Đêm khuya buông xuống, phủ trùm lên thạch động ẩn mình giữa thâm sơn cùng cốc một màn tĩnh mịch vô biên. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ đá, mang theo hơi sương lạnh lẽo của núi rừng, vọng vào trong động như khúc nhạc thì thầm của tạo hóa. Bên trong động, ngọn đèn dầu lay lắt, hắt lên vách đá những cái bóng chập chờn, khiến không gian vốn đã tịch mịch càng thêm huyền ảo. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương thảo mộc từ những khe nứt tự nhiên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ lùng, rất phù hợp cho sự tu luyện.
Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng đầy kiên nghị, vẫn tĩnh tọa trên bồ đoàn cũ kỹ. Kinh Thư Vô Tự, cuốn sách không chữ đã thay đổi vận mệnh của hắn, nằm yên trên đùi, tựa như một phần của chính hắn. Ánh mắt hắn khép hờ, nhưng tâm thần đã phiêu du về một cõi xa xăm, nơi tri thức và chân lý cổ xưa đang chờ đợi được khám phá. Hơi thở của hắn đều đặn, chậm rãi, hòa cùng nhịp đập của đất trời, tựa như một khối đá ngàn năm đã hóa thành hình người.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi khoanh chân trên mặt đất, ánh mắt không rời khỏi Lâm Nhất. Nỗi lo lắng vẫn quấn quýt trong đáy mắt Mộ Dung Uyển Nhi, nhưng giờ đây nó đã pha lẫn một sự ngưỡng mộ và tin tưởng sâu sắc. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói tựa như tiếng gió thoảng qua, sợ làm kinh động đến sự tĩnh lặng thiêng liêng ấy. "Liệu có quá sức với Lâm Nhất không? Hắn đã nhập định sâu như vậy..."
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa vẻ sốt ruột và quan tâm, ghé sát lại, cũng thì thầm đáp: "Hắn đã nhập định lâu như vậy rồi... từ chập tối đến giờ. Không biết có ổn không. Khí tức của hắn dường như ngày càng sâu lắng, ta cảm thấy dường như có một lớp màn vô hình đang bao bọc lấy hắn, khiến ta không thể chạm tới." Nàng đưa tay muốn chạm vào, nhưng rồi lại rụt về, như sợ làm vỡ tan một giấc mộng mị nào đó. Nàng tuy còn nhỏ, nhưng đã không ít lần chứng kiến Lâm Nhất trong trạng thái nhập định, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự khác biệt rõ rệt, một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, tựa như hắn đã hòa vào hư vô.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đứng lặng lẽ ở một góc xa hơn của thạch động, bóng hắn in dài trên vách đá dưới ánh đèn yếu ớt. Thanh kiếm cổ màu huyết trên lưng hắn dường như cũng trầm mặc, không còn toát ra sát khí lạnh lẽo thường ngày. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lướt qua Lâm Nhất, rồi dừng lại trên Mạc Vô Tình đang nằm bất động ở một góc khác. Một tia suy tư thoáng qua trong đáy mắt sâu thẳm của hắn. Hắn đã chứng kiến không ít kẻ tu luyện chìm sâu vào nhập định, nhưng chưa từng thấy ai có khí chất thâm sâu và khó đoán như Lâm Nhất. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang âm thầm thức tỉnh trong Lâm Nhất, một thứ gì đó vượt xa khỏi những gì hắn từng biết về tiên đạo.
Trong tâm trí Lâm Nhất, thế giới vật chất đã hoàn toàn biến mất. Hắn không còn cảm nhận được cái lạnh của đá, mùi ẩm của đất, hay tiếng thì thầm của những người bạn. Toàn bộ ý thức của hắn chìm sâu vào Kinh Thư Vô Tự. Cuốn sách vô tự giờ đây không còn là những trang giấy trắng, mà là một cánh cổng dẫn đến một dòng sông thời gian, một dòng chảy tri thức cuồn cuộn từ ngàn xưa. Hắn thấy mình đang đứng giữa một không gian vô tận, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện, nơi vạn vật đều mang một vẻ nguyên thủy, tinh khiết.
Ánh sáng mờ ảo từ Kinh Thư Vô Tự, thứ mà không ai bên ngoài nhận ra, giờ đây trong tâm trí Lâm Nhất, bùng lên thành một luồng sáng chói lòa, dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào cõi hư vô. "Chân Đạo... không phải là phép tắc, mà là dòng chảy..." Lời thì thầm ấy không phải từ miệng hắn, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức, là tiếng vọng của những chân lý cổ xưa đang dần được giải mã. Hắn không còn chỉ đọc hay hiểu, mà là *cảm nhận* và *sống* cùng những triết lý ấy. Mỗi câu chữ vô hình, mỗi nét vẽ ẩn chứa trong Kinh Thư Vô Tự đều mở ra một cánh cửa mới, một tầng thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới, về sinh mệnh và về bản chất của sự tồn tại.
Thời gian trôi đi, chậm chạp và vô tận trong cõi nhập định của Lâm Nhất, nhưng bên ngoài thạch động, đêm khuya dần lùi bước, nhường chỗ cho ánh bình minh hé rạng. Ánh sáng của ngày mới len lỏi qua khe đá, hắt vào động, xua đi phần nào bóng tối và sự huyền ảo của đêm. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vẫn thức trắng, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn không rời khỏi Lâm Nhất. Huyết Kiếm Khách vẫn đứng đó, như một pho tượng đá, chỉ có ánh mắt là không ngừng biến đổi, từ nghi hoặc đến tò mò, rồi lại trở về trầm tư. Cả ba đều cảm nhận được rằng, khi Lâm Nhất thức tỉnh, hắn sẽ không còn là Lâm Nhất của ngày hôm qua nữa.
***
Trong thế giới tinh thần của Lâm Nhất, thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa. Hắn không còn là chính mình, mà là một người quan sát vô hình, phiêu du qua những dòng chảy ký ức và tri thức của ngàn năm về trước. Hắn "thấy" mình đang đứng giữa một thế giới tràn ngập linh khí, một thế giới hùng vĩ và thanh tịnh đến mức khiến tâm hồn hắn rung động. Đó là một thời đại mà thiên địa vẫn còn nguyên sơ, linh khí dồi dào, vạn vật hòa làm một trong một bản giao hưởng bất tận của sự sống.
Những hình ảnh về các "Chân Nhân" cổ xưa hiện lên trước mắt hắn, không phải là những kẻ phô trương thần thông, tranh giành quyền lực như những "tiên nhân" mà hắn từng biết. Thay vào đó, họ tĩnh tâm, ngồi giữa thiên nhiên, cảm nhận từng hơi thở của gió, từng giọt sương đêm, từng nhịp đập của dòng suối. Họ không cố gắng chế ngự linh khí, mà là hòa mình vào nó, để linh khí tự do chảy qua cơ thể, qua tâm hồn. Hắn "thấy" cách họ vận dụng linh khí một cách tinh tế, tự nhiên, không phải để hủy diệt mà để chữa lành, để nuôi dưỡng, để tạo nên sự cân bằng. Đó là một sự tu luyện "vô vi", thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không tranh đoạt.
Lâm Nhất cảm nhận được tiếng thiên nhiên hùng vĩ vang vọng trong tâm trí: tiếng gió thổi qua những hàng cây cổ thụ ngàn năm, tiếng nước chảy róc rách từ những con suối trong vắt, tiếng chim hót líu lo chào đón bình minh, tất cả đều hòa quyện thành một bản hòa ca của sự sống. Mùi hương của linh thảo cổ xưa, của đất trời tinh khiết chưa bị ô uế tràn ngập khứu giác hắn, khiến hắn cảm thấy thanh khiết đến tận cùng. Bầu không khí nơi đây không chỉ tràn đầy năng lượng nguyên thủy, mà còn mang một vẻ bi tráng sâu sắc, như thể đó là những khoảnh khắc cuối cùng của một nền văn minh huy hoàng trước khi chìm vào quên lãng.
Hắn "nhìn thấy" những nguyên lý vận hành của vũ trụ, cách thức điều hòa âm dương, ngũ hành, không phải qua những công thức phức tạp, mà qua sự cảm nhận trực giác, qua sự hòa hợp giữa thân và tâm, giữa con người và thiên địa. Hắn hiểu ra rằng, Chân Đạo không phải là một bộ công pháp cụ thể, mà là một triết lý sống, một cách thức tồn tại hài hòa với vũ trụ. "Chân Đạo... là thuận tự nhiên, là vô vi... không phải tranh đoạt, mà là dung hòa." Giọng nói cổ xưa, tựa như tiếng vọng từ sâu thẳm vũ trụ, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, mỗi từ đều khắc sâu vào linh hồn hắn.
Trong dòng chảy tri thức ấy, một công pháp cụ thể dần hiện rõ. Nó không có những chiêu thức hoa mỹ, không có những phép thuật kinh thiên động địa, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thanh tẩy và phục hồi kinh ngạc. Công pháp này tập trung vào việc điều hòa nội tâm, thanh lọc tạp niệm, và khôi phục nguyên khí. Nó không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn có khả năng xoa dịu những vết sẹo trong tâm hồn, hóa giải những chấp niệm sâu sắc nhất.
"Đây là... Tâm Nguyên Quyết? Công pháp thanh tẩy tâm ma, phục hồi nguyên khí..." Lâm Nhất nhận ra cái tên của công pháp này, tựa như nó đã tồn tại trong ký ức sâu thẳm của hắn từ bao giờ. Hắn thấy những "Chân Nhân" cổ xưa vận dụng Tâm Nguyên Quyết để tự chữa lành, để giúp đỡ những sinh linh lầm đường lạc lối, thậm chí là để hóa giải những oán khí tích tụ từ chiến tranh. Đó là một công pháp của sự nhân ái, của sự bao dung, của việc tìm về bản nguyên.
Hắn hấp thụ tri thức như một miếng bọt biển khô khát được ngấm nước. Các công pháp cổ xưa, các triết lý về mối quan hệ giữa con người và vũ trụ, cách vận dụng linh khí để chữa lành, để cảm hóa, dần dần hiện rõ và trở thành một phần của hắn. Mỗi nguyên lý, mỗi kỹ thuật đều được khắc sâu vào tâm trí, không chỉ là kiến thức, mà là một sự thấu hiểu tận cùng. Hắn cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc giữa "Chân Đạo" này và "Tiên Đạo" hiện tại mà Hắc Ám Cung đã bóp méo. Cái gọi là "tiên đạo" hiện giờ chỉ là một sự truy cầu sức mạnh mù quáng, một sự tranh đoạt vô nghĩa, gieo rắc tham vọng và hận thù, hoàn toàn trái ngược với bản chất của Chân Đạo.
Hắn nhận ra rằng, sự suy tàn của Chân Đạo không phải do một trận chiến đơn thuần, mà là do sự tha hóa của lòng người, do sự bóp méo chân lý và gieo rắc những hạt giống độc ác của Hắc Ám Cung. Họ đã lợi dụng khao khát sức mạnh của con người, biến "tiên đạo" thành một công cụ để kiểm soát và phá hủy. Và Mạc Vô Tình, với lòng hận thù ngút trời, chính là một di sản đau thương của sự bóp méo ấy, một nạn nhân của lịch sử đã bị thao túng.
Sự thấu hiểu này không chỉ mang lại cho Lâm Nhất sức mạnh, mà còn là một gánh nặng. Gánh nặng của một tri thức đã bị lãng quên, gánh nặng của một trách nhiệm lớn lao. Hắn nhìn thấy con đường của mình rõ ràng hơn bao giờ hết: không chỉ là đối đầu với Hắc Ám Cung bằng sức mạnh, mà là phục hồi Chân Đạo, chữa lành những vết thương của lịch sử, và quan trọng nhất, là cảm hóa những linh hồn lầm lạc như Mạc Vô Tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất đã nhìn thấy chân tâm ấy, và giờ đây, hắn phải giữ vững nó, để nó soi sáng con đường hồng trần gian nan phía trước.
***
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng hôm sau xuyên qua khe đá, hắt lên khuôn mặt Lâm Nhất, hắn từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mơ màng của giấc ngủ, mà ẩn chứa cả ngàn năm lịch sử và tri thức cổ xưa, tựa như một vực sâu không đáy, nhưng lại ánh lên một vẻ bình yên đến lạ thường. Một luồng khí tức thanh tịnh, cổ xưa bao quanh hắn, khác hẳn với linh khí thông thường mà người tu luyện vẫn hấp thụ. Đó là một loại năng lượng thuần khiết, hòa hợp với thiên địa, khiến cho cả không gian trong động cũng trở nên trong lành và tĩnh tại hơn.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, sau một đêm thức trắng, đều giật mình khi Lâm Nhất cử động. Nỗi lo lắng vẫn còn vương vấn trên gương mặt Mộ Dung Uyển Nhi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt và khí chất của Lâm Nhất, nàng không khỏi kinh ngạc. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao, một sự trưởng thành vượt bậc đã diễn ra chỉ trong một đêm. "Lâm Nhất, huynh... huynh có sao không?" Nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì lo lắng, nhưng xen lẫn trong đó là sự ngỡ ngàng.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn mở lớn, run rẩy nói: "Khí tức của hắn... thật kỳ lạ, nhưng lại rất bình yên. Không giống với bất kỳ tiên nhân nào mà ta từng gặp." Nàng cảm thấy một sự thân thuộc và an toàn lạ lùng từ luồng khí tức ấy, tựa như nó có thể xoa dịu mọi nỗi sợ hãi trong lòng nàng. Cái cảm giác bình yên ấy, trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và tranh đoạt, quả thực là một điều hiếm có.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, người đã đứng lặng như tượng suốt đêm, cũng khẽ nhíu mày. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lướt qua Lâm Nhất, rồi lại nhìn xuống Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm trên đùi hắn. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng đã dấy lên một cơn sóng ngầm. Hắn, một kẻ đã trải qua vô vàn trận chiến, đã chứng kiến sự thăng trầm của biết bao anh hùng, lại cảm thấy Lâm Nhất giờ đây còn nguy hiểm hơn cả một cường giả ẩn mình. Không phải nguy hiểm theo nghĩa sát khí, mà là nguy hiểm của một kẻ đã nắm giữ chân lý, một kẻ có thể thay đổi cả thế cục. Hắn nhận ra rằng, Lâm Nhất đã tiến xa hơn hắn nghĩ, không phải về cảnh giới tu vi, mà là về sự thấu hiểu về "Đạo".
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc của một người đã nhìn thấu hồng trần. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn giờ đây không còn vẻ yếu ớt, mà toát lên một khí chất thanh thoát, tự tại, tựa như một ngọn trúc giữa gió bão. Hắn không nói nhiều, mà chỉ chậm rãi cất lời, giọng nói trầm tĩnh, sâu lắng, như tiếng suối chảy từ ngàn năm, mang theo sự tĩnh lặng và uyên thâm: "Ta đã... nhìn thấy Chân Đạo. Và một con đường để chữa lành... cho cả thế giới, và cả Mạc Vô Tình."
Ánh mắt hắn quét qua Mạc Vô Tình đang hôn mê, ánh mắt ấy không còn là sự thương cảm đơn thuần, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, là quyết tâm của một người đã tìm thấy phương thuốc. Sau đó, hắn nhìn về phía Kinh Thư Vô Tự với sự trân trọng. Cuốn sách không chữ giờ đây đối với hắn không chỉ là một vật phẩm, mà là một di sản, một phần của linh hồn Chân Đạo.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất bắt đầu vận chuyển một phần "Tâm Nguyên Quyết" mà hắn vừa lĩnh ngộ. Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng động lớn, chỉ có một luồng năng lượng thanh tịnh, vô hình lan tỏa từ cơ thể hắn. Hắn cảm nhận được sự thanh tẩy trong từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào. Những tạp niệm, những lo lắng, những gánh nặng của hồng trần dường như đều tan biến, chỉ còn lại sự thuần khiết và bình yên. Một luồng năng lượng mới, tinh khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh khí nào hắn từng hấp thụ, đang lưu chuyển trong cơ thể hắn, bồi đắp cho Chân Nguyên của hắn một cách chậm rãi nhưng vững chắc.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đều cảm nhận được luồng khí tức ấy. Nó không gây áp lực, không khiến người ta sợ hãi, mà trái lại, mang lại một cảm giác ấm áp, an toàn, như được bao bọc bởi tình thương vô bờ bến của đất mẹ. Ngay cả Huyết Kiếm Khách, kẻ đã quen với sát khí và những nguồn năng lượng hung bạo, cũng không khỏi ngạc nhiên trước sự tinh khiết và cảm hóa của Tâm Nguyên Quyết.
Lâm Nhất không chỉ lĩnh ngộ một công pháp, hắn đã tìm thấy một con đường, một giải pháp để đối phó với những trạng thái tâm ma, tà khí, và có thể là cả ảnh hưởng của Hắc Ám Cung. "Tâm Nguyên Quyết" chính là chìa khóa để cảm hóa Mạc Vô Tình, để thanh tẩy những oán khí sâu nặng đang giằng xé hắn. Bản chất của Chân Đạo mà Lâm Nhất đã khám phá, với sự nhấn mạnh vào thuận tự nhiên, vô vi và lòng nhân ái, sẽ tạo ra sự đối lập rõ ràng với Thiên Đạo Môn, một tổ chức đã bị tha hóa và mục ruỗng bởi quyền lực và sự bóp méo chân lý. Một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý và con đường tu luyện là điều không thể tránh khỏi.
Những công pháp và triết lý cổ xưa này sẽ là nền tảng cho sự phát triển sức mạnh của Lâm Nhất, không theo con đường "tiên đạo" thông thường mà theo một cách độc đáo, mạnh mẽ hơn. Hắn sẽ không trở thành một tiên nhân tranh đoạt, mà là một "Chân Nhân" của thời đại mới, một người mang trong mình ánh sáng của Chân Đạo. Kinh Thư Vô Tự vẫn còn nhiều bí mật chưa được giải mã hoàn toàn, chỉ là Lâm Nhất đã "đột phá" một phần quan trọng, gợi ý sẽ còn nhiều tầng lớp ý nghĩa để khám phá trong hành trình phía trước.
Hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi bình minh đang chiếu rọi, xua tan bóng đêm. Hồng trần gian nan vẫn còn đó, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng Lâm Nhất không còn cảm thấy đơn độc hay yếu đuối. Hắn đã tìm thấy chân tâm của mình, tìm thấy con đường cho Vô Tiên chi Đạo của chính mình. Con đường phía trước có thể còn dài và hiểm trở, nhưng với những gì đã lĩnh ngộ, với ánh sáng của Chân Đạo trong tâm, Lâm Nhất tin rằng hắn có thể vượt qua tất cả, để một lần nữa, ánh sáng ấy có thể soi rọi khắp hồng trần.