Ánh sáng xanh biếc từ mảnh ngọc băng trong tay hắn đã tắt ngấm, chỉ còn lại màu xanh trong suốt lạnh lẽo. Kinh Thư Vô Tự cũng trở lại vẻ trầm mặc, ánh vàng nhạt thu lại, tựa như một cuốn sách cổ đã hoàn thành sứ mệnh của mình, giờ đây chỉ còn im lìm chờ đợi những trang tiếp theo được lật mở.
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đều đang nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng và chờ đợi. Họ đã đứng yên lặng suốt khoảng thời gian Lâm Nhất chìm vào trạng thái kỳ lạ đó, chỉ có tiếng gió rít gào và tiếng băng tuyết nứt vỡ thỉnh thoảng vang lên trong không gian trống trải của Băng Cung, như những tiếng thở dài của thời gian.
Lâm Nhất nhìn các đồng đội của mình, ánh mắt hắn chất chứa sự phức tạp của một người vừa nhìn thấy vực thẳm của âm mưu ngàn năm. Hắn cảm nhận được gánh nặng đè lên vai, nhưng cũng đồng thời cảm thấy một sự rõ ràng đến đau đớn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại những thông tin hỗn độn trong đầu.
"Hắc Ám Cung... chúng đã thao túng lịch sử từ ngàn năm trước," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài qua những tầng hầm sâu thẳm của quá khứ. "Đại Tiên Chiến không phải chỉ là cuộc tranh giành quyền lực giữa các thế lực. Nó là một màn kịch lớn, một âm mưu được dàn dựng để hủy diệt Chân Đạo, để rồi cái gọi là Thiên Đạo Môn được xây dựng trên đống đổ nát đó, như một bình phong, một công cụ cho mục đích thực sự của chúng."
Lời nói của Lâm Nhất như một tảng băng lớn đập vào lòng những người còn lại, khiến họ bàng hoàng đến tột độ. Tô Mạt Nhi há hốc mồm, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của Băng Cung. “Thật không thể tin nổi…” Nàng lắp bắp, giọng nói trong trẻo giờ đây run rẩy, hòa lẫn với tiếng gió rít. “Cả cái ‘tiên đạo’ mà chúng ta biết, cái mà chúng ta từng tin tưởng, cũng là giả tạo sao? Vậy thì... vậy thì cái gì là thật? Cái gì là đúng?” Nàng cảm thấy thế giới này đang sụp đổ dưới chân mình, mọi giá trị mà nàng từng tin tưởng đều trở nên vô nghĩa, như những mảnh băng vỡ vụn dưới gót chân.
Mộ Dung Uyển Nhi siết chặt tay, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ xót xa, một nỗi buồn sâu thẳm hiện rõ trong đôi mắt trong veo của nàng. Nàng nhìn về phía Mạc Vô Tình đang nằm bất động, đôi mắt nàng đong đầy sự cảm thông, tựa như nhìn thấy chính mình trong một kiếp nạn khác. “Vậy Mạc Vô Tình... hắn chỉ là một con rối? Nỗi hận thù của hắn... là thứ mà Hắc Ám Cung muốn?” Nàng khẽ thì thầm, như đang nói với chính mình, giọng nói mong manh như tiếng băng tan. “Hắn sống cả đời trong nỗi đau, chỉ để trở thành công cụ cho kẻ thù giết hại gia đình hắn. Thật là một bi kịch không thể thảm khốc hơn.”
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo nắm chặt thanh kiếm huyết sắc, ánh mắt y nhìn xa xăm, xuyên qua lớp băng giá của thời gian, như đang cố gắng nhìn thấu những bí mật bị chôn vùi. Y đã từng chứng kiến nhiều điều tàn khốc, nhưng âm mưu này lại vượt quá mọi tưởng tượng của y, một bức tranh tăm tối trải dài ngàn năm. “Kế hoạch này... quá lớn.” Y nói, giọng trầm đục, như tiếng đá tảng va vào nhau. “Chúng muốn gì từ Mạc Vô Tình? Không lẽ chỉ là để lợi dụng nỗi hận thù của hắn?” Y cảm nhận được một sự căng thẳng mới dấy lên trong lòng, một mối đe dọa không chỉ nhắm vào một cá nhân, mà vào cả nền tảng của thế giới, vào cái gọi là "tiên đạo" mà bấy lâu nay người đời vẫn tôn thờ.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt kiên định nhưng vẫn đầy lo âu, tựa như hai đốm lửa nhỏ cháy giữa màn đêm thăm thẳm. Hắn siết chặt mảnh ngọc băng trong tay, cảm nhận được hơi lạnh và linh khí còn sót lại từ nó, như đang nắm giữ một phần của ký ức cổ xưa. “Mạc Linh nói, Mạc Vô Tình là chìa khóa để kích hoạt một ‘thứ’ bị phong ấn. Một cánh cổng... hay một nguồn sức mạnh nào đó, ẩn sâu trong Băng Cung này, nơi Chân Đạo của gia tộc Lãm Nguyệt từng tồn tại. Và chúng đang đẩy hắn vào con đường đó, sử dụng dòng máu thuần khiết của hắn để phá vỡ phong ấn.” Hắn dừng lại một chút, hít thở sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt các đồng đội, ánh mắt tràn đầy ý chí. “Chúng ta phải ngăn chặn chúng, và... phải cứu Mạc Vô Tình.”
Lời nói cuối cùng của Lâm Nhất vang lên rõ ràng trong không gian lạnh lẽo của Băng Cung, mang theo sự quyết tâm sắt đá. Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò do thiếu thốn từ nhỏ nhưng giờ đây toát lên vẻ thanh thoát, kiên nghị, như một cây tùng vững chãi giữa gió tuyết. Hắn nhìn về phía Mạc Vô Tình đang nằm bất động, rồi quay sang nhìn các đồng đội của mình, ánh mắt tràn đầy ý chí. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, con đường truy tìm chân lý giữa hồng trần gian nan, giờ đây đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Mảnh ngọc băng, tuy nhỏ bé, nhưng đã mở ra một cánh cửa đến với chân tướng kinh hoàng, và đó cũng là cánh cửa dẫn đến thử thách lớn nhất trong hành trình của Lâm Nhất.
***
Sau đêm dài trăn trở với những thông tin chấn động từ Mạc Linh, và lời thề nguyện của Lâm Nhất, bình minh đã len lỏi qua những khe nứt trên đỉnh Băng Cung, nhuộm một vệt sáng xanh lam mờ ảo lên những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo nhưng giờ đã vỡ vụn. Các cột băng đổ nát, tường băng trong suốt, tất cả đều mang một vẻ đẹp u tịch, hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương, như một di tích cổ xưa đang kể lại câu chuyện của một thời đại đã bị lãng quên. Tiếng gió rít qua các khe băng, tiếng băng tuyết nứt vỡ, và tiếng vọng âm u trong không gian trống trải tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo, một lời than thở không ngừng về sự suy tàn. Mùi băng lạnh, mùi không khí tinh khiết đến buốt giá, đôi khi xen lẫn mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm cổ xưa bị chôn vùi, tất cả hòa quyện tạo nên bầu không khí vừa thần bí vừa mang nặng nỗi buồn.
Lâm Nhất, sau khi sắp xếp lại những suy nghĩ rối ren, ngồi tĩnh lặng bên cạnh Mạc Vô Tình đang hôn mê. Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu giờ nhắm nghiền, thân hình gầy guộc của Mạc Vô Tình vẫn toát lên một luồng khí lạnh lẽo, yếu ớt nhưng đầy gai góc. Mộ Dung Uyển Nhi cẩn trọng kiểm tra hơi thở và mạch đập của hắn, đôi tay thanh tú của nàng nhẹ nhàng đặt lên cổ tay Mạc Vô Tình, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng và thương cảm. Nàng khẽ lắc đầu, để lộ vẻ xót xa.
“Hắn... vẫn chìm sâu trong ác mộng. Linh hồn bị tổn thương quá nặng,” Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm, giọng nàng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự bất lực. “Nỗi hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy, tựa như một thứ độc dược ngàn năm không thể dễ dàng hóa giải.”
Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách Trần Hạo giữ khoảng cách, ánh mắt họ đầy lo lắng. Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát, nay cũng trầm lắng hơn hẳn, đôi mắt to tròn của nàng nhìn Mạc Vô Tình với vẻ thương xót, không còn chút tinh nghịch. Trần Hạo thì nghiêm nghị, thanh kiếm huyết sắc trong tay y vẫn ẩn chứa một luồng sát khí nhàn nhạt, ánh mắt lạnh lùng của y quét khắp xung quanh, cảnh giác với bất kỳ biến động nào trong Băng Cung.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nhìn Mạc Vô Tình. Hắn biết, lòng thù hận này... đã kéo dài ngàn năm. Nó không chỉ là của riêng Mạc Vô Tình, mà là của cả một thời đại bi thương, một vết thương không thể lành miệng đã bị Hắc Ám Cung khoét sâu và lợi dụng. Hắn nhớ lại những hình ảnh chớp nhoáng từ mảnh ngọc băng, những tiếng thét đau đớn, những lời nguyền rủa vang vọng từ quá khứ xa xăm.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh tâm trí. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán... nhưng chân tâm vẫn có thể cảm hóa.” Lâm Nhất khẽ niệm trong lòng, đó là một trong những triết lý hắn học được từ Kinh Thư Vô Tự, và cũng là một phần của con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang theo đuổi. Hắn tin rằng, bất kể nỗi đau có sâu sắc đến đâu, vẫn có một tia sáng của nhân tính, một phần của chân tâm có thể được chạm đến.
Lâm Nhất chậm rãi đưa bàn tay gầy gò của mình, ngón tay hắn khẽ chạm vào trán Mạc Vô Tình. Một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương truyền đến, không chỉ là hơi lạnh của băng giá mà còn là cái lạnh của một linh hồn bị phong ấn trong hận thù. Hắn nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như một hồ nước tĩnh lặng, cố gắng dùng tâm niệm của mình để truyền đi sự bình yên và thấu hiểu, để chạm đến phần sâu thẳm nhất trong linh hồn đang bị giằng xé của Mạc Vô Tình. Hắn muốn đưa hắn ra khỏi ác mộng, khỏi bóng tối của thù hận đã bị kẻ khác gieo rắc.
Trong giây phút đó, Lâm Nhất cảm thấy mình như đang đi trên một sợi dây mảnh giữa vực sâu vô tận. Hắn cố gắng cảm nhận những gì Mạc Vô Tình đang trải qua, cố gắng thấu hiểu nỗi đau và sự tuyệt vọng đã biến hắn thành một con người đầy hận thù. Hắn không phán xét, không lên án, chỉ đơn thuần là muốn cảm hóa, muốn kéo hắn ra khỏi vũng lầy của sự thao túng. Hắn nhớ lời sư phụ từng dạy: “Tiên đạo tại tâm, không nằm ở phép tắc thần thông, mà ở lòng trắc ẩn, ở sự thấu hiểu vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.” Hắn tin vào điều đó.
***
Khi Lâm Nhất cố gắng chạm đến nội tâm Mạc Vô Tình, một luồng kháng cự mạnh mẽ bỗng nhiên bùng phát, như một bức tường vô hình được dựng lên từ những mảnh vỡ của bi kịch ngàn năm. Cơ thể Mạc Vô Tình đang nằm yên bỗng co giật dữ dội, một tiếng rên rỉ khàn đặc, đầy đau đớn và oán hận thoát ra từ cổ họng hắn, vọng lại trong không gian lạnh lẽo. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng từ khóe mắt lại chảy ra những giọt nước mắt băng giá, chúng lăn dài trên gò má hốc hác, để lại những vệt sáng lấp lánh như những viên pha lê nhỏ, biểu tượng cho nỗi đau không thể nguôi ngoai.
Những hình ảnh rời rạc, chớp nhoáng, như những tia sét xẹt qua đêm đen, bỗng nhiên ập vào tâm trí Lâm Nhất. Đó là cảnh tượng gia tộc Lãm Nguyệt bị tàn sát, những tiếng thét gào tuyệt vọng, những khuôn mặt đẫm máu, những ánh mắt tuyệt vọng của người thân bị giết hại. Rồi đến những mảnh vỡ của Đại Tiên Chiến, những trận chiến khốc liệt, máu chảy thành sông, xác chất thành núi, và trên tất cả là những lời nguyền rủa, những lời oán hận vang vọng không dứt, tựa như một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Tất cả những điều đó không phải là ký ức của Lâm Nhất, mà là những tàn dư của nỗi đau và thù hận đã ăn sâu vào linh hồn Mạc Vô Tình, chúng bộc phát như một cơn sóng thần, muốn nhấn chìm bất cứ ai dám lại gần.
Một luồng âm khí mạnh mẽ, lạnh lẽo đến tận xương tủy, đột ngột tuôn trào từ cơ thể Mạc Vô Tình, khiến những mảnh băng nhỏ xung quanh rung chuyển bần bật, một số thậm chí còn nứt vỡ và rơi xuống với tiếng ‘leng keng’ khô khốc. Hắn vùng vẫy dữ dội, dù cơ thể vẫn kiệt quệ, tựa như một con thú bị thương đang cố gắng thoát khỏi chiếc lồng vô hình. Lâm Nhất bị luồng âm khí đó đẩy lùi, bàn tay hắn rời khỏi trán Mạc Vô Tình, cảm nhận rõ ràng sự từ chối và nỗi đau tột cùng, một nỗi đau đã hóa thành một bức tường kiên cố, không thể hóa giải chỉ bằng sự cảm thông đơn thuần.
“...Hắc Ám... Hắc Ám Cung... trả thù... tất cả phải chết...” Mạc Vô Tình thốt ra trong vô thức, giọng hắn khàn đặc, đầy oán hận, như tiếng gầm gừ của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Những lời đó không phải là lời nói thông thường, mà là sự bộc phát của một linh hồn bị dày vò đến tận cùng, một linh hồn đã bị lòng thù hận chiếm hữu hoàn toàn.
Lâm Nhất lùi lại vài bước, vẻ mặt hắn trầm xuống, ánh mắt lấp lánh sự thất vọng và suy tư. “Không... không thể chạm tới được. Nỗi hận này... quá sâu sắc,” hắn nói, giọng trầm, như đang tự nói với chính mình. Hắn đã cố gắng dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của mình, nhưng dường như nó chỉ chạm vào lớp vỏ ngoài của một vết thương đã ăn sâu vào tận xương tủy, một vết sẹo ngàn năm không thể lành.
Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng bước đến bên Lâm Nhất, đôi tay thanh tú của nàng nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, ánh mắt đầy quan tâm. Nàng hiểu sự thất bại trong nỗ lực của hắn, và nàng cũng cảm nhận được sự bất lực trước nỗi đau quá lớn của Mạc Vô Tình. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đã rút kiếm từ bao giờ, thanh kiếm huyết sắc trong tay y phát ra một luồng ánh sáng đỏ mờ ảo, ánh mắt y lạnh lùng quét qua Mạc Vô Tình, nhưng không phải là sát khí, mà là một sự cảnh giác cao độ, và có lẽ cả một chút tò mò về phương pháp của Lâm Nhất. Y biết, không phải ai cũng dám dùng tâm niệm của mình để đối mặt với một linh hồn đầy hận thù như vậy.
Tô Mạt Nhi, đôi môi mím chặt, đôi mắt to tròn vẫn mở to nhìn Mạc Vô Tình, nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả chạy dọc sống lưng. Nàng chưa từng thấy nỗi đau nào lại có thể biến một người thành ra như vậy, một người sống mà như đã chết, chỉ còn lại ngọn lửa hận thù bùng cháy âm ỉ.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo và sự hỗn loạn trong tâm trí. Hắn nhìn Mạc Vô Tình, rồi lại nhìn mảnh ngọc băng trong tay mình, những hình ảnh và thông điệp mà Mạc Linh đã truyền tải lại hiện rõ mồn một. Hắn đã quá đơn giản hóa vấn đề. Nỗi hận của Mạc Vô Tình không phải là một ngọn lửa mới bùng lên, mà là một ngọn lửa đã được nhóm lên từ ngàn năm trước, được nuôi dưỡng bởi sự dối trá, sự phản bội, và âm mưu thâm độc của Hắc Ám Cung.
Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang theo đuổi, con đường của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, dường như đã gặp phải một chướng ngại vật quá lớn, một bức tường thành được xây dựng từ những mảnh xương và máu của lịch sử. Hắn nhận ra rằng, để thực sự cảm hóa Mạc Vô Tình, không chỉ cần chạm vào linh hồn của hắn, mà còn phải lật đổ tận gốc rễ của nỗi hận thù, lật đổ cả một âm mưu đã thao túng lịch sử ngàn năm. Đây không chỉ là một trận chiến của tâm hồn, mà còn là một cuộc chiến của chân lý chống lại sự dối trá, của ánh sáng chống lại bóng tối đã bao trùm cả một thời đại.
***
Thời gian trôi qua chầm chậm, như những giọt nước từ băng tan chảy, nặng nề và vô vọng. Mặt trời đã lên cao, nhưng ánh sáng trong Băng Cung vẫn yếu ớt, chỉ đủ để tô điểm thêm sự lạnh lẽo và u tịch cho khung cảnh. Những khối băng khổng lồ chạm khắc tinh xảo, đã bị vỡ vụn, các cột băng đổ nát, tường băng trong suốt, tất cả đều giống như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ bi thương. Tiếng gió rít mạnh hơn, mang theo những bông tuyết nhỏ bay lả tả, hòa cùng tiếng băng tuyết nứt vỡ vang vọng trong không gian, tạo nên một bản nhạc tang thương. Mùi băng lạnh, mùi không khí tinh khiết, và mùi kim loại han gỉ vẫn vương vấn, gợi lên cảm giác về sự tàn phá và thời gian đã bào mòn tất cả.
Lâm Nhất đứng dậy, ánh mắt hắn nhìn sâu vào khoảng không, như đang xuyên qua lớp băng dày của Băng Cung, nhìn về thời khắc 3000 năm trước. Khuôn mặt hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây không còn sự dao động của thất vọng, mà thay vào đó là một sự kiên định đến sắt đá, một tia lửa của quyết tâm mới đã bùng lên. Hắn hiểu rằng, lòng thù hận của Mạc Vô Tình không phải là một ngọn lửa dễ dập tắt chỉ bằng những lời an ủi hay sự cảm thông đơn thuần, mà là một vết sẹo hằn sâu vào lịch sử, được nuôi dưỡng bởi sự dối trá và thao túng của Hắc Ám Cung. Nó là di sản của một lời nói dối ngàn năm, một vết thương không thể lành miệng đã bị kẻ khác khoét sâu và lợi dụng.
“Không phải là cảm thông không đủ... mà là nỗi hận này không chỉ thuộc về hắn. Nó là di sản của một lời nói dối ngàn năm, một vết sẹo của 'tiên đạo' giả tạo,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên quyết, như một lời tuyên ngôn. Hắn nhận ra giới hạn của sự thấu hiểu cá nhân trước một nỗi đau đã bị thao túng qua hàng thiên niên kỷ. Con đường Vô Tiên chi Đạo, con đường truy tìm chân lý và hóa giải đau khổ, không chỉ dừng lại ở việc chữa lành vết thương lòng, mà còn phải đối mặt với nguồn gốc của vết thương đó, với bàn tay đã tạo ra nó.
Hắn siết chặt mảnh ngọc băng trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt, nhưng giờ đây nó không còn mang lại cảm giác bất lực nữa, mà là một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề. Áp lực đè nặng lên vai hắn, một âm mưu lớn hơn nhiều so với dự đoán, liên quan đến cả lịch sử và vận mệnh của 'Chân Đạo' đã bị hủy diệt.
“Để cứu lấy Mạc Vô Tình, và để tìm lại 'Chân Đạo', chúng ta phải đi sâu hơn vào quá khứ. Phải tìm ra những gì Hắc Ám Cung đã che giấu... những gì đã xảy ra trong Đại Tiên Chiến,” Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn vang lên rõ ràng trong không gian lạnh lẽo. Hắn biết rằng, Mạc Vô Tình không chỉ là một nạn nhân, mà còn là một 'chìa khóa' quan trọng, hoặc một 'vật tế' cho kế hoạch cuối cùng của Hắc Ám Cung. Để 'giải cứu' hắn, không thể chỉ là cảm hóa mà phải là một cuộc lật đổ toàn diện.
Tô Mạt Nhi bước đến gần hơn, đôi mắt to tròn của nàng nhìn Lâm Nhất đầy tin tưởng, dù nàng vẫn còn chút bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra. “Vậy... chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Lâm Nhất?” Nàng hỏi, giọng nàng không còn run rẩy mà thay vào đó là một sự háo hức, một tia hy vọng được nhen nhóm. Nàng hiểu rằng, mọi giá trị mà nàng từng tin tưởng có thể là giả tạo, nhưng con đường mà Lâm Nhất đang đi, con đường của chân lý và lòng nhân ái, đó mới là điều thật sự đáng theo đuổi.
Lâm Nhất quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt kiên định, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Mộ Dung Uyển Nhi đứng đó, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ đồng cảm và ủng hộ. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt y đã bớt đi phần lạnh lùng, thay vào đó là một sự tò mò và tôn trọng đối với quyết định của Lâm Nhất.
“Đến nơi chân tướng cổ xưa được chôn vùi... Nơi mà Hắc Ám Cung đã lợi dụng để gieo rắc bi kịch này.” Lâm Nhất nói, hắn nhìn về phía xa, nơi những khối băng khổng lồ vươn lên như những ngón tay của một vị thần đang vươn tới bầu trời, như thể hắn đã nhìn thấy con đường phía trước, một con đường gian nan nhưng đầy hứa hẹn.
Hắn biết mình đã thất bại trong cách tiếp cận đầu tiên, nhưng từ đó, hắn đã tìm thấy một con đường khác, một con đường gian nan hơn nhưng cũng chứa đựng chân lý sâu sắc hơn. Con đường này không chỉ đòi hỏi lòng trắc ẩn, mà còn cần trí tuệ, sự dũng cảm và khả năng đối mặt với những bí mật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Hắn ra hiệu cho Mộ Dung Uyển Nhi tiếp tục chăm sóc Mạc Vô Tình, trong khi bản thân hắn bắt đầu vạch ra kế hoạch tiếp theo, dựa trên những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được.
Hắn tin rằng, để thực sự cứu lấy Mạc Vô Tình, để tìm lại 'Chân Đạo' đã bị hủy diệt, và để đối phó với Hắc Ám Cung, hắn không thể chỉ cảm thông. Hắn phải hành động. Hắn phải đi tìm sự thật, lật đổ tận gốc rễ của sự giả tạo, và phá vỡ lời nguyền ngàn năm đã giam cầm biết bao linh hồn trong hận thù. Con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, giờ đây, không chỉ là con đường tu thân, mà còn là con đường truy tìm chân tướng và kiến tạo lại một thế giới đã bị vặn vẹo. Nước chảy mây trôi, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm và ý chí kiên định.