Vô tiên chi đạo
Chương 334

Kinh Thư Vô Tự: Tiếng Vọng Từ Thời Khai Thiên

2791 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất bắt đầu giải mã một phần nhỏ của Kinh Thư Vô Tự, dựa trên thông tin thu thập được từ Băng Cung Di Tích và mật thư của Mạc Linh.,Hé mở một triết lý cổ xưa hoặc một phần công pháp đã bị lãng quên của Chân Đạo, khác biệt hoàn toàn với 'tiên đạo' giả tạo.,Củng cố niềm tin và định hướng cho Lâm Nhất về 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, đồng thời làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của hắn về âm mưu ngàn năm của Hắc Ám Cung.,Tăng cường sự phức tạp trong nhận thức của Lâm Nhất về lịch sử và bản chất của tu luyện.,Đặt nền tảng cho việc giải mã sâu hơn Kinh Thư Vô Tự và các bước tiếp theo trong việc đối phó với Hắc Ám Cung.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Mạc Vô Tình
Mood: Contemplative, mysterious, profound, slightly tense, hopeful
Kết chương: [object Object]

Băng Cung Di Tích dần khuất sau lưng, chìm vào biển băng tuyết mênh mông, để lại trong tâm trí Lâm Nhất một vùng ký ức lạnh lẽo và những mảnh ghép của một âm mưu động trời. Đoàn người di chuyển chậm rãi trên Băng Tuyết Chi Nguyên, nơi gió rít gào không ngừng, như lời than khóc của vạn vật trước sự tàn khốc của thời gian. Những ngọn núi băng khổng lồ vươn mình sừng sững, ánh lên vẻ hùng vĩ nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sớm. Từng bước chân của họ in hằn trên lớp tuyết dày, tạo nên những âm thanh răng rắc đơn điệu, hòa cùng tiếng gió và đôi khi là tiếng băng nứt vỡ từ xa vọng lại, như tiếng thở dài của thế giới này.

Trần Hạo, thân hình cao lớn được bao bọc trong chiếc áo choàng đen, đi trước dò đường, đôi mắt lạnh lùng quét ngang dọc, không bỏ sót bất kỳ biến động nhỏ nào trong không gian trắng xóa. Vóc dáng cương nghị của y dường như là một bức tường thành vững chãi, che chở cho những người phía sau. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cẩn trọng đỡ Mạc Vô Tình đang bất tỉnh. Khuôn mặt thanh tú của Uyển Nhi lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt trong veo thỉnh thoảng liếc nhìn Mạc Vô Tình, rồi lại hướng về phía Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một lời trấn an. Nàng di chuyển nhẹ nhàng, cố gắng hết sức để Mạc Vô Tình không bị xóc nảy, dù biết rằng cơ thể hắn giờ đây chỉ như một cái xác không hồn, bị nỗi thù hận và ma khí giày vò.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết bàng hoàng, bước đi nặng nề hơn thường lệ. Nàng nhìn thấy vẻ u buồn khắc sâu trên gương mặt Lâm Nhất, đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như đang nhìn xuyên qua lớp băng tuyết, hướng về một chân trời vô định nào đó. Sự im lặng kéo dài khiến nàng không khỏi cảm thấy ngột ngạt.

"Lâm Nhất, chúng ta nên đi đâu? Hắn ta... liệu có sao không?" Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc, không còn vẻ líu lo, hoạt bát thường ngày. Nàng nhìn Mạc Vô Tình, người mà giờ đây chỉ là một gánh nặng, nhưng lại là một chìa khóa quan trọng trong tâm trí Lâm Nhất.

Lâm Nhất dừng bước, quay đầu lại. Khuôn mặt thư sinh của hắn gầy gò hơn sau những đêm dài suy tư, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Hắn nhìn Mạc Vô Tình, rồi đưa mắt nhìn những người đồng hành đang đứng cạnh mình, như những ngọn nến nhỏ nhoi thắp sáng giữa biển đêm bão táp.

"Chúng ta cần một nơi yên tĩnh, đủ an toàn để ta có thể tập trung," hắn nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một ý chí không thể lay chuyển. Hắn biết rằng, gánh nặng trên vai mình không chỉ là cứu lấy Mạc Vô Tình, mà còn là vạch trần một lời nói dối ngàn năm, khôi phục lại Chân Đạo đã bị hủy diệt. Con đường hồng trần gian nan này, mỗi bước đi đều phải tính toán, mỗi quyết định đều mang ý nghĩa sống còn. Tiên đạo tại tâm, nhưng để đạt được nó, phải vượt qua vô vàn thử thách của thế gian.

Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, đặt tay nhẹ lên trán Mạc Vô Tình, kiểm tra hơi thở yếu ớt của hắn. "Để ta xem xét vết thương cho hắn một lần nữa, nhưng ta không thể làm gì nhiều nếu hắn không tỉnh lại," nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy bất lực. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó." Nàng hiểu rằng, vết thương của Mạc Vô Tình không phải ở thể xác, mà là một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, được nuôi dưỡng bởi hận thù và sự thao túng.

Trần Hạo trầm mặc quan sát, đôi mắt y vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự thấu hiểu hiếm hoi. Y biết rằng, Lâm Nhất đang đối mặt với một vấn đề vượt xa mọi hiểu biết thông thường. Lòng thù hận của Mạc Vô Tình không chỉ là của riêng hắn, mà là một di sản đáng sợ của quá khứ. Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó, và đôi khi, điều cần giữ lại lại chính là một tâm hồn đang lạc lối.

Họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những triền dốc phủ đầy tuyết, những khe nứt sâu thẳm như miệng vực nuốt chửng ánh sáng. Không khí lạnh lẽo thấu xương, nhưng tinh thần của Lâm Nhất lại bùng cháy một ngọn lửa không tên. Hắn cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với mảnh ngọc băng Mạc Linh để lại, như thể nó đang dẫn lối hắn đến một chân lý nào đó. Hắn hiểu rằng, để hóa giải lời nguyền của Mạc Vô Tình, hắn phải đi sâu hơn vào nguồn gốc của nó, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi được khai mở. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm và ý chí kiên định.

Họ không biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết rằng mặt trời đã dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả vùng băng tuyết rộng lớn. Ánh hoàng hôn phản chiếu trên những khối băng tạo nên một cảnh tượng tráng lệ nhưng cũng đầy cô độc. Không khí càng lúc càng buốt giá, tiếng gió rít gào cũng trở nên gấp gáp hơn, như thúc giục họ tìm một nơi trú ẩn trước khi màn đêm buông xuống. Sự hoang tàn của Băng Tuyết Chi Nguyên, dù hùng vĩ đến đâu, cũng không thể che giấu đi sự nguy hiểm rình rập, từ những linh thú ẩn mình dưới lớp băng đến những trận bão tuyết có thể ập đến bất cứ lúc nào. Lâm Nhất biết rằng, thời gian không cho phép họ lãng phí. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, âm mưu của Hắc Ám Cung lại tiến thêm một bước, và Mạc Vô Tình lại chìm sâu hơn vào vực thẳm của hận thù.

Sau nhiều giờ di chuyển mệt mỏi, khi bóng đêm đã bắt đầu bao phủ những đỉnh núi băng xa xăm, Trần Hạo đột nhiên ra hiệu dừng lại. Y chỉ tay về phía một khe núi hẹp, nơi có một thung lũng nhỏ ẩn mình sau những vách đá dựng đứng. Nơi đó, sương mù giăng mắc dày đặc, che khuất tầm nhìn, nhưng lại mang đến một cảm giác tĩnh lặng, tách biệt hoàn toàn với sự khắc nghiệt của Băng Tuyết Chi Nguyên.

"Nơi này gọi là U Cốc. Tạm thời an toàn," Trần Hạo nói, giọng y vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại biểu lộ sự cẩn trọng. Y nhanh chóng đi trước, kiểm tra xung quanh, rồi tạo ra một vòng bảo vệ đơn giản bằng vài loại bùa chú và ấn pháp cổ xưa, đủ để ngăn chặn sự xâm nhập của những linh thú cấp thấp hoặc những kẻ dò xét thông thường.

Khi bước vào U Cốc, một luồng không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất mục và rêu phong ập đến, khác hẳn với mùi băng tuyết buốt giá bên ngoài. Những cây cối cổ thụ, cành lá rậm rạp vươn mình lên cao, ôm trọn thung lũng trong vòng tay che chở. Sương mù giăng mắc khắp nơi, tạo nên một không gian bí ẩn và có chút hoang tàn. Tiếng côn trùng đêm đã bắt đầu kêu rả rích, tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của tự nhiên.

Họ cẩn thận đặt Mạc Vô Tình xuống một chỗ kín đáo, được bao bọc bởi những tảng đá và rêu xanh. Mộ Dung Uyển Nhi ngay lập tức quỳ xuống, kiểm tra lại tình trạng của hắn, khuôn mặt nàng càng thêm xót xa khi thấy hắn vẫn chìm sâu trong trạng thái hôn mê. Tô Mạt Nhi nhóm một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng chiếu sáng một góc hang động tự nhiên mà họ dùng làm nơi trú ẩn, xua đi một phần hơi lạnh và sự u ám.

"Lâm Nhất, huynh đã kiệt sức. Hãy nghỉ ngơi trước đã," Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, giọng nàng đầy lo lắng. Nàng thấy rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt Lâm Nhất, nhưng trong đôi mắt hắn, ngọn lửa của quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt.

Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. "Không sao. Thời gian không chờ đợi. Chân tướng không thể đợi. Ta phải bắt đầu." Hắn nói, ánh mắt kiên định nhìn vào Kinh Thư Vô Tự đang được hắn giữ chặt trong tay. Cuộc hành trình tìm kiếm chân lý này, hắn biết, sẽ không có chỗ cho sự yếu lòng hay chùn bước. Mỗi khoảnh khắc đều quý giá, bởi có thể ở đâu đó, Hắc Ám Cung đang đẩy kế hoạch của chúng đến gần hơn với sự hoàn thành.

Hắn ngồi xuống, khoanh chân, đặt Kinh Thư Vô Tự lên đùi. Cuốn sách cũ kỹ, không chữ, không hình ảnh, vẫn giữ nguyên vẻ ngoài đơn sơ, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Hắn đã hiểu rằng, đây không phải là một cuốn sách để đọc bằng mắt, mà là một cánh cửa để cảm nhận bằng tâm hồn. Thông tin từ Mạc Linh, bi kịch của Mạc Vô Tình, tất cả đều là những mảnh ghép dẫn lối hắn đến với kho tàng tri thức cổ xưa này.

Trần Hạo vẫn đứng canh gác ngoài cửa hang, bóng y hòa mình vào màn sương đêm, như một vị thần hộ mệnh vô hình. Tô Mạt Nhi ngồi cạnh ngọn lửa, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lâm Nhất, trong đôi mắt to tròn của nàng vừa có sự tò mò, vừa có sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. Mộ Dung Uyển Nhi dịu dàng đắp cho Mạc Vô Tình một tấm áo choàng ấm áp, rồi cũng ngồi xuống cạnh ngọn lửa, ánh mắt nàng vẫn dõi theo Lâm Nhất, như muốn chia sẻ gánh nặng trong tâm trí hắn.

Đêm khuya, sương mù càng lúc càng dày đặc, bao phủ U Cốc trong một màn trắng xóa huyền ảo. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ bên ngoài, tiếng lửa trại tí tách cháy trong hang, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, căng thẳng chờ đợi.

Lâm Nhất chìm sâu vào nhập định. Hắn nhắm mắt lại, đặt bàn tay lên Kinh Thư Vô Tự, cố gắng dùng hết tâm lực để kết nối với nó. Ban đầu, là một sự trống rỗng hoàn toàn, một khoảng không vô tận trong tâm trí. Hắn không cố gắng "đọc" hay "giải mã" theo cách thông thường, mà là "cảm nhận", "lắng nghe" những tiếng vọng từ ngàn xưa. Hắn thả lỏng tâm hồn, để những mảnh thông tin rời rạc từ Băng Cung, từ mật thư của Mạc Linh, từ nỗi thống khổ dường như vô tận của Mạc Vô Tình, hòa quyện vào dòng ý thức của mình.

Thời gian trôi qua, không biết là bao lâu. Đột nhiên, trong tâm trí hắn, một luồng sáng chói lọi bùng lên, xua tan đi sự trống rỗng. Đó không phải là ánh sáng của thế gian, mà là ánh sáng của tri thức, của chân lý đã bị chôn vùi. Những hình ảnh cổ xưa vụt qua, không phải là những câu chữ rõ ràng, mà là những cảm nhận sâu sắc, những triết lý về sự hòa hợp giữa con người và thiên địa, về linh khí thuần túy không bị cưỡng ép.

Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một thế giới cổ đại, nơi vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nơi mà con người không truy cầu sức mạnh bằng cách cưỡng đoạt, mà bằng cách giao hòa. Linh khí không phải là thứ để chiếm đoạt, để tích lũy một cách mù quáng, mà là một dòng chảy tự nhiên, một phần của vạn vật, mà con người có thể giao cảm, hòa mình vào. "Linh khí... không phải để chiếm đoạt, mà là để giao hòa...", một tiếng vọng vang lên trong tâm trí hắn, như một lời sấm truyền từ thuở khai thiên lập địa. "Tâm cảnh là chìa khóa... Chân Đạo là thuận theo tự nhiên, không phải nghịch thiên mà cường quyền..."

Hắn nhận ra rằng, cái gọi là "tiên đạo" mà thế gian hiện tại đang truy cầu, với những phép tắc, công pháp cưỡng ép, những cuộc tranh đoạt quyền lực và tài nguyên, đều là một sự hiểu lầm tai hại, một con đường đi ngược lại bản chất của "Chân Đạo". Đó là một "tiên đạo giả tạo", được xây dựng trên sự tham lam và ích kỷ, chứ không phải trên sự hòa hợp và thấu hiểu.

Lâm Nhất chìm sâu hơn vào cảm ngộ, đôi lông mày hắn nhíu lại, rồi từ từ giãn ra, như thể đang giải quyết một câu đố ngàn năm. Hắn hiểu rằng, Kinh Thư Vô Tự không phải là một bộ công pháp tu luyện theo nghĩa thông thường, mà là một bản chỉ dẫn về triết lý sống, về cách thức cảm nhận và hòa mình vào Đạo. "Kinh Thư Vô Tự... vô tự là hữu tự... chân lý ẩn trong vô thường... Đại Tiên Chiến đã che giấu điều gì?", hắn tự hỏi. Phải chăng, Đại Tiên Chiến không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà còn là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc hủy diệt tri thức và chân lý cổ xưa, để thay thế bằng một hệ thống "tiên đạo" mới, giả tạo và dễ thao túng hơn?

Một luồng khí tức cổ xưa, yếu ớt nhưng vô cùng tinh thuần, tỏa ra từ Kinh Thư Vô Tự, chỉ đủ để Lâm Nhất cảm nhận được. Nó không phải là linh khí dồi dào, mà là một loại năng lượng của sự tĩnh lặng, của chân lý. Hắn cảm thấy tâm hồn mình được rửa sạch, những tạp niệm tan biến, chỉ còn lại sự thanh tịnh và một khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu sâu hơn.

Hắn đột ngột mở mắt, ánh nhìn vừa kinh ngạc vừa thấu hiểu. Cái nhìn đó chứa đựng sự bàng hoàng trước những gì đã được hé mở, và cả sự xác tín mạnh mẽ vào con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang đi. Những triết lý cổ xưa này chính là nền tảng cho sự phát triển sức mạnh và con đường tu luyện của hắn trong tương lai, giúp hắn đối phó với các công pháp tà ác của Hắc Ám Cung, vốn xây dựng trên sự cưỡng đoạt và nghịch lý.

Bản chất của "Chân Đạo" được tiết lộ đã trực tiếp mâu thuẫn với "tiên đạo" giả tạo của Thiên Đạo Môn, gợi ý về một cuộc đối đầu tư tưởng và hành động giữa Lâm Nhất và thế lực này. Hắn nhìn về phía Mạc Vô Tình đang nằm bất tỉnh, một tia hy vọng mới bùng lên. Có lẽ, những triết lý này sẽ gợi ý cách Lâm Nhất có thể "cảm hóa" hắn, không phải bằng sự thương hại, mà bằng cách giúp hắn tìm lại bản chất chân thật của chính mình, gột rửa đi nỗi hận thù đã bị thao túng.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và niềm tin. Hắn biết rằng, việc giải mã Kinh Thư Vô Tự chỉ mới là khởi đầu, một cánh cửa vừa hé mở. Để khai thác hoàn toàn bí mật của nó, để tìm ra chân tướng cổ xưa và cứu lấy những linh hồn đang lạc lối, hắn còn cần nhiều nỗ lực và trải nghiệm hơn nữa. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy gian nan, nhưng trong tim hắn, ngọn lửa của Chân Đạo đã được nhen nhóm, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ