, không còn là vẻ dữ tợn của một kẻ điên cuồng báo thù, mà chỉ là một linh hồn tan vỡ, kiệt quệ. Nước mắt hòa lẫn với băng giá trên khuôn mặt hốc hác của hắn, tạo thành những vệt dài, lạnh lẽo. Nỗi căm phẫn trong hắn giờ đây không còn là ngọn lửa cháy bùng, mà là tàn tro, trộn lẫn với sự kiệt sức và một nỗi đau sâu thẳm, đã được phơi bày hoàn toàn qua thị kiến vừa rồi. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn Lâm Nhất, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho mọi nỗi đau của mình.

Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách đứng cách đó không xa, vẻ mặt đầy lo lắng, bối rối và thương cảm. Họ không thể thấy được thị kiến như Lâm Nhất, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong không khí, cảm nhận được luồng oán khí dâng trào rồi lại tan biến trong Mạc Vô Tình, cũng như vẻ mặt tái nhợt, đầy ám ảnh của Lâm Nhất.

"Lâm Nhất, huynh không sao chứ?" Mộ Dung Uyển Nhi lo lắng, bước vội đến gần Lâm Nhất, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự xót xa. Nàng đưa tay muốn chạm vào hắn, nhưng rồi lại ngập ngừng.

Tô Mạt Nhi cũng theo sau, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất rồi lại nhìn sang Mạc Vô Tình, vẻ mặt bối rối. "Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Khí tức của hắn... thật kỳ lạ!"

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đứng trầm ngâm, thanh kiếm huyết vẫn nắm chặt trong tay, nhưng ánh mắt y đã dịu đi phần nào. "Khí tức oán hận này... nó không phải là thứ có thể dễ dàng xua tan..." Y đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều nỗi hận thù, nhưng nỗi oán niệm từ Mạc Vô Tình, được tôi luyện suốt ngàn năm, lại mang một vẻ bi tráng và tàn khốc đến nhường này. Y hiểu rằng, để một linh hồn bị vùi lấp trong thù hận đến vậy có thể buông bỏ, cần một sức mạnh không chỉ đến từ võ lực.

Lâm Nhất không đáp lời họ. Hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, rồi tiến lại gần Mạc Vô Tình. Lần này, hắn không còn cảnh giác hay đề phòng. Thay vào đó là một sự thương cảm sâu sắc, một nỗi đau đồng cảm đến tận tâm can. Hắn chậm rãi đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai Mạc Vô Tình. Cái chạm tay ấy không mang theo chút sức mạnh nào, chỉ có sự ấm áp và thấu hiểu.

"Ta đã thấy..." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy xúc động. Hắn không nói rõ hắn đã thấy gì, nhưng ánh mắt hắn, nỗi đau trong đôi mắt ấy đã nói lên tất cả. "Ta đã hiểu... Nỗi hận thù này... nó nặng nề đến vậy..."

Mạc Vô Tình ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng của hắn từ từ tập trung vào Lâm Nhất. Hắn không phản kháng, không giãy giụa, chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, như đang tìm kiếm một sự xác nhận, một tia hy vọng hay đơn giản chỉ là một sự đồng cảm hiếm hoi mà hắn chưa từng nhận được trong suốt ngàn năm cô độc. "Ngươi... ngươi đã thấy... tất cả...?" Giọng hắn yếu ớt, khàn đặc, không còn chút hung dữ nào, chỉ còn lại sự bàng hoàng và một nỗi đau đã được phơi bày hoàn toàn.

Ánh mắt Lâm Nhất sâu thẳm như vực thẳm. Hắn gật đầu, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. "Ta đã thấy... sự tàn khốc của Hắc Ám Cung, sự bi tráng của gia tộc Lãm Nguyệt, và cả nỗi đau tận cùng của ngươi." Hắn siết nhẹ vai Mạc Vô Tình, như muốn truyền cho hắn một chút sức mạnh, một chút hơi ấm.

Trần Hạo thở dài một tiếng nặng nề. Y đã hiểu phần nào. Hắc Ám Cung, cái tên ấy, giờ đây không còn là một truyền thuyết xa vời, mà là một mối đe dọa hiển hiện, là nguồn gốc của mọi bi kịch. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn cảnh tượng đó, lòng họ thắt lại. Họ biết, con đường cảm hóa Mạc Vô Tình sẽ còn gian nan gấp vạn lần, bởi nỗi hận thù này không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả một gia tộc, của cả một kỷ nguyên đã bị hủy diệt.

Mạc Vô Tình không nói gì thêm. Hắn chỉ nhìn Lâm Nhất, rồi cúi đầu, nước mắt và băng giá trên khuôn mặt hòa lẫn vào nhau. Sự kiệt quệ đã xâm chiếm lấy hắn, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, một tia sáng le lói đã xuất hiện, như một cánh cửa đã hé mở giữa biển băng giá của thù hận. Lâm Nhất biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước, để giải thoát Mạc Vô Tình khỏi gông cùm của oán niệm ngàn năm, để tìm ra chân tướng của Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo, sẽ còn dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, hắn đã bước được một bước, đã nhìn thấy một tia hy vọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và đôi khi, chỉ một cái chạm tay thấu hiểu cũng đủ để sưởi ấm một linh hồn đã đóng băng suốt ngàn năm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ